Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 72: Người không thể chết đói cũng sẽ đói
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:00:34
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chíp chíp."
Ngoài sân, một gốc cây nhỏ, hai con chim non đang ríu rít chuyền cành, thỉnh thoảng cất lên tiếng hót trong trẻo.
Mùa xuân luôn tràn đầy sức sống. Hai bên đường là những mầm non mới nhú ruộng, điểm thêm sắc xanh cho mảnh đất xám đen.
Một thiếu niên đang cầm cuốc xới đất mảnh ruộng gieo trồng. Dáng ngay ngắn, mang vẻ trầm tĩnh. Cậu mặc áo ngắn màu nâu, hình rắn rỏi, làn da ngăm vì nắng, trông như ruộng nhiều năm.
Sau khi xới xong đất, thiếu niên nghỉ bên bờ ruộng, đặt cuốc sang một bên, phủi lớp đất dính tay.
Nắng ấm chiếu xuống , nóng như mùa hè, còn gió mát thổi qua. Thời tiết dễ chịu khiến khoan khoái. Thiếu niên thảnh thơi mái che lợp cỏ cạnh ruộng.
Trong mái che một hộp gỗ đơn giản. Mở , bên trong là một bát cơm lúa mì nhỏ, trông vẫn nguội hẳn, đó còn hai miếng rau khô. Thiếu niên đó, dùng đũa gắp một miếng rau khô, từ tốn ăn cơm.
Giữa đồng ruộng, ngoài tiếng côn trùng kêu, âm thanh nào khác, chỉ thỉnh thoảng thấy tiếng gió thổi qua đám cỏ khô. Ở chốn thôn dã, tranh thủ nghỉ ngơi cũng là một niềm vui.
Cách thửa ruộng xa là một căn nhà nhỏ dựng bằng cỏ và gỗ. Nói là nhà nhỏ nhưng cũng hẳn, ngôi nhà bốn, năm gian phòng và một cái sân nhỏ.
Trước sảnh trong sân treo một tấm rèm cỏ, thể thấy lờ mờ bên trong một đang , một tay cầm quạt phe phẩy, tay cầm một cuốn sách. Từ trong sảnh truyền tiếng sách khe khẽ, giọng chắc là của một thiếu niên, đôi khi còn xen lẫn tiếng ngâm nga khe khẽ.
Ở một góc khác của sân là gian bếp, khói đang bốc lên, vẻ như đang nấu gì đó. Khói nhẹ nhàng bay lên tan biến trung.
Một lúc , khi trời bắt đầu nhá nhem tối, phía tây chân trời ánh lên sắc đỏ, khói bếp trong sân ngừng , tiếng sách trong sảnh cũng dừng.
Một thiếu nữ mười hai, mười ba tuổi từ bếp vui vẻ bước . Cô bé mặc áo hồng nhạt, tóc thắt bím, lông mày lá liễu, mắt sáng. Không thể là nhưng cô nét duyên dáng của một cô em gái nhà bên.
Cô sân, múc nước từ giếng rửa tay gọi trong sảnh: "Trọng , ăn cơm thôi."
Người trong rèm cỏ dường như đang ở tư thế nửa nửa , vẫy tay, một giọng lười biếng vọng : "Biết , gọi cả Thúc của em ."
"Biết ." Thiếu nữ thở dài. Anh hai nhà ngày nào cũng sách trong sảnh, chẳng gì khác, cứ lười biếng thế , ai chăm sóc thì chẳng .
Cô lắc đầu, khỏi cửa. Ngoài căn nhà là những thửa ruộng. Cô bước ruộng, chạy về phía mái che lợp cỏ.
Trong mái che, thiếu niên đất lúc nãy ăn xong cơm, đang uống nước.
Thiếu nữ chạy đến bên ruộng, vẫy tay gọi: "Thúc , ăn cơm thôi."
Thiếu niên trong mái che tiếng gọi, liền bước . Thấy em gái xa xa vẫy tay, , đáp : "Biết ."
Nói , vác cuốc lên vai, xách theo hộp cơm ăn xong, bước khỏi ruộng.
Nắng chiều chiếu xuống, phủ lên cánh đồng một lớp màu đỏ nhạt. Mây trời phía tây lấp lánh, ánh sáng rực rỡ, bóng kéo dài. Một cảnh tượng thôn quê thật yên bình.
Thiếu niên cày ruộng bước nhà, ngửi thấy mùi cơm thơm, liền đặt cuốc và hộp cơm xuống bên cửa. Thấy em gái đang bày cơm lên bàn, mỉm : "Trọng , rửa tay ăn cơm ."
"Ừ, vội, đói." Thiếu niên gãi đầu.
Cô gái ngạc nhiên : "Huynh ở ngoài đồng cả ngày, đói chứ?"
Chàng trai gượng: "Đồ ăn buổi sáng mang , mới ăn xong nên cũng đói lắm."
"Đồ ăn buổi sáng ư?" Cô gái ngẩn chống tay hông, giận dỗi , "Ta với Trọng với bao nhiêu , đồ ăn buổi sáng mang ngoài ăn ngay. Huynh để đến tối mới ăn, chẳng nguội cả ?"
"À..." Chàng trai lộ vẻ ngượng ngùng, khổ, "Ta quên mất mà."
"Lúc nào cũng là quên." Cô gái lườm một cái.
Đôi mắt trai động, liền chuyển chủ đề: "Trọng vẫn đến?"
"Huynh ?" Cô gái sắp xếp bát đĩa, "Vẫn như khi, đang nghĩ về bức tranh 'Sóc Phương Nữ' nào đó, ngày nào cũng ."
Nói , cô bĩu môi: "Ta thấy hồn vía như bức tranh đó lôi mất ."
"Haha, thể như ," trai đến giếng lấy nước rửa tay, "Năm đó Trọng cùng cha du ngoạn, tình cờ thấy bức tranh 'Sóc Phương Nữ' trong nhà , kinh ngạc vì vẻ tuyệt sắc, từ đó thường ở nhà chép . Chắc chỉ là ngưỡng mộ tài nghệ của xưa, chứ vì cô gái trong tranh."
"Nói nhỉ," cô gái lẩm bẩm.
Trong gian nhà sân, sách lúc đang đó, tay cầm một cuộn tranh, ngẩn ngơ . Người cũng là một trai, mặc áo dài trắng, bên cạnh đặt một chiếc quạt lông. Mặt mày sáng sủa, trong mắt luôn mang một vẻ khó tả. Dáng vẻ tuy tuấn tú nhưng cũng là một thanh niên rạng rỡ.
Hắn bức tranh trong tay, thở dài, tự nhủ: "Vẫn thiếu một chút thần thái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-72-nguoi-khong-the-chet-doi-cung-se-doi.html.]
"Trọng , đừng tranh nữa, ăn cơm ." Ngoài cửa vang lên tiếng gọi của em gái.
Chàng trai cầm tranh, lắc đầu : "Đến ngay." Hắn bức tranh cuối, cẩn thận cuộn và cất .
Ngôi nhà nhỏ ở Nam Dương tuy yên tĩnh nhưng cũng thiếu tiếng .
Cuối thời Đông Hán, đây đúng là thời kỳ nhà Hán suy tàn, trong nước yên, khói lửa chiến tranh sắp nổi lên.
"Bộp."
Một cành cây khô đường giẫm gãy, một bước từ khu rừng ven đường. Người mặc chiếc áo xám trắng, trông vẻ lấm bẩn. Trên đầu đội một chiếc nón lá, tay chống một cây gậy đen, lưng đeo một rương sách trông khá nặng.
"Khụ." Người ho khan một tiếng. Bụi trong rừng khá nhiều.
"Rột rột..."
Bụng kêu lên một tiếng. Người xoa xoa bụng, thở dài tựa vệ đường. Ngước lên, tay khẽ nhấc vành nón, một giọng mệt mỏi thốt lên: "Ai da, đói quá, chẳng còn sức mà nữa ."
Bát đĩa ăn xong rửa sạch, vẫn còn ướt, đặt lên bàn. Cô gái mặc áo hồng nhạt lau tay tạp dề. Một trai ở cửa, mân mê nông cụ. Chàng trai còn tựa hiên nhà, ngáp dài, lấy một cuốn sách từ trong áo , lười biếng .
Trời âm u nhưng tối hẳn. Cô gái ngẩng đầu trời, mùa xuân tối chậm, đợi đến khi trời tối hẳn chắc còn một lúc nữa. Suy nghĩ một chút, cô với hai : "Trọng , Thúc , em ngoài nhặt ít củi, nhà hết củi ."
"Ừ, ," trai sách đáp, giọng lơ đãng nhưng vẫn thêm một câu, "Trời sắp tối , nhớ về sớm."
Chàng trai ở cửa dừng việc trong tay, : "Nghe lời Trọng nhé."
"Biết mà," cô gái tươi lấy một cái gùi, ngoài.
Đường làng buổi tối yên tĩnh, mặt đường đất mềm lẫn với cỏ. Tiếng ếch kêu vang giữa những lùm cỏ im bặt. Trên đường vọng tiếng hát khe khẽ, thành lời, chỉ là tiếng ngân nga một giai điệu quê hương du dương, hòa cùng tiếng ếch kêu, côn trùng rả rích giữa cánh đồng chiều.
Tiếng hát gần , một cô gái nhảy chân sáo đến, gùi lưng đầy cành khô lá rụng. Ngoài cánh đồng một khu rừng, ở đó luôn thể nhặt củi.
Theo con đường nhỏ rừng, cô gái miệng ngâm nga, tâm trạng vui vẻ, nhặt những cành lá khô rơi đất. Mấy ngày nay mưa nên chúng đều khô cong, củi mồi lửa đều .
"Tí tách."
Là tiếng mưa rơi lá. là nhắc tào tháo, tào tháo đến. Cô gái ngẩng đầu, thấy một lớp mây mỏng kéo đến tự lúc nào.
Cơn mưa xuân trong rừng đến là đến, rơi lất phất, lớn nhưng cũng gây khó chịu. Củi trong gùi lẽ cũng mưa ướt, dùng ngay.
"Xào xạc."
Mưa rơi đều, nhẹ nhàng rải xuống cánh đồng. Mưa chiều trong ánh tà dương mang theo chút sắc vàng. Nhìn từ xa, cảnh núi rừng, đồng ruộng như nhuộm một màu vàng đỏ, là một cảnh khiến đắm chìm. lúc lúc để ngắm cảnh. Dầm mưa thì chẳng dễ chịu chút nào.
Cô gái dùng tay che đầu, mang gùi lưng chạy về nhà.
"Lộp độp, lộp độp."
Một mặc áo xám đang trong rừng, bên cạnh là một chiếc rương tre, chiếc nón rơm che mặt. Không là tiếng mưa ồn ào những giọt mưa rơi đ.á.n.h thức cô. Người áo xám nhấc nhẹ chiếc nón lên, đôi mắt vành nón yếu ớt trời, bất đắc dĩ : "Mưa ?"
"Thật là, nghèo còn mắc cái eo." Người áo xám gãi đầu, càu nhàu dậy. Vốn đói, bây giờ lẽ còn chịu mưa suốt đêm. Cô đặt tay lên chiếc rương, thấy đó như một luồng khí lan tỏa, các giọt mưa đập đều tự nhiên trượt xuống. Cô lẩm bẩm, "Không ướt nữa," mở rương .
Những cuốn sách bên trong lộ , đầy ắp, gần như chật kín chiếc rương lớn. Cô lật xem qua, thấy tất cả sách đều ướt, mới chuẩn đóng rương .
"Ơ?" Cô đột nhiên ngạc nhiên, lật giở giữa hai cuốn sách, "Sách 'Thanh Nang' , nhớ là để ở đây mà." Trong rương thiếu mất một cuốn. Cô nhớ một lúc mới nhướn mày, "À, đó đưa cho một thanh niên , suýt nữa quên mất."
Chuyện đó xảy vài năm , nhưng với cô, thời gian cũng chẳng là bao. Tuy nhiên, cô quên hỏi tên của thanh niên đó. "Không Hoa Đà cuốn 'Thanh Nang Thư' nữa , nếu chẳng trùng tên ," cô lẩm bẩm lắc đầu, "Thôi, chuyện cứ để hẵng tính."
Nói , cô đóng rương , dậy ngoài rừng. Cô xem gần đó nhà nào để xin ngủ nhờ, nếu ngủ trong rừng ngày mưa thế thật khổ sở. Ngoài rừng là một cánh đồng lúa non. Đã là đồng ruộng thì gần đó hẳn nhà dân.
Ánh mắt cô dừng ở một chỗ, thấy một cô gái đội mưa, đeo một cái gùi, vội vàng chạy. Hướng cô gái chạy, thể lờ mờ thấy vài căn nhà tranh. Đi xem thử thôi, hy vọng chỗ tránh mưa.
Nghĩ , áo xám chỉnh nón, xốc chiếc rương tre lên lưng, cầm lấy cây gậy đen bên cạnh về phía những ngôi nhà xa xa. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng bên tai.
Trong tiểu viện của ngôi nhà, tiếng sách khe khẽ vang xa trong tiếng mưa.
"Bước khỏi cổng thành Tề, xa trông về phía Đãng Âm. Trong làng ba ngôi mộ, san sát như . Hỏi mộ của ai, là của Điền Cương, Cổ Dã Tử. Sức mạnh dời non Nam, văn tài kinh thiên hạ. Một sớm gièm pha, hai quả đào g.i.ế.c ba sĩ. Ai bày mưu kế, chính là Tướng quốc nước Tề, Yến Tử."
Trong nhà của Gia Cát ở Long Trung, Tương Dương, ngâm bài "Lương Phụ Ngâm".
"Trọng , mưa mà em gái vẫn về?" Chàng trai ở cửa, lo lắng trời mưa, hỏi đang hiên.