Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 955: Ghi chép
Cập nhật lúc: 2025-11-27 05:29:22
Lượt xem: 405
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông dường như ập đến chỉ một đêm. Gió thu kịp cuốn hết lá vàng, một trận tuyết rơi xuống khiến đầu cành trơ trọi, khẳng khiu.
Cuộc sống của Tạ Nhi Lập trôi qua đều đặn: ban ngày dạy con trai sách, chữ, thỉnh thoảng ghé qua Chu phủ và Bùi phủ trò chuyện. Ngày tháng cứ thế trôi , nhanh cũng chẳng chậm.
Giao thừa năm nay, cổng ngách Tạ phủ xuất hiện một gã ăn mày. Thư trao tận tay Chu Thanh. Hắn liếc nhanh nội dung vội vàng mang đến thư phòng cho Đại gia.
Chân trái của Tạ Nhi Lập vẫn còn để di chứng, hễ trời trở gió là đau nhức. Bùi Thái y cứ nửa tháng đến châm cứu cho một , nhưng cũng chẳng đỡ phần nào .
Tạ Nhi Lập mở bức thư , đập mắt là dòng chữ ngay ngắn, quen thuộc: "Mùng một tế tổ, giúp thắp nén hương cho Lão tổ tông và cha!"
"Tên nhóc thối tha!"
"Đại ca đang mắng ai thế?"
Tạ Bất Hoặc ở cửa thư phòng, vận bộ áo bào trắng, dáng dong dỏng cao.
Tạ Nhi Lập vẫy tay gọi em trai . Sự của Lão Tam tuy mang theo hết sự náo nhiệt của phủ , nhưng bù , mối quan hệ giữa đại phòng và nhị phòng dần trở nên hòa thuận hơn. Thứ nhất là vì Tạ Đạo Chi mất, cả và Liễu di nương chẳng còn lý do gì để tranh giành. Thứ hai, sản nghiệp Tạ gia hưng thịnh cần nhờ tài kinh doanh của Lão Nhị, nhưng ngược , Lão Nhị cũng cần dựa các mối quan hệ quan trường của Đại ca và Chu gia để ăn trôi chảy.
Tạ Bất Hoặc bước thư phòng. Chu Thanh lui , khép cửa .
Tạ Nhi Lập đưa tờ giấy cho em trai xem. Tạ Bất Hoặc lướt mắt qua, khóe miệng khẽ cong lên. Sau khi cha mất, mới thấm thía lý do vì thể thuận buồm xuôi gió thương trường như thế. Ngoài cái danh của cha, còn sự che chở âm thầm của Đại ca và Lão Tam trong chốn quan trường. Con thường chỉ khi mất mới hiểu sai lầm và bỏ lỡ những gì. Thực đích thứ thì gì đáng để tranh giành? Tạ gia vỏn vẹn ba con trai, một cái cây gọi là rừng?
Hắn đưa cuốn sổ tay qua: "Đại ca, đây là sổ sách tổng kết cả năm, xem qua ."
...
Mùng một tế tổ, rằm tháng Giêng ngắm hoa đăng. Trong tiếng pháo nổ rộn ràng, Tết Nguyên đán năm Thái Khang thứ hai cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Trước tiết Thanh minh một ngày, cả gia đình Tạ phủ cùng viếng mộ Lão tổ tông và Lão gia. lúc , tin thắng trận từ phương Bắc truyền về: Bộ tướng quân lập công lớn. Tạ Nhi Lập dân chúng reo hò vui sướng đường, trong lòng cũng thấy phấn khởi. Nghe Chu Thanh Bộ tướng quân và Lão Tam thiết, chuyện nhất định ghi thư kể cho Lão Tam .
Kể từ mùng một tế tổ, Tạ Nhi Lập bắt đầu thói quen ghi chép chuyện lớn nhỏ trong nhà, cất phong bì khóa kỹ trong ngăn kéo. Hắn tin chắc một ngày nào đó Lão Tam sẽ trở về. Trí nhớ bằng nét mực, đến lúc đó cứ đưa những bức thư cho là sẽ hết chuyện xảy .
Viếng mộ xong trở về phủ, ai nấy đều mệt nhoài. Ngô thị ngủ sớm. Tạ Nhi Lập đợi bà ngủ say mới về phòng nghỉ ngơi.
Nửa đêm, đang ngủ say thì Chu thị lay dậy: "Đại gia, dậy xem tiếng gì thế ?"
lúc , âm thanh vang lên. Tạ Nhi Lập tiếng chuông, hồn xiêu phách lạc.
...
Giờ Sửu một khắc, ngày mười ba tháng Hai năm Thái Khang thứ hai, Tân đế đột ngột băng hà.
Lão Tam, tin ? Dù cũng dám tin, đến giờ tim vẫn còn đập thình thịch đây . Ngài mới lên ngôi vỏn vẹn một năm!
Hiện giờ khắp thành Tứ Cửu đều giới nghiêm, bên ngoài Cấm quân và Cẩm Y Vệ tuần tra dày đặc. Bất kể là vương công quý tộc, văn võ bá quan dân thường đều phép khỏi nhà. Tình trạng e là kéo dài ba ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-955-ghi-chep.html.]
Đại ca giờ phút cứ như con ruồi mất đầu, đầu óc ong ong chẳng gì. Ta cứ nghĩ giá mà cha còn sống, giá mà còn ở đây thì bao. Cha ở Nội các chắc chắn sẽ triệu cung bàn việc lớn. Đệ ở Ngũ Thành Binh Mã Tư phụ trách trị an, ít nhiều cũng nắm chút tin tức. Thái t.ử lúc chắc đang đường gấp rút hồi kinh. Chỉ mong ngài thuận lợi đăng cơ, đừng xảy biến cố gì nữa.
...
Lão Tam, Thái t.ử thuận lợi lên ngôi , đổi niên hiệu là Cảnh Bình.
Tin tức bao giờ mới đến tai , nhưng nghĩ ngày trở về kinh thành chắc còn xa nữa . Hôm qua Bùi thúc tới phủ, vẻ mặt hớn hở lắm. Đệ và Minh Đình từ nhỏ thiết với Tân đế, giờ ngài lên ngôi cửu ngũ chí tôn, chắc chắn sẽ quên hai các . Lời dám với ai, chỉ dám lén vui mừng trong lòng.
...
Lão Tam, hôm nay đưa tang Tiên đế, Bùi thúc cũng theo. Ta nghĩ dù cũng từng là quân thần một thời, nên cũng hòa dòng đưa tiễn ngài đến tận cửa thành. Tuy thời gian tại vị ngắn ngủi nhưng Tiên đế lòng dân, nhiều thương t.h.ả.m thiết lắm.
Ở cửa thành, gặp trưởng của đại tẩu . Huynh bảo tháng gieo cho một quẻ, quẻ tượng vẫn là cát, nhưng hung vị. Ta hỏi hung vị ở , bảo ở thành Tứ Cửu. Huynh con rõ hung vị của Minh Đình cũng ở thành Tứ Cửu.
Lời khiến run sợ. Thành Tứ Cửu thể là hung vị của các ? Rõ ràng các sinh và lớn lên ở đây mà? Tuy Viễn Mặc còn ở Khâm Thiên Giám nhưng tìm xem bói vẫn xếp hàng dài, lời thể tin.
À đúng , bảo sắp chuyển về quê sinh sống, rằng kinh thành e cũng là hung vị của . Nếu đại tẩu chuyện chắc sẽ hết nước mắt mất.
...
Lão Tam, hôm nay Bùi thúc tới chơi, bảo là ông thăng chức Viện trưởng Thái y viện. thấy ông chẳng vui vẻ gì, bèn hỏi thăm. Ông thở dài bảo nhớ Minh Đình, lâu nhận thư từ gì của nó.
Ta nhẩm tính, cũng hơn nửa năm , lá thư cuối cùng nhận là ngày viếng mộ Lão tổ tông và cha. Trong thư và Minh Đình đều thành . Lúc viếng mộ thầm báo tin vui cho các cụ . Họ thương như , chắc chắn sẽ vui mừng.
Bùi thúc còn mang đến một tin vui nữa: Chiến sự đại thắng, Bộ gia quân sắp sửa khải trở về.
...
Lão Tam, hôm nay là ngày mãn tang cha, suốt hai mươi bảy tháng ròng rã, cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Lão Nhị và tiểu ngày càng lớn tuổi, chuyện hôn nhân đại sự trì hoãn quá lâu . Đại tẩu bảo mau chóng lo liệu thôi. Tiểu thì ngoan ngoãn lời, nhưng Lão Nhị chẳng nghĩ gì mà đòi hoãn thêm hai năm nữa, tức đ.á.n.h cho một trận.
Hôm nay còn một chuyện lớn nữa. Ta đến Hàn Lâm viện xin nghỉ, cấp bảo Lễ bộ điều sang nhậm chức Lang trung. Thăng liền hai cấp! Lão Tam , đại ca thăng quan là nhờ phúc của và Hoàng thượng đấy!
, đêm qua tên là Hàn Hú mang một giỏ nấm Đài đến phủ. Hắn để đồ bỏ ngay, chẳng nhắn nhủ câu nào. Đại tẩu bảo là do gửi, còn đoán chắc đang ở Ngũ Đài Sơn. Ta hỏi nàng , nàng bảo chỉ Ngũ Đài Sơn mới loại nấm , nàng từng ăn cơm chay ở đó . Nàng còn trách: Ngũ Đài Sơn cách kinh thành bốn năm ngày đường, đưa Yến cô nương về thăm nhà một chút! Câu của nàng tim đại ca nhói đau.
lúc Bùi thúc tới, tay cầm mấy tờ Tâm Kinh, bảo là tìm thấy trong giỏ nấm. Ta vội lục tìm thì cũng thấy mấy tờ giấy chép kinh Vãng Sanh. Ta nhận đó là nét chữ của Yến Tam Hợp. Đại tẩu bật nức nở, bảo rằng hai vợ chồng đang cầu phúc cho Lão tổ tông và cha. Bùi thúc cũng lén lau nước mắt. Tâm Kinh... là Minh Đình chép để cầu bình an trường thọ cho hai ông bà bên !
Bùi thúc về thì Tạ Tổng quản quỳ xuống mặt , xin phép Ngũ Đài Sơn thắp hương. Ta lạ gì tâm tư của lão già ? Thắp hương là giả, tìm mới là thật. Từ ngày , ông gầy rộc trông thấy, già nua hẳn, nếp nhăn hằn sâu mặt. Ta , ông ở Tạ phủ nhưng tâm hồn thì bay theo . Nhất là khi và Yến cô nương thành , ông càng ngẩn ngơ hơn. Hễ uống rượu là lóc, lải nhải với Chu Thanh rằng bế cháu cho , còn kể lể công lao cõng từ bé.
Thôi thì thôi! Chu Thanh giờ cũng đủ sức cáng đáng việc trong phủ , cứ để ông toại nguyện . Lão Tam , nếu thực sự con, đừng quên nó là con cháu Tạ gia, đặt tên nhớ đệm chữ "Hoài" nhé.
---