Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 81: Nhớ Lấy Dáng Vẻ Đẹp Nhất Là Đủ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:00
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào buổi trưa, Cố Nam vườn hoa trong sân, tay cầm kéo tỉa cành. Bài kiểm tra buổi sáng cô thu và đặt trong phòng nhưng cô vội chấm. Sau nhiều năm duy trì thói quen ban ngày đường, ban đêm sách, cô quen việc ban đêm hơn.
Linh Khởi trong sân một quyển binh thư. Mọi khi, nếu Cố Nam gọi ăn cơm buổi tối, cô bé sẽ dứt . hôm nay, cô bé thỉnh thoảng ngẩng đầu Cố Nam, dáng vẻ thôi.
"Sư phụ." Linh Khởi một nữa gấp quyển sách tay, gọi Cố Nam.
Cố Nam đầu cô bé, bất lực.
"Bài kiểm tra đến ngày mai mới chấm xong. Khởi Nhi, con hỏi ba , đừng lo lắng quá."
Linh Khởi dường như vẫn lo lắng nhưng vẫn gật đầu, cúi xuống mở sách tiếp.
Cố Nam dáng vẻ bồn chồn của cô bé, đột nhiên :
"Phải , Khởi Nhi, chờ một chút."
Linh Khởi ngạc nhiên, Cố Nam dậy phòng. Một lúc , Cố Nam trở , tay cầm một thanh kiếm sắt. Thanh kiếm kiểu tiêu chuẩn, nó ngắn và nhẹ hơn kiếm sắt thông thường. Bên ngoài bọc vỏ kiếm màu đen, cán kiếm khắc hoa văn hình hổ, một kiểu dáng khá phổ biến.
Có thể thấy đây danh kiếm gì, mà chỉ là một thanh kiếm thường rèn ở các lò rèn thông thường.
Cố Nam đưa thanh kiếm cho Linh Khởi, nhướng mày :
"Lần thấy con thanh kiếm trong tiệm rèn phố, tuy đồ nhưng mua một thanh, con cứ dùng tạm."
Nói xong, cô đặt thanh kiếm tay Linh Khởi xuống bên vườn hoa.
Sư phụ nhiều tiền, vì dù một thanh kiếm, Linh Khởi bao giờ với Cố Nam. Một thanh kiếm tốn hàng chục đồng, đáng để tiêu khoản tiền .
Linh Khởi ôm kiếm im lặng. Cảm giác giống hệt như khi cô bé ba đồng tiền mà sư phụ cho là ba đồng cuối cùng của .
Sư phụ luôn tỏ để tâm đến điều gì, ngay cả chuyện của cũng . Khi khác, luôn khẽ. Tuy là , nhưng nụ đó luôn khiến khác cảm thấy thiện cách, thể tiếp cận.
thực , để tâm nhiều điều và luôn đối xử với khác.
Linh Khởi ngẩng đầu Cố Nam trong bộ áo trắng, tay cầm kéo tỉa những cành lá thừa trong vườn hoa. Kể từ khi ở đây, hễ việc gì, sẽ đó tỉa hoa cỏ.
"Sư phụ." Linh Khởi gọi nhỏ.
"Ừm?" Cố Nam đáp một tiếng, đầu .
"Tiên sinh thích hoa cỏ ?"
Linh Khởi ôm thanh kiếm trong lòng, rõ cảm giác là ấm áp lạnh lẽo.
Cố Nam ngừng tay kéo. Một lúc , một bông hoa đang nở trong vườn, giọng ôn hòa hỏi:
"Khởi Nhi, con thấy bông hoa thế nào?"
Linh Khởi bông hoa đang nở. Cô bé đây là loài hoa gì nhưng lẽ là hoa mùa đông, đang nở rộ thời điểm .
Nghĩ một lúc, cô bé : "Hoa ."
Cố Nam gật đầu, đột nhiên một câu đầu cuối:
"Ta thấy hoa sẽ tàn, sẽ khô héo."
Đôi mắt cô chăm chú bông hoa như thể đang thấy cảnh nó héo úa, cuối cùng rụng xuống hòa đất bùn.
"Khởi Nhi, con xem, loài hoa nào nở mãi tàn, cảnh sắc ngàn năm như cũ ?"
Linh Khởi hiểu ý Cố Nam, chỉ lắc đầu.
"Không loài hoa nào nở mãi tàn."
Ngừng một chút, cô bé thêm: "Chỉ cần nhớ lấy dáng vẻ nhất khi hoa nở là ."
" , chỉ cần nhớ lấy dáng vẻ nhất khi hoa nở là ."
Cố Nam khẽ, nhếch môi.
Người nâng kéo lên: " nếu thấy quá nhiều, nhớ quá nhiều, thể quên thì ?"
Chiếc kéo đặt bông hoa, nhẹ nhàng cắt một cái, bông hoa lìa cành rơi xuống.
Cố Nam cầm bông hoa lên, , đặt tay lên đầu Linh Khởi, vén tóc cô bé . Người đặt bông hoa màu trắng nhạt lên tóc cô bé mỉm :
"Rất ."
Linh Khởi sững tại chỗ, khuôn mặt đỏ bừng.
"Con... con dọn phòng."
Nói , cô bé ôm kiếm dậy, lúng túng chạy phòng.
"Ha ha."
Cố Nam đó bật . Cười xong, cô một xuống bên vườn hoa.
Hôm , bài kiểm tra chấm xong, Linh Khởi bài khá . Tào Ngang, theo cách của hậu thế, là đạt. Bài kiểm tra 100 điểm mà chỉ 45 điểm.
Tào Ngang từ doanh trại về, đường về phủ thì gặp em trai sáu tuổi của là Tào Phi.
Tào Phi thấy Tào Ngang, lo lắng bảo đừng về gặp cha. Ban đầu, Tào Ngang để ý.
khi bước phòng khách, thấy Cố đối diện Tào Tháo, mà Tào Tháo thì đang cầm một tờ bài kiểm tra, mặt đen như đ.í.t nồi.
Lúc đó, Tào Ngang chạy nhưng kịp.
Ngày hôm đó, Tào Ngang mười sáu tuổi, đầu tiên cảm nhận áp lực từ gia đình.
Đầu năm mới, các chư hầu khắp nơi thương nghị, quyết định giương cờ thảo phạt Đổng Trác. Trong một thời gian ngắn, hịch kêu gọi vang khắp nơi, quy tụ đông đảo, các lộ chư hầu cùng khởi binh.
Trong đó, chủ yếu là: Thái thú Bột Hải Viên Thiệu, Hậu tướng quân Viên Thuật, Ký Châu Mục Hàn Phức, Thứ sử Dự Châu Khổng Do, Thứ sử Duyện Châu Lưu Đới, Thái thú Hà Nội Vương Khuông, Thái thú Trần Lưu Trương Mạo, Thái thú Quảng Lăng Trương Siêu, Thái thú Đông Quận Kiều Mạo, Thái thú Sơn Dương Viên Di, Tướng quốc Tế Bắc Bào Tín, Thái thú Trường Sa Ngô Thành Hầu Tôn Kiên, và Trung lang tướng U Châu Công Tôn Toản. Tổng cộng mười tám lộ chư hầu hợp binh tại Quan Đông, lập thành liên quân thảo phạt.
Ban đầu, Viên Thiệu và Vương Khuông đóng quân ở Hà Nội; Trương Mạo, Lưu Đới, Kiều Mạo, Viên Di và Bào Tín đóng quân ở Toan Táo; Viên Thuật đóng quân ở Lỗ Dương, Tôn Kiên từ Trường Sa đến hội quân với Viên Thuật; Khổng Do đóng quân ở Dĩnh Xuyên; Hàn Phức thì ở Nghiệp Thành cung cấp quân lương. Viên Thiệu cử minh chủ, tự xưng Xa Kỵ tướng quân, các chư hầu khác đều ban chức vị, Tào Tháo phong Phấn Vũ tướng quân.
"RẦM!"
Một bàn tay nặng nề vỗ mạnh xuống bàn, phát một tiếng vang trầm.
Một đàn ông hình vạm vỡ đó, dáng béo mập, bề ngang bằng hai gộp . Với cú vỗ của , dường như cả chiếc bàn đều rung chuyển.
Người đó trông thật hung dữ, khuôn mặt thô bạo, râu quai nón dựng . Đôi mắt mở to, mũi thở phì phò nặng nề, vẻ mặt dữ tợn. Mỗi khi thở gấp, vai khẽ nhô lên. Các thị nữ và hầu bên cạnh đều sợ hãi cúi đầu, dám lên tiếng. Người ghế chính nghiến răng, cuối cùng bật một câu:
"Lũ phản thần tặc tử !"
Gió rít qua, cái lạnh khô rát thổi má như d.a.o cắt, khiến cảm thấy đau rát. Có lẽ vì gió lạnh mặt đông cứng , nên ai nấy đều biểu cảm gì, lặng lẽ đó.
Tiếng vó ngựa đạp nền đất cứng lạnh lẽo, phát âm thanh khô khốc, bờm ngựa gió thổi bay phần phật. Hàng ngàn binh sĩ cầm cờ và binh khí, khoác áo giáp lạnh lẽo, im phăng phắc.
Cố Nam dắt một con ngựa đội hình. Cô bao lâu trong quân ngũ. dù là bao lâu, quân đội luôn là một hình ảnh đổi: im lặng và nghiêm trang.
"Cố cưỡi ngựa ? Chiến mã khá hung dữ, cần cẩn thận." Tào Tháo dặn dò. Hôm nay cũng ít , phần lớn thời gian đều về phía Tây, mày rậm nhíu chặt, đang nghĩ gì.
Nhìn vẻ mặt , điều lo lắng dường như là cuộc thảo phạt Đổng Trác. Dù trận chiến tuy bắt đầu nhưng khó cơ hội thắng lợi, cũng hiểu điều . Điều lo lắng dường như còn là chuyện khác.
Cố Nam con ngựa bên cạnh, đưa tay vỗ nhẹ cổ nó, bờm ngựa trong tay thô ráp: "Đã lâu cưỡi, nhưng lẽ quên hẳn." Nói , cô nắm chặt dây cương, nhảy lên lưng ngựa. Con ngựa ban đầu bất an, nhưng khi Cố Nam nắm chặt dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, nó giãy giụa cũng thể nhúc nhích nửa bước. Chẳng bao lâu, con ngựa hí lên một tiếng ngoan ngoãn trở .
Các tướng quân bên cạnh động tác của Cố Nam đều toát mồ hôi. Bình thường , nhưng sức của Cố thật lớn, thể ghì chặt một con chiến mã.
"Ha ha, đúng là , giống mấy kẻ văn nhân yếu đuối. Cưỡi ngựa thế mới sảng khoái!" Tào Hồng tính tình thẳng thắn, nghĩ nhiều, chỉ thấy cưỡi ngựa như mới đúng điệu, lề mề.
"Thật cũng xuất võ nghiệp." Cố Nam nhạt. Tào Tháo nhướng mày, lướt qua hình mảnh mai của Cố Nam, trong mắt rõ ràng tin, lắc đầu: "Tiên sinh đùa ."
Nói về phía Tào Nhân phía : "Tử Hiếu, trận chiến hỗn loạn, ngươi dẫn một đội bảo vệ bên cạnh , để gặp bất trắc." Tào Nhân nghiêm nghị chắp tay: "Tuân lệnh."
Tào Nhân vì tính cách trầm tĩnh, ít , thường giao nhiệm vụ bảo vệ bên cạnh Tào Tháo. Nhận lệnh, dẫn một đội kỵ binh đến bên cạnh Cố Nam.
Cố Nam ngựa hiểu, tại thật ai tin.
"Xuất quân!" Tào Tháo thúc ngựa hô lên, dẫn đầu . Lính cầm cờ bên cạnh giơ cờ lên phất một hồi, quân đội phía cũng bắt đầu từ từ di chuyển.
Cố Nam cũng thúc ngựa, đội quân phía . Cô đưa Linh Khởi cùng, dù cô bé còn quá nhỏ. Sáng sớm lúc , cô bé buồn, nhưng trẻ con buồn nhanh quên nhanh, đường về mua cho cô bé ít đồ là .
Không khí trong đội quân nặng nề.
Cưỡi ngựa bên cạnh Cố Nam, Tào Nhân liếc cô hỏi: "Tiên sinh từng trận ?"
Cố Nam đầu , nghĩ một chút nhẹ nhàng : "Cũng tính là từng ."
"Vậy ." Tào Nhân nắm dây cương, mặt nở một nụ hiếm hoi nhưng phần cay đắng: "Nơi đó một , thật sự thứ hai."
Cố Nam đáp lời Tào Nhân.
Đoàn quân bước , tiếng chân nặng nề đạp nền đất cứng lạnh, để những dấu chân lộn xộn. Nơi đó thực sự khiến , nhưng vẫn luôn vô lao .
Còn vì thì, thường là ít .
"Vù!"
Một cơn gió trong sân thổi lên, cuốn cát bụi bay mù mịt, lá cỏ đè rạp xuống đất.
"Vù!"
Cơn gió dứt, cơn gió khác nổi lên. Một bóng giữa sân.
Người đó mặc một bộ giáp đen nặng trịch, đầu đội mũ cánh chim, tay vung một cây phương thiên họa kích cao hơn .
Thân kích màu vàng đen, bóng phản chiếu lưỡi kích sáng loáng.
Cây phương thiên kích nặng nề trong tay đó vung lên, phát từng tiếng gió rít.
Lực mạnh thế lớn, cơn gió lốc trong sân chính là do đó tạo .
Ánh sáng lạnh lẽo, phương thiên kích vung lên từng vầng sáng, cuối cùng giơ cao, nện mạnh xuống.
"ẦM!" Đầu kích đập xuống đất, kèm theo một tiếng nổ, cắm sâu lòng đất, b.ắ.n lên một mảng đất đá.
Người trong sân thở dốc, mồ hôi chảy từ trán xuống, lướt qua má, nhỏ giọt xuống đất.
Dưới cú đập của cây kích là một cái hố sâu, đất đá b.ắ.n lên trời rơi xuống lả tả.
Người đó buông kích, để mặc nó cắm nghiêng trong sân, còn thì thẳng đến ngôi nhà bên cạnh xuống.
Người đó xuống, áo giáp va chạm phát tiếng loảng xoảng. Hắn cầm một mảnh vải lau mồ hôi mặt.
Ngẩng đầu lên, sân, đang gì.
Trong sân, ngoài cây phương thiên kích cắm nghiêng, gì khác. Cây kích tạo một cái bóng xiên mặt đất.
Khung cảnh trống trải. Không còn vung kích, cơn gió mạnh qua, chỉ còn những cơn gió nhẹ lượn lờ, lá cỏ đất cũng dần dựng lên, khẽ lay động.
Người đàn ông nhà cúi xuống, thở hắt một .
Ông đưa tay tháo dây buộc, cởi bỏ phần giáp vai và ngực. Áo giáp vứt sang một bên. Đầu cúi xuống, mồ hôi chảy đến chóp mũi nhỏ giọt. Thân thể nhẹ nhõm hơn nhiều, tiếng thở dốc dần bình . Trong sân chỉ một . Ngồi yên lặng một lúc, mồ hôi bắt đầu khô, gió nhẹ thổi qua mang cảm giác mát lạnh.
Ông lấy một vật, nhẹ nhàng cầm trong tay, đặt mắt ngắm . Đó là một con búp bê nhỏ bằng vải, bên trong nhồi bông, hình dáng giống một vị tướng. Con búp bê trông , thậm chí phần buồn .
"Ha."
Người đàn ông con búp bê, đột nhiên bật . Khuôn mặt lạnh lùng trở nên dịu , trong mắt hiện lên chút ấm áp.
Bàn tay thô ráp đưa lên, vụng về chạm mặt con búp bê.
Một vị tướng cầm binh khí c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường, giờ đang cầm một con búp bê mà , trông thật hợp.
"Cha."
Năm đó, cầm phương thiên kích, cưỡi ngựa xuất chinh, áo giáp uy nghiêm. Bỗng cảm thấy áo choàng phía ai đó kéo . Quay đầu , là một cô bé đang ngẩng lên . Cô bé xinh xắn đến nỗi mỗi khi thấy, khỏi bật . Lần đó cũng ngoại lệ.
Ông xuống ngựa, áo giáp phát tiếng leng keng, mặt con gái.
Tay đặt lên đầu cô bé, vuốt nhẹ. Tóc con bé luôn mềm mại, khiến nỡ buông tay.
"Linh Nhi gọi cha gì thế?"
Chỉ khi chuyện với con gái, giọng mới dịu dàng như , hề chút hung dữ nào.
Cô bé giấu tay lưng, cúi đầu như đang giấu thứ gì đó. Nghe hỏi, cô bé do dự một lúc mới lấy từ lưng . Đó là một con búp bê, hình dáng một vị tướng.
Ông con búp bê lâu, cuối cùng mới nhận lấy và hỏi:
"Con tự ?"
"Vâng." Cô bé gật đầu, vẻ căng thẳng, chắc là lo thích.
"Mẹ dạy con . Cha đ.á.n.h trận bình an trở về nhé."
Nụ môi càng sâu hơn.
Bỗng nhiên, nỡ đặt tay lên đầu cô bé nữa.
Tay nhuốm máu, thể chạm con ?
Con gái đáng lẽ nên một cuộc sống bình yên, lo nghĩ. Dù là thời loạn lạc, cũng để bất cứ thứ gì, bất cứ ai hại con bé.
Ông rút tay về, nhận lấy con búp bê, cất ngực, cầm phương thiên kích lên ngựa.
Cười đầu con gái một nữa.
"Yên tâm , cha là giỏi nhất mà."
Ngồi nhà, đàn ông cầm con búp bê, khẽ.
"Cha là giỏi nhất!"
Có lẽ vì quá chăm chú, nhận tiếng bước chân từ cổng sân.
Một trông như tiểu tướng tới, tay cầm mũ trụ, mặc áo giáp nhẹ. Mặt mày sáng sủa nhưng toát lên vẻ uy nghiêm. Cằm và mép chút râu, dài lắm nhưng cắt tỉa gọn gàng. Lông mày cau như đang suy nghĩ điều gì, chuẩn báo cáo.
bước sân, gã thấy vị tướng đang cởi giáp nhà, tay cầm một con búp bê.
Tiểu tướng ngỡ ngàng, lập tức giả vờ như thấy, lùi một bước, ở cổng :
"Tướng quân, Cao Thuận xin gặp."
Vị tướng nhà lúc mới bừng tỉnh, nụ trong mắt biến mất, trở vẻ nghiêm nghị.
Cất con búp bê ngực, thản nhiên :
"Vào ."
Vị tướng tên Cao Thuận mới từ cổng , mặt vị tướng quân, hành lễ:
"Tướng quân, tướng quốc lệnh."
Nói lấy một cuộn lệnh thư, đó là lệnh từ phủ tướng quốc.
Vị tướng lên, nhận lệnh thư từ tay Cao Thuận, mở xem.
"Chư hầu kết minh."
Nghe giọng , dường như gì ngạc nhiên.
"Vâng." Cao Thuận cúi đầu: "Tướng quốc mời tướng quân dẫn quân xuất chinh."
"Vậy thì xuất chinh." Vị tướng thản nhiên , ném lệnh thư cho Cao Thuận.
Cao Thuận cau mày, lo lắng: "Tướng quân, chư hầu tập hợp hơn mười vạn quân, chúng nên cân nhắc kỹ lưỡng đối sách."
Vị tướng bước sân, nhổ cây phương thiên kích lên, quét ngang một cái, tạo luồng khí xoáy, xung quanh phát tiếng rung động.
Bùn đất lưỡi kích hất văng, lộ lưỡi kích sắc lạnh.
"Nếu chư hầu thực sự đồng lòng, thì đến giờ mới chỉ tiếng mà thấy ."
Nói , lạnh: "Chắc bọn họ còn đang bàn xem ai sẽ dẫn quân. Một liên minh như , chỉ là hữu danh vô thực, gà đất ch.ó sành mà thôi."
"Đến thì đ.á.n.h tan là ."
Doanh trại dựng bên một bãi cạn, những lều trại rải rác. Sau bữa tối, lửa trong các doanh trại đều tắt.
Đi cả ngày đường, ai cũng mệt mỏi. Vừa đêm, một lều vang lên tiếng ngáy.
Trần Lưu cách Toan Táo xa, nếu nhanh thì ngày mai hoặc ngày sẽ đến.
Gió lạnh thổi mạnh ngoài doanh trại, thỉnh thoảng luồn áo rùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-81-nho-lay-dang-ve-dep-nhat-la-du.html.]
Doanh trại chìm trong bóng tối, nhưng đêm nay trời quang, ánh trăng cũng thể thấy thứ.
Lều của Cố Nam bên cạnh trung quân. Lúc , cô đang ngoài lều, tay cầm một quyển sách, thỉnh thoảng đăm chiêu gì đó.
Thực gì đặc biệt, chỉ là ghi chép những chuyện vặt vãnh hàng ngày.
Nếu là đây, vài trăm năm , Cố Nam sẽ cảm thấy đây là một việc tốn công, phiền phức. Tuy nhiên, thời gian trôi qua lâu, cô thấy đây là một việc thú vị. Thỉnh thoảng lật những ghi chép , giống như thể thấy gì, nghĩ gì từ lâu đó. Đối với như cô, việc một sức hấp dẫn riêng.
Giống như một ngày nào đó, lật ghi chép thấy cuộc đối thoại với bạn cũ, đôi khi cảm giác như bạn đang ngay mặt .
"Thưa , trời khuya, ngài nên nghỉ ngơi sớm thì hơn."
Phía truyền đến một giọng trầm ấm. Cố Nam đầu , thấy Tào Nhân đang lưng .
"Tào tướng quân, vẫn mệt, tướng quân thể nghỉ ngơi ." Cố Nam mỉm .
"Mạnh Đức dặn chăm sóc , thể để ngài bất cứ sai sót nào."
Tào Nhân cúi đầu, trang phục của Cố Nam.
"Tiên sinh, xin hãy trong lều nghỉ ngơi kẻo lạnh."
"Ta , xong trang sẽ ."
Trước thái độ kiên quyết của Tào Nhân, Cố Nam đành mỉm bất đắc dĩ, tiếp tục .
Tào Nhân Cố Nam một lúc, cuối cùng thở dài rời .
Một lúc , Cố Nam bỗng thấy tiếng động phía .
Quay đầu , cô thấy Tào Nhân đang đặt một ít củi xuống đất, đó lấy hai viên đá lửa để nhóm lửa.
Trong doanh trại bừng sáng lên một đống lửa.
Lửa trại cháy rực, củi nổ lách tách, tia lửa bay lên theo gió, vẽ những vệt cam đỏ trong trung tan biến.
Ngọn lửa bùng lên, xua tan bớt cái lạnh xung quanh.
Tào Nhân lặng lẽ bên lửa, vẻ như nếu Cố Nam nghỉ ngơi , cũng định nghỉ.
Dưới ánh lửa, Cố Nam bỗng nhớ điều gì đó, mỉm , cầm bút sách.
Có nhắc nghỉ sớm, bao lâu ai với câu đó?
Chắc là, hai trăm năm .
"Hí..." Con ngựa buộc cọc gỗ hí lên một tiếng, giật mạnh dây cương, chân giậm xuống đất vài .
Cuối cùng thấy thoát , nó đành thôi, cúi đầu gặm đám cỏ khô mặt.
Quân đội do Tào Tháo chỉ huy danh nghĩa là của Thái thú Trần Lưu Trương Mạo, khi hành quân cũng cùng quân của Trương Mạo. Vì Trần Lưu cách Toan Táo xa, nên khi đến Toan Táo, các đội quân chư hầu khác vẫn tới.
Họ đóng quân ở đây nửa tháng, các đội quân từ các nơi mới lượt kéo đến.
Đợi đến khi liên quân tụ họp đầy đủ là giữa đông, nước sông Tư doanh trại tuy đóng băng nhưng lạnh buốt.
Binh mã trong doanh trại ngày càng đông, mỗi ngày đều thấy binh sĩ mang đao kiếm tuần tra qua .
Nhìn bề ngoài, doanh trại như đang chuẩn chiến đấu, nhưng hầu hết các chư hầu đến đây đều gì, cũng bất cứ sự chuẩn nào. Họ chỉ uống rượu, với như thể đây là một cuộc chiến mà là một bữa tiệc.
Các cuộc họp bàn chiến sự hàng ngày cũng chỉ là bàn luận suông, hành động thực tế, đa phần chỉ là chuyện phiếm.
Lời kêu gọi thảo phạt Đổng Trác vang lên hơn một tháng nhưng đến nay các chư hầu giao chiến nào, riêng việc tập hợp tốn hơn một tháng. Đóng quân sông Tư, đến giờ vẫn ai ý định xuất binh.
Theo báo cáo của kỵ binh, Hổ Lao Quan cách hơn mười dặm phía bên sông Tư, mỗi ngày đều quân lính đóng, phòng thủ ngày càng nghiêm ngặt.
Trong doanh trại, bên cạnh một lều quân, Cố Nam đang xếp bằng, ôm kiếm tĩnh tâm.
Trên chút động tĩnh, cô như hóa thành một khối đá, hòa lẫn khung cảnh.
Một vài luồng khí vô hình xoay quanh cô, thỉnh thoảng dải lụa bên cạnh lay động, giống như gió thổi.
"Tiên sinh yên tĩnh ở đây là đang gì ?"
Tiếng từ bên cạnh vang lên. Cố Nam mở mắt, thấy Tào Tháo mặc áo giáp tới, chiếc áo giáp đen khiến trông thật giống một vị tướng.
Đi đến mặt Cố Nam, vén áo choàng, thở nhẹ xuống.
"Tướng quân."
Cố Nam mỉm chào hỏi. Nghe câu hỏi của Tào Tháo, cô thanh kiếm trong tay, :
"Đang luyện kiếm."
"Ha ha, luyện kiếm theo cách thật độc đáo."
Tào Tháo để tâm đến lời Cố Nam. Trong mắt , dù Cố là một kỳ nhân, khả năng khó lường, nhưng vóc dáng thì thể thấy võ công.
Võ nhân ai cũng cường tráng như trâu, nhưng Cố trông quá gầy yếu.
Nghe Cố Nam vẫn gọi là "tướng quân", giọng điệu xa cách.
Tào Tháo thầm thở dài, Cố vẫn thực sự quy thuận .
Do dự một chút, mặt Cố Nam, :
"Tiên sinh gọi là Mạnh Đức là , gọi tướng quân xa lạ quá."
Cố Nam ngẩn gật đầu: "Mạnh Đức."
"Như mới ." Tào Tháo mỉm , trong lòng vui mừng, Cố từ chối là điều .
"Mà tại Mạnh Đức ở trong doanh trại bàn chuyện với các chư hầu?" Cố Nam thờ ơ hỏi.
"Bàn chuyện ư?" Nụ mặt Tào Tháo lộ vài phần tự giễu.
"Có gì để bàn? Trong doanh trại, nếu ai cũng mang binh giáp, còn tưởng chuyến là yến tiệc chứ đ.á.n.h trận."
Hiện nay các chư hầu tụ họp trong doanh trại đều là những kẻ khó đối phó. Họ đều đợi khác quân , đ.á.n.h trận đầu để giảm thiểu tổn thất hoặc hưởng lợi mà tốn công. Công lao thể chia, nhưng ai là đổ sức.
Tào Tháo chống hai tay lên đầu gối, nụ mặt thu , khẽ hừ một tiếng.
" như , thảo phạt Đổng Trác, liên minh chư hầu chỉ là lời suông."
Nói xong, Tào Tháo về phía sông Tư mờ ảo phía xa. Qua sông Tư, tiến về phía tây đến Lạc Dương, tất yếu qua Hổ Lao Quan.
"Với sự quan trọng của Hổ Lao Quan, Đổng Trác chắc chắn sẽ dùng quân mạnh phòng thủ. Liên quân hiện tại như thế , thể phá ?"
"Thảo phạt Đổng Trác chẳng là một trò cho thiên hạ ?"
Tào Tháo giận dữ. Nếu chỉ năm nghìn binh lính, thì việc đ.á.n.h trận đầu gì khó khăn?
sức đủ để .
Bất chợt, lòng lay động, về phía Cố Nam, thấy cô đó khẽ.
Ban đầu ngơ ngác, như nghĩ điều gì đó, mắt sáng lên.
"Tiên sinh đối sách ?"
"Không đối sách." Cố Nam lắc đầu.
Trong mắt Tào Tháo lộ vẻ thất vọng. Cũng , lòng các chư hầu thể đổi chỉ bằng một ?
Cố Nam tiếp: "Mà là thuận thế nhi vi (thuận theo tình thế mà hành động)."
Mưu lược nhiều loại.
Trong đó, mưu kế xuất sắc chỉ là một. Thuận thế nhi vi là một, thẩm thời độ thế (xét thời thế mà định liệu) là một, củng cố bình an cũng là một.
Mưu kế thể dùng để đảo ngược tình thế.
Thuận thế là hành động theo đà phát triển, dự đoán , nắm bắt thời cơ để trăm trận thua.
Thẩm thời độ thế dùng để cân bằng các lực lượng, củng cố bình an để giữ vững lợi thế.
Đều là thuật mưu lược, nên trị quốc, trị quân, trị nhân, trị . Hoặc trị loạn, trị an. Không , chỉ là cách dùng khác .
Giống như việc Cố Nam với Tào Tháo về sách lược Thanh Châu, thực là một kiểu thuận thế nhi vi. Chỉ cần rõ tình thế, nắm bắt thời cơ.
Thuận thế nhi vi tưởng chừng đơn giản, thực hiện chỉ cần thuận theo tình thế, cũng chỉ .
rõ đại cục là điều ít . Người rõ, tất nhiên mưu kế nào ảnh hưởng, cũng thể thấy lỗ hổng của đại cục, phá vỡ thế cục cố định.
"Thuận thế nhi vi?" Tào Tháo nhất thời hiểu, nghi ngờ hỏi.
Cố Nam bí ẩn, Tào Tháo.
"Mạnh Đức, ngài xem, trong các chư hầu , bao nhiêu lợi dụng cuộc thảo phạt Đổng Trác để tự lập?"
"Hoặc là, ngài nghĩ xem, tại Viên công minh chủ?"
Tào Tháo Cố Nam hỏi như , trong lòng như điều gì đó khai thông.
Trong các chư hầu , e rằng nhiều nghĩ đến việc lợi dụng cuộc thảo phạt Đổng Trác để mưu lợi cho riêng , kể cả Tào Tháo.
Bây giờ vẻ các chư hầu hành động, nhưng kêu gọi thảo phạt, trận đường lui. Không Đổng Trác thua thì là chư hầu bại.
Vì , tình thế thăm dò lẫn sẽ kéo dài. Khi thời cơ đến, ắt sẽ đầu tiên để giành danh tiếng và công trạng.
Các chư hầu đều tính toán riêng, chỉ là đến lúc mà thôi.
Nghĩ đến đây, Tào Tháo chỉ cảm thấy trong lòng sáng tỏ, còn nghi ngờ.
Cố Nam biểu cảm suy tư của Tào Tháo, trong lòng chợt nảy một ý, mỉm :
"Mạnh Đức cùng đ.á.n.h cược một phen? Trong ba ngày, ắt dẫn quân khởi sự."
"Cược hai đồng tiền."
Tào Tháo lúc nghĩ thông suốt chuyện, Cố Nam , còn dễ lừa.
Hắn liếc Cố Nam, giả vờ nghiêm túc:
"Tiên sinh, ngài cũng là sách thánh hiền, nhiễm mùi tiền thế ?"
"Hơn nữa, chuyện ba ngày còn giả vờ cược với , trắng trợn lấy hai đồng tiền vốn, chẳng là thiếu đạo đức của kẻ sĩ ?"
Cố Nam thấy Tào Tháo như , rằng nghĩ thông, lừa hai đồng tiền đó nữa.
Cô bĩu môi: "Biết thì với ngài, mà đặt cược ."
Tào Tháo thấy Cố Nam thất bại, bèn tự đắc.
"Ha ha ha, lừa dễ."
Trong lòng giải tỏa khúc mắc, còn bức bối, tâm trạng thoải mái hơn nhiều.
Tào Tháo xong, sông Tư thở dài một . Đổng Trác thảo phạt, nhất định sẽ thảo phạt.
Hắn nghiêm túc Cố Nam.
"Ta... đa tạ giải惑 (giải tỏa nghi hoặc)."
"Sao trả hai đồng tiền?" Cố Nam ôm kiếm, vẫn quên hai đồng tiền đó.
Vừa vốn thể kiếm một cách dễ dàng, giờ bỏ lỡ, thực sự cam lòng.
Tào Tháo đầu Cố Nam một lúc, bỗng lớn.
Không gì, Cố Nam hỏi:
"Mạnh Đức gì ?"
"Ta thật kỳ lạ." Tào Tháo , nửa ngẩng đầu .
"Với tài năng của , thể thiếu tiền mà tính toán từng đồng như , thật kỳ lạ."
Cố Nam yên, im lặng một lúc mỉm .
"Ta cũng tại ."
"Vậy ." Tào Tháo chỉ nghĩ Cố Nam đùa, để ý.
Hắn xuống, tựa nhẹ một tảng đá, thanh kiếm trong tay Cố Nam, ánh mắt mang vài phần hoài niệm: "Trước cũng thích luyện kiếm, luôn tự coi là hiệp khách, tự do tự tại, cầm kiếm hành hiệp. Người như chẳng vui vẻ ?"
"Không đùa với , đây cũng nhiều chuyện hoang đường. Ta từng cùng Bản Sơ (Viên Thiệu) cướp dâu. Cô dâu xinh , hai chỉ nhất thời hứng khởi cướp chứ cũng chẳng gì, cướp xong thả."
"Kết quả là cả nhà họ đuổi theo. Trên đường chạy, Bản Sơ ngã bụi gai, chỉ kêu to: 'Kẻ trộm ở đây nè!', một đầu chạy. Lúc đó mặt Bản Sơ tái xanh, ha ha ha."
Tào Tháo , quá nhiều vì gì mà khóe mắt ươn ướt.
"Những ngày bây giờ nghĩ thật hoang đường nhưng vui vẻ."
" mà thế đạo , cho yên."
Có lẽ chỉ những sinh trong thời loạn lạc mới chữ "an" khó đến thế nào. Trong một thế giới hỗn loạn, thể giữ ?
"Cố , ngài nếu đời vốn khổ, con sinh để gì?" Tào Tháo hỏi một câu.
Cố Nam ôm thanh kiếm lạnh lẽo, kiếm dựa lòng cô.
"Sinh để chịu khổ thôi."
Tào Tháo nữa, đột nhiên hỏi: "Cố , ngài cần hai đồng tiền đó để gì?"
Cố Nam khựng trả lời: "Định mua cho Khởi Nhi một thanh kiếm hơn, đến giờ vẫn mua ."
"Khởi Nhi ." Ánh mắt Tào Tháo bỗng ôn hòa. Cô bé đó ở trong phủ cẩn thận, một đứa trẻ chừng tuổi mà hiểu chuyện đến mức khiến đau lòng.
Ông vỗ thanh kiếm bên hông: "Vậy thì tặng một thanh kiếm . Nói về bảo kiếm, cũng vài thanh, coi như quà gặp mặt của bậc trưởng bối."
Trong doanh trại ban đêm, các lều trại xung quanh đều tối, chỉ một chỗ còn sáng đèn.
Ánh đèn chiếu bóng lên lều, ngọn lửa nhấp nhô, bóng cũng chập chờn.
Trong lều ba . Một ghế chính, mặc áo giáp, đội mũ trụ sắt hai chiếc lông nhạn. Khuôn mặt dũng, giữa đôi mày lộ rõ khí thế, khóe miệng râu, thêm phần khí phách. Dáng cao ráo, khoác áo giáp tê giác, bên trong là áo đen. Khí độ hiên ngang, chỉ cần cũng khiến ngưỡng mộ.
Trước mặt là hai văn sĩ cung kính đó.
"Viên công, tin báo Đổng Trác đích dẫn hơn mười vạn quân đến Hổ Lao Quan, Lã Bố tiên phong, Lý Nho, Quách Dĩ hậu quân. Không rõ lượng cụ thể nhưng thanh thế lớn."
Một văn sĩ cúi , trao cuộn vải trong tay cho ghế chính gọi là Viên công.
Người ghế chính nhận lấy cuộn vải, mở xem lướt qua.
Ngẩng đầu lên, sang văn sĩ , hỏi: "Phùng Kỷ, ngươi thấy thế nào?"
Văn sĩ tên Phùng Kỷ suy nghĩ một lúc cũng cúi , trầm giọng : "Viên công, nghĩ thời cơ đến. Đổng Trác đến, các phe đ.á.n.h cũng tự chuốc lấy diệt vong. Lúc Viên công khởi binh, ắt hẳn sẽ hưởng ứng."
"Được." Người ghế chính gật đầu: "Vậy thì chuẩn khởi binh."
Hai ngày , trong doanh trại dựng lên một đài cao ba tầng.
Trên đài cao treo cờ của các phe phái, cắm cờ trắng chùy vàng, bày binh phù tướng ấn.
Lò hương đốt khói, hương trầm bay nghi ngút.
Dưới đài cao, binh sĩ xếp thành hàng, tướng lĩnh mang giáp, các chư hầu vị trí của . Khi hương đài cháy một nửa, hàng đầu trong các chư hầu dậy, khoác giáp bước lên đài.
Người đó là minh chủ liên quân, Viên Thiệu.
Chỉnh áo, đeo kiếm, từ từ bước lên đài, nhận hương từ bên cạnh, cúi lạy sâu về phía sông Tư.
"Hán thất bất hạnh, hoàng cương thất thống. Gian thần Đổng Trác lợi dụng thời cơ gây họa, hại thiên tử, ngược đãi bá tánh. Bọn sợ xã tắc suy vong, nên hợp nghĩa binh, cùng cứu quốc nạn. Chúng nguyện đồng lòng hiệp lực, tận trung báo quốc, hai lòng. Ai phá lời thề, tất trời đất diệt vong, dung thứ. Hoàng thiên hậu thổ, tổ tiên linh thiêng, xin chứng giám cho lời thề !"
Giọng Viên Thiệu vang dội, vang lên bên tai mỗi . Nói xong, cắm hương lư.
Cầm lấy chén m.á.u đài, uống một ngụm, m.á.u chảy xuống khóe miệng.
Hắn lau m.á.u miệng, khóe miệng vẫn còn vệt đỏ.
Tào Tháo dậy, cầm ly rượu, lớn tiếng : "Hôm nay lập minh chủ, hãy cùng lệnh, phò trợ Hán thất, so đo mạnh yếu."
Viên Thiệu cảm kích Tào Tháo. Lúc nếu ai hưởng ứng, khỏi mất mặt.
"Viên Thiệu tuy bất tài, các vị tôn minh chủ. Có công sẽ thưởng, tội sẽ phạt. Quốc quốc pháp, quân quân kỷ. Mọi nên tuân thủ, vi phạm."