Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 93: Quen Biết

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:48
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nàng từng một câu mà nên giải thích thế nào cho ." Bùi Tiếu cố nhớ nguyên văn lời của Yến Tam Hợp: "Nàng bảo cho dù quan tài của Lão phu nhân đóng chăng nữa, thì chỉ cần cái hồ Tâm xa hoa của Quý phủ thôi, chuyện bãi quan cũng là kết cục sớm muộn mà thôi."

"Ý tứ câu khó hiểu ." Tạ Tri Phi thở phào nhẹ nhõm: "Nàng cái hồ Tâm quá mức xa xỉ, từ đó suy đoán Quý Lăng Xuyên quan cũng chẳng trong sạch gì, tham ô là cái chắc."

"Đã như thì chúng chia hành động ." Triệu Diệc Thời chậm rãi phân công: "Phía Yến Tam Hợp giao cho hai các ngươi, hãy dốc lực phối hợp với cô nương . Còn những chuyện khác cứ để lo liệu. Thế nào?"

Hai mũi giáp công, trong ngoài phối hợp, đây là phương án vẹn nhất lúc . Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu hẹn mà cùng gật đầu đồng ý.

"Cần hỗ trợ gì thì bảo Chu Thanh liên lạc trực tiếp với Thẩm Trùng."

Triệu Diệc Thời dậy, tới bên cửa sổ, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Bùi Minh Đình."

"Đang yên đang lành tự dưng gọi cả họ lẫn tên gì, ghê c.h.ế.t !"

Triệu Diệc Thời , thẳng khuôn mặt đang ngơ ngác của Bùi Tiếu, gằn từng chữ một: "Chuyện của Quý gia, sẽ dốc hết lực để cứu vãn. nếu kết quả như ý ... ngươi đừng trách nhé!"

Câu tựa như một nhát búa tạ giáng mạnh tim Bùi Minh Đình, khiến sắc mặt biến đổi kịch liệt.

Hắn quen với Triệu Diệc Thời quả thật là do một cơ duyên tình cờ.

Năm lên bảy tuổi, theo Quý Lăng Xuyên đến Trương phủ ăn tiệc cưới. Tiệc rượu của lớn chán ngắt, chẳng quen ai nên thừa dịp chú ý liền chuồn êm xuống gầm bàn trốn chơi.

Hậu hoa viên của Trương gia rộng mênh mông. Trên hàng rào trong vườn treo mấy con thỏ mới lông sạch sẽ.

"Thịt thỏ thơm quá!" Bản tính nghịch ngợm trỗi dậy, tìm một góc khuất vắng , gom một đống củi khô, xiên con thỏ lên nướng trộm.

Mùi thịt nướng thơm lừng ngờ dụ một tiểu công t.ử xinh tìm đến. Tiểu công t.ử dung mạo tuyệt trần, làn da trắng muốt như sứ, đôi mắt to tròn, tĩnh lặng như nước hồ thu.

Bùi Tiếu thầm nghĩ: Đẹp thì thật đấy, nhưng thể để tên phá hỏng bữa tiệc của Bùi tiểu gia .

Thế là quệt một tay đầy mỡ thỏ, nhanh như chớp bôi toẹt lên mặt tiểu công t.ử xinh .

"Ha ha ha! Ngươi dính mùi thịt thỏ nhé! Nếu ai hỏi, sẽ khai ngươi là đồng bọn của !"

Nào ngờ tiểu công t.ử chẳng hề sợ hãi lời đe dọa trẻ con , ngược còn tỉnh bơ điều kiện:

"Được thôi. Bốn cái đùi thỏ thuộc về , những phần còn cho ngươi. Nếu thì..."

" là đồ thưởng thức! Chân thỏ thì cái gì ngon, đầu thỏ mới là cực phẩm chứ."

Thế là thỏa thuận thông qua. Thịt nướng xong, hai đứa trẻ, một đứa gặm đầu, một đứa gặm chân, ăn uống ngon lành, miệng mồm bóng nhẫy dầu mỡ.

Ăn xong, tiểu công t.ử xinh rút khăn tay lau miệng, lau tay sạch sẽ, với vẻ mặt đầy phong thái: "Ngươi , chỗ cứ để dọn dẹp cho."

Mẹ ơi! Không những trai mà còn điều, hăng hái dọn dẹp tàn cuộc nữa chứ.

"Ngươi tên là gì?" Hắn hỏi.

"Triệu Diệc Thời." Cậu bé đáp.

"Ta tên là Bùi Tiếu. Tiếu trong từ '' ."

"Cha ngươi là Bùi Ngụ ?"

"Sao ngươi ?"

"Lần gặp sẽ cho ngươi ."

"Hay là bàn xem ăn món gì , đấy mới là chuyện chính."

"Thử món gà nướng xem ."

"Quyết định thế nhé!"

Hắn vài bước đầu gọi với : "Triệu Diệc Thời, cho mượn cái khăn tay với."

Triệu Diệc Thời cái miệng đầy dầu mỡ của với ánh mắt ghét bỏ mặt, nhưng tay vẫn móc khăn đưa cho.

"Lau xong thì vứt luôn nhé."

Hắn "ừ" một tiếng, lau miệng chạy biến .

Quay bữa tiệc thì vẫn tàn, sân khấu kịch đang hát rôm rả. Hắn và hết vở kịch mới rời khỏi Trương phủ. Nhớ đến tên bạn ốm yếu Tạ Tiểu Ngũ Thập, nằng nặc đòi đưa sang Tạ phủ chơi.

Hắn ngủ phòng Tiểu Ngũ Thập một đêm, sáng hôm mới về nhà. Vừa bước cửa đụng ngay ông bô nhà . Lão cha đêm qua gọi khám bệnh đột xuất, bận rộn cả đêm mới về tới nơi.

"Phụ , ai ốm thế ạ?"

"Con trai trưởng của phủ Thái tử."

"Bệnh tình thế nào ạ?"

"Đi ăn cưới ở Trương phủ về thì nôn mửa dữ dội, kinh động đến cả Hoàng thượng. Ngài lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra rõ thức ăn trong bữa tiệc ở Trương phủ."

"Thế... tra cái gì ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-93-quen-biet.html.]

"Nghe tìm thấy một đống xương thỏ vứt ở hậu hoa viên."

Hắn mà như sét đ.á.n.h ngang tai, tim ngừng đập.

"Cũng may chuyện gì lớn. Thái tôn khai là thèm thịt thỏ quá nên lén vườn nhóm lửa nướng ăn, ai ngờ nướng chín kỹ nên đau bụng."

"Hắn... ... khai đồng bọn ạ?"

"Làm gì đồng bọn nào. Nếu thật thì Hoàng thượng đời nào chịu bỏ qua, sớm bắt giải tra khảo ."

Hắn thở phào nhẹ nhõm, trái tim trong lồng n.g.ự.c bắt đầu nhảy nhót vui sướng.

"Phụ , Thái tôn tên là gì ạ?"

"Triệu Diệc Thời."

Mẹ kiếp! Ha ha ha!

Bùi Tiếu mới sáu tuổi đầu mà mí mắt giật liên hồi vì phấn khích.

Triệu Diệc Thời! Ngươi đúng là em , trượng nghĩa khí phách! Người , Tiểu Bùi gia kết giao là cái chắc !

Một khi Tiểu Bùi gia quyết tâm gì thì thể ngăn cản . Giống như hồi kết với Tạ Ngũ Thập , bí quyết chỉ gói gọn trong bốn chữ: "Sống c.h.ế.t bám riết". Nếu bắt buộc thêm bốn chữ nữa thì đó chính là: "Mặt dày vô sỉ".

Cũng thật tình cờ, Hoàng đế tuyển chọn thư đồng để học cùng Thái tôn. Hắn lập tức xúi giục lão cha lo lót xin xỏ. Lão cha thấy đứa con trai trưởng bất tài vô dụng bỗng dưng chí tiến thủ thì mừng húm, vội vàng mang theo lễ vật hậu hĩnh, kéo theo cả Quý Lăng Xuyên đến phủ Thái t.ử chạy chọt.

Sau đó, Tiểu Bùi gia đường hoàng trở thành thư đồng của Thái tôn. Rồi từ hai bạn biến thành nhóm ba . Về nữa, ba trở thành "bộ ba sắt đá" thể tách rời.

Đời ngắn ngủi và đầy rẫy bể khổ! Bùi tiểu gia văn thông, võ thạo, chỉ một tâm nguyện duy nhất trong đời là phò tá Triệu Diệc Thời lên ngôi Hoàng đế, đó cùng với Tạ Ngũ Thập... ăn no kềnh chờ c.h.ế.t!

Vẫn là ăn no kềnh chờ c.h.ế.t! Mãi mãi là ăn no kềnh chờ c.h.ế.t!

...

Yến Tam Hợp cơn đói cho tỉnh giấc.

"Bất Ngôn, ăn cơm. Hết sạch sức ."

Lý Bất Ngôn vươn tay đỡ nàng dậy, gọi với ngoài: "Thang Viên! Cô nương nhà ngươi sắp c.h.ế.t đói đến nơi ! Nhanh tay lên!"

Thức ăn vẫn luôn ủ nóng bếp lò đất nung nên Thang Viên dọn lên nhanh.

Lý Bất Ngôn kéo Yến Tam Hợp ghế, ấn đôi đũa tay nàng: "Ăn , ăn ."

Yến Tam Hợp cầm lấy đũa, hỏi: "Ta ngủ mấy canh giờ ?"

"Ba canh giờ."

"Bây giờ là..."

"Đã quá giờ Tý ."

"Mệt c.h.ế.t !”

Yến Tam Hợp than một câu bắt đầu ăn.

Miệng thì kêu đói sắp c.h.ế.t, nhưng nàng vẫn giữ thói quen ăn uống từ tốn, chậm rãi. Mỗi miếng cơm đều nhai kỹ mới nuốt, hề tỏ vội vàng, ngấu nghiến.

Thang Viên quan sát kỹ từng cử chỉ của nàng, ghi nhớ trong lòng, giả vờ hỏi: "Cô nương, đồ ăn hợp khẩu vị ạ?"

Lý Bất Ngôn thấy Yến Tam Hợp đang bận nhai cơm, bèn híp mắt trả lời : "Nàng lúc nào ăn cơm cũng thế cả đấy."

"Để em pha ấm nóng cho cô nương dùng nhé."

"Không cần .”

Yến Tam Hợp nuốt xong miếng cơm, : "Ngươi truyền lời giúp , gặp Tam gia ngay bây giờ."

"Lúc ạ?"

"Đừng sợ, cứ ."

"Vâng!"

Thang Viên khuất, Lý Bất Ngôn chống cằm Yến Tam Hợp tủm tỉm: "Con bé đó lúc nãy cứ chằm chằm ngươi đấy."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Ăn bữa cơm thôi mà ?"

Ta cũng lắm đây.

Lý Bất Ngôn nghiêng đầu thắc mắc: " càng tò mò hơn là tại đêm hôm khuya khoắt thế ngươi đòi gặp Tam gia để gì?"

 

 

Loading...