Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 12: Có tiền luôn dễ nói chuyện

Cập nhật lúc: 2025-11-11 11:57:35
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Báo."

"Vào ." Triệu Quát giãn đôi mày, cố tỏ bình tĩnh.

Người bước là phó tướng của y, cũng là vị lão tướng cùng họp bàn hôm .

"Chủ soái." Lão tướng cúi đầu.

Triệu Quát dậy đỡ lấy: "Ngài là phó tướng nhưng cũng là trưởng bối của , cần đa lễ."

Lão tướng thẳng dậy, thở dài: "Đã thống kê xong thương vong, quân tổn thất gần bảy nghìn , quân Tần sáu nghìn."

"Chủ soái, bây giờ quân bao vây, tình thế vô cùng bất lợi." Nói , ông sâu mắt Triệu Quát: "Không viện quân của Triệu Vương đến ."

Triệu Quát đáp điềm tĩnh: "Lúc chắc đến chân núi Thái Hành, quá mười ngày nữa sẽ tới nơi."

"Mười ngày..." Lão tướng chần chừ, thở dài: "Không quân thể trụ mười ngày ."

"Lương thảo của chúng vẫn đủ dùng hơn mười ngày, chỉ cần đợi viện quân đến là thể lật ngược tình thế."

"Hy vọng là ." Lão tướng gật đầu. Bỗng nhớ điều gì, ông tiếp: "Phải chủ soái, hôm qua khi công thành, quân chạm trán một tiểu tướng lợi hại."

"Tiểu tướng?" Triệu Quát ngạc nhiên. Hôm qua dù quân tấn công nhưng vì bề rộng tường thành hạn nên giao tranh quá kịch liệt, bù mưa tên dày đặc. Trong tình hình đó, tướng lĩnh quân Tần thể nào liều mạng ngoài.

" , hôm qua lão phu thấy thành một dũng mãnh vô song. Dù rõ mặt nhưng binh lính đó họ Cố."

"Họ Cố?" Sắc mặt Triệu Quát trở nên kỳ lạ, y mỉm : "Người lẽ ! là một nhân tài hiếm ."

"Vậy thì . Người tuy vô danh nhưng thừa dũng khí, nếu gặp mong chủ soái hãy chú ý, chớ nên xem thường."

"Ừm." Triệu Quát gật đầu: "Ta ."

"Vậy thuộc hạ xin cáo lui."

"Xoàn xoạt."

Trong lều của Cố Nam vang lên tiếng cọ xát của y phục.

Cạnh cửa sổ đặt một chậu nước nhuộm đỏ bởi những miếng vải thấm máu. Ba mũi tên còn dính m.á.u đặt ngay ngắn bên cạnh giường.

Một cô gái đang cẩn thận cởi áo giáp ngoài của Cố Nam. Bộ giáp sắt nặng nhưng cô dễ dàng tháo , đặt gọn sang một bên. Nhìn thấy lớp áo mỏng bên trong của Cố Nam, mặt cô gái bất giác đỏ bừng. Cô bao giờ cởi áo cho ai, huống hồ là một nữ nhân xinh đến . Khi lau sạch vết m.á.u mặt Cố Nam, cô càng dám thẳng. Nghe binh lính bên ngoài gọi là "Cố tướng quân", lẽ nào thật sự là một vị tướng quân ?

Cô gái nghĩ đưa tay đến cổ áo Cố Nam. Nữ nhân cũng thể tướng ư? Cô tưởng tượng mặt vận giáp đen khoác áo choàng trắng, cầm thương cưỡi ngựa xông pha trận mạc, mắt cô chợt tỏa sáng. Chắc hẳn là một dáng vẻ uy phong. Cô từ từ mở cổ áo Cố Nam, cẩn thận tránh vết thương, để lộ làn da trắng nõn. Ngón tay vô tình lướt qua mang cảm giác mịn màng khiến cô ngây ngẩn. Nhìn những vết thương chằng chịt Cố Nam, cô bĩu môi, một thể tuyệt mỹ thế vết thương, đúng là uổng phí.

Lớp áo từ từ trượt xuống, để lộ xương quai xanh tinh tế và bộ n.g.ự.c cao quấn chặt bằng vải trắng. Mặt cô càng đỏ hơn. Đặt tay lên vùng bụng phẳng lì chút mỡ thừa, thậm chí còn vài phần cơ bụng của Cố Nam, cô cẩn thận kiểm tra vết thương ở eo cau mày. Vết thương sâu. Vùng eo là nơi bảo vệ ít nhất, mũi tên quả thực cắm khá sâu.

Cô lấy một chai t.h.u.ố.c nhỏ , mở nắp, rắc t.h.u.ố.c bột lên vết thương. Cùng lúc đó, tay cô phát một luồng sáng màu sữa len lỏi cơ thể Cố Nam. Sau khi xử lý xong tất cả các vết thương và dùng vải trắng sạch băng bó , cô mới lau mồ hôi trán. Đã hơn một giờ trôi qua, cô nghỉ lấy một . Cẩn thận mặc quần áo cho Cố Nam xong, cô gái mới thở phào một dài.

Len lén vị nữ tướng quân cuối, cô cầm một miếng vải trắng lau tay bước ngoài. Bên ngoài, Mông Vũ báo cáo tình hình cho Bạch Khởi. Bạch Khởi gì, chỉ lều của Cố Nam chờ đợi. Thấy cô gái từ trong bước , ông mới tiến lên: "Đa tạ , tình hình của tiểu đồ thế nào ?"

"Bây giờ thì gọi là ?" Cô gái bĩu môi: "Lúc bắt tới đây năng dễ như ?"

Bạch Khởi ngẩn , lúc mới nhận vị "" chỉ là một thiếu nữ trạc hai mươi tuổi. Ông bất đắc dĩ: "Trước đó tình hình cấp bách, chúng là đám thô lỗ, mong bỏ qua."

Thấy đối phương nhận , cô gái nhún vai: "Cô nương bên trong vài giờ nữa sẽ tỉnh . Được , chữa xong, thể thả ?"

"Không chuyện gì là ." Bạch Khởi thầm thở phào nhẹ nhõm, với cô gái: "Chưa nên xưng hô với thế nào? Tiên sinh cứu mạng tiểu đồ, tại hạ vô cùng cảm kích. Hay là đây vài ngày, mong giúp đỡ chăm sóc tiểu đồ thêm." Nói , ông khổ: "Tiên sinh cũng , đây là doanh trại quân đội, nữ quyến, thật sự tiện chăm sóc."

"Hừm." Cô gái suy nghĩ một lát. Mình xuống núi rèn luyện cũng việc gì, ở đây vài ngày cũng . Đã cứu cô nương đó thì giúp cho trót : “Haiz, cũng đành chịu thôi, ai bảo bụng gì. Tướng quân cứ gọi là Niệm Đoan là . Tướng quân lòng giữ thì sẽ ở vài ngày. mà, tiền khám bệnh!" Nói xong, cô gái tên Niệm Đoan nở một nụ mà ai cũng hiểu.

Cô nương thật thú vị, ở bầu bạn với Nam nhi vài ngày cũng , Bạch Khởi thầm nghĩ đáp: "Lão phu hiểu, chắc chắn sẽ để chịu thiệt."

Sau trận công thành hôm đó, cuộc chiến giữa hai quân Tần - Triệu thực sự bước giai đoạn giằng co khốc liệt. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, hai bên giao tranh hơn mười trận lớn nhỏ. Giao chiến, công thủ, quấy rối, thiếu một thủ đoạn nào. Thế nhưng, doanh trại cũ nát của quân Triệu tỏ vững như bàn thạch. Dù quân Tần kiệt sức vì những trận chiến liên miên, quân Triệu vẫn giữ vững thế thủ, hề dấu hiệu bại trận.

Đến nước , ngay cả Bạch Khởi cũng cảm thấy kỳ lạ. Không lương thảo, viện quân, quân Triệu thể cố thủ ? Một tình thế bất lợi như kéo thành thế giằng co.

Không kể cuộc chiến giữa hai bên thế nào, hai ngày nay Cố Nam nhàn rỗi. Dĩ nhiên, cô cũng buộc nhàn rỗi. Kể từ khi vị nữ đại phu đến, cô tỉnh nào.

Trong lều, lửa trại kêu lách tách, giữ cho gian luôn ấm áp. Niệm Đoan bên giường Cố Nam, vắt khăn lau tay cho cô. Vốn dĩ cô chỉ là đại phu, việc chăm sóc thế đến lượt cô , nhưng lão tướng quân trong quân nữ quyến, đành nhờ cô .

"Khụ..." Người giường khẽ rên một tiếng, cau mày từ từ mở mắt. Toàn đau nhức, cứng đờ, cảm giác như là của . Nhất là bàn tay, ai đó đang cầm và cọ xát mạnh, cảm giác như da sắp tróc đến nơi.

"Ai ... đừng cọ nữa... tay sắp gãy . Ngươi đang dùng tay thớt ?"

Niệm Đoan tiếng, giật dừng , thấy cánh tay Cố Nam cọ cho đỏ ửng. Cô lập tức đỏ mặt, đặt miếng vải xuống: "Ta ! Ta... cũng là đầu chăm sóc khác, cố hết sức mà ngươi còn lòng." Vừa , cô nhận Cố Nam tỉnh, đang mở mắt trừng trừng lên nóc lều.

"Ngươi... ngươi tỉnh ?"

Cố Nam ngơ ngác trần lều, một lúc lâu mới lấy chút suy nghĩ. Có vẻ ngất , vết thương xử lý, băng bó bằng vải trắng sạch sẽ. Nhớ chuyện với , cô đầu , thấy một nữ nhân xinh xắn đang bên giường, vẻ mặt vẻ hờn dỗi.

"Cô là ai?"

"Là đại phu!" Niệm Đoan lườm Cố Nam: "Bị của các ngươi bắt tới để cứu ngươi đó."

Là đại phu ? Cố Nam gật đầu, thảo nào những mũi tên lấy hết: “Lễ chu , mặt ông xin cô."

Cố Nam lạnh nhạt tiếp tục ngẩn , dường như đang suy nghĩ điều gì.

Cô đang nghĩ gì?

Cô nghĩ đến những g.i.ế.c. Chỉ một trận chiến, cô g.i.ế.c bao nhiêu , chính cô cũng đếm xuể. ánh mắt của họ khi c.h.ế.t, cô vẫn nhớ rõ.

Có kẻ trừng mắt giận dữ cô, kẻ ánh mắt mờ mịt, kẻ vô cùng sợ hãi. ngoại lệ, tất cả đều c.h.ế.t mũi thương của cô.

"Ọe!"

Cố Nam cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên, vội dậy nôn khan. Cô ngất hai ngày, bụng trống rỗng, chỉ nôn nước chua, nôn đến mức mặt mày méo mó.

Niệm Đoan cạnh dọa cho hết hồn, vội vàng vỗ lưng cho Cố Nam: "Này, ngươi thế? Này!"

Khi Cố Nam ngừng nôn, sắc mặt cô càng thêm trắng bệch. Cô thở dốc, dựa đầu giường, im lặng trở , chỉ bàn tay run rẩy.

"May mà ngươi , nếu cũng ngươi liên lụy mất." Niệm Đoan lẩm bẩm, đưa một bát nước đến bên miệng Cố Nam: “Uống chút nước . Ngươi ngất hai ngày ăn uống gì , lát nữa bảo họ mang chút đồ ăn đến."

"Cảm ơn." Cố Nam gật đầu, chậm rãi nhận lấy bát nước, nhấp một ngụm nhỏ.

Niệm Đoan Cố Nam uống nước, khẽ mím môi. là một mỹ nhân, ngay cả uống nước cũng khiến thấy . Dáng vẻ yếu ớt thật gợi lòng thương.

"Này, chức quan của ngươi trong quân lớn lắm ? Ta thấy ai cũng nhắc đến ngươi, rằng Cố tướng quân ở đây thì trận chắc chắn sẽ thắng. Cả lão già cầm đầu nữa, hai ngày nay đến thăm ngươi bảy, tám ."

Cảm giác buồn nôn tan , Cố Nam còn khó chịu nữa, uống một ngụm nước cũng thấy khá hơn nhiều. Cô vị đại phu bên cạnh luyên thuyên nghĩ.

Chức quan lớn? Khóe miệng Cố Nam giật giật. Mình chỉ là một binh, lớn cái nỗi gì, chỉ là khá hơn lính thường một chút thôi. Còn về lão già , chắc là sư phụ của .

"Ta quan lớn gì, chỉ là một tên lính quèn thôi."

"Hừ, thì thôi, còn bảo là lính quèn. Coi là con nít dễ lừa chắc?" Niệm Đoan trợn mắt.

Cố Nam chỉ : “Đại phu tên là gì?"

"Ngươi thể gọi là Niệm Đoan."

"Niệm Đoan." Cố Nam gật đầu: "Tên ."

"Cần ngươi khen chắc." Niệm Đoan bĩu môi, nhưng Cố Nam khen, tâm trạng cũng lên nhiều: “Vậy còn ngươi, ngươi tên gì?"

"Ta? Ta tên Cố Nam." Cố Nam cúi đầu vết thương của , lẽ vẫn lành hẳn, m.á.u vẫn còn rỉ .

"Cố Nam." Niệm Đoan bưng chậu nước bẩn bên cạnh đặt sang một bên: “Vậy lúc nãy tỉnh , ngươi ngẩn nghĩ gì thế?"

"Nghĩ gì ư?" Cô uống thêm, đặt bát nước lên đầu giường. Nghe Niệm Đoan hỏi, Cố Nam nhạt, cũng giấu giếm: "Nghĩ về những g.i.ế.c trong trận chiến ."

Niệm Đoan rùng : "A, các tướng quân các ngươi thật đáng sợ. Còn nghĩ đến c.h.ế.t, nào, g.i.ế.c thêm nữa ?"

"Ha ha." Cố Nam biểu cảm của Niệm Đoan chọc : "Không ." Ánh mắt cô rơi xuống mặt, trống rỗng: “Nếu thể, thật sự đ.á.n.h trận ." Vừa , cô động đến vết thương, ho khan vài tiếng.

Niệm Đoan dáng vẻ của Cố Nam, ngẩn , vội lảng tránh ánh mắt, lau tay áo : “Không đ.á.n.h thì đừng đ.á.n.h nữa là ."

"Sao thể đ.á.n.h chứ? Trận chiến kết thúc thì trận." Cố Nam cúi đầu, tay nắm chặt tấm chăn đắp : “Trừ phi... thế gian còn chiến tranh."

"Này, ngươi thật cứng đầu, cứ nhất quyết ngoài ?" Phía lưng là giọng bất mãn của Niệm Đoan.

Cố Nam mặc giáp, chỉ vận một chiếc áo vải đơn giản, khoác thêm áo choàng lông. Trông cô vẻ mỏng manh, đôi môi chút huyết sắc càng khiến cô trông yếu ớt.

"Bên ngoài lạnh thế , vết thương của ngươi còn lành hẳn, rảnh rỗi quá ?" Niệm Đoan cảm nhận một cơn gió lạnh luồn cổ áo, bất giác xoa xoa vai: “Đây là vết thương do mũi tên, nếu chữa lành hẳn sẽ nghiêm trọng. Này, ngươi ! Ngươi tưởng đây là thể của ai chứ? Nếu chữa khỏi cho ngươi, cũng sống sót khỏi cái nơi quỷ quái nữa. Ngươi cũng nghĩ cho một chút chứ!"

Mặc kệ Niệm Đoan lải nhải ngừng bên tai, Cố Nam cũng thực sự để tâm. Vị đại phu , quả thực nhiều.

Cô lắc đầu: "Ta chỉ ngoài xem một chút, sẽ về ngay thôi."

"Hừ." Niệm Đoan bĩu môi: "Ngươi ngoài xem một chút mà khiến cũng chịu lạnh cùng."

"Nếu cô thấy lạnh thì về , kéo cô ngoài." Cố Nam , về phía tường thành, dở dở .

"Ngươi là bệnh nhân của mà!" Niệm Đoan la lên: "Ta đây còn trở thành thánh y, thể để ngươi trở thành vết nhơ trong sự nghiệp của . Ôi trời... hắt xì!" Cô hắt một cái, dụi mũi: "Ta nhất định sẽ chữa khỏi cho ngươi."

"Ừm." Cố Nam bước chậm rãi lên tường thành.

"Cứng đầu như lừa." Thấy thế nào Cố Nam cũng chịu , Niệm Đoan hừ một tiếng theo .

Hai lên đến nơi, lính gác tường thành lập tức cúi đầu chào Cố Nam: "Cố cô nương."

Cố Nam chút ngạc nhiên sự kính trọng của binh lính: "Không cần đa lễ, về cấp bậc, chúng ngang thôi."

"Sao thể ?" Tên lính : "Cô nương là tử của Bạch tướng quân, hơn nữa mấy ngày nếu cô nương, chúng c.h.ế.t thêm bao nhiêu ."

Ngày hôm đó Cố Nam g.i.ế.c đến mờ cả mắt, nhưng tên lính rõ. Một tường thành đối đầu với quân Triệu đông như thủy triều, từ trong đống xác c.h.ế.t bước , tay cầm ngọn thương đẫm máu. Dáng vẻ đó, mỗi một lính giữ thành đều dám quên.

Cố Nam gì, chỉ khẽ gật đầu. Niệm Đoan bên cạnh cô, trong lòng suy nghĩ miên man. Người uy vọng cao trong quân đội. Một nữ nhân mà đến mức , chắc chắn hề dễ dàng. Bỗng nhiên, trong lòng cô dâng lên một sự kính trọng mơ hồ dành cho mỹ nhân quân nhân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-12-co-tien-luon-de-noi-chuyen.html.]

Niệm Đoan uy vọng trong quân đội đến từ . Nếu , lẽ cô sẽ nghĩ như . Ở cái nơi g.i.ế.c chóc , uy vọng chỉ thể đến từ việc c.h.é.m g.i.ế.c mà thôi.

Vào đêm, gió tường thành thổi mạnh. Bức tường gỗ cao gần mười mét, tiếng gió rít bên tai như tiếng ma quỷ gào.

Cố Nam đầu tường thành ho một tiếng. Dưới ánh trăng mờ, thể lờ mờ thấy doanh trại của quân Triệu đóng gần quân Tần. Chúng ẩn trong núi rừng, nhưng doanh trại của hàng chục vạn , dù dựng tạm bợ, cũng thể nào che giấu hết .

Quân Triệu dám đóng trại ngay mặt quân Tần, còn ở trong núi. Họ rằng dù họ đóng quân trong rừng, quân Tần cũng dám dùng hỏa công. Doanh trại hai bên quá gần , rừng ở đây quá rậm rạp. Nếu đốt doanh trại quân Triệu, quân Tần cũng sẽ vạ lây, cuối cùng chỉ lưỡng bại câu thương. Đây là điều mà quân Tần đang chiếm ưu thế hề thấy.

là chân đất sợ giày.

Cố Nam doanh trại của quân Triệu, rõ trận chiến nổi tiếng trong lịch sử sẽ sớm khiến hàng chục vạn bỏ mạng. Không một ai trong quân Triệu thể thoát .

"Được , chúng về thôi." Cố Nam chậm rãi .

"Ê, mới một cái ?"

Cố Nam , trong mắt còn vẻ m.ô.n.g lung mà đó là một sự quyết đoán khó .

Trong thời gian Cố Nam dưỡng thương, cuộc chiến giằng co giữa hai quân Tần - Triệu kéo dài đến ngày thứ năm.

"G.i.ế.c!" Tiếng hét g.i.ế.c chóc kinh thiên động địa, vang xa hàng dặm.

Con sông Đan Hà vốn trong vắt nay gần như nhuộm thành màu đỏ của máu, xác c.h.ế.t trôi nổi và gươm đao gãy cắm khắp nơi. Máu thấm đất, nhuộm cả một vùng thành màu nâu sẫm.

Trước quân đông gấp đôi, quân Triệu gần như tan rã, nhưng phòng tuyến tạm bợ vẫn chắn ở đó, như một cái cây khô trong cơn bão, cố gắng chống đỡ những đợt tấn công của quân Tần.

Doanh trại dựng tạm rõ ràng là sơ sài. Một binh sĩ quân Tần c.h.é.m đứt khúc gỗ hàng rào, xông bên trong. Ngay lập tức, một binh sĩ quân Triệu hét lớn, ôm lấy đối phương đẩy ngược ngoài c.h.ế.t loạn đao của quân Tần.

"Tất cả ! Giữ vững cho !" Triệu Quát, áo giáp nứt toác, c.h.é.m ngã một binh sĩ quân Tần thở hổn hển hô lớn.

Hét xong, y quân Tần vẫn đang tiếp tục xông lên, nuốt một ngụm nước bọt, mệt mỏi : "Ráng giữ thêm vài ngày nữa."

Cũng là y đang với binh sĩ với chính . Sau đó, y giơ kiếm xông đám đông.

Triệu Quát nhớ đây là đợt tấn công thứ bao nhiêu của quân Tần nữa. Người đầy máu, ngay cả tóc cũng bết vì máu. Dùng bốn mươi vạn để chống đỡ cuộc tấn công của hơn sáu mươi vạn quân trong năm ngày cảnh bất lợi, khó khăn quả là điều tưởng.

Không thắng , nhưng mục đích của Triệu Quát vốn là thắng. Chỉ cần kéo dài, để quân Tần thể tiến lên phía Bắc, thì trận coi như thắng.

"G.i.ế.c!" Không ai đó gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng hô g.i.ế.c chóc vang lên, và ngã xuống.

Bạch Khởi vọng gác, xuống doanh trại quân Triệu ở phía xa: “Chúng vẫn đ.á.n.h tiếp ?"

"Vâng." Một phó quan đáp: "Xem chúng ý định đầu hàng, dường như Triệu Quát vẫn còn hậu chiêu."

"Một con mồi sắp c.h.ế.t còn thương thợ săn!" Bạch Khởi lưng rời . Triệu Quát thực cũng là một thiếu niên tài. Giao trận cho , khi còn khó đối phó hơn cả Lý Mục.

Trận chiến chỉ nước Tần và nước Triệu đang theo dõi, mà những "hổ sói" khác cũng đang nhòm ngó. Nếu quân Tần tổn thất nặng nề ở đây, việc tấn công các nước khác sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

Cuộc tấn công của quân Tần tạm thời rút lui.

Trong doanh trại tan hoang của quân Triệu, vài đốm lửa le lói. Vài nơi khói bếp lưa thưa bốc lên, nấu những thứ rõ là thức ăn gì. Những ngày , khẩu phần lương thực của quân Triệu chia ba, nhưng vẫn đủ cho mỗi .

"Tướng quân, quân lương còn nhiều nữa." Một binh đầy bụi đất bên cạnh Triệu Quát, uống một ngụm nước canh đục ngầu, quanh .

Triệu Quát đang uống ngụm "canh", tay khựng : "Còn chống đỡ bao lâu nữa?"

"Dù tiết kiệm hết mức cũng chỉ đủ dùng thêm một ngày rưỡi." Thân binh cẩn thận nhỏ. Quân lương sắp cạn kiệt, chuyện nếu để binh lính sẽ dễ gây binh biến, nên hết sức cẩn trọng.

"Các tướng lĩnh khác thế nào? Gần đây trong trại tin đồn gì về viện quân ?" Triệu Quát cúi đầu hỏi.

"Có." Thân binh nuốt nước bọt: "Đã bắt đầu nghi ngờ viện quân thật . Cũng một phản ứng nhỏ nhưng đều trấn áp kịp thời."

Triệu Quát nuốt miếng bánh khô trong tay xuống. Ánh mắt y mệt mỏi nhưng vẫn kiên định: "Tiếp tục giữ vững."

Thân binh gật đầu rời .

Triệu Quát tại chỗ, cầm nửa miếng bánh khô còn , cẩn thận cất ngực. Chuyện viện quân sắp lộ , lòng quân tan rã còn nhanh hơn tưởng. Xem , kế hoạch tiếp theo của cũng bắt đầu thôi.

Triệu Quát nghĩ , đôi môi khô nứt mấp máy, ngây xuống đất.

Trên con đường núi, Cố Nam mặc áo giáp, cưỡi Hắc Ca dừng . Niệm Đoan mặt đỏ bừng, nửa ôm đầu ngựa phía cô. Cảm nhận Cố Nam dừng , cô đầu , hờn dỗi nhảy xuống ngựa.

"Chỉ tiễn đến đây thôi." Cố Nam kéo dây cương: "Đi đường bình an, bớt đường núi , đừng để bắt nữa."

"Ngươi nghĩ ai cũng như các ngươi ?" Niệm Đoan càu nhàu.

Cố Nam nhướng mày. của họ bắt cô, nhưng bản Cố Nam cũng tham gia. Tuy nhiên, dù cũng là bên , nên Cố Nam gì.

Niệm Đoan vài bước đường núi, đầu : "Này, sắp , ngươi ?"

Ta chỉ sợ gì đó, cô mãi ngừng. Cố Nam bất đắc dĩ sờ mũi, nhảy xuống ngựa, rút thanh kiếm bên hông ném lòng Niệm Đoan.

"Giữ phòng đường ."

Nói xong, cô dắt Hắc Ca . Nếu là đây, cô sẽ trò chuyện với Niệm Đoan một lúc, nhưng bây giờ cô chút sợ hãi, sợ gặp quen. Chỉ đành vội vàng rời .

Niệm Đoan ôm thanh kiếm trong lòng, hừ một tiếng: "Cũng coi như uổng công cứu ngươi." Cô ngẩng đầu theo bóng Cố Nam: "Lại thêm một thanh kiếm nữa, chẳng lẽ kiếm khách đời đều như ?"

Về đến doanh trại, Cố Nam thấy Bạch Khởi đang cửa. Cô lặng lẽ bước tới, cúi đầu: "Sư phụ."

Cố Nam đổi nhiều, ít nhất là Bạch Khởi thể nhận . Chỉ từ một tiếng gọi "sư phụ", ông thấy cô bớt vài phần lanh lợi, thêm vài phần trầm . sự đổi cũng thật nặng nề.

Bạch Khởi vỗ vai Cố Nam: "Đại phu ?" Mấy ngày nay, khi Cố Nam tỉnh , ông đến thăm cô, lẽ vì bận việc quân, hoặc cũng lẽ là dám đến.

"Vâng." Cố Nam đáp một tiếng, đó hai cùng doanh trại.

"Sư phụ, mấy ngày nay tình hình quân Triệu thế nào ?"

Bạch Khởi thoáng ngạc nhiên, : "Ta nghĩ nhiều, nhưng ngờ câu đầu tiên con hỏi là chuyện . Con còn là Nam nhi của thế?"

"Sư phụ đừng đùa nữa. Chỉ là... con đ.á.n.h trận nữa."

"Không đ.á.n.h nữa ư?" Bạch Khởi về phía chân trời, khẽ: "Phải, cũng sớm mệt mỏi ."

"Những ngày , sĩ khí quân Triệu cao. Dù quân ít hơn nhưng trong thời gian ngắn cũng khó phân thắng bại. gần đây, chúng gần như sụp đổ. Trước sức mạnh tuyệt đối, sức cuối cùng cũng giới hạn." Bạch Khởi : “Tuy nhiên, chủ soái của quân Triệu dường như cùng chúng lưỡng bại câu thương!"

Triệu Quát ?

"Thương thế của con khá hơn nhiều , ngày mai thể trận."

"Được." Trong mắt Bạch Khởi thoáng lộ vẻ vui mừng, nhưng cũng xen lẫn chút đau lòng: "Ngày mai con sẽ xuất chiến."

"Thu binh!" Ở phía bên , viên tướng quân Tần đang chỉ huy tấn công đầu tín hiệu từ xa, hét lớn với thuộc hạ: “Thu binh!"

binh lính mặc giáp đen nhận lệnh, thở phào nhẹ nhõm nhưng một phút lơ là. Họ cảnh giác những binh sĩ quân Triệu đang khổ sở chống đỡ, cẩn thận rút lui.

Tiếng vó ngựa và bước chân nối liền , quân Tần đến nhanh như thủy triều, cũng nhanh như thủy triều. Nhìn quân Tần rời , thể Triệu Quát lảo đảo suýt ngã, hai tay vịn hàng rào doanh trại, cây giáo trong tay cũng cắm nghiêng xuống đất bên cạnh. Áo giáp còn màu sắc ban đầu, chỉ còn một màu đỏ đen, rõ là m.á.u của địch của chính .

Đã là ngày thứ bảy. Ba mươi vạn viện binh vẫn chút tin tức. Từ ngày thứ năm, lòng quân bắt đầu d.a.o động.

Thở dốc một lúc, Triệu Quát nhặt cây giáo lên, bước từng bước nặng nề về lều của .

"Tướng quân!" Một phó tướng gọi Triệu Quát từ phía .

Triệu Quát ngẩn , ngẩng đầu quanh. Rất nhiều tướng lĩnh trong quân vây đến gần. Y khổ, cuối cùng cũng đến .

"Tướng quân." Phó tướng Triệu Quát với ánh mắt phức tạp: “Ngài nghĩ viện binh thực sự sẽ đến ?" Y hỏi câu mà tất cả ở đây đều hỏi. Lý do khiến họ cố gắng giữ vững suốt bảy ngày sự tấn công của sáu mươi vạn đại quân, theo thời gian càng trở nên mờ mịt.

Không ai ở đây là kẻ ngốc. Nếu trận chiến thật sự thể thắng, họ sẽ cân nhắc đầu hàng, thậm chí thể bắt Triệu Quát điều kiện. Đây là kết quả cuộc bàn bạc của các tướng lĩnh tối qua, nên hôm nay họ hỏi cho rõ.

Triệu Quát im lặng một lúc, cùng nặng nề : "Sẽ đến." Lần , y thật: “Ngay từ đầu, hề viện binh nào cả."

Gió Bắc thổi mạnh, giật tung áo choàng của . Phó tướng bước nhanh ba bước đến mặt Triệu Quát đ.ấ.m một cú trời giáng.

"Bốp!"

Một tiếng động trầm đục vang lên. Triệu Quát né tránh, đ.á.n.h ngã lăn đất.

"Bốn mươi vạn !" Giọng phó tướng run rẩy, răng nghiến ken két, mặt mày méo mó: "Triệu Quát! Ngươi thật tàn nhẫn!"

"Ngươi sống nữa thì thôi, tại kéo bốn mươi vạn c.h.ế.t theo!?"

"Khụ..." Khóe miệng Triệu Quát đ.á.n.h rách, m.á.u tươi ứa , nhưng cả mặt y vốn đẫm máu, thể phân biệt gì nữa. Cảnh tượng trở nên im lặng đến đáng sợ, ai lên tiếng. Mãi đến khi Triệu Quát phá vỡ sự im lặng: "Chư vị!"

Giọng y run rẩy, như thể cố ép từng chữ: "Phía Thượng Đảng chính là Hàm Đan. Là nước Triệu. Là vợ con của chúng . Nếu Thượng Đảng thất thủ, nước Triệu sẽ diệt vong! Vợ con chúng sẽ Tần bắt nô lệ! Mẹ già của cũng đang ở trong thành, nuôi hai mươi năm, còn kịp báo hiếu!" Bàn tay Triệu Quát lẽ dùng sức quá nhiều, cắm sâu đất cát, khiến m.á.u tươi trào : "Ta nào c.h.ế.t, nào về nhà đoàn tụ cùng ? Thượng Đảng thể mất như ! Nếu nó phá hủy, thì quốc gia còn gì nữa?"

"Nếu chúng liều c.h.ế.t g.i.ế.c địch, tổn thương nguyên khí quân Tần, khiến các nước lân bang dè chừng, Tần sẽ dám hành động bừa bãi. Dù Thượng Đảng phá, nước Triệu vẫn thể bảo , vợ con chúng vẫn thể bảo !"

Triệu Quát đầu , chỉ từng chữ một: "Triệu Quát đây văn nhã, thể những lời hùng tráng. Triệu Quát lừa dối chư vị, xin giao mạng cho các ngươi. Chỉ xin các ngươi, hãy cùng tử chiến một trận, diệt Tần giữ nước, ?"

Nói đến câu cuối, Triệu Quát gần như dùng giọng cầu xin. Với tư cách là một chủ soái, đây là điều thể nào chấp nhận .

Không ai gì, cũng ai trả lời y.

Y thở dài một . Vị tướng trẻ mới hơn hai mươi tuổi mà trông như già nhiều. Hắn dậy, bóng dáng cô độc. Y , trận chiến , chắc chắn sẽ ngàn chỉ trích, để tiếng muôn đời.

Viên hiệu úy y đột nhiên : "Viện binh sẽ đến. Chúng nhất định giữ vững, quyết rút lui." Nói xong, y cầm kiếm rời .

"Viện binh sẽ đến. Chúng nhất định giữ vững, quyết rút lui."

Tất cả các tướng lĩnh trong mắt đều lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Họ từng chữ một, lượt rời . Tay họ đang run lên. Họ đều sẽ viện binh, nhưng tuyệt nhiên một ai nhắc đến từ "đầu hàng".

Lần , hãy cùng tướng quân bọc thây trong da ngựa, vì vua vì nước. Như thế là đủ .

Triệu Quát đầu những thuộc cấp đang rời , cúi đầu thật thấp.

Đây chính là bước thứ hai của y. Binh sĩ lâm đường cùng ắt sẽ chiến thắng. Phải phá mới thể lập.

 

Loading...