Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 10: Dòng chảy

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:29
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quê Mâu Văn tên Nha Khắc Thạch, một thành phố tuyến bốn ít .

Nơi kỳ diệu, như một dải lụa nối thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ mênh m.ô.n.g với dãy Đại Hưng An.

Hồi cấp ba, Mâu Văn từng tự khen trong bài văn: tấm lòng rộng như thảo nguyên, sự bao dung của rừng… Thầy cô thích cô, bảo bài tệ, nếu khiêm tốn hơn thì càng .

Mâu Văn lập tức nghiêm chào: “Vâng thưa thầy, em nhớ !”

Mùa hè Nha Khắc Thạch ngắn, mùa đông dài. Một năm nửa năm là đông. Cuối tháng Chín hằng năm trận tuyết đầu, mùa đông thúc ngựa phi tới.

Cha cô, Mâu Đức Xương, lái xe tải đường dài nữa.

Số phận Mâu Đức Xương lận đận. Những năm lái xe ông tích lũy chút vốn, ở Nha Khắc Thạch coi như ăn mặc lo. Một mùa đông gặp tuyết lớn, xảy t.a.i n.ạ.n cao tốc. Buồng lái biến dạng, lúc cảnh sát cứu ông , cả gần như ép bẹp, chỉ còn cuối.

Theo thường lệ đưa cấp cứu, hơn mười cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, giữ mạng. Tiền tiết kiệm hết, còn mắc chút nợ. May cha Mâu Văn cần cù lạc quan, từ từ xây dựng cuộc sống.

Ban đầu Mâu Văn là đứa trẻ ham chơi, chỉ dựa chút thông minh để học ở mức khá giỏi. Cha thương, cô nghĩ học , đem giấy khen học sinh ba và hạng nhất cho cha xem. Cô , từ đó luôn đầu, thành tích tụt nữa.

Bây giờ , cha chạy xe tải, lo sợ. Cha lái xe nhỏ, qua giữa vùng chăn nuôi và rừng để chở , bán đồ, đôi khi dẫn khách du lịch chơi Hô Luân Bối Nhĩ.

Tuy thu nhập định, cuộc sống yên .

Mâu Văn thích theo cha giao hàng.

về nhà, lòng bàn chân ấm theo Mâu Đức Xương tới khu tự trị Evenk. Mùa đông tới đó vui. Tìm chỗ an , chim ưng lượn trời, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.

Lúc tràn mắt là màu trắng khắp trời đất. Mâu Văn đeo kính râm nhỏ, quấn chăn len, sụt sịt : “Cha, sang năm nhà đổi xe nhé?”

“Xe còn chạy !” Mâu Đức Xương vặn điều hòa lớn nhất, vẫn vô dụng. Chiếc xe sắp bỏ như lọt gió bốn phía.

Mâu Văn xót cha, nhưng lạc quan: “Con nghiệp sẽ chính thức. Đơn vị con lương cao lắm, nhất định đổi xe cho cha.”

Mâu Đức Xương cũng mất hứng, thật thà : “Được, đổi xe tải nhỏ. Xe tải chở nhiều.”

“Được!” Mâu Văn kiêu ngạo: “Bây giờ con hiểu xe lắm, thấp thì ba, năm vạn, cao thì ba, năm triệu! Con đều rõ!”

“Ba, năm triệu con cũng rõ?”

“Hì hì. Con từng .” Mâu Văn : “Một khách lúc thực tập chở con. cha, xe đắt thì đắt, kín quá, lâu con say.” Cô gõ hoa băng cửa: “Vẫn xe nhà , vững, tỉnh táo!”

là tỉnh, lạnh tới chảy mũi!” Mâu Đức Xương lớn.

Chiều tới gacha, họ dỡ hàng ở ủy ban thôn lượt gọi dân chăn nuôi tới lấy. Mâu Văn thích nhất việc gọi báo, vì tín hiệu ở đây kém, tìm chỗ tín hiệu bắt đầu hét.

Sau khi tới Thiên Tân học, Mâu Văn văn minh thành thị thuần hóa, hiếm khi trải cảm giác kéo cổ hét.

giữa tuyết lớn, lớn tiếng:

“Suhebaru! Đồ nhà ở ủy ban thôn! Ở ? Ủy! Ban! Thôn!”

“Narisong! Đồ ở ủy ban thôn! Ủy! Ban! Thôn!”

Mâu Đức Xương cùng cán bộ gacha chuyện. Cán bộ bảo đợi đường sửa xong sẽ mở xe khách tới Ulanhot. Vài năm nữa xây đường sắt, tàu tới Hohhot…

Mâu Đức Xương : Vậy còn việc. Mọi tiện, cần nhờ mua đồ.

“Giao thông tiện, tới đây nhiều. Lúc chú chuyên hướng dẫn viên.” Cán bộ trẻ : “Chú giỏi .”

Mâu Văn thấy cha vui .

Điện thoại lạ. Cô , đối phương dường như rõ, cô hét một hồi cúp. Trong đó cô loáng thoáng vài chữ, như Tạ Sùng. Cô ngẩn một chút, nghĩ . Số mà!

Dân chăn nuôi cưỡi ngựa đội gió tuyết tới lấy đồ. Mâu Văn bán, bán hết đồ cha còn. Có nhớ cô, hỏi: “Con gái, nghỉ ? Về cán bộ thôn?”

Mâu Văn xua tay: “Cháu Bắc Kinh việc!”

Người mở to mắt: “Bắc Kinh? Xa thế? yêu Bắc Kinh Thiên An Môn.”

Mâu Văn trêu: “Cháu giỏi ?”

Người chăn nuôi giọng nặng: “Giỏi, giỏi!”

Cả Tết cô vui, ở với cha là vui. Đôi khi nhớ Tạ Sùng, nghĩ gì? Anh khi nào bất chợt nhớ ?

cô sống ít hơn mấy năm, trái tim nóng hổi, chứa quá nhiều. Cô mong Tạ Sùng gọi chuyện, dù cuối gặp ấm, trông như bạn.

cô bỏ qua một việc: Có gặp mặt thiết, gặp thì lạnh. Tạ Sùng là .

Anh từng nhớ Mâu Văn lúc qua cầu Bạch Thạch, nhưng chỉ một khoảnh khắc. Có quá nhiều việc. Sự xuất hiện của cô như khúc cuối năm 2010, đặc biệt. 2010 cuối cùng qua, họ tới 2011.

Anh thuận lợi thu xong tiền, đêm giao thừa tới nhà mới.

Theo lời Mâu Văn, lúc nhà tường trắng sàn gỗ, sạch. Cô lừa.

Tiền Tụng chuyển hai ghế cắm trại từ xe phòng khách trống. Hai im lặng một lúc.

Tiền Tụng gần đây Tưởng Vu qua mật thiết với một đàn ông, bảo Tạ Sùng nhanh tay, cô chạy. Tạ Sùng ủ rũ: Anh cảm thấy với Tưởng Vu hết duyên.

Anh luôn nhớ Tưởng Vu oai hùng tung lưng ngựa, hoặc do dự bay tới con ngựa đột ngột nổi loạn cứu .

Anh tranh giành, luôn thấy tranh tình cảm khó coi. Thứ cần tranh đều tình cảm thật.

Anh tới Phật Sơn gặp cha đang du cư, đó sang Anh xử lý việc.

Nghĩ trang trí còn công việc cuối, lấy điện thoại định gọi Mâu Văn hỏi, nhưng hết pin. Mượn Tiền Tụng gọi. Mâu Văn thiếu đầu óc gì, đầu gió ù ù, cô t.ử tế, “gào gào”: Ai đấy? Ai đấy?…

Qua điện thoại cũng cảm thấy gió thổi đau trán, thể còn tuyết. Anh đùa: “Cô bán rừng sâu ?” Câu đùa rơi vô thanh vì Mâu Văn . Cô mệt hỏi: “Anh… là… ai?”

Tạ Sùng vô thức hét theo: “ là Tạ! Sùng!”

Cô vẫn hỏi: “Anh là! Ai! Có! Việc! Gì!!!”

Tạ Sùng phiền, hét: “ là ông nội cô!” Rồi tắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-10-dong-chay.html.]

Tiền Tụng suýt ngã khỏi ghế: “Ha ha ha, gọi điện còn nổi nóng? Sao thành ông nội ?”

“Có bệnh!” Tạ Sùng hết giận: “Chưa gặp kỳ quái thế!”

Ngày tới Phật Sơn, gặp cha Tạ Đông Phong và Liêu Hiểu Hoa.

Cha luôn ăn. Từ nhỏ luân phiên ở nhà ông bà ngoại, nội, thật ” với cha . Ba Phật Sơn, chụp ảnh du khách, ăn vài bữa, Tạ Sùng sang Anh.

Ngày 25 tháng Hai Mâu Văn bắt đầu sắp xếp về trường.

Lúc trở , Nha Khắc Thạch vẫn mùa đông dài. Cha đưa cô tới Hải Lạp Nhĩ tàu. Mâu Văn quê còn “trú đông”, lưu luyến.

Trước khi chia tay cô nhiều với Mâu Đức Xương: Đợi Tết , con nhất định đổi xe cho cha! Tin con!

Thật Mâu Đức Xương quan tâm đổi . Ông mong con đừng vất vả. Ông cảm thấy vì t.a.i n.ạ.n , con gái ép từ bỏ phần đời. Nếu thành tích , cô thể học thạc sĩ, tiến sĩ, ngâm trong biển sách yêu thích.

Tàu rời , Mâu Văn rơi hai hạt đậu vàng. Quê dần xa, cô từ băng tuyết chuyển tới Thiên Tân.

“Mùa nghiệp” dường như dài. Cô ít trường. Đại lộ Năm thích , cầu Giải Phóng mở cũng xem. Cô luôn chuẩn nghiệp. Thời gian gần như cắt đứt bên ngoài, cuối cùng đại học thành.

về Bắc Kinh.

Sở Lăng thuê nhà .

Căn hai phòng tầng một, chủ khóa đồ trong phòng thứ, phòng chính hai giường đơn, giữa là bàn dài. Cô và Sở Lăng chia một nghìn năm trăm tiền thuê. Họ nhà vệ sinh và bếp riêng. Sở Lăng gửi ảnh, Mâu Văn thấy mấy chậu hoa bệ, tâm trạng sáng, lập tức tới ngân hàng chuyển tiền.

Tiền thuê là khoản năm nghìn thứ hai Tạ Sùng thưởng khi cô rời Bắc Kinh. Khoản đầu cô cất phòng khi cần.

Lúc nhớ Tạ Sùng.

Cô luôn vô thức nhớ, nhưng chủ động liên lạc.

thể tưởng tượng Tạ Sùng, nếu nhận cuộc sẽ thấy phí thời gian. Nếu liên hệ ai, chắc chắn liên hệ. Có lẽ quên cô hẳn. Cuộc sống đầy việc vui, náo nhiệt thì náo nhiệt, yên thì yên, theo ý. Đó là đời Mâu Văn , nhưng cô luôn cảm thấy: Sau sẽ .

Tháng Bảy, Bắc Kinh mưa, trời ẩm nóng. Mâu Văn trong “nhà mới”. Nhà đối diện cầu vượt, gần siêu thị hơn, ở khu cũ, nhiều già trẻ con.

Sở Lăng dọn sạch. Đón Mâu Văn, cô đặc biệt mua thịt, chuẩn lẩu ở nhà.

, họ bếp, dụng cụ, bếp từ, chảo, bát đũa. Lúc ở giường tầng phòng trọ, hai từng mơ một ngày ở ghép, tạm biệt tên biến thái thỉnh thoảng khỏa , nhưng nghĩ ngày nhanh.

“Sức trâu” dùng hết của Mâu Văn lên. Cô bảo Sở Lăng đợi, cô mì cán tay, thêm món chính t.ử tế cho lẩu.

Kỹ năng nhào bột luyện với Cát Vân Thanh. Mặc tạp dề, cô chui bếp. Máy hút cũ kêu lớn phía , bếp hè nóng ẩm, quạt nhỏ thổi ù bếp. Tóc cô thấm mồ hôi thành từng lọn dính trán.

hát, Sở Lăng phụ: “Mâu Văn, vui thế?”

Mâu Văn đưa tay mũi Sở Lăng: “Ngửi , thơm !”

Mùi bột bao cả tay, khiến cô yên. Đây là thói quen trong mùa trú đông dài ở Nha Khắc Thạch: Nhà lương, trú đông hoảng.

Nó xóa ưu sầu vì rời trường, hóa giải nỗi sợ âm thầm khi thật sự sống ở Bắc Kinh.

“Tớ thích bếp quá, Sở Lăng.” Mâu Văn giơ “tay trắng nhỏ” thề: “Sau mỗi cuối tuần rảnh, tớ ngâm trong bếp, cả đời học cho ăn.”

Sở Lăng vỗ tay: “Vậy mỗi cuối tuần tớ mua bó hoa, để hương đầy phòng.”

Ngày nghĩ , Mâu Văn vui. Chiều mưa. Cô đưa Sở Lăng ca tối, về ngang nhà hàng từng gặp Tạ Sùng.

Một cầm ô cạnh trụ đá cửa gọi điện. Ô che mặt, nhưng bóng đặc biệt quen. Cô dừng, nín thở.

Mưa ô nối thành dòng rơi, chạm đất vỡ bảy tám, thành vòng nước bắn, ngăn trong thế giới cô độc.

Mâu Văn cầm ô qua mặt. Mưa lớn, cô : “Thứ rách đó ai mua? Trừ khi bán sang châu Phi.”

Thật sự Tạ Sùng.

Thế giới nhỏ, nhỏ .

Mâu Văn vui, chào. Ngày đầu về Bắc Kinh, cô tình cờ gặp !

Cô giơ tay gõ ô , mắng: “Thần kinh ?”

ha hả, nâng ô , lúc chuẩn mắng lộ gương mặt vui: “Anh Tạ! Thật sự là !”

Tạ Sùng cau mày, chớp mắt dường như nhớ cô.

Mâu Văn chỉ mũi: “, là , thực tập sinh Mâu Văn trang trí nhà ! Anh Tạ mất trí ?”

Cô đầy mong đợi đợi nhận , kết quả ô Tạ Sùng thò tay khác, : “Trốn rượu tới đây?? Mau !”

Tạ Sùng kéo .

Mâu Văn thấy tiếc: Quý nhân quên, nhớ cô.

Cô nhận ở thành phố Bắc Kinh, tụ tán giữa thật như nước chảy vội, luôn trôi đông. Bùn cát đá nhỏ cuốn, chỉ đá đủ lớn ở .

Trong lòng Tạ Sùng, cô đá lớn, chỉ bùn cát.

Nhận thức tàn nhẫn cô thất vọng.

Cô về nhà, tắm nóng, tóc ướt xếp bằng . Thật thoải mái. Tai cắm tai , chiếc 5300 cũ phát nhạc.

“Rain and tears are the same…”

Mâu Văn đặt sách, đầu tựa cửa mưa tưới rửa thành phố. Điện thoại vang, cô ai, tiện .

Người đầu giọng khàn: “Mâu Văn, cô về Bắc Kinh .”

Mâu Văn theo bản năng máy, hiện tên:

Tạ Sùng.

 

 

Loading...