Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 1: Mở đầu
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:20
Lượt xem: 25
Mâu Văn chạy vụt như một cơn gió. Búi tóc dựng vội đỉnh đầu nhún nhảy theo từng động tác, mấy lọn tóc mai rơi xuống tai và gáy, gió thổi rối tung. Những vệt sơn bộ đồ bảo hộ loang thành từng mảng màu, như thể bảng pha màu lật úp. Trợ lý Vương Chí Cường vất vả đuổi theo, thở hổn hển : “Chị Văn… em hình như thấy… sếp Tạ …”
Xui xẻo thật. Dĩ nhiên Mâu Văn thấy từ lâu, nếu cô chạy gì? Bước chân càng nhanh hơn, cô sang Vương Chí Cường: “Nhanh chân lên nào, thanh niên! Thiếu vận động quá đấy?” Cô chạm mặt Tạ Sùng, nếu quản đông quản tây. Gần đây thậm chí còn hứng thú với việc đòi cô tiền hoa hồng.
Mâu Văn là một con “tỳ hưu”, tiền chui bụng cô thì đừng hòng moi . Hễ Tạ Sùng đòi tiền, cô sẽ lập tức bôi dầu chân, co cẳng chạy mất, chẳng phí lời dây dưa với .
“Chị Văn, chúng cần chào sếp Tạ ?” Vương Chí Cường chống hai tay lên đầu gối, cố gắng lấy : “Hôm qua sếp Tạ giới thiệu cho em một khách hàng, …”
“Thế thì , khách cho chứ cho .” Mâu Văn cắt đuôi Tạ Sùng, cúi đầu lục thước, sổ tay và bút trong chiếc túi vải bố lớn. Đây là thói quen cô hình thành suốt bao năm. Đến thành vật liệu xây dựng chẳng khác nào trở về quê hương vui vẻ của , đồ nào cũng qua tay cô xem một lượt.
“…” Vương Chí Cường chỉ phía cô, dè dặt : “Sếp Tạ tới . Hôm nay chúng hẹn xem vật liệu cùng khách hàng.” Nói xong, chột Mâu Văn. Cậu luôn nắm bắt cách cư xử giữa chị Văn và sếp Tạ thế nào. Có lúc chị Văn nhiệt tình giả tạo với sếp Tạ, lúc chẳng thèm che giấu vẻ ghét bỏ mà tránh . Một thanh niên chân ướt chân ráo nghề như chị Văn cho mù mờ. Có khi định tỏ lòng trung thành, là em liên lạc với sếp Tạ nữa, chị Văn cau mày: “Cậu ngốc ? Có thù với tiền ?”
Cậu cứ tưởng chị Văn sẽ nổi giận, nào ngờ cô lập tức nở nụ , đầu , kéo gọng kính xuống sống mũi, mở to mắt Tạ Sùng: “Ồ, sếp Tạ cũng tới ?” Anh mặc áo len dài tay cổ Henley pha màu, quần cắt may dáng lưỡi đao và đội mũ, chẳng giống đến thành vật liệu, mà giống tới đây trình diễn thời trang hơn.
“Vừa cô thấy ?” Tạ Sùng đỗ xe thấy Mâu Văn xoay bỏ chạy, rõ ràng chạm mặt . Người như Tạ Sùng sinh tài “chọc ghét”: cô càng thấy , càng xuất hiện cho cô khó chịu. Thế là cũng co chân đuổi theo, vòng lưng Mâu Văn, đ.á.n.h úp cô kịp trở tay.
“Không thấy.” Mâu Văn luồn thẳng ngón tay qua gọng kính, dụi khóe mắt: “Đây, kính trang trí thôi. mù.”
Tạ Sùng bước tới mặt cô, tháo gọng kính xuống ướm lên mắt , thản nhiên hỏi: “Lần cô nếu giới thiệu thêm khách thì sẽ chia hoa hồng cho đúng ?”
“ từng .” Mâu Văn phủ nhận sạch trơn: “ thể nào loại lời . Sếp Tạ cũng thiếu chút tiền .”
Tạ Sùng đeo gọng kính, soi trong tấm kính bên cạnh, trông đúng kiểu lưu manh giả danh trí thức, quyết định trả cho Mâu Văn nữa: “ ghi âm.” Nói lấy điện thoại mở cho cô . Đối phó với một “gian thương” lật lọng như Mâu Văn, tự cách. Trong điện thoại vang lên giọng cô: “Tạ Sùng, dám đưa khách hàng cho khác thử xem! Chẳng cảm thấy chịu thiệt nên lột da ? chiều , chia hoa hồng cho !”
“Nghe thấy ? Chính cô cuống cuồng đấy. Có nhận ?” Tạ Sùng cố ý chọc cô. Dĩ nhiên Mâu Văn sẽ nhận. Loại như cô, lúc cần thì coi là ông tổ, lúc cần thì chỉ là cháu chắt. Trước mặt ngoài, cô là sếp Mâu, chị Văn đáng tin cậy; mặt , cô chỉ là một kẻ lừa đảo nhỏ trở mặt nhận .
Quả nhiên, Mâu Văn mặt dày cố ý cau mày: “Đây cũng giọng , đừng ăn vạ.” Nói xong, cô sang Vương Chí Cường: “Mau hầu cha cơm áo của .” Cô xoay mấy bước về, chớp mắt giật kính. Muốn lấy đồ của ? Không cửa!
Tạ Sùng nhanh tay lẹ mắt túm áo kéo cô . Mâu Văn nhấc chân đá một cú, nhân lúc đau buông tay liền chạy mất. Tạ Sùng bất chợt bật . Kiểu tóc của Mâu Văn bao năm vẫn chẳng đổi, buồn tội nghiệp. Anh cứ thế cô chạy xa, đuổi nữa. Dù hôm nay cả ngày đều quanh quẩn trong thành vật liệu, hai như mèo với chuột, một kẻ đuổi một kẻ chạy, còn chạm mặt bao nhiêu .
Vương Chí Cường ngượng ngùng, gãi đầu: “Sếp Tạ… em…”
“Cô đang bận gì ? Gần đây chẳng khách hàng đều do khác theo ?” Tạ Sùng hỏi.
“Chị Văn thuê dài hạn một căn nhà sân trong làng, định cải tạo nhà cũ. Chị bảo bên đó rẻ, ăn ở và việc đều chuyển tới đó.”
“Trong thành phố văn phòng ? Bắt khách hàng chạy làng ?”
“Bạn trai chị Văn quen, giúp thuê một gian việc chung, rẻ lắm, rẻ cực kỳ…”
“Bạn trai?” Sắc mặt Tạ Sùng lập tức nghiêm : “Bạn trai nào?”
“Bạn trai của chị Văn chứ ai, lắm. Hôm còn mời tất cả trong studio ăn cơm.” Vương Chí Cường non nớt, sắc mặt khác, cứ tự nhiên kể, chỉ cho rằng đang buôn chuyện về một bạn chung với sếp Tạ: “Chị Văn hạnh phúc lắm. Anh đối xử với chị Văn , mấy ngày nữa hai còn Maldives chơi… Anh …” Đang , nhận bên cạnh im ắng khác thường. Quay đầu , Tạ Sùng chẳng thấy bóng dáng .
Tạ Sùng gọi cho Mâu Văn hai cuộc cô đều , vì len lỏi khắp thành vật liệu tìm cô. Cô như cố tình tránh . Có lúc chỉ kịp thấy một góc áo, đuổi thêm vài bước, biến mất. Những tấm ván sàn và gạch ốp dựng chia gian thành từng mê cung, dường như mãi cũng tới điểm cuối.
vẫn điểm cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-1-mo-dau.html.]
Anh thấy giọng Mâu Văn chuyện điện thoại ở phía bên dãy ván: “Em ngoài ăn, em tự nấu. Anh ăn gì thì cho em, em nấu nhé.” Tạ Sùng dừng bước, nín thở lắng .
Giọng Mâu Văn nũng nịu : “Mệt thì đưa em mát-xa nhé, em spa tinh dầu. Được , em còn việc, bận đây.”
“Dĩ nhiên là nhớ .” Đó chẳng qua là dáng vẻ bình thường của một phụ nữ đang yêu, thích ai thì đối xử với đó. Điện thoại ngắt, bóng lưng “kỹ thuật sơn” của Mâu Văn xuất hiện mắt Tạ Sùng. Anh gọi cô, mà bấm . Chuông điện thoại vang lên, cô lấy một cái tiện tay nhét túi quần. Cô cũng chỉ là một trần tục yêu ghét rõ ràng, để ý ai thì sẽ để ý đó.
Vì cô vẫn luôn diễn kịch xã giao với Tạ Sùng, khiến ngỡ quan hệ giữa họ tệ đến mức . Dù thế nào cũng chuyện cũ ràng buộc, lẽ cô vẫn sẽ đối xử với khác đôi chút, ít nhất đến nỗi . Anh rõ bộ đồ “kỹ thuật sơn” cô. Đó rõ ràng là một con bướm đang giương cánh, nhẹ nhàng bay xa.
Tạ Sùng bao giờ là chịu nhịn cơn tức. Anh bước nhanh vài bước chặn đường cô. Mâu Văn còn diễn tiếp, giả vờ gọi, nhưng bỏ qua chuyện , hỏi thẳng: “Cô coi là gì? Một mặt hẹn hò với khác, mặt khác ngừng lấy khách hàng từ chỗ . Mâu Văn, ít nhiều cũng giới hạn chứ?”
Mâu Văn lập tức hiểu rằng Vương Chí Cường nhiều chuyện kể cho Tạ Sùng việc cô yêu đương. Chuyện chẳng liên quan tới , cho nên cô chủ động . cô cũng định cố tình giấu, thì , ?
Có điều cô vẫn cần nhờ , đến mức trở mặt. Vì cô vỗ trán như chợt hiểu , búi tóc rối đỉnh đầu cũng lắc theo. Trước đây chỉ cần ở bên, dù nửa đêm tỉnh giấc cô cũng lau sạch dầu hai bên cánh mũi, sợ Tạ Sùng thấy dáng vẻ chật vật, lúc nào cũng giữ xinh . Bây giờ cô sợ nữa, thoải mái .
“ coi là bạn mà!” Mâu Văn mở miệng là ngay: “Dĩ nhiên xem là bạn . Nếu thì hiểu đấy, sẽ mở lời xin khách hàng .”
Tạ Sùng bỗng lạnh.
Giấy dán tường, gạch lát, sơn và rèm cửa xung quanh hòa một với Mâu Văn. Chỉ là lạc lõng. Anh thức trắng mấy đêm, khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, vì việc ăn của Mâu Văn mà sáng sớm bò dậy. Dĩ nhiên mưu đồ. Anh luôn khôn ngoan, lợi thì dậy sớm, thứ nhắm tới là Mâu Văn, nhắm lâu. Cô yêu khác quanh co với , coi như một nhóc mới lớn để trêu đùa, hề thương xót áy náy.
Mâu Văn cứ đường đường chính chính , sợ cơn giận đang tụ trong mắt . Cô sợ gì chứ? Hai đối đầu bao năm, hiểu rõ đối phương bao nhiêu cân lượng. Đều là cáo già nghìn năm, chẳng ai cần giả bộ đáng thương. Anh mắc lừa là do cam tâm tình nguyện. Nếu tìm khắp Bắc Kinh, mấy ai lừa một nhân vật như ?
Tạ Sùng giật giật lớp vải vai cô, dùng tay phủi một cái, hạ giọng : “Con cô chẳng khác bộ quần áo , từ trong ngoài đều thể mang chỗ sang trọng!”
Nghe , Mâu Văn lùi một bước: “Thì ? Ai rảnh rỗi cứ nhào tới mặt một thể mang chỗ sang trọng như ? Là đấy!” Nói cô vẫn hả giận, giọng càng nặng hơn: “Sau bớt xen chuyện của . Nói cách khác, giúp thì cảm ơn bằng miệng. Anh giúp, cũng chẳng c.h.ế.t .”
“ , bạn trai mới nối . Có khác giúp cô . Rời đàn ông là cô ăn nữa đúng ?” Tạ Sùng .
Mâu Văn ngẩng cổ, nhún vai: “ đấy, đúng đấy, thì ? Chưa đến lượt quản !”
Nói xong cô xoay chạy. Biết Tạ Sùng sẽ đó theo, cô giơ tay, dựng cho một ngón giữa. Sợ tức quá đuổi lên lý luận, cô còn chạy nhanh thêm mấy bước.
Cô hiểu rõ Tạ Sùng mềm ăn cứng, lát gọi điện dặn Vương Chí Cường tối nay mời ăn cơm. Cô còn dạy thế : “Cậu cứ bảo với rằng chị Văn đặc biệt cảm ơn. Chị thường nhắc công ty ngày hôm nay thể thiếu sự giúp đỡ của . Ân tình của chị đều ghi nhớ!”
“Còn nữa, Vương Chí Cường, quản cho kỹ cái miệng của . Chuyện nên thì đừng , ?”
Ở đầu dây bên , Vương Chí Cường cân nhắc xem chuyện gì nên , chuyện gì nên . Vì vụng miệng, hoặc sợ Mâu Văn , dám hỏi thẳng. Mâu Văn trong lòng đang thắc mắc về quan hệ giữa cô và Tạ Sùng, cô cũng giấu nữa, dứt khoát : “Tạ Sùng là chồng cũ của .” Đầu dây bên vang lên tiếng Vương Chí Cường hít mạnh một . Mâu Văn thấy, : “Không . Cậu là . Chỉ cần việc của . Đã bén rễ ở Bắc Kinh thì đừng để tâm mấy chuyện linh tinh.”
Dĩ nhiên cô lưng đủ lời đồn đại, tùy tiện lôi câu nào cũng khó . Cô bận tâm, chẳng nhiều lòng tự trọng vô nghĩa đến . Cô sống cho khác xem, chỉ cần bản thoải mái. Trong lòng cũng giữ chuyện, cãi Tạ Sùng mấy câu, quên sạch. Cô lao đầu thành vật liệu, đo đạc, ghi chép, vẽ vời. Giữa chừng chạm mặt Tạ Sùng vài , sa sầm mặt cùng Vương Chí Cường và bạn của , thấy cô ghét bỏ .
Mãi đến tối, khi thành vật liệu đóng cửa, cô mới lái xe rời .
Chiếc xe lao lên đường phố, những tòa nhà cao tầng san sát lùi nhanh về phía , giống như thời gian cũng cùng lúc ngược trở về.