Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 11: Tranh trước

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:30
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa cứ ngừng gõ cửa sổ Mâu Văn, cũng gõ căn nhà mới của cô. Cô đột ngột thẳng dậy giường.

“Mâu Văn?” Tạ Sùng gọi ở đầu dây bên . Tiếng mưa xào xạc, giọng cũng xào xạc.

Cuối cùng Mâu Văn phản ứng, hỏi: “Anh là ai ?”

“Tạ Sùng.”

“Tạ Sùng là ai? Không quen!” Mâu Văn thù trả ngay, chậm một giây, cúp máy lăn lộn giường .

Đã quá! Cô nghĩ. Hóa bộ lạnh lùng thế.

Điện thoại Tạ Sùng gọi. Mâu Văn , trêu, vui vẻ gọi: “Anh Tạ! còn nhớ !”

Tạ Sùng đang ven đường. Chiếc ô lớn như cái chụp phủ , tiếng mưa đặc biệt rõ. Mưa ướt ống quần và giày, cảm thấy cả ướt át, như tới London.

Niềm vui trò nghịch ngợm của Mâu Văn chảy thẳng tai, khiến tâm trạng mưa phá của cũng theo: “Vừa như đại ngốc?” Anh . Không đợi cô phản kích, hỏi: “Cô về khi nào?”

“Hôm nay!” Mâu Văn .

“Hôm nay?” Tạ Sùng bất ngờ. Ngày đầu cô trở , họ tái ngộ như mệnh. Anh nhớ cuối gặp, cũng uống rượu, họ ăn một suất cơm rang ở quán ven đường đêm đông. Bình thường như , nhớ trong đêm mưa.

, hôm nay.” Mâu Văn vui : “ thấy ô giống , đặc biệt tới chào. Tiếc là nhận , còn kéo .”

lão lú, nhận cô?”

“Anh ?”

“?” Tạ Sùng định châm chọc vài câu, nhưng cùng bàn lượt lên xe rời . Mưa lớn, họ nhanh chóng chào , Tạ Sùng đành ngừng để xã giao.

Mâu Văn yên lặng đợi.

Giọng khàn của Tạ Sùng ngâm trong mưa lớn, như lên men, mang chút độ rượu. Cô với khác, phân biệt khác khi với cô .

Có khác.

Tạ Sùng lịch sự như thế.

Luôn “hôm nay vẫn thỏa, gặp”, “hôm khác tới nhà thăm”, “thường liên hệ”…

Đây là một mặt khác của .

Ở nơi cô thấy, dùng gương mặt khác sống cuộc đời nhiều mặt.

Mâu Văn cảm thấy xã giao dài dòng, liền cúp máy.

Cuối cùng Tạ Sùng tiễn hết , thở dài. Cầm điện thoại thấy Mâu Văn cúp.

Anh gọi nữa, hỏi: “Con hẻm chỗ cô từng ở, ngày mưa còn cơm rang ?”

“Có. Người lao động bất kể gió mưa.” Mâu Văn .

“Đi ăn ?” Tạ Sùng hỏi: “Cô còn ở đó?”

chuyển sang đối diện.” Mâu Văn : “Qua cầu vượt, khu chung cư cạnh siêu thị.”

“Đi ?” Tạ Sùng chỉ nảy ý tạm thời, kỳ vọng.

Mâu Văn đáp nhanh: “Đi!”

Mâu Văn thiết tha ôn chuyện với Tạ Sùng.

trong những ngày qua nhớ . Vốn từ từ quên. Vì Bắc Kinh nhiều , cô sẽ khách thật sự thứ nhất, thứ hai, thứ một trăm, sẽ quen nhiều hơn… Mọi thứ sẽ nhạt ký ức về Tạ Sùng, cuối cùng quên .

gặp.

Ngày đầu về Bắc Kinh, cô thấy trong mưa. Ô che mặt, nhưng cô nhận ngay.

Mâu Văn thể từ chối. Cô nhảy khỏi giường, tóc còn nhỏ nước: “Đi, chuẩn ngay!”

Điều khiến Tạ Sùng chấn động.

Bạn ít. Người đề nghị vui vẻ tới hẹn cũng chỉ Tiền Tụng. Mâu Văn nhận lời do dự, còn nhảy nhót.

“Đang mưa…” Tạ Sùng nhắc.

“Anh bớt !” Mâu Văn : “Mau ! Gặp cầu!”

Cô cúp máy, dùng máy sấy “cũ rách” sấy tóc, áo phông trắng, quần short tới gối dạo, cầm ô . Mưa vẫn rơi, cô giẫm vũng nước chạy, nơi qua nở từng “bông nước”.

Cô chạy lên cầu, thấy đèn xe đường trong mưa đêm sáng tắt, cảnh như cận bỏ kính, thứ hỗn độn mềm. bên đường đối diện, Tạ Sùng độc lập, rõ ràng tồn tại.

Anh cầm ô đợi.

Mâu Văn cảm thấy gặp như lâu. Khi nghiệp, vẫn là khách.

Cô chạy nhỏ tới, đưa tay ô chào: “Hi!”

Tay Tạ Sùng vươn , bắt chước: “Hi.” Sau đó nâng ô, đúng hẹn thấy mặt Mâu Văn.

“Đi.” Anh một chữ, .

Họ mỗi một ô tới hẻm , thấy những “ô lớn” nối thành mảng. Nhiều tránh mưa, chuyện, ăn. Xiên nhúng còn, xiên cừu nướng than còn, bánh tương còn, cơm rang còn.

Họ mỗi ôm đĩa cơm rang ghế nhỏ ăn.

Chân Tạ Sùng xâm chiếm chỗ Mâu Văn, cô đá .

Tạ Sùng đột nhiên hỏi: “Quê cô trạm tín hiệu ?”

“Ý gì?” Mâu Văn hiểu, phản bác: “Anh trạm di động cả vùng ? Quê ? Anh coi thường .”

.”

Tạ Sùng nghĩ: Có trạm mà cô gào.

“Quê cô ở Nội Mông? Nội Mông lớn.”

“Nha Khắc Thạch.” Mâu Văn đáp.

“Gì?” Tạ Sùng : “Đâu?”

“Não lắp trạm …” Cuối cùng Mâu Văn báo thù cho quê, lớn giọng: “Nha! Khắc! Thạch!”

, lúc cô hét . Tạ Sùng nghi cô Bắc Kinh là thoái hóa thành nguyên thủy, cởi đồ văn minh, cầm dụng cụ khoan gỗ lấy lửa. Chắc thế.

Anh đắm trong tưởng tượng, nhịn . Ngẩng khỏi đĩa cơm, thấy Mâu Văn như quái vật. Anh nhún vai: “ uống rượu, đừng quản.”

Mâu Văn học nhún vai.

Cô hỏi Tạ Sùng ở Vạn Liễu , hài lòng . Anh tới vài , ở.

“Tại ?” Mâu Văn bất ngờ: “Sao nhịn ? mua đồ mới sẽ mặc ngay, nhà mới đấy! Sao nhịn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-11-tranh-truoc.html.]

Tạ Sùng nghiêm túc hỏi: “Nếu ngày nào cô cũng mua đồ mới, còn vui thế ?”

Anh hỏi khó Mâu Văn.

Vì ít mua, quần áo cô mặc nhiều năm nỡ vứt, nên mỗi mua đều vui.

Sau đó cô hiểu ý: Sếp Tạ biểu đạt nhà nhiều, vội ở! Phiền thật, Mâu Văn nghĩ.

Lúc nhớ , quên là đồ phiền soi mói?

“Muốn xem ?” Tạ Sùng đột nhiên hỏi.

“Xem gì?”

“Xem tác phẩm của cô.”

“Bây giờ?”

“Có vấn đề?”

Mâu Văn .

Anh là đàn ông độc , cô phụ nữ độc , trong đêm mưa tới nhà là chuyện mập mờ. Cô Tạ Sùng mời với tâm thái gì, nhưng trông thẳng thắn, như lo của cô là thừa.

Tạ Sùng uống nước , đợi.

“Đi.” Mâu Văn : “Đi xem.” Đó là tác phẩm trang trí đầu tiên, cô bày thế nào. Có dịp thăm , từ chối nổi.

Động tác uống nước Tạ Sùng dừng. Anh ngờ Mâu Văn tin, phòng. Cô thậm chí lo đưa tới gian riêng tổn thương, nhục mạ.

“Đi.” Anh , mưa.

Mâu Văn sợ Tạ Sùng là , vì . cô bắt đầu sợ điều khác. Thứ chắc trong lòng lúc rõ: suốt thời gian qua, lý do cô lượt nhớ là cô thích .

Họ tới chân cầu, Mâu Văn thấy xe Tạ Sùng chậm rãi từ bên đường tới. Cô “tạm biệt”, co chân chạy lên cầu.

Tạ Sùng theo chạy lên, thậm chí vượt. Ô của họ đều liều mạng nhỏ mưa, tranh biểu đạt cảm xúc. Giữa cầu, Tạ Sùng chặn đường.

Cô suýt đ.â.m ngực, hai ô đụng , ép biến dạng.

“Cô định chạy tới nhà ?” Tạ Sùng trêu: “Người Nha Khắc Thạch khỏe thế?” Sau đó : “Hôm nay , mang chìa khóa.”

“Ồ. Tiếc quá.” Mâu Văn âm thầm thở phào, Tạ Sùng cũng .

Ánh mắt Tạ Sùng cầu, hàng xe dài uốn tới cuối đêm mưa. Bắc Kinh mưa như tranh dầu. Nếu mưa gió thì .

Một trận gió quái đột nhiên thổi, suýt lật ô. Hai giữ c.h.ế.t. Ô mỏng Mâu Văn lật, nan xoắn kỳ quái. Cô thổi gần .

“Đệt.” Tạ Sùng túm tay kéo cô ô, kinh ngạc : “Cô sắp bay !” Giật ô cô, đưa ô .

Mâu Văn từ chối. Cô thấy não Tạ Sùng như ngâm mưa, dầm chút cũng . Người bình thường ai “cô sắp bay” lúc .

“Nhà mới thuê thế nào?” Tạ Sùng hỏi.

“Rất , thích.”

Mâu Văn kể nhà mới: hoa nhỏ bệ, bếp riêng, giường đơn sạch… Giường cạnh cửa, thấy trời.

“Tuy hôm nay mưa, trời mưa cũng .”

Tạ Sùng im lặng cạnh, , đôi khi nghiêng . Mặt cô rạng rỡ vì miêu tả thứ thích, cũng , trong mắt là khát vọng cuộc sống mới.

, trong lòng Mâu Văn, nữa tới Bắc Kinh là bắt đầu đời mới.

Mưa lớn, bước chậm. Mâu Văn như đổ đậu, vội kể hết mấy tháng qua. Tạ Sùng yên .

Dù họ tới nhà.

Mâu Văn dừng, định . May thế giới đầy mưa, chuyện phiền ngủ.

Điện thoại Tạ Sùng vang. Tài xế đỗ ven quá giờ, đầu về. Lúc Mâu Văn nhận quá nhiều. Cô ngượng: “À… như s.ú.n.g máy.”

Tạ Sùng : “Đạn s.ú.n.g máy cũng hết.” Chỉ đùa, thấy tâm sự vấn đề. Ngược , thích .

Họ còn là khách và nhà thiết kế. Đề tài nhảy khỏi căn nhà, chuyện thường. Kỳ lạ quá trình tự nhiên, cần chuyển cố ý.

Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn cho cảm giác như bạn.

Bạn quá ít.

Tài xế về, Tạ Sùng . Mâu Văn đưa tới cổng, từ chối: “Cô đưa tới cổng, đưa cô về, cô đưa , lặp tới sáng.”

Mâu Văn hì hì.

Cô đổi ô , về.

Cô ở tầng một, bật đèn chạy tới cửa, dán mặt lên kính xem Tạ Sùng .

Tạ Sùng thấy cửa sổ đột nhiên dán gương mặt, sợ nhảy lùi.

Mâu Văn hé cửa, giả giọng ma, chậm : “Tạm… biệt…”

Da đầu Tạ Sùng tê, co chân .

Anh biến đêm mưa đen.

Tài xế hỏi về ? Anh Vạn Liễu.

Anh chìa khóa, nhưng khoảnh khắc Mâu Văn , trong lòng từ chối. Vạn Liễu ý nghĩa khác, luôn để trống, đợi chủ thật tới.

Sau từ Anh về chỉ tới một , mang đồ bếp và chăn gối. chỉ để phòng khách, mở.

“Vạn Liễu?” Tài xế bất ngờ: “Cậu ít tới, thích.”

“Hôm nay muộn, phiền.”

Anh dọn đơn giản, đầu ngủ nhà mới. Kỳ lạ, ngủ .

Anh cảm thấy thứ mới tranh chui cơ thể, thử đổi.

Điện thoại sáng, một tin. Anh mở, Mâu Văn gửi:

“Hôm nay tình cờ gặp thật vui! Mong tụ họp!”

Mâu Văn học giọng Tạ Sùng xã giao. Tin sửa lâu, giọng nào dường như mập mờ. Chỉ giọng Tạ Sùng đủ.

Giọng lịch sự, xa cách thật đủ!

HỌ

 

 

Loading...