Quỷ Nghèo 2000 Năm - Chương 99: Thức khuya không tốt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:02:19
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường đẩy xe bán bánh khô qua, xem là loại bánh để no bụng, đẩy bán tiện lợi.

Xe khá nặng, khi qua ngã tư vô tình va một đội nón, trông giống một nho sinh, bên cạnh còn một cô bé.

"Ôi, thật bất cẩn." Người đẩy xe vỗ đầu, liên tục cúi đầu xin : "Vị công tử , thật xin ."

Ông chỉ là một buôn bán nhỏ, thật sự gây rắc rối.

"À, ." Người đội nón chuyện dễ , vẫy tay, dường như để tâm mà nhường đường: "Là cản đường ông."

"Cảm ơn công tử, cảm ơn."

Người đẩy xe cúi đầu tiếp tục . Kiếm sống bao giờ là việc dễ dàng, lẽ ông quen với việc cúi đầu .

Cố Nam đẩy xe còng lưng qua, lắc đầu, Linh Khởi bên cạnh, mỉm .

Tào Phi sáng nay mang nửa xâu tiền đến. Bất ngờ thêm tiền, tất nhiên phố chơi.

Linh Khởi cầm một gói màu vàng đậm, đó là những mẩu đường vụn.

Lúc , đường vẫn từ mía. Tháng mười mía chín, đường sẽ gửi đến các phủ, những mẩu đường vụn mới đem bán vài tháng.

"Đường ngọt ?" Cố Nam đặt tay lên đầu Linh Khởi hỏi. Linh Khởi cao đến n.g.ự.c cô, vài năm nữa lẽ sẽ cao bằng hoặc hơn cô.

"Vâng." Linh Khởi gật đầu, nghĩ đến điều gì đó, cầm một mẩu đường đưa cho Cố Nam: "Sư phụ ăn ?"

"Haha, ." Cố Nam , đưa miệng : "A."

Cô ăn mẩu đường tay Linh Khởi. Linh Khởi ngờ Cố Nam sẽ trực tiếp ăn, vội vã rút tay .

"Sư phụ, hôm nay chỗ đó nữa ?" Cầm gói đường trong tay, Linh Khởi hỏi Cố Nam.

Thời gian gần đây, phát hiện một nơi.

"Phải." Cố Nam ngậm đường, lẽ lâu ăn thứ gì ngọt, cô thoải mái nheo mắt: "Ta đến xem ."

Bên đường, vài căn nhà gỗ nối tiếp . Đây là những ngôi nhà nhưng cũng tồi, ít nhất thể che chắn gió mưa. Thỉnh thoảng, thể thấy vài ăn xin nghỉ bên cạnh cũng ai xua đuổi.

Cố Nam dắt tay Linh Khởi một gốc cây bên đường, từ xa về những căn nhà gỗ đó.

Chỉ thấy vài đứa trẻ đeo túi sách qua đường, bước . Bên trong là một dáng vẻ văn nhân, tay cầm quyển sách, một nhóm đang bên .

Ngồi bên trẻ em, cũng thanh niên nam nữ, thậm chí cả già.

Khi những đứa trẻ đến muộn cuối cùng chỗ, vị bắt đầu giảng dạy. Từ xa thấy, vẻ như là đang dạy chữ.

Những căn nhà gỗ hóa là một trường học.

Dù là thời kỳ thái bình, học chữ cũng dễ dàng, thường chỉ con nhà văn thơ hoặc quan mới điều kiện. Người dân thường học chữ là khó. Khó đến mức nào? Đa cả đời thể một chữ. Huống hồ là trong thời kỳ loạn lạc như hiện nay.

Điều ai ngờ là, trong tình cảnh như , tại Bắc Hải, Thanh Châu, một trường học dạy chữ cho dân thường.

Lần đầu tiên Cố Nam thấy nơi , cô thậm chí còn tưởng nhầm.

Sau đó, cô tìm hiểu thêm về trường học .

Nghe trường học do Tướng quốc Bắc Hải Khổng Dung xây dựng, một mặt dạy chữ cho dân, mặt khác khuyên giải những Hoàng Cân dụ dỗ.

Đây là việc đầu tiên và cũng là việc duy nhất Khổng Dung đến tận bây giờ. Khổng Dung là ai, Cố Nam nhớ mãi cũng chỉ nghĩ đến câu chuyện "Khổng Dung nhường lê", ngờ còn những việc như thế .

Trong thời loạn lạc, vẫn dạy chữ cho dân như Khổng Dung chắc tìm thứ hai.

Khổng Dung, cho là hậu duệ đời thứ hai mươi của Khổng Tử, đúng là phụ tổ tiên.

Cố Nam gốc cây, đợi đến khi trong nhà gỗ dạy xong.

Gần cuối năm, lá cây gần như rụng hết nhưng hiếm hoi vẫn còn vài chiếc lay động.

"Hậu duệ của Nho gia ?"

Cô lấy từ trong áo một bọc vải, kích thước, vẻ là một quyển sách.

"Khởi Nhi, trong một lát, con chờ ở cửa nhé."

Cố Nam với Linh Khởi, xong bước nhà gỗ.

Có lẽ cô chuyện vài câu với vị bên trong. Khi cô bước , bọc vải giao cho ông.

"Đi thôi." Cố Nam dắt tay Linh Khởi, chuẩn về.

"Sư phụ, đưa gì cho ông ạ?"

"Haha, gì, một thời gian nữa sẽ giao cho con."

Cố Nam đưa cho vị một quyển sách, nhờ chuyển cho Khổng Dung, đó là quyển "Nhạc Kinh".

Là một trong Lục Kinh của Nho gia. Lục Kinh gồm "Thi Kinh", "Thượng Thư", "Lễ Ký", "Dịch Kinh", "Nhạc Kinh", "Xuân Thu". Tuy nhiên, "Nhạc Kinh" vì lý do nào đó thất truyền.

Phía bên nhà gỗ.

Một đàn ông trung niên đó, chắp tay lưng.

Nhìn thấy dân chúng về buổi học, còn trẻ con thì đuổi bắt , mỉm hiền hòa.

Đột nhiên, thấy một nho sinh áo trắng đội nón bước nhà gỗ, một lúc bước , dắt theo một cô bé rời .

Nghi ngờ, nhíu mày về phía nhà gỗ.

Vị trong nhà gỗ thấy trung niên đến gần, vội vàng cúi đầu chào: "Khổng đại nhân."

"Ừm." Khổng Dung đáp lễ, hỏi: "Người nho sinh áo trắng là ai thế?"

"Nho sinh áo trắng?" Vị ngẩn hiểu , : "Tiểu sinh rõ, nhưng đó nhờ đưa cái cho ngài."

Nói , ông lấy một bọc vải, đưa cho Khổng Dung.

Khổng Dung tuy nghi ngờ nhưng vẫn gật đầu, nhận lấy: "Được , , ngươi việc ."

Vị cúi chào rời . Khổng Dung trong phòng, bọc vải một lúc mở .

Bên trong là một quyển sách. Khổng Dung nhíu mày lật giở.

Khi rõ nội dung bên trong, chấn động, suýt nữa thì lảo đảo ngã.

"Đây, đây là quyển sách đó!"

"Đại nhân, xin đợi một lát."

Vệ sĩ dẫn một văn nhân trung niên trong sân. Quay cúi chào văn nhân, vệ sĩ báo cáo.

Văn nhân gật đầu, , quanh một lúc.

Ông giống những thường đến thăm phủ. Không tỏ khiêm nhường, cũng bộ cao siêu.

Nếu là Bắc Hải, phần lớn sẽ nhận văn nhân , chính là Tướng quốc Bắc Hải Khổng Dung.

Đứng trong sân, sắc mặt Khổng Dung , xanh xao, quầng mắt lộ rõ. Trông ông mệt mỏi, thể thấy cả đêm ngủ.

Quả thật ngủ.

Hôm qua, khi đến trường học, một nho sinh áo trắng nhờ đưa cho một quyển sách. Quyển sách đó tên là "Nhạc Kinh", một trong Lục Kinh của Nho gia nhưng thất truyền từ lâu.

Khi nhận quyển sách, ngẩn ngơ một lúc lâu. Khi tỉnh , trường học vắng bóng , vội vàng chạy về phủ để đối chiếu.

Suốt đêm, so sánh quyển sách với những đoạn văn đề cập đến "Nhạc Kinh" trong các sách khác. Nếu gì bất thường, quyển sách đó đúng là "Nhạc Kinh".

Sau khi xác nhận, dám tiếp, cầm quyển sách cả đêm buông.

Không dám đặt xuống cũng dám lật giở. Quyển sách thất truyền bất ngờ trở tay, dám đặt xuống, nếu lật hỏng một chút thì dám đối mặt với tổ tiên?

Cho đến bây giờ, vẫn cảm thấy như đó là chuyện trong mơ. Nếu hôm nay nhất định đến gặp Tào Tháo, thậm chí sẽ khỏi nhà.

Ông đưa tay trong áo mò mẫm, quyển sách vẫn còn đó, Khổng Dung mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi về phủ, dù ngủ nghỉ, cũng quyết tâm chép bản gốc một .

Quyết định xong, Khổng Dung nghĩ đến điều gì đó hạ tay xuống.

Còn tìm gặp vị áo trắng để đích bái tạ.

chỉ bái tạ liệu đủ? Ân tình lớn lao như thế thể đền đáp .

"Ôi, gần trưa Cố vẫn tới?"

" , giờ thường ngày tới mới ."

Bên ngoài sân truyền đến tiếng các tỳ nữ trò chuyện. Khổng Dung mới tỉnh , nhớ đang ở phủ Tào Tháo.

"Haha, ngươi Cố ngủ nướng , công tử thường thế về ."

"Tính cách , chắc chắn lười biếng như , hẳn là việc gì đó mới đến trễ."

"Ta cũng nghĩ ."

Tiếng trò chuyện của các tỳ nữ càng lúc càng nhỏ, lẽ là xa . Họ gì, Khổng Dung rõ.

Vị Cố là ai, cũng .

lúc lúc nghĩ về chuyện đó. Khổng Dung tập trung , nhíu mày, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

Đây đầu đến gặp Tào Tháo. Từ khi Tào Tháo Bắc Hải, đến vài . Tào Tháo Thanh Châu, luôn đóng quân tại Bắc Hải, hết vì đây là nơi đầu nhập quân, thứ hai là để chuẩn cho việc huấn luyện thủy quân .

Nói đến nho sinh, đa đều nghĩ họ cứng nhắc. Tất nhiên cũng ngoại lệ, nhưng Khổng Dung ngoại lệ , hoặc thể , ông là một nho sinh cực kỳ cứng nhắc.

Nói một cách dễ là ngay thẳng chính trực, một cách khó linh hoạt.

Như trong mắt ông, tất cả các chư hầu họ Lưu đều chính thống. Mặc dù Tào Tháo hiện tại hành động phản nghịch gì, trong trận chiến chống Đổng Trác cũng biểu hiện dũng cảm, khen ngợi, giải vây Thanh Châu cũng là công của Tào Tháo.

trong thời điểm , dẫn quân chia cắt, mấy ai thể là bề trung thành?

Khổng Dung đối với Tào Tháo vẫn giữ sự cảnh giác nặng nề. Hắn luôn cho rằng, Thanh Châu nên giao cho họ Lưu.

, trong mắt đầy lo âu. Hiện tại Tào Tháo thu nhận vô tàn quân Hoàng Cân ở Thanh Châu, đóng quân khắp nơi. Mà triều đình thì loạn lạc ngừng, nghĩ cách nào để bảo vệ Thanh Châu nữa.

"Khổng đại nhân, tướng quân mời đại nhân trong." Vệ sĩ đó báo cáo , cúi chào Khổng Dung .

"Được." Khổng Dung đáp một tiếng, bước trong.

Thôi thì, cứ thẳng, cùng lắm cũng chỉ là một mạng thôi.

Bước chân dẫm lên sàn gỗ, phát tiếng động trầm đục.

Hai bên đường, hầu lui xuống. Giữa phòng bày một chiếc bàn, Tào Tháo đang bàn rót . Thấy Khổng Dung bước , dậy chắp tay: "Tào Mạnh Đức, bái kiến Khổng Bắc Hải."

"Tào tướng quân khách sáo ." Khổng Dung khẽ lùi nửa bước, xem như từ chối lễ của Tào Tháo, đáp lễ .

Những động tác nhỏ đều Tào Tháo thấy. Dù biểu hiện gì nhưng trong mắt vẫn bất đắc dĩ.

Khổng Dung là danh sĩ Bắc Hải, nếu thể, tất nhiên kết giao, như cũng lợi cho danh tiếng của . Tiếc rằng, trong những gặp gỡ, dường như ông mấy ưa .

Tào Tháo hạ tay xuống, Khổng Dung thấy sắc mặt mệt mỏi, hỏi: "Khổng vẻ mệt mỏi thế, nghỉ ngơi ?"

"Không ." Nhắc đến chuyện đêm qua, mặt Khổng Dung lộ chút vui vẻ: "Có chuyện nên cả đêm ngủ thôi."

Ông tuy đồng ý Tào Tháo chủ Thanh Châu, nhưng cá nhân ông đối với Tào Tháo ác cảm gì sâu sắc.

Phải thừa nhận, Tào Tháo thực sự là một hùng. Nếu ở cảnh khác, hai lẽ thể cùng uống rượu vui vẻ.

"Haha, hẳn là chuyện lớn . Mời Khổng ." Nói Tào Tháo nhường chỗ.

Khổng Dung bước đến bên bàn, cúi đầu nhưng bất ngờ dừng .

Trên mặt bàn khắc bốn chữ. Nét chữ như d.a.o c.h.é.m búa bổ, chỉ chữ thôi cũng thể thấy khí thế của .

Chữ , Khổng Dung thầm khen ngợi.

"Tào tướng quân, bốn chữ bàn ..." Chỉ một cái Khổng Dung nảy ý gặp .

"Hử? Chữ ." Tào Tháo thấy Khổng Dung say mê, tự đắc cũng xuống: "Đây là của Cố , cũng tình cờ ."

Ban đầu định gỡ mặt bàn xuống treo trong phòng nhưng nghĩ , bằng đem cả cái bàn dùng luôn. Mấy ngày nay, gặp ai cũng dùng cái bàn , chỉ sợ thấy thôi.

Tất nhiên, đó cũng từ miệng oán trách của Tào Phi rằng chữ đó là do Cố Nam .

Hắn mỉm : "Khổng thấy thế nào?"

Khổng Dung di chuyển ấm bàn, cẩn thận từng chữ mới : "Vững chãi mạnh mẽ, Tào tướng quân, cái bàn ngưỡng mộ."

Về mặt , Khổng Dung ngần ngại khen ngợi.

"Haha, quá khen, quá khen." Tào Tháo phẩy tay nhưng trong mắt giấu sự hài lòng với "bảo vật" .

Hai xong những lời khách sáo, Tào Tháo nhấc tách lên, uống một ngụm, mới chậm rãi hỏi: "Không Khổng hôm nay đến tìm , việc gì bàn?"

Vẫn đến .

Khổng Dung nhẹ nhàng nhắm mắt, tay đặt lên râu vuốt. Dường như đang suy tính nên thế nào, cuối cùng tay dừng . Ông mở miệng: "Từ khi Tào tướng quân đến, tình hình hỗn loạn của Thanh Châu chỉnh đốn. Nay Hoàng Cân đầu hàng, các nơi trong châu cũng dần định, bước tiếp theo của Tào tướng quân là gì?"

Có kế hoạch gì ư?

Câu hỏi của Khổng Dung khiến Tào Tháo vui mừng, đôi mắt sáng lên. Hắn nghĩ Khổng Dung hỏi vấn đề bớt cảnh giác, chuẩn cho một vài gợi ý. Hắn cầm lấy ấm , rót đầy cho Khổng Dung.

"Ta đang lo lắng việc ở Thanh Châu khó tiến bước, nếu Khổng sẵn lòng giúp , những điều sẽ đáng lo ngại nữa."

Khổng Dung là danh sĩ Thanh Châu, nếu ông giúp, Tào Tháo việc ở đây sẽ cần rụt rè như . Tiếng nước rót chén vang vọng trong căn phòng trống trải, cho đến khi nước gần tràn ngoài, Tào Tháo mới đặt ấm xuống, Khổng Dung với vẻ mong chờ.

"Không Khổng gì chỉ giáo?"

Nhìn thấy dáng vẻ của Tào Tháo, Khổng Dung hiểu lầm, im lặng một lúc, thở một nhẹ.

Thanh Châu cuối cùng cũng là đất vua.

"Tào tướng quân, nay tình hình hỗn loạn của Thanh Châu định, đời sống dân sinh cải thiện. Tướng quân lãnh binh diệt giặc, công lao đầu."

Tào Tháo ngây , hiểu lời ý gì.

"Công lao của tướng quân nên tâu lên triều đình để ban thưởng. Vì , hôm nay đến là tướng quân báo cáo tình hình Thanh Châu lên , một là để định Thanh Châu, hai là để triều đình ban thưởng cho tướng quân."

Báo cáo lên triều đình.

Khổng Dung rằng Tào Tháo công nên triều đình ban thưởng. thực tế, nếu Tào Tháo lúc báo cáo lên triều đình để họ điều binh Thanh Châu, thì tức là ý định nhường Thanh Châu.

Với triều đình hiện nay, chức Thứ sử Thanh Châu chắc chắn thể là Tào Tháo mà sẽ là một dễ kiểm soát hơn. Nếu báo cáo, lẽ cũng là lúc Tào Tháo rời , thậm chí sẽ gặp tình huống tồi tệ hơn.

"Tí tách." Ấm trong tay Tào Tháo nghiêng, nước từ miệng ấm chảy xuống, rơi lên mặt bàn. Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng nước nhỏ giọt rõ ràng đến lạ.

"Ha." Tào Tháo khổ một chút, đặt chén xuống.

"Tiên sinh, ngài rõ, thể đồng ý."

Khổng Dung cúi đầu gì.

Tào Tháo mím môi, hai tay đặt lên đầu gối, trong mắt là một biểu cảm rõ ràng, lẽ là lạc lõng. Hắn thở dài một .

"Ta thành tâm đối đãi với , đối xử với như ?"

Khổng Dung đáp , cũng trả lời, mà chậm rãi lên.

"Nếu Tào tướng quân đồng ý, Khổng Dung xin cáo từ ."

Nói xong, ông dậy, chuẩn rời .

Hai vốn ở hai lập trường khác , Khổng Dung chuẩn nhượng bộ, ông cũng Tào Tháo thể nhượng bộ. Nếu Tào Tháo báo cáo lên triều đình, thì ông sẽ .

Thời loạn thế , khó phân biệt đúng sai, chỉ là mỗi chí hướng riêng. Khổng Dung là thần tử của Hán triều.

"Tiên sinh!"

Khổng Dung bước vài bước khỏi phòng, từ phía vang lên tiếng gọi của Tào Tháo, giữ chân ông .

Bước chân dừng , Khổng Dung cửa.

Tào Tháo lên, Khổng Dung, giọng nặng nề: "Tiên sinh, Tào Tháo ở Thanh Châu ?"

"Tào tướng quân," Khổng Dung ngẩng đầu: "Ý tướng quân là gì?"

Một lúc tiếng trả lời. Khổng Dung bước thêm một bước rời thì giọng mới vang lên.

"Ta hỏi," giọng của Tào Tháo nặng thêm một chút: "Tào Tháo ?"

Lời nặng, nặng đến mức ngoài sân cũng thể thấy, hiếm khi thấy thất thố như .

Tào Tháo , mà rằng lòng trung gian khó phân biệt?

Tào Tháo , mà rằng là con cháu hoạn quan?

Tào Tháo , mà đến mức thành tâm đối đãi, đề phòng như kẻ trộm?

Khổng Dung thấy Tào Tháo đang . Chén bàn lật đổ, lẽ là Tào Tháo va khi lên, nước chảy dọc theo mép bàn.

"Loạn Hoàng Cân, lãnh binh đ.á.n.h về phía nam, đại phá Hoàng Cân, c.h.ặ.t đ.ầ.u hàng vạn. So với , xin hỏi những khác thế nào?"

Tào Tháo thẳng Khổng Dung, hỏi.

"Đổng Trác nhập triều loạn, chịu ở cùng, đổi tên họ đến Trần Lưu, bán hết gia sản, tập hợp nghĩa binh. So với , xin hỏi các đại thần trong triều thế nào?"

"Phát binh đ.á.n.h Đổng Trác, một tiếng gọi ngàn quân hưởng ứng, đến Hổ Lao, chư hầu tiến. Thiếu đế ép, chỉ Tào Tháo truy đuổi. So với , xin hỏi các chư hầu thế nào?"

"Nay Đổng Trác c.h.ế.t, chư hầu loạn lạc, dân chúng khốn khổ. Ta đ.á.n.h bại Từ Hòa, Bạch Nhiễu, dẹp yên loạn Thanh Châu, cải thiện đời sống dân sinh. So với Thanh Châu hiện nay, xin hỏi bách tính thiên hạ thế nào?"

Từng tiếng một, Khổng Dung Tào Tháo hỏi đến á khẩu, trong lúc trả lời thế nào.

"Khổng , Tháo cho ngài ." Tào Tháo hít một sâu, tiếp tục.

"Loạn Hoàng Cân, các nơi quân đội thất bại nhiều hơn thắng, dẫn đến Hán triều suy tàn. Đổng Trác nhập triều, các sĩ đại phu chỉ nhẫn nhịn, dẫn đến triều đình nguy kịch. Chư hầu liên minh, mỗi tư tâm, dẫn đến quân thiên hạ ai dám truy đuổi Đổng Trác để loạn đến bây giờ!"

"Còn về thiên hạ," giọng dừng một chút gằn từng chữ: "Tiên sinh, hiện nay thiên hạ đều khổ!"

Tào Tháo xong những lời , thả tay xuống.

Hắn thực sự hiểu, Tào Tháo đủ .

Khổng Dung ngẩn ngơ cửa. Hắn thể trả lời, nhưng những câu hỏi của Tào Tháo, ?

Thiên hạ tồi tệ như thấy.

"Tiên sinh, Tháo mệt , xin tiễn." Tào Tháo vẫy tay. Khổng Dung một lúc, cúi chào rời khỏi phòng.

Tào Tháo ở trong phòng, mệt mỏi xuống, cầm chén lật đổ, rót một chén nước. Nhìn thấy bóng dáng trong chén nước, Tào Tháo khổ.

Quan hệ giữa và Khổng Dung hẳn là thể cứu vãn nữa.

"Nếu lúc đám Nguyên Nhượng ở đây, chắc chắn sẽ gọi cùng uống rượu thì mấy."

Khổng Dung bước con đường nhỏ trong viện, bước chân chậm rãi, chắc hẳn đang suy nghĩ điều gì đó.

Những lời của Tào Tháo dường như vẫn còn vang vọng bên tai .

Hắn hiểu, rốt cuộc là Tào Tháo sai, sai, hoặc thể cả hai đều sai?

"Sư phụ, con chuyện hỏi ." Một giọng ngây thơ truyền đến, chắc hẳn là giọng của một đứa trẻ.

Tiếng đó từ một viện nhỏ truyền đến.

Một tỳ nữ từ bên cạnh Khổng Dung cúi đầu qua, Khổng Dung gọi cô : "Trong viện đang ?"

Tỳ nữ đầu hành lễ, đáp: "Là trong phủ đang dạy các công tử học."

"Ồ, , , ngươi ."

Khổng Dung gật đầu để tỳ nữ rời , còn thì dừng , tiếp tục tiếng trong viện nhỏ.

Hắn thử bài giảng, vì từ nhỏ lớn lên trong môi trường sách và giảng. Nghe học trò và giảng bài luôn thể tâm trí bình tĩnh .

"Tiên sinh, con một chuyện hỏi ." Tào Phi giơ tay .

Quy tắc giơ tay hỏi thật kỳ lạ, cũng chỉ trong lớp học của Cố Nam.

"Ừm?" Cố Nam đang chỉnh sửa sách vở, thấy lời của Tào Phi bèn qua: "Có gì hỏi ?"

"Gần đây đến gặp phụ con?" Tào Phi cau mày, thận trọng hỏi.

"Ta vô duyên vô cớ đến gặp phụ con gì?" Cố Nam thực sự thấy lạ, tại gặp Tào Tháo?

"Tại ?" Tào Phi nhếch miệng, dường như bất đắc dĩ.

"Tiên sinh gần đây bao nhiêu đến cầu kiến để dâng tài học cho phụ con ?"

Hắn Cố Nam, mặc dù rõ ràng nhưng trong mắt mang theo chút lo lắng.

"Tiên sinh lơ là như , sợ phụ con trọng dụng khác mà lạnh nhạt ngài ?"

Cũng đứa trẻ lớn như hỏi những câu hỏi .

Cố Nam nhịn tiếng, cô còn tưởng là chuyện gì, lắc đầu: "Ta tìm phụ con, vì chuyện đó."

Dù Tào Phi chín chắn đến cũng lúc hiểu. Ví dụ như bây giờ, hiểu lời của Cố Nam.

"Vậy ngài tìm phụ con vì chuyện gì?"

Một bên, Tào Ngang cũng lắng tai .

Linh Khởi ôm kiếm, cô nhớ từng tìm Tào Tháo là vì , bèn nghiêm túc trả lời: "Tiên sinh từng , tìm phụ ngươi là vì tìm một phiếu cơm dài hạn."

Cô còn hết Cố Nam đang đổ mồ hôi che miệng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-ngheo-2000-nam/chuong-99-thuc-khuya-khong-tot.html.]

"Cơm?" Tào Phi rõ ràng là hiểu.

"Khụ khụ, để cho rõ ràng hơn." Cố Nam buông Linh Khởi đang ngơ ngác , ho khan một tiếng, nhướn mày : "Ta tìm phụ ngươi chủ yếu là vì hai việc."

Hai việc, Tào Phi cau mày .

"Một là đổi thế đạo, còn việc một trường học."

Giọng điệu của Cố Nam nghiêm túc, cô cũng ý định lừa hai đứa trẻ .

Tất nhiên, chuyện phiếu cơm dài hạn thì tính.

"Một trường học đủ cho trong thiên hạ đến học, để đời đều học tập."

Trong viện nhỏ còn âm thanh.

Thay đổi thế đạo?

Thần sắc của Tào Ngang phấn chấn, nắm chặt tay, nhất định sẽ theo phụ , đổi thế đạo .

Ngoài viện, Khổng Dung ngây , đang nghĩ nhầm .

Còn Tào Phi ngẩn một lúc nhưng bỗng nhiên lên.

"Haha, , chuyện đầu tiên đến khó khăn , chỉ riêng chuyện thứ hai, nghĩ cũng thể thực hiện ."

"Tử Hoàn." Tào Ngang đặt tay lên vai Tào Phi.

Thằng nhóc thật phiền phức, Cố Nam nhẹ nhàng hỏi: "Tại ngươi nghĩ là thể ?"

"Chưa đến việc xây bao nhiêu trường học mới đủ cho trong thiên hạ, chỉ riêng việc cho trong thiên hạ sách, nghĩ bao nhiêu sách?"

Phải bao nhiêu, vạn quyển chắc chắn đủ, trăm vạn quyển lẽ cũng đủ.

Trên đời , căn bản là nhiều sách như .

Tào Phi là sự thật, Tào Ngang cũng nhưng thôi. Nguyện vọng của Cố Nam quá lớn, thậm chí khiến dám nghĩ đến.

"Nhỡ thì ?" Cố Nam .

Nụ Tào Phi ngẩn .

"Hay là chúng đ.á.n.h cược thêm nữa nhé?"

Cô cũng nên dạy thằng nhóc bài học nhớ đời, mới cược thua xong vẫn học khôn ngoan hơn chút nhỉ?

"Cược thì cược." Tào Phi khoanh tay, thẳng lưng: "Tiên sinh , cược cái gì?"

"Nếu lấy đủ sách cho trong thiên hạ , ngươi sẽ giúp xây trường học đó, thế nào?"

Cố Nam đặt sách vở đang chỉnh sửa xuống.

"Được!" Tào Phi nghĩ ngợi, bèn đồng ý ngay, hỏi ngược : "Nếu thua thì ?"

Lần thua Cố Nam, luôn canh cánh trong lòng. Lần , nhất định thắng.

"Nếu thua?"

Cố Nam bước đến mặt Tào Phi, cúi đầu .

Một lúc lâu, cô đưa tay dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán : "Haha, nếu thua, ngươi thế nào thì thế đó." Dù , thì cô thể thua.

Trán Tào Phi đỏ, mặt cũng đỏ.

chịu lùi bước, Cố Nam thong thả trở về chỗ của , cố tỏ bình tĩnh Tào Ngang: "Đại ca, chắc chắn sẽ thắng."

"Tiên sinh sẽ ." Bên cạnh, Linh Khởi lên tiếng. Đối với cô, bất kể Cố Nam gì cô cũng sẽ tin tưởng.

Tào Phi thể giải thích gì với cô, hừ một tiếng, xuống bàn của : "Vậy ngươi cứ đợi mà xem."

Khổng Dung ngây ngoài viện nhỏ, suy nghĩ một lúc, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Hắn , thế gian quả thật một , cùng mong giống .

Một trường học thể khiến trong thiên hạ đều học ư?

là một hoài bão lớn.

Hoài bão lớn khó thành, đường dài khó, nhưng mà...

Khổng Dung ngẩng đầu về phía bức tường của viện nhỏ, dường như thể thấy dáng vẻ của một đang mặt học trò, dạy học bên trong.

Mong rằng ngươi thể giữ vững tâm nguyện ban đầu, cũng thể cùng ngươi khích lệ .

Trong lòng chúc phúc một tiếng, ông bước qua con đường nhỏ.

Giống như Tào Tháo , thiên hạ đều khổ. tâm trạng của Khổng Dung so với lúc bước khỏi đại sảnh khá hơn nhiều.

Ít nhất rằng, con đường là con đường cô độc, còn cùng chí hướng.

Nếu thời cơ thích hợp, thực sự bây giờ bước nhanh viện đó, cùng mạnh miệng rằng sẽ mang đủ sách cho thiên hạ , trò chuyện một phen.

Mang đủ sách cho thiên hạ .

Tào Phi vẫn đang suy nghĩ về lời của Cố Nam, là như thế nào mới thể những lời khiến nhạo như .

Nhìn về phía áo trắng bàn, thấy một loại khí độ khó diễn tả bằng lời đó.

Giống như, những lời vô căn cứ , thực sự khả năng trở thành hiện thực .

Đống sách đủ cho thiên hạ , chất cao bao nhiêu?

Tào Phi tâm trạng giảng, tự suy nghĩ, ngẩng đầu lên trời.

Có thể cao hơn trời ?

"Được , chúng bắt đầu giảng bài."

Cố Nam cầm một cuốn sách lên, vỗ vỗ trong tay, về ba đứa trẻ mặt.

"Tiên sinh của thường với , học chỉ là học sách vở mà còn là học ."

Còn vị nào , Cố Nam nhớ rõ, lẽ là thầy giáo tiểu học. Dù cũng là Bạch Khởi, lão già đó thể những lời sâu sắc như .

"Cho nên mới lễ nhạc đức hạnh."

Nói sai, Khổng Dung tiếng từ viện nhỏ phía .

Vừa , ông sờ râu gật đầu. Biết học sách và học cái nào cái nào mới là giỏi.

"Vậy hôm nay, sẽ dạy các ngươi cuốn 'Nhạc Kinh' ."

Cố Nam cũng mới tìm cuốn sách gần đây, dự định tặng cho khác, bèn chép một bản. Trong quá trình chép, nghĩ rằng Linh Khởi và bọn họ cũng nên học, bèn mang dạy.

"Nhạc Kinh" là sách , dạy .

Khổng Dung mỉm nghĩ, chuẩn bước lên hành lang rời .

Đột nhiên, sắc mặt dừng .

Dạy gì cơ?

Động tác chân cũng dừng , bước chân đang nhấc lên giữa chừng bỗng dưng dừng , một chân đá bậc thang hành lang, cả ngã về phía .

"Bốp!"

Bên ngoài viện truyền đến một tiếng va chạm lớn, giống như gì đó ngã xuống đất.

Tiếng động cắt ngang lời của Cố Nam, cô ngoài cửa: "Bên ngoài xảy chuyện gì ?"

"Chắc là tỳ nữ nào ngã thôi." Tào Ngang nghĩ là tỳ nữ ngoài cửa lén, đưa tay lên trán, cuốn sách trong tay Cố Nam: "Tiên sinh tiếp tục ."

Hắn trong hòm sách của Cố Nam nhiều sách, nhưng giá trị của những cuốn sách , chỉ coi là sách hiếm mà thôi.

Trên hành lang, Khổng Dung từ đất dậy, đôi mắt vô hồn.

Thậm chí quan tâm đến quần áo lấm lem , ông vội vàng lấy một cuốn sách, chạy đến bên viện.

"Đầu tiên về mục lục Nhạc Kinh: 'Nhạc Bản', 'Nhạc Luận', 'Nhạc Thi', 'Nhạc Ngôn', 'Nhạc Lễ'..."

Người trong viện đang giảng bài, ngoài viện đang kiểm tra cuốn sách trong tay, cho đến khi giảng một nửa.

Khổng Dung mới ngơ ngác cuốn sách trong tay, vị trong viện thật sự đang dạy "Nhạc Kinh" mà đang cầm.

"Nhạc Kinh" sớm thất truyền, cuốn sách trong tay đáng lẽ là bản duy nhất, nữa?

Có lẽ nào... Khổng Dung dường như nghĩ điều gì đó.

Cố Nam bắt đầu giảng bài từ trưa, đến khi kết thúc thường là chiều.

Đội nón lá, dắt theo Linh Khởi rời khỏi phủ Tào Tháo, Cố Nam đầu phủ .

Đột nhiên nghĩ rằng phủ ít , nhiều đến, cũng rõ là huyên náo vắng lặng. gần đây thực sự hiếm khi thấy Nguyên Nhượng, Diệu Tài và bọn họ.

"Đi thôi, về nhà thôi." Cố Nam kéo Linh Khởi qua phố, phố vẫn đông đúc.

"Tối nay ăn gì, cho."

Những năm , tay nghề nấu ăn của cô tiến bộ ít, ít nhất đồ thể ăn .

Trên đường rời , một văn nhân trung niên bước , đặt một cuốn sách ngực.

Nhìn áo trắng nắm tay cô gái nhỏ xa, trong mắt mang theo ý .

"Haha." Tiếng lớn, ông tự một : "Quả nhiên là cô ."

Đi đường, Cố Nam đầu một cái.

Từ khi rời khỏi phủ Tào Tháo, một theo cô đến đây. Là quen, nhưng dáng vẻ của dường như ác ý. Chỉ là theo từ xa, cũng gì.

Thôi kệ, nếu chỉ theo thì cứ mặc .

Nhà của Cố Nam và Linh Khởi cách phủ Tào Tháo xa, chỉ cách vài con phố, đến thời gian uống một chén đến nơi.

Về đến nhà, Cố Nam bèn xuống trong viện.

Nếu thấy, chắc chắn sẽ cảm thấy viện thật kỳ lạ.

Hai bên trồng một hoa cỏ, ở giữa đặt một cái bàn, bên cạnh bàn là những khối gỗ nhỏ hình vuông, chất cao đến nửa .

Những thứ chỉ là trong viện, phủ của Cố Nam một phòng riêng để đặt những khối gỗ , nhưng những cái đó đều khắc chữ.

Bàn đặt gốc cây, cây là Cố Nam tự tay trồng trong viện, cô giống một cây cô thích.

Lúc còn đến giờ ăn tối nên cũng vội nấu ăn.

Trước bàn, Cố Nam đặt d.a.o khắc xuống, nhẹ thổi một cái lên khối gỗ trong tay để thổi bụi gỗ, lộ những chữ khắc đó. Cô khối gỗ trong tay, khẽ thở dài. Người theo họ suốt đường vẫn , tiếng bước chân, hẳn vẫn đang lảng vảng cửa phủ.

"Khởi Nhi." Cố Nam nhẹ giọng gọi.

Linh Khởi đang xách một thùng nước, chuẩn tưới cây. Nghe thấy Cố Nam gọi, cô đặt thùng nước xuống: "Sư phụ, chuyện gì ?"

"Ở ngoài cửa khách." Cố Nam phía sảnh ngoài viện.

"Con mời ông ."

"Vâng, ạ."

Linh Khởi về phía cửa, hỏi Cố Nam khách ngoài cửa. Vì khách, chắc chắn là khách, cô luôn lời Cố Nam.

Khổng Dung cửa phủ, hai tay chắp lưng tới lui. Trước cửa gác, thế nào để gõ cửa.

Cũng , nếu hỏi nơi , chẳng lẽ rằng theo dõi từ đầu đến cuối?

Phải đây?

"Két."

Chưa kịp để Khổng Dung tới lui cửa thêm một vòng, cửa phủ mở .

Khổng Dung cảm thấy hổ, định lẩn tránh nhưng một cô gái thò đầu từ trong cửa, .

"Sư phụ trong phủ khách, là ngài ?"

Sảnh lớn, nhưng dù gian lớn vẫn cho một cảm giác trống trải. Trên đường thấy ai, thậm chí khi qua sảnh cũng thấy bất kỳ đồ đạc nào.

Trên đường duy nhất chỉ hoa cỏ trồng hai bên và một cái bàn đặt ở giữa.

Những hoa cỏ chăm sóc . Khổng Dung qua vườn hoa, dù là mùa đông vẫn còn một hai loài hoa nở.

Trong thời gian hầu hết các loài hoa đều tàn, một hai loài hoa vẫn nở rộ luôn dễ động lòng.

Khổng Dung , vô tình đưa tay chạm nhưng một giọng ngăn : "Sư phụ thích những hoa cỏ , đừng hỏng chúng."

Người là cô gái nhỏ dẫn đường cho . Tuổi lớn, đeo một thanh kiếm bên hông, hiếm thấy cô gái nhà nào đeo kiếm. Cô mặc một chiếc áo dài, trang phục giống một cô gái nhưng vẻ thanh tú.

"Haha." Khổng Dung thu tay , hoa cô gái, nhẹ giọng : "Ta thất lễ , cô bé đừng trách."

Nói xong, ông quanh phủ, bày trí đơn giản, thậm chí một hầu, nhưng một cảm giác khiến thư thái.

Quả nhiên là nơi ở của kỳ tài ?

Đặt tay lên cuốn sách trong ngực, ông trịnh trọng vỗ nhẹ một cái.

Dù quá trình nhiều trắc trở nhưng hôm nay, nhất định cảm ơn vị cho thật .

Trong lòng thêm vài phần mong đợi, kỳ tài như sẽ là như thế nào?

Khổng Dung sự dẫn dắt của cô gái nhỏ, qua sảnh , cuối cùng dừng một cửa viện.

Cô gái nhỏ dừng , đầu Khổng Dung như điều gì .

Khổng Dung ngờ vực hỏi: "Cô bé, chuyện gì ?"

"Sư phụ của thường đội một chiếc nón lá." Cô gái nhỏ cửa : "Tiên sinh , thể nhắc đến dáng vẻ của ?"

Lời của cô gái nhỏ dù thiếu chút lễ độ nhưng ác ý.

Khổng Dung đầu tiên là ngẩn , đó hiểu và gật đầu.

Có lẽ điều gì khó , nhưng ngoại hình thôi mà, cũng quá quan tâm những thứ . Tài hoa xuất chúng, dù dáng vẻ thì ?

"Cảm ơn cô bé nhắc nhở, nhớ , chắc chắn nhắc đến."

Cô gái nhỏ cửa viện lúc mới tránh sang một bên để Khổng Dung .

Vào viện, điều đầu tiên thấy là một cây cao lắm ở giữa.

Dưới gốc cây là một đội nón lá đang nghịch một khối gỗ, bên cạnh còn chất nhiều khối khác, những khối gỗ đó tác dụng gì.

Dáng gầy gò, cúi đầu rõ mặt, nhưng Khổng Dung nhận ngay đây là thấy học đường.

Thấy , Cố Nam đặt khối gỗ trong tay xuống, dậy từ bàn.

Nhìn theo họ , vẻ như là một văn sĩ, nhưng cô nhớ quen .

"Vị đang tìm chăng?"

Không đối phương đến gì, Cố Nam vẫn hỏi một câu. Nếu chỉ là tìm nhầm, cô cũng thể chỉ đường, cô vẫn quen một chút về hàng xóm xung quanh.

theo suốt đường nên cũng thể là tìm nhầm.

Chỉ thấy văn sĩ đối diện thấy cô, liền dừng bước.

Chưa kịp để Cố Nam phản ứng, văn sĩ đưa tay, vỗ vỗ tay áo của , khoanh tay ngực.

Thần sắc nghiêm nghị, ông cúi đầu khom lưng đến thắt lưng: "Khổng Dung, tự Văn Cử, hôm nay đến để cảm tạ ban tặng sách."

Người thường , sĩ tử chí khí, thà gãy cong.

đôi khi, cúi đầu cũng mất chí khí.

Cố Nam lúc mới văn sĩ trung niên là ai. Khổng Dung, quả thật trẻ hơn chút so với tưởng tượng của cô, cô nghĩ sẽ là một lão học giả.

"Hóa là Khổng ." Cố Nam tuy tìm nhưng cũng đại khái hiểu tình huống.

"Khởi Nhi, con pha một ấm ."

"Khổng cần như , mời ." Nói xong, cô chỉ bàn mặt.

"Không thể mất lễ." Khổng Dung thẳng , giọng nặng nề.

"Di vật của tiên hiền, tuyệt đối thể mất. Nay nhờ ban tặng, thể chỉnh, Khổng Dung cuối cùng còn ân hận suốt đời."

Hắn hiểu rằng tài học của đủ, cả đời cũng khó mà tác phẩm gì thể dạy dỗ hậu nhân. Có thể chỉnh Lục Kinh, thực sự là việc đủ để may mắn cả đời.

"Ta cũng là khác ban tặng mà thôi." Cố Nam khựng , "Nhạc Kinh" khiến cô nhớ một chuyện cũ.

Tuy nhiên, đối với cô mà , quá khứ là thứ cần nhớ nhất, vì cô quá nhiều quá khứ. Nếu đều nhớ một , cũng cần bao nhiêu thời gian. Chỉ tính riêng trong rương sách đó, mỗi cuốn sách đều mang theo một chút quá khứ. Cô chỉ thể nghĩ đến mà thôi.

Trước bàn ghế , Cố Nam bệt sàn.

"Chỗ đơn sơ, đừng chê ."

"Tiên sinh ở đây, sách vở ở đây, gọi là đơn sơ ?" Khổng Dung xuống.

"Khổng chuyện thật thú vị."

Cố Nam mỉm . Đây đúng là một cách thú vị. Nếu cô nhớ nhầm, tiếp theo đưa cách một bài "Lậu Thất Minh", nhưng đó còn vài trăm năm nữa.

Khổng Dung mắt, nhớ đến buổi học ngoài tiểu viện của phủ Tào Tháo.

Dù đối phương đội một chiếc nón lá, nhưng cảm thấy một sự gặp gỡ tri âm mà tiếc rằng gặp muộn.

Có cảm giác nhiều điều , nhiều năm qua gặp vận may, ôm lòng nguyện ước, quá nhiều điều , đến nỗi khi lời đến miệng thế nào.

Cuối cùng, chỉ là ánh mắt cháy bỏng Cố Nam.

Cố Nam một lúc lâu cũng thấy Khổng Dung gì, tự nhiên nhích vai: "Khổng , gì cứ thẳng ."

Nhìn như để gì? Cô thầm khổ.

" , để chê ." Khổng Dung đặt tay lên bàn, hít một sâu.

"Hôm nay phủ Tào Tháo bàn việc, khi qua tiểu viện, mong đừng trách. Lúc đó đang giảng bài, cũng một chút."

Hóa , Cố Nam lúc mới rõ ràng chuyện.

"Trong bài giảng, từng , xây một học đường để trong thiên hạ đều thể sách. Khổng Dung hỏi , câu chỉ là lời đùa ?"

Nói xong, Cố Nam.

Nếu Cố Nam chỉ là lời đùa, cũng . Trên đời , ôm một nguyện vọng lớn lao là một điều đau khổ. Cần khí phách, quyết tâm, nhưng cũng gần như thể thực hiện.

Hắn cũng việc thể cả đời cũng chỉ là hy vọng, nhưng vẫn thể tưởng tượng đến lúc đó thiên hạ sẽ như thế nào.

Không còn cảnh nhà nghèo cô quạnh, còn cảnh trường học, còn cảnh lễ nhạc sụp đổ.

Dạy dỗ bằng đức hạnh của quân tử, đường nhặt của rơi, đêm đóng cửa. Dạy dỗ bằng học vấn của tiến sĩ, mở rộng việc học, phân biệt loại nào.

Lúc đó thiên hạ học hỏi, mỗi việc của , đẩy đến một thời kỳ thịnh vượng. Trên đời sẽ như thế nào, đó sẽ là chương tuyệt nhất trong sử sách.

Chính vì tưởng tượng đến thiên hạ như dốc hết sức lực.

Hắn mờ mờ Cố Nam, cho đến khi thấy cô khẽ lắc đầu: "Làm thể là lời đùa ?"

Khổng Dung từ từ nắm chặt tay. Lúc ngửa mặt lên trời mà lớn nhưng chỉ nở một nụ buồn bã.

Chính cũng rõ tâm trạng lúc phức tạp đến mức nào. Cuối cùng gặp tri âm nhưng cũng hiểu rằng, cả đời vô vọng.

"Khổng Dung cũng lấy đó nguyện ước."

Trong giọng của một cảm giác bất lực.

"Ta và học trò cá cược, sách cho trong thiên hạ , nghĩ rằng nên bao nhiêu? Ta tính , ngày đêm ngừng, sáu ngày thể chép một cuốn sách, một tháng chép năm cuốn, một năm là sáu mươi cuốn, một trăm năm là sáu nghìn cuốn. Đủ cho một làng dùng nhưng đối với trong thiên hạ thì đủ."

Khổng Dung cúi đầu, lên bàn: "Cá cược của chắc là thua ."

Hắn thực sự tính sách mặt. Hắn hy vọng là trời giúp, biến hàng ngàn hàng vạn cuốn sách, nhưng cũng điều đó thể.

"Khổng sẽ thua?"

Cố Nam đột nhiên . Lời khiến Khổng Dung ngạc nhiên.

Khóe miệng nón lá khẽ nhếch, cô lấy vài khối gỗ từ bên cạnh .

"Tiên sinh hãy xem."

Khối gỗ đặt bàn, Khổng Dung lúc mới rõ hình dáng của chúng. Mỗi khối đều nhỏ và vuông vức, đó khắc một chữ.

Cố Nam sắp xếp những khối gỗ thành một hàng, những chữ đơn lẻ tạo thành một câu.

"An đắc quảng hạ thiên vạn gian, đại tí thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan. Phong vũ bất động an như sơn. Ô hô, hà thời nhãn tiền đột ngột kiến thử ốc, ngô lư độc phá thụ động tử diệc túc."

(Ước nhà rộng muôn ngàn gian, che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan. Gió mưa chẳng núng, vững như núi non. Ôi, bao giờ nhà sừng sững mắt, lều dù nát, chịu c.h.ế.t cóng cũng cam lòng.)

"Khổng xem, dùng phương pháp in sách, thể lấy hàng ngàn vạn cuốn sách ?"

Bóng lá cây lay động, ánh sáng lấp lánh.

"Đây..." Văn sĩ trung niên ngây ngốc những khối gỗ, nên lời. Ông đặt tay lên chúng, mắt dần dần ngấn lệ.

Những lời từ khối gỗ dường như hết những điều ông .

Trước mắt ông mơ hồ, ông dường như thấy một ngọn núi sách cao hơn trời, một ngọn núi thể thực hiện hoài bão cả đời của , xuyên qua tầng mây, cao vút trời.

 

Loading...