Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 106: Lưu Lạc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:03:25
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng rực rỡ, bên ngoài doanh trại vài hàng cây. Xuân sắc đang đậm, trong doanh trại , thể thấy một mảng xanh biếc lung lay trong nắng, xào xạc lay động.

Ngay cả những binh sĩ quen chinh chiến cũng bất giác cảnh xuân cuốn hút, bởi ai là yêu màu xanh của sự sống.

Tào Tháo sân tập, đối diện là một hàng binh sĩ. Theo tiếng bước chân, hàng binh sĩ tách hai bên.

Lã Bố trói chặt bằng dây thừng, hai tay ghì lưng, hai binh lính áp giải đè vai tới. Hắn phản kháng, mặc cho họ áp giải đến mặt Tào Tháo.

Tuân Úc lưng Tào Tháo, sân tập với vẻ mặt phức tạp.

Lã Bố cuối cùng vẫn chịu hàng, những việc mà Cố liệu còn ý nghĩa gì?

Hai binh lính dồn sức ấn vai Lã Bố, ép quỳ xuống, nhưng dù cố hết sức vẫn thể áp giải lay chuyển.

Một tên lính nghiến răng, đá mạnh khoeo chân Lã Bố.

Đôi chân Lã Bố khuỵu xuống, đè sấp xuống đất.

Tào Tháo cúi đầu, ánh mắt bất đắc dĩ mang vài phần tán thưởng.

"Lã Bố, ngươi thật sự chịu hàng ? Ta, Tào Tháo, dùng tính thù xưa."

rằng, nếu Lã Bố thực sự quỳ xuống cầu xin, ngược sẽ khiến thất vọng.

"Tào Tháo," Lã Bố quỳ đất, cúi đầu. Xa xa ngoài doanh trại là cảnh xuân tươi , nhưng trong mắt , chỉ một mảnh đất vàng khô cằn.

"Muốn g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c, ngươi nên là kẻ lề mề như ."

Tào Tháo gì thêm, lưng về phía binh sĩ hai bên giơ tay lên.

Hai bên một binh sĩ tiến , đến bên Lã Bố, đặt cây trường thương lên cổ .

Tào Tháo nhẹ nhàng vung tay.

Từ xa, dường như tiếng chim vỗ cánh.

Lã Bố sang, trong một mảng xanh biếc, một con én lướt qua, miệng ngậm một nhánh cây gãy, lẽ đang bay về nhà tổ.

Hắn mỉm , hai chân đang quỳ bỗng thẳng dậy. Binh sĩ phía thể đè xuống, đẩy bật .

Dù hai tay trói, vẫn thẳng , ngẩng đầu lên trời xanh, cao giọng hô lớn.

"Lữ Phụng Tiên ở đây, ai dám đến g.i.ế.c ?"

Binh sĩ do dự nữa, trường thương trong tay đ.â.m xuống.

Lưỡi đao xuyên qua , m.á.u nóng b.ắ.n , văng lên gương mặt còn đang hoảng hốt của binh sĩ.

Trong tầm của Lã Bố, trời đất xoay chuyển. Hắn thấy một đầu ngã xuống, m.á.u đỏ nhuộm đầy đất.

Một con búp bê vải từ trong đó rơi .

Con búp bê đó là hình một vị tướng quân, may , thậm chí còn vết m.á.u lốm đốm. Mặt nó rách, khâu vá một cách xiêu vẹo.

Chờ đến một ngày, phong hầu bái tướng.

Chờ đến một ngày, khải trở về.

Có lẽ xem thêm vài trang nữa, Tuân Úc xoa mắt, ngẩng đầu lên, bên ngoài còn thấy ánh mặt trời.

Hôm nay đến phủ của Cố Nam lấy sách, khi về liền xem ngay. Vốn nghĩ chỉ xem một lát xử lý công vụ, vì dạo công việc của cũng ít.

Ai ngờ xem một mạch đến tận lúc trời sắp tối.

"Phù," thở một , cúi đầu bàn.

Những thứ đều dạy cho dân chúng Thanh Châu ?

Hắn đăm chiêu suy nghĩ một lát đột nhiên bật .

Hắn thật sự gặp một đặc biệt, và đây quả là một việc thú vị.

Những kiến thức tuyệt một sớm một chiều mà thành. Hắn đặt tay lên mấy quyển sách bàn, nhớ đến thùng sách mà Cố Nam mang về.

Chắc chắn là thành quả của bao đời cần cù lách, dốc lòng dốc sức.

Những điều học từ các đời, nay truyền cho thế nhân.

Nghĩ đến đây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kính trọng đối với sư thừa của Cố Nam.

Đột nhiên như nghĩ điều gì, mỉm lấy bút mực .

Việc , nên cùng họ chuyện.

Hắn vài bức thư, chuẩn gửi cho những bạn cũ. Tất nhiên trong thư, ngoài việc bày tỏ nỗi nhớ, còn về những việc ở Thanh Châu và những suy nghĩ của về nơi .

Cuối thư, cẩn thận suy nghĩ, chuẩn để một điều bất ngờ.

Trong một bức thư, :

"Phụng Hiếu, ngươi toán học, cách vật và dấu chấm câu ? Ngươi thể ngờ những điều thấy ở Thanh Châu gần đây. Nếu rảnh, hãy đến Thanh Châu gặp , chuyện nơi chắc chắn sẽ khiến ngươi vô cùng hứng thú."

Khi đó các ngươi vẫn còn, dẫn các ngươi kinh, sống những ngày tháng nhất.

Khi đó thiên hạ rộng lớn, liên quan gì đến ?

Phủ của Cố Nam lạnh lẽo, gia nhân, chỉ hai ở.

Linh Khởi bên cạnh Cố Nam, tay cầm một phong thư.

Cố Nam mái hiên, ngẩng đầu ngoài. Gió xuân về, cây cỏ xanh tươi, đàn én mới của nhà ai bay qua.

Thanh kiếm Vô Cách đặt ngang bên cạnh cô.

Những bông hoa trong vườn cô trồng nở, đủ màu sắc, nhẹ nhàng lay động theo gió.

Không từ lúc nào, Linh Khởi xong thư, lặng lẽ bên cạnh Cố Nam.

"Sư phụ," cô bé lau mắt.

"Cha thời loạn lạc lưu lạc khắp nơi."

"Sư phụ cũng ngày rời ?"

Cố Nam trả lời ngay mà từ từ giơ tay lên.

Bàn tay cô do dự một chút, cuối cùng ôm nhẹ vai Linh Khởi, kéo cô bé sát bên .

"Không," cô êm dịu: "Sư phụ sẽ luôn ở bên con."

Cô cảm nhận áo dần ươn ướt, trong lòng đang nức nở.

Cô vỗ nhẹ lưng Linh Khởi, cửa.

Một con én bay đến, nhảy vài cái đống ngói đặt nhánh cây trong miệng xuống, vẻ như đang chuẩn xây tổ ở đây.

Cô bỗng khổ, nữa, ai thể luôn ở bên cô đây?

Bên cạnh, vỏ kiếm của Vô Cách đóng hẳn, lưỡi kiếm nửa lộ ngoài, phản chiếu màu xanh của cây và sắc đỏ của hoa.

"Thư?"

Trong một ngôi nhà gỗ bình thường, một thanh niên gầy cầm một phong thư bước .

Người thanh niên trông vẻ yếu ớt, mặt tái nhưng giữa hai hàng chân mày toát lên vẻ tự tại và phóng khoáng, nét u ám của mang bệnh.

Chỉ là sắc mặt buồn bã. Gần đây, một bạn qua đời cảm thán cuộc đời thật ngắn ngủi.

Bản cũng bệnh tật giày vò lâu, còn sống bao lâu.

Nhìn phong thư trong tay, từ khi về phía bắc gặp Viên Thiệu, sống ẩn dật ở đây hơn một năm nay.

Hắn ít khi nhận thư, là ai gửi cho lúc .

"Vù."

Trong lúc đang đoán xem thư là của ai, một cơn gió lùa từ cửa sổ hé mở.

"Khụ khụ," thanh niên ho khẽ vài tiếng, lắc đầu, bước đến đóng cửa sổ .

Hắn nhẹ giọng than thở: "Đã xuân mà thời tiết vẫn còn lạnh thế ."

Cửa sổ đóng , trở bàn, xuống.

Ngôi nhà tuy giản dị nhưng bày trí đầy đủ. Đáng chú ý nhất là một giá sách lớn, đó bày nhiều sách vở.

Ngồi bàn, thanh niên phong thư, thấy một cái tên quen thuộc đó.

"Văn Nhược?"

Giọng rõ là ngạc nhiên vui mừng, chỉ mỉm như chút hứng thú.

"Chẳng Thanh Châu ?"

Hắn mở thư, nội dung bên trong, một mạch gần hết bức thư.

"Thanh Châu Tào Tháo, quả là danh lâu."

Thanh niên nhẹ nhàng cái tên . Tên của từ lâu, chỉ là từng gặp mặt.

Không nghĩ gì, suy nghĩ của dạo chơi một lát mới tiếp tục những câu cuối cùng.

"Phụng Hiếu, ngươi chữ Ả Rập, cách vật và dấu chấm câu ? Ngươi thể ngờ những điều thấy ở Thanh Châu gần đây. Nếu rảnh, ngươi hãy đến Thanh Châu gặp , chuyện nơi chắc chắn sẽ khiến ngươi vô cùng hứng thú."

Người thanh niên gọi là Phụng Hiếu ngạc nhiên.

Hắn từng về "cách vật" nhưng nghiên cứu, nhưng chữ Ả Rập và dấu chấm câu là cái gì?

"Hửm?" Hắn nhíu mày.

"Chữ Ả Rập, dấu chấm câu?"

Dù nghĩ thế nào, cũng manh mối.

Hắn lập tức dậy, lấy một quyển sách giá để tra cứu.

Tra cứu suốt hơn nửa ngày.

Khi ánh nắng xiên chiếu lên mặt, mới ngẩng đầu khỏi đống sách bừa bộn. Mơ màng trời, mới là buổi chiều.

vẫn tìm gì, trong sách ghi chép gì về hai thứ cả.

Lúc mới nhận Tuân Úc lừa, sắc mặt tối sầm, tức giận ném cuốn sách trong tay xuống đất mắng.

"Tốt lắm Tuân Văn Nhược! Ta với ngươi vốn oán thù, ngươi bỏ lửng để khó ?"

...

Ý định dạy học mà cô từng bàn với Khổng Dung, giờ thể bắt đầu .

một cô vẫn đủ, sức một hạn, cô trải qua điều từ hàng trăm năm . Trong cục diện lớn, bất kể ai cản trở cũng chỉ nghiền nát, trở thành một nắm cát bụi trong dòng chảy lịch sử mà thôi.

Muốn đổi thế sự, chỉ thể đổi con trong thế sự . Khi tri thức đông lên, nó sẽ trở thành một xu thế tất yếu.

Nếu đều thể học chữ, đều thiện ác, đều hiểu lý lẽ, đều tìm lối , thể an cư, thể no ấm, tự nhiên, chiến tranh thế gian sẽ giảm nhiều.

Người thế gian cũng đến mức mạng sống như cỏ rác nữa.

thể dạy tất cả , nhưng dù dùng cách ngu ngốc nhất, cô dạy một , đó sẽ dạy thêm một nữa thành hai, hai dạy thành bốn.

Cứ thế lặp , sẽ ngày những lời suông còn là suông nữa.

Cửa phủ của Cố Nam gõ nhẹ, Linh Khởi mở cửa thấy Tuân Úc và Khổng Dung ngoài.

Hai vì công việc mà cũng coi như quen , nhưng họ đều hôm nay Cố Nam gọi họ đến để gì.

Tuân Úc còn mang theo một ít kẹo vụn cho Linh Khởi.

Sau chuyện mượn sách , xem Cố Nam là bạn thể kết giao sâu sắc, nên đối với Linh Khởi cũng coi như hậu bối trong nhà.

Trẻ con tầm tuổi , chắc đều thích đồ ngọt.

Linh Khởi gật đầu cảm ơn, gì thêm cũng ăn kẹo, chỉ cầm tay, dẫn hai trong sân.

Cô bé vốn ít mặt khác, giờ càng ít hơn. Hàng ngày, cô luyện kiếm càng thêm chăm chỉ.

Nếu vóc dáng và nét mặt còn non nớt, e rằng nhận cô vẫn là một đứa trẻ.

Cố Nam thấy dáng vẻ của tử, Khổng Dung và Tuân Úc cũng thấy rõ trong lòng.

Tuân Úc lắc đầu .

Khổng Dung thì thở dài nhẹ, mắt hiện lên vài phần lo lắng, trẻ con mà già dặn quá cũng .

đó giãn mày, nghĩ rằng Cố cách của , cần nhiều.

Khi hai trong sân, họ sững sờ tại cửa cảnh tượng bên trong.

Trong sân một cái bàn, bàn chất đầy sách như núi, và một đang vùi trong đống sách đó.

Chắc là thấy tiếng bước chân, vùi trong sách động đậy, ngẩng đầu lên.

"À, Văn Nhược, Khổng , các vị đến ."

Cố Nam dùng hai ngón tay xoa mắt, cô nhớ sắp xếp sách vở bao lâu, mắt vẫn còn đau.

"Cố đang gì thế?"

Khổng Dung ngờ vực theo Tuân Úc tiến tới, đống sách đầy bàn.

Nếu là khác, chắc chắn sẽ mắng đối phương nhục văn nhân, rối sách vở như thế .

"Hôm nay mời hai vị tới là nhờ xem giúp, mấy cuốn chuẩn dạy ở học đường của Khổng ."

Cố Nam đưa vài cuốn sách cho Tuân Úc và Khổng Dung. Đây đều là mấy cuốn cô mới biên soạn mấy ngày nay, lượt là tập , kiến thức văn chương, toán học đơn giản và cách vật.

Mấy cuốn sách đều là những thứ cơ bản nhất, giống như sách giáo khoa lớp một, giúp thể dễ dàng nhập môn hơn.

Điều khổ Cố Nam, lớn tuổi mà còn nhớ hồi tiểu học học những gì.

"Đây là..." Khổng Dung do dự nhận lấy cuốn toán học đơn giản từ tay Cố Nam.

Chữ bìa còn khô, chắc mới lâu, đường chỉ sách cũng thấy đây là sách mới biên soạn.

Dùng sách mới biên soạn để dạy học, dù tin Cố Nam bừa, cũng tránh khỏi lo lắng.

Hắn mở cuốn sách , bắt đầu xem.

Còn Tuân Úc thì lướt qua cuốn toán học và cách vật, nội dung đại thể của hai cuốn xem qua mấy ngày . Hắn càng tò mò, Cố dạy tập thế nào.

đưa tay lấy cuốn tập .

Ừm, phiên âm, cái là gì?

Không phiền hai sách, Cố Nam đầu Linh Khởi thấy cô bé cầm một gói kẹo vụn, liền hỏi.

"Khởi nhi, kẹo từ thế?"

"Là của Tuân mang đến. Sư phụ ăn ?"

Linh Khởi , đưa kẹo cho Cố Nam.

"Tốt quá, cảm ơn Khởi nhi." Cố Nam xoa đầu Linh Khởi, nhận gói giấy bỏ kẹo miệng.

Linh Khởi bên Cố Nam, mỉm .

Rồi cô bé đến mái hiên, tháo thanh kiếm dài bên hông, đặt ngang đùi, tay nắm chuôi kiếm, ngẩng đầu cây trong sân.

So với năm ngoái, cây cao hơn nhiều.

Cô cảm thấy dường như chẳng đổi, vẫn vô dụng như cũ.

Nhớ sư phụ , thế đạo thực sự chán ngán, giờ cô hiểu ý nghĩa của câu đó.

Sư phụ hai việc, một trong đó là đổi thế đạo .

cùng sư phụ việc đó.

Có lẽ là trùng hợp, lịch sử luôn những sự tương đồng kỳ lạ.

Mấy trăm năm cũng một cô gái mặc áo trắng, cầm kiếm, một gốc cây lớn, nghĩ về những điều tương tự.

Khi Tuân Úc và Khổng Dung ngẩng đầu lên từ cuốn sách, hơn nửa kẹo mà Tuân Úc mang cho Linh Khởi bụng của Cố Nam.

Hắn khổ Cố Nam: "Cố , kẹo mang cho Khởi nhi."

"Ồ." Cố Nam ngượng ngùng cất gói kẹo , cuối cùng còn l.i.ế.m ngón tay .

"Khụ khụ, chúng về chuyện sách vở ."

Cũng thể trách cô, đây khi hành quân, khi cô chỉ ăn lương khô, khó dịp ăn vị, thật sự thể dừng .

Tuân Úc lau mồ hôi trán.

Có lẽ đến, mang hai phần kẹo mới .

Tuân Úc vẫn giữ nụ lịch sự.

Khổng Dung để ý đến chuyện .

Ông nghiêm túc cầm cuốn sách tay, ngẩng đầu Cố Nam.

"Cố , cuốn sách là cô trong một đêm ?"

Ban đầu mấy quan tâm đến cuốn sách , nhưng thấy nhiều thứ hiểu.

Ông chút ít về toán học, nhưng nội dung trong cuốn sách khác với những gì ông từng .

Khi hiểu những điều , ông thể nào đặt cuốn sách xuống một cách nhẹ nhàng nữa.

Dùng phương pháp trong sách, việc tính toán thể nhanh hơn gấp đôi.

Ông dám tin đây là cuốn sách trong một đêm. Nó thể gọi là một loại toán học mới, ngay cả thiên tài cũng thể chỉ trong một đêm.

Cố Nam còn kịp mở miệng, Tuân Úc lên tiếng giải thích.

"Khổng , nội dung trong sách tất nhiên thể trong một đêm. Đây đều là những tri thức của môn phái Cố . Lần khi đến mượn sách , môn phái của cô đời đời thu thập và tổng hợp học thuyết, mới những cuốn sách ."

"Và mong của môn phái cô, nghĩ chính là để truyền những kiến thức cho thế gian."

"Cố ," Tuân Úc Cố Nam, trong mắt đầy nụ , " lẽ cô đang việc đó, ?"

Một kỳ diệu như , thật khiến tiếc nuối vì thể gặp sớm hơn.

"Ừm, những gì cũng gần đúng."

Vậy nên, vui vẻ là vì ?

Cố Nam Tuân Úc mà lạnh sống lưng, mồ hôi túa , bèn dịch chuyển .

Quả như nghĩ, Cố lấy Thanh Châu khởi điểm, truyền bá sách học khắp thiên hạ.

Tuân Úc , mắt híp . Đó là một sự nghiệp lớn, và chắc chắn là việc dễ dàng.

Con đường , còn khó hơn lên trời.

Hắn khuyên Cố Nam, vì nghĩ, dù khuyên, Cố lẽ vẫn sẽ dùng câu đó để đáp .

Có những việc xem bao nhiêu khả năng mới , mà là dù thể vẫn sẽ .

Hắn lời gần như điên rồ từ . Nhìn cuốn sách trong tay, bất đắc dĩ.

Ha, lẽ cũng là do môn phái truyền .

Chỉ môn phái những việc như mới dạy như thế .

Hắn phân biệt trong lòng là tán thán kính trọng nhiều hơn.

Khổng Dung cũng hiểu . Như mới giải thích Cố Nam cuốn "Nhạc kinh" của Nho gia thất truyền.

"Cố , môn phái của cô từ đường ?"

Hắn đột nhiên lên tiếng hỏi.

"Khổng , hỏi chuyện để gì?" Cố Nam trong lòng đổ mồ hôi như tắm. Vốn dĩ môn phái , từ đường.

"Nếu , tại hạ xin , bái lạy các bậc tiên hiền." Khổng Dung cúi đầu hành một lễ sâu.

"Thêm nữa, nếu Cố chê, Khổng mỗ bia văn cho môn phái của , dựng lên trong thành."

Ánh mắt bình tĩnh nhưng nghiêm túc. Theo thấy, một môn phái như nên vô danh, mà nên lưu truyền qua các thế hệ.

Ông là một danh sĩ của Thanh Châu, cố gắng xây dựng danh tiếng ở châu quận. Còn môn phái vốn nên lưu truyền qua các thế hệ, thể ai đến?

Điều khiến cảm thấy, so sánh với bản , chẳng là kẻ lừa đời dối danh ?

Ta còn c.h.ế.t mà, định bái ai đây? Cố Nam xoa trán, thể để bái lão Bạch , đành cố gắng :

"À, môn phái của những quy tắc . Người trong môn phái khi c.h.ế.t sẽ hỏa táng, lập từ đường."

Bịa một lời dối thực sự là một việc lao tâm khổ tứ.

"Vậy ?" Khổng Dung với chút tiếc nuối.

Sau đó, nghĩ, hỏa táng rải tro về với đất trời ư? Như cũng , phụ lòng họ cả đời vì thiên hạ mà bôn ba.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-106-luu-lac.html.]

Sau đó, ba tiếp tục bàn về chính sự. Dù Cố Nam mời họ đến chỉ để về môn phái của cô.

"Cố , cái gọi là phiên âm , giống như các phương pháp chú âm như trực âm và phản thiết ? , những thứ gọi là chữ cái như thế nào?" Tuân Úc đưa cuốn sách trong tay đến mặt Cố Nam. Thực lúc nãy hỏi về vấn đề phiên âm .

(Trong lịch sử Trung Quốc phiên âm, tất cả đều dùng chữ Hán để chú âm cho chữ Hán. Thời Hán, phổ biến phương pháp trực âm, tức là dùng một chữ âm tương tự để chú âm cho một chữ khác như "材" (tài) chú âm cho "才" (tài).

Sau đó còn phương pháp như, diệp âm pháp v.v.

Còn phương pháp phản thiết xuất hiện cuối thời Hán là một cách chú âm quan trọng, dùng hai chữ Hán để chú âm cho một chữ Hán khác, chia thành hai phần , chữ lấy phụ âm, chữ lấy vần, từ đó kết hợp thành một chú âm như "之乎" (chi hô) là "诸" (chư).

Đến thời điểm , thực gần với phiên âm hiện đại nhưng việc dùng chữ để chú âm chữ vẫn nhược điểm.

Ví dụ như các địa phương khác phương ngữ khác , cách của một chữ cũng khác , phát âm cũng khác , điều dẫn đến cuối cùng thậm chí từ hai nơi xa thể giao tiếp .

Mặc dù quan thoại nhưng trong dân chúng vẫn nhiều chỉ tiếng địa phương, dù nhiều cả đời cũng chỉ vài nơi.

Nhân tiện, trong sách vì để tiện và phát triển cốt truyện, rõ vấn đề , ở đây xin nhé.)

phiên âm thì vấn đề như , một trong những chức năng chính của phiên âm là thể thống nhất phát âm.

"Văn Nhược từng gặp tình huống ?" Cố Nam trả lời ngay mà hỏi một câu.

"Có lúc hiểu phương ngữ địa phương."

"Điều ..." Tuân Úc nhíu mày. Quả thật, thường gặp những chỉ tiếng địa phương, nếu đối phương chữ thì thực sự khó giao tiếp.

"Chữ cái phiên âm phát âm cố định, cách dùng tương tự như phương pháp chú âm. Nếu thật sự thể truyền bá rộng rãi, sẽ thể thống nhất âm chữ."

Cố Nam bình tĩnh , đây cũng là cảm nhận của cô nhiều năm du lịch khắp nơi.

(Vấn đề phát âm khác thực sự giải quyết cho đến thời hiện đại của Trung Quốc.

Trong "Thẩm thị âm thư tự" ghi chép vài câu:

"Quốc gia các nước châu Âu mạnh,... phiên âm La Mã. Người dễ sách thì dễ hiểu lý, lý rõ, giỏi phân tích, đồng lòng, bàn luận phú cường."

"Dùng phiên âm để hiểu văn Hán,... quốc đều thể sách hiểu lý, quốc gia mà nghèo? Nhân dân chèn ép?"

"Chính phủ Trung Quốc chú ý giáo d.ụ.c hạ tầng, loại bỏ chướng ngại giáo d.ụ.c hạ tầng, tạo một loại ngôn ngữ liên thông giữa văn và ngôn để hợp nhất ngôn ngữ và văn tự."

Khụ khụ, thể đang kéo dài chữ nhưng một điều vẫn truyền đạt đến , những gì chúng học ngày nay đều là con đường mà tổ tiên từng bước bước , chúng thực sự may mắn.)

"Thống nhất âm chữ."

" ." Cố Nam Tuân Úc, giơ một tay lắc lắc: "Ta , truyền học cho thiên hạ, một âm chữ thống nhất thì ?"

Trong mắt Tuân Úc lộ vẻ hiểu , vài ý tưởng lóe lên trong đầu, đoán vài phần tác dụng của phiên âm.

Nhìn xuống cuốn sách trong tay, nụ khuôn mặt càng sâu hơn.

Vị Cố khiến cũng cùng thử một phen.

Nếu việc thành công, thế gian sẽ , thể tưởng tượng . Hắn chỉ rằng, nó sẽ khác biệt so với hiện tại.

Cố Nam hết những thứ cô dự định dạy ban đầu cho Tuân Úc và Khổng Dung, nhờ hai giúp đỡ cùng giảng dạy.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là hai họ học hết những thứ . Vậy là ba trong sân suốt cả buổi chiều.

Khi Tuân Úc và Khổng Dung chuẩn rời là hoàng hôn.

Khổng Dung bao lâu giảng lâu như , cảm thấy như trở thời thơ ấu giảng bài.

Tuổi tác đến mức , thực sự khó để cảm nhận cảm giác phiền muộn như .

Tuân Úc cũng mượn vài cuốn sách cáo từ về.

Nghe giọng , vẻ như chuẩn về sớm để thư cho ai đó.

Còn cho ai, gì, Cố Nam .

Chỉ khi rời , vẻ mặt tươi đầy mãn nguyện.

Vĩnh Xuyên.

"Khụ khụ khụ."

Một trai trẻ đang trong phòng sách bỗng cảm thấy lưng lạnh toát, ho mạnh vài tiếng.

"Cửa sổ đóng chặt ?"

Người thanh niên đầu về phía cửa sổ, nhíu mày.

Đóng mà, thế gió từ tới?

Không suy nghĩ nhiều, sự chú ý của thanh niên trở cuốn sách trong tay, dường như đang tìm kiếm gì đó.

Đợi đến khi lật hết cuốn sách, dường như vẫn tìm thấy thứ , sắc mặt tối , thở dài một tiếng.

"Vẫn !"

Hắn tiện tay đặt cuốn sách sang một bên, gãi đầu tóc rối tung lên, cam lòng cầm lấy một cuốn sách mới.

"Tuân Văn Nhược, ngươi cứ chờ đó!"

...

Cố Nam tưởng rằng chuyện , cô sẽ thể nhàn hạ một thời gian, nhưng ngờ còn kịp ngơi tay, Tào Tháo tìm đến cô.

Vì Tào Tháo và Đào Khiêm đang giằng co, cả hai bên đều điều quân nhiều Duyện Châu. Trương Liêu và Trần Cung khi rút về Duyện Châu tập hợp tàn quân cố thủ, khiến tình hình chiến sự mấy lạc quan.

Lộ tuyến của quân Thanh Châu là từ quận Thái Sơn tiến Tế Bắc và Lỗ Quận, đó hạ Nhậm Thành, lấy Đông Bình và Sơn Dương. Còn Từ Châu thì từ Bái Lương nhập cảnh, công chiếm Đái Lưu và Tế Âm. Cuối cùng hai bên sẽ gặp ở Đông Quận, lấy Bộc Dương và Lẫm Khâu.

cho đến bây giờ, cả hai bên đều tiến triển lớn, vì Tào Tháo dự định để Cố Nam quân sư, dẫn một cánh quân khác đến Duyện Châu hỗ trợ.

"Kẽo kẹt."

Cửa phòng đẩy , ánh sáng bên ngoài chiếu , rọi lên bước . Trời còn sớm, lẽ mới hửng sáng. Cố Nam mặc một chiếc áo mỏng, tay vịn khung cửa, sân.

Trong sân, một cô gái đang múa kiếm. Đâm, lia, quét, bổ, hất, từng chiêu từng thức đều thành thạo, thể thấy cô luyện những thứ lâu . Bóng dáng trong sân lên xuống, thanh kiếm theo mà chuyển động, thỉnh thoảng trong sân cuộn lên một cơn gió kiếm, lóe lên một luồng ánh sáng.

Ánh sáng le lói từ phía chân trời, gốc cây trong sân, cành lá che khuất.

Cố Nam mỉm , dựa khung cửa, cô gái trong sân luyện kiếm, mặc cho ánh sáng chiếu lên ấm dần một nửa .

qua một lúc, nụ mặt cô khựng . Chuyện cô sắp xuất chinh, cô còn với Linh Khởi.

Những ngày , vốn nên ở bên con bé nhiều hơn mới , đáng tiếc sự đời như ý.

Linh Khởi hôm nay mặc áo trắng giống Cố Nam mà mặc một chiếc áo xanh. Cô luyện xong một bài kiếm, thở một , tra kiếm trở bên hông.

Quay đầu , lẽ do luyện kiếm quá chăm chú, cô bé mới phát hiện Cố Nam đang ở cửa .

Cố Nam đội nón lá, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, mới dậy, thắt lưng còn cột chặt, trông lỏng lẻo, thậm chí thể thấy một nửa bờ vai lộ .

Tóc xõa xuống, nửa rủ vai, cô dựa cửa, cô bé mỉm .

Linh Khởi ngẩn ngơ một lúc vội vàng dời ánh mắt .

"Sư phụ, trời vẫn còn lạnh, nên mặc thêm áo."

"Hả?" Cố Nam ngạc nhiên xuống , mới nhận điều đó.

"Không , sư phụ cảm thấy nóng lạnh."

Cố Nam vẫy tay.

Cô cột thắt lưng , tóc vẫn xõa lưng, tùy tiện xuống mái hiên.

Mặt Linh Khởi đỏ, tay đặt chuôi kiếm, dường như định luyện kiếm thêm một nữa.

Trong sân vang lên tiếng múa kiếm, đường kiếm phần rối loạn, lẽ là mệt.

Đợi đến khi Linh Khởi dừng , Cố Nam mới lên tiếng.

"Khởi nhi, chuyện với con."

"Sư phụ cứ ." Linh Khởi thu kiếm , mắt vẫn dám về phía Cố Nam.

Cô thở nhẹ, lau mồ hôi trán.

Liên tục luyện hai bài kiếm đối với cô vẫn còn mệt.

"Vài ngày nữa, dẫn binh đến Duyện Châu một chuyến."

Cố Nam .

Trong sân, Linh Khởi im lặng một lúc. Gió nhẹ nhàng lay động tóc bên má Cố Nam.

Linh Khởi mím môi, ôm kiếm trong tay cúi đầu.

"Tiên sinh, con cùng."

Một lúc , Cố Nam mới nhẹ nhàng hỏi: "Con nghĩ kỹ chứ?"

"Con nghĩ kỹ ."

"Vậy , nhưng con trận, cứ ở bên cạnh , hiểu ?"

Nhìn kỹ cô gái mắt, từ lúc nào cô bé mười ba tuổi , những năm qua cao lên ít. Thêm vài năm nữa lẽ cũng thể gọi là cô gái nhỏ nữa .

"Vâng."

Cô vốn để Khởi nhi tham gia chiến sự, nhưng cô cũng hiểu đây là lựa chọn của con bé.

Còn việc cô để Linh Khởi trận cũng lý do của . Một là Linh Khởi hiện giờ đủ trình độ để xung trận, hai là Duyện Châu...

Trong quân Duyện Châu thể sẽ mà Linh Khởi quen , Cố Nam để cô bé cảm thấy khó xử.

...

Khi Cố Nam dẫn quân xuất chinh, những cuốn sách mà cô giao cho Tuân Úc và Khổng Dung cũng gần hết. Dù ngoài các môn học về vật lý, những kiến thức về toán học và văn học họ đều nền tảng, việc cần học chỉ là hiểu ký tự và phát âm của chữ cái mà thôi.

Nếu họ vẫn điều gì hiểu, Cố Nam bảo họ hỏi Tào Phi, dù Tào Phi cũng học những thứ một thời gian. Cố Nam còn nhớ rõ vẻ mặt gượng tái xanh của hai họ, đều là những lớn tuổi, hỏi một đứa trẻ thì đúng là mất mặt.

Cảnh quân đội xuất chinh, cô bao nhiêu . Quay đầu Linh Khởi bên cạnh .

Cô gái trong bộ quân trang, thực sự giống hình ảnh của cô năm xưa.

"Sư phụ thế?" Linh Khởi nhận Cố Nam đang , hỏi.

"Không gì." Cố Nam mỉm , trong giọng chút phức tạp, vẫy tay.

"Khởi nhi lớn !"

ngựa, trong hàng quân.

Thực sự giống, giống đến mức khiến cô lo lắng rằng cô gái sẽ vết xe đổ của .

"Khởi nhi."

"Dạ?"

"Hứa với sư phụ một điều, những chuyện, cần buông bỏ thì buông bỏ, hiểu ?"

Lần Linh Khởi trả lời, và Cố Nam cũng thêm, vì chính cô cũng buông bỏ .

...

Trong quân đội, thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt một năm đông qua xuân đến.

Duyện Châu vốn khó giữ, nay Thanh Châu và Từ Châu điều thêm binh mã, cuối cùng giữ nổi, hai đường quân đội tấn công, các thành liên tiếp thất thủ.

Cuối cùng, Trần Cung và Trương Liêu rút về Lẫm Khâu ở Đông Quận, quân đội của hai châu vây công, giữ nửa tháng phá thành.

Trương Liêu bắt, còn Trần Cung tự uống rượu độc, ngã xuống từ tường thành.

Trước khi c.h.ế.t, tâm trí của mơ hồ, như thể chỉ là một cơn say ngất ngưởng.

Có lẽ đời chỉ là một cơn say lớn, tỉnh rượu cũng là lúc kết thúc.

Trong thành Lẫm Khâu, thỉnh thoảng thể thấy một đội binh sĩ phố. Một ngày , cửa thành quân đội của hai châu phá mở.

"Thịch thịch thịch." Tiếng bước chân lộn xộn vang lên đường, binh sĩ dần xa.

Tại góc phố, một bước , dáng vẻ như một phụ nữ nhưng mặc áo dày cộm trông phần to lớn, ôm một bọc hành lý.

Tóc búi , vài lọn xõa mặt. Nhìn qua mái tóc thấy mặt còn vài vệt bụi bẩn. Cô cúi đầu vội khiến rõ mặt.

Tình hình gần đây trong thành khiến đường phố ngoài binh sĩ chẳng còn ai.

Hiếm thấy , ở đầu đường bên một tới, mặc một bộ áo trắng, đội một chiếc nón lá. Trông bình thường, dường như chỉ là một đạo sĩ qua đường.

Chuyện Duyện Châu coi như kết thúc, Cố Nam chậm bước con đường lát đá nhỏ. Con đường men theo một dòng sông, bên dòng nước lạnh lẽo mùa đông là vài cây khô trơ trụi.

Những ngày trong thành vốn ít , huống hồ con đường đường lớn mà là đường dẫn cửa thành, càng ít, một cái cũng chẳng thấy bóng dáng ai.

Vừa , cô đầu về phía bờ sông, tường thành. Ngoài tường thành, trời âm u khiến lòng thêm nặng nề.

Cô nhẹ thở một , nữa.

Từ bên đường truyền đến vài tiếng động, xa xa, một bóng xuất hiện trong tầm mắt Cố Nam.

Đó là một phụ nữ, đầu tóc bù xù, cúi đầu vội.

Cũng là do dáng như , do mặc nhiều áo, mà trông cô phần cồng kềnh. Áo quần cũng bẩn thỉu, đó vài chỗ vá.

Ánh mắt Cố Nam rơi bọc hành lý cô ôm trong lòng.

Nhìn dáng vẻ, dường như là một chuẩn tị nạn.

Cũng , một trận chiến, bao nhiêu nhà tan cửa nát, lưu lạc khắp nơi.

Đôi mắt của phụ nữ che khuất mái tóc bù xù rõ, nhưng bước chân vội vã, gấp gáp.

Cố Nam dừng , nhưng phụ nữ vội, chú ý đến cô, cúi đầu định qua.

Cho đến khi Cố Nam lên tiếng.

"Cô nương, thể chờ một chút ?"

Người phụ nữ mới dừng , siết c.h.ặ.t t.a.y ôm bọc hành lý, cúi đầu thêm một chút, khẽ đầu về phía Cố Nam.

"Có... chuyện gì ?"

Giọng nhẹ, còn cố ý đè thấp giọng, khiến cảm thấy như là một lớn tuổi.

...

Nghe thấy tiếng bước chân, đôi mắt đang nhắm thoáng mở . Thấy trở về là Cố Nam, trong mắt cô bé lộ chút vui mừng.

Con gái phát triển chiều cao sớm hơn con trai. Trong năm nay ở quân doanh, Linh Khởi cao lên nhiều, giờ chỉ thấp hơn Cố Nam nửa cái đầu. (Lần độc giả hỏi, đây là câu trả lời, chiều cao của Cố Nam hơn 1m70, từng đề cập qua.)

Khí chất cũng trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng tính cách càng thêm lạnh lùng. Điều cũng cách nào khác, cuối cùng cũng từng trải qua sinh tử.

"Sư phụ, trở về." Linh Khởi lên, buộc thanh kiếm dài eo.

Ngẩng đầu lên, cô thấy lưng Cố Nam thêm một , ấn tượng đầu tiên là một phụ nữ sa sút.

nhanh, cô nhận rằng phụ nữ chỉ đang giả trang mà thôi.

"Đây là?" Cô lên tiếng thắc mắc.

"Vị cô nương tên là Điêu Tú Nhi." Cố Nam dẫn phụ nữ trong viện, giải thích với Linh Khởi.

"Ta gặp cô đường, định khỏi thành nương tựa , nhưng bây giờ dễ khỏi thành nên chuẩn vài ngày nữa sẽ dẫn cô ngoài."

Đến nơi, Cố Nam buông tay Điêu Tú Nhi.

Điêu Tú Nhi cảm thấy bàn tay thả , cũng chậm rãi hạ tay xuống.

Linh Khởi cô, trong lòng tuy vẫn còn ngờ vực nhưng biểu lộ ngoài, ôm kiếm hành lễ.

"Chào cô nương."

Trước mắt là một nữ tướng quân dũng. Nếu do cuộc đối thoại giữa họ, ai cũng ngờ rằng cô tử của vị áo trắng trông vẻ nhã nhặn .

Điêu Tú Nhi cúi đầu hành lễ: "Chào tướng quân."

"Cô hẳn là tướng quân, chỉ là một hộ vệ bên cạnh mà thôi." Cố Nam vỗ nhẹ lên đầu Linh Khởi.

"Sư, sư phụ."

Vốn dĩ Linh Khởi còn tỏ mạnh mẽ, lập tức đỏ mặt. Trước mặt ngoài, sư phụ kiềm chế chút nào.

"Haha." Trong viện vang lên tiếng của Cố Nam.

...

Ban đêm, binh lính đưa cơm tối đến. Thức ăn trong quân doanh tất nhiên ngon lành gì, nhưng Điêu Tú Nhi chắc là đói lâu , màng đến hương vị, ăn ngấu nghiến hết sạch.

Về chỗ nghỉ ngơi, Cố Nam để Điêu Tú Nhi ở cùng phòng với Linh Khởi, dù cũng thể ở cùng .

"Ào ào."

Linh Khởi cầm chậu gỗ múc đầy một chậu nước từ bể.

Nước chảy từ mép chậu xuống, ánh trăng xanh trắng phản chiếu trong nước, gợn sóng lăn tăn khiến đêm vốn lạnh lẽo thêm vài phần giá buốt.

Cố Nam về phòng từ sớm. Linh Khởi liếc phòng của Cố Nam, đèn trong phòng tắt, chắc là ngủ .

Cô ôm chậu nước, trở về phòng .

Điêu Tú Nhi bên giường ngoài cửa, suy nghĩ điều gì đó.

thấy dung mạo của vị áo trắng đó.

Không nghĩ gì nhiều, quan trọng , chỉ cần một cái là , cô ghi nhớ .

Tiếng đẩy cửa vang lên, Linh Khởi ôm chậu nước bước .

"Cô nương, rửa mặt ."

Nói , Linh Khởi đưa cho Điêu Tú Nhi một chiếc khăn đặt chậu.

"Đa tạ tướng quân."

Điêu Tú Nhi cảm ơn, vén tóc mặt lên, dùng khăn lau mặt.

Bụi bẩn mặt nước lau , lộ dung nhan thật của cô. Dù mặc áo rách nát, cô vẫn đến rung động lòng , lông mày như nét vẽ mùa xuân, môi đỏ nhẹ nhàng. Bất kể nam nhân nào thấy cô, e rằng cũng sẽ tưởng tượng xa xôi.

Linh Khởi dường như ngạc nhiên. Đợi Điêu Tú Nhi rửa mặt xong, cô nhận khăn từ tay cô , đặt chậu nước.

"Ta quan tâm cô vì giả dạng như thế , nhưng nếu phát hiện cô ý đồ với , nhất định tha cho cô."

Điêu Tú Nhi cúi đầu đáp: "Tướng quân cứ yên tâm, khỏi thành, sẽ rời ."

"Vậy thì ." Đặt chậu nước sang một bên, Linh Khởi tháo giáp, xuống giường.

"Ngủ ."

Giường lớn, nhưng Linh Khởi và Điêu Tú Nhi cùng vẫn còn chút gian.

Linh Khởi xuống, nhắm mắt , trông vẻ như ngủ. nếu kỹ, sẽ thấy tay trái của cô luôn đặt thanh kiếm ở eo.

Điêu Tú Nhi nghiêng bên giường. Cô buồn ngủ, một lúc , khẽ gọi.

"Tướng quân?"

Một lúc , bên cạnh mới lên tiếng.

"Sao ?"

"Tướng quân và Cố ..." Điêu Tú Nhi bức tường màu đất: "Gặp thế nào ?"

Linh Khởi mở mắt, căn phòng bất chợt im lặng.

"Khoảng vài năm , lúc đó còn là một đứa ăn xin bên đường, sắp c.h.ế.t đói thì mang về."

Cô dùng giọng điệu nhạt nhẽo ngắn gọn, thêm gì nữa.

Phía truyền đến một tiếng khẽ.

"Ngươi gì?" Lông mày của Linh Khởi nhíu .

Điêu Tú Nhi che miệng, nhỏ giọng : "Cố , dường như thích những chuyện như thế ."

Bởi vì cô cũng , lúc còn đường lui, cứu trở về.

"Ở bên cạnh Cố , tại luôn cảm giác an tâm."

Cô xoay , lưng của Linh Khởi, mỉm .

Trong mắt, là một chút mê ly.

"Nếu cũng thể như ngươi, sớm gặp thì bao. Trong loạn thế , thể tìm một chỗ dựa khiến bản cảm thấy an tâm."

Đợi đến khi Linh Khởi đầu cô, thở của cô đều đặn, chìm giấc ngủ sâu.

Trên mặt mang một chút nụ , khóe mắt chút ươn ướt.

Linh Khởi dừng một chút, đưa tay , nhẹ nhàng lau vệt nước mắt nơi khóe mắt của cô.

Cô nhắm mắt , cũng ngủ .

 

Loading...