Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 943: Tản ra
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:10
Lượt xem: 289
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trung thu năm Thái Khang thứ nhất.
Giờ Thìn hai khắc, từ cửa góc biệt viện lượt ba chiếc xe ngựa lăn bánh .
Chiếc đầu tiên là xe ngựa của Chu phủ. Người đ.á.n.h xe là một nam t.ử trung niên khỏe mạnh, theo hầu Chu phủ đại gia nhiều năm.
Chiếc thứ hai là xe ngựa Quý phủ. Quý phủ khi tịch thu gia sản, sự sa sút hiện rõ mồn một. Xe ngựa kém xa vẻ xa hoa ngày , trông vô cùng đơn sơ.
Chiếc cuối cùng là xe ngựa của biệt viện, do phu xe của biệt viện cầm cương.
Sau khi khỏi con hẻm, ba chiếc xe ngựa lập tức tỏa ba hướng khác .
Theo chiếc nào đây?
Thủ lĩnh đám theo dõi dấu tay, lệnh cho mỗi nhóm bám theo một chiếc, tuyệt đối để mất dấu.
Khoảng một tuần , từ trong biệt viện hai . Kẻ theo dõi nhận ngay: Một là thị vệ Hoàng Kỳ bên cạnh Tiểu Bùi gia, là Tân bảo chủ của Hàn Gia Bảo - Hàn Hú.
Hoàng Kỳ và Hàn Hú lên ngựa, cùng rời khỏi biệt viện.
"Bám theo!”
“Rõ!"
...
Xe ngựa Chu phủ dừng cổng chính, Chu Viễn Mặc bước xuống xe, vội vã trong phủ. Nửa canh giờ , vội vã với một tay nải hành lý, chui tọt chiếc xe ngựa đang chờ sẵn ở cửa góc. Phu xe quất roi cho ngựa chạy thẳng về hướng cửa Nam thành.
...
Xe ngựa Quý phủ thẳng về hướng Bắc. Ra khỏi cửa Bắc thành một canh giờ thì dừng một ngôi nhà dân bình thường. Quý Hải Đông nhảy xuống, xoay đưa tay đón. Một bàn tay trắng nõn đặt lòng bàn tay . Quý Hải Đông đỡ lấy, nhẹ nhàng dìu một cô nương xuống xe. Nữ t.ử khoác áo choàng, đeo mạng che mặt kín mít, dáng đoán chừng là một cô nương còn trẻ.
...
Xe ngựa biệt viện thủng thẳng cửa Tây thành. Chạy quan đạo chừng nửa canh giờ thì rẽ đường núi. Lên đến lưng chừng núi, xe dừng cổng am Thủy Nguyệt. Một tiểu cô nương chừng mười tuổi nhảy xuống, đưa tay đỡ một lão ni từ trong xe bước .
Tiểu cô nương định theo chân lão ni trong am nhưng bà quát . Cô bé bĩu môi, đành chờ bên ngoài vẻ chán nản. Lão ni trong lâu, lúc trở tay thêm một tay nải. Hai lên xe ngựa, xuống núi tiếp tục về phía Tây.
...
Hoàng Kỳ và Hàn Hú cưỡi ngựa đến trạm dịch Hàn gia ở kinh thành. Sau khi xuống ngựa, Hàn Hú ném dây cương cho , gọi chưởng quầy tới giao việc cho Hoàng Kỳ, còn thì chắp tay lưng thẳng trong trạm dịch.
Hoàng Kỳ trao đổi với chưởng quầy một hồi. Chưởng quầy sai tiểu nhị mang một tờ giấy, Hoàng Kỳ ấn ngón cái dính mực đỏ lên đó dấu. Lập tức, chưởng quầy điều hai chiếc xe ngựa và bốn tiểu nhị theo Hoàng Kỳ.
Hoàng Kỳ lên ngựa, dẫn đoàn đến Tạ phủ . Mất nửa ngày trời, Tạ tổng quản mới cho khiêng hai cái rương lớn. Ngay đó, Hoàng Kỳ về Bùi phủ. Lại tốn thêm nửa ngày nữa để chuyển hai cái rương tương tự.
Khi trời sẩm tối, Hoàng Kỳ dẫn đến Bách Dược Đường, lấy hai túi đồ lớn. Cuối cùng, tất cả cùng về biệt viện. Đồ đạc trong biệt viện dường như chuẩn sẵn, đóng gói gọn gàng trong bốn rương gỗ nhãn lớn.
Tiểu nhị cần mở rương sắp xếp cho gọn. Hoàng Kỳ bất đắc dĩ đành theo hai chiếc xe ngựa trạm dịch Hàn gia. Đến nơi, tiểu nhị chuyển rương xuống bắt đầu dỡ đồ kiểm kê. Một đếm, một ghi chép, một khác xếp đồ cho ngay ngắn. Hoàng Kỳ vắt chân chữ ngũ ghế thái sư, uống ăn bánh, vẻ mặt chán chường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-943-tan-ra.html.]
Kể từ lúc bốn cái rương lớn chuyển , cửa góc biệt viện đóng chặt, còn ai nữa.
Bóng đêm dần buông xuống.
...
Hoàng lăng. Thư phòng.
Thẩm Trùng cúi đầu bên cạnh Triệu Diệc Thời báo cáo: "Điện hạ, tình hình mắt là như . Nhóm Tam gia hẳn là vẫn còn ở trong biệt viện. Ngài xem..."
Triệu Diệc Thời lạnh lùng ngước mắt lên. Ánh sắc lẹm đầy sát khí khiến Thẩm Trùng lập tức im bặt.
"Lập tức đến biệt viện kiểm tra. Bọn họ e là cao chạy xa bay ."
"Sao thể như thế ?" Thẩm Trùng biến sắc: "Ta sẽ phái chặn tất cả các xe ngựa ngay."
Thư phòng chìm tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng quen thuộc chính là nỗi ám ảnh lớn nhất của Triệu Diệc Thời.
Năm lên ba, viện riêng. Viện rộng, cung nhân đông, nhưng chẳng khuôn mặt nào quen thuộc. Vú nuôi Tiền thị theo, bà trục xuất khỏi phủ Thái tử. Hắn thích Tiền thị, bà làn da trắng, thơm mùi sữa, giọng êm ái dịu dàng. Đêm tỉnh giấc, theo thói quen rúc n.g.ự.c v.ú nuôi tìm ấm nhưng chỉ vồ lấy lạnh lẽo. Hắn thét lên kinh thiên động địa.
Mẫu xông tát một cái cháy má. Hắn đ.á.n.h đến ngơ ngác.
"Con trai, lưu luyến bất cứ ai, nhất là phụ nữ. Bọn họ đều là hồ ly tinh biến thành, hút m.á.u ăn thịt con, con luôn đề phòng bọn họ."
"Con nhớ kỹ, đời chỉ là cần đề phòng. Trong lòng chỉ con, mãi mãi tất cả vì cho con."
Hắn nức nở chìm giấc ngủ. Tiếng bước chân mẫu xa dần, ngoài màn trướng tĩnh lặng như tờ. Hắn luôn cảm thấy trong sự tĩnh lặng đó ẩn nấp một con quái vật khổng lồ, chực chờ nuốt chửng khi ngủ say.
Sau mới , Tiền thị trục xuất mà âm thầm g.i.ế.c c.h.ế.t. Bà trèo lên giường phụ , khiến phụ mê mẩn đòi nạp . Chồng mê hoặc, con trai thì quấn sữa, mẫu thể dung tha cho một kẻ dã tâm như ? Thế là bà g.i.ế.c c.h.ế.t Tiền thị. Sau đó, bà còn g.i.ế.c thêm nhiều cô gái trẻ khác. Những con gái như những con thiêu lao đốm lửa quyền lực, dùng nhan sắc đ.á.n.h đổi lấy vinh hoa phú quý.
Khi phụ chất vấn, mẫu hề tỏ hối : "Thái t.ử là kế vị một nước, lấy giang sơn xã tắc trọng. Những ả đàn bà vắt kiệt sức lực của ngài, hoen ố hình ảnh ngài trong mắt Bệ hạ, tội đáng c.h.ế.t vạn ."
Không khí c.h.ế.t chóc bao trùm. Hắn nép ở gian ngoài, run rẩy sợ hãi, chỉ sợ phụ sẽ bóp c.h.ế.t mẫu ngay tại chỗ. gì xảy cả, phụ chỉ chống gậy bỏ .
Sau đó, tiến cung sống bên cạnh Hoàng tổ phụ. Viện ở càng rộng lớn hơn và vẫn những gương mặt xa lạ. Đêm đến vẫn mất ngủ, gian tĩnh mịch đến rợn . Hắn về nhà. mẫu cho phép. Chỉ cần dám bước chân khỏi viện, bà sẽ dùng trâm cài đầu đ.â.m . Nỗi đau nếm trải một và thử thứ hai.
Hắn buộc học cách cảm thông cho nỗi khổ tâm của mẫu . Bà vì Hoàng tổ phụ thấy ưu tú mà tiếc công sức tiền bạc. Trên đời gì nhiều sự tình cờ và may mắn đến thế, tất cả đều là toan tính cả thôi.
Sống bên cạnh Hoàng tổ phụ, mới ngài thích sự yên tĩnh. Khi ngài phê duyệt tấu chương, cả đại điện phát tiếng động nào. Tất cả đều nín thở, dám cử động. Hắn cũng .
Trong sự tĩnh lặng đó, thấy Hoàng tổ phụ cầm bút son phê duyệt tấu chương. Tấu chương giao cho Tổng quản thái giám, ý chỉ của đế vương từ thâm cung truyền thành Tứ Cửu, lan khắp thiên hạ. Sẽ bãi quan, kẻ thăng chức. Sẽ gia tộc lụi bại, gia tộc hưng thịnh. Sẽ đầu rơi m.á.u chảy, kẻ một bước lên mây.
Khi còn bé, tưởng sự tĩnh lặng mang sức mạnh cho Hoàng tổ phụ. Lớn lên mới hiểu, sự tĩnh lặng là sức mạnh, mà chính là quyền lực tối thượng.
Triệu Diệc Thời thu hồi dòng suy nghĩ, cầm bút bắt đầu . Ba trang giấy xong thì Uông Ấn đẩy cửa bước , cung kính báo: "Điện hạ, tin tức từ Thẩm thị vệ truyền về."
---