Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 15: Xích lại gần
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:35
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Tạ Sùng tới Cảnh Đức Trấn, khi đến nơi là một giờ chiều.
Người tên gian thương họ Trần đang gặm chân gà cay trong quán nhỏ cạnh nhà máy, bèn qua một cái.
Tên gian thương họ Trần đeo kính, trông cũng dáng t.ử tế, tuổi dường như xấp xỉ Tạ Sùng, phảng phất phong vị “Bờ Tây”. Trước khi tới, Tạ Sùng tìm hiểu. Người sinh ở Đông Bắc, sang Mỹ sinh sống, qua mật thiết với cộng đồng Hoa địa phương. Phía vài đồng tiền thối chống lưng.
Tiền thối thì ai chẳng .
Tạ Sùng đầu thẳng tới nhà máy.
Luật sư Vương Tiên Hạc chờ cổng. Bà bốn mươi tuổi, tóc ngắn, đeo kính, mặc sơ mi, quần âu và giày cao gót gót mảnh. Vô cùng tháo vát.
“Luật sư Vương tới sớm thật.” Tạ Sùng .
“Vừa thấy tới quán nhỏ.” Vương Tiên Hạc hiểu Tạ Sùng. Người tính trẻ con, lòng hiếu kỳ mạnh. Gã họ Trần chọc , nhất định xem đối phương bộ dạng thế nào , lúc hẳn thầm hạ thấp một lượt cho hả giận.
“Lát nữa , luật sư Vương cứ trực tiếp bàn bồi thường.” Tạ Sùng đút hai tay túi quần. Sau một đêm “chuẩn chiến đấu”, bình tĩnh ung dung. Gã họ Trần quả thật lợi hại, nhưng môi trường kinh doanh chính của ở trong nước, giống Tạ Sùng, hiểu rõ tình hình trong nước.
Luật sư Vương trông khách khí. Bà bàn chuyện bồi thường với phụ trách nhà máy , liệt kê hợp đồng và căn cứ bồi thường. Trong thương mại xuất khẩu hàng tiêu dùng nhỏ hiện nay, đều một nhận thức chung: ai sản xuất hàng , hàng của đó tới nước ngoài , sẽ chiếm lợi thế trong các đơn mua tiếp theo. Thương nhân họ Trần lẽ tính đúng điểm nên đặc biệt tới cướp việc của Tạ Sùng.
Giám đốc nhà máy thái độ , họ giao hàng quá hạn, chấp nhận bồi thường.
Lúc luật sư Vương : “Chấp nhận bồi thường là . Vậy hàng của chúng xếp lịch sản xuất tới ngày nào cũng câu trả lời, ký thêm phụ lục hợp đồng.”
“Đó là đương nhiên.”
“Được.”
Tạ Sùng từ đầu tới cuối gì.
Lô hàng nhất định đưa ngoài tiên, nhưng tiền bồi thường cũng lấy. Đầu óc xoay nhanh, chuẩn giăng lưới vây kín tên gian thương họ Trần.
Sau khi luật sư Vương bàn xong, Tạ Sùng đột nhiên bắt đầu vẻ.
“Ông còn ăn nữa ?” Tạ Sùng đập bàn, “Đừng tưởng cái khuôn chỉ ông mở ?”
“Cũng .” Giám đốc nhà máy áy náy, “ thật với sếp Tạ, chuyện liên quan nhiều tới tiền, là nợ một ân tình, giờ chỉ thể trả .”
“ mặc kệ ông!” Tạ Sùng dậy ngoài, “Tự ông liệu mà !”
Lúc cửa, đàn ông họ Trần gặm xong chân gà cay trở về, đối diện với Tạ Sùng. Tạ Sùng bộ quen, trong lòng mắng: Nhìn cái bộ dạng của mày kìa.
Người họ Trần cũng giả vờ nhận , hai đều ngẩng mặt qua.
Vương Tiên Hạc hỏi Tạ Sùng: “Cậu thật sự bàn chuyện hợp tác đôi bên cùng lợi với ?”
“Bây giờ bàn, sẽ đằng chân lân đằng đầu. Đợi giành quyền chủ động để tới tìm .”
“Vậy .” Vương Tiên Hạc giờ, “ còn nơi khác. Cậu ở Cảnh Đức Trấn mấy ngày?”
“Khoảng ba ngày.”
“Được, gì liên lạc.”
Tạ Sùng tiễn Vương Tiên Hạc dạo quanh Cảnh Đức Trấn. Người nước ngoài thích đồ ở đây. Một bộ đồ ăn trong nước giá hai ba trăm tệ, nước ngoài tăng gấp ba đến năm . Loại hàng mua lượng lớn, vận chuyển đường bộ đường dài cộng đường biển, hơn một tháng sẽ xuất hiện kệ siêu thị nước ngoài.
Anh một dạo trong Cảnh Đức Trấn, tâm trạng . Anh cực kỳ ghét xã giao ăn. Trên những bàn tiệc như , ai cũng dối, ai cũng tâng bốc ghê gớm, Tạ Sùng vô cùng chán ghét.
Khi ở một , gì thì , kể cả bên đường phơi nắng. Đối diện một ông cụ bán bát. Tạ Sùng tới , khá lắm, tất cả đều là độc bản, tráng men thủ công, vẽ tay thủ công.
Tranh bát là lối công bút truyền thống. Trong đó hai chiếc nhất: một bé gái búi tóc lưng bò ăn dưa hấu; một đứa bé mặc yếm phe phẩy quạt giàn nho trong đêm hè. Trông cũng giống “con nghé” nào đó.
Tạ Sùng hỏi ông cụ: “Hai cái bát bán thế nào?”
“Năm trăm một cái.”
“Năm trăm hai cái bán ?”
Ông cụ trừng , : “Không bán!”
“Có bán ?” Tạ Sùng hỏi, “Không bán đấy.”
“Không bán!”
“Ồ, gói giúp .” Chẳng chút khí tiết nào, thêm một câu trả giá cũng dám, sợ ông cụ mắng.
Ông cụ “hừ” một tiếng đóng gói cho Tạ Sùng. Mặc dù trông tính khí , ông gói cẩn thận. Ông đối xử với hai chiếc bát như bảo bối của : tiên dùng giấy mềm bọc trong ngoài ba lớp, đặt hộp, chèn thêm một lớp xốp. Lắc thử, nhúc nhích, đó sang chiếc bàn nhỏ để ấm và bút mực, lấy một tấm giả cổ, hỏi Tạ Sùng: “Tặng tự dùng?”
“Có ý gì?”
“Tặng thì trao tặng ai, tự dùng thì đề tên cho .”
Lần khó Tạ Sùng.
Bát nhỏ đúng là tính nghệ thuật, nhưng một đàn ông lớn như dùng thì ít nhiều vẻ nhỏ nhặt; tặng thì tặng ai. Tiền Tụng ăn cơm ở nhà, Tưởng Vu thích mấy món đồ nhỏ …
“Thôi, chỉ tên tác phẩm .”
Ông cụ lắc đầu thở dài. Tạ Sùng hỏi: “Ông thở dài cái gì?”
“Thở dài vì một một , chẳng vướng bận gì.”
Lời khó quá, Tạ Sùng tức giận đầu bỏ : “Không mua nữa!” Đi vài bước thật sự nỡ bỏ hai chiếc bát , bèn , trả tiền xách .
Cảnh Đức Trấn đúng là quá nhiều đồ .
Anh cứ dạo mãi. Chiếc đĩa nhỏ bằng kỹ thuật phù điêu, rót chút nước liền đổi màu, một con cá nhỏ sống động như đang bơi bên trong; chiếc bình thanh mảnh bằng sứ hoa lam, cắm một cành hoa cô độc, lạnh lẽo ý vị; heo đất bụng phệ, vẽ con Tỳ Hưu bảy màu, vui mắt đáng yêu…
Vấn đề duy nhất là mắt Tạ Sùng quá độc, món nào trúng cũng đắt. Đồ thủ công vốn giá cao, thứ chọn hàng thượng phẩm trong đó. Chưa đầy hai giờ, tiêu gần mười nghìn tệ.
Ôm đống đồ chơi thú vị trong tay, quyết định mang về khách sạn cất , ngoài dạo.
Buổi tối ăn ốc, gặp ông cụ. Ông đang tự rót tự uống, vẫn nhớ Tạ Sùng, trêu : Kẻ cô độc tới !
Tạ Sùng phản bác: “ cô độc.”
“Cậu còn chẳng đồ nên tặng cho ai.” Ông cụ , “Ít nhất trong đầu cũng lóe lên một cái tên chứ…”
“Họ đều xứng.” Tạ Sùng , “Đồ như tại nhất định tặng ? giữ tự dùng!”
Anh lười để ý ông cụ lắm lời, đầu mất. Khó hiểu.
Bạn bè ít đến đáng thương. Tặng khách hàng quà, cảm thấy đám đó đều là kẻ dung tục đua đòi phong nhã, xứng nhận.
Lúc điện thoại reo, tên hiển thị là “Dũng sĩ một Nha Khắc Thạch”. Anh bắt máy, hỏi thẳng: “Chuyện gì?”
Mâu Văn trả lời: “Công ty chúng sẽ tổ chức tiệc tối tri ân khách hàng tại Khách sạn Quốc Mậu, trân trọng mời Tạ tới tham dự.”
“Ngành của các cô cũng tổ chức tiệc tri ân ?” Tạ Sùng , “Còn khai thác khách hàng hai ?”
“Được!” Mâu Văn , “Vừa thầy bảo những công ty khác chắc, nhưng khách hàng của chúng đều thực lực, sở hữu ba, năm căn nhà chuyện lạ. Chẳng hạn Tạ chắc cũng bất động sản khác, lỡ cần sửa sang thì ? Lỡ Tạ chán ở Vạn Liễu, chuyển sang biệt thự lớn thì ?”
“Sao lên trời luôn ?” Tạ Sùng hừ một tiếng, “Bao giờ?”
“Tối ngày .”
“Ngày ở đây.” Tạ Sùng , “Không …”
“Ồ…” Mâu Văn thất vọng. Công ty sẽ thi đua khách mời tới dự, còn thi đua tỷ lệ chuyển đổi tại chỗ, ba đầu đều tiền thưởng. Cô tiền thưởng.
Tạ Sùng sự thất vọng, cố ý hỏi: “Sao ?”
“Chính là… bọn cũng thi đua… Nếu tới… bạn nào thể tới ?”
“Không.” Tạ Sùng , “Loại tiệc chán nhất, bọn đều . Không giúp cô , tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Cúp máy, Mâu Văn tiếp tục xem danh sách khách hàng khác. Việc mời khách rõ ràng thuận lợi. Những khách chia cho cô đều , khách hàng trong tay các nhà thiết kế nổi tiếng. Tạ Sùng cùng bốn khách khác là những cô từng hỗ trợ Lâm Vi Sâm tiếp nhận thời thực tập. Lâm Vi Sâm cô quen họ nên đề nghị giao năm cho cô.
Trong , hai rõ thời gian, hai chắc chắn, còn Tạ Sùng thẳng thừng từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-15-xich-lai-gan.html.]
Mâu Văn tin chịu thua, quyết định gọi hết năm mươi trong danh sách.
Khi Lâm Vi Sâm tan , cô vẫn đang gọi điện. Lâm Vi Sâm bảo cô về nhà, thật loại tiệc tri ân chỉ là mượn cơ hội kéo gần quan hệ, đừng quá đặt nặng.
“Em thử thêm chút nữa.” Mâu Văn hạ giọng với Lâm Vi Sâm, “Phòng nhân sự bảo chuyện liên quan tới giải nhân viên mới xuất sắc cuối năm. Thầy ơi, em lấy giải. Có giải nhân viên mới xuất sắc, công ty mới phân cho em khách hàng nhà lớn, ngân sách cao.”
Mâu Văn đầy tham vọng : “Cái gì em cũng giành hạng nhất mới .”
Cô luôn như , che giấu lòng hiếu thắng. Vì thắng nên cô bỏ nhiều hơn bất kỳ ai.
Lâm Vi Sâm : “Vậy em gọi tiếp, thầy về nhà đây.” Anh động tác ôm em bé, “Về kịp dỗ bảo bối ngủ.”
“Thầy mau về .” Mâu Văn , “Em gọi hết mới về.”
Mâu Văn bỏ công sức thật sự. Người khác thể để ý liệu , cô thì . Đã cố hết sức mà thua, cô chấp nhận; cố mà thua, cô sẽ hối hận.
Giống như năm lớp mười hai ôn thi bằng chiến thuật biển đề. Mâu Văn vốn thông minh, thành tích , nhưng vẫn dám lơ là. Đề thi thử quốc, địa phương, chuyên đề Hoàng Cương, cô hết. Làm lượt đầu xong, cô lọc câu sai chuyên luyện; lượt hai. Khi cô gần như tham gia bất kỳ hoạt động giải trí nào, nhắm mắt là công thức toán, bài văn học thuộc, từ vựng tiếng Anh…
Bạn học đều cô cần liều mạng đến , giáo viên cũng lo cô căng quá sẽ đứt dây. Mâu Văn : Không .
Khi đề ngừng chồng lên, nỗi sợ kỳ thi trong cô ngày càng giảm, sự chắc chắn ngày càng tăng. Mãi tới khi thi đại học xong, cô mới xin phép Cát Vân Thanh tới khu chăn nuôi chơi.
Mùa hè , cô ở ngoài đồng cỏ.
Cô cho ngựa ăn, chăn cừu, vắt sữa, mỗi ngày đều kín lịch. Gió đồng cỏ lớn, mặt trời gay gắt. Kết thúc kỳ nghỉ nhập học đại học, cô biến thành một cô gái đen nhẻm, lên lộ hàm răng trắng. Phải dưỡng lâu mới trắng .
Công sức cô bỏ ngoài đồng cỏ cũng ích. Nó giúp cô thể chất . Khi bạn học còn mở mắt, cô dậy, sân chạy bộ, học thuộc bài, ngày nào cũng đầy ắp.
Trưởng khoa cô: Một thông minh chịu bỏ công sức vụng về, đáng quý bao.
Công sức vụng về của cô kéo dài tới mười giờ tối. Muộn hơn nữa sẽ lịch sự. Sau đó cô bàn “ôn tập” hồ sơ khách hàng, quyết định nhớ kỹ từng .
Ngày diễn tiệc, cô mặc váy liền công sở màu trắng và đôi giày cao gót gót mảnh. Váy mượn của Sở Lăng.
Sở Lăng thường tham dự hội nghị nên chuẩn riêng vài bộ công sở. Mâu Văn cao hơn Sở Lăng, chiếc váy dài của cô mặc lên cô để lộ mắt cá thanh mảnh, giày cao gót nâng cả lên. Sợ vững, hôm cô tập lâu ở nhà.
Không ai chống lưng cho cô, cô tự chống đỡ sân khấu. Cô đó như một cây bạch dương non, vô cùng nổi bật.
Khi đón khách tiệc ở cửa, cô luôn là đầu tiên nhận khách của , thiết gọi tên đối phương. Chủ đề trò chuyện cũng chuẩn , từ cửa tới chỗ bao giờ tẻ ngắt.
Mâu Văn một Liêu mua biệt thự. Khi Liêu tới, cô từ xa đón. Anh Liêu cảm giác như một cơn gió nhẹ thổi tới, ngờ gọi điện mời là một cô gái như .
Mâu Văn Liêu ghét cô, bèn nếu trong bữa tiệc thấy chán, cô thể ngoài với một lúc. Kem bên ngoài ngon. Anh Liêu đồng ý.
Khi việc ký tên sắp kết thúc, cô thấy Tạ Sùng.
Anh đẩy cửa bước , một tay đút túi quần, sải bước tới mặt Mâu Văn. Cô ngẩn , ngờ đột nhiên xuất hiện.
Tạ Sùng thấy cô ngơ ngác thì hỏi: “Ký tên ở ?”
Lúc Mâu Văn mới phản ứng: Tạ Sùng tới, khách của cô tăng thêm một , hiện tại cô đồng hạng nhất với khác!
Mâu Văn lập tức rạng rỡ, lòng ơn dành cho Tạ Sùng kìm , thậm chí quỳ xuống dập đầu mấy cái.
Khoảnh khắc cô càng thích Tạ Sùng hơn. Cô thấy giống một vị hùng cái thế trong phim. Lòng cô vui sướng bao!
“Anh về sớm ?” Mâu Văn tươi hỏi, giọng dịu dàng hơn bình thường.
“Ừ, kết thúc sớm.” Tạ Sùng cầm bút ký tên. Chữ mạnh mẽ đẽ của nổi bật hẳn giữa những chữ ký thương mại cố ý luyện tập. Ngay cả đồng nghiệp phụ trách ký tên cũng nhịn khen: Chữ quá.
“Cảm ơn. Quà ký tên ?” Tạ Sùng hỏi.
“Chúng chuẩn dư!” Mâu Văn cúi lấy. Lúc Tạ Sùng mới cách ăn mặc hôm nay của cô, như biến thành khác, đoan trang rộng rãi. Ngoại trừ vết m.á.u do giày cọ ở gót chân.
Anh thu mắt, nhận quà hỏi: “Còn dư ? Cho thêm một bộ. Lát nữa bạn tới.”
Mâu Văn trợn tròn mắt, niềm vui trong mắt như lan khắp xung quanh. Tạ Sùng phát hiện cô luôn như . Mỗi khi gặp chuyện vui, niềm vui của cô sẽ bay khắp nơi, cả thế giới đều tràn đầy sự hân hoan của cô.
“Phiền Tạ ký giúp bạn.” Mâu Văn đưa sổ ký tên, động tác ít nhiều phần ân cần nịnh nọt. Tạ Sùng ký Tiền Tụng, liếc Mâu Văn .
Khi Tiền Tụng tới, hạ giọng phàn nàn với Tạ Sùng: “Quốc Mậu khỉ gió tắc thế , tao bảo tới mà mày cứ ép.”
“Lát nữa sang bên cạnh uống rượu.” Tạ Sùng .
Tiền Tụng lập tức im miệng. Sếp Tạ mời rượu ở Quốc Mậu tấc đất tấc vàng đấy.
Mâu Văn biến mất.
Tạ Sùng việc với cô nhưng chẳng thấy . Ánh mắt khắp nơi, tìm cây bạch dương . Tiền Tụng hỏi tìm ai? Anh tìm ai, tao xem nơi cơ hội ăn .
Tiền Tụng mày xạo thôi, nếu tìm cơ hội ăn thì mày từng bàn kính rượu, tuyệt đối đây ngó ngang ngó dọc!
Ông chủ Mâu Văn dẫn các nhà thiết kế nổi tiếng của công ty tới kính rượu, đương nhiên tới lượt một mới như cô cùng. Lâm Vi Sâm giới thiệu, ông chủ kính Tạ Sùng và Tiền Tụng, lời lẽ khiêm nhường khách sáo: “Hai vị đúng là khí độ phi phàm, còn trẻ như .”
“Lại nổi bật thế .”
Hai đó, sống động như biển hiệu của một bộ phận con nhà quyền quý Bắc Kinh nuôi hư.
, ông chủ từng tiếp xúc ít . “Thế hệ thứ hai” ở Bắc Kinh kẻ nuôi hỏng, . Ngồi đây một chính khí, khí vũ hiên ngang như thường gặp.
Tạ Sùng nhiều, chỉ chạm ly với ông chủ.
Chào hỏi xong, , cảm thấy với Mâu Văn một tiếng. Gọi điện cô , đành ngoài tìm. Tiền Tụng hỏi , tao uống nhiều quá, nôn một chút. Mày đây chờ.
Anh tìm lâu trong khách sạn, tìm tới tận sảnh tầng một.
Tại quầy bar kiểu Tây của khách sạn, thấy bóng lưng Mâu Văn.
Cô đối diện một đàn ông, với . Cơ thể nghiêng về phía , giống như hứng thú đặc biệt với .
Người đàn ông ăn mặc kín đáo nhưng khí chất phi phàm, đeo kính, ba mươi tuổi, trông nho nhã. Không Mâu Văn đang gì mà tay chân khoa múa, đàn ông gật đầu tán thành.
Tạ Sùng cảm thấy dáng vẻ Mâu Văn ít nhiều chút nịnh nọt nóng vội vì lợi ích, nghĩ cô đến mức đó. Anh tới bên chậu cây cao phía họ một lúc, Mâu Văn đang hỏi:
“Anh Liêu định lúc nào sửa nhà? Hay hôm nay chúng ký thỏa thuận ý định ?”
“Được.” Người đàn ông họ Liêu đồng ý dứt khoát, “ thể chỉ định cô nhà thiết kế của ?”
Mâu Văn vui đến nở hoa trong lòng, xoa hai lòng bàn tay gật đầu: “Được! Đây sẽ là căn biệt thự đơn lập đầu tiên trong đời tự thiết kế!”
Lần đầu tiên trong đời. Biệt thự đơn lập.
Ở Bắc Kinh, núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn.
Đạo lý ai cũng hiểu.
Tạ Sùng lập tức nhận Mâu Văn chỉ cần tới góp đầu , trông chờ mang thành tích mới. Cô sớm nhắm trúng một , chuẩn bài vở từ , nhân lúc khác ăn uống kính rượu, chọn đúng thời cơ dẫn khách ngoài.
Mâu Văn việc vô ích. Cô thật sự quá thông minh, lúc nào bỏ công sức gì. Anh chẳng qua chỉ là một phần công sức cô bỏ thêm mà thôi.
Cô như khiến Tạ Sùng bất ngờ.
Anh bỏ .
Khi Mâu Văn giải quyết xong Liêu và trở bữa tiệc, Tạ Sùng rời . Cô gọi điện, tắt máy.
Sau đó cô nhắn: “Anh Tạ, thật sự ngờ hôm nay sẽ tới, còn dẫn cả bạn. thật sự vô cùng cảm kích, thật đấy. Lần nhất tiền thưởng, thể mạo mời ăn cơm để cảm ơn ?”
Từng câu đều lịch sự, vượt giới hạn. Đây cũng là tin nhắn cô sửa sửa nhiều mới gõ .
Rất kỳ lạ, Tạ Sùng trả lời.
Cô lăn lộn từ bữa tiệc về nhà, luôn cảm thấy trong lòng chuyện buông xuống , hết tới khác điện thoại. Lúc rửa mặt cũng đặt máy cạnh bên. Màn hình sáng, cô lập tức cầm lên xem, hóa Sở Lăng hỏi việc thuận lợi . Cô lau tay trả lời đặt xuống.
Khi tắm, nước nóng xối mắt cá khiến cô đau giật . Cúi đầu đôi chân t.h.ả.m hại, ngón chân phồng rộp, gót chân bê bết máu. Cô xuýt xoa thương , nhảy một chân trở về giường.
Cô hết tới khác điện thoại, nhưng Tạ Sùng vẫn trả lời.