Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 937: Thiên Mệnh

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:04
Lượt xem: 249

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn nữa chứ?

"Tam thư lục lễ đàng hoàng, rước về Tam thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận của Tạ gia chứ ." Tạ Nhi Lập nghiêm giọng. "Việc và đại tẩu bàn bạc . Đợi mãn tang ba năm xong là tổ chức hôn lễ ngay. Lớn cả , thể trì hoãn thêm nữa."

"Còn thì ?"

"Có ở đây, tẩu tẩu ở đây lo liệu, cứ yên tâm."

Tâm trạng mới bình của Tạ Tri Phi dậy sóng. Hắn cố nén nghẹn ngào, ngây ngô: "Ca ca thật !"

"Thôi , đừng lúc nào cũng mồm mép tép nhảy, chẳng đắn chút nào."

Kẻ " đắn" liền rướn về phía , chìa tay xin xỏ: "Dạo túng thiếu quá, cho ít tiền tiêu vặt ca!"

Tạ Nhi Lập định khen vài câu, giờ chỉ bóp cổ cho xong chuyện.

"Trong phủ trải qua hai đại tang, tốn kém bao nhiêu. Ngươi mang tiền về đóng góp thì thôi còn đòi moi tiền nhà mang . Của nả Tạ gia là núi vàng cũng lở vì ngươi mất!"

"Không cho thì thôi, gì mà căng thế!"

Tạ Tri Phi thò tay n.g.ự.c áo, rút xấp ngân phiếu đập mạnh xuống bàn: "Nhìn , thèm lấy tiền nhà nhé!"

"Đệ lấy nhiều tiền thế ?"

"Kiếm đấy!"

Tạ Tri Phi dậy cửa, còn ngoái cằn nhằn: "Sau bớt mắng vài câu , lớn tướng , ca mắng nghiện luôn ?"

"Tạ Lão Tam!"

Tạ Tri Phi dừng bước, trừng mắt oán trách: "Ca, ca là gia chủ , đừng hở là quát tháo ầm ĩ. Phải điềm đạm, ôn hòa, thâm trầm khó đoán, thế mới dáng gia chủ chứ."

Thằng nhóc còn dám dạy đời ? Tạ Nhi Lập nghiến răng ken két: "Cút! Cút ngay cho khuất mắt !"

"Cút thì cút!"

Tạ Tri Phi hít sâu một , đưa tay mở cửa. Trong khoảnh khắc cánh cửa mở , thì thầm khẽ: Ca, Lão Tam cút thật đây, xa lắm đấy, sẽ về nữa !

khi con lớn lên thường nhớ về những ký ức tuổi thơ ? Năm tám tuổi, khi mới nhập xác Tạ Tam gia lâu, cơ thể còn yếu ớt, suốt ngày chỉ liệt giường. Ban ngày ngủ nhiều nên ban đêm trằn trọc ngủ .

Nửa đêm nọ, một thiếu niên trắng trẻo rón rén bước , mắt đỏ hoe : "Lão Tam, mau khỏe . Đệ khỏe ca sẽ dẫn Bắc Hải chơi, ở đó hoa quế nở rộ thơm lắm! Chỉ cần khỏe , chuyện gì ca cũng nhường hết."

Nói thì lắm. Đợi khỏe , ca những chẳng nhường nhịn mà còn nghiêm khắc vô cùng, tí là phạt quỳ. trong lòng hiểu rõ, quỳ bên trong bao lâu thì ca đợi bên ngoài bấy lâu.

Tạ Tri Phi nhắm mắt , đầu cánh cửa thư phòng cuối dứt khoát bước .

Chu Thanh đợi sẵn từ xa, thấy tới liền hỏi: "Gia, tiếp theo chúng ?"

Tạ Tri Phi thật sâu: "Chỗ đại tỷ qua nữa, tính tỷ nhạy cảm lắm. Ngươi..."

"Tam ."

Một giọng vang lên bên cạnh. Tạ Tri Phi sang thì thấy Tạ Lão Nhị đang tới. Tạ Bất Hoặc thừa hưởng nét của Liễu di nương, cũng tuấn tú, nhưng vẻ cũng như tài năng của , luôn che giấu ba phần.

Tạ Tri Phi mỉm xã giao: "Ồ, Nhị ca đấy ..."

Tạ Bất Hoặc liếc xấp sổ sách tay: "Sổ sách mấy cửa hàng bên ngoài, mang qua cho đại ca xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-937-thien-menh.html.]

"Nhị ca cứ ăn đàng hoàng, táy máy chân tay thì đại ca xem cũng thế cả thôi."

Tạ Bất Hoặc sa sầm mặt mày. Tạ Tri Phi giả vờ như thấy, cố ý huých vai một cái:

"Nhị ca, xưa câu: Ra trận phụ t.ử binh, đ.á.n.h hổ . Tạ gia chúng chắc chẳng bao giờ trận , nhưng chuyện 'đánh hổ' thì đấy, nhỉ?"

Tạ Bất Hoặc huých lảo đảo, đầu . Đập mắt là đôi mắt đen thẳm như giếng sâu đáy, ánh lên một tia sắc lạnh pha chút chế giễu của Tạ Tri Phi.

"Nhị ca, nếu sai chỗ nào, cứ việc mắng." Tạ Tri Phi cợt nhả. " nhớ là đóng cửa bảo nhé, đường chúng vẫn diễn cảnh em hòa thuận, đừng để thiên hạ chê ."

Lời đầy hàm ý cảnh cáo, coi là thằng ngốc hiểu? Tạ Bất Hoặc cảm thấy buồn nôn, phất tay áo bỏ . Đi vài bước, thấy là lạ, đầu thì thấy Tạ Lão Tam vẫn đó đầy ẩn ý.

Cậy thiết với Thái t.ử nên định lên mặt dạy đời chắc? Tạ Bất Hoặc hậm hực bỏ .

Đợi khuất, nụ môi Tạ Tri Phi tắt ngấm: "Đi thôi, thăm đại tẩu ."

"Gia, chuyện ngài định vẫn hết..."

Tạ Tri Phi chằm chằm Chu Thanh, nhẹ: "Thôi, để đến phút chót sẽ với ngươi."

Chu Thanh biến sắc. Đinh Nhất bên cạnh vội nhắc: "Đại phu nhân đang ở phòng khách lo liệu việc nhà ạ."

"Đi nào!"

...

Trong phòng khách, hàng chục gia nhân cúi đầu nghiêm trang. Đại thiếu phu nhân Chu thị ngay ngắn ghế chủ tọa, chăm chú xem sổ sách. Xuân Đào thấy chủ nhân nuốt nước bọt liền vội vàng dâng .

Chu thị nhận lấy chén ấm, uống một ngụm từ tốn :

"Sổ sách nhà bếp còn sơ sài quá, cần chi tiết hơn nữa... Sắp đến rằm tháng Tám , năm nay trong phủ tang nên mở tiệc chiêu đãi. May thêm cho mỗi phòng hai bộ quần áo mới, dặn phòng may vá chọn vải màu nhã nhặn thôi nhé."

Mọi việc bà sắp xếp đấy. Tạ Tri Phi lẳng lặng một lúc hiệu cho Chu Thanh và Đinh Nhất cùng rút lui về viện của .

Trong viện, thứ vẫn y nguyên như cũ. Tạ Tri Phi bước nhà chính, xuống ghế. Chu Thanh đến lượt , bước lên một bước quỳ rạp xuống đất: "Tam gia?"

Gương mặt Tam gia lúc nghiêm nghị, còn chút ý cợt nào.

"Tâm của ngươi còn ở đây, hẳn là ngươi sẽ theo nữa. Và cũng sẽ cho phép ngươi theo nữa."

"Gia?"

"Nghe hết ." Tạ Tri Phi bình thản . "Ngươi và chủ tớ một hồi, đối với ngươi thế nào, ngươi đối với , trong lòng chúng đều tự hiểu rõ. Con ai cũng điểm yếu, ai thể đúng đường mãi . Nếu đặt cảnh của ngươi, chắc hơn."

Nước mắt Chu Thanh trào .

"Ta gặp Yến Tam Hợp là mệnh, yêu nàng cũng là mệnh, thể trốn tránh ." Giọng Tạ Tri Phi dịu xuống. "Chu Thanh, yêu cầu gì khác, chỉ mong ngươi nể tình chủ tớ bao năm qua mà hết lòng che chở cho đại tỷ , bảo vệ Tạ gia bình an."

"Gia?"

"Chu Thanh , duyên chủ tớ của chúng đến đây là tận , thể tiếp cùng nữa. Từ nay về , hãy phó mặc cho ý trời !"

"Gia..." Chu Thanh gào lên đau đớn, gục đầu xuống đất nức nở.

---

 

Loading...