Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 14: Xích lại gần

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:34
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Mâu Văn lảng sang một bên.

Cô cầm chén rượu ngửa đầu uống cạn, với Tạ Sùng: “Anh cũng uống ! Anh nuôi cá trong chén ?” Cô dùng cách che giấu cơn binh hoang mã loạn trong lòng.

Mâu Văn là lý trí.

Cô luôn hiểu một đạo lý: cô thích Tạ Sùng là chuyện của riêng cô, cô yêu cầu đáp bằng tình cảm tương đương.

Cô đang leo một ngọn núi, còn Tạ Sùng là du khách núi. Anh ở nơi cao, cô mới mua vé, bước lên một bậc thềm. Cô sẽ leo tới , thể lên đỉnh vẫn . Sự giao giữa họ chẳng qua chỉ là cách xa gọi vọng, tiếng nhưng gặp thì hoặc cô lên, hoặc bước xuống.

Cô mới ngoài hai mươi, vốn hiểu những đạo lý . Là Sở Lăng và Tiểu Cố kể cho cô những câu chuyện của họ.

Tiểu Cố là Hà Nam, lấy một trai “Bắc Kinh gốc”, sống cùng bố chồng trong căn nhà sáu mươi mét vuông. Chồng Tiểu Cố ở phường, lương thấp đến đáng thương. Bản chị vẫn luôn trợ lý, ngày nào cũng ngừng đo nhà vẽ sơ đồ. Dù , bố chồng chị vẫn chị “trèo cao”.

Họ thường : Một cô gái nông thôn Hà Nam thể gả tới Bắc Kinh, đúng là trong vạn mới chọn một.

Mâu Văn an ủi Tiểu Cố: Chị thật sự . Chị học nhiều như , còn công việc thu nhập tệ, tại họ chị như thế? Họ chẳng lý gì cả.

Tiểu Cố luôn mệt mỏi , : “Nhà thiết kế Mâu, tuyệt đối đừng giống chị. Điểm xuất phát của em cao hơn, đừng chịu những ấm ức như chị.”

Còn Sở Lăng đang hẹn hò với đồng nghiệp.

Công ty của cô , là công ty internet đang thăm dò nhiều mảng kinh doanh mới. Đồng nghiệp của cô cũng nghiệp trường danh tiếng, lập trình viên trong công ty.

Mâu Văn cùng Sở Lăng tới công ty trực, từng gặp con trai . Rất giản dị, sạch sẽ, đặt hai hộp trái cây mặt họ lập tức mất.

“Bọn tớ ngang tài ngang sức, chẳng ai kém ai.” Sở Lăng , “Vì thế bọn tớ tôn trọng lẫn .”

Chuyện của Sở Lăng và Tiểu Cố khiến Mâu Văn xúc động. Cô nhận Bắc Kinh là một thành phố vô cùng thực tế. Trong thành phố , ai cũng vội vàng chứng minh giá trị của để giành thêm lợi thế.

Mâu Văn từng chủ động liên lạc với Tạ Sùng một nào. Cô sợ sẽ dùng ánh mắt gì , như tình cảm cô dành cho sẽ trở nên đáng một đồng.

Ngay cả khi nhận tháng lương chính thức đầu tiên, trong lòng tha thiết chia sẻ với , cô vẫn một hát karaoke.

Tạ Sùng vạch trần cô.

Anh hỏi Mao Đài ngon , Mâu Văn ngon, rót thêm cho một chút nhé? Tạ Sùng bèn rót thêm một chén nhỏ.

Mâu Văn chỉ về phía nhà bếp: “Thật vẫn còn bột nhào và nhân. Lát nữa gói hết, cất đông, khi cơm thì luộc một ít ăn.”

“Cô mệt ?” hỏi.

Mâu Văn đập bàn: “Chúng mới bao nhiêu tuổi mà ngày nào cũng mệt mệt mệt, đừng như ! Người trẻ sức lực và sự hoạt bát của trẻ!” Khẩu hiệu cô hô vang, cũng bởi vốn dĩ cô thật sự nghĩ như thế.

“Cả sức trâu. Hay buộc cối xay cho cô kéo, hoặc cô cày ruộng .” Tạ Sùng một câu như , chỉ những món đồ trong phòng khách: “Cô gói sủi cảo cho , chẳng gì báo đáp. Đưa tiền thì cô cảm thấy sỉ nhục…” Anh định bảo cô chọn một món đem bán, sẽ đáng ít tiền.

“Đưa!” Mâu Văn ngắt lời, thẳng thừng chìa tay: “Xin hãy đưa tiền! nhận thù lao theo sức lao động thì hổ?” Tạ Sùng giác ngộ khiến cô vô cùng vui vẻ. Lúc thấy bột nhào ít, nhân trộn ít, đáng lẽ thật nhiều, như thế sẽ kiếm thêm tiền.

“Đưa bao nhiêu thì hợp lý?” Tạ Sùng cố ý hỏi.

Mâu Văn : “Hay tính theo sủi cảo thành phẩm? Một tệ một cái?”

“Được.”

“Vậy đây!”

Mâu Văn vui vẻ bếp.

Tạ Sùng cũng theo.

Cô gói sủi cảo, một bên . Ngón tay Mâu Văn thật khéo, đặt vỏ sủi cảo trong lòng bàn tay, múc một thìa nhân , chỉ một giây nặn thành chiếc sủi cảo bụng phệ. Sau đó cô xếp chúng ngay ngắn thành hàng đưa tủ đông.

với Tạ Sùng: “Có cơ hội nhất định cho trải nghiệm cảm giác gói tới ăn tới đó.”

“Là ?” Tạ Sùng hỏi.

“Là một nồi nước lớn sôi ùng ục, sủi cảo gói xong thì thả . Một lát chín, ngay cạnh nồi ăn luôn.” Mâu Văn miêu tả cho , “Ngon đến mức nhảy dựng lên!”

Tạ Sùng bật .

uống gần một chai rượu trắng, vẫn tới mức say, chỉ thấy nóng lên. Giọng Mâu Văn khiến lâng lâng, như trở về buổi chiều nhiều năm ở nhà bà nội hoặc bà ngoại.

Ký ức của luôn xoay quanh tháng Tám, chóp đuôi của mùa hè.

Hoa trong ngõ thi nở, ve kêu đến khản cổ. Anh ngủ dậy dụi mắt bước xuống giường, thấy già bận rộn bên bếp.

Hồi mũi Tạ Sùng thính, chỉ khẽ ngửi là tối nay ăn gì. Có mùi thanh của dưa chuột thái sợi thì là mì tương chiên; mùi thịt cừu thì là mì nước thịt cừu; nếu mùi hành lá thì là sủi cảo nhân thịt cừu hành; mùi cà rốt thì nhất định là bánh trứng bí ngòi…

Anh luân phiên ở nhà bà nội và bà ngoại. Không thể ở lâu vì còn và chú, căn nhà nhỏ như , ở lâu hoặc chú sẽ vui.

Bố tiền, mua căn hộ lớn, bảo về ở. Bà ngoại và bà nội tới ở cùng, và chú cũng sẽ theo sang. Hai bà sợ lâu ngày con trai để mắt tới căn nhà mới nên đó tới nữa.

Khi họ tới, bố thuê “bảo mẫu” cho . “Bảo mẫu” gần năm mươi tuổi, nấu ăn ngon, nhưng Tạ Sùng từng ăn. Anh nhớ bà tính khí . Có bảo đói, bà chỉ pha một gói mì ăn liền. Anh thêm quả trứng chứ? Bảo mẫu bèn véo tay , ăn nhiều sẽ biến thành lợn béo. Sau đó còn hỏi: Cô đối xử với cháu ? Tạ Sùng sợ bà , đành cô đối xử với cháu .

Tạ Sùng khi còn nhỏ, chỉ cảm thấy “bảo mẫu” là yêu quái ăn thịt , lóc đòi về nhà bà nội…

Vẫn là tháng Tám ở chóp đuôi mùa hè.

Anh đeo cặp sách, bên trong là sách vở; xách túi, bên trong là quần áo . Vào nhà bà nội, thấy bà đổ nhiều mồ hôi. Bà thấy liền ôm lấy, bảo ngủ trưa lấy sức, đợi cháu tỉnh thì sủi cảo của bà gói xong .

Tạ Sùng ngủ trong tiếng ve kêu dứt.

Hôm hẳn nóng, bởi khi tỉnh dậy đổ mồ hôi đầy . Anh dụi đôi mắt ngái ngủ tìm bà, thấy bà sàn bếp.

Mọi chịu đau đớn gì, nhanh.

Sau đó, Tạ Sùng mất thêm một nơi để ăn cơm. Muốn ăn bữa ngon đối với ngày càng khó. May mà tiền trong túi ngày càng nhiều, càng thành thạo việc ăn nhà hàng. đó đều hương vị cơm nhà. Chỉ ở trường cưỡi ngựa, mới ăn cơm nhà.

Tưởng Vu thấy lúc nào cũng như no, bèn gắp cả thịt trong bát cho . Anh đưa tiền, Tưởng Vu sẽ tức giận: Anh mấy đồng tiền thối thì ghê gớm lắm ?

Tưởng Vu cần tiền của , cũng coi thường tiền của . Cô : “Anh thích ăn thì ăn, thích thì đừng ăn! Muốn ăn cơm nhà thì đừng mấy chuyện khiến ghê tởm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-14-xich-lai-gan.html.]

Mâu Văn cần tiền của , điều khiến lòng nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Anh thấy gói sủi cảo vui, xin giúp cô. Mâu Văn dạy: “Anh xem nhé, đầu tiên bóp thế , ép thế , một chiếc sủi cảo gói xong!” Nói ngẩng đầu Tạ Sùng, “Anh học ?”

Tạ Sùng : “Có gì khó?” Anh học cô bóp ép, một chiếc sủi cảo dị dạng đời.

Mâu Văn chiếc sủi cảo kỳ quặc, ha hả: “Thôi thôi, cứ uống rượu .”

Cô đẩy Tạ Sùng khỏi bếp.

Khi cô xong là chiều tối. Cửa sổ phòng khách mở rộng, Tạ Sùng ôm một chiếc gối tựa trong lòng, ngủ sofa. Anh như biến thành khác: kiêu ngạo, cũng trẻ con. Gió dịu dàng vuốt ve tóc và những bông hoa cửa sổ. Trông bình yên, hạnh phúc bao.

Mâu Văn rón rén phòng tắm lấy khăn lớn, đắp lên bụng để bảo vệ rốn. Cô xổm vài giây, thấy hàng mi dài cong, sống mũi cao thẳng. Anh đúng là một “ trai xinh ”.

Không hiểu Mâu Văn thở dài. Cô nhẹ nhàng dậy, xách hộp dụng cụ, đeo túi vải rời khỏi nhà Tạ Sùng.

Trên đường về, bước chân cô nhẹ bẫng. Cô cảm thấy gió đối xử với thật , vì nó thổi dịu dàng; hoa đối xử với thật , vì chúng nở rộ; xe buýt cũng đối xử với thật , xe đông, cô ghế cạnh cửa sổ… Cô xe nhạc, trong tai cứ vang lên:

“Let it be,

let it be,

let it be…”

Xe buýt lắc lư, cô ngủ trong thời gian của một bài hát. Lòng cô dịu dàng. Thì thích một là như thế… Dường như thứ thế giới đều liên quan tới .

Khi Tạ Sùng tỉnh , mặt trời xuống núi.

Trong nhà tối mờ, yên tĩnh. Anh như trải qua một giấc mơ dài. Trong mơ nhớ, nhưng cảm giác đầy đặn, hạnh phúc vẫn quanh quẩn trong lòng.

“Mâu Văn?” Anh gọi một tiếng, đáp , lúc mới nhận . Khát quá. Anh dậy lấy nước, thấy bàn ăn sạch sẽ, đồ ăn thừa đậy kín. Nhà bếp cũng sạch sẽ, còn mùi dầu khói, giống như từng ai nấu cơm ở đây.

Thật chăm chỉ.

Tạ Sùng nghĩ: Cô thật sự chăm chỉ.

Nhớ trả “phí lao động”, nhắn: “Tổng cộng bao nhiêu cái sủi cảo?”

Mâu Văn trả lời: “Tám mươi sáu cái, tròn thì đưa hai trăm.”

“Cô tròn kiểu đó ?”

“Ba trăm cũng .”

Mâu Văn thật định “chặt chém” Tạ Sùng. Sau đó cô nghĩ thông : Đây là bếp riêng tận nhà, nấu một bữa kiểu lấy hai nghìn tệ, sủi cảo của cô thể rẻ.

“Thổ phỉ.” Tạ Sùng cô.

Tiền Tụng hỏi Tạ Sùng ăn , Tam Nguyên Kiều mới mở một quán Hồ Bắc ngon. Tạ Sùng bảo , uống rượu , nhà cơm. Tiền Tụng kinh ngạc: Nhà Tạ Sùng từ bao giờ cơm? Cúp máy xong, mời mà tới.

Cảnh tượng mắt khiến sửng sốt. Nhà bạn chỉ cơm, mà còn là sủi cảo lớn gói tay! Tiền Tụng một lời, chạy khắp các phòng “bắt gian”, cảm thấy trong nhà Tạ Sùng tám chín phần .

nhà sạch sẽ, bất kỳ dấu vết sinh hoạt nào của phụ nữ, ngoài thức ăn và sủi cảo.

“Ai ?” Tiền Tụng hỏi, “Mày lén yêu đương ? Không thích Tưởng Vu nữa?”

“Không yêu đương.” Tạ Sùng , “Một bạn.”

“Bạn gì?”

“Bạn bình thường.”

“Bạn khác giới bình thường tới tận nhà nấu cơm cho mày?” Tiền Tụng , “Đại ca, đầu óc mày hỏng ? Mày từng thấy bạn khác giới bình thường nào tới nhà nấu cơm ? Mày rõ còn giả vờ hồ đồ ?”

“Không .” Tạ Sùng , “Tao .”

Tạ Sùng cảm thấy chuyện thể kể hết với Tiền Tụng. Trước hôm nay, Mâu Văn thích . Bởi cô quá tự nhiên, từng chủ động, đối xử với như một khách hàng bình thường. Cô nhiệt tình với tất cả, cảm thấy đặc biệt trong lòng cô. Có lẽ đôi lúc từng cảm thấy cô rung động, nhưng điều đó đủ gọi là thích.

“Tao đói.” Tiền Tụng chuẩn ăn vạ , “Tao xem cơm bạn bình thường của mày ngon đến .” Trông chờ Tạ Sùng hâm đồ ăn là thể, tự vận động, đổ rau sống chảo ít dầu, liên tục đảo, xào hít mũi khen: “Thơm! Thơm thật!”

Tiền Tụng cứ lén vẻ mặt Tạ Sùng, xem rốt cuộc gì khác, nhưng chẳng gì.

Tạ Sùng ngày mai tới Cảnh Đức Trấn gặp tên họ Trần . Tự dưng chui một thứ như , dù thế nào cũng một chuyến.

Tiền Tụng mày , tao ăn sủi cảo.

Tạ Sùng cho Tiền Tụng ăn sủi cảo.

Tên Tiền Tụng ăn như “Thao Thiết”, sủi cảo một miếng một cái, chắc chắn chẳng nếm hương vị, thà cho ch.ó ăn còn hơn!

Tiền Tụng nhất quyết đòi ăn, cuối cùng hai đạt thỏa thuận: Tạ Sùng luộc mười cái sủi cảo đông cho Tiền Tụng, Tiền Tụng trả năm trăm tệ.

Tạ Sùng yêu cầu “tiền trao cháo múc”. Tiền Tụng mắng vô tình vô nghĩa đưa năm trăm tiền mặt. Tạ Sùng nhét tiền ví, đặc cách cho Tiền Tụng ăn thức ăn thừa và sủi cảo nhân lớn trong nhà .

Tiền Tụng ăn xuýt xoa hương vị cơm nhà hiếm , ép hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì. Tạ Sùng đành hôm nay của công ty nội thất tới sửa đồ, tiện thể ăn một bữa ở nhà. Tiền Tụng mà mù mờ, hỏi: Vậy công ty nội thất của tao nấu cơm cho tao?

“Ngày mày chọn công ty rẻ. Lần chọn loại đắt. Chọn đắt thì dịch vụ gì cũng .”

Tiễn Tiền Tụng , cầm ví ngoài.

Anh coi trọng chữ tín, trả tiền cho Mâu Văn thì hôm nay trả. Tới cửa sổ nhà cô, vốn gõ kính gọi cô . Bàn tay đưa lên định gõ, nhưng ngay khi hạ xuống vội thu về.

Anh lấy tám trăm tệ trong ví, dùng hòn đá đè bệ cửa sổ. Đi tới góc tường, nhắn: “Tiền công để ngoài cửa sổ. Ngoài ba trăm, còn bán mười cái sủi cảo. Tổng cộng tám trăm.”

Anh sợ khác lấy mất nên đó chờ. Mười mấy phút , một bàn tay thò , lấy khoản tiền còn viên gạch. Lúc Tạ Sùng mới rời .

Mâu Văn giường, tám trăm tệ xếp ngay ngắn thành hàng. Cô kịp sấy tóc, những giọt nước tí tách rơi lên tiền. Cô lập tức đau lòng “ối” một tiếng vội cất .

Ngẩng đầu, thấy vầng trăng sáng treo cao trời, cô mỉm .

 

 

Loading...