Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 122: Lời xin lỗi cần có thành ý
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:03:42
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối thời Ngụy, quân Thát Đát xâm phạm biên giới. Ngụy phát binh lên phía bắc, đ.á.n.h bại Thát Đát, tiến thẳng Trung đình ở Mạc Bắc. Tuy nhiên, ngay lúc đó, triều đình biến loạn, đại thần tạo phản. Triều đình gấp rút điều quân về kinh thành dẹp yên loạn sự. Dù , loạn sự vẫn tổn hại nghiêm trọng đến căn cơ của nước Ngụy.
Sau khi dẹp loạn, các đạo binh mã trở về kinh, Ngụy Đế lượt ban thưởng. Khi gặp Cao Trường Cung, thấy mặt nạ mặt y, Ngụy Đế tán dương, ngoài việc ban thưởng như thường lệ, còn ban thêm một chiếc mặt nạ vàng. Khi đó, đúng dịp cuối năm.
Vài ngày , ban đêm, Hứa Xương như năm mở chợ đêm, tổ chức lễ hội. Nhiều tụ tập phố, bên đường xem biểu diễn, dạo mua các món đồ nhỏ, ở quán chờ đợi màn pháo hoa.
Một thanh niên bước phố. Vẻ ngoài tuấn tú của khiến các thiếu nữ hai bên đường khỏi ngoái . Lúc đó, một tiếng nổ vang lên, một ánh lửa bay vút lên trời đêm. "Bùm!" Ánh lửa bùng nổ, rực sáng cả bầu trời, soi sáng cả thành phố, chiếu rọi lên gương mặt của những qua đường. Ngay đó, vô ánh lửa khác nối tiếp bay lên, chiếu sáng cả bầu trời đêm cùng với và trăng, khiến đều dừng ngước . Cảnh tượng đó, thực sự là tuyệt nhất trần gian.
Chàng thanh niên tuấn tú cũng dừng , ngẩng đầu pháo hoa, ngắm cảnh sắc thịnh thế, trong lòng trăm mối cảm xúc.
Năm 574 Công Nguyên, Ngụy Tuyên Đế băng hà, Ngụy Linh Đế kế vị. vị vua mới hoang dâm vô độ, lo triều chính. Triều Ngụy vốn kiệt quệ vì nhiều cuộc viễn chinh, thêm sự loạn lạc đó khiến quốc lực suy giảm. Giờ gặp vị vua hoang dâm, khiến dân chúng và quan đều bất mãn.
Năm 580 Công Nguyên, trọng thần Dương Kiên với danh nghĩa vì dân chúng mà nổi dậy, dẫn binh tiến kinh thành. Quân binh nước Ngụy ý chí chiến đấu, nhiều binh sĩ và dân chúng theo Dương Kiên, khiến thế lực của ngày càng lớn mạnh, cho đến khi công phá Hứa Xương.
Bên ngoài đại điện, âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c vang lên, mùi m.á.u tanh lẩn khuất trong khí. Trước cửa hoàng cung, một cổng son, tay cầm thanh kiếm sắc bén vỏ, mũi kiếm chạm đất. Trên y khoác bộ giáp vàng, bên trong là chiếc áo choàng đen, theo gió bay phấp phới. Y đeo một chiếc mặt nạ vàng khắc hình một ác quỷ dữ tợn. chiếc mặt nạ đó, là đôi mắt bình thản, lặng lẽ về phía tường thành.
Âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c trong hoàng cung càng lúc càng gần. Khi những âm thanh đó dừng , một đội quân tiến . Họ cầm đao kiếm, đầy máu, tiến về phía hoàng cung. Dưới cổng, vị tướng quân đeo mặt nạ nâng kiếm khỏi mặt đất, bước xuống bậc thang, về phía đội quân, áo choàng phía chậm rãi kéo dài bậc thềm.
Trong đội quân tiến , một bước , vị tướng đang tiến đến, cao giọng :
"Cao Trường Cung, ngươi hà tất vì nước Ngụy sắp diệt vong mà đến mức ? Nếu ngươi lúc đầu hàng, sẽ tính toán chuyện cũ, vẫn trọng dụng ngươi!"
"Ta sẽ đầu hàng." Người đeo mặt nạ vàng , giải thích lý do, câu trả lời chỉ y . Y từng thề sẽ dùng cả đời để bảo vệ một cảnh thịnh thế, dù lúc cảnh tượng đó còn.
Thấy y chịu khuất phục, đội quân thêm, chỉ nâng tay lên. Cao Trường Cung dừng bước, đối diện với đội quân, giơ kiếm lên. Trên mặt nạ vàng, ác quỷ nhe răng nanh. Dưới mặt nạ, y khẽ mỉm .
"G.i.ế.c!" Tiếng hô g.i.ế.c đột ngột vang lên, chấn động trời đất. Trước hoàng cung, cầm kiếm xông đội quân. Máu tươi b.ắ.n lên mặt nạ vàng, nhuộm đỏ chiếc mặt nạ quỷ, giống như năm xưa nơi biên giới. Huynh , ngươi từng đến Hứa Xương. Cảnh sắc khi pháo hoa bùng nổ đẽ thế , tiếc rằng từng cùng ngươi ngắm .
Người thường "Yên hoa tam nguyệt hạ Dương Châu" (Tháng ba hoa khói xuống Dương Châu). Cảnh sắc tháng ba ở Dương Châu thế nào, từng thấy sẽ bao giờ . Dòng nước biếc, liễu xanh hai hàng, gió thổi qua, liễu bay như khói, khiến vài dừng ngắm , cũng khiến vài hắt xì một hai cái.
Trong t.h.ả.m cỏ ven sông, hoa nở rực rỡ, đường thể ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ, tâm thư thái. Giang Nam luôn như , cảnh như tranh, như ở trong tranh.
Bên bờ sông đỗ một chiếc thuyền hoa. Trên thuyền vang lên tiếng hát của nữ nhân và tiếng đàn lúc lúc .
Những du khách đến Giang Nam, nếu dư dả tiền bạc, phần lớn sẽ chọn thuyền hoa du ngoạn. Bởi lẽ như , ngoài việc ngắm phong cảnh sông nước, còn thể thưởng thức ca múa thuyền, giữa những vũ điệu nhẹ nhàng, càng nổi bật sắc màu Giang Nam.
Trên lầu của chiếc thuyền, một trung niên đang uống rượu. Hắn mặc một chiếc áo dài đen, viền áo thêu vài sợi chỉ vàng, khiến màu đen vốn nổi bật thêm phần hoa lệ. Nhìn cách ăn mặc, chắc chắn là một quý nhân nào đó.
thuyền vẫn đ.á.n.h giá thấp phận của .
Rượu Giang Nam cũng giống như Giang Nam, ấm áp và đằm thắm. Uống nhiều rượu mạnh , thử nhấp một chút loại rượu cũng một hương vị riêng.
Người trung niên tinh tế thưởng thức rượu trong chén, mắt khép hờ ngoài cửa sổ, ngắm hàng liễu và hoa bên bờ.
Trước đây, từng đến Dương Châu một và nhớ mãi nơi . Lần là thứ hai, vẫn hề thấy chán, càng say đắm hơn.
Thấy ngoài, bên cạnh cúi đầu, khẽ :
"Chủ nhân, ngài thích màn biểu diễn ? Hay để gọi đổi nhóm khác?"
Người trung niên đầu, phất tay:
"Không cần, biểu diễn . dù đến cũng thể so sánh với cảnh sắc Dương Châu ."
Bên ngoài cửa sổ, những cành liễu rủ xuống mặt sông, gợn lên những vòng sóng lăn tăn. Hắn với vẻ hài lòng, uống thêm một ngụm rượu.
Sau khi nhà Ngụy mất, Dương Kiên lập nhà Tùy. Trong thời gian trị vì, đời sống dân chúng thịnh vượng, chính trị định, tạo thời kỳ "Khai Hoàng thịnh trị". Sau đó, con trai là Dương Quảng lên ngôi. Vào năm Đại Nghiệp đầu tiên, Dương Quảng tuần du, một nữa đến Dương Châu.
Bên bờ sông, cành liễu rủ xuống, khẽ lay động mặt nước.
Cố Nam gốc cây liễu, đầu đội một chiếc nón tre che mặt. Chiếc áo xanh nhăn, trải mặt đất lấm bùn, hai tay khoanh ngực, trông như đang nghỉ ngơi.
Cô mới đến Dương Châu. Thời tiết đến Giang Nam luôn là đúng lúc nhất.
Người đường thấy cô gốc cây cũng ai gần quấy rầy. Cô ngủ một cách nhàn nhã. Gió và nắng ấm, mùa xuân luôn khiến lười biếng.
tại , ngủ một lúc, đường đột nhiên một đến. Đó là một nữ nhân khiến đường khỏi ngoái .
Cô mặc một chiếc áo màu nhạt, tóc dài buộc thành búi đơn giản, mặt trang điểm nhưng vẫn thu hút ánh . Nét thanh tú giữa đôi mày, đôi mắt như màu hoa đào, quả là một mỹ nhân Giang Nam điển hình.
Nữ nhân khẽ mở môi, gọi nhẹ đang gốc cây:
"Cố lang."
Giọng mang chút dịu dàng.
Lập tức, những đàn ông đường đều Cố Nam với ánh mắt ghen tị.
Cố Nam trả lời, dường như ngủ say.
Nữ nhân bước tới, xuống bên cạnh cô.
Cô Cố Nam một lúc lâu nhổ một ngọn cỏ, gỡ chiếc nón tre che mặt Cố Nam , dùng đầu ngọn cỏ chọc mặt cô.
"Ngươi ngủ, tại trả lời ?"
Cố Nam đành mở mắt, dụi dụi cho rõ mặt.
Cô quen nữ nhân , nhưng cũng thể là quen. Ánh mắt cô dừng ở góc mắt của nữ nhân, nơi đó một nốt ruồi.
Dời mắt , Cố Nam thản nhiên :
"Lười trả lời thì trả lời thôi."
Lúc nãy khi cô ngủ, nữ nhân đến, cô thấy tiếng bước chân. Cô gì khác, nhưng thế gian , tiếng bước chân, ngoài cô thì chắc chỉ một nữa.
Cô nhớ từ khi rời khỏi ngọn núi ẩn cư với Khởi nhi, mấy trăm năm gặp . Không ngờ gặp , biến thành một nữ nhân.
"Tại lười trả lời?" Nữ nhân khó hiểu hỏi.
"Bị ngươi gọi là 'Cố lang', ngươi trả lời thế nào?" Cố Nam nhếch miệng, dậy, nữ nhân hỏi, "Ngươi đến đây gì?"
"Ta đoán ngươi thể ở đây nên đến xem." Nữ nhân , đầu phong cảnh hai bên bờ, ngắm một lúc lâu bảo: "Phong cảnh ở đây ."
Cố Nam lấy chiếc nón tre từ tay cô, đội lên đầu: "Không bằng một trận thiên tai nhân họa của ngươi." Giọng điệu chút xa cách.
Nữ nhân im lặng một lúc, dời mắt : "Ngươi vẫn còn oán ?"
Không thấy Cố Nam trả lời, cô khẽ cúi đầu, dường như đang suy nghĩ gì đó. Một lúc lâu , cô ngẩng đầu hỏi: "Giữa với các ngươi thường xin như thế nào?"
Cố Nam hỏi đến ngẩn . Nữ nhân bỗng nhiên mỉm :
"Hay là múa cho ngươi xem nhé? Ta thấy ngươi từng múa cho Tần Vương, trông vui vẻ."
Cố Nam cau mày, kéo vành nón xuống. Đây chẳng là đang bêu .
Chưa kịp đợi Cố Nam trả lời, phụ nữ bước bờ sông. lúc từ thuyền hoa vang lên tiếng nhạc, cô nâng tay lên, bắt đầu múa.
Gió sông thổi qua, bông liễu bay tứ tán. Ánh mắt của qua đường đều dồn về phía . Phong cảnh như tranh, mỹ nhân cũng như tranh vẽ.
Trên thuyền hoa, đàn ông trung niên thấy một phụ nữ bên bờ sông, mặc một bộ y phục trắng, tay áo nhẹ nhàng tung bay.
Người phụ nữ nghiêng đầu, rõ dung nhan cô. Ánh mắt của cô dường như vượt qua tất cả cảnh sắc Giang Nam.
Trước một gian hàng bán tranh ven đường, một thư sinh thấy bên bờ sông, ngẩn ngơ một hồi, khi tỉnh , vội vàng mở một cuộn tranh mới, mài mực bắt đầu vẽ.
Dường như tất cả bên bờ sông đều đang phụ nữ , nhưng cô chỉ một , bắt đầu múa điệu múa mà năm đó cô thấy múa.
Sông nước nhấp nhô thuyền hoa chao đảo, tiếng nhạc từ thuyền hoa vang vọng, dường như hòa hợp với điệu múa của phụ nữ.
Người phụ nữ nâng tay áo, che nhẹ khuôn mặt, ngước đôi mắt đào hoa lên, Cố Nam, cất tiếng hát một đoạn ngắn:
"Giang sơn còn, tướng quân về ? Cố quốc còn, tướng quân, về ?"
Một câu hát, tay áo tung bay, gió xuân lay động tay áo, gợn sóng sông, cũng xao động lòng .
Người phụ nữ bên bờ sông, giữa làn bông liễu bay như khói, nhẹ nhàng múa. Lời ca theo tiếng nhạc vang xa, như thể truyền những năm tháng xa xưa.
"Sơn hà vạn dặm, đường về khó khăn, hỏi quân bao giờ về. Binh giáp trăm vạn, khói lửa sa trường, đến thời thái bình sẽ về."
Lời hát vang vọng, lưng với dãy núi xa ngoài thành.
"Còn nhớ âm thanh xưa xa, còn nhớ cũ gốc cây vẫn đó. Còn nhớ bước sa trường, trong bộ bạch y!"
Ngoài tiếng nhạc, tất cả những âm thanh hỗn tạp bên bờ sông đều lặng , chỉ còn lời hát văng vẳng.
Cố Nam cũng ngẩn ngơ phụ nữ. Cho đến khi điệu múa dần kết thúc, tiếng nhạc dần tan, phụ nữ dừng , Cố Nam, hát câu cuối cùng:
"Người cũ còn, tướng quân về ? Thái bình , tướng quân, về ?"
Cô dường như đang hỏi Cố Nam, dường như đang khuyên Cố Nam. Giang sơn còn, cố quốc còn, cũ cũng còn, lẽ cô nên buông tay.
Cố Nam cô lâu, hỏi:
"Ngươi bảo , về ?"
Người phụ nữ ngẩn , nhận thể trả lời.
Nghĩ lâu, cô nhớ đến căn nhà nhỏ trong rừng của Cố Nam, : "Hay là, xây cho ngươi một căn nhà."
Trong ấn tượng của cô, đều xem nhà là nơi để về. Có nhà, tự nhiên thể về.
Cố Nam cô cho bật , nhướng mày :
"Vậy bằng, ngươi gả cho . Như sẽ nhà, cũng phụ tiếng gọi 'Cố lang' của ngươi."
(Chú thích: "Lang" ngoài là cách gọi thanh niên, còn là cách gọi của phụ nữ đối với chồng hoặc tình.)
Người phụ nữ ngẩn , khuôn mặt như mang chút ửng đỏ, nhưng lẽ chỉ vì múa mệt.
Cô nghiêng đầu, giọng vẫn điềm nhiên:
"Nếu ngươi , cũng ."
Cố Nam phụ nữ, lắc đầu. Cô thật sự hiểu gì cả.
"Ta đùa ngươi thôi, ngươi tin thật."
"Vậy..." Người phụ nữ mặt còn chút đỏ ửng, hỏi: "Vậy ngươi cần nhà ?"
Thở dài, Cố Nam che nón lên mặt, xuống.
"Ta cần nhà gì?"
Bên bờ sông, cô như ngủ . Người phụ nữ một hồi xuống bên cạnh, quấy rầy nữa.
Trên thuyền hoa, đàn ông trung niên ngơ ngẩn về phía bờ sông, với bên cạnh cũng đang ngơ ngẩn: "Đi mời cô nương múa bên bờ, gặp cô ."
khi cử đến bờ sông, còn thấy bóng dáng phụ nữ, chỉ thấy một mặc áo xanh cây liễu ngủ gật, mặt che một chiếc nón, bên cạnh đặt một cành hoa đào.
Tuy nhiên, hai bên bờ đều cây đào, cũng hoa đào từ mà .
Trên phố, học trò vẽ xong bức tranh, cất bút , ngắm và cảnh trong tranh, thở dài một . Đây là bức tranh mà vẽ nhất từ đến nay, lẽ cũng sẽ là bức tranh nhất trong đời . Trong tranh, cây liễu lay động, mùa xuân rực rỡ, bên bờ sông, một cô gái đang hát và múa, lẽ đang hát về một câu chuyện xa xưa.
Chỉ là mặc áo xanh đối diện cô gái trong tranh lẽ quá bình thường, nên bỏ qua.
Năm , đàn ông trung niên đến Dương Châu, với phận là Hoàng đế nhà Tùy. Người đang tìm một cô gái. Tiếc rằng vẫn tìm , chỉ tìm thấy một bức tranh vẽ cô gái , dùng vàng mua và mang về. Tương truyền vài năm , bức tranh biến mất trong phòng ngủ của và ai còn thấy nó nữa.
Cố Nam dần phân biệt thời gian nữa, lẽ mười mấy năm, hoặc vài chục năm trôi qua.
Rừng núi yên tĩnh.
"Đinh đang, đinh đang."
Trên con đường núi, âm thanh trong trẻo vang lên.
Một tiểu hòa thượng trẻ tuổi tới, trông vẻ gầy gò. Chiếc áo cà sa màu nâu và bộ tăng y bên trong đều rộng thùng thình, tay cầm một chiếc thiền trượng.
Tiếng trong trẻo phát từ chiếc thiền trượng. Theo từng bước chân của , vòng kim loại thiền trượng kêu leng keng. Trong Phật môn, thiền trượng dùng để cảnh tỉnh khi ngủ, nên âm thanh dễ dàng quấy nhiễu giấc ngủ của khác.
Hòa thượng qua, thấy một bên đường.
Cô đang một tảng đá, mặc áo vải bình thường, đội một chiếc nón lá, bên hông là một cây gậy đen.
Cố Nam đang qua đây, thấy rừng núi yên tĩnh nên nghỉ ngơi một chút. Ai ngờ chợp mắt lâu tiếng động tỉnh giấc.
Cô bất đắc dĩ tháo nón lá xuống, dậy. Hình như mỗi cô ngủ ven đường đều khác quấy rầy.
Hòa thượng thấy Cố Nam tỉnh dậy, giơ một tay, chắp n.g.ự.c cúi đầu chào, chậm rãi :
"Tiểu tăng qua nơi , vô tình phiền thí chủ, mong thí chủ thứ ."
Cố Nam mặt. Cùng lúc đó, hòa thượng cũng cô. Khi thấy rõ diện mạo của cô, hòa thượng ngây một chút nhưng nhanh chóng bình tĩnh , chắp tay nữa:
"Không thí chủ là nữ, tiểu tăng thất lễ ."
"Không ." Cố Nam xua tay, nhảy xuống khỏi tảng đá, phủi bụi quần áo. Đã tỉnh dậy thì chuẩn rời .
Hòa thượng thấy cô định , cũng tiếp tục theo con đường ban đầu. Gặp giữa dòng đời, vốn dĩ nhiều lời.
vài bước, phía vang lên tiếng của Cố Nam: "Này, hòa thượng, ngươi mang đồ ăn ?"
Hòa thượng dừng bước, với vẻ ngờ vực: "Có, thí chủ cần gì ?"
"Ta ba ngày ăn gì, thể cho một ít ?"
Con đường núi yên tĩnh một lúc. Một lát , hòa thượng mới gật đầu: "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-122-loi-xin-loi-can-co-thanh-y.html.]
Nói , tháo chiếc túi vải lưng, đặt xuống đất, mở . Bên trong ba cái bánh bao, trông vài ngày, màu xám, cứng như đá.
Hắn bẻ một cái bánh bao đôi, đưa hai cái rưỡi cho Cố Nam.
"Ta đường cũng còn nhiều, chỉ những thứ , xin thí chủ nhận lấy."
Cố Nam thấy hòa thượng đưa cho phần lớn lương thực, cô ít khi gặp như .
"Hòa thượng, ngươi tên là gì?"
"Tiểu tăng pháp danh Huyền Trang."
Trong rừng núi buổi tối, Cố Nam ven đường, ăn hai cái bánh bao mà hòa thượng đưa. Bánh bao còn mềm, lạnh và cứng, c.ắ.n giống như bột đá vỡ vụn.
Đây tuyệt đối là một bữa ăn ngon, nhưng Cố Nam vẫn ăn nhanh. Cô đói một thời gian, tuy đến mức c.h.ế.t, nhưng cảm giác đói bụng khó chịu.
Có lẽ vì thấy Cố Nam đang ăn, hòa thượng tên Huyền Trang cũng cảm thấy đói, bèn xuống, lấy nửa cái bánh bao còn nhai.
Nhai mẩu bánh bao như bột đá trong miệng, Cố Nam nghĩ về cái tên Huyền Trang, hình như ở đó nhưng nhớ nổi là ai. Có lẽ là một nhân vật nổi tiếng trong lịch sử. Nếu là đây, cô còn sẽ cố nhớ , nhưng giờ đây, cô nghĩ nhiều nữa. Dù hiện tại, cô cũng là một nhân vật trong lịch sử .
Không hòa thượng, Cố Nam ăn hỏi:
"Hòa thượng, ngươi định ?"
Chỗ hẻo lánh, thêm một chút nữa là khỏi Trung Nguyên, ở trong rừng núi sâu, hiếm khi thấy qua .
Huyền Trang thấy Cố Nam hỏi, bèn nuốt miếng bánh bao khô khó nuốt trong miệng, đó đầu về một hướng và :
"Đi về phía Tây."
"Phía Tây?" Cố Nam ngạc nhiên, vì đó là con đường khỏi cửa ải. Cô hỏi thêm, "Ngươi về phía Tây để gì?"
Huyền Trang suy nghĩ một lát, hoặc lẽ nghĩ từ lâu , mới chậm rãi mở miệng: "Đi cầu Phật tâm."
"Phật?" Cố Nam nhắc chữ , lắc đầu. "Thứ đó quá huyền ảo."
Cô tin những điều . Hơn nữa, nếu thế giới thực sự Phật, tính theo tuổi tác, cô và Phật cũng khác nhiều lắm.
Lời thể coi là bất kính. Cố Nam nghĩ rằng hòa thượng Huyền Trang sẽ vì thế mà trách cứ .
Không ngờ Huyền Trang chỉ : "Thiện tai." Sau đó mỉm , "Nữ thí chủ sai, Phật, thực sự là thứ huyền chi hựu huyền*."
*(Ghi chú: Huyền chi hựu huyền - cực kỳ huyền bí, sâu xa, là một khái niệm trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử)
Phật giáo và Đạo giáo nhiều điểm tương đồng. Trong Đạo giáo câu "Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn" (Huyền diệu sự huyền diệu, đó là cánh cửa của điều kỳ diệu).
Cái huyền diệu đó là gì? Cánh cửa đó ở ?
Phật và Đạo đều đang theo đuổi những điều nhưng đạt . Cố Nam "huyền ảo", tình cờ đúng điều mà Phật giáo đang theo đuổi, cũng đúng điều mà Huyền Trang đang tìm cầu.
Chính vì hiểu cái "huyền chi hựu huyền" là gì, nên mới về phía Tây.
Hai ăn xong, Huyền Trang cúi chào từ biệt Cố Nam.
Cố Nam với : "Con đường khỏi cửa ải dễ . Ta ăn bánh bao của ngươi, là hộ tống ngươi khỏi cửa ải, coi như trả ân tình."
Huyền Trang ban đầu ngẩn , đó mới tỉnh táo , nhẹ nhàng từ chối:
"Đường về phía Tây dài dằng dặc, nhiều hiểm nguy, Huyền Trang vẫn nên tự thì hơn, phiền thí chủ."
"Ngươi tin ?" Cố Nam thể đoán suy nghĩ của Huyền Trang. Với dáng vẻ của , trông cô giống thể hộ tống khác.
Nhìn quanh một lượt, Cố Nam chỉnh chiếc nón lá, nhảy vọt lên, nhẹ nhàng như chim, đáp xuống ngọn cây. Đầu ngón chân chạm nhẹ, vững một chiếc lá.
Cô một chiếc lá mà cành lá hề uốn cong, ngược còn đung đưa trong gió, phát tiếng xào xạc.
Dù cho Huyền Trang là tâm tính vững vàng, khi thấy cảnh mắt cũng ngẩn .
Khoảnh khắc , Cố Nam nhảy xuống, nhẹ như lông hồng, vững mặt Huyền Trang.
"Bây giờ ngươi tin ?" Cố Nam hỏi.
Huyền Trang vẫn ngẩn ngơ cô. Hắn thể hiểu chuyện xảy , cũng từng thấy ai thể đạp gió lướt như .
Cuối cùng, mới nghĩ một cách giải thích mà thể hiểu, nghiêm túc Cố Nam và hỏi:
"Thí chủ, là do Bồ Tát phái đến để trợ giúp Huyền Trang ?"
Sau một lúc im lặng, Cố Nam thở dài một , nhấc thanh Vô Cách bên hông, gõ nhẹ trán của Huyền Trang.
"Bốp!"
Một tiếng vang lên. Huyền Trang ôm trán đỏ lùi một bước, hiểu hỏi: "Thí chủ, tại đ.á.n.h ?"
Cố Nam lườm một cái: "Ta nghĩ ngươi niệm kinh đến đần độn , nên thử xem thể gõ cho ngươi tỉnh ."
Cố Nam cùng Huyền Trang lên đường. Chiếc thiền trượng trong tay kêu leng keng, Cố Nam cảm thấy chút phiền phức, nhưng Huyền Trang đó là để cảnh tỉnh bản . Có lẽ là Cố Nam đủ Phật tâm, nên thể thấu.
Trời tối. Khi họ xuống núi, trăng treo trời, thể tiếp, đành ngủ chân núi.
Khi tìm cành cây để nhóm lửa, Huyền Trang gặp một con mãng xà khổng lồ. Về kích thước, đúng là thể gọi là mãng xà. So với những con rắn mà Cố Nam thấy, con cũng thuộc loại đặc biệt lớn.
Thân dài mấy trượng, cuộn tròn cây, eo to như thùng nước, cặp mắt rắn màu vàng nhạt chằm chằm Huyền Trang.
Huyền Trang lùi một bước, con mãng xà bèn lao tới, hình to lớn di chuyển nhanh như chớp. Gần như kéo thành một vệt đen, nó há miệng toang hoác, lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn.
"Phập!" một tiếng, lưỡi kiếm sắc bén cắm thịt, một tia sáng trắng lóe lên.
Vài giọt m.á.u b.ắ.n lên áo của Huyền Trang. Thân hình con mãng xà ngừng , đầu rắn to lớn rơi xuống đất, vết cắt gọn gàng. Một lát , với một tiếng "rầm", hình nó cũng rơi xuống từ cây.
Cố Nam vung thanh kiếm trong tay, cất nó vỏ, Huyền Trang:
"Ngươi chứ?"
Huyền Trang bình tĩnh đến kỳ lạ, như thể trải qua sinh tử là . Hắn chỉ con mãng xà, cúi đầu, chắp tay ngực, nhỏ giọng niệm:
"Thiện tai."
"Thiện tai" trong miệng thường nghĩa là , nhưng trong miệng hòa thượng là thể hiện sự ăn năn khi phạm . Điểm Cố Nam , vì ngày xưa trong những cô quen cũng hòa thượng, thường giảng giải cho cô về Phật pháp.
Buổi tối, hai bên lửa. Huyền Trang Cố Nam như thể đang suy nghĩ điều gì.
Cố Nam cảm thấy thoải mái khi chằm chằm, bèn hỏi: "Ngươi cứ gì?"
Huyền Trang trả lời: "Hôm nay thấy thí chủ g.i.ế.c con đại xà, xuống tay gọn gàng. Thí chủ chắc là thường xuyên sát sinh nhỉ?"
Nghe xong, Cố Nam đầu , ngọn lửa mắt, ném thêm một khúc gỗ : " , g.i.ế.c nhiều sinh mạng, thậm chí còn g.i.ế.c nhiều ."
Người bình thường thấy bên cạnh g.i.ế.c nhiều , chắc chắn sẽ cảnh giác và giữ cách.
Huyền Trang chỉ gật đầu, vẫn nhẹ nhàng : "Thiện tai. Vậy thí chủ bao giờ nghĩ đến việc buông bỏ đồ đao ?"
Cố Nam . Đại khái tất cả các hòa thượng đều giống , luôn thích khuyên nhủ khác.
Nhìn ngọn lửa, cô trả lời câu hỏi của Huyền Trang mà hỏi : "Phật môn của các ngươi luôn buông bỏ đồ đao. Hòa thượng, hỏi ngươi một câu, nếu buông bỏ đồ đao để giải thoát, thì những g.i.ế.c sẽ ? Ai sẽ gánh chịu tội ?"
Huyền Trang sững , nghĩ một lúc lâu gượng: "Thí chủ, cho phép tiểu tăng suy nghĩ thêm."
Sáng hôm , khi hai chuẩn khởi hành, Huyền Trang vẫn bên lửa, vẫn nghĩ câu trả lời. Trong nhiều ngày đó, đường , dường như lúc nào cũng suy nghĩ về vấn đề .
Hắn những điều kiên trì, kiên trì đến mức thể là cố chấp.
Giống như khi Cố Nam cô thể dùng khinh công đưa ngoài cửa ải, đầy một ngày thể hết đoạn đường mười mấy ngày, nhưng lắc đầu từ chối, tự bộ.
Giữa hai cách chẳng gì khác biệt, nhưng vì , Cố Nam cũng nhắc .
Có lẽ là bảy ngày, hai qua một vùng đất hoang.
Cố Nam giúp Huyền Trang mang hành lý, Huyền Trang .
Con đường khó , huống chi thể Huyền Trang còn yếu hơn cả bình thường. Leo núi vượt đèo, sớm kiệt sức, luôn dừng nghỉ ngơi. vẫn gì, từng bước một như thể đang thực hiện một nghi lễ trang trọng.
Ngoài việc giúp mang hành lý, Cố Nam cũng gì khác để . Hành lý của Huyền Trang nặng, bên trong cô xem hết, ngoài vài bộ tăng y, một ít nước và một cái mõ, gần như gì khác.
Cố Nam từng trêu , là một tăng nhân mà mang kinh sách.
Lúc đó Huyền Trang bình thản trả lời: "Tiểu tăng mang theo," chỉ n.g.ự.c , "Tất cả đều ở đây, một cuốn cũng thiếu."
Đất hoang nhiều bùn lầy, dính giày bước thêm nặng nề.
Huyền Trang dừng , thở dốc. Hắn gần hết một ngày, thực sự còn sức.
Thở dài, với Cố Nam phía : "Thí chủ, chúng nghỉ ngơi một lát."
Cố Nam đầu , thấy bước chân lảo đảo, bèn lắc đầu. Thật vị hòa thượng đang nghĩ gì, bộ dạng mà dám một khỏi cửa ải, cũng sợ ngày trở về.
Cô cùng Huyền Trang đến bên một tảng đá, hai xuống nghỉ.
Huyền Trang xếp bằng, hai tay chắp ngực, nhắm mắt nhập định. Cố Nam chán nản lấy một quả dại từ trong áo, c.ắ.n một miếng.
Mấy ngày nay họ đều ăn thứ . Nói thật, mùi vị ngon lắm, chua chát. trong vùng đất hoang cái ăn là , thể kén chọn, hơn nữa quả chua cũng giúp giải khát.
Khi Cố Nam đang ăn, Huyền Trang mở mắt, tảng đá, cánh đồng hoang như một biển cỏ, nối liền với chân trời.
Hắn lặng lẽ Cố Nam, : "Thí chủ, vấn đề mấy ngày hỏi, tiểu tăng tu hành nông cạn, khó lòng giải đáp."
"Vậy thì cần giải đáp." Cố Nam tùy ý . Dù đối với cô, những điều trở thành thói quen.
"," Huyền Trang cúi đầu, chắp tay, "Tiểu tăng nguyện ý từ nay về mỗi ngày tụng kinh, giúp thí chủ giải thoát tội nghiệp."
Sau đó, hỏi: "Không thí chủ, tội nghiệp bao nhiêu?"
Cố Nam c.ắ.n quả dại, Huyền Trang. Đôi mắt của vị hòa thượng trong sáng như một hồ nước, thể thấu đáy, một chút tạp niệm. Hắn đúng là một tâm hướng Phật.
"Rắc." Cố Nam c.ắ.n một miếng, nhai nhai trong miệng, thản nhiên :
"Không nhớ rõ nữa."
Huyền Trang im lặng một lúc, gật đầu:
"Vậy thì lấy vô con ."
Nói xong, thẳng tảng đá, bắt đầu niệm kinh:
"Om vajrasattva samaya..."
Huyền Trang vẫn giữ sự kiên trì như , bắt đầu tụng kinh cho Cố Nam. Nghỉ ngơi cũng niệm, đường cũng niệm, khi ăn cũng niệm, thậm chí khi ngủ cũng niệm một .
Cố Nam còn phàn nàn nữa. Mỗi tụng kinh, cô đều yên lặng lắng .
"Tí tách, tí tách."
Trời tờ mờ sáng, ánh sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, trong khu rừng nhỏ bắt đầu mưa nhẹ.
Khi Huyền Trang tỉnh dậy, phát hiện áo cà sa ướt một nửa. Hắn dậy tìm chỗ tránh mưa mà yên tại chỗ nhắm mắt thiền định.
Đột nhiên, cảm thấy những giọt mưa ít , bèn ngạc nhiên ngẩng đầu.
Là Cố Nam đang cành cây, tay cầm một chiếc lá lớn, che đầu , ngăn nước mưa.
Huyền Trang ngước cây, mỉm .
"Đồ hòa thượng ngốc, ngươi tránh mưa, ngốc cây ngốc gì?" Cố Nam cây .
Huyền Trang trả lời, chỉ mỉm .
Trong rừng, tiếng mưa rả rích.
Huyền Trang từ từ cúi đầu, mỉm :
"Thí chủ, ngươi và Phật môn hẳn duyên. Hay là, tặng ngươi một pháp danh nhé?"
Trên cành cây, Cố Nam nhẹ nhàng đung đưa đôi chân, tựa cây hỏi: "Tên gì? Nếu , thể chấp nhận."
"Hay là," Huyền Trang chắp tay, "Gọi là Ngộ Không ."
(Ghi chú của dịch giả: Má, c.h.ế.t con thầy ơi!)
Ngộ Không, trong Phật môn nghĩa là hiểu rõ tất cả sự vật đều do duyên sinh, hư ảo thực, biến diệt thường.
Cũng nghĩa là, hiểu rõ sự đời, nhận tất cả đều là , chấp vui buồn, chấp sống c.h.ế.t mà siêu thoát.
Mưa như một tấm lụa mỏng bao phủ núi rừng, khiến cảnh vật nửa ẩn nửa hiện, thêm vài phần thanh tao.
Cố Nam cây, cảnh sắc cô thấy luôn khác với cây. Cô thấy rừng núi chập chùng, xanh um, kéo dài đến tận xa, dần dần mờ nhạt trong màn mưa.
"Thí chủ," giọng của Huyền Trang gọi Cố Nam tỉnh , "Thí chủ thấy tên ?"
Cố Nam : "Thật cũng khá ."
Huyền Trang mỉm nhắm mắt . Trong tiếng mưa, bắt đầu niệm kinh, bài kinh dùng để tẩy trừ sát nghiệp Cố Nam, từng chữ từng câu đều niệm rõ ràng.
Trên cây, Cố Nam lắng từng chữ.
Có lẽ, cô buông bỏ thì thể siêu thoát, nhưng cô cố chấp buông bỏ những chuyện qua.