Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 12: Xích lại gần

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:31
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu tháng Tám, Mâu Văn nhận tháng lương chính thức đầu tiên trong đời. Tròn mười ba nghìn tệ, với cô, đó quả thực là một khoản tiền khổng lồ.

Mười ba nghìn tệ kiếm vô cùng vất vả.

chính thức , chủ yếu trợ lý cho Lâm Vi Sâm, trong thời gian hai khách hàng mà khác nhận giao cho cô. Cô thức khuya dậy sớm, nghiêm túc còn hơn thời học, lương cơ bản cộng tiền thưởng tổng cộng mười ba nghìn. Trừ bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở, tiền thực nhận mười nghìn.

Có hôm cô phòng tài vụ trò chuyện, nhà thiết kế Lâm thật lợi hại, tháng kiếm hơn trăm nghìn. “Nhà thiết kế Lâm” đương nhiên là Lâm Vi Sâm. Khách hàng của đều là những dự án diện tích lớn, phân khúc cao cấp, tiền thưởng hậu hĩnh. Mâu Văn nghĩ: Bao giờ mới như thầy đây?

Nhận tháng lương đầu tiên trong đời, cô tìm chúc mừng, nhưng Sở Lăng công ty cử tiền trạm cho Giải quần vợt Mỹ Mở rộng, cuối tháng mới về; bạn học ở viện thiết kế thì đang thường trú tại công trường, cũng thể cùng cô.

kỷ niệm ngày ý nghĩa , buổi chiều bèn mua bánh ngọt nhỏ và cà phê cho thầy cùng Tiểu Cố, còn mua cho em bé nhà Tiểu Cố một chiếc yếm dãi đáng yêu. Tiểu Cố thích rời tay, : “Nhà thiết kế Mâu, em tốn kém quá .”

Trong công ty, thống nhất gọi nhà thiết kế bằng họ kèm chức danh. Dù nhận việc, cô cũng là “nhà thiết kế Mâu”. Mâu Văn với Tiểu Cố: “Tháng em sẽ tặng bảo bối một đôi đũa nhỏ.”

Tiểu Cố với Mâu Văn.

Mâu Văn tiếp nhận công việc, nhiều lúc bận xuể. Có hai đo hiện trạng mà cô thể , Tiểu Cố tranh thủ giờ nghỉ trưa giúp cô. Mâu Văn vô cùng cảm kích chị.

Tan lúc đêm khuya, cô ngang qua quán karaoke nổi tiếng gần Bạch Thạch Kiều. Trước cửa quán rải rác vài tốp ngà ngà say. Hồi còn học, cô hiếm khi tham gia những hoạt động giải trí như thế. Với cô, chúng hề rẻ, cô luôn nỡ tiêu tiền.

“Con Tỳ Hưu nhỏ” Mâu Văn quyết định một phen “xuất huyết”, hát karaoke! Cô đeo chiếc ba lô nặng trĩu, đẩy cánh cửa . Ánh đèn bên trong huyền ảo, những chiếc váy xinh và đôi giày sành điệu nối lướt qua mắt, khiến cô cảm giác như vô tình lạc Đại Quan Viên. Vài ít ỏi đây cùng bạn học, tụm nên thấy sợ; giờ cô đơn thương độc mã, ít nhiều vẻ thế cô sức mỏng.

Cô giống như một kẻ lạc loài.

Cô thuê phòng nhỏ nhất, chẳng nên hát bài gì. Tạ Sùng gọi điện, núm tròn của món đồ nội thất đặt rơi, bảo cô sắp xếp tới sửa.

Sau gặp trong đêm mưa, họ còn gọi cho hai , đều vì đồ đạc trong nhà.

Mâu Văn chính thức nhận việc, còn Lâm Vi Sâm quá bận nên chia một công việc bảo hành của khách cũ cho cô. Tạ Sùng tin thì hài lòng, chuyện lớn chuyện nhỏ trong căn nhà đều hỏi cô một cách vô cùng hiển nhiên.

Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng đúng là đồ ngốc trong chuyện sinh hoạt.

Mỗi cử thợ hậu mãi tới, khi về họ đều với Mâu Văn: “ tiền, đến con ốc cũng chịu tự vặn.”

Lúc tay nắm cửa rơi , Mâu Văn tùy tiện qua loa: “Được , . Giờ muộn quá, ngày mai lập phiếu sửa chữa cho nhé.”

“Cô đang ở ? Tại bây giờ lập?” Tạ Sùng , “Lập ngay .”

đang hát karaoke, máy tính mạng, lập .”

“Một hát ? Vậy cũng tới.” Anh ép Mâu Văn gửi địa chỉ, nửa giờ đẩy cửa phòng bước .

Phòng vốn nhỏ, phịch xuống đầu ghế sofa bên , khiến gian càng thêm chật chội. Mâu Văn dừng giọng hát lạc tông của , : “Anh mau chọn bài . thuê một tiếng, còn năm phút nữa là hết giờ !”

Tạ Sùng đầu thấy chỉ thuê phòng karaoke một tiếng, đúng là khó cho “Grandet” . Anh ngoài gia hạn thêm hai tiếng, khi , Mâu Văn ngoan ngoãn yên ở đó.

Anh bảo cô hát tiếp, cô xua tay: “ hát nữa. Thời gian phòng của hết , bây giờ tới lượt hát.”

Mâu Văn cố ý trêu Tạ Sùng.

Tạ Sùng là một thú vị, cô khá thích trêu . Nói đùa với đồng nghiệp, cô chỉ dừng một hai câu vì sợ họ giận; chuyện với Tạ Sùng, cô thể thả sức, chẳng lo nổi nóng. Dù cái miệng cũng chẳng t.ử tế hơn cô là bao.

Tạ Sùng cầm micro lên bộ ném cô, mặt mày hung dữ. Mâu Văn bèn hì hì: “Anh hát mà, từng hát.”

“Mơ .” Tạ Sùng bình giữ nhiệt bàn, hỏi Mâu Văn: “Cô hát karaoke mà còn tự mang bình giữ nhiệt?”

“Nước đắt lắm.” Mâu Văn nghiêm túc trả lời.

“Cô cũng gọi đồ ăn ?”

mua bánh kếp lầu công ty, còn thêm hai quả trứng, ăn no .”

“Vậy cô tới đây hát chay?”

“Karaoke cho hát chay ?” Mâu Văn đầy lý lẽ, “Karaoke chẳng là chỗ để hát ?”

“Cô đúng.” Tạ Sùng cô chọc . Anh dậy ngoài, lúc ba theo, khay là bia, đồ ăn vặt, món nguội, mì và trái cây.

Anh mơ hồ đoán hôm nay lẽ là một ngày đặc biệt với Mâu Văn, nếu cô sẽ chẳng “vung một khoản tiền lớn” hát. Trong mắt cô, khoản chi hẳn thuộc loại “vô dụng”, mà Mâu Văn bao giờ tiêu tiền vô ích.

Đã là một ngày đặc biệt, Tạ Sùng nó trôi qua nhạt nhẽo.

“Làm gì ?” Mâu Văn hỏi, “Anh ăn cơm ?”

“Chưa.” Tạ Sùng đáp.

nhiều thế ăn hết thì ?”

“Không hết thì vứt.” Tạ Sùng ném một đôi đũa tới mặt cô, tự xuống giữa sofa, mở một chai bia uống một ngụm.

“Ngon ?” Mâu Văn hỏi.

“Cô là Nội Mông mà hỏi bia ngon ?”

“Hì hì, thường uống rượu. Trước đây bố lái xe đường dài, uống…”

“Bây giờ thì ?”

“Bây giờ bố giao hàng ở các kỳ, tô mộc và gacha quanh Nha Khắc Thạch, vẫn uống.”

“Những từ đó nghĩa là gì?” Tạ Sùng hỏi Mâu Văn. Cô những thứ hiểu.

Thấy cô động đũa, : “Ăn với một chút , chúng trò chuyện.” Sau đó mở thêm một chai bia đặt mặt Mâu Văn, chai của tự chạm chai cô, phát tiếng lanh canh trong trẻo: “Cạn ly.”

Rồi ngửa đầu uống một ngụm.

Bọt bia trào lên trong chai, chảy một ít theo khóe môi . Anh tiện tay lấy khăn giấy lau .

“Cạn ly vì chuyện gì?” Mâu Văn hỏi.

“Vì gì cũng , cứ coi hôm nay là ngày lành.” Tạ Sùng đáp.

Mâu Văn vui. Hôm nay quả thực là ngày lành! Cô xuống cạnh , cũng chạm chai với một cái: “Cạn ly.”

Cửa đẩy , nhân viên phục vụ mang hai món nóng . Mâu Văn kinh ngạc: “Vẫn còn nữa ?”

“Hết .” Tạ Sùng , “Lần thật sự hết .”

Lúc Mâu Văn mới yên tâm gật đầu.

vui vì Tạ Sùng mời mà tới, như thế cô còn cô độc đến . Hai ở trong phòng karaoke nhưng hát bài nào, ăn cơm.

Mâu Văn uống một ngụm bia, thêm một ngụm. Khi định uống ngụm thứ ba, Tạ Sùng giật chai khỏi tay cô.

“Chỉ một chai thôi, cô uống từ từ.” Anh Mâu Văn giống tửu lượng , lo cô say dùng sức trâu đập phá nơi .

Mâu Văn lời, cầm đũa lên tự cải thiện bữa ăn. Cuối tuần cô và Sở Lăng thường nấu đồ ngon ở nhà, nhưng ngày thường chỉ ăn thức ăn nhanh: bún, mì, cơm chan. Tạ Sùng gọi nhiều món như , quả thật khơi dậy khẩu vị của cô. Cô vùi đầu ăn trò chuyện với .

Cô hỏi chuyện ăn của Tạ Sùng: “Nói thật nhé, quen lâu như vẫn rốt cuộc gì. Tiền nhà từ trời rơi xuống ?”

“Tại tìm hiểu ? Muốn sống chung với ?” Tạ Sùng liếc cô, bật , “Công việc của thế nào nhỉ? Không quá khó. Một mặt về sưu tầm nghệ thuật, tức là tìm một tác phẩm bán cho yêu thích, xem như một nhánh của môi giới nghệ thuật.”

còn cùng bạn xuất nhập khẩu, bán một hàng tiêu dùng nước ngoài hình thức thương mại lượng lớn.”

“Bố kinh doanh vòng bi, hai năm nay thỉnh thoảng cũng giúp họ.”

Mâu Văn cố tiêu hóa công việc của : “Vậy những tiếp xúc tiền! Cuối cùng cũng hiểu tại luôn tới cái nhà hàng cung nữ thái giám …”

“Nhà hàng đó… cộng sự của dụ thẻ thành viên…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-12-xich-lai-gan.html.]

Nghĩ tới cảnh Tạ Sùng giữa một đám cung nữ thái giám, Mâu Văn nhịn bật . Cô ngờ công việc của phức tạp như . Một một công việc sắp bận xuể, còn Tạ Sùng mấy việc cùng lúc mà trông vẫn nhàn nhã. Nhàn tới mức cứ như căn bản cần việc.

Cũng đến lúc Mâu Văn mới nhận , đời chỉ một con đường là cặm cụi . Có muôn vàn lối thoát, điều quan trọng là lựa chọn. Ngoài , điểm xuất phát cũng quan trọng.

Tạ Sùng sinh ở nơi cao.

Mặc dù luôn ở Bắc Kinh chẳng đáng là gì, Bắc Kinh doanh nhân, nghệ sĩ, cũng là giàu. Mâu Văn đó chỉ là lời khiêm tốn, vốn dĩ cao. Vì khi việc, mới nhiều lựa chọn hơn.

ngưỡng mộ Tạ Sùng.

ngay đó cô nghĩ: Người ở nơi cao tuy nhiều, leo nhanh cũng ít!

Khi nghĩ như , tầm của cô mở rộng.

Ngay ngày nhận tháng lương đầu tiên, Mâu Văn nhận thể cứ như thế mãi, cô còn tìm những con đường khác.

Tạ Sùng thấy cô im lặng hồi lâu, cái đầu nhỏ đang nghĩ gì mà mắt lóe lên thứ ánh sáng kỳ quái, bèn dùng khuỷu tay huých cánh tay cô: “Sao đột nhiên cô quan tâm tới công việc của ?”

Mâu Văn kéo dòng suy nghĩ bay xa về, với : “ hiểu thêm một chút.”

“Tại ?”

Bởi vì kiềm hiểu . Trong lòng Mâu Văn trả lời như .

Trong hành động, cô luôn giữ đúng ranh giới khi ở bên Tạ Sùng, nhưng trong lòng thường xuyên nghĩ tới . Cô thể xem như một khách hàng bình thường, sợ tình cảm phá vỡ sự cân bằng giữa họ, nên ép tỏ thản nhiên.

Thế nhưng mỗi máy của , cô đều mong thể thêm với một lúc.

Giống như hôm nay, họ ở một nơi vốn dành để ca hát, chẳng hát lấy một bài, chỉ nhàn nhã trò chuyện.

Mâu Văn kể với Tạ Sùng về quê hương, kể về bố . Chẳng hiểu cô nhắc tới vụ t.a.i n.ạ.n xe năm của bố, một hồi cầm khăn giấy lau nước mắt. Khi đó cô còn nhỏ, chỉ bố thương nặng, hiểu một gia đình khi trải qua chuyện như thế mất bao lâu mới thể trở cuộc sống lo cơm áo.

đôi khi bản keo kiệt, như thế thật đáng ghét, nhưng may mà cô vài bạn chân thành, họ mà rời xa cô.

Tạ Sùng yên lặng bên cạnh lắng .

Anh đại khái đoán cảnh nhà cô lẽ , nhưng ngờ từng tệ đến mức . Anh nhớ tới chiếc kẹp tóc rụng mất một bông hoa và đôi giày “há miệng ” của cô, chợt hiểu cô cố gắng hết sức .

Anh an ủi cô.

Anh an ủi thế nào, bởi từng trải qua những đau khổ . thấy khó chịu trong lòng.

Một Mâu Văn luôn lạc quan, chỉ vì uống chút bia mà mặt lau nước mắt. May mà cô nhanh chóng tự dỗ xong, xua tay với Tạ Sùng: “Tết năm nay bố sẽ đổi xe mới!”

“Chúc mừng.” Tạ Sùng .

“Cảm ơn.” Mâu Văn trở về dáng vẻ vui vẻ ngốc nghếch . Tạ Sùng cố ý ghé sát cô, đôi mắt và chóp mũi xong vẫn còn đỏ.

“Khóc xong ?” hỏi.

“Xong .”

“Vậy bao giờ cô sửa tay nắm cho ?” Tạ Sùng , “Nói thật, cái tay nắm đó quá, tới mức về nhà.”

Anh chuyển tới Vạn Liễu.

Sau khi bất ngờ phát hiện thể ngủ ngon ở Vạn Liễu, quyết đoán chuyển nhà.

“Nếu ngày mai lập phiếu, sớm nhất cũng ngày mới tới.” Mâu Văn , “Trừ phi sửa giúp .”

“Cô sửa ?” Tạ Sùng bất ngờ. Anh vẫn tưởng Mâu Văn chỉ vẽ bản thiết kế, việc tay chân.

“Ngày mai tới xem.” Mâu Văn hứa. Trước khi chia tay, cô với Tạ Sùng: “Hôm nay cảm ơn tới. Anh sai, hôm nay là ngày lành, vì nhận tháng lương đầu tiên khi chính thức !”

“Vậy cô thanh toán tiền phòng và tiền đồ ăn !” Tạ Sùng chìa tay về phía cô.

Mâu Văn “bốp” một cái lòng bàn tay , bỏ câu “ tiền”, giật lấy túi thức ăn gói mang về đầu chạy mất.

Ngày hôm , Mâu Văn xách hộp dụng cụ tới nhà Tạ Sùng.

Đây là đầu cô tới khi căn nhà thiện. Cảm giác vi diệu, cô thể dùng lời chính xác để diễn tả. Cô cửa hít sâu mấy mới nhấn chuông.

Tạ Sùng mở cửa, thấy hộp dụng cụ của cô thì hỏi: “Cô thật sự sửa ?”

“Đương nhiên. Không khó !” Cô lấy bọc giày, giống hệt mỗi tới nhà khách hàng. Tạ Sùng ngăn , lấy một đôi dép nữ mới tinh : “Thay đôi .”

“Được ? Ngày mai khiếu nại tuân thủ quy trình phục vụ ?”

Tạ Sùng lười để ý cô, xách hộp dụng cụ phòng khách. Mâu Văn suy nghĩ một chút mở toang cửa nhà mới bước . Tạ Sùng cánh cửa mở rộng, cô, lạnh: “Cô đề phòng ?”

“Quy trình phục vụ, quy trình phục vụ thôi.”

“Quy trình cái quỷ!” Anh lấy một chai nước khoáng, mở nắp cho Mâu Văn. Trong lúc cúi đầu, thấy đôi tất in hình động vật nhỏ đáng yêu chân cô.

Sao thích loại tất như chứ? Anh nghĩ, đáng yêu quá mức đấy?

Mâu Văn thấy cách bài trí trong phòng khách. Anh khoác lác, quả thật trang trí nội thất. Cách “trang trí” của là bày xen kẽ một bức tranh vô cùng tinh xảo trong phòng khách, trong tủ còn nhiều đồ thủ công mỹ nghệ. Gu thẩm mỹ của đa dạng, kết hợp đồ vật thuộc nhiều phong cách khác cùng một gian.

Rất cao cấp, .

“Đây đều là những tác phẩm nghệ thuật từng giao dịch.” Tạ Sùng giới thiệu cho cô.

“Đều đắt ?”

“Cũng . Nếu đặt cược từ khi họa sĩ thực sự nổi tiếng, giống như mua hợp đồng tương lai, xác suất thắng sẽ lớn hơn.”

“Anh lợi hại thật.” Mâu Văn những tác phẩm , kinh ngạc tài hoa của con đời.

“Vậy hẳn thích xem triển lãm?” cô hỏi.

“Xem triển lãm?” Tạ Sùng suýt trợn mắt, “Chín mươi phần trăm triển lãm thị trường hiện nay chỉ là chiêu trò. Rác rưởi. thích.”

Anh ngông cuồng.

Đây là đầu Mâu Văn thấy vẻ ngông cuồng thật sự . Cô nhận sự lịch thiệp dành cho khác, lẽ luôn ẩn chứa sự phán xét. Anh nhã nhặn như những gì cô từng thấy.

Mâu Văn bỗng cảm thấy còn xa với tới nữa. Anh bắt đầu trở nên chân thật và cụ thể.

sửa tay nắm nhé?”

“Đi thôi, ở phòng ngủ.”

“Ồ.”

Mâu Văn chần chừ một lát cửa phòng ngủ của .

Bàn tay Tạ Sùng khẽ đẩy lưng cô: “Làm gì ? Đang phép ?”

Bị lực của đẩy về phía một bước, cô trong phòng. Phòng ngủ của Tạ Sùng gần như bất kỳ món đồ thừa nào. Giường màu tối sạch sẽ ngăn nắp, tông màu tổng thể đều lạnh. Chậu hoa nhỏ bệ cửa sổ lớn là màu sắc nổi bật duy nhất trong căn phòng.

Tạ Sùng bệ cửa sổ, đôi chân dài chống xuống sàn. Anh che mất ánh mặt trời.

Anh sự dè dặt hiếm thấy ở Mâu Văn. Cô chuyện với , cũng ngó xung quanh, thẳng tới cánh tủ kiểm tra tay nắm. Người thợ đến đó sai, thật sự chẳng chịu tự vặn lấy một con ốc.

xổm lấy dụng cụ trong hộp, lúc dậy thì phát hiện Tạ Sùng đột nhiên ngay lưng. Cô giật kêu lên, lùi một bước ngã xuống giường: “Anh !”

Tạ Sùng giấu tay lưng, siết chặt chiếc quần lót quên cất, trở nên mất tự nhiên.

 

 

Loading...