Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 118: Đừng Quên Đường Về Nhà
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:03:38
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên bờ sông Xích Bích, một sóng đẩy lên bờ. Sau đó, một thanh kiếm đen vỏ cũng nước cuốn lên theo.
Cố Nam nhắm mắt, dường như cảm nhận một bàn tay đang vỗ nhẹ lên mặt , cùng một giọng thở dài:
"Đã đến lúc tỉnh dậy ."
Cô từ từ mở mắt, thấy đang bên bờ sông, thanh Vô Cách ngay cạnh.
Chỉ dòng nước lạnh lẽo vỗ mặt, như thể giọng chỉ là ảo giác.
Cô dậy, mơ màng bên bờ sông.
Rất lâu .
Một chiếc thuyền đ.á.n.h cá chầm chậm chèo tới, thuyền là một lão ông.
Ông lão thấy Cố Nam cũng ngạc nhiên, dường như thắc mắc tại trẻ tuổi đây.
Cố Nam mở miệng, lẽ quá lâu chuyện, giọng nàng khàn :
"Lão gia, ông bây giờ là triều đại nào ?"
Ông lão lái thuyền tuy hiểu, nhưng vẫn chèo thuyền gần và trả lời:
"Nhà Ngụy."
...
Đường phố trong thành ồn ào, thương nhân lùa bò ngựa, xe chở đầy hàng hóa, một còn đến từ Tây Vực. Hàng hóa luôn cần chút điểm nhấn, cứ là đồ mới lạ từ Tây Vực thì sẽ dễ bán hơn.
Đã đông, ruộng đất thu hoạch xong, nông dân cũng thảnh thơi hơn nhiều. Có thời gian rảnh, họ cũng chợ dạo chơi, sắm sửa chút đồ cho năm mới.
Dưới hiên một ngôi nhà ven đường, một đứa trẻ đang bên cửa, mặt mày ủ rũ cầm một cuốn sách. Sách bây giờ còn là vật hiếm nữa, từ mấy năm phổ biến việc in sách. Cứ cách vài con phố một thư quán, thể đến đó sách, hoặc bỏ vài đồng là mua một cuốn.
Nhìn dáng vẻ đứa trẻ, chắc hẳn nó sắp thi hương học. Nó chuẩn kỹ, e rằng đậu sẽ về nhà ăn đòn.
Vài học trò trẻ tuổi phố. Họ mặc đồng phục áo dài màu xanh trắng. Người đường thấy trang phục của họ đều lộ ánh mắt ngưỡng mộ.
Nếu dắt theo trẻ nhỏ, họ sẽ bảo con , học giỏi như các ca ca đó.
Đây là Hứa Xương, gần đó chính là Quốc học Bách Gia Thư Viện, và những học trò đang mặc đồng phục của thư viện. Học trò của Bách Gia Thư Viện đều là những xuất sắc tuyển chọn từ các châu học, tương lai thể triều đình bổ nhiệm quan. Vì , trong mắt dân chúng, họ đều là những vị quan lớn .
Mấy học trò đó cũng đầy đắc ý. Họ đang ở độ tuổi nhất của cuộc đời, mang trong hoài bão, nhiệt huyết để phấn đấu và cống hiến. Lúc , tất cả những gì họ đều là nhất.
Phố xá thật sự náo nhiệt, vài ngày nữa là lễ Nguyên Tiêu. Đến lúc đó, mỗi nhà sẽ treo một chiếc đèn lồng cửa, thành đóng cổng, chợ đêm mở suốt đêm để ăn mừng và cúng tế.
Vì , các thương nhân mới vội vàng trở về thành, và thư viện cũng cho học trò nghỉ để họ lên phố dạo chơi.
...
Một mặc áo xám trắng, đội nón lá, giữa đám đông. Trong n.g.ự.c nàng ôm một cây gậy đen, trông mấy hòa hợp với phố xá ồn ào xung quanh. Nàng lặng lẽ qua dòng .
Đôi khi, nàng sẽ ngây những nông dân qua. Đôi khi, nàng bên cửa hàng của thương nhân, xem thử họ bán những gì. Đôi khi, nàng lặng lẽ một hiệu sách, những học trò đang sách bên trong. Chủ hiệu sách thấy nàng, mời trong, nhưng nàng chỉ mỉm lắc đầu.
Trên đường , Cố Nam hỏi thăm nhiều chuyện, mới rằng, lúc chỉ mới qua trận Xích Bích hai mươi năm.
thứ đổi quá nhiều.
Nàng hỏi một qua đường về lối đến Quốc học Bách Gia về phía đó.
Thư viện xây một ngọn núi, đường lên núi là một bậc thang đá dài, gọi là Thư Sơn Lộ.
Trước con đường lên núi nhiều . Trước Tết, các học phủ ở châu kết thúc kỳ thi tuyển, nên lúc chính là thời điểm học trò từ khắp nơi đến nhập học.
Cố Nam gần, chỉ xa xa một gốc cây, những học trò nhận thẻ nhập học, từng bước một lên bậc thang đá, hướng về phía ngọn núi.
Lưng họ thẳng tắp, trong mắt tràn đầy khát vọng đối với tương lai, gương mặt là vẻ tự tin và phấn chấn. Đây là niềm tự hào của họ, vì họ học hành thành tài; đây cũng là hoài bão của họ, vì họ sẽ bắt đầu từ đây để nên nghiệp lớn.
Đứng gốc cây, Cố Nam tự một về phía ngược .
Dưới chân núi một ngã rẽ. Cố Nam dừng , mặt nàng là một học trò trẻ tuổi mang theo ba lô, dáng vẻ phong trần, trán lấm tấm mồ hôi, trông vẻ vội vã.
Hắn đến đây để nhập học nhưng đó nhầm đường.
Học trò thấy ngã rẽ mặt, vẻ mặt càng thêm lo lắng, phân biệt đường nào là đúng.
Lúc , thấy Cố Nam ở ngã rẽ, bèn tiến lên cúi chào:
"Thưa , xin hỏi đường đến Bách Gia Thư Viện lối nào ạ?"
"Ồ." Cố Nam mỉm , chỉ về một con đường.
"Lối đó."
Học trò cảm ơn rối rít, vội vàng chạy về phía thư viện.
Còn Cố Nam thì tại chỗ, bóng lưng dần xa.
Giống như nàng , nàng sẽ là đến đích cuối cùng, muôn chú ý, đời đời truyền tụng. Điều nàng thể chỉ là ở ngã rẽ, chỉ đường cho mỗi qua đây.
Nàng hy vọng rằng thư viện sẽ là ngã rẽ đó, và mỗi qua đều thể đến đích của riêng , đạt những gì họ học và mong cầu.
Có lẽ mỗi đều như . Chư tử Bách Gia, dù đúng sai, điều họ cũng chỉ là để cho hậu thế một con đường thể .
Có thể họ sai, muôn chê bai. Hoặc thể họ đúng, nhưng ít tìm về nguồn cội.
họ vẫn ở đó, đời đời kiếp kiếp, để mở con đường chân lý, dùng nền móng.
...
Cố Nam buông tay, chuẩn rời .
đột nhiên, một giọng vang lên bên tai nàng, dịu dàng hỏi:
"Ngươi xem kỹ hơn ? Đây là thời thịnh thế mà ngươi c.h.ế.t để cầu xin ."
Nàng ngạc nhiên mà lưng , ngẩng đầu bầu trời trong xanh, :
"Không cần, thịnh thế cần như . Ta một cái là đủ ."
Nói xong, nàng lặng lẽ xa dần con đường đó.
Ở ngã rẽ, im lặng lâu.
Có lẽ là một cơn gió thổi qua, giọng đó vang lên nữa, mang theo một tiếng thở dài.
"Hà cớ gì ?"
Giọng nhẹ, tan biến non sông.
Dù là thời thịnh thế, nhưng cũng chẳng cần đến trăm năm, sẽ là một hồi loạn lạc. Người đều trời đất bất nhân, nhưng rõ ràng chỉ lòng bất nhân mới gây loạn lạc.
...
Đêm Nguyên Tiêu, đèn đuốc thắp sáng khắp thành, khiến màn đêm tựa như ban ngày. Ánh lửa và ánh trời phản chiếu lẫn , tạo nên một cảnh nhân gian.
Quách Gia chuẩn ngoài, nhưng khi đến cửa, lính canh đột nhiên báo rằng hôm nay một kỳ lạ gửi đến một lá thư. Người đó đội nón lá, mặc một bộ áo trắng.
Ông ngơ ngác nhận lấy bức thư. Ánh đèn lồng cửa chiếu sáng bốn chữ phong bì mở.
"Phụng Hiếu khải."
...
Các con phố trong thành đều náo nhiệt, chỉ riêng một cánh cổng phủ chút lạnh lẽo.
Một phụ nữ cổng, cô mặc một bộ võ phục, hiếm thấy. Trước cổng chỉ thắp một ngọn đèn mờ, chiếu lên gương mặt cô.
Tuổi cô ngoài trung niên, nhưng vì luyện võ nên trông già nhiều, thần thái dũng, dường như vẫn còn nét trẻ trung năm nào.
Cô dựa cửa, đèn đuốc sáng rực trong thành.
"Két..." Cửa mở, một phụ nữ khác trong cổng cửa, mắt cúi thấp, nhẹ nhàng :
"Khởi nhi, về phòng sớm , ngoài trời lạnh lắm."
Người phụ nữ gọi là Khởi nhi đầu , đáp một tiếng: "Vâng, , Tú nhi tỷ ."
"Được ." Người phụ nữ trong cổng bất đắc dĩ gật đầu, nhẹ nhàng khép cửa .
Gió đông thổi mặt chút khô lạnh. Người phụ nữ cửa, đang nghĩ gì.
Một tiếng bước chân đến gần, từ từ dừng . Một lúc , một giọng phần xa lạ vang lên:
"Cô nương, cô đây gì?"
Người phụ nữ muôn vàn ánh đèn, trả lời: "Ta đang đợi một ."
Một sẽ bao giờ trở .
"Ừm." Giọng đáp , tiếng bước chân dường như xa nhưng cuối cùng dừng.
Trên đường phố, Cố Nam tháo nón lá xuống, về phía Linh Khởi.
"Khởi nhi."
Linh Khởi sững , một lát , ngơ ngác đầu .
Cố Nam đó, mỉm với cô.
Người cổng, mắt đỏ hoe.
Cổng phủ vẫn còn một ngọn đèn, chờ đợi xưa về.
[Chương hiện đại]
Đường phố chút lạnh, trời lác đác rơi những bông tuyết nhỏ. Đèn đường tỏa sáng, chiếu rọi cả thành phố như đêm. Trên vỉa hè, bóng thưa thớt. Con phố vốn luôn ít qua , huống chi thời điểm .
Đến Tết , ai cũng vội vã trở về nhà, đoàn tụ với .
Một đường kéo chiếc khăn quàng buộc chặt, thở một . Hơi nóng ngưng tụ thành một làn sương trắng chầm chậm tan biến.
Người đó qua một quán rượu nhỏ đóng cửa. Trước quán treo tấm biển "Nghỉ Tết". Cửa sổ và cánh cửa phủ một lớp sương mỏng, khiến ngoài chỉ thể lờ mờ thấy bàn ghế bên trong.
Nhìn qua, trong quán dường như ai. Cũng , đến Tết , quán cũng sớm đóng cửa để về nhà.
Người đường chỉ lướt quán rượu, để ý lắm tiếp.
Trong làn tuyết rơi, cửa quán rượu, khung cửa tích một lớp tuyết mỏng, tấm biển "Nghỉ Tết" khẽ lay động theo gió.
Quán tuy đóng cửa, nhưng bên trong vẫn hai đang . Tết đến, cũng luôn những về nhà. Hoặc lẽ, họ chỉ là nhà.
Trên bàn đặt một nồi lẩu đang bốc .
Một trong hai trông như một thiếu nữ, là kiểu khiến khác khó lòng quên .
Nói là "trông như", vì ngoài vẻ ngoài , cô điểm nào giống thiếu nữ cả. Dù là ánh mắt khí chất, đều tương xứng với tuổi của cô.
Cô mặc áo sơ mi và quần đen, bên ngoài khoác một chiếc áo gi-lê đen, trông như nhân viên phục vụ của quán.
Đối diện cô là một bà lão, khuôn mặt đầy nếp nhăn, ít nhất ngoài năm mươi. Đầu bà búi tóc kiểu cổ, giữa hai ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá.
Ở góc quán, một chiếc máy hát cổ đang phát những bài hát cũng cổ kém.
Toàn bộ quán rượu mang cảm giác cũ kỹ, ngay cả cô nhân viên phục vụ trông như thiếu nữ cũng .
Ánh mắt của cô chút khác thường, nồi lẩu bàn.
Thời gian , chủ quán đột nhiên hỏi cô Tết về nhà , thể cho cô nghỉ một ngày.
Cô cô nhà.
Lúc đó chủ quán thêm gì, chỉ bảo:
"Vậy thì ở ăn một bữa cơm."
Cô còn tưởng chỉ là lời khách sáo, ai ngờ hôm nay đóng cửa, chủ quán thật sự gọi cô .
Chủ quán rượu, chính là bà lão đang hút t.h.u.ố.c mặt cô.
Bà lão kẹp điếu thuốc, động đũa mà ngoài cửa sổ. Một lúc , bà đưa điếu t.h.u.ố.c lên miệng rít một .
Thấy cô nhân viên vẫn ăn, bà nhả khói hỏi:
"Chẳng cô ăn lẩu ? Sao ăn ?"
"Chỉ hai chúng thôi ạ?" Lẩu bàn bốc khói trắng, cô nhân viên hỏi.
Thực cô hỏi, Tết , bà về nhà ?
Bà lão ngưng , búng tàn thuốc.
"Sao ? Trước giờ vẫn chỉ . nếu cô đến sớm mười năm, thể còn một hai nữa."
Ánh sáng trong quán chút mờ ảo, chỉ hai trong sảnh cũng thấy trống trải.
Đôi mắt của bà lão phản chiếu ánh đèn, như đang chìm trong ký ức.
Cô nhân viên gì thêm, cầm đũa lên, gắp một miếng rau trong nồi lẩu, ăn từng miếng lớn.
Bà lão nhướng mày: "Ngon ?"
"Vâng." Cô chỉ cúi đầu ăn, ngẩng lên.
Bà lão nhếch môi, khuôn mặt vẻ khắc khổ hiếm khi lộ vẻ dịu dàng. Bà rít một thuốc.
"Vậy ăn nhiều , bà già ăn hết ."
Bữa cơm đêm giao thừa thể coi là thịnh soạn, chỉ một nồi lẩu và hai . Một cúi đầu ăn, một ngoài trời tuyết mà hút thuốc.
Giữa hai hầu như cuộc trò chuyện nào, nhưng họ vẫn chờ đợi như . Bởi đây là hiếm hoi họ bên cạnh, để yên tâm chờ đón năm mới.
Kim đồng hồ tường trôi qua từng giây. Khi gần đến mười hai giờ, ngoài trời tuyết rơi nặng hạt hơn, nhưng thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn neon.
Có lẽ no, cô nhân viên đặt đũa xuống.
Bà lão hút đến điếu t.h.u.ố.c thứ ba, phần lớn thời gian bà chỉ hút thuốc, thỉnh thoảng mới gắp một chút thức ăn.
Thấy cô đặt đũa xuống, bà thổi một làn khói, hỏi:
"Cháu tên gì?"
Cô đến đây lâu, nhưng đây là đầu tiên bà nghiêm túc hỏi tên cô.
"Cố Nam."
"Vút!" Một tiếng nổ nhỏ vang lên, cả hai đều ngoài. Trên bầu trời đêm, một vệt sáng b.ắ.n lên cao, dần dần biến mất.
"Bùm!" Khi vệt sáng gần tan biến, một tiếng nổ vang lên, pháo hoa bung nở, chiếu sáng cả con đường.
Đây lẽ là quả pháo hoa đầu tiên trong đêm giao thừa của thành phố, nhưng sẽ là quả cuối cùng.
Khi nhiều tiếng nổ hơn vang lên, vô đốm sáng bay lên trời đồng loạt bung nở. Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Cố Nam đột nhiên với bà lão:
"Bà chủ, Tết cháu xin nghỉ một tháng."
Cô đến một nơi để cúng tế vài . Vài năm cô một , năm nay cũng nên xem.
Bà lão đang say mê pháo hoa, khuôn mặt già nua mang chút hoài niệm và ấm áp hiếm thấy. Có lẽ bà đang nghĩ về những từng cùng bà đón giao thừa tại quán rượu .
Không bà thấy Cố Nam gì , chỉ một lát , bà :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-118-dung-quen-duong-ve-nha.html.]
"Đi , đừng quên đường về là ."
Con thể mãi ở một nơi. Chỉ là quá nhiều , bước lên hành trình, xa, một ngày nào đó phát hiện rằng, quên mất đường về.
Giống như một kẻ lang thang, bỗng nhà ở .
...
Tuyết ngừng rơi nửa đêm. Khi nắng sớm chiếu xuống, tuyết mỏng đường phố bắt đầu tan. Biển hiệu "Nghỉ Tết" của quán rượu cũng gỡ xuống.
Cố Nam lau quầy bar. Hiếm khi cô mặc đồng phục phục vụ mà mặc một chiếc áo len cổ cao cùng áo khoác lông vũ.
Cô thực cảm thấy lạnh, nhưng thời tiết mà chỉ mặc một chiếc sơ mi ngoài thì khó tránh khỏi sự chú ý.
Cô định lau xong quầy bar sẽ rời . Hành lý của cô chỉ một chiếc rương dài.
"Leng keng." Cửa quán rượu đẩy mở.
Một với dáng vẻ mệt mỏi bước . Cố Nam nhận đó là viên cảnh sát trung niên từng đến đây uống rượu.
Người đàn ông cởi áo khoác, bước đến quầy bar. Nhìn thấy Cố Nam, ông ngạc nhiên một chút cửa:
"Bây giờ vẫn mở cửa ?"
Dù thì Cố Nam trông cũng vẻ đang chuẩn ngoài.
"Anh cần gì?" Cố Nam rằng cô sắp rời mà vẫn chào hỏi như bình thường.
Quán vốn kinh doanh , nếu cô đuổi khách , bà chủ chắc sẽ tức giận đến mức hủy kỳ nghỉ của cô.
"Phù." Biết quán vẫn mở, đàn ông thở phào, nới lỏng cà vạt, treo áo lên lưng ghế xuống.
"Như cũ, bia với đá."
Thời tiết uống đồ lạnh đúng là quá, nhưng lúc ông cần tỉnh táo một chút.
Đêm qua là giao thừa, đáng lẽ ông về nhà cùng vợ con, nhưng đúng lúc đó một vụ án đến giai đoạn cuối, nên ông bận rộn cả đêm.
Bây giờ ông tiện về nhà, đêm giao thừa về, giờ về chắc chắn sẽ vợ mắng, nên hơn là ở ngoài một lúc.
"Rượu của đây." Cố Nam rót rượu, đẩy tới mặt ông.
"Cảm ơn." Ông nhận lấy, uống một ngụm. Rượu lạnh khó nuốt nhưng cũng khiến tinh thần ông tỉnh táo hơn. Ông về phía Cố Nam, hỏi vu vơ:
"Giao thừa mà về nhà ?"
Cố Nam liếc ông một cái, giải thích, chỉ :
"Anh cũng thôi."
"Ừ." Ông thở dài, gật đầu: " , giống cả."
Cuộc sống mà, ai cũng vất vả.
Uống thêm vài ngụm, ông lấy từ túi một chiếc điện thoại, bấm vài cái, màn hình hiện lên hình ảnh một cô gái.
Đó là một đoạn video, cô gái đang chơi cổ cầm. Tiếng đàn dồn dập, mạnh mẽ, mang theo khí thế hào hùng.
Trong các bản nhạc cổ cầm, hiếm bản nào mang khí chiến trận như , nên bản nhạc luôn khiến một là nhận ngay.
"Quảng Lăng Tán?" Cố Nam trong quầy bar, như âm thanh của bản nhạc thu hút, hỏi.
" ." Người đàn ông , chỉ cô gái trong video như một cha đang khoe thành tích của con , tự hào :
"Con gái học nhạc."
khi , trong mắt ông hiện lên chút áy náy. Vốn hứa năm nay cùng con bé đón Tết...
Quảng Lăng Tán là bản nhạc con gái ông thích nhất. Ông bỗng nhớ những điều con bé từng .
Không chuyện gì để , ông sang hỏi Cố Nam:
"Cô tác giả của Quảng Lăng Tán là ai ?"
Cố Nam đang lau quầy bar, ngập ngừng một chút: "Kê Khang?"
Cô nhớ đó hình như tên là .
Người đàn ông , lắc ngón tay vẻ hiểu :
"Không Kê Khang. Quảng Lăng Tán lưu truyền từ lâu, tác giả là ai thể xác định nữa. truyền thuyết rằng, một ngày Kê Khang trốn học ngoài chơi, gặp một cổ nhân, đó truyền bản nhạc cho ông ."
Thực ông cũng Kê Khang là ai, những điều đều do con gái ông kể.
Ông dựa ghế, lắc lắc ly rượu, viên đá trong ly bia màu vàng nhạt khẽ lơ lửng.
"Cuối cùng, khi c.h.ế.t, Kê Khang đàn cuối bản Quảng Lăng Tán, khiến nó trở thành một khúc tuyệt xướng."
Những điều ông đều lặp lời con gái, miệng về Kê Khang nhưng trong lòng nghĩ về con .
Cố Nam lau xong quầy bar, đàn ông lảm nhảm, tự một chút.
Bản nhạc quả thực .
[Hồi ức về Kê Khang]
Đầu thời Đại Ngụy.
"Xào xạc..."
Lá khô chân giẫm nát, phát âm thanh khe khẽ. Giữa núi non, một thiếu niên bước tới.
Thiếu niên mặc áo dài trắng, kiểu dáng thì hẳn là học trò của quốc học. Phong thái của thật xuất chúng, phối hợp với bạch y càng toát lên cảm giác siêu phàm thoát tục.
Khuôn mặt tuấn, tóc buộc một búi đơn giản. Trên mặt luôn nở nụ , thong thả bước , ngắm dòng suối róc rách, vô cùng tự tại.
Tên là Kê Khang, tuổi còn trẻ thi đỗ quốc học, nơi mà bao mơ ước.
khi quốc học, thường xuyên trốn học, phần lớn thời gian đều ở trong làng quê hoặc thư viện của học viện.
Bạn bè hiểu, hỏi tại như . Hắn luôn , học, mà là quan.
Quốc học tên là Bách Gia, nghĩa là tổng hợp và truyền học thuyết của trăm nhà, nên trong quốc học vô bức tượng của các danh nhân.
Nho gia, Mặc gia, Pháp gia, Đạo gia... Khổng Tử tay đan lưng, Lão Tử cưỡi trâu xanh xuống núi. Tuy nhiên, Kê Khang luôn chú ý đến một bức tượng, bức tượng cao lớn ở cổng.
Bức tượng đó khắc tinh xảo, cổng núi, chống một cây gậy, nón tre đầu ngẩng lên, ánh mắt xa xăm như đang trông về con đường dài phía . Rương sách lưng chứa đầy sách vở, đè nặng vai.
Bức tượng trông như một sống, tóc dài buông xõa, ngay cả vạt áo bằng đá cũng như đang tung bay trong gió.
Trong mắt Kê Khang, con đường học vấn chân chính là qua ngàn núi vạn sông, ghi nhớ vạn quyển sách, giống như cổng núi .
Vì , thường dừng chân bức tượng đá đó, đôi khi còn tự chuyện một .
Kê Khang luôn thanh thản, vô d.ụ.c vô cầu, nên tạo cho cảm giác như thoát khỏi trần thế. Bạn bè còn một câu chuyện đùa về .
Một , cùng khác nấu ngắm cảnh trong rừng, say sưa đến mức quên cả đường về.
Đến lúc mặt trời lặn, gặp một tiều phu ngang qua, thấy , kinh ngạc tưởng như gặp thần tiên.
Chuyện cùng truyền ngoài, từ đó biệt danh là Kê Tiên.
Tất nhiên, đó chỉ là một câu chuyện đùa.
"Tí tách, tí tách."
Kê Khang ngẩng đầu lên, bầu trời xám xịt, mưa nhỏ bắt đầu rơi.
Hắn thở dài bất lực: "Ông trời chiều lòng ."
Rồi mỉm , tìm một chỗ trú mưa, ngắm cảnh mưa cũng là một cái thú.
Nghĩ , tiếp tục sâu trong núi.
Mưa khiến con đường núi trở nên lầy lội, gấu áo dính đầy bùn đất. Hầu hết gặp tình huống về, nhưng mải mê với cảnh sắc, đôi mắt lóe lên vẻ say mê.
Đây là đầu tiên dạo chơi trong khu rừng học viện.
Hôm nay giảng, trốn ngoài, chỉ định dạo một vòng, ngờ cảnh sắc trong núi đến .
Vì học viện nên khu rừng thường tới. Bầu trời xanh và ngọn núi xa trong mây khiến trai trẻ tên Kê Khang say mê, men theo dòng suối ngày càng xa.
Hắn cũng bao lâu.
Bỗng thấy tiếng khỉ kêu, tiếng chim hót, thấy nai chạy, cá nhảy qua suối cạn. Cảnh tượng như thể tất cả động vật trong rừng đang chạy về một nơi nào đó.
Phía còn đường mòn, nhưng Kê Khang kìm tò mò, bước rừng, về phía những con vật.
Đi thêm vài trăm bước, bỗng thấy tiếng đàn. Với khác, đó thể chỉ là một tiếng động nhẹ, nhưng am tường âm luật, nên ngay lập tức chắc chắn đó là tiếng đàn.
Có đang chơi đàn trong rừng sâu ?
Kê Khang càng thêm hứng thú, nghĩ, đó chắc chắn là một bậc cao nhân.
Men theo tiếng đàn, càng tiếng đàn càng rõ. Cuối cùng, dừng , gương mặt tràn đầy vẻ say mê, ngây .
Tiếng đàn hòa cùng tiếng gió thổi qua rừng khiến lòng thanh thản, dường như tạp niệm đều gột rửa.
Hắn đó , đến khi bản nhạc kết thúc mới bừng tỉnh.
Nơi tiếng đàn dừng gần. Kê Khang hít sâu một bước tới.
Ngay lập tức, bước khỏi khu rừng. Con đường tối tăm bỗng trở nên rộng rãi, ánh sáng cũng sáng hơn.
Hắn nheo mắt . Khi quen với ánh sáng, dần dần rõ cảnh tượng mắt và sững sờ.
Dòng suối tụ thành một cái hồ nhỏ, nước trong veo. Trên bờ hồ là một đất trống rải đầy đá, cây cối bao quanh khiến nơi đây như cách biệt với thế giới bên ngoài.
Những con nai, chim, khỉ mà thấy lúc nãy đều tụ tập ở đây. Nếu tận mắt chứng kiến, Kê Khang sẽ luôn nghĩ rằng những chuyện như chỉ trong truyền thuyết.
khi tiếng đàn, cảm thấy điều đó là hiển nhiên.
Tiếng đàn từ tới?
Kê Khang về phía bên hồ, thấy một . Người đó đội nón lá, khoác áo tơi, tay cầm cần câu, dường như đang câu cá. Bên cạnh đó là một cây cổ cầm.
Người đó trong mưa bụi, như thể việc đời đều liên quan đến .
"Tiên nhân?" Kê Khang lẩm bẩm. Trước khác luôn nhầm là tiên nhân, hôm nay, cảm thấy gặp tiên nhân thật sự.
Nghe thấy tiếng động, Cố Nam đầu , đúng lúc thấy một trai trẻ đang ở rìa rừng lẩm bẩm điều gì đó.
Ban đầu cô ngạc nhiên, ngờ nơi cũng đến. Rồi cô lặng lẽ , để ý đến , chỉ mặt hồ và kéo cần câu.
Một con hươu núi chậm rãi bước đến bên cạnh, cúi xuống. Cố Nam đưa tay vuốt ve bộ lông mượt mà của nó.
Mãi lâu , Kê Khang mới tỉnh , tự chậm rãi tới, lưng Cố Nam, cúi bái lạy.
"Hôm nay tiên âm, đời còn gì hối tiếc."
"Tuổi còn trẻ mà chuyện vớ vẩn." Cố Nam cầm cần câu, liếc một cái: "Làm gì tiên nhân nào."
Kê Khang bất lực, chim muông thú rừng xung quanh, trong lòng thầm nghĩ:
Dáng vẻ thế , ngài tiên nhân, thì ai là tiên nhân?
Hắn chỉ lặng lẽ lưng Cố Nam, cô câu cá.
Cố Nam cũng hôm nay là chuyện gì, ngoài câu cá gặp một trai trẻ kỳ lạ. Ban đầu cô là tiên nhân, đó cạnh cô cả nửa ngày một lời, chỉ cô câu cá, cô thấy tự nhiên.
Thở dài, cô cất tiếng hỏi:
"Nhìn cách ăn mặc của ngươi, hẳn là học trò Quốc học gần đây?"
"Thưa tiên nhân, đúng là học trò của Bách Gia." Kê Khang vui mừng .
"Ừm." Cố Nam đáp, thuận miệng hỏi:
"Học cái gì?"
"Thưa tiên nhân, học trò gần đây chủ yếu học về d.ư.ợ.c lý và văn lý." Kê Khang thật thà trả lời. "Ngoài , còn học một chút về huyền học."
"Huyền học." Cố Nam nhướng mày, gật đầu, cũng ngạc nhiên.
Tuổi trẻ, học gì học, học huyền học.
Cố Nam bên hồ câu cá cả ngày, trai trẻ cũng bên hồ cả ngày.
Thỉnh thoảng, Cố Nam thấy nhàm chán cầm cây đàn bên cạnh lên gảy vài đoạn. Kê Khang cùng vài con hươu núi, nhắm mắt lắng .
Khi Kê Khang mở mắt nữa, trời xế chiều. Cố Nam thu cần câu chuẩn rời . Con hươu đẽ gần cô nhất cũng lên, theo .
Kê Khang cũng rời , nếu ở trong núi ban đêm sẽ phiền phức. Hắn theo bóng một một hươu xa, cất tiếng hỏi:
"Tiên nhân, ngày mai thể đến nữa ?"
Lười sửa cách gọi của , Cố Nam phẩy tay.
"Ngươi đến thì đến, quản ."
"Cảm ơn tiên nhân!" Tiếng của Kê Khang vọng từ phía .
Cố Nam đầu. Khi cô và con hươu xa dọc theo dòng nước, cô mới con hươu bên cạnh, :
"Chàng trai trẻ đó là do ngươi dẫn đến ?"
Ai , con hươu như linh tính, nó cử động tai, :
"Không cố ý dẫn tới. Chỉ là khi đến cô đàn, tình cờ thấy theo tới đây."
Một con hươu tiếng . Nếu là vài trăm năm , Cố Nam chắc chắn sẽ dọa sợ, nhưng giờ cô chỉ bình tĩnh lắng .
Luôn những việc thể giải thích, giống như việc cô là một bất tử.
Huống chi, con hươu cũng là quen cũ của cô.
Sau khi cô cùng Linh Khởi và Tú Nhi ẩn cư tại đây, nó đến hai , là thứ ba.
Cô từng thấy nó trông , cũng nó tên gì, chỉ khi nó là một tiều phu, khi là một phụ nữ giặt giũ. Lần , nó là một con hươu rừng.
Một và một con hươu trong rừng.
Xa xa bên suối hiện một ngôi nhà nhỏ. Con hươu rừng dừng , vẻ nó chỉ định tiễn cô đến đây.
Trước khi rời , nó Cố Nam hỏi: "Ngươi trường sinh bất lão, sống ở nơi hoang vắng thế , thấy buồn chán ?"
Nó tự cho rằng hiểu thấu lòng , nhưng đôi khi, thật sự thể hiểu nổi cô gái .
"Sao buồn chán? Mấy chục năm nay, coi như là thời gian nhàn nhã hiếm trong đời ."
Cố Nam con hươu rừng. Vô thức, cô đưa tay gãi cổ nó, bộ lông mượt mà dễ chịu.
Chỉ thịt của nó ngon .
Con hươu ngẩng đầu, bất đắc dĩ lùi , tránh khỏi tay Cố Nam. Mặc dù vuốt ve thoải mái, nó luôn cảm giác bất an rõ.
"Thôi , ngươi ở đây, gây phiền phức cho cũng ."
Nói xong, con hươu bước rừng.
Chờ nó xa, Cố Nam xách giỏ cá về phía ngôi nhà nhỏ bên bờ suối.