Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 88: Là Tiên Nhân sao
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:07
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc rượu của các chư hầu tan, Tào Tháo một cầm theo một bình rượu ngoài. Hắn lắc đầu, trong tiệc rượu gần như câu nào, đùa với các chư hầu, cũng chẳng buồn tiếng đàn sáo.
Quân chư hầu đ.á.n.h bại Hoa Hùng, mừng công uống rượu; đ.á.n.h bại Lã Bố, mừng công uống rượu. họ vẫn luôn đóng quân tại Tị Thủy, tiến thêm một bước nào.
Nói là đến để thảo phạt Đổng Trác, nhưng đến giờ ngoài việc đ.á.n.h bại hai viên mãnh tướng của Đổng Trác, quân chư hầu dường như chẳng gì khác ngoài việc uống rượu vui chơi.
Không chiếm thành nào, phá cửa ải nào.
Xem , hùng thiên hạ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trên con đường trong quân trại, gió lạnh thấu xương, Tào Tháo cầm bình rượu cạn, bước loạng choạng, dáng điệu trông như ngà ngà say.
Hắn cầm bình rượu định uống thêm một ngụm, ngửa đầu dốc cạn nhưng còn giọt nào. Hắn một tiếng, mặt ửng đỏ, tiện tay ném bình rượu .
Bình rượu rơi xuống đất, bên cạnh tiếng hét kinh ngạc, bên lều trại một liên tục cúi đầu: "Quấy rầy tướng quân, xin tướng quân tha tội, xin tướng quân tha tội."
Tào Tháo mang theo rượu sang, chỉ thấy một cô gái mặc váy lụa mỏng đang sợ hãi cúi lạy.
Cô gái là vũ nữ trong tiệc Viên Thiệu đuổi lúc .
Lúc cô vẫn lều trại nơi các chư hầu tụ tập, rời .
"Không cần cúi lạy nữa, ném bình rượu, liên quan đến ngươi." Tào Tháo mệt mỏi phất tay, cô gái một cái.
Có lẽ do gió lạnh cô gái run lên, mặt tái nhợt, môi chút huyết sắc. Váy lụa mỏng chút tác dụng giữ ấm, mỗi cơn gió thổi qua, cô run lên như ngã bất cứ lúc nào.
Mắt cô đỏ hoe, thỉnh thoảng nức nở.
Tào Tháo cô một lúc mới lên tiếng hỏi: "Viên công cho ngươi lui, tại ngươi rời ?"
Vũ nữ đỏ mắt Tào Tháo, run rẩy cúi lạy: "Thưa tướng quân, Viên công đuổi , chắc là do mắc nên dám rời ."
Trong tiệc đuổi , tức là múa , chắc chắn sẽ phạt. Còn hình phạt thế nào mà khiến cô sợ đến mức , e rằng hề nhẹ.
Vũ nữ cúi đầu, mãi thấy tiếng gì, sợ sệt ngẩng lên .
Thấy Tào Tháo đang cởi áo choàng của , cầm trong tay.
"Trời lạnh, mặc áo về sớm . Ta và Bản Sơ quen từ nhỏ, ngươi cần sợ, sẽ trách phạt ngươi . Bản Sơ loại đó."
Nói xong, Tào Tháo đưa áo cho cô gái, thì lảo đảo quân trại.
Cô gái cầm áo theo bóng lưng Tào Tháo xa.
Người đó, dường như khác hẳn với những chư hầu mà cô từng gặp.
Trời tối.
Cố Nam một ngọn đồi trong quân trại, từ đây thể rõ dòng sông Tị Thủy uốn lượn và cửa ải Hổ Lao xa xa.
Thời tiết chắc sắp tuyết. Cô quen một thích ngắm tuyết, mỗi tuyết đến đều đồi chờ.
Cô thường cùng để chờ tuyết rơi, từ khi nào cũng thành thói quen. Mỗi năm đều chờ tuyết, thực cô chán cái màu trắng đó từ lâu nhưng mỗi tuyết rơi cảm thấy như bạn cũ bên cạnh.
Năm đó cô kịp gì rời , nên Cố Nam đôi khi nghĩ, liệu nào trong cơn gió tuyết, cô sẽ gặp đó.
Cô sống lâu, quen nhiều , nhưng sống càng lâu, quen càng nhiều , cô càng cảm thấy thiếu thứ gì đó. Mỗi khi quen thêm một , cô thiếu một chút.
Tào Tháo mang theo rượu về đến quân trại, sang ngọn đồi bên cạnh trại thấy một đội nón đang đó.
Hắn ngạc nhiên, một lúc cũng về phía đó.
Cố Nam cảm nhận bên cạnh, thoang thoảng mùi rượu, cần cũng là ai, chỉ : "Uống say thì nghỉ sớm ."
"Tiên sinh, vài lời, cứ xem như là đang tự lẩm bẩm một ."
Tào Tháo chỉ mặc áo trong, gió đồi lớn nhưng tỉnh táo hơn.
Người say thì tỉnh nổi.
"Tiên sinh." Tào Tháo xuống đất, hai tay đặt lên ngực, mắt nửa nhắm nửa mở.
"Ta tự nhận khả năng , nhưng vẫn hiểu rõ là như thế nào."
"Tiên sinh tuổi còn trẻ, trông quá tuổi cập kê, nhưng tài kinh bang tế thế. Lẽ nào học thứ từ lúc mới lọt lòng?"
Nói đến đây, Tào Tháo tự , gì chuyện đó, nhưng tài năng của so với tuổi tác thực sự khác biệt quá nhiều, dù học từ lúc lọt lòng cũng khó đạt .
"Ta tưởng võ công, ai ngờ một đ.á.n.h bại Lã Bố. Ta cũng ngờ là một nữ tử, thực sự phong hoa tuyệt đại."
"Ta thực sự hiểu, một kỳ tài như , tại sống chật vật đến mức ăn một bát mì qua loa đường phố như thế."
Tào Tháo nhếch mép, nhớ đầu tiên hai gặp .
"Vậy tại tìm đến ?"
Cố Nam trả lời, Tào Tháo chỉ tự tiếp tục .
"Hôm đó, mạo hiểm vì mượn hơn vạn binh mã. Ta đến tạ ơn, , ngươi mượn binh vì ."
"Vậy là vì cái gì?"
Gió đồi khẽ thổi qua tai, Tào Tháo nheo mắt.
"Ta còn nhớ, hỏi , từng nghĩ đến việc cho thiên hạ thái bình. Tiên sinh mượn binh, vì thiên hạ vạn dân ?"
"Haha."
Cô , một nụ nhẹ nhõm, lắc đầu.
"Con ai cũng lòng riêng, cũng ."
" cảm thấy, lẽ thật sự nguyện hy sinh vì đại nghĩa, tấm lòng thực giống con ."
"Tiên sinh."
Tào Tháo gọi, đầu Cố Nam. Từ lên, thể thấy gương mặt nón của Cố Nam ẩn hiện ánh trăng.
Ánh mắt mơ màng, trong thoáng chốc, nghĩ lẽ Hằng Nga trong cung Quảng Hàn cũng chỉ đến .
Hắn thì thầm hỏi: "Tiên sinh là tiên nhân trời ?"
Người mắt, lẽ chỉ thể so sánh với tiên nhân.
"Hừ." Cố Nam khoanh chân : "Mạnh Đức, đời gì tiên nhân?"
Tào Tháo gì, khẽ lên trời.
"Thôi, về nữa."
Nụ mặt dần tan biến, nhẹ nhàng hỏi: "Theo , nhà Hán còn cơ hội đầu ?"
Cố Nam đặt cây đàn xuống, lắc đầu: "Hiện nay thì còn."
"Vậy ?" Giọng Tào Tháo mang theo sự bất lực và tiếc nuối, im lặng.
Đêm trời trong, lẽ hôm nay sẽ tuyết.
Trên đồi, Cố Nam cất đàn, chuẩn rời .
Tào Tháo bên cạnh, mắt .
"Tiên sinh Cao Tổ Hoàng Đế thích hát bài ca nào nhất ?"
Không hiểu Tào Tháo đột nhiên hỏi câu , Cố Nam lắc đầu: "Không ."
"Cao Tổ Hoàng Đế thích hát Đại Phong Ca." Tào Tháo dậy, chậm rãi từ đất lên, gió đồi cuốn lấy vạt áo ông.
"Nghe , đây là bài ca của một tướng nhà Tần sáng tác. Cao Tổ Hoàng Đế thấy, bèn gọi đó là bài ca diễn tả hết nỗi lòng , nên truyền ca trong quân."
Ông đầu, về phía cửa ải Hổ Lao xa xa, cao giọng hát.
"Đại phong khởi hề vân phi dương.
Uy gia hải nội hề quy cố hương.
An đắc mãnh sĩ hề thủ tứ phương!"
(Gió lớn nổi lên chừ, mây bay ngút trời.
Oai vang bốn biển chừ, nay về cố hương.
Sao dũng sĩ chừ, giữ vững bốn phương!)
Tiếng ca vang vọng đồi, thâm trầm như từ cõi xa xưa.
Hát xong, Tào Tháo đồi, thất thần.
"Chí của Đại Hán, còn bao nhiêu nhớ?"
Hồi lâu , giọng run rẩy: "Ta nhớ!"
Chí của Đại Hán, tung hoành sông núi, uy trấn bốn biển, Tào Tháo còn nhớ.
"Tiên sinh." Tào Tháo lưng, lưng với Cố Nam: "Tháo tự nhận là gian hùng trong thời loạn, gian hùng là chịu muôn chê ?"
Cố Nam Tào Tháo, khẽ : " , tiếng ngàn đời."
"Vậy thì chê ." Nghe tiếng gió bên tai, trong cơn gió như còn thấy tiếng ca quân đội, Tào Tháo nắm chặt tay.
"Đất Hán nên phân tán! Người Hán nên chịu khổ!"
Chư hầu , Tào Tháo sẽ .
Trong cửa ải Hổ Lao, cờ thành gió thổi căng. Gió những ngày càng mạnh, thậm chí cả cột cờ cũng thổi lay động.
Lính canh thành, cầm thương trong tay, tay đặt trong tay áo cọ xát. Trên thành đốt đuốc nhưng vì ở cao, gió lớn hơn, đuốc cũng lúc sáng lúc tắt như thể tắt bất cứ lúc nào.
Chút ít ấm áp cũng gió thổi tan. Lính chỉ mặc giáp sắt và vài lớp áo, lạnh đến tay chân tê cứng, chỉ thể dựa tường thành tránh gió.
"Mở cửa thành!"
Phía vang lên tiếng gọi, lính từ tường thành xuống.
Là một kỵ sĩ, ghìm ngựa cửa thành, tay cầm một cuộn thư và một tấm lệnh bài.
"Ta là tín sứ của Tướng quốc, mang thư khẩn, mau mở cửa cho ."
Lính thành vội vã mở cửa thành cho kỵ sĩ .
Kỵ sĩ thành, chào hỏi, phóng ngựa thẳng về trung quân.
"Ừm." Trong sảnh đốt vài lò sưởi khiến trong sảnh ấm áp hơn bên ngoài.
Đổng Trác sảnh, hình nặng nề khiến ghế kêu cọt kẹt, tay cầm thư, mắt thư.
Liếc kỵ sĩ đang quỳ, phất tay: "Được , ngươi nghỉ ."
"Cảm ơn Tướng quốc." Kỵ sĩ cúi đầu ngoài, Đổng Trác một bàn, vuốt râu.
"Rút về Lạc Dương bàn đối sách?"
Chiến lực của chư hầu vượt quá dự đoán của ông. Cứ nghĩ chỉ cần quân Tây Lương đến là thể chư hầu tự loạn, cần vài trận là thể đ.á.n.h bại họ.
Ai ngờ Hoa Hùng và Lã Bố liên tiếp thất bại, tổn thất hơn sáu vạn quân.
Ngay hôm Lã Bố thua trận, gửi thư về Lạc Dương bàn bạc, và lúc thư hồi âm khuyên tạm thời rút lui.
Dù Lã Bố và Hoa Hùng bại, nhưng trong Hổ Lao Quan còn hơn tám vạn quân, mà quân chư hầu cũng chỉ hơn mười vạn.
Không thể giữ, nhưng nếu cứ cố thủ thì trận chiến sẽ kéo dài đến bao giờ. Hiện nay, tình hình ở Lạc Dương định, ở ngoài lâu ngày, binh lực trong tay tổn thất, e rằng biến cố.
Nếu thực sự đ.á.n.h lâu dài với chư hầu, thể hậu phương sẽ bùng cháy .
Thư rằng nội bộ chư hầu nhiều bất hòa, thể rút về Lạc Dương, quan sát tình hình thử dùng kế an phủ và ly gián. Như , tránh mũi nhọn của họ, thể phân hóa tuần tự diệt chi.
nếu , e rằng ải Hổ Lao giữ .
Hổ Lao Quan phá, tức là để chư hầu trong, đường tới Lạc Dương còn trở ngại gì, thì Lạc Dương thể an ?
Đặt lá thư xuống, Đổng Trác đặt tay lên thư, nhíu mày, nhắm mắt.
Ngón trỏ gõ nhẹ lên bàn.
"Cốc, cốc, cốc."
"Cốc!"
Ngón trỏ dừng , Đổng Trác mở mắt. Lúc , nắm quyền triều đình và thiên tử vẫn quan trọng hơn, còn quân chư hầu ô hợp, cứ để chúng tự loạn thì ?
Rút quân.
Mười tám lộ chư hầu vây Tị Thủy, đ.á.n.h tan quân Tây Lương của Đổng Trác, tiêu diệt sáu vạn địch, đ.á.n.h bại cả Hoa Hùng và Lã Bố.
Đổng Trác ngay lập tức rút quân về Lạc Dương. Ải Hổ Lao còn năm vạn quân để cản chư hầu.
Dù chỉ năm vạn quân nhưng ải Hổ Lao chiếm lợi thế hiểm trở, chư hầu dám tiến quân, tạm thời đối đầu bên ngoài ải.
Và đó bại tay Hoa Hùng là Tôn Kiên cũng tập hợp quân tan tác, dù cũng coi như kết thù ngầm với Viên Thuật.
Chư hầu nhiều bất hòa, mỗi đều ý riêng, tất cả đều đóng quân ngoài ải tiến, khiến cho ải Hổ Lao chỉ năm vạn quân vẫn giữ .
Cho đến khi từ thành Lạc Dương truyền đến một tin tức.
Đông đô Lạc Dương của nhà Hán hơn hai trăm năm, vận suy. Vượng khí thực sự tại Trường An, nên dời đô về phía tây. Hơn nữa, vùng Quan Đông giặc nổi, thiên hạ loạn lạc. Trường An hiểm trở của Hào Hàm; gần Lũng Hữu, gỗ đá, gạch ngói thể lấy ngay trong ngày, cung điện xây dựng cần hơn một tháng, thể bảo vệ thiên tử an .
Đổng Trác bỏ Lạc Dương, dẫn thiên tử dời đô về Trường An, như cũng tức là bỏ rơi năm vạn quân ở ải Hổ Lao.
Tướng giữ ải Hổ Lao còn ý chí chiến đấu, mở cửa đón chư hầu.
Quân chư hầu ải, quân đội tụ tập nhưng ý tiến thêm.
Trong ải, Cố Nam trong phòng, tay cầm một quyển sách, lật một cách chán chường.
"Cốc cốc cốc!" Cửa phòng bỗng gõ, Cố Nam ngạc nhiên đầu .
"Đến đây." Vừa , cô dậy về phía cửa.
Mở cửa, bên ngoài là Hạ Hầu Đôn. Thấy Cố Nam, Hạ Hầu Đôn : "Tiên sinh, bên ngoài tuyết ."
"Có tuyết ư?" Cố Nam theo Hạ Hầu Đôn ngoài.
Bên ngoài thực sự tuyết rơi dày đặc, bay lơ lửng trong trung.
"Tiên sinh đợi nhiều ngày, chắc thấy tuyết?" Hạ Hầu Đôn cũng ngoài .
Cố Nam ngẩn hỏi: "Sao đang đợi tuyết?"
"Tiên sinh mấy ngày nay thường ngước trời, còn hỏi năm trong ải thường khi nào tuyết. Chúng kẻ ngốc."
Hạ Hầu Đôn , né qua một chút, tuyết ngoài gió thổi tản , bay tứ phía.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-88-la-tien-nhan-sao.html.]
"Tiên sinh thích cảnh tuyết?"
Cố Nam tuyết, khẽ: "Cũng tàm tạm."
"Nguyên Nhượng, mang ít rượu tới, hôm nay chúng uống một bữa."
Một giọng từ cửa sân vang lên, là Hạ Hầu Uyên đang với mấy .
"Trong quân cho uống rượu." Lý Điển cau mày, vẻ đồng ý.
"Thi thoảng một , đừng lúc nào cũng cứng nhắc như ." Hạ Hầu Uyên khoác vai , vỗ nhẹ.
Lý Điển bất đắc dĩ thở dài, gật đầu: "Vậy một thôi."
"Hahaha, , hôm nay lão Hồng uống cho thỏa!"
Mọi chen sân.
Cố Nam , trong gió tuyết, tiểu viện còn lạnh lẽo nữa.
Phía bắc sông Lạc, một thành trì uy nghiêm. Nhà cửa san sát, kéo dài vô tận. Nhìn từ xa, một cung điện sừng sững trong thành, nổi bật giữa những mái nhà như giữa trăng, khiến ngưỡng mộ.
Đổng Trác cưỡi một con ngựa, cung điện. Bên cạnh, một khác cũng cưỡi ngựa .
Gần đó tiếng ồn ào, phần lớn là tiếng quát tháo và tiếng than .
Trên đường lớn, đám đông chen chúc , di chuyển chậm chạp, gần như tắc cả con đường.
Những binh lính cầm đao gươm, xua đuổi những dân mặc áo vải mang hành lý, đang ngoài thành.
"Mau lên!" Lính bên đường lớn tiếng quát những phía .
Trong đám dân ngẩng đầu lính, nhưng khi thấy lưỡi đao sáng loáng trong tay họ, vội cúi đầu xuống.
Đổng Trác lệnh dời đô, bắt dân trong thành Lạc Dương về Trường An, khiến nhiều rời xa quê nhà. Những thứ mang theo thì để Lạc Dương. Dù đối với Đổng Trác, cũng thể để chúng rơi tay chư hầu.
"Thật sự đốt thành Lạc Dương ư?" Đổng Trác hỏi bên cạnh, giọng trầm. Hai bên ồn ào, ngoài đó ai thấy.
Người bên cạnh là một văn sĩ, dáng gầy, áo bào rộng, vạt áo rủ lưng ngựa. Nghe Đổng Trác , lập tức đầu .
Thấy Đổng Trác thành Lạc Dương, cũng theo, vuốt râu.
"Ải Hổ Lao phá, chư hầu chắc chắn sẽ tiến thẳng tới Lạc Dương. Đã dời đô tránh mũi nhọn của họ thì chi bằng dứt khoát, đốt sạch Lạc Dương. Chư hầu khởi nghĩa, khẩu hiệu là đại nghĩa, thực chất chỉ là tranh lợi đoạt danh. Lạc Dương thành một mảnh đất c.h.ế.t, chư hầu chiếm cũng lợi, sĩ khí tiến quân tất nhiên sẽ giảm sút."
"Hơn nữa, đốt thành Lạc Dương, dù Tướng quốc thiên hạ chỉ trích, nhưng danh tiếng của chư hầu cũng sẽ gọi là bất tài. Khẩu hiệu đạo nghĩa tuy lớn nhưng chính thống, nếu lòng dân, quân chư hầu cũng chỉ đến thế mà thôi."
Nói xong, văn sĩ Đổng Trác: "Tướng quốc, chỉ đốt một thành, chính thống thiên hạ đang trong tay ngài, một tòa thành là gì?"
Giọng văn sĩ tuy nhẹ nhàng nhưng lời khiến lạnh sống lưng. Đốt một thành trì và g.i.ế.c những dân chúng chịu di dời, một cách nhẹ nhàng như .
, đốt thành Lạc Dương, hành động của chư hầu sẽ còn lòng dân. Đến nay, sự xuất hiện của chư hầu hầu như đổi gì tình thế, nếu thành Lạc Dương đốt, sự xuất hiện của họ càng thời thế tồi tệ hơn.
Trước câu hỏi sinh tồn, ai về đại nghĩa.
"Lý Nho, danh xưng độc sĩ quả thật sai." Đổng Trác liếc văn sĩ bên cạnh với ánh mắt lạnh lùng, xoay ngựa lưng , để một câu: "Vậy thì đốt."
Người gọi là Lý Nho tại chỗ mỉm theo Đổng Trác rời : "Đây là độc. Mưu thiện ác, binh nhân nghĩa."
"Tướng quốc, những kẻ dùng binh trong thiên hạ, ai là những kẻ đáng c.h.ế.t ngàn ?"
Thiên hạ đại loạn , ngọn lửa chính là khói hiệu cho chiến tranh chính đáng.
Lúc Đổng Trác chỉ trích khắp thiên hạ, dù mạnh cũng thể chống cự. Không bằng rút về Trường An, cố thủ cửa ải.
Nhường đất Trung Nguyên cho các chư hầu tranh đoạt, đợi khi các chư hầu mệt mỏi, đó từng bước đ.á.n.h bại, chiếm lấy đất nước.
Dùng sức chư hầu phá chư hầu, dùng sức thế gia phá thế gia.
Lúc đó, phá vỡ cấu trúc phong kiến mà thế gia chiếm cứ suốt hàng trăm năm của nhà Hán, mở một thời kỳ thanh bình, lập nên một trật tự kéo dài ngàn năm.
Lý Nho là học sĩ nhà Hán, khi còn trẻ Sử Ký, trong đó Lý Tư Liệt Truyện, Thương Quân Liệt Truyện, thắp đèn .
Thở dài khí phách hào hùng của tiên nhân, lấy thiên hạ bàn cờ, lập chí xây dựng thời đại thịnh thế, đem nền thái bình cho vạn dân.
Lúc đó thề, lời thề sẽ dùng cả đời để thực hiện.
Nhà Hán suy yếu, phá lập!
Tiên nhân mất, đại nghiệp thành, Lý Nho đến.
Bày cờ thiên hạ, mời chư hầu đặt quân.
Lý Nho Lạc Dương, trong mắt phản chiếu vô cung điện: "Bàn cờ mở, hãy đến , Lý Nho đang đợi."
Kéo dây cương, rằng một đối đầu với các chư hầu trong thiên hạ, cũng rằng việc sẽ muôn chỉ trích.
là đại trượng phu, sinh nên như .
Đợi khi chư hầu ải, dẫn quân đến Lạc Dương, Đổng Trác gần như biến Lạc Dương thành một thành trống. Hắn di chuyển dân chúng, lấy tài sản trong cung, chỉ để binh lính ở các huyện phía Lạc Dương để kiềm chế chư hầu.
Chư hầu đến Lạc Dương ban đêm, Đổng Trác chỉ để cho họ một ngọn lửa.
Ngọn lửa lớn thiêu đốt thành Lạc Dương, thiêu đen cung điện, thiêu hủy các tòa lầu và mái nhà thành đống đổ nát. Trong lửa, xà nhà đổ sập, ánh lửa chiếu sáng cả thành Lạc Dương, cũng chiếu sáng quân chư hầu đang bao vây bên ngoài thành.
Dưới ánh lửa màu cam đỏ, phía quân chư hầu chiếu sáng, phía bao phủ trong bóng tối.
Cố Nam thành Lạc Dương, lửa cháy ngút trời. Cô sang Tào Tháo bên cạnh, mặt Tào Tháo biểu lộ cảm xúc, chỉ nắm chặt kiếm bên hông, tay run rẩy.
Một chư hầu rút lui, một chư hầu bước thành Lạc Dương để dập lửa.
"Rắc, ầm!"
Theo tiếng gãy của xà nhà, trong lửa một tòa nhà sụp đổ.
Một xô nước dội ngọn lửa đang bùng cháy nhưng hề ngọn lửa yếu chút nào.
Cái lạnh của mùa đông còn nữa, dù chỉ bên ngoài thành để dập lửa cũng chỉ cảm thấy cả khí đều thiêu đốt.
Một thành lớn cháy, dù hàng vạn dập lửa cũng mất cả một ngày.
Cho đến giữa trưa hôm , khi mặt trời sắp lặn, ngọn lửa mới dần dần tắt, chỉ còn vài chỗ vẫn đang cháy.
Binh lính trong đống đổ nát, dập lửa thỉnh thoảng xem gì còn sử dụng .
"Đổng Trác hành sự thật quyết liệt."
Tôn Kiên lửa cau mày, ngờ Đổng Trác đốt Lạc Dương rút lui.
Ban đầu còn nghĩ rằng Lạc Dương sẽ một trận chiến gian khổ, ngờ Đổng Trác dường như dự định rút lui, dễ dàng nhường Trung Nguyên và Lạc Dương.
bây giờ các chư hầu lẽ sẽ còn truy đuổi nữa. Trước hết là binh lính của Đổng Trác đang cố thủ ở các cửa ải, thứ hai là từ khi chư hầu khởi binh đến nay, ngoài một thành c.h.ế.t, họ thu chút lợi ích nào. Ngược , thể vì ngọn lửa mà dân chúng phỉ nhổ.
Binh lực và lương thảo đều tiêu hao mỗi ngày. Tiếp tục truy đuổi Đổng Trác, Trường An dễ thủ khó công, công phá Trường An sẽ tiêu tốn kể xiết. Ai Đổng Trác phát điên mà đốt Trường An nữa , khiến họ mất nhiều hơn ?
Và điều quan trọng nhất, Đổng Trác rút lui là biểu hiện yếu thế, mở Trung Nguyên. Lúc các chư hầu nên nghĩ đến bước tiếp theo tranh giành lãnh thổ, ai còn quan tâm đến Đổng Trác nữa.
Nghĩ như , nội chiến giữa các chư hầu sắp bắt đầu. Tôn Kiên ngọn lửa trong thành Lạc Dương.
Ông cũng suy nghĩ bước tiếp theo nên hành động thế nào.
"Tướng quân!"
Đang khi xuất thần, một binh lính bỗng nhiên kêu lên từ xa.
Trước một đống đổ nát phủ bởi dầm gỗ gãy, Tôn Kiên đến bên cạnh binh lính.
"Có chuyện gì?"
"Tướng quân." Thần sắc của binh lính kỳ quái, đầu Tôn Kiên, sang một bên: "Trong vật lạ."
Vật lạ? Tôn Kiên sững sờ, cúi đầu đống đổ nát mặt, giữa các lớp gỗ gãy, một luồng quang hoa kỳ lạ chiếu thẳng mắt ông. Như ánh sáng phản chiếu từ ngọc thạch nhưng phi thường, mang một cảm giác mờ ảo khiến thể diễn tả .
Tôn Kiên rút kiếm bên hông, c.h.é.m đứt dầm gỗ phía , đưa tay trong.
Những mảnh gỗ cháy đen rơi từ tay Tôn Kiên, và trong tay là một khối ngọc vuông bọc trong nửa miếng vải.
Điều kỳ lạ là, trong trận đại hỏa thiêu thành, nửa miếng vải khối ngọc hề cháy.
Cau mày, Tôn Kiên mở tấm vải khối ngọc, ngọc vuông lộ , phản chiếu một tia sáng trong lành, chiếu sáng khuôn mặt Tôn Kiên trong một khoảnh khắc.
Trong ánh sáng đó, Tôn Kiên ngơ ngác khối ngọc trong tay. Khối ngọc là một con dấu, một góc như nứt, đắp bằng vàng.
Binh lính bên cạnh con dấu , bỗng nhớ là gì, chỉ con dấu, giọng lắp bắp : "Tướng quân, đây, đây chẳng là..."
Hình dáng con dấu giống hệt với một vật trong truyền thuyết, thể là giống.
Tôn Kiên giơ tay lên, để binh lính , tự cúi đầu ngọc trong tay.
"Thiên mệnh chỉ, nên tranh đấu?"
Truyền Quốc Ngọc Tỷ, nối liền mạch quốc gia, ai nó, sẽ thiên hạ.
...
Đổng Trác đốt cháy Lạc Dương, tin tức đáng sợ như chỉ trong vài ngày truyền khắp thiên hạ, cùng với đó là lời kêu gọi chư hầu thảo phạt Đổng Trác.
Khi chư hầu khởi binh, thanh thế lớn, nhưng khi khởi binh chiến quả nào đáng kể. Họ chỉ ở ngoài ải Hổ Lao vài giao chiến với Đổng Trác, và thường chỉ vài lộ chư hầu tham chiến, đa phần chỉ thấy tin tức chư hầu án binh bất động.
Hiện nay tin Lạc Dương đốt cháy, dân chúng trong chợ khinh miệt, chê bai chư hầu vô dụng ngớt.
Đổng Trác một tay đốt lửa thể khiến chư hầu mất hết ý chí chiến đấu. Bọn họ vốn vì đại nghĩa mà đến, mà là vì lợi ích. Nay lợi ích gì còn gánh chịu tiếng , trận chiến ít đ.á.n.h tiếp.
Bên cạnh điền viên, trong một căn nhà tranh. Nhà tranh đơn sơ thể chống lạnh, mặc dù màn cỏ che nhưng trong nhà vẫn cảm thấy lạnh.
Trong nhà một thiếu niên áo trắng đang , tay cầm một quyển sách cẩn thận lật xem, thỉnh thoảng cau mày suy nghĩ một hồi.
Chắc là gặp vấn đề hiểu, suy nghĩ thông đành thở dài một tiếng, cầm bút ghi vấn đề một quyển sách khác.
Một cơn gió thổi qua, gió lạnh lẽo khiến phát lạnh, thiếu niên mới ngẩng đầu lên từ trong sách. Nhìn ngoài, trời lạnh .
Đứng dậy, lấy một chiếc áo khoác bên cạnh, khoác lên .
Đang mặc áo, thấy trong viện tiếng bước chân và tiếng gọi.
"Trọng ." Một thiếu niên mặc áo ngắn vén màn cỏ lên, thiếu niên áo trắng.
Là hai Gia Cát Cẩn và Gia Cát Lượng ở Nam Dương.
"Trọng , chuyện Lạc Dương ngóng ở trong thành ."
Gia Cát Cẩn hành lễ, bước nhà .
"Ồ?"
Gia Cát Lượng thấy hứng thú, đến bàn xuống, chỉ phía mặt.
"Ngồi xuống chuyện."
Hai xuống bàn, Gia Cát Lượng gập sách bàn đặt sang một bên, cầm ấm rót một chén đưa cho Gia Cát Cẩn.
"Nói , Lạc Dương thế nào ?"
"Cảm ơn Trọng ."
Gia Cát Cẩn nhận lấy chén , uống một ngụm, hai cũng câu nệ nhiều lễ tiết, .
"Đổng Trác cưỡng ép dời đô đến Trường An, khi di dân bộ dân chúng trong thành Lạc Dương, lấy tất cả vàng ngọc trong cung đốt cháy Lạc Dương. Nay thành Lạc Dương, chắc là một thành c.h.ế.t . Nghe vì gấp gáp dời , dân chúng đường quân lính xua đuổi, nhiều giẫm đạp mà c.h.ế.t."
Mặt mày Gia Cát Cẩn nặng nề, Lạc Dương từng là đô thành, nay trở thành cảnh tượng như , thực sự khó mà một cách nhẹ nhàng.
"Quả nhiên." Gia Cát Lượng lẩm bẩm một câu, dường như dự đoán .
Đối với thái độ của Gia Cát Lượng, Gia Cát Cẩn cũng lạ, cũng quen .
Vị Trọng mặc dù hầu như khỏi cửa nhưng luôn thể tiên đoán những chuyện ngoài núi.
"Vậy còn chư hầu?" Gia Cát Lượng cau mày hỏi.
Gia Cát Cẩn im lặng một chút chén trong tay, nhẹ giọng : "Chư hầu im lặng tiếng, đến nay vẫn ở Lạc Dương truy kích, dường như ý định lui binh."
Ngồi bàn.
Gia Cát Lượng đặt ấm xuống, một lát , lắc đầu: "Đại thế thể nghịch."
Từ khi Hoàng Cân khởi nghĩa định sẵn thiên hạ sẽ loạn.
Trong nhà áp lực.
"Tuy nhiên."
Uống xong chén , Gia Cát Cẩn bỗng khẽ một tiếng như dịu bớt khí, với Gia Cát Lượng.
"Ta còn ngóng một tin tức lẽ Trọng sẽ hứng thú."
Gia Cát Lượng ngờ vực ngẩng đầu, thấy vẻ mặt mỉm của Gia Cát Cẩn, bất đắc dĩ .
"Huynh cũng học theo tiểu , gì thì , treo lòng ?"
Gia Cát Cẩn xòa xoa đầu .
"Là do Trọng bình thường quá lãnh đạm, tình , chỉ lúc mới lộ chút hứng thú."
Không khí nhẹ nhàng hơn một chút, thiếu niên mặc áo ngắn tiếp tục .
"Trong chợ , chư hầu và Đổng Trác giao chiến ngoài ải Hổ Lao, tổng cộng ba trận, một thua hai thắng. Trong đó một , trướng tướng quân Tào Tháo, mượn hơn vạn quân chư hầu, đ.á.n.h bại tiên quân Hoa Hùng của Đổng Trác, ải Hổ Lao một đ.á.n.h bại Lã Bố, gọi là Bạch Y Tướng."
"Mượn hơn vạn quân?" giọng Gia Cát Lượng vẫn bình thản nhưng khác lạ.
"Có thể mất gì, mượn quân từ tay chư hầu, chắc hẳn tài biện luận xuất chúng."
Còn việc đ.á.n.h bại Lã Bố , trong mắt quan trọng, đó chỉ là võ lực cá nhân mà thôi.
"Trọng , đồn Bạch Y Tướng, mặc áo văn sĩ trắng, đội nón tre."
Gia Cát Cẩn một câu, áo trắng đội nón tre, sắc mặt Gia Cát Lượng ngưng .
"Lúc đầu , cho đến khi giao tranh chiến trường, nón tre gió thổi bay, mới đó là một nữ nhân, đồn nữ nhân tuyệt sắc. Trong trận chiến, khi thấy cô, nghìn quân im lặng. Thái thú Đông Quận Kiều Mạo vì thế mà thơ."
"Đào hoa chinh bào lý, nhung mã vị tương văn, tuyệt đại hữu giai lệ, thiên quân chỉ qua thanh."
(Áo trận hoa đào thắm, ngựa quen từng , tuyệt đại , ngàn quân dừng tiếng binh đao.)
Nghe đến đây, Gia Cát Lượng thực sự sững sờ.
"Trọng , ngươi đó là ?"
Gia Cát Cẩn cây trong viện qua màn cỏ, cây đó sừng sững.
Quay đầu vẻ mặt Gia Cát Lượng: "Ta nghĩ Trọng sẽ những điều nên hỏi thăm luôn."