Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 926: Chuông vang

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:28:53
Lượt xem: 327

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tiếng chuông ngân vang vọng từ xa, Yến Tam Hợp từ từ mở mắt.

Trước tầm còn mờ ảo, hiện một khuôn mặt gầy gò, bi thương với đôi mắt đỏ hoe...

"Tách..."

Có thứ gì đó lành lạnh rơi trúng chóp mũi nàng. Là nước mắt.

Sao nhè thế ? Lớn tướng còn .

Nàng vươn tay định lau nước mắt cho đó, nhưng bàn tay nàng lập tức nắm chặt lấy. Hắn nắm chặt đến mức đau điếng, như thể đang giữ một món bảo bối quý giá tìm khi đ.á.n.h mất, sợ rằng chỉ cần buông lơi một chút là sẽ vuột mất nữa.

Yến Tam Hợp cảm thấy trái tim như lấp đầy bởi một thứ cảm xúc ấm áp, kiên định. Nàng nơi chốn để về.

Bàn tay nàng ấm áp...

Tạ Tri Phi cảm nhận ấm lan tỏa từ lòng bàn tay nàng, nước mắt càng tuôn rơi lã chã. lau, cứ để lệ nhòa tầm mắt, si ngốc nàng qua màn nước.

Nên gì đây? Phải gì cho lúc ? Môi Tạ Tri Phi run rẩy mấp máy.

Hoài Hữu, cuối cùng nàng cũng sống ?Nha đầu ngốc, nàng chịu tủi ?Yến Tam Hợp, chào mừng nàng trở trần gian?

Chẳng câu nào cả.

"Bà đồng Yến, may mà Tiểu gia da dày thịt béo, chứ thì trong quan tài bây giờ là đấy!"

"Nhìn xem , nếp nhăn mọc đầy mặt đây . Sau ế vợ thì ngươi liệu hồn mà chịu trách nhiệm đấy nhé."

Chu Thanh: "Yến cô nương cuối cùng cũng tỉnh ."

Đinh Nhất: "Cô nương chúng sợ c.h.ế.t khiếp."

Hoàng Kỳ: "Sợ đến mức... mấy ngày nay còn chẳng vệ sinh đây !"

"Cốp!" Một cú gõ đầu đau điếng giáng xuống.

"Cái tên ngu xuẩn , về chủ đề phân do thế hả?"

"Gia , vệ sinh cũng quan trọng như ăn cơm mà, đều là chuyện đại sự hàng đầu của con , sai ?"

Gia : "..."

Một vị Gia khác bên cạnh bùng nổ cơn thịnh nộ: "Cút! Cút hết ngoài cho !"

Gian nhà chính bỗng chốc im phăng phắc.

Một lát .

Tiểu Bùi gia chỉ tay mặt Tạ Tri Phi mắng: "Có vợ quên ! Ngươi... ngươi đúng là đồ trọng sắc khinh bạn, bằng cầm thú!"

Lý Bất Ngôn khoanh tay ngực, hừ lạnh một tiếng: "Lúc thì lóc sướt mướt, lúc thì nổi giận đùng đùng, tâm lý bất . Yến Tam Hợp , chuyện chung đại sự của ngươi xem còn suy xét cho kỹ đấy."

Tiểu Bùi gia: "Đại hiệp, chúng cút thôi!"

Lý Bất Ngôn gật đầu cái rụp: "Tiểu Bùi gia, mời ngài dẫn đường."

Hai lưng thẳng sân, chẳng thèm ngoái . Nhóm Chu Thanh ngơ ngác cũng lục tục kéo ngoài.

Cút mà cũng cần dẫn đường ?

Rõ ràng là biến !

Quả nhiên, đến bên ngoài, Tiểu Bùi gia liền ngoắc tay hiệu cho gần. Năm cái đầu chụm thì thầm to nhỏ.

Trên mặt Bùi Tiếu lúc còn vẻ tức giận, chỉ thấy sự lo lắng sốt ruột: "Vừa nhầm chứ? Tiếng chuông vang lên !"

Lý Bất Ngôn xác nhận: "Không nhầm . Mà còn vang lên liên hồi nhiều tiếng nữa."

Chu Thanh: " mỗi tiếng vang đều khác , thật kỳ quái."

Đinh Nhất phỏng đoán: "Hay là tiếng báo canh?"

Hoàng Kỳ trời: "Giờ ai mà báo canh?"

Bùi Tiếu ngẫm nghĩ một lát phân công: "Hoàng Kỳ, ngươi chạy qua mấy ngôi chùa xem thử chuyện gì xảy ."

"Vâng!"

Bùi Tiếu: "Chu Thanh, ngươi đến Cẩm Y Vệ dò la tin tức."

"Vâng!"

Bùi Tiếu: "Đinh Nhất, ngươi sang Chu gia tìm Chu đại ca, báo cho một tiếng."

"Vâng!"

Năm cái đầu trong nháy mắt chỉ còn hai cái. Hai liếc vội vàng lảng tránh ánh mắt của đối phương.

Tiểu Bùi gia thầm nghĩ: Kỳ lạ thật, dạo cái tên phá đám ăn ý với thế nhỉ?

Lý Bất Ngôn cũng thầm nghĩ: Quái lạ, dạo tên Tiểu Bùi gia càng lúc càng thuận mắt thế ?

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-926-chuong-vang.html.]

Trong nhà chính.

Tạ Tri Phi bế Yến Tam Hợp khỏi quan tài. Hắn định mở miệng gì đó thì Yến Tam Hợp lắc đầu hiệu im lặng. Nàng xoay , quỳ rạp xuống mặt Thiền Nguyệt đại sư.

"Đại sư, đa tạ ơn cứu mạng của . Con..."

"Ông còn thấy nữa ."

Yến Tam Hợp ngẩng phắt đầu lên. Chỉ thấy lão hòa thượng vẫn xếp bằng trong tư thế thiền định, sắc mặt an tường, khóe miệng vương nụ mãn nguyện.

"Ông ..."

"Đã công đức viên mãn, tọa hóa ."

Hư Vân cúi , cung kính lạy sư phụ ba lạy với Yến Tam Hợp: "Thí chủ cần tự trách. Đây là nơi chốn về của sư phụ , ông tính ngày từ mười năm ."

Yến Tam Hợp cứ ngỡ sẽ , nhưng lạ , nàng rơi một giọt nước mắt nào. Phải , ai cũng nơi để trở về. Sự thanh thản nên vui mừng chứ đau buồn.

Bên cạnh nàng, một khác cũng quỳ xuống. Tạ Tri Phi dập đầu ba cái hỏi: "Hư Vân sư phụ, quan tài sẵn đây , chúng ..."

"Không cần . Phiền thí chủ giúp đỡ lên lưng là ."

Tạ Tri Phi ngạc nhiên: "Ngươi định đưa ngài ?"

Hư Vân đáp: "Về Ngũ Đài Sơn, đỉnh Đông Đài."

Tạ Tri Phi: "Để chuẩn xe ngựa..."

"Ta bộ là ." Hư Vân chắp tay . "Ông lúc sinh thời thích nhất là du sơn ngoạn thủy. Đường về nhà , đưa ông ngắm non sông gấm vóc một cuối!"

Tạ Tri Phi và Yến Tam Hợp , mỗi một bên, cẩn trọng đỡ thi hài Thiền Nguyệt đại sư lên lưng Hư Vân.

Hư Vân thẳng dậy, khuôn mặt bình thản Yến Tam Hợp.

"Khi nào rảnh rỗi, mời cô nương lên đỉnh Đông Đài uống . Sư phụ lúc tu hành thích đấu võ mồm với khác. Ta vốn ít , ông chê chán."

Yến Tam Hợp mỉm : "Ta đ.á.n.h cờ cũng tệ , Yến tổ phụ chân truyền đấy."

Khóe miệng Hư Vân khẽ cong lên: "Vậy thì đừng tới. Ông mà thua cờ là dỗi, chu mỏ lên ba ngày thèm chuyện đấy."

Dứt lời, , bước nhanh màn đêm.

Yến Tam Hợp theo bóng lưng cô độc của vị tăng nhân trẻ tuổi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng đuổi theo vài bước, gọi với: "Ngươi về nghiên cứu kỳ phổ , giúp ông đ.á.n.h thắng . Nếu thắng, sẽ bảo Tam gia mời ngươi uống rượu."

Bóng lưng khựng . Một câu nhẹ tênh như gió thoảng bay phía :

"Ta chỉ uống rượu mạnh thôi đấy."

Lý Bất Ngôn Tiểu Bùi gia: "Chúng tiễn một đoạn nhé?"

"Được, cũng đang dập đầu tạ ơn Đại sư đây!" Tiện thể moi tin từ Hư Vân xem tiếng chuông quái dị liên quan gì đến Yến Tam Hợp .

Bùi Tiếu: "Đi thôi!"

Đi đến cửa viện, Lý Bất Ngôn chợt dừng , ngoái đầu hỏi: "Yến Tam Hợp, giấc mơ trong quan tài của ngươi là thế nào ?"

Yến Tam Hợp: "Giấc mơ nào?"

Lý Bất Ngôn: "Cái giấc mơ ngươi bịt miệng đưa xuống địa đạo ."

"Đó là ký ức lúc hồn phách lìa khỏi xác bay khỏi viện. Là con đường bí mật mà Lão tướng quân chuẩn sẵn cho ..." Yến Tam Hợp giải thích. "...Trương Thiên Hành đưa thoát khỏi Trịnh gia bằng con đường địa đạo đó."

"Hóa là thế."

"Sau chúng đến mộ Lão tướng quân dập đầu tạ ơn đấy. Tiểu Bùi gia, ngươi thấy đúng ?"

"Nàng thì là thôi."

"Nghe lời thế cơ á?"

"Ai dám cãi chứ?"

Tiếng bước chân xa dần, gian xung quanh trở yên tĩnh. Chỉ còn hai đối diện , nhưng nhất thời chẳng gì cho .

Tạ Tri Phi bước nhanh tới, ôm chầm lấy Yến Tam Hợp, siết chặt nàng lòng.

Vòng tay giống vòng tay của . Nó rộng lớn, ấm áp và vững chãi vô cùng.

Trái tim con giống như một sân kín cổng cao tường, bên trong , bên ngoài .

Người gặp cầu Nại Hà đẩy đổ một bức tường. Mùi thảo d.ư.ợ.c thoang thoảng đẩy đổ bức tường thứ hai. Những lời đùa của Lý Bất Ngôn và Tiểu Bùi gia đẩy đổ bức tường thứ ba. Và đàn ông với mái tóc điểm sương mặt khiến bức tường cuối cùng sụp đổ , để lộ trái tim nóng hổi, chân thành của Yến Tam Hợp.

Mười tám năm. Thật may mắn khi vẫn luôn ở bên .

Yến Tam Hợp vòng tay ôm chặt lấy , áp mặt lồng n.g.ự.c vững chãi . Nếu lúc nàng ngẩng đầu lên, chắc chắn sẽ thấy đàn ông đang rơi lệ.

Yết hầu Tạ Tri Phi chuyển động liên tục, đôi môi run rẩy. Hồi lâu , mới thốt lên một tiếng thở dài đầy yêu thương và nhẹ nhõm:

"Hoài Hữu của ơi!"

---

 

Loading...