Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 944: Để lại chữ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:11
Lượt xem: 326

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nói !"

"Trước đây Chu Viễn Mặc nợ Yến Tam Hợp một ân tình lớn. Nàng gọi đến biệt viện, nhờ đến mộ tổ Tạ gia ở phủ An Huy xem phong thủy, nếu thấy thì thuận tiện sửa sang luôn."

Uông Ấn báo cáo chi tiết: "Chu Viễn Mặc khi rời khỏi biệt viện sẽ thu dọn hành lý lên đường ngay."

Triệu Diệc Thời hỏi: "Sau đó thì ?"

Uông Ấn: "Thẩm thị vệ báo cáo rằng trong xe ngựa quả thực chỉ một Chu Viễn Mặc, kèm theo một tay nải đựng vài bộ quần áo đổi và ngân phiếu một ngàn lượng."

Giọng Triệu Diệc Thời lạnh tanh: "Đường đường là Cựu Giám chủ Khâm Thiên Giám xem phong thủy mà đến một gã hầu cũng mang theo ?"

Uông Ấn giải thích: "Nghe là do Yến Tam Hợp dặn dò giữ bí mật chuyện xem mộ tổ cho Tạ gia, nên yêu cầu ông một ."

Vừa dứt lời tiếng gõ cửa. Uông Ấn vội mở cửa, thì thầm trao đổi với thị vệ vài câu thư phòng.

"Điện hạ, chiếc xe ngựa của Quý phủ cũng điều tra rõ."

"Quý Hải Đông cũng nợ Yến Tam Hợp ân tình. Hắn gọi đến biệt viện, Yến Tam Hợp hứa gả Thang Viên cho ."

Triệu Diệc Thời biến sắc. Uông Ấn sợ hãi cúi thấp đầu hơn nữa.

"Quý Hải Đông chính thất, thể cưới thêm vợ, đành chấp nhận nạp Thang Viên ngoại thất và sắp xếp một căn nhà ở ngoại thành cho nàng ."

Triệu Diệc Thời gằn: "Vậy đến am ni cô là tiểu nha Lan Xuyên của biệt viện chứ gì?"

"Điện hạ đoán sai. Lan Xuyên vốn là đồ của Tuệ Như sư thái ở am Thủy Nguyệt. Tuệ Như nhận tin nhắn của Yến Tam Hợp nên xuống núi đón t.ử về."

Uông Ấn tiếp tục: "Lan Xuyên quen với cuộc sống trần tục, am tu hành. Yến Tam Hợp đưa cho Tuệ Như hai ngàn lượng bạc nhờ tìm cho nàng một tấm chồng . chuyện hôn nhân thể một sớm một chiều, nên Tuệ Như đưa Lan Xuyên đến Tây Bắc nương nhờ một bạn cũ, tạm thời an bài ở đó."

Lại tiếng gõ cửa. Uông Ấn một lát .

"Điện hạ, Lão bảo chủ Hàn Gia Bảo khi c.h.ế.t quan tài nứt, may nhờ Yến Tam Hợp giải tâm ma giúp. Bảo chủ đương nhiệm Hàn Hú cũng nhận thư triệu tập của nàng nên chạy tới biệt viện. Yến Tam Hợp nhờ tiêu cục Hàn gia áp tải một chuyến hàng đến bờ sông Nộ ở phủ Vân Nam, Hàn Hú đó là quê nhà của nàng."

"Thẩm thị vệ kiểm tra kỹ lưỡng, trong hai chiếc xe ngựa là đồ đạc cá nhân của Tam gia, Tiểu Bùi gia và Yến Tam Hợp, cùng một ít d.ư.ợ.c liệu quý của Bách Dược Đường."

Uông Ấn lén quan sát sắc mặt Thái t.ử tiếp:

"Thẩm thị vệ còn báo về rằng biệt viện quả thực vườn nhà trống, còn một bóng . Tuy nhiên, thị vệ tín của Tam gia và Tiểu Bùi gia thì vẫn nắm tung tích."

"Chu Thanh đang ở Bùi phủ dưỡng thương, vẫn hôn mê bất tỉnh, Đinh Nhất túc trực chăm sóc."

"Hoàng Kỳ của chúng bắt giữ. Hắn khai là phụng mệnh chủ nhân về Tạ phủ và Bùi phủ lấy đồ, đó chuyển đến trạm dịch Hàn gia. Hắn còn chủ nhân quyết định rời kinh thành cùng nhóm Tam gia, nhưng bằng cách nào thì . Lúc khai những lời , Hoàng Kỳ như mưa, than trách chủ nhân nỡ lòng nào bỏ ."

"Rầm! Choang!" Triệu Diệc Thời gạt phăng thứ bàn xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-944-de-lai-chu.html.]

Uông Ấn sợ hãi quỳ rạp xuống, run rẩy bẩm báo nốt tin cuối cùng: "Thẩm thị vệ còn ... bức tường trong thư phòng biệt viện bút tích của Tam gia, Tiểu Bùi gia, Yến Tam Hợp và cả Lý Bất Ngôn để ... gửi cho Điện hạ."

"Người , chuẩn ngựa!"

"Điện hạ, ngài đang trong thời gian giữ lăng, tuyệt đối thể..."

Triệu Diệc Thời đá một cú vai Uông Ấn: "Cút ngay!"

Uông Ấn ngã lăn đất, van xin t.h.ả.m thiết: "Điện hạ, Hoàng thượng lệnh chiếu chỉ thì hồi kinh. Điện hạ ơi!"

Triệu Diệc Thời còn lọt tai lời nào nữa. Trong đầu chỉ vang lên một ý nghĩ duy nhất...

Bùi Minh Đình bỏ ! Hắn theo Tạ Tri Phi cao chạy xa bay! Sao dám? Hắn dám thế?

Thái t.ử đùng đùng lao ngoài, nhảy lên ngựa với gương mặt giận dữ từng thấy. Đám vệ thấy cũng vội vã lên ngựa đuổi theo. Trong đêm tối, mấy chục kỵ mã phi như bay về hướng thành Tứ Cửu.

Đến cổng thành, lính canh thấy Thái t.ử và vệ thì sợ mất mật, dám ho he nửa lời, vội vàng mở cổng cho đoàn thành. Vào thành, Triệu Diệc Thời phóng thẳng đến biệt viện.

Đến nơi, nhảy xuống ngựa. Thẩm Trùng đang lục soát khắp nơi, tin Thái t.ử đến liền chạy đón. Thấy vẻ mặt đằng đằng sát khí của chủ nhân, dám gì, chỉ sang lệnh cho thị vệ: "Mau thắp sáng hết đèn trong thư phòng lên!"

"Rõ!"

Bước chân Triệu Diệc Thời hề dừng , thẳng một mạch trong. Biệt viện từng đến vài , nào cũng cảm thấy nơi ồn ào náo nhiệt. , chỉ còn sự tĩnh lặng bao trùm.

Yên tĩnh đến rợn .

Triệu Diệc Thời bỗng cảm thấy hụt hẫng, bước chân bất giác chậm . Hắn cố nuốt cơn giận trong mới bước thư phòng.

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng. Những giá sách vốn chất đầy giờ trống trơn, thể hiện rõ sự quyết tuyệt của chủ nhân. Triệu Diệc Thời ngẩng đầu lên. Ánh nến chiếu rọi lên bức tường trắng chi chít chữ .

Triệu Hoài Nhân, lúc ba chúng ở bên , ngươi ít , mặt cũng lạnh tanh chẳng mấy khi biểu cảm. và Minh Đình vẫn đoán ngươi đang vui giận chỉ qua vài cử chỉ nhỏ. Minh Đình phụ trách chọc , phụ trách dỗ dành ngươi. Chỉ cần thấy ngươi mỉm dịu dàng chúng thì hai đứa mới thở phào nhẹ nhõm. Đây là cuối cùng hồi tưởng những chuyện . Bước khỏi cánh cửa , sẽ vĩnh viễn nhớ nữa. Ta trách ngươi g.i.ế.c , chỉ hận ngươi quá coi thường và Minh Đình. Triệu Hoài Nhân, vĩnh biệt!

...

Triệu Hoài Nhân, văn thể an bang, võ thể định quốc. Tâm nguyện lớn nhất đời của là giúp ngươi bước lên ngôi vị cao nhất đó, đó sẽ cùng Tạ Ngũ Thập ăn chơi hưởng lạc đến già. Đã là tâm nguyện thì chắc chắn sẽ thành hiện thực. Cánh chim của ngươi giờ đủ lông đủ cánh, giúp thì cái ghế đó cũng thuộc về ngươi . Cho nên, chọn theo Tạ Ngũ Thập. Ta trách ngươi tính kế Trịnh gia, nhưng tuyệt đối tha thứ việc ngươi g.i.ế.c Tạ Ngũ Thập. Hắn là nhất cuộc đời . Triệu Hoài Nhân, vĩnh biệt!

...

Triệu Hoài Nhân, nếu ngươi thể một vị Minh quân, thì sự tàn nhẫn dứt khoát, đuổi cùng g.i.ế.c tận của ngươi cũng coi như là ưu điểm. Còn nếu , thì những gì ngươi đang trông thật nực . Đừng sống như một kẻ cô độc, nếu ngươi sẽ nực , đáng thương. Rất đáng thương.

...

Triệu Diệc Thời, bảo, nếu gặp khiến tim đập thình thịch thì hãy mạnh dạn cho đó . Cuộc đời ngắn ngủi lắm, thể chịu thiệt thòi thứ, nhưng đừng để trái tim chịu thiệt thòi. Mẹ còn bảo, những chỉ cần liếc mắt một cái là khắc sâu tim. Trước cứ tưởng lời luôn đúng. Bây giờ ngẫm , hóa cũng lúc sai. Có những kẻ bề ngoài hào nhoáng, nhưng ai thấu trái tim đen tối g.i.ế.c ẩn lớp da . Cho nên, hẹn ngày gặp !

 

Loading...