Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 96: Thiên Vị
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:51
Lượt xem: 279
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Càng xa khỏi Tĩnh Tư Cư, bước chân của Tạ Bất Hoặc càng trở nên nặng nề, chậm chạp. Cuối cùng, dừng ở cuối hành lang gấp khúc.
Tên tâm phúc Ô Hành lặng lẽ tiến lên phía . Thấy , đôi lông mày đang giãn của Tạ Bất Hoặc nhíu chặt .
Ô Hành hiểu rõ trong lòng chủ t.ử đang phiền muộn điều gì:
Vị Yến cô nương đầy bí ẩn rốt cuộc từ đến? Tại Tạ gia trăm phương ngàn kế giữ chân nàng bằng ? Tại nàng thể tự do , ngoài thoải mái như một nam nhân mà cấm cản?
Rất nhiều chuyện dù cố gắng dò la đến cũng tìm manh mối. Lão phu nhân, Lão gia và những khác đều giấu nhẹm chuyện như mèo giấu cứt. Nếu họ giấu tất cả thì gì, đằng Đại gia và Tam gia rõ ràng đều tường tận nội tình.
Chỉ mỗi Nhị gia là gạt rìa, coi như ngoài cuộc.
"Gia, hôm qua Yến cô nương Bùi gia đưa đến Quý gia, ở đó hơn nửa ngày mới trở về." Ô Hành báo cáo: "Còn Tam gia thì đêm qua về phủ, chơi thuyền sông Vĩnh Định cùng Bùi gia. Sáng nay về đến nơi Tạ tổng quản lôi tuột đến Tĩnh Tư Cư ạ."
Tạ Bất Hoặc hỏi: "Chuyện bên Quý gia thế nào ?"
Ô Hành đáp: "Cẩm Y Vệ lục soát tìm ít vàng bạc châu báu cất giấu. Hiện giờ tất cả trong Quý phủ đều tống giam Bắc Ty. Nghe đồn đích Lục đại nhân sẽ thẩm vấn vụ ."
Tạ Bất Hoặc trầm ngâm gì.
Ô Hành rụt rè hỏi: "Gia, chúng ... cần tiếp tục điều tra nữa ạ?"
Điều tra ư?
Tạ Bất Hoặc chỉ cảm thấy hai chữ mà chói tai đến thế.
"Ngươi tưởng điều tra lắm ? Cái phủ to lớn , ai thực sự coi là Nhị gia của Tạ phủ ? Bọn họ đều bằng con mắt đề phòng, coi như loạn thần tặc tử, như kẻ thù vùng ."
Ô Hành cúi đầu im lặng, dám thêm lời nào.
Nỗi uất ức của chủ t.ử nhà ngày một ngày hai mà . Không xa, cứ thực tế mắt.
Ba vị thiếu gia trong phủ: Đại gia Tạ Nhi Lập theo con đường khoa cử, quan văn, rạng danh tổ tông. Tam gia Tạ Tri Phi văn dốt vũ dát, chẳng tích sự gì, thế mà Lão gia vẫn chạy chọt lo lót cho một chức quan nhàn hạ ở Binh Mã Tư Ngũ Thành.
Còn Nhị gia thì ? Nhị gia từ nhỏ thông minh hiếu học, văn chữ , đến cả thầy dạy cũng tấm tắc khen ngợi là tiền đồ rộng mở. Thế nhưng Lão gia sợ tài cao sẽ lấn át danh tiếng của con trưởng, nên kiên quyết cho tham gia khoa cử. Thay đó, ông giao cho quản lý mấy cửa hàng, điền trang, lo việc buôn bán bên ngoài của Tạ phủ.
Sĩ, Nông, Công, Thương - thương nghiệp hàng cuối cùng, là nghề mạt hạng nhất trong xã hội.
Trong lòng Nhị gia ấm ức, tủi nhục bao nhiêu. Nếu thực sự là loạn thần tặc t.ử thì mấy, đằng ...
Sự cam tâm trong lòng Tạ Bất Hoặc dần chuyển hóa thành cơn giận dữ âm ỉ: "Nhẫn nhịn, c.ắ.n răng chịu đựng, thứ gì cũng thể buông bỏ, việc gì cũng thể ..."
"Nhị gia?"
Ô Hành thấy giọng điệu lạnh lẽo thì sợ đến mức mặt tái mét, vội vàng gọi khẽ.
"Ngươi xem..." Tạ Bất Hoặc buông thõng hai tay xuống, từ từ siết chặt thành nắm đấm: "Tại trái tim con chỉ mọc lệch về bên trái?"
"Chuyện ... thuộc hạ..."
"Bởi vì trời sinh nó thiên vị ." Khóe môi Tạ Bất Hoặc nhếch lên một nụ đầy chua chát: "Nếu ngay cả ông trời sinh thiên vị như thế, thì còn thể trông cậy cái gì nữa đây?"
"Nhị gia..."
"Ta , chỉ là phát lao xao vài câu cho bõ tức thôi." Tạ Bất Hoặc buồn bã: "Ngoài ngươi , những lời ruột gan còn cho ai nữa chứ!"
"Nhị gia ơi!" Ô Hành xót xa đến trào nước mắt.
...
Yến Tam Hợp nửa canh giờ là đúng nửa canh giờ, sai một khắc. Ông trời giữ cũng giữ nổi.
Nàng vén rèm xe lên, lạnh lùng lệnh: "Xuất phát!"
Chu Thanh hai tay nắm chặt dây cương, lo lắng Tam gia nhà : "Gia..."
"Sao thế?"
"Bùi gia vẫn tới ạ!"
Tạ Tri Phi c.ắ.n răng: "Kệ ! Xuất phát!"
Xe ngựa lách cách lăn bánh trong con hẻm nhỏ chật hẹp, tốc độ chậm rì rì. Yến Tam Hợp trong xe, cảm nhận từng cú xóc nảy, trong lòng hối hận vô cùng vì lời tên Tạ phong lưu mà xe ngựa.
Ra khỏi hẻm nhỏ, đường xá rộng rãi hơn, xe ngựa bắt đầu tăng tốc, chẳng mấy chốc đến cổng thành phía Bắc.
lúc , phía truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập. Không cần đoán cũng là tên Bùi Tiếu mang theo tâm phúc đuổi theo.
"Xin , xin ! Nửa đường ghé qua lấy thuốc, tiện thể mua thêm ít đồ ăn đường."
Có lẽ vì sắp khỏi kinh thành chơi xa nên vẻ mặt Bùi Tiếu hưng phấn lạ thường: "Yến Tam Hợp! Ta mua hẳn hai con vịt Long Hưng Ký đấy nhé. Lát nữa ngươi nếm thử một miếng xem, đảm bảo ngon nuốt lưỡi luôn!"
Hắn việc du sơn ngoạn thủy thế ?
Yến Tam Hợp liếc Lý Bất Ngôn hiệu. Lý Bất Ngôn hiểu ý, vén rèm vọng ngoài: "Chu đại hiệp, quất roi mạnh , cho ngựa phi nước đại . Nếu thì để cầm cương cho."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-96-thien-vi.html.]
Ta mà á?
Chu Thanh tự ái nghề nghiệp nổi lên, giật mạnh dây cương, quất roi đen đét. Cỗ xe ngựa lao vút như mũi tên rời cung.
"À còn nữa, Bùi đại nhân!" Giọng Lý Bất Ngôn lanh lảnh xuyên qua tiếng gió rít: "Đi đường xa thì lương khô mới là lựa chọn một. Ngươi vác theo hai con vịt béo ngậy... hế hế hế."
Trên lưng ngựa, Bùi Tiếu ngoái sang hỏi: "Tạ Ngũ Thập, con mụ đó cái quái gì thế?"
"Ai mà !"
Tạ Tri Phi kẹp chặt bụng ngựa, quất roi thúc ngựa phi nhanh hơn: "Nhanh lên! Đừng để cô nương nhà chê chúng chậm chạp."
"Đùa ?"
Bùi Tiếu tức tối trợn ngược mắt. Được , lát nữa sẽ cho các thấy thế nào là kỹ thuật ' ngựa hợp nhất'!
"Đi nào..."
Kỹ thuật " ngựa hợp nhất" thì thấy ... cảnh tượng " ngựa cùng ngã sấp mặt" thì diễn ngay mắt.
Bốn canh giờ .
Đường đường là quan lục phẩm Tăng Lục Đạo Bùi Đại nhân đang bẹp gí bãi cỏ ven đường như một con ch.ó c.h.ế.t.
Tạ Ngũ Thập c.h.ế.t tiệt! Sao nhắc một câu là cưỡi ngựa chạy đường dài ba ngàn dặm sẽ m.ô.n.g nát bét thế chứ!
Mông trầy xước chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề chí mạng là... cái "trứng" quý giá của va đập đau c.h.ế.t sống !
Đau quá ơi!
Hoàng Kỳ hớn hở chạy : "Gia ơi, ăn cơm thôi. Để em đỡ Gia dậy nhé."
"Cút ngay! Gọi Tạ Ngũ Thập đây cho , gia chuyện tính sổ với ."
Hoàng Kỳ lon ton chạy gọi Tam gia.
Tạ Tam gia xổm xuống mặt bạn, cái mặt nhăn nhó đau khổ của mà bực buồn .
"Ngươi còn ? Sao ngươi thể mặt dày mà nỗi đau của thế hả?"
Tạ Tam gia liếc đám đang quây quần bên dòng suối nhỏ phía xa, hạ giọng thì thầm: "Ta đỡ ngươi dậy. Lát nữa ngươi lên xe ngựa , để bảo Lý Bất Ngôn xuống cưỡi ngựa ."
"Không !" Bùi Tiếu giãy nảy lên.
"Tại ?"
"Ngươi để mặt mũi của ở ?"
"Giữa mặt mũi và cái mông, ngươi tự chọn , cái nào quan trọng hơn?"
Khóe miệng Bùi Tiếu giật giật hồi lâu, cuối cùng lí nhí: "Ta chọn bảo vệ cái mông."
Tạ Tam gia mỉm gì, khom lưng đỡ dậy.
Bên bờ suối lúc nhóm lên hai đống lửa trại bập bùng. Một đống để đun nước sôi, một đống để nướng lương khô cho nóng giòn.
Trên tay Hoàng Kỳ đang hai con vịt béo ngậy. Mỡ vịt chảy xuống than hồng xèo xèo, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp gian.
Bùi Tiếu đau m.ô.n.g , đành dựa lưng cây. Ánh mắt lướt qua mấy cái bánh bao khô khốc tay chủ tớ Yến Tam Hợp, thầm nghĩ: Cái thứ đó mà cũng cho ăn ?
Vịt chín vàng ươm. Hoàng Kỳ ngẩng đầu chủ nhân xin chỉ thị. Thấy ánh mắt chủ nhân liếc về phía Yến Tam Hợp, hiểu ý vội vàng mang một con vịt sang mời.
"Mời hai vị cô nương dùng ạ."
Yến Tam Hợp lạnh lùng từ chối: "Không cần."
"Chê vịt của ?" Bùi Tiếu nổi tự ái: "Mang đây! Ta ăn hết!"
Hoàng Kỳ bẻ một cái đùi vịt béo ngậy đưa cho chủ nhân. Bùi Tiếu c.ắ.n một miếng ngập răng, mồm miệng bóng nhẫy dầu mỡ, xuýt xoa: "Thơm quá! Tạ Ngũ Thập, cái đùi ?"
Tạ Tri Phi sang Yến Tam Hợp: "Ngươi ăn một chút ."
"Hứ, vịt của tẩm độc mà nài nỉ?"
Lý Bất Ngôn : "Bùi đại nhân, đường xa thì cẩn thận vẫn hơn. Ngài uống nửa bình nước suối lạnh ngắt, giờ tống bụng đống dầu mỡ , coi chừng Tào Tháo đuổi đấy nhé."
"Dạ dày của Bùi Đại nhân là dày sắt tráng men!" Bùi Tiếu khẩy, dùng đầu gối huých nhẹ Tạ Tri Phi, cố ý hỏi to: "Tạ Ngũ Thập, còn mấy canh giờ nữa thì chúng mới gặp đám bà Trần?"
"Ít nhất cũng chạy thêm bốn canh giờ nữa." Tạ Tri Phi hắng giọng, sang với Lý Bất Ngôn: "Lý cô nương, lát nữa phiền cô nương cưỡi ngựa một đoạn, nhường chỗ xe cho Minh Đình tạm nhé."
Lý Bất Ngôn sảng khoái đáp: "Ta thì thành vấn đề, chỉ xem tiểu thư nhà đồng ý thôi."
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Yến Tam Hợp.
---