Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 75: Vật không thuộc về chốn ao tù
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:00:37
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người trong đình bắt đầu chơi đàn. Âm thanh trong trẻo và cao vút, nhẹ nhàng vang vọng bên bờ sông. Dường như tiếng xa dần, ngay cả tiếng ồn ào trong tửu lâu cũng tan biến, chỉ còn tiếng đàn lắng đọng, hòa với cảnh sắc non sông.
Người qua đường tình cờ thấy, bước chân chậm . Có dừng lắng , đình suy tư, một lát mới rời . Cảnh , , tiếng đàn , tất cả hòa quyện thành một tuyệt cảnh.
Người trong đình đắm chìm tiếng đàn. Đột nhiên, thấy tiếng bước chân phía .
Tiếng đàn dừng . Chàng trai trong đình mỉm bất đắc dĩ, đầu , thấy một ngoài đình. Người đó mặc áo trắng, trong tay cầm một bình rượu.
Thấy trong đình đầu, khẽ: "Thật xin , tiếng đàn , vốn phiền. nơi thực sự là chỗ uống rượu . Nếu phiền, thể cho một chỗ ? Yên tâm, uống xong sẽ ."
Chàng trai trong đình ngẩn , từng ai "chọn nơi uống rượu". nghĩ , chính cũng chọn nơi , nơi đây quả thực là một chỗ .
Cậu mỉm , mời : "Ngài cần khách sáo, cứ . Có cùng uống rượu cũng là một điều thú vị."
"Cảm ơn các hạ." Người mặc áo trắng mang rượu đình, dựa một bên xuống, mở bình rượu uống.
Ngoài đình, thể thấy dòng sông xa xăm, thuyền bè qua khiến lòng thoáng đãng. Rượu ngọt, mang hương hoa lê của mùa xuân, loại rượu ngon nhưng rượu nhà hương vị riêng. Cảnh như , uống thấy say một nửa.
Người mặc áo trắng hài lòng đặt bình rượu xuống. Chàng trai ôm đàn, cầm lấy chén rượu, khẽ cúi chào : "Tại hạ Chu Du, tự Công Cẩn. Không các hạ tên là gì?"
Người mặc áo trắng , dường như ngờ đối phương sẽ bắt chuyện. Vốn dĩ cô chỉ đến mượn chỗ uống rượu.
Chu Du, Chu Công Cẩn. Cô đầu tiên là ngạc nhiên, đó lắc đầu. Thật trùng hợp, quá trùng hợp.
"Ta là Cố Nam, tên tự."
"Chưa tên tự?" Giọng Chu Du chút ngờ vực.
Dường như thấy sự ngạc nhiên đó, Cố Nam , im lặng một lúc nhẹ nhàng giải thích: "Chưa kịp đặt tên tự, trưởng bối trong nhà qua đời."
"Vậy ." Ánh mắt Chu Du mang theo chút áy náy, đó , nâng chén rượu, hào sảng , "Ta tự phạt một chén." Nói xong thì uống cạn.
Hai thêm gì, vốn dĩ cũng quen . Chu Du tiếp tục chơi đàn, Cố Nam uống rượu một . Tiếng đàn du dương khiến rượu thêm vài phần dư vị, lẽ thêm chút say nồng, khiến càng say.
Khi kết thúc một khúc, đôi tay Chu Du nhẹ nhàng chạm dây đàn, thở dài. Khúc nhạc vẫn thể chơi , sai một nốt.
Cố Nam bên cạnh khẽ lắc bình rượu, gần như uống cạn. Nghe Chu Du thở dài, cô trong cơn say: "Hà tất thở dài. Khúc nhạc vốn khó chơi, chỉ sai một nốt là ."
Chu Du ngạc nhiên, ngẩng đầu lên: "Các hạ cũng hiểu âm luật ư?" Có thể sai một nốt, chắc hẳn thông thạo.
"Hiểu chút ít." Cố Nam uống cạn ngụm rượu cuối cùng, treo bình rượu lên eo. Uống hết , cô cũng nên .
trong mắt Chu Du ánh lên vẻ hứng thú: "Các hạ thích rượu hoa lê ?"
"Hử?" Không hiểu Chu Du hỏi , Cố Nam ngạc nhiên , bình rượu eo , . "Rượu hương vị riêng."
"Vậy mua cho ngài một bình nữa, ngài chơi một khúc cho ?" Chu Du . Người chỉ thể tiếng đàn của , hiếm khi gặp thể trong đó, hứng thú.
Cố Nam đó suy nghĩ. Một khúc đổi một bình rượu cũng đáng, dù cô cũng còn nhiều tiền.
Cô gật đầu: "Cũng ."
"Ngài chờ chút." Chu Du lên, mua rượu.
Cố Nam trong đình, ánh mắt rơi cây cổ cầm đặt ở đó. Cây đàn từ gỗ ngô đồng. Đàn từ gỗ ngô đồng tính định, âm thanh mềm mại, trầm ấm, và theo thời gian sử dụng, âm sắc càng .
Cô cũng chút hiểu về đàn, còn nhớ là một xưa dạy lâu đây. Khi , đó dạy cô đàn cũng dùng đàn gỗ ngô đồng.
Cố Nam cây đàn một lúc, cho đến khi Chu Du trở về với rượu.
Uống một ngụm rượu, cô đặt cây cổ cầm lên đùi, mơ màng đặt tay lên dây đàn. Đã lâu chơi, tay lụt nghề .
Dây đàn đầu ngón tay gảy, phát âm thanh vang vọng như tiếng suối trong núi. Cô nhiều bản nhạc, nhưng một bản cô nhớ bao giờ chơi. Đó là bản nhạc mà một bạn cũ dạy cô. Sau khi đó qua đời, bạn tên là Bá Nha. Bản nhạc hình như gọi là "Cao Sơn Lưu Thủy".
Sau tiếng đàn thứ hai, tiếng đàn vang lên. Chỉ là khúc dạo đầu khiến Chu Du ngẩn . Dường như thấy một cuộn tranh vĩ đại đang mở mắt. Theo tiếng đàn, bức tranh dần hiện , lúc là một làn sương mù mênh mông, từ đỉnh núi cao đến tận cùng sông dài, dường như bao trùm cả cảnh sắc núi sông tầm mắt.
Nếu như Cố Nam của đây thể chơi khúc nhạc trong trận chiến, nhưng thể chơi "Cao Sơn Lưu Thủy". bây giờ, cô cũng nắm phần nào ý nghĩa của nó.
Tiếng đàn ngừng nhưng âm thanh còn vang vọng. Cố Nam đặt cây đàn xuống, cầm bình rượu uống một ngụm.
Chu Du còn đang mơ màng, mãi đến khi dư âm tan biến, mới đưa đ.á.n.h giá: "Rất khí phách."
"Haha." Cậu cầm chén rượu bên cạnh, uống một ngụm lớn, khẽ. Nhìn lên, nghiêm túc đ.á.n.h giá Cố Nam từ xuống , : "Ngài chắc chắn là vật trong ao tù."
"Quá khen ," Cố Nam lắc đầu, "Ta chỉ là một du khách mà thôi."
"Ta quá," Chu Du khẽ, dấu tay, "Hôm nay khúc đàn của ngài, thật sự thể say một trận."
Đối với , hôm nay thực sự là một ngày vui. Trước tiên là tin tức đó, đó gặp một tuyệt vời như , còn gì mong cầu hơn?
Chu Du mỉm , đầu về phía sông. Sáng nay tin Tào Tháo triệu tập các chư hầu cùng đ.á.n.h Đổng Trác, rằng Giang Đông sắp biến động. Nhà Hán cũng sẽ đổi.
Cậu đột nhiên hứng thú, bên cạnh, ấm áp hỏi: "Ngài nghĩ thế giới ?"
"Thế giới ư?" Cố Nam nuốt xuống ngụm rượu, hương thơm còn lưu giữa môi và răng. "Bốp." Sóng nước bên vỗ đá ven bờ, phát tiếng ầm ầm.
"Haha," Cố Nam , bên cạnh đặt bình rượu xuống. "Ta chỉ là một khách qua đường, thế giới , Chu Lang cần hỏi ."
Chu Du đặt đàn sang một bên, cầm bình rượu và chén tự rót. Cậu nở nụ khẽ, tùy tiện: "Ngài cứ , tại hạ xin lắng ."
Thực chỉ là chợt hứng thú, xem một thể chơi khúc nhạc vĩ đại như thì cái thế nào về thế giới.
Thấy Chu Du thực sự hỏi, Cố Nam nhướng mày, dựa lan can của đình. Không uống thêm rượu, cô chỉ lắng tiếng sóng, thở dài.
Nhìn về phía sông, cô : "Thế giới sắp loạn, nhà Hán sắp sụp đổ."
Giọng cô thất vọng. Dân chúng nhà Hán sống lắm, nhưng ít nhất trong vài trăm năm qua, hiếm khi loạn lạc. Mặc dù vẫn khổ sở, nhưng ít chịu cảnh chiến tranh, vẫn thể sống. So với thời Chiến Quốc, cuối thời Tần, lúc đó dân chúng mất sáu bảy phần mười, thời Hán vua Vương Mãng, thiên hạ gặp nạn, dân chịu nổi sự biến động như .
Cô hiện giờ thu thập nhiều kiến thức từ các học giả. Trong đó, nông nghiệp, giáo dục, công thương, cải cách đều tiến triển. Nếu thế giới yên , minh quân xuất hiện, cô thể trình bày những điều lên triều đình, truyền bá cho thế giới, giúp quốc gia định lâu dài. Đây cũng là cách cô theo đuổi sự thịnh vượng hòa bình mà cần dùng đến chiến tranh.
Tiếc rằng, bây giờ chỉ còn vài bước nữa là đến thời kỳ cuối Đông Hán. Thế giới sắp chứng kiến cảnh lửa chiến tranh.
Thế giới sắp loạn, nhà Hán sắp sụp đổ. Chu Du thấy tám chữ , ánh mắt về phía Cố Nam sáng lên, nhưng nét mặt vẫn giữ bình tĩnh. Cậu mỉm , cầm chén rượu uống.
"Ngài đùa . Nói những lời thật là đại nghịch bất đạo."
"Thật ?" Cố Nam liếc Chu Du một cái. Tiếng sóng vỗ bên cạnh. Cô hỏi: "Chẳng lẽ, Chu Lang nghĩ như ?"
Chu Du Cố Nam thật sâu, khóe miệng vẫn giữ nụ .
"Hiện nay trong triều, gian thần loại bỏ, ngoại thích cũng thể can thiệp chính sự. Hiến Đế lên ngôi, còn Đổng Thái sư dẫn hai mươi vạn thiết kỵ Tây Lương ủng hộ, đại cục định. Bên ngoài, loạn Hoàng Cân bình định, tàn quân thể gì . Nội ngoại đều yên, các hạ thể rằng thế gian sẽ loạn lạc?"
Nói xong, cầm chén rượu chúc Cố Nam một cái uống cạn.
Chu Du... Cố Nam lắc đầu: "Hiến Đế trẻ tuổi căn cơ, thể chấp chính. Đổng Trác nắm quyền, hung hãn vô đạo. Thần mạnh vua yếu là điềm chẳng lành. Hai mươi vạn quân Tây Lương là bảo vệ Hán triều, bằng là áp chế Hán triều. Trong triều gì yên ?"
"Bên ngoài, tứ di xâm lấn, các chư hầu cát cứ, Công Tôn, Viên, Tôn, Lưu, Trương, Mã. Hán triều phân rã, mười nhà trống chín, thể ngoại ?"
"Chu Lang đừng đùa với ."
"Bốp." Lại một tiếng sóng vỗ khi Cố Nam dứt lời.
Thế sự hỗn loạn, nhưng mấy ai thể thấu? Chu Du tự cho rằng thấu, nhưng ít khi gặp thể thấu như . Người mặt dù đơn giản nhưng nêu rõ sự suy tàn của Hán triều.
Nụ mặt càng rõ hơn. Cậu cầm bình rượu, nhẹ gõ chén rót thêm. Cậu hỏi thêm một câu, khí phách của mặt .
"Vậy các hạ cho rằng, sẽ thế nào?" Rượu rót đầy, giơ chén lên mặt Cố Nam.
Cố Nam cầm lấy chén rượu, giơ lên.
"Chư hầu nổi dậy, quần hùng tranh bá."
Ánh sáng nghiêng xuống.
"Ha ha ha!" Chu Du bật , trong tiếng mang theo niềm vui thích. Cậu giơ chén rượu lên, chạm nhẹ chén của Cố Nam.
"Câu đáng để uống!"
Ngẩng đầu, uống cạn chén rượu, thở dài một . "Du gặp Cố quân, quả như Bá Nha gặp Tử Kỳ, chỉ hận gặp muộn màng."
Dù Chu Lang khuôn mặt thanh tú, nhưng khi kết giao, vài phần hào sảng. Lần , Chu Du để Cố Nam , kéo cô đủ thứ chuyện. Hai đẩy chén đổi cốc, uống đến nửa ngày.
"Ợ." Chu Du mặt đỏ bừng, ợ một cái, nửa say nửa tỉnh dựa đình, giơ chén rượu trống , "Cố quân, hiếm khi gặp tri kỷ, và ngươi cạn một chén nữa nhé?"
Hôm nay chuyện thỏa thích. Hai bàn luận về các chư hầu, tứ di, phân tích thế cục. Đây là đầu tiên gặp thể chuyện rõ ràng như .
Uống rượu bàn chuyện hùng thiên hạ, đời còn gì vui hơn?
Cố Nam Chu Du một cách bất đắc dĩ. Người tửu lượng , thích cạn chén, mới uống vài bình say như . Phải rằng rượu thời Tam Quốc độ cồn cao, cơ bản chỉ như nước uống cồn.
"Ngươi sắp say , đừng uống nữa."
"Ha ha," Chu Du sờ mũi , "Tửu lượng bằng Cố quân."
Mặt đỏ bừng, dựa đình, đầu dòng nước chảy, đột nhiên : "Cố quân, chúng bàn về chư hầu, Cố quân tin ?"
Gió mát thổi qua, xua tan rượu, chỉ còn nửa say.
"Tin gì?" Cố Nam xếp bằng.
Nhìn dòng sông lớn cuộn trào, Chu Du tự tin , mang theo men say : "Giang Đông sẽ một hùng chủ xuất hiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-75-vat-khong-thuoc-ve-chon-ao-tu.html.]
Cố Nam nhẹ nhàng nhắm mắt : "Ngươi tự tin như ?"
"Du luôn tự tin những gì thấy," Chu Du đầu, mang theo men say, Cố Nam. Mày mắt ửng hồng, dung mạo tuấn tú, nếu nữ tử ở đây, e rằng "Mỹ Chu Lang" mê hoặc.
"Không bằng, và Cố quân đ.á.n.h cược một ván nhé?" Cậu chơi đùa với chén rượu trống, cảnh Giang Đông, "Nếu hùng chủ Giang Đông lập, Cố quân hãy đến cùng việc nhé? Với tài năng của Cố quân, ngươi và , sẽ vực dậy thế gian ?"
Mắt Chu Du đầy hào khí, khóe miệng nhếch lên. "Không Cố quân nghĩ , đại trượng phu nên lập nghiệp trong loạn thế để lưu danh một đời ?"
"Ta cược với ngươi," Cố Nam bình thản .
Lời Chu Du ngẩn : "Tại ?"
"Tại ư?" Cô đè nón xuống, "Ta còn sức để tranh danh đoạt lợi nữa."
Cố Nam lấy một sợi tơ liễu rơi nón xuống. "Ngươi gặp là duyên, bằng tặng ngươi một bài ca nhé?"
"Cố quân, hát ." Trong mắt Chu Du lộ vài phần thất vọng. Cậu hiểu, tại mặt chí hướng. Trong tiếng đàn vang vọng đó, là cả giang sơn vạn dặm, nếu trong lòng nghĩ đến, thể vang lên trong tiếng đàn?
Cố Nam để ý Chu Du nghĩ gì, nhẹ nhàng hát:
"Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông,Bạc đầu ngọn sóng cuốn hùng.Thị phi thành bại theo dòng nước,Sừng sững cơ đồ, bỗng chốc .Núi xanh nguyên vẻ cũ,Mấy độ bóng tà dương.Bạn bè gặp gỡ, vui chén rượu,Chuyện đời tan trong một cuộc ."
Tiếng ca trong trẻo hòa cùng nước sông cuồn cuộn. Sóng trào về đông, thật giống như con đang ở trong dòng sông lớn, để cho những đợt sóng cuốn .
Cố Nam hát xong, chỉ chỉ Chu Du, mỉm : "Chuyện của và ngươi, chuyện thiên hạ, chuyện của những hùng kiệt xuất đời, với đời chẳng qua chỉ là một câu chuyện phiếm để , ?"
Câu hỏi khiến Chu Du trả lời , chỉ thì thầm hát bài hát. Bài hát thực sự khiến suy nghĩ.
"Tài học của Cố quân khiến tại hạ ngưỡng mộ. Cố quân, chúng đều còn trẻ, nên phấn đấu vì chí lớn, cớ mang tâm trạng u ám như ?"
Chu Du sai, trong bài hát phần lớn là cảnh chiều tà, như của một thấu thế sự. Chu Du sai , còn trẻ, nhưng Cố Nam thì .
Cố Nam dậy, cô chuẩn rời .
"Chu Lang, gì để theo đuổi, nhưng điều theo đuổi ở một triều, một đời."
Chu Du ngẩn . Không ở một triều, một đời, thể ở ? Chí lớn của một đời , tận cùng chẳng là tận cùng của một đời ? Một đời qua, mất thì còn gì để theo đuổi?
"Vậy điều ngài theo đuổi ở ?"
Cố Nam đeo chiếc rương tre lên lưng, phía , trầm ngâm : "Trong cái ."
Như thể thứ cô đang mang lưng một chiếc rương tre, mà là gánh nặng ngàn cân. Cô thêm. Trong chiếc rương chứa đựng tất cả những gì cô học cả đời, cũng là tất cả những gì cô theo đuổi.
Ông già cô thấy thời đại thái bình, nhưng trong thế gian , gì triều đại vạn năm? Triều đình hưng vong, thiên hạ phân hợp. Chỉ cần lòng còn tham vọng, hỗn loạn sẽ bao giờ chấm dứt.
Điều cô là truyền bá giáo lý cho hậu thế. Bất kể là triều đại nào, thời gian nào, đều thể giúp con an bình, thiên tai đói kém, c.h.ế.t vì chiến tranh.
Điều hứa, cô nhất định sẽ . Thế giới đói kém, thời đại thái bình mà ông già mong , cô sẽ thấy . Bởi vì thế giới hàng triệu , tự tạo nên thời đại thái bình, quốc gia vĩ đại.
Vì , cô thể đ.á.n.h cược với Chu Du. Nếu Đông Hán loạn lạc, cô sẽ chọn cách nhanh nhất để chấm dứt loạn thế.
Chu Du hiểu trong hộp tre của Cố Nam gì. Cậu ngẩn một lúc mỉm thông suốt.
"Vậy Du giữ Cố quân nữa. Mỗi đều chí hướng riêng. Chu Công Cẩn sẽ dùng những gì học để thể hiện hoài bão trong loạn thế ."
Chu Du dậy, ngà ngà men say, chỉ tay dòng sông lớn: "Lấy Giang Đông khởi điểm, gặp gỡ hùng thiên hạ!"
Chu Du và Gia Cát Lượng đều phụ danh tiếng, nhưng hiện tại, Chu Du vẻ mạnh hơn Gia Cát Lượng một chút. Cố Nam . Giang Đông Chu Lang, nhớ kỹ . Ta sẽ xem thử, loạn thế Giang Đông sẽ dậy sóng thế nào.
"Như , xin cáo từ ." Cố Nam bước khỏi đình.
Chu Du . Cố Nam vẫy tay, đầu : "Không cần tiễn."
Người áo trắng bước cảnh sắc Giang Đông.
Chu Du tại chỗ. Vừa , như thấy rõ dung mạo đó vành nón. Trong ánh mắt , chăng là một cái thoáng qua. Dưới vành nón, dường như là một nữ tử xinh .
Nữ tử? Chu Du ngẩn lắc đầu. Chắc là say nên nhầm.
Nghĩ , áo trắng biến mất khỏi tầm mắt, mỉm trong đình.
Cố quân, hy vọng gặp , chúng là đối thủ. Du sẽ nương tay.
Quán rượu ven đường vẫn đang rao bán, hương rượu còn vương. Trên đường, tơ liễu rụng, qua tấp nập. Tiếng trong tửu lầu vẫn lắng.
Chiều dần buông. Dưới ánh tà dương, dòng sông một vẻ riêng.
Người áo trắng mang rương tre, tay cầm một cây gậy đen dọc bờ sông. Cô gặp Gia Cát Lượng và Chu Du, đột nhiên cô gặp một nữa. Người đó chắc khó tìm.
Lên kế hoạch xong, cô vẫy tay gọi một chiếc thuyền sông: "Chủ thuyền, đưa qua sông."
Thuyền dừng , nhanh chóng đầu, lướt bờ.
"Quân gia ?"
"Bờ bên ." Người áo trắng chậm rãi bước lên thuyền, đặt rương tre bên cạnh, ôm cây gậy đen xuống.
"Được , quân gia vững nhé." Sào tre chống bờ, nhẹ đẩy, thuyền rời bến, tiến dòng sông. Gió sông thổi tới, áo choàng bay nhẹ.
Trong sông, bóng buồm đơn độc xa dần, lướt sóng mà .
(Lời tác giả: Có độc giả hỏi về tuổi của Gia Cát Lượng và Chu Du. Trong lịch sử, Chu Du sinh năm 175, Gia Cát Lượng sinh năm 181, chênh lệch 6 năm cũng nhiều. Trong câu chuyện, một sự kiện vì sự tham gia của Cố Nam thể khiến dòng thời gian khác với lịch sử. Điều cũng là để cân nhắc thứ tự xuất hiện của các nhân vật, mong hiểu cho.)
Ở Nhữ Nam một danh sĩ tên Hứa Thiệu, giỏi xem tướng, danh tiếng cao, yêu thích bình phẩm nhân vật. Ông thường tự đ.á.n.h giá đương thời, thành văn. Người danh tiếng lớn, đời ưa chuộng.
Ông đ.á.n.h giá đồng hương, phê phán thời chính, khen quá đáng, giấu điều , thể phân biệt , trung gian. Sau khi đ.á.n.h giá, đều tin phục. Người đ.á.n.h giá ai nổi danh. Việc thu hút danh sĩ bốn phương đến ngưỡng mộ, tranh nhận một chữ của Hứa Thiệu vinh dự.
Việc đ.á.n.h giá nổi tiếng một thời, thực hiện đầu mỗi tháng nên gọi là "Nguyệt đán bình".
Đánh giá từng nhận xét về một , nhưng từng công bố, là do ép buộc.
Người đó đe dọa, Hứa Thiệu đưa lời nhận xét: "Gian thần trong thời thái bình, hùng trong thời loạn" (cũng bản: "Hiền thần trong thời trị, gian hùng trong thời loạn").
Nếu là thường, nhận xét như lẽ sẽ nổi giận, nhưng đ.á.n.h giá khi ngẩn , lớn rời , tự : "Tháo ." Không là vị "hiền thần", vị "gian hùng".
Trên con đường lớn, một chiếc xe ngựa đang chạy qua. Con ngựa kéo xe bước chậm rãi, đường đều tự giác nhường lối. Nhìn trang trí xe và ngựa kéo, ai cũng bên trong vương tước thì cũng là quý nhân. Người bình thường gặp những như chỉ thể cúi đầu tránh xa.
Bên đường, một đứa trẻ ăn xin đang , quần áo bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối. Bàn tay nhăn nheo giơ cái bát vỡ, cầu xin gì đó trong đám đông. Miệng phát những tiếng "a a" như thể . Có lẽ là dân tị nạn từ đến, hình gầy gò lẽ lâu ăn uống.
Mọi cũng đều tránh xa, vòng, bịt mũi với vẻ mặt ghê tởm.
Cùng là những khác tránh xa, ăn xin và quý nhân khác nhiều, nhưng cũng giống .
Người đường tránh xa xe ngựa, né tránh ăn xin, qua phố để một lời mắng thấp, hoặc là nhổ nước bọt, c.h.ử.i mắng đứa trẻ.
Xe ngựa dần xa.
Đứa trẻ ăn xin bỏ ở góc đường, dùng tay che miệng ho, n.g.ự.c phát những tiếng nặng nề. Cái bát vỡ đặt vô lực xuống đất, đôi mắt vốn trong trẻo giờ đục ngầu. Vừa c.h.ử.i cô là "súc sinh", cô là con hoang. Cô nhà, con hoang, chỉ là những cầm d.a.o kiếm, một ngày xông , chẳng còn gì cả.
Đôi mắt đứa trẻ đầy vẻ c.h.ế.t chóc. Có lẽ một đời , sinh là để chịu khổ nạn thế gian, ai cũng .
"Keng."
Một âm thanh nhẹ vang lên mặt. Đứa trẻ ngơ ngác ngẩng đầu. Trong cái bát vỡ ba đồng tiền.
"Em bé, em đường từ Nhữ Dương đến Trần Lưu thế nào ?"
Ánh sáng mặt che khuất. Một đội nón tre, xổm mặt cô. Khi đó xuống, cô thấy rõ một chút dung mạo bên . Đứa trẻ thế nào về vẻ đó, chỉ đó là dung mạo nhất mà cô từng thấy. Người đó mang một biểu cảm cô lâu thấy, là sự c.h.ử.i mắng và ghê tởm, mà là đôi mắt cong, khóe miệng nhẹ nhếch, khiến sợ hãi.
Đứa trẻ ăn xin nắm c.h.ặ.t t.a.y áo mặt như sợ đó bỏ .
"Cảm ơn, cảm ơn," giọng cô bé e dè. khi cúi đầu thấy đôi tay đầy bùn đất của , cô vội vàng rút tay về, giấu lưng. Trên tay áo đó dính hai dấu tay đen nhẻm, rõ ràng nền áo trắng.
"Xin , xin ," đứa trẻ liên tục cúi đầu, nhỏ giọng hoảng hốt. Trong suy nghĩ của cô, bẩn áo , chắc sẽ nổi giận.
"Không ," như cô nghĩ, đó dường như để tâm, mỉm , chỉ một hướng, "Nếu đến Trần Lưu, hướng đó ?"
Đứa trẻ ngượng ngùng, cuối cùng gật đầu: " ." Cô qua nhiều nơi, con đường gần đây cô đều .
"Vậy, cảm ơn nhé." Người áo trắng , đưa tay xoa đầu cô. Rồi dậy rời , biến mất trong đám đông.
Đứa trẻ tại chỗ một lúc, cuối cùng nhặt cái bát vỡ, cầm lấy ba đồng tiền.
Từ Giang Đông thẳng lên phía bắc đến Nhữ Dương, Cố Nam định dừng lâu, thẳng đến Trần Lưu. Nếu , thể sẽ gặp mà cô gặp.
Đi giữa đám đông, cô sờ n.g.ự.c . Trong đó còn một đồng tiền nào. Ba đồng là bộ tài sản còn . Thở dài một cách bất đắc dĩ, cô bỏ tay xuống. Cảm giác đói bụng thật khó chịu, dù cô thể c.h.ế.t đói .
Cuối đường là cổng thành. Số lượng binh lính ở đây nhiều hơn bình thường. Mấy ngày nay, qua các thành đều như , tăng cường phòng thủ, phố cũng nhiều quân đội di chuyển, dường như chuẩn cho chiến tranh.
Đi về phía cổng thành, bên cạnh là một tửu lầu. Một ăn mặc như nho sĩ đang dựa cửa sổ ăn uống, tuổi ba mươi. Trên môi hai chòm râu nhỏ, nhúc nhích theo miệng ăn, trông vẻ khôi hài. Một đôi lông mày rậm, thấy ngốc nghếch mà vài phần tinh khôn. Đôi mắt lớn nhưng khiến khó đoán.
Người nho sĩ trung niên vẻ ngoài nổi bật, ăn một miếng cơm, nhai nhồm nhoàm, ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ, dòng qua , mỗi mỗi vẻ. trong mắt ông, hầu hết đều giống . Ông cho rằng đời chỉ hai loại : nên chuyện, và vô dụng.
Ông học một chút tướng học, thỉnh thoảng cũng từng đ.á.n.h giá vài , về việc , ông vẫn tự tin.
Miệng phát tiếng nhai. Trong mắt nho sĩ trung niên mang chút nhàm chán. Hôm nay cũng như ngày, ông thấy một nào đáng để xem.
Đang chuẩn thu hồi ánh mắt, ông liếc phố cuối, dừng ở đó.
Một áo trắng qua, nổi bật giữa đám đông, đầu đội nón tre, lưng là một cái rương tre cao bằng nửa .