Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 951: Đi không?

Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:18
Lượt xem: 367

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cha là..." Lý Bất Ngôn bình thản Tiểu Bùi gia đang đưa chén lên miệng, chậm rãi nhả ba chữ:

"Đại Thổ Ti."

"Phụt..."

Bùi Tiếu phun toẹt ngụm nước trong miệng ngoài.

"Choang!"

Chén tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Bùi Tiếu kinh hãi đến mức lắp bắp: "Đại... Đại... Đại Thổ Ti là ... cái gì?"

Dù Tạ Tri Phi chuẩn tâm lý từ , nhưng đến ba chữ cũng khỏi giật , giọng run run giải thích:

"Các khu vực biên giới Vân Nam, Quý Châu, Quảng Tây và Hồ Nam địa hình hiểm trở, núi non trùng điệp. Dân chúng thường tụ tập sống thành từng bộ tộc trong các thung lũng, bồn địa nhỏ. Mỗi bộ tộc đều do một Thổ vương cai quản. Những Thổ vương cha truyền con nối: đất riêng, quản dân riêng, quân đội riêng, chức tước thế tập, tự trị trong lãnh địa của ."

"Còn đầu cai quản tất cả các Thổ vương , chính là Đại Thổ Ti."

Thấy Bùi Tiếu vẫn mắt tròn mắt dẹt hiểu hết mức độ nghiêm trọng, Tạ Tri Phi quyết định toạc : "Nói đơn giản, Đại Thổ Ti chính là 'Hoàng đế' của cả vùng biên giới Tây Nam. Chỉ là danh nghĩa vẫn chịu sự quản lý của triều đình Hoa quốc nên thể xưng Đế, chỉ xưng là Đại Thổ Ti. thực tế thì..."

Lời bỏ lửng, nhưng Bùi Tiếu thừa hiểu ý Tạ Ngũ Thập : Thực tế thì quyền lực chẳng khác gì Hoàng đế một cõi.

Thảo nào giọng điệu của nàng lúc nào cũng ngông nghênh, hống hách như . Thảo nào lúc nào nàng cũng tỏ vẻ trời sập xuống cũng sợ. Hóa nàng là con gái rượu của Thổ hoàng đế!

Trời cao đất dày ơi! Nói cả buổi trời, hóa xứng với , mà là xứng xách dép cho !

Tiểu Bùi gia lúc chỉ tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống cho đỡ nhục. Nhìn quanh thấy cái lỗ nào, đành đưa mắt cầu cứu Bệ Chiêu cùng bàn.

Bệ Chiêu mặt lạnh tanh như tiền: Người trẻ tuổi, vẫn còn non và xanh lắm.

Tiểu Bùi gia sang Lục Đại. Lục Đại vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm như c.h.ế.t: Thế thì là gì, chủ nhân cũ của còn là Thái t.ử đương triều cơ mà!

Hai tên khốn kiếp , chẳng đường cứu vãn tình thế gì cả. Tiểu Bùi gia đá chân Tạ Ngũ Thập gầm bàn: Mau đỡ cho một câu !

Tạ Ngũ Thập lên tiếng: "Lý Bất Ngôn, ngươi đường đường là công chúa một cõi, hạ tỳ nữ cho Yến Tam Hợp?"

"Ta thích thế!" Lý Bất Ngôn thản nhiên đáp. "Mẹ dạy, sống đời tri âm khó tìm, gặp thì sống c.h.ế.t bám lấy buông."

Bùi Tiếu cuối cùng cũng thốt một câu trọn vẹn: "Thổ hoàng đế nhà ngươi đồng ý chuyện ?"

Lý Bất Ngôn: "Ông quản ."

Bùi Tiếu: "Thế ai quản nàng?"

Lý Bất Ngôn: "Mẹ !"

Bùi Tiếu run rẩy hỏi tiếp: "Mẹ ngươi là ai?"

Lý Bất Ngôn: "Mẹ đến từ một thế giới khác, gọi là 'xuyên '. Sau khi c.h.ế.t bà xuyên trở về thế giới cũ ."

"Bùm!"

Bùi Tiếu ngã ngửa , m.ô.n.g đập xuống sàn cái bịch. Nàng đang cái quái gì thế? Xuyên ? Xuyên qua cái gì? Giống như xỏ kim xuyên chỉ á?

Bồ Tát ơi, chơi con ? Một Yến Tam Hợp đủ kinh dị mà còn tặng kèm thêm một Lý Bất Ngôn " ngoài hành tinh" thế ? Kiếp con tạo nghiệp gì... À , là tích đức gì mà kiếp gặp "quái nhân" thế !

Tiểu Bùi gia run rẩy bò dậy, run rẩy ghế, chỉ tay gian xung quanh: "Cái khách điếm ... là sản nghiệp của cha nàng ?"

"Của ." Lý Bất Ngôn đính chính. "Ta theo họ . Tất cả các khách điếm, cửa hiệu tơ lụa, bất cứ lầu các nào mang tên 'Mộc Tử' khắp đất Hoa quốc đều là gia sản để cho ."

Mẹ kiếp! Lại còn là một phú bà siêu cấp giàu nữa chứ!

Khoan ! Sản nghiệp quan trọng. Vấn đề cốt lõi là: Nếu bọn họ thành con, thì con cái mang họ Lý ? Bùi Tiếu giật thon thót, vội vàng xua cái ý nghĩ đáng sợ đó.

"Cha nàng đồng ý cho nàng... theo họ ?"

"Ông hơn chục đứa con trai nối dõi tông đường , con gái theo họ ai chẳng , ông chả quan tâm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-951-di-khong.html.]

"Mười mấy đứa con trai?" Bùi Tiếu trố mắt. "Vậy nàng là thất ?"

"Cấm bậy! Mẹ là chính thất phu nhân đàng hoàng!" Lý Bất Ngôn sa sầm mặt mày. "Mười mấy đứa mới là con thứ do đám tỳ sinh . Ta là con gái duy nhất và là con dòng chính của cha ."

Yến Tam Hợp đột nhiên chen giải thích thêm: "Mẹ nàng chịu nổi cảnh chung chồng, chán ghét việc cha nàng nạp nên dứt khoát hòa ly, ôm Lý Bất Ngôn bỏ . theo , cho đến tận bây giờ, vị trí chính thất phu nhân của Đại Thổ Ti vẫn để trống."

Hóa là thế. Vậy thì cũng dẹp ngay cái ý định nạp , nếu kết cục chắc cũng... Ái da, nghĩ xa xôi thế nhỉ!

"Dừng, dừng chút." Bùi Tiếu nuốt nước bọt. "Vậy chúng sẽ đến nương nhờ cha nàng ?"

"Nương nhờ ông cái gì." Lý Bất Ngôn khẩy. "Ta mười ngọn núi riêng ở bên . Chúng cứ đóng cửa mà sống cuộc đời của , đếch cần quan tâm đến ai."

Tạ Tri Phi thực sự sốc: "Nói cách khác, ngươi là một Nữ Thổ Ti cai quản mười bộ tộc?"

"Thì nào? Ai quy định Thổ Ti cứ là đàn ông?" Lý Bất Ngôn bĩu môi khinh khỉnh. "Vốn dĩ cũng chẳng ham hố gì cái chức . mười ngọn núi đó là của hồi môn cha cho . Ta nghĩ bụng ngu gì mà để cho đám con thứ hưởng lợi, thế là nhận thôi!"

Mười ngọn núi? Nữ Thổ Ti?

Bà cô ơi, ơn hết một ? Trái tim bé nhỏ của Tiểu gia sắp vỡ tung đây . Bùi Tiếu ôm n.g.ự.c thở dốc. Đến tận bây giờ mới hiểu cái khí thế "Gặp thần g.i.ế.c thần, gặp phật g.i.ế.c phật" của Lý Bất Ngôn là từ !

Sau sống đây? Đánh thì . Tiền thì nhiều bằng. Lại còn sống nhờ đất của . Con cái sinh khéo còn chẳng mang họ . Bùi Tiếu suy nghĩ miên man, trăm mối tơ vò, những ý niệm phản kháng yếu ớt trong đầu cứ thế tan biến dần.

Không !

Tạ Tri Phi liếc Bùi Tiếu, nâng chén rượu lên Lý Bất Ngôn, giọng nghiêm túc:

"Ta cũng lời sáo rỗng, chỉ điều thực tế nhất. Ta và Yến Tam Hợp cần nhiều, chỉ cần một tiểu viện yên tĩnh, sống cuộc đời bình an, đủ ăn đủ mặc là mãn nguyện ."

Lý Bất Ngôn đặt mạnh chén rượu xuống bàn.

"Đòi hỏi ít thế ? Rượu ngươi tự uống , uống!"

Tạ Tri Phi: "..."

Trên đời còn kiểu ép nhận của cải thế ? Tạ Tri Phi đành tặc lưỡi bừa: "Thôi , cho xin năm ngọn núi."

"Chỉ thể cho bốn thôi."

Lý Bất Ngôn nâng chén lên uống cạn một , ánh mắt ấm áp sang Hàn Hú: "Ta còn để dành một ngọn cho nữa."

Hàn Hú nở nụ rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh động lòng : "Đã thế thì khách sáo nhé."

Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp với vẻ mặt thể tin nổi. Người vấn đề gì ? Năm ngọn núi cho là cho, nhẹ tênh như cho năm quả táo . Yến Tam Hợp chỉ mỉm gì.

"Tiểu Bùi gia."

Lúc , ánh mắt Lý Bất Ngôn hạ xuống, dịu dàng dừng Bùi Tiếu.

"Ngươi , mồm miệng thì độc địa, tính tình thì lười biếng, ham ăn biếng , chẳng chí tiến thủ gì cả. mà..." Giọng nàng mềm xuống. "...Trái tim ngươi nóng, mềm yếu và lương thiện. Khiến bất tri bất giác mà để tâm đến."

Bùi Tiếu mà lòng ngọt ngào đắng chát. Hắn giơ chén rượu lên, giọng chua xót pha chút trêu đùa: "Lý Thổ Ti gì căn dặn ạ?"

"Còn nhớ lời lúc ?"

"Câu nào cơ?"

"Tâm ở thì nên ở đó. Mai thu dọn đồ đạc theo ."

"Ừ, nhớ."

Lý Bất Ngôn nhếch môi , nhẹ nhàng hỏi : "Ta hỏi nữa, chịu theo ?"

Bùi Tiếu thầm nghĩ bà cô lẩn thẩn : "Chẳng bây giờ đang theo nàng đây sa..."

Lời bỗng nghẹn ở cổ họng. Sắc mặt Bùi Tiếu đỏ bừng lên như gấc chín. Hắn mở to mắt chằm chằm con gái đối diện, tim đập thình thịch. À , là đập "loạn cào cào"!

---

 

Loading...