Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 61: Lần Hợp Tác Không Thành
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:00:23
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi dẹp yên cuộc nổi loạn của cựu thần nước Hàn và tiến hành phân chia đất đai, nhà Tần thống nhất văn tự và tiền tệ quốc, bãi bỏ chế độ phong kiến phân quyền, thiết lập quận huyện, đồng thời xây dựng hệ thống đường sá thông suốt giữa các vùng. Đất đai và tài sản của các cựu thần tịch thu, chia cho dân chúng, nhờ đó mà đời sống nhân dân ngày càng cải thiện, bách tính thể an cư lạc nghiệp. Tuy nhiên, thời điểm đó, sự oán hận của dân chúng ở các nước cũ và mối thù sâu sắc của tầng lớp quý tộc còn sót vẫn âm ỉ khắp cả nước.
Trên lãnh thổ của sáu nước cũ vẫn bình , nội bộ nước Tần cũng vẫn còn nhiều biến loạn. Vì , Tần Thủy Hoàng dừng ở đó. Ông tiếp tục tiến xuống phía Nam, chiếm lấy vùng đất Bách Việt, lập Quế Lâm quận và Tượng quận. Ông dẫn quân ba chinh phạt Lĩnh Nam, buộc các vua chúa Bách Việt cúi đầu quy phục, giao phó tính mạng cho quan nhà Tần. Sau đó, ông lệnh cho Mông Điềm xây dựng Vạn Lý Trường Thành để bảo vệ biên cương. Khi thành lũy kiên cố xây dựng, dựa sông hồ hào, lấy thành trì cao muôn thước và vực sâu vô tận nơi cố thủ, ông cho các tướng giỏi và binh hùng bảo vệ những vị trí trọng yếu, những trung thành và quân tinh nhuệ canh gác với vũ khí sắc bén. Thiên hạ định, Tần Thủy Hoàng tin rằng đất Quan Trung vững chắc, thành trì kiên cố ngàn dặm, con cháu của ông sẽ hưởng ngôi vị đế vương muôn đời.
(Trích "Quá Tần luận")
Vài năm khi dẹp loạn quý tộc nước Hàn, nhà Tần dần tịch thu đất đai của cựu thần sáu nước và phân chia cho dân chúng, từ đó định lòng dân ở Triệu và Ngụy. Trong nước, lao dịch và binh dịch giảm bớt, nhân dân an cư lạc nghiệp, cuộc sống dần trở nên hơn.
Quyền lực của tầng lớp quý tộc sáu nước suy yếu, chế độ phong kiến bãi bỏ, và 36 quận huyện thiết lập. Tần Thủy Hoàng thống nhất văn tự, tiền tệ trong thiên hạ và xây dựng hệ thống đường bộ kết nối quốc.
Dù rằng ở các vùng đất cũ vẫn còn oán hận, nhưng khi cả nước cai trị một triều đại, mối hận của dân chúng cũng sẽ dần phai nhạt theo thời gian.
Từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, các nước chư hầu đều tự cai trị, khiến phong tục, tập quán, văn tự, ngôn ngữ đều sự khác biệt. Dù ban đầu chung một nguồn cội, nhưng qua hàng trăm năm chia cắt, họ gần như trở thành những xã hội riêng biệt.
Vì , chỉ khi dân chúng của sáu nước hòa nhập với dân chúng nước Tần, thì nhà Tần mới thực sự thống nhất.
Năm thứ tư Tần Thủy Hoàng tại vị, Bách Việt xâm lấn đất cũ của nước Sở.
Tần Thủy Hoàng lệnh cho Vương Tiễn dẫn 500.000 quân tấn công Bách Việt. Cuộc chinh phạt kéo dài năm năm, qua ba xuất quân, đến năm thứ chín thì Bách Việt chịu đầu hàng, trở thành một quận của nhà Tần. Vua Bách Việt nhận chức quan, và đất cũ của Sở còn quấy rối.
năm năm chinh chiến cũng khiến đời sống dân sinh mới khởi sắc gặp đả kích. Kế hoạch chia đất ở các nước còn cũng tạm dừng. Dân chúng ở Tam Tấn của đất Tần còn khá, nhưng dân ở Sở, Yên, Tề thì đa phần đói khổ, thường xuyên oán thán.
Ngoại ô Hàm Dương
Hai con đường nhỏ giữa đồng quê. Một mặc áo choàng màu nâu bình dị, dáng vẻ trung niên. Dù hình thẳng tắp, gương mặt trông vẫn còn trẻ, nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt cho thấy tuổi tác của còn ít. Trong tay là một thanh kiếm bản rộng, trông bình thường nhưng phảng phất nét cổ kính.
Bên cạnh nam nhân trung niên là một mặc áo trắng, tay cầm một thanh kiếm dài màu đen vỏ kiếm thẳng đuột như một cây gậy, mặt đeo một chiếc mặt nạ lạnh lẽo. Thân hình gầy, trông giống một nữ nhân.
"Cố , chỉ hai chúng dạo, cần đeo mặt nạ nữa chứ?" Doanh Chính Cố Nam : "Trông thật kỳ quái."
Cố Nam, eo đeo thanh kiếm, bất đắc dĩ bên cạnh Doanh Chính. Hôm nay vì , Doanh Chính nảy ý thị sát dân tình, bèn vi hành khỏi cung đến những cánh đồng bên ngoài thành để tận mắt xem đời sống của dân chúng.
Là cấm vệ, Cố Nam chỉ thể theo. Dù mấy năm nay thế đạo bình yên hơn nhiều nhưng vẫn còn lưu khấu, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Nàng thở dài, tháo mặt nạ xuống, cất trong áo: "Bệ hạ, chúng vẫn nên sớm về cung. Nếu gặp cướp, thần e thể bảo vệ chu ."
Doanh Chính Cố Nam, một tiếng, ánh mắt dừng một lúc mới rời , nâng thanh kiếm trong tay: "Tiên sinh cần lo, trẫm cũng kẻ trói gà chặt."
Không khí ở đồng quê mang theo chút mùi đất, cánh đồng trải dài đến tận chân trời. Hai bên đường trồng đủ loại hoa màu, đa phần là lúa.
Từ xa thể thấy vài nông dân đang gánh nước từ con đường nhỏ xuống ruộng, vài khác thì bên bờ ruộng, cầm mấy chiếc bánh hấp trắng ăn, cùng .
Ngày nay, nước Tần những việc như đốt sách chôn Nho thu binh khí trong thiên hạ để yếu dân. Dù cuộc chiến với Bách Việt tiêu tốn ít quốc lực và dân lực, nhưng thời thịnh thế cũng manh nha xuất hiện.
Chỉ cần phân chia hết đất đai của ba nước còn , trong nước sẽ định, khi đó quốc thái dân an là điều trong tầm tay.
Doanh Chính dừng bước, cúi xuống bên một thửa ruộng, những cây lúa non, đưa tay chạm lá xem xét gốc rễ của chúng.
Sau khi kênh mương khơi thông, hoa màu đều tưới tiêu , mấy năm nay thu hoạch khả quan.
"Này, ai đang gì trong ruộng nhà thế?"
Một giọng vang lên từ xa, đó một lão hán tay chắp lưng từ ruộng phía bước tới.
Doanh Chính dậy, với lão ông: "Lão trượng, chúng chỉ là qua đường, thấy lúa nên dừng xem một chút thôi."
"Người qua đường ?" Lão hán quan sát hai một lượt, gật đầu : " cũng đừng xuống ruộng, lỡ dẫm nát lúa thì ?"
"À, ." Doanh Chính ngượng ngùng bước lên khỏi ruộng.
Lão hán trang phục của hai , thấy cả hai đều mang kiếm thì cũng hề sợ hãi, chỉ tỏ vẻ hiểu: "Các vị là dân di cư đến ? Đi con đường nhỏ thể gặp cướp, mang kiếm phòng cũng đúng."
Cố Nam bên cạnh gì, Doanh Chính ở đó, cô cũng tiện lên tiếng.
Doanh Chính dường như định tiết lộ phận, bèn thuận theo lời lão hán: "Phải, chúng từ phía tây di cư đến, ở đây dễ sống hơn nên đến đây định cư."
"Phía tây, đất Sở ? Nơi đó quả thật yên , mấy năm còn đ.á.n.h với Bách Việt, thảo nào các vị di cư."
"Lão trượng," Doanh Chính tỏ vẻ khó xử: "Chúng đường nhiều ngày, thể xin chút nước uống ?"
"Lão phu gì nhiều, nhưng nước thì vẫn ." Lão hán gật đầu, : "Mời hai vị lán nghỉ chân."
Hai theo lão hán một cái lán giữa đồng. Lão hán rót cho họ hai bát nước mát, tiện tay đưa cho hai cái bánh hấp.
"Lão trượng, thế ..." Doanh Chính do dự cầm lấy bánh.
"Không , ăn . Mấy năm nay cuộc sống hơn , chứ ai dám nghĩ đến chuyện ăn bánh hấp trắng." Lão hán xua tay, hiệu cho hai cần câu nệ.
"Không hai vị là...?"
Do dự một lúc, Doanh Chính về phía Cố Nam, dường như đột nhiên nghĩ điều gì đó.
"Ồ," , ôm lấy vai Cố Nam: "Đây là thê tử của ."
"Hự!" Cố Nam vốn đang bên cạnh uống nước, thấy lời của Doanh Chính, suýt chút nữa thì phun cả ngụm nước , may mà kịp nhịn .
Cô liếc về phía Doanh Chính, thấy đang liên tục nháy mắt hiệu, ý cô phối hợp.
"Ha ha." Cô gượng hai tiếng, lau nhẹ khóe miệng đang co giật, với lão hán: "Chào lão bá."
"Ừ, ." Lão hán , Doanh Chính : "Chàng trai trẻ quả là phúc."
" thế, cũng nghĩ ."
Doanh Chính cảm nhận bờ vai đang ôm, tay bất giác siết chặt thêm một chút, mặt nở một nụ khẽ.
Đột nhiên, cảm thấy gì đó chọc eo . Cúi đầu xuống, thấy Cố Nam đang dùng vỏ kiếm Vô Cách chọc nhẹ sườn .
Doanh Chính gượng, trong mắt lộ một chút bất đắc dĩ, đành buông vai Cố Nam . Một lọn tóc xanh của nàng rơi xuống, lướt qua ngón tay khiến tay Doanh Chính khựng trong giây lát.
Ông lão dáng vẻ của hai , lắc đầu: "Cãi ?"
Nói xong, lão hán sang Doanh Chính: "Ta trai, vợ con như tiên nữ thế , là đàn ông thì nhường nhịn một chút chứ, để cãi ."
"Ha ha, là của ." Doanh Chính thả tay xuống, gãi đầu .
Hắn thầm bên cạnh, ngắm những đường nét gương mặt nàng và bất chợt nghĩ.
Có lẽ nàng thật sự là tiên nữ giáng trần.
Cố Nam thì đen mặt đó, để ý đến ánh mắt của Doanh Chính.
"Được , ăn chút gì , chắc các vị đường mệt lắm ."
Ông lão lấy một chiếc bánh hấp đưa lên miệng c.ắ.n một miếng. Lão cũng việc nửa ngày ngoài đồng, bụng cũng đói.
"Vâng, cảm ơn ông."
Doanh Chính cầm bánh hấp c.ắ.n một miếng. Cố Nam cũng thở dài, cảm ơn cầm một chiếc.
Bánh hấp mềm, ăn miệng còn vị ngọt thanh, thực sự ngon.
Gió đồng nhẹ thổi cho mùa hè quá nóng nực. Nhìn xa, ruộng lúa trải dài tới tận chân trời. Những nông dân mặc áo ngắn đang tưới nước trong ruộng.
Có vài đứa trẻ ở góc ruộng đang bắt ếch hoặc nghịch bùn, chạy qua ruộng lúc nào cũng va mấy cây mạ, khỏi lớn mắng một hai câu đùa chạy .
Ngồi mái lá, ăn bánh hấp, thấy khát thì uống một ngụm nước mát, một cảm giác khoan khoái lan tỏa khắp , thực sự thoải mái.
"Này, thằng nhóc , đừng nhổ mạ trong ruộng!"
Ông lão gọi một đứa trẻ đang tò mò nhổ mạ xuống, Doanh Chính và Cố Nam lắc đầu.
"Ôi, bọn trẻ con bây giờ ngày càng hiểu chuyện." Nói xong, lão uống cạn nước trong bát tiếp: "Lớn từng mà còn nhổ mạ chơi. Thời của , tầm tuổi thể xuống ruộng cày cấy ."
Nói ông cầm ấm rót đầy bát nước của : "Thời đó chúng cả ngày đói meo, dám đụng thứ gì trong ruộng, thì đ.á.n.h c.h.ế.t."
"Nhìn bây giờ mà xem," lão liếc đứa trẻ trong ruộng: "Chỉ chơi đùa."
Thời Chiến Quốc, thanh niên trai tráng đều trận, trẻ con và già cũng xuống đồng việc. Bây giờ, đàn ông chỉ cần nghĩa vụ quân sự và lao dịch vài tháng mỗi năm, thời gian còn thể ở nhà, cần già và trẻ con lụng vất vả nữa.
Doanh Chính cạnh ông lão ông than phiền nhưng cảm thấy phiền, ngược còn vẻ hứng thú lắng , thỉnh thoảng thêm vài câu, hai chuyện vui vẻ.
Cố Nam thì yên lặng bên cạnh, xa cánh đồng lúa xanh tươi. Cảnh vật ở thôn quê thật sự lòng thanh thản. Thỉnh thoảng tiếng gọi của nông dân và tiếng của trẻ con vang lên.
Một tay nàng nắm chặt thanh Vô Cách, cảnh giác quanh. Nếu gì bất thường, nàng sẽ tay ngay lập tức.
"Lão trượng, mấy năm nay, vụ mùa ở đây thế nào?" Doanh Chính những cây mạ trong ruộng, hỏi.
"Hừm," ông lão đến đây tươi : "Ta quá , vụ mùa gần đây là nhất trong mấy năm qua ."
"Quan đó , nhà nào cũng ruộng cày." Ông lão thở dài, nếp nhăn mặt giãn .
"Thêm đó, mấy năm nay thời tiết cũng thuận lợi, nhà nào cũng lương thực dư thừa. Có nhà còn đem đổi lấy tiền, lên chợ mua vài thứ."
"Cuộc sống cũng hơn nhiều ." Ông lão ăn nốt miếng bánh cuối cùng.
"So với thời trẻ của , cuộc sống bây giờ mới thực sự đáng sống."
Như nhớ thời xưa, lão trầm giọng : "Thời đó, thực sự dám nghĩ đến chuyện sống, sống ngày nào ngày đó thôi."
Nói xong, lão hán cúi đầu đôi tay : "Nếu bà lão nhà còn sống thì , bà cũng thể hưởng phúc."
"Ai mà , đ.á.n.h trận xong, chia ruộng, về đến nhà chỉ thấy một nấm mồ!"
Dưới mái lá còn ai gì. Doanh Chính trầm mặc một lúc, cũng gì cho .
Ông lão xua tay : "Ôi, nghĩ nhiều nữa, các vị khó xử . thực sự, hai còn trẻ, hãy sống cho . Thời buổi thật khó ."
"Vâng, chúng ." Doanh Chính nghiêm mặt .
Cố Nam bên cạnh cũng đành gật đầu: "Vâng, cảm ơn lão trượng."
Ăn xong bánh, hai cũng rời .
Trên con đường nhỏ giữa đồng, cỏ dại mọc xen lối , Cố Nam theo Doanh Chính.
Doanh Chính xa, hỏi: "Tiên sinh trách trẫm vì chuyện ?"
Cố Nam phía bất đắc dĩ buông thõng vai.
"Bệ hạ, những chuyện đùa như nên tránh ."
"Ha ha ha, nhưng thực sự nghĩ đến việc lập gia đình ?" Doanh Chính đầu hỏi.
"Bệ hạ, chuyện của thần ngài cũng , vẫn là nên lỡ dở cuộc đời con gái nhà ." Cố Nam khổ.
Doanh Chính phía xong ho khan một tiếng. Ai bảo tìm con gái nhà chứ.
Nhìn phía thấy Cố Nam đeo mặt nạ, ánh mắt Doanh Chính lóe lên một chút đau xót.
Hắn đầu, tiếp tục về phía .
Đột nhiên như nghĩ điều gì đó, Doanh Chính .
"Tiên sinh, trẫm tuần du thiên hạ, quan sát tình hình dân chúng, lập chế độ để cải thiện đời sống. Trẫm thăm dò sông núi, cúng bái tế lễ, cầu mong mưa thuận gió hòa. Thực thi pháp luật Đại Tần, tuyên dương uy đức, khảo sát quân sự và chính sự các nơi. Tiên sinh thấy thế nào?"
Cố Nam ngẩn : "Tuần du?"
", trẫm tuần du đến nước Tề."
Tần diệt Tề mà đổ máu, nên nhân lực và vật lực của Tề bảo tồn nguyên vẹn. Tề dựa núi và biển, thương mại phát triển, kinh tế phồn thịnh, vốn là một cường quốc, đây là cơ sở để Tần điều động lương thảo. Tề là nước cuối cùng trong sáu nước diệt, do đó chính quyền Tần đối với Tề còn nhiều lơ là.
Hơn nữa, việc cải cách ở Yên, Tề, Sở vẫn thiện. Doanh Chính tuần du nước Tề, rõ ràng cũng ý đồ riêng của .
Hãm Trận Doanh
Trong doanh trại của Hãm Trận doanh, Cố Nam khoanh tay ở một góc thao trường, mặc giáp trụ. Nhìn thao trường, một nhóm binh lính mặc giáp đen đang xếp hàng chạy, chừng trăm . Đây là một đội trong Hãm Trận doanh.
Mặt trời hôm nay khá gay gắt, ánh nắng rọi xuống cát thao trường nóng rực lên. Những binh sĩ đang chạy đều mặc giáp đen dày cộm, lưng mang khiên lớn cao hơn cả . Với trang nặng nề như , bình thường e rằng cũng vững, chứ đến chạy vòng cái nắng như thế .
Mồ hôi ướt đẫm áo trong giáp trụ, bên trong mặt nạ chắc cũng ướt sũng. Mồ hôi từ khe hở của mặt nạ chảy , nhỏ giọt giáp, kịp rơi xuống đất nắng bốc . Binh lính thở hổn hển, mỗi bước chạy đều lảo đảo.
Ngoài những đang chạy thao trường, bên cạnh còn một nhóm binh lính mặc giáp đen, cợt những đang chạy mệt như ch.ó c.h.ế.t.
Vài năm một , Hãm Trận doanh sẽ đổi binh lính nên ai tướng quân bao nhiêu tuổi, cũng ai liệu các đời tướng lĩnh là cùng một . Thậm chí nhiều tướng quân trông như thế nào, chỉ theo lời đồn, tướng quân là một nữ nhân.
Hôm nay đội trong lúc huấn luyện bàn luận xem tướng quân mặc váy trông như thế nào, đúng lúc tướng quân thấy, nên chỉ thể trách họ xui xẻo mà thôi.
Nói cho cùng, đội bàn tán về ai bàn, bàn về tướng quân.
"Nhanh hơn nữa, nếu hôm nay các ngươi sẽ bữa trưa ."
Cố Nam bên thao trường trời, lạnh lùng , giọng truyền tai từng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-61-lan-hop-tac-khong-thanh.html.]
"A!" Đội binh lính đang chạy thao trường kêu lên một tiếng, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
"Này tướng quân, bọn họ còn kêu , nghĩ thể nhanh hơn nữa." Một binh lính bên cạnh .
"Mẹ kiếp." Vài binh lính trong đội chạy hét lên.
"Hahaha."
Đang lúc trong thao trường ồn ào, một binh lính từ xa chạy đến, đến bên cạnh Cố Nam, hành quân lễ.
"Có chuyện gì?" Cố Nam binh lính hỏi, giọng trầm. Bọn nhóc ngày nào là gây chuyện cho .
"Tướng quân." Binh lính đến gần cảm thấy giọng Cố Nam , lưng lạnh toát, lập tức thẳng .
"Tướng quân, tướng quân Mông Điềm đang đợi ngoài ."
"?" Cố Nam ngẩn .
Mông Điềm?
Sau đó với binh lính: "Cho ."
"Vâng." Binh lính đáp một tiếng, nhanh chóng rời .
Hừ, tâm trạng tướng quân hiện , nhất đừng ở lâu, tránh vạ lây.
Lúc rời , y còn đội binh lính đang chạy vòng thao trường, trán rịn mồ hôi lạnh. Trời nóng thế mà chạy vòng, họ gì.
Sau khi binh lính rời lâu, Mông Điềm từ ngoài cổng doanh trại .
Khi Hãm Trận doanh huấn luyện, Mông Điềm thường đến xem, lâu dần, phần lớn binh lính đều nhận .
Thấy Mông Điềm tới, những binh lính đang xem náo nhiệt dậy: "Chào tướng quân."
"Ừ, việc gì." Mông Điềm xua tay, hiệu họ cần đa lễ về phía Cố Nam.
"Cố tướng quân." Đứng Cố Nam, Mông Điềm hành quân lễ. Những năm qua, cũng còn dáng vẻ thiếu niên nữa.
"Ngươi tìm chuyện gì?" Cố Nam mặt lạnh như tiền những binh lính trong thao trường hỏi.
Mông Điềm cũng nhận tâm trạng Cố Nam lắm, liếc những binh lính đang chạy mà hình , khóe mắt giật giật.
Có vẻ như đến đúng lúc .
"Tướng quân, đây là..." Mông Điềm về thao trường hỏi.
"À." Cố Nam đáp một tiếng, đầu : "Không gì, chỉ là huấn luyện thường lệ thôi."
"À, , ." Mông Điềm vẻ hiểu, mặc dù cũng đây là huấn luyện thường lệ nhưng rằng lúc nên hỏi nhiều.
"Tướng quân, gần đây thành lập một đội quân mới, hôm nay mời tướng quân đến duyệt quân." Mông Điềm thẳng vấn đề. Cố Nam cũng còn đùa giỡn nữa, Mông Điềm đầy ngờ vực: "Đã thành lập một đội quân mới ?"
"Vâng." Mông Điềm : "Phương pháp huấn luyện mà tướng quân dạy thực sự là một kỳ sách, thành lập một đội quân mới để luyện tập theo đó."
"Ồ, ." Cố Nam : "Vậy sẽ cùng ngươi xem họ luyện tập thế nào ."
Phương pháp huấn luyện của Hãm Trận doanh do liên quan đến vấn đề nội lực nên khó áp dụng rộng rãi. Vì , Cố Nam điều chỉnh hệ thống huấn luyện quân đội hiện đại, kết hợp với một quy chế quân đội đương thời, biên soạn một cuốn binh thư huấn luyện, hy vọng thể áp dụng quân đội Tần để nâng cao sức chiến đấu tổng thể.
Lúc đó, Cố Nam bàn bạc với Mông Điềm về khả năng triển khai phương pháp . Phải rằng Mông Điềm hổ danh là danh tướng lưu danh sử sách, tài năng thiên bẩm về binh pháp. Trong cuốn binh thư cũng những sửa đổi của để hệ thống phù hợp hơn với binh lính Tần.
Không ngờ rằng nhanh như kết quả.
Cố Nam đội binh lính đang chạy ở xa : "Được , thể dừng ."
Đội binh lính thở phào nhẹ nhõm, lảo đảo dừng , chống tay lên đầu gối thở hổn hển.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, gần một ngàn binh sĩ thao trường, im lặng , mặc giáp nhẹ, tay cầm giáo dài dựng bên cạnh. Lưỡi giáo phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Chỉ cần đó, họ toát một khí thế quân sự lạ lùng khiến ngoài dám đến gần.
Theo tiếng vó ngựa vang lên, một vị tướng mặc giáp đen dẫn theo một khác tới quân trận.
Người phía mặc giáp trắng, mặt nạ lạnh lùng, eo mang một thanh kiếm đen mỏng. Nàng đang cưỡi ngựa, về phía quân trận.
Quân trận ngàn về phía nàng, đồng thời nàng cũng về phía họ.
Ánh mắt bình thản quét qua, một luồng khí lạnh lẽo lập tức bao phủ tâm trí họ, thời tiết nóng bức dường như cũng trở nên lạnh .
Không khí trở nên khô khốc. Binh sĩ giữa trận địa đa phần mặt mày tái nhợt, tránh ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ đó.
Người mặc áo giáp trắng từ ngựa nhảy xuống, chậm rãi bước về phía .
Tiếng bước chân nặng nhưng cho trong trận địa đều cảm thấy lồng n.g.ự.c như đè nén.
Khi tiếng bước chân càng gần, áp lực càng lớn, cuối cùng đến mức thở cũng khó khăn. đến đây, tất cả trong quân đội đều thẳng, ai phát tiếng nào.
Mông Điềm Cố Nam, cảm nhận sát khí liên tiếp truyền đến, giống như đang quân địch bao vây. Hắn thấy mắt mơ hồ, hít sâu một mới tỉnh táo .
Nhìn quân sĩ mặt đều căng thẳng như thể chuẩn xung trận, mỉm bất lực.
Trong nước Tần , thể dùng khí thế của một mà áp đảo cả ngàn quân, chắc chỉ mặt.
Nghĩ đến đây, sang vị tướng quân mặc áo giáp trắng bên cạnh.
Dường như thấy cảnh tượng ngày xưa, một một ngựa, chắn cửa Hàm Cốc Quan, ngăn cản liên quân sáu nước hùng mạnh.
Mông Điềm siết chặt tay, quân đội trướng. Làm tướng soái, như Hãm Trận doanh, dù là ngàn vạn quân địch cũng lùi bước.
Sẽ một ngày, cũng sẽ dẫn quân đội của , cửa quan khiến kẻ thù của Đại Tần dám xâm phạm.
Đứng trong quân trận, những binh lính chỉ cảm thấy lạnh nhưng đổ mồ hôi, ngay cả tay cầm thương cũng ướt đẫm.
Một tiếng bước chân trầm trọng truyền đến, vài qua thấy một đội quân mặc giáp đen đang tiến đến.
Đây cũng là một đội mà Cố Nam dẫn đến.
Quân giáp đen cầm binh khí, chỉ mặc áo giáp, che mặt, đến trận quân nghìn mới dừng .
đội quân giáp đen chỉ trăm , đó tỏa sát khí khiến những trong trận nghìn hầu như bỏ vũ khí chạy trốn.
Nhìn thấy bộ dạng của họ, quân giáp đen , ánh mắt mang vài phần chế giễu.
"Các ngươi cúi đầu gì?" Một trai trẻ trận quân hét lên: "Ngẩng đầu lên cho họ thấy khí thế của chúng !"
Chàng trai đó mặc quân phục của Mông gia quân, vai khoác một tấm áo choàng đen, mặt mày tái nhợt, thể thấy cũng đang chịu áp lực lớn.
khi hét xong, bèn rút kiếm dài bên hông , thanh kiếm phát một tiếng "keng", hét lên: "Vì vinh quang của Mông gia quân!"
Cố Nam thấy trai trẻ, hỏi Mông Điềm: "Tiểu Nghị ?"
Mông Điềm cũng sang, ánh mắt mang một phần tự hào, gật đầu: " là cháu trai."
"Cậu lớn nhanh thật!"
Dường như tiếng hét của trai trẻ phá vỡ khí thế áp đảo. Binh lính trong Mông gia quân ánh mắt đỏ bừng, ngẩng đầu lên, giơ thương lên hét: "Mông gia quân!"
Khí thế một nữa ngưng tụ, lay động cả lá cờ trận. Quân giáp đen trận cũng ngẩn , thu ánh mắt khinh thường, nghiêm túc quân trận mặt.
"Ha ha ha ha." Mông Điềm khí thế bừng bừng của quân , lớn, bước lên phía , rút kiếm bên hông , giơ cao, hét lớn: "Vinh quang cho Đại Tần!"
Ngàn cây thương dựng thẳng, ngàn hét: "Vinh quang cho Đại Tần!"
Tiếng hét hùng dũng vang trời.
Cố Nam quân đội , những ngọn thương dựng cao.
Ngọn thương , là biểu tượng của một quốc gia.
Trong Cung Thất
Cố Nam bước khỏi quân doanh, qua cung điện.
"Trời đất huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang!"
Tiếng sách vang lên từ trong cung, nội dung bài khiến Cố Nam cảm thấy như xa cách cả một thế giới.
Mấy chục năm , trong cung cũng một đứa trẻ mặt nàng sách như .
Đi theo âm thanh đó, nàng đến phủ của một công tử. Ngoài cửa hầu, lẽ lệnh lui .
Phủ Cố Nam là của ai. Những năm qua Doanh Chính chỉ nạp một phi tần, hoàng hậu. Đứa trẻ trong phủ chắc là con của vị phi tần đó, tên là Phù Tô.
Còn Hồ Hợi trong lịch sử, đời đời.
Phù Tô là con trai duy nhất của Doanh Chính, bây giờ chắc đến tuổi học chữ.
Cố Nam phủ công tử một lúc .
Trong sân.
Một đứa trẻ mặc áo trắng nhạt bên bàn, trông sáu bảy tuổi, tay cầm một cuốn trúc thư.
Trong sân trồng một loại cây hoa nhưng dường như mùa hoa nở, cây cối chỉ lá xanh, giữa các kẽ lá thỉnh thoảng thấy vài nụ hoa nhỏ.
Dưới hiên, Doanh Chính đó, tay chắp lưng, mỉm đứa trẻ sách.
Ánh mắt mang chút hoài niệm. Đây là bài học đầu tiên dạy năm xưa, chỉ mười sáu chữ.
Doanh Chính nheo mắt, mắt hoa dường như nở rộ, cánh hoa trắng bay lượn trong sân, theo gió rơi xuống đất, rơi bàn.
Một đứa trẻ mặc đồ đen một cô gái mặc áo trắng.
"Mười sáu chữ , cho ngươi . Trời đất huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang, nhật nguyệt doanh tắc, thần túc liệt trương."
Giọng của cô gái mơ hồ, áo trắng thoát tục.
"Ngươi hiểu ?"
"Thưa , con hiểu."
Cô gái , nụ như thế nào thì còn nhớ rõ. Chỉ cô đặt tay lên đầu đứa trẻ, giọng ôn hòa .
"Trời màu xanh đen, đất màu vàng, vũ trụ hình thành trong trạng thái hỗn độn. Mặt trời mọc lặn, mặt trăng tròn khuyết, các vì giăng đầy trong vũ trụ bao la."
"Đây là trạng thái hình thành của trời đất. Trời, đất, mặt trời, mặt trăng, các vì đều ở trong đó."
"Hiểu ?"
"Hiểu ."
Trước mắt lóe lên, những cánh hoa trắng biến mất dấu vết, chỉ còn cảnh sân vườn xanh tươi.
Doanh Chính mơ hồ đưa tay , tay hằn những nếp nhăn của tuổi tác.
Ánh mắt cay đắng, lâu mới mỉm khẽ.
Quả nhân, cũng già .
"Phụ hoàng."
Thiếu niên trong sân đầu gọi.
Doanh Chính tiếng gọi tỉnh giấc, thấy con trai đang bối rối cầm cuộn sách tre trong tay.
"Có chuyện gì ?" Doanh Chính mỉm tiến gần, mặt thiếu niên hỏi.
Thiếu niên gãi đầu, cẩn thận : "Phụ hoàng, con hiểu nghĩa của câu ."
Cậu dường như sợ phụ hoàng trách mắng.
Doanh Chính , đưa tay vỗ nhẹ đầu : "Đến đây, để phụ hoàng giải thích cho con ."
Nói , xếp bằng xuống mặt con trai.
Nhìn chiếc bàn, lẩm bẩm.
"Trời xanh đen, đất ánh vàng!"
Hoàng hôn buông nhẹ, lời như ngày cũ, nhưng khi hoa trắng rơi, liệu xưa còn như cũ?
Năm 218 TCN, Tần Thủy Hoàng bắt đầu chuyến đông tuần.
Ông tuần tra khắp thiên hạ để thị uy bốn phương, lập đàn tế lễ, xem xét chính sự. Xe ngựa của ông lăn bánh đến các quận huyện, kiểm tra việc thực thi pháp luật nhà Tần và xem xét đời sống nhân dân. Trong chuyến tuần du, ông vẫn xử lý quốc sự tại các trạm dịch.