Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 950: Đoạt quyền

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:17
Lượt xem: 305

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trạm dịch Hàn gia thứ bảy, tại phủ Vân Nam.

Đoàn áp tiêu nghỉ ngơi dưỡng sức trọn vẹn một ngày. Năm trong gánh hát nhỏ cùng đội tiêu đến chào từ biệt Hàn Bảo chủ, mời dùng bữa cơm tối chia tay.

Hàn Bảo chủ gật đầu đồng ý gọi lớn: "Bệ Chiêu."

"Tiểu nhân mặt."

"Tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên. Ngươi đ.á.n.h xe đưa bọn họ đến khách điếm Mộc T.ử ."

Bệ Chiêu ngớ . Trước đó bàn bạc như ?

"Khách điếm Mộc T.ử ở ạ?"

"Cứ dọc theo con đường , đến ngã rẽ thì quẹo , sẽ thấy tòa nhà cao nhất, xa hoa nhất, đó chính là khách điếm Mộc Tử." Hàn Bảo chủ dặn dò. "Đi đường xa cũng mệt , cứ đó ăn uống nghỉ ngơi cho tiện, cần tìm tửu lâu khác gì."

Bệ Chiêu gãi đầu, vẻ mặt bối rối.

Lý Bất Ngôn vỗ vai trấn an: "Dễ tìm lắm, cái khách điếm nào treo nhiều đèn lồng đỏ nhất thì chính là nó đấy."

Bùi Tiếu kinh ngạc: "Sao ngươi ?"

Lý Bất Ngôn hì hì: "Ta đoán mò thôi."

Càng ngày càng đắn. Bùi Tiếu sang nịnh nọt với Tạ Tri Phi - lúc đang đóng vai ông chủ gánh hát: "Ông chủ, ngài quyết định ạ."

Tạ Tri Phi Hàn Hú thông thuộc địa bàn phủ Vân Nam như lòng bàn tay nên quyết định nhanh: "Đi!"

...

Quả nhiên Lý Bất Ngôn đoán trúng phóc. Khách điếm Mộc T.ử cao ba tầng lầu, tầng nào cũng treo đèn lồng đỏ rực rỡ, nổi bật nhất cả con phố. Xe ngựa dừng , một vị chưởng quầy gầy gò nhanh nhẹn chạy đón tiếp, vây quanh năm niềm nở: "Năm vị khách quý, mời bên trong."

Bùi Tiếu lén huých tay Tạ Tri Phi thì thầm: Huynh , bộ dạng chúng mặt mũi lấm lem, ăn mặc quê mùa thế , con mắt nào của chúng là 'khách quý' thế hả?

Tạ Tri Phi đáp bằng ánh mắt: Không đó là lời khách sáo xã giao ?

"Ông chủ, mời ngài !" Lý Bất Ngôn hô lớn, sang Bệ Chiêu: "Bệ Chiêu, ngươi cũng . Xe ngựa để ở cửa ai dám trộm nhỉ, chưởng quầy?"

Mắt chưởng quầy sáng rực lên, đến híp cả mắt, nếp nhăn xô : "Vâng, , ! Không ai dám trộm ạ. Mời, mời, mau mời trong!"

Sáu bước đại sảnh khách điếm thì đồng loạt trợn tròn mắt. Ngay chính giữa sảnh đặt bốn cái rương gỗ nhãn to đùng.

"Đây chẳng là hành lý của chúng ?" Bùi Tiếu chạy sờ soạng. "Sao Hàn Hú cho chuyển tới đây?"

Tạ Tri Phi cũng lấy lạ. Theo kế hoạch bàn, bốn chiếc rương chuyển đến tiêu cục Hàn gia là để đ.á.n.h lạc hướng Triệu Diệc Thời, khiến lầm tưởng họ sẽ định cư ở phủ Vân Nam. thực tế, những chiếc rương chuyển đến sông Nộ là thật, còn bọn họ khi chia tay Hàn Hú ở đây sẽ bí mật thẳng đến quê hương của Lý Bất Ngôn để ẩn cư.

Hắn sang Yến Tam Hợp. Yến Tam Hợp áy náy giải thích: "Lý Bất Ngôn bảo địa bàn quê hương nàng thì là ông trời cũng bắt chúng , nên cứ mang theo hành lý cho tiện!"

"Đó chắc hẳn là nơi rừng thiêng nước độc, thâm sơn cùng cốc nào !" Bùi Tiếu vỗ trán than trời. "Chưởng quầy! Có món gì ngon nhất, rượu gì quý nhất thì mang hết lên đây! Ta ăn một bữa thật no say mới dũng khí chui rừng sâu núi thẳm ."

Chưởng quầy ngơ ngác Lý Bất Ngôn, dường như hiểu vị khách đang gì. Lý Bất Ngôn phất tay hiệu: "Cứ theo lời ."

"Vâng!" Chưởng quầy lập tức tháo chùm chìa khóa đeo bên hông xuống. "Mỗi một phòng thượng hạng. Mời quý khách lên lầu nghỉ ngơi một lát, nước nóng sẽ đưa lên ngay ạ."

Sáu phòng?

Bùi Tiếu giãy nảy lên: "Tên phá gia chi t.ử nào đặt phòng hoang phí thế? Trả bớt ba phòng , giữ ba phòng là đủ ."

Chưởng quầy ngơ ngác Lý Bất Ngôn xin chỉ thị. Lý Bất Ngôn ho khan một tiếng: "Làm theo ý ."

Chưởng quầy sang Bùi Tiếu, quét mắt từ đầu đến chân, từ chân lên đầu mấy lượt, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ che giấu, mới miễn cưỡng thu ba chiếc chìa khóa.

Bùi Tiếu cầm chìa khóa, nháy mắt với Tạ Tri Phi: Đi theo , chuyện .

Tạ Tri Phi liếc Lý Bất Ngôn, hạ giọng hỏi Yến Tam Hợp: "Có các đang giấu chuyện gì ?"

Yến Tam Hợp nhún vai: "Sau sẽ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-950-doat-quyen.html.]

Lại là " ", " ". Chắc chắn uẩn khúc gì đây. Tạ Tri Phi mất kiên nhẫn định hỏi cho lẽ thì Bùi Tiếu lôi xềnh xệch.

Bùi Tiếu kéo Tạ Tri Phi lên lầu hai, chìa khóa thấy ghi lầu ba leo thêm một tầng nữa. Mở cửa phòng bước , cả hai một nữa há hốc mồm kinh ngạc.

Bùi Tiếu hít sâu một : "May mà trả bớt ba phòng, nếu tiểu gia bán cũng đủ tiền trả cho cái khách điếm Mộc T.ử mất. Ngươi xem, gian phòng xa hoa lộng lẫy thế , một đêm tốn bao nhiêu bạc chứ?"

Tạ Tri Phi trả lời . Mấy năm nay cũng coi như Nam về Bắc, va chạm nhiều, nhưng từng thấy gian phòng khách điếm nào bài trí tinh xảo và sang trọng đến mức . Nơi còn xịn hơn gấp ba Giáo Phường Ti kinh thành.

"Tạ Ngũ Thập, lát nữa ăn cơm xong chúng lập quy củ với Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn ngay!"

"Quy củ gì?"

"Tiết kiệm! Phải tiết kiệm! Đừng tiêu tiền như nước lã thế nữa." Bùi Tiếu bẻ ngón tay tính toán. "Ngươi tính xem, Bệ Chiêu ăn xong bữa là về núi Mộc Lê . Còn bốn chúng cộng thêm Lục Đại là năm . Năm cái miệng ăn, ngủ, nghỉ, , một ngày tốn bao nhiêu bạc?"

Tạ Tri Phi: "..."

"Nửa năm nữa, Đinh Nhất và Hoàng Kỳ sẽ đưa Thang Viên, Lan Xuyên đến hội họp. Thêm bốn miệng ăn nữa. Mấy vạn lượng bạc tích cóp của chúng chẳng mấy chốc mà cạn sạch." Bùi Tiếu lo lắng. "Bây giờ so với . Trước còn chấm mút chút đỉnh, ngươi thì biếu xén, bạc như nước. Giờ thì miệng ăn núi lở, đồng nào đồng thôi."

Tạ Tri Phi vỗ vai bạn trấn an: "Cứ định chỗ ở tính kế sinh nhai ."

"Ấy khoan!" Bùi Tiếu chợt nhận điều bất thường. "Sao cái khách điếm yên tĩnh thế nhỉ? Vừa hình như chẳng thấy bóng dáng vị khách nào khác ngoài chúng ."

Huynh , giờ ngươi mới phát hiện ? Ta bước chân cửa thấy kỳ lạ . Tạ Tri Phi thuận miệng đáp bừa: "Chắc là giờ đang ngủ cả !"

Bùi Tiếu hừ mũi: "Đất khách quê , em xác định là sống khổ cực !"

...

Sáu rửa mặt mũi chân tay xong xuôi thì Hàn Hú cũng đến. Bàn tiệc bày ngay tại đại sảnh. Hai tiểu nhị bưng bê liên tục, chẳng mấy chốc thức ăn bày đầy một bàn lớn Bát Tiên.

Bùi Tiếu mà xót ruột, thầm tính nhẩm xem bữa ngốn hết bao nhiêu tiền. lỡ mồm đòi ăn bữa lớn , giờ mà trả thì mất mặt quá, đành ngậm bồ hòn ngọt, lòng đau như cắt.

Lúc , vị chưởng quầy gầy gò thẳng đến bên cạnh Lý Bất Ngôn, cung kính hỏi: "Ngài xem, còn cần thêm gì nữa ạ?"

"Không cần gì nữa, lui hết ." Lý Bất Ngôn lệnh. "Không lệnh của , cấm ai bén mảng tới gần."

"Vâng!"

Huynh ! Bùi Tiếu đá chân Tạ Tri Phi gầm bàn. Vừa ngươi thấy ? Cái gì gọi là " lệnh của nàng "? Yến Tam Hợp lên tiếng thì thôi, đây là địa bàn của Hàn Bảo chủ, mà cũng im thin thít là ?

Tạ Tri Phi lờ mờ đoán đôi chút manh mối. Hắn lườm yêu Yến Tam Hợp một cái Bùi Tiếu với ánh mắt đầy thương cảm: Huynh , bình tĩnh nào.

Bình tĩnh thế quái nào ! Nhóm chúng xưa nay vẫn do Yến Tam Hợp chủ mà? Nhìn cái khí thế của Lý đại hiệp, rõ ràng là đoạt quyền soán vị còn gì!

Lúc , Lý Bất Ngôn nâng chén rượu lên, dậy, hắng giọng dõng dạc:

"Chén rượu đầu tiên , kính Hàn Hú. Không nhiều, chỉ một chữ 'Tạ'. Sau việc gì cần đến Lý Bất Ngôn , cứ việc mở lời."

"Nhớ kỹ lời ngươi hôm nay đấy!" Hàn Hú nheo mắt , ngửa cổ uống cạn chén rượu.

Bùi Tiếu che mặt dám . Đoạt quyền soán vị thì cũng khiêm tốn chút chứ, đại hiệp kiêu ngạo thế thì để mặt mũi Yến Tam Hợp ở ?

"Chén rượu thứ hai, kính Bệ Chiêu. Đường xa vất vả . Về nhắn với Đường lão gia là ngày nào đó, mấy chúng sẽ đến núi Mộc Lê quấy quả ông ."

Bệ Chiêu sang Yến Tam Hợp, thấy nàng khẽ gật đầu, bèn uống cạn chén rượu.

"Chén rượu thứ ba ..." Lý Bất Ngôn về phía Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi. "Hoan nghênh hai bạn nhất của . Ta khoác, mà là lời thật lòng: Từ nay về , cái gì, các ngươi sẽ cái đó!"

Bùi Tiếu hổ cho nàng, chỉ chui tọt xuống gầm bàn trốn. Đại hiệp , ngươi thì cái gì chứ? Có mỗi cái xác với võ công đầy để cướp của giàu chia cho nghèo ?

Tạ Tri Phi nâng chén, ngước mắt lên nhẹ, thong thả :

"Lý Bất Ngôn, chuyện đến nước , ngươi cũng nên khai thật phận của chứ nhỉ?"

---

 

Loading...