Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 940: Gặp nạn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:07
Lượt xem: 293

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái gì? Hồi kinh?"

Lý Bất Ngôn xông tới. Lục Đại cũng xông tới. Đinh Nhất nếu đang bận ấn chặt vết thương bụng Chu Thanh thì cũng lao tới .

Yến Tam Hợp gật đầu hiệu với Lưu Phi: "Lưu thống lĩnh, thể để cho mấy chúng chuyện riêng ?"

Lưu Phi cực kỳ điều: "Được, xem tình hình Chu ."

Một lát , Đinh Nhất cũng chạy tới, hai bàn tay còn dính đầy m.á.u của Chu Thanh.

Yến Tam Hợp hít sâu một , : "Có một việc từng với các ngươi. Bởi vì nghĩ oan hồn Trịnh gia tan, chiến mã khôi phục như cũ, nên thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện."

Nhắc tới Trịnh gia, trái tim đều thắt . Nhất là Tạ Tri Phi, cơ mặt tự chủ mà căng cứng.

"Bất Ngôn, ngươi còn nhớ khi hôn mê, ngày nào cũng dẫn ngươi đến ngoại ô phía Tây xem hiện trường Nghiêm Hỉ b.ắ.n c.h.ế.t ?"

Lý Bất Ngôn gật đầu: "Nhớ."

Yến Tam Hợp tới bên cạnh Tạ Tri Phi, nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhưng mắt vẫn Lý Bất Ngôn: "Ngươi còn nhớ lúc chúng mới kinh, điều tra tâm ma của Quý lão phu nhân thì đụng lúc Quý gia tịch thu gia sản ?"

Lý Bất Ngôn: "Nhớ!"

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Ngươi còn nhớ rõ ngươi và của Cẩm Y Vệ xảy xung đột, kẻ b.ắ.n lén một mũi tên về phía ngươi ?"

Lý Bất Ngôn: "Nhớ chứ, là Thẩm Trùng bắn."

Tay Tạ Tri Phi run lên bần bật. Yến Tam Hợp ngẩng đầu , nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn, âm thầm truyền thêm sức mạnh.

"Đêm Nghiêm Hỉ c.h.ế.t, Thẩm Trùng và hai thị vệ của Thái t.ử chịu trách nhiệm phòng thủ bên ngoài. Thẩm Trùng nhất vệ bên cạnh Thái tử, thủ cao cường như , thế mà chẳng hề phát hiện bóng dáng của sát thủ..."

Lý Bất Ngôn chợt nhớ đến ngày nàng và Tiểu Bùi gia ám sát ở Lầu Xuân Phong, ánh mắt nàng trở nên phức tạp.

"Mũi tên g.i.ế.c c.h.ế.t Nghiêm Hỉ... chẳng lẽ là do Thẩm Trùng bắn? Thảo nào cứ thấy mũi tên đó quen quen, nhưng gạt vì nghĩ đời nào..." Nàng lẩm bẩm: "... g.i.ế.c Nghiêm Hỉ để gì?"

Yến Tam Hợp : "Không g.i.ế.c Nghiêm Hỉ để gì, mà là Triệu Diệc Thời g.i.ế.c Nghiêm Hỉ để gì."

Lý Bất Ngôn căng thẳng tột độ: "Làm gì?"

"Hắn gặp chuyện chiến mã uể oải, giang sơn lâm nguy, buộc lòng điều tra cái c.h.ế.t của Trịnh Lão tướng quân. sợ chúng tra lưng Tạ Đạo Chi còn ." Yến Tam Hợp dừng một chút tiếp: "Cho nên ngay khi Nghiêm Hỉ chân tướng, lệnh cho Thẩm Trùng b.ắ.n c.h.ế.t ông ."

"Yến... Yến cô nương." Đinh Nhất run rẩy lắp bắp: "Ý... ý của cô nương là, Lão gia nhà chúng ... Lão gia vẫn là kẻ chủ mưu thực sự?"

Yến Tam Hợp nhắm mắt cho câu trả lời với Đinh Nhất, ngẩng đầu sườn mặt Tạ Tri Phi.

"Thừa Vũ, những chuyện nếu thời gian sẽ kể tỉ mỉ . Chu Thanh chờ nữa . Bây giờ lập tức đưa về thành Tứ Cửu, ..."

"Không !" Tạ Tri Phi phản đối ngay lập tức.

"Chàng !" Yến Tam Hợp nắm lấy tay của . "Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an nhất. Trong thành Tứ Cửu, ngay mí mắt Hoàng đế, Triệu Diệc Thời sẽ dám động thủ với !"

"Ý nàng là ?”

“Những áo đen cũng là do Thái t.ử điện hạ phái tới ư?”

“Thái t.ử điện hạ Yến Tam Hợp c.h.ế.t?"

Mọi cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai, tim đập thình thịch, kinh hãi về phía Tạ Tam gia. Môi Tạ Tri Phi trắng bệch, cảm giác như con d.a.o đ.â.m phập tim, đau đớn đến mức thốt nên lời.

Tại là Hoài Nhân? Hoài Nhân lúc nào cũng dịu dàng, ánh mắt luôn sáng ngời, năng từ tốn điềm đạm, khi đến gần còn ngửi thấy mùi hương sạch sẽ dễ chịu .

Tạ Tri Phi tuyệt vọng cúi đầu, giọng vỡ vụn: "Sao thể là ?"

Yến Tam Hợp tránh ánh mắt , sang lệnh: "Đinh Nhất."

"Yến... Yến cô nương?"

"Ngươi và Lục Đại lập tức đưa Chu Thanh kinh thành , chậm trễ dù chỉ một khắc. Vào kinh xong thì đến thẳng Bùi gia, cầu xin Bùi Thái y cứu mạng."

Bùi gia Hoàn Hồn Đan, nếu vận khí , thể giữ một mạng cho Chu Thanh. Đinh Nhất dám tự quyết, đưa mắt sang Tạ Tri Phi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-940-gap-nan.html.]

"Lời của cũng là lời của Tam gia. Mau lên đường !"

"Vâng!"

Lúc , Lục Đại đột nhiên lên tiếng: "Tiểu chủ tử, còn các thì ?"

Yến Tam Hợp ngoài đình: "Ta bọn họ , ngươi cứ yên tâm. Chúng sẽ gặp ở biệt viện."

"Vâng!"

Rất nhanh đó, cỗ xe ngựa chở thương lao như bay. Yến Tam Hợp tới mặt Lưu Phi: "Lưu thống lĩnh, phiền ngài chọn hai thị vệ lái xe đưa chúng hồi kinh."

Lưu Phi giật : "Yến cô nương, nhỡ đám áo đen thì ?"

"Một kích trúng, bọn họ tuyệt đối sẽ ngay ." Yến Tam Hợp dặn dò: "Ngài cũng mau đưa của về quân doanh . Chúng coi như từng gặp , các ngài chẳng qua chỉ là đang luyện binh ở ngoại thành thôi."

Lưu Phi do dự: "Chuyện ... nếu như Bộ tướng quân hỏi tới..."

"Cũng đừng gì cả." Yến Tam Hợp Tạ Tri Phi đang bất động bên cạnh, hạ thấp giọng: "Việc càng ít thì Bộ tướng quân và Bộ gia quân các ngài càng an ."

...

Hoàng lăng.

Một con diều hâu vỗ cánh đáp xuống cánh tay Thẩm Trùng. Thẩm Trùng tháo ống trúc lấy mảnh giấy, liếc nhanh nội dung lập tức thư phòng.

"Điện hạ, hành động thất bại. Thời điểm mấu chốt xuất hiện một đám mặc giáp trụ, tay cầm đại đao quân đội can thiệp. Chúng tổn thất năm mươi hai ."

Triệu Diệc Thời im lặng . Thẩm Trùng vội quỳ rạp xuống đất: "Xin Điện hạ trách phạt."

Triệu Diệc Thời vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ: "Phái theo dõi biệt viện, manh động gì khác."

Thẩm Trùng ngẩn .

"Đánh rắn động cỏ thì rắn sẽ chui tọt hang." Triệu Diệc Thời chấm bút nghiên mực: "Đối với Yến Tam Hợp mà , cái hang an nhất chính là ngay chân Thiên tử."

Thẩm Trùng do dự một lúc lâu mới dám lên tiếng: "Điện hạ, nên âm thầm điều tra đội quân một chút ? Tiểu nhân suy đoán, tám chín phần mười là Bộ gia quân, chỉ họ mới dùng loại đại đao đó."

Triệu Diệc Thời chợt biến sắc, ném mạnh cây bút trong tay mặt Thẩm Trùng: "Bộ gia quân lên đường Bắc địa , gì còn Bộ gia quân nào ở đây nữa hả?"

Thẩm Trùng ném đau điếng, lúc mới nhận một câu ngu xuẩn đến mức nào. Việc buộc chìm xuống đáy nước, để sủi lên dù chỉ một bọt khí. Nếu lọt đến tai Bệ hạ thì Điện hạ sẽ gặp rắc rối to.

"Đừng hành động thiếu suy nghĩ nữa." Ngực Triệu Diệc Thời phập phồng, cố nén cơn giận dữ và phiền muộn trong lòng: "Cứ giám sát chặt chẽ biệt viện là ."

"Vâng!"

...

Trong biệt viện.

Tiểu Bùi gia đang ngủ thì Hoàng Kỳ lôi xềnh xệch khỏi chăn.

"Gia ơi, bên ngoài mấy tới tìm Yến cô nương, ngài mau xem !"

"Cút ngay!" Bùi Tiếu đá văng Hoàng Kỳ , rúc đầu trong chăn như con chạch.

Cái gì Yến cô nương, cái gì Lý cô nương, Tiểu gia đây đếch gì sất, cũng . Từ hôm nay trở , Tiểu gia sẽ con rùa rụt cổ, bắt đầu ngủ đông. Mặc kệ sự đời, nghĩ ngợi gì nữa cả.

"Mấy đó Gia đều quen mặt cả, họ bảo là mơ, mơ thấy Yến cô nương gặp nạn..."

Lời còn dứt, đầu Hoàng Kỳ cái chăn trùm kín mít. Hắn vội kéo chăn xuống thì thấy giường trống trơn. Hắn vội vàng đuổi theo, thấy chủ nhân nhà đang xỏ dép lạch bạch chạy ngoài.

Giấc mơ gì mà linh tinh thế? Yến cô nương gặp nạn tức là Lý cô nương gặp nạn. Lý cô nương gặp nạn nghĩa là cái tên khốn kiếp cũng gặp nạn. Bùi Tiếu lòng nóng như lửa đốt.

Đi tới cửa thứ hai, ngước mắt lên ngây .

Một là Đại gia Chu phủ. Một là đường ca Quý Hải Đông. Một là Hàn Hú với sắc mặt vàng vọt. Còn Bệ Chiêu của núi Mộc Lê. Và cuối cùng... thế mà là lão ni cô Tuệ Như sư thái của am Thủy Nguyệt!

---

 

Loading...