Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 95: Không Hợp

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:50
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Da mặt của Tam gia căn bản chữ "mỏng" như thế nào.

Hắn liếc mắt hiệu cho Chu Thanh đang ngoài cửa, thản nhiên vén vạt áo bào, phịch xuống bên chiếc bàn tròn.

"Thang Viên, bữa sáng hôm nay cũng sẽ dùng ở Tĩnh Tư Cư. Ngươi bảo nhà bếp mang thêm vài món ngon lên đây ."

Thang Viên ái ngại sang Yến Tam Hợp, chân chôn chặt xuống đất dám nhúc nhích.

Tam gia giả vờ nổi giận: "Thế nào? Giờ sai bảo ngươi nữa hả?"

Thang Viên lí nhí: "Dạ, ạ!"

Yến Tam Hợp bình thản hai chủ tớ diễn trò.

Kỹ năng diễn xuất của nha đầu Thang Viên vẫn còn non nớt lắm. Còn về phần tên họ Tạ ...

Dùng lời của Lý Bất Ngôn mà thì cái giải thưởng Ốt-xờ-ca gì đó bên Tây dương nợ một tượng vàng danh dự.

Tạ Tam gia rằng "bài tẩy" của thấu hết cả, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trang : "Hôm nay sẽ tin tức của bà Trần."

"Nhanh ?”

Yến Tam Hợp ngẩn .

"Chuyện Yến cô nương dặn dò, dám chậm trễ!" Tạ Tam gia khoanh tay ngực, ngoài nhưng trong : "Hai ngày tới sẽ xin nghỉ ở nha môn để cùng Minh Đình giúp cô nương giải quyết dứt điểm chuyện của Quý Lão phu nhân."

Yến Tam Hợp đưa tay day day lỗ tai, cứ ngỡ thính lực của vấn đề.

"Ngươi cái gì cơ?"

"Ta là, , Minh Đình và cô nương sẽ cùng kết thúc vụ việc của Quý Lão phu nhân."

Ánh mắt Yến Tam Hợp lướt qua khuôn mặt Tạ Tam gia. Người tuy sắc mặt nhợt nhạt, như đêm qua, nhưng ánh mắt sáng ngời, kiên định, giống như đang đùa.

"Chuyện nhà họ Quý đang dầu sôi lửa bỏng, các ngươi cần lo ?"

Nghe lời mang hàm ý thăm dò. Tạ Tri Phi cẩn thận đề phòng mười hai vạn phần, cố ý nhún vai tỏ vẻ bất lực:

"Phận tiểu dân chúng như chúng , tư cách lo chuyện xét nhà, kinh thiên động địa như thế."

Ngươi cứ diễn tiếp !

Yến Tam Hợp khẩy trong lòng, ánh mắt Tạ Tri Phi thêm vài phần vi diệu.

Tạ Tri Phi thoải mái, mặc kệ cho nàng soi xét. Người hàm dưỡng cao thâm là ở chỗ , cho dù trong lòng tỏng mười mươi nhưng cũng sẽ hỏi thừa một câu, ngầm hiểu với !

Lý Bất Ngôn bên cạnh chứng kiến màn đấu trí , khỏi nảy sinh thắc mắc: Một con hồ ly đực đấu pháp với một con hồ ly cái, rốt cuộc ai sẽ là chiến thắng đây?

lúc , Thang Viên xách hộp thức ăn . Theo nàng là Chu Thanh mới trở về.

Thấy Chu Thanh, nét mặt Tạ Tri Phi lập tức đổi.

"Có tin tức của bà Trần ?"

"Gia đoán như thần. Bà đang đường tới kinh thành ạ, nhưng e là ngày mới tới nơi."

"Ngày ư?"

"Chúng đón bà .”

Yến Tam Hợp quyết định dứt khoát: "Như sẽ tiết kiệm thời gian."

"Lần xe ngựa. Trời sập xuống cũng phép cưỡi ngựa nữa." Tạ Tri Phi chỉ tay vầng trán vẫn còn bong vảy vết thương của nàng, nghiêm giọng: "Đừng hòng cò kè mặc cả với . Không thương lượng gì hết!"

Lại còn cho thương lượng nữa cơ ?

Yến Tam Hợp giật giật mí mắt, mặt thoáng sa sầm xuống. Hắn tưởng là ai chứ?

"Yến Tam Hợp!" Tạ Tri Phi đổi giọng, thái độ cực kỳ chân thành: "Đừng sức trẻ mà coi trọng sức khỏe bản . Ngươi xót thì cũng nghĩ cho Lão tổ tông nhà chứ. Ngươi xem, lỡ như ngươi mệnh hệ gì thì Lão tổ tông nhà sống đây!"

Miệng thì lo cho Lão tổ tông, nhưng biểu cảm mặt hiện rõ mồn một dòng chữ: "Tam gia cũng sống nổi , Tam gia cũng xót xa lắm chứ bộ."

"..."

Ngón tay Yến Tam Hợp bấu chặt góc bàn. Bấu một đủ. Lại bấu thêm cái nữa!

Lý Bất Ngôn vẻ mặt cứng họng, nên lời của Yến Tam Hợp mà trong lòng thầm vui vẻ: Hiệp , hồ ly đực thắng! Thắng nhờ tuyệt chiêu "mặt dày vô đối".

"Tiểu thư, là chúng xe ngựa ." Lý Bất Ngôn vội vàng bắc cái thang cho Yến Tam Hợp leo xuống.

"Ăn cơm! Nửa canh giờ nữa xuất phát.”

Yến Tam Hợp lườm Tạ Tri Phi một cái cháy mắt, coi như miễn cưỡng đồng ý.

Tạ Tam gia hiếm khi chiếm thế thượng phong mặt nàng, trong lòng hả hê vô cùng.

"Chu Thanh, ngươi mau chuẩn xe ngựa. Tiện thể cho sang báo tin cho Bùi đại nhân, bảo nhanh cái chân lên, đừng lề mề chậm trễ thời gian của ."

"Vâng!"

Chu Thanh rời . bước đến cửa viện, chân bỗng khựng . Người đang ngoài cửa viện cũng sững sờ kém.

"Nhị gia?"

Tạ Bất Hoặc nhíu mày hỏi: "Tam gia đang ở đây ?"

Chu Thanh đáp: "Vâng, Tam gia đang dùng điểm tâm cùng Yến cô nương."

Sắc mặt Tạ Bất Hoặc thoáng biến đổi, gật đầu chào Chu Thanh bước thẳng sân.

Thang Viên thấy tiếng động từ ngoài cổng, vội vã chạy đón: "Nhị gia tới chơi ạ."

Tạ Bất Hoặc đưa một bình sứ nhỏ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-95-khong-hop.html.]

"Vết thương của Yến cô nương sắp đóng vảy . Đợi khi nào vảy bong thì bảo cô nương bôi t.h.u.ố.c . Sáng bôi một , tối bôi một , tầm một tháng là sẽ để sẹo."

"Đa tạ Nhị gia quan tâm."

"Ta đây."

"Nhị gia uống chén hãy ạ."

"Không cần ."

Ánh mắt Tạ Bất Hoặc lơ đãng liếc qua cánh cửa nhà chính đang mở, dứt khoát xoay bỏ .

"Nhị gia dừng bước."

Một giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ phía . Tạ Bất Hoặc khựng , từ từ xoay . Trong đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy.

"Vết thương của cô nương đỡ hơn ?"

"Ừ.”

Yến Tam Hợp gật đầu nhẹ.

"Thuốc điều chế theo phương thức bí truyền trong cung, cô nương dùng thử xem ."

"Đa tạ."

"Sắc mặt cô nương trông lắm, nhớ nghỉ ngơi nhiều một chút."

"Được."

"Vậy... xin cáo từ."

"Không tiễn."

Tạ Bất Hoặc mỉm nhẹ nhàng, lưng bước về phía ánh mặt trời rực rỡ.

Yến Tam Hợp đợi bóng dáng khuất hẳn mới nhà.

Bất chợt, nàng va một đôi mắt đen láy, sâu thẳm đang như . Chủ nhân của đôi mắt đang tựa cửa, khoanh tay ngực, nụ môi trông thật đê tiện và đáng ghét.

Yến Tam Hợp bình thản lướt qua , trở về chỗ cũ, cầm đũa lên cúi đầu ăn cơm như chuyện gì xảy .

Tạ Tri Phi giật lấy bình sứ tay Thang Viên, ngắm nghía tới lui.

"Yến Tam Hợp, t.h.u.ố.c trị sẹo nhất là loại trong cung ."

Yến Tam Hợp vẫn cúi đầu ăn, chẳng thèm ngẩng lên.

Ngược , Lý Bất Ngôn tò mò hỏi chen : "Thế là ở ?"

Tạ Tri Phi chẳng hiểu cảm thấy câu hỏi của Lý Bất Ngôn lúc thật chối tai, khiến thêm phần bực bội.

"Đầu ngươi sứt mà hỏi nhiều thế!"

Hắn hắng giọng một cái mới tiếp: "Thuốc trị sẹo của Bách Dược Đường mới là hiệu nghiệm nhất thiên hạ. Lát nữa bảo Bùi Tiếu..."

"Có sẹo cũng chẳng cả.”

Yến Tam Hợp cắt ngang: "Không cần mất công."

Tạ Tri Phi ném trả bình sứ lòng Thang Viên, phịch xuống bàn, cầm đũa lên gõ gõ: "Yến Tam Hợp, tiện tay lấy giúp thôi mà, mất công cái gì chứ?"

Yến Tam Hợp: "..."

Ăn cơm cho t.ử tế ? Đừng nhảm nữa!

"Tam gia?" Lý Bất Ngôn chằm chằm Tạ Tam gia hồi lâu, bỗng nhiên mỉm đầy ẩn ý.

"Trước đây thấy ngươi sốt sắng đưa t.h.u.ố.c trị sẹo cho tiểu thư nhà . Sao Nhị gia mới đưa tới, ngươi cũng đưa theo thế?"

Tạ Tam gia: "..."

Lý Bất Ngôn bồi thêm một câu: "Hai các ngươi khúc mắc gì với ?"

"Khụ khụ khụ..."

Tạ Tri Phi ho sặc sụa, mặt đỏ bừng lên. Hắn quẳng đũa xuống bàn, cáu kỉnh: "Cháo nấu kiểu gì mà nhạt thếch, chẳng mùi vị gì cả. Đầu bếp nào nấu đấy? Trừ lương ngay cho !"

Lý Bất Ngôn hề hề châm chọc: "Cháo trắng thì đòi hỏi mùi vị gì chứ?"

Tạ Tri Phi giọng điệu là ngay nàng cố tình chọc ngoáy: "Cô nương hiểu , cháo trắng cũng vị riêng của nó chứ, ví dụ như là..."

Lý Bất Ngôn tâm trạng hươu vượn, chân nàng khẽ đá chân Yến Tam Hợp gầm bàn.

Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên .

Lý Bất Ngôn nháy mắt hiệu: Nhìn thấy ? Nhị gia và Tam gia nhà họ Tạ bằng mặt mà bằng lòng đấy!

Yến Tam Hợp: Thấy .

Lý Bất Ngôn: Chắc chắn là mâu thuẫn giữa con dòng đích và con dòng thứ.

Yến Tam Hợp: Không liên quan đến chúng .

Quả thực là liên quan gì đến các nàng cả.

Lý Bất Ngôn híp mắt dời tầm mắt chỗ khác, húp một ngụm cháo ngon lành.

ánh mắt xác nhận : Chuyện chắc chắn liên quan đến ngươi đấy, Yến Tam Hợp !

---

 

Loading...