Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 16: Xa cách

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:36
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chắc là đêm khuya, bên ngoài đổ mưa. Tiếng mưa đập lộp bộp lên cửa kính, như đập vỡ cửa sổ.

Trong giấc ngủ, Mâu Văn kéo chăn trùm đầu, trở , vô ý chạm mắt cá “ thương”, nhíu mày rên một tiếng.

Di chứng của việc giày cao gót chỉ ở đôi chân, mà cả cô như rã , chỗ nào cũng nhức mỏi.

Điện thoại vang lên cùng tiếng sấm, khiến Mâu Văn giật bắn, mở mắt.

Không Tạ Sùng, là Sở Lăng.

“Mâu Văn, tớ về ! Tay kéo va-li của tớ gãy, bên ngoài đang mưa đá lớn… Mâu Văn…”

“Cậu ở ?” Mâu Văn hỏi nhảy xuống đất, luống cuống mặc quần áo.

“Tớ ở cổng khu nhà.”

“Cậu chờ tớ. Đừng sợ. Tớ tới ngay!”

Mâu Văn cầm hai chiếc ô chạy ngoài. Ra khỏi cửa tòa nhà, cô mới phát hiện thật sự mưa đá. Những viên đá to bằng sỏi từ trời đập xuống, rơi xuống đất nảy lên, lăn lông lốc. Mâu Văn bung ô lớn chạy về phía cổng khu nhà. Mắt cá nước mưa thấm ướt, đau buốt, nhưng cô chẳng để ý nữa.

Sở Lăng ôm vai mái che trạm xe buýt, trông thật bất lực.

Mâu Văn lao tới khoác áo cho Sở Lăng, nghiêng ô chắn mưa đá.

“Có lạnh ?” Mâu Văn ôm chặt vai cô , “Đừng sợ nhé, mưa đá lâu , cùng lắm mười mấy phút.”

Cô từng thấy trận mưa đá đáng sợ hơn ở khu chăn nuôi.

Những viên đá to bằng quả trứng gà, nện lên chuồng cừu, dọa đàn cừu con kêu be be, chen thành một đống. Cô sốt ruột vòng vòng trong lều Mông Cổ, giúp lũ cừu. Vừa đẩy cửa, một cơn gió quái thổi cô bật trở , một viên đá đập trúng trán, lập tức nổi lên cục u lớn.

Từng thấy loại mưa đá lớn như , cô sợ trận nhỏ nữa.

“Cảm ơn , Mâu Văn, tớ sợ c.h.ế.t khiếp.” Sở Lăng nghẹn giọng, “Lúc xuống taxi vẫn bình thường, kéo hành lý xuống thì đột nhiên mưa lớn. Tớ định chạy thẳng về nhà, vài bước bắt đầu mưa đá.”

Sở Lăng từng gặp mưa đá như thế. Chúng dày đặc rơi xuống, cô cảm thấy sắp đập c.h.ế.t. Người ướt, gió còn thổi tới từ hướng trời đất, cô gần như c.h.ế.t cóng.

“Đừng sợ, đừng sợ nhé. Lát nữa tớ nấu canh hồn cho .”

Mâu Văn đưa Sở Lăng về nhà, bảo cô tắm nước nóng , còn nấu canh gà đá tai mèo. Vốn là món canh trong tiệc tối, một bàn thiếu sáu khách nhưng đồ ăn vẫn dọn lên. Lúc về, Mâu Văn nhờ nhân viên phục vụ gói , định cuối tuần cho ít mì ăn.

Bây giờ cô chế biến cho Sở Lăng, thêm chút nấm Cát Vân Thanh gửi, thêm ít rau xanh, thả mì , bảo Sở Lăng ăn nóng.

Cô hỏi chuyến tiền trạm thuận lợi , Mỹ vui ? Sở Lăng tiền trạm ngoài mệt thì thứ đều vui; Mỹ thì chơi mấy vì luôn việc, chỉ lúc về mới tới siêu thị mua quà. , vận động viên đều khỏe mạnh, giống !

Mâu Văn lập tức dậy chống nạnh hỏi: “Khỏe như tớ ?”

!”

Điện thoại Mâu Văn sáng lên, cô nhanh chóng cầm máy, nhưng chẳng ai chờ. Sở Lăng hỏi: “Cậu đang đợi điện thoại ?”

Mâu Văn tủi : “Không.”

Tạ Sùng đột nhiên để ý . Trong lòng thể là đau đớn đến , nhưng giống như một bàn tay nhỏ liên tục cào, lúc lỏng lúc siết. Mâu Văn xa lạ với cảm giác , cũng hóa giải . May mà Sở Lăng về, cô còn khó chịu như .

Sở Lăng mang cho cô nhiều quà: son môi, mặt nạ, nam châm tủ lạnh… Mâu Văn đắt quá, Sở Lăng bèn bảo: Hai đứa dùng chung!

Hai tắt đèn, mỗi chiếc giường nhỏ của . Đồng hồ sinh học của Sở Lăng đang đảo lộn, mất vài ngày mới hết lệch múi giờ. Cô khác thường với Mâu Văn nhiều.

: “Hình như tớ sắp thăng chức , Mâu Văn. Lãnh đạo gọi tớ tới, bảo tớ phó nhóm.”

“Hiện giờ hai hướng cho tớ chọn: văn hóa giải trí hoặc thể thao, nhưng tớ đều , tớ thời sự chính trị.”

“Mâu Văn, mấy ngày nay tớ luôn nghĩ tới tương lai. Tớ nghĩ lẽ mười năm , tớ sẽ trở thành một lợi hại, thể tự một chuyên mục…”

“Cậu , Sở Lăng.” Mâu Văn , “Văn của như , năng lực mạnh, sớm muộn cũng chuyên mục của riêng .”

Hai trò chuyện. Gần sáng, Mâu Văn bất giác ngủ .

Ngày hôm tới biệt thự của Liêu xem nhà, cần đến công ty nên dậy muộn hơn một chút. Cô mặc sơ mi trắng, quần jean, nhét áo vest ba lô xuất phát.

từ Tô Châu Kiều lặn lội tới Thuận Nghĩa.

Trên tàu điện ngầm, cô lấy sơ đồ căn hộ trong khu nhà của Liêu chuẩn . Điện thoại vang lên, ngờ là Tạ Sùng.

Trái tim vẫn bàn tay nhỏ cào cấu của Mâu Văn như lập tức nở bung. Cô vui vẻ máy, còn chờ Tạ Sùng reo lên: “Tạ Sùng! Anh lợi hại thế nào ? Hôm qua thỏa thuận ý định cho một căn biệt thự đơn lập!”

Đây là đầu cô gọi thẳng tên . Cô nghĩ nhiều, cái tên tự nhiên phá khỏi cổ họng, bởi cô đặc biệt chia sẻ “thành tựu” với . Mặc dù trong mắt , lẽ chẳng coi là thành tựu gì.

Cô gọi tên tự nhiên, vui vẻ, thiết như .

Bên Tạ Sùng tiếng. Mâu Văn gọi: “Tạ Sùng?”

“Không gọi Tạ nữa ?” Giọng Tạ Sùng khàn. Đêm uống nhiều rượu. Điện thoại Tiền Tụng thu mất, bảo uống rượu thì ai máy. Khi uống xong ba giờ sáng, thấy tin nhắn của Mâu Văn, định hôm gọi .

“Ồ, xin Tạ.” Cảm xúc khó nắm bắt xuất hiện ở Mâu Văn, giọng cô hạ xuống.

Tạ Sùng bật khẽ qua điện thoại: “Cô ký biệt thự đơn lập ? Cũng đáng chúc mừng đấy. Thế , chẳng mời ăn cơm ? Thêm một bữa nữa.”

“Vậy chờ. Đợi thật sự ký hợp đồng, nhận tiền…”

“Được.” Tạ Sùng thêm gì, vẫn lịch sự như thế, “ chỉ gọi cho cô. Hôm qua kết thúc quá muộn, sợ ảnh hưởng cô ngủ.”

Tín hiệu của Mâu Văn . Khi sóng trở , Tạ Sùng cúp máy.

Sự lịch sự của khiến cô tìm gì, nhưng trong lòng mơ hồ mong đừng như thế, mong thêm một chút “ ”. Mâu Văn thích sự lịch sự của . Nó khiến giữa họ cách xa thật xa.

Ở Nha Khắc Thạch, một khi giống Tạ Sùng như , khác sẽ : Cậu bộ gì thế? Có coi thường ?

tới Bắc Kinh, Mâu Văn vẫn thích cách Nha Khắc Thạch ở bên . Thấy bạn , sẽ co chân chạy tới mặt , đ.ấ.m hai cái hoặc ôm một cái, hai bên náo nhiệt vui vẻ.

Tạ Sùng như .

Mâu Văn nghĩ: Anh Nha Khắc Thạch, Bắc Kinh. Anh sẽ giống , nhiệt huyết sôi trào đối xử với khác.

Mâu Văn để Tạ Sùng quấy nhiễu tâm trạng. Hôm nay cô chỉ một việc quan trọng nhất: Liêu.

Mâu Văn Liêu tên gì, phiếu ý định cũng chỉ Liêu”. Cô cũng rốt cuộc công việc gì, dám hỏi quá nhiều, sợ cảm thấy cô lắm chuyện.

Tới cổng khu nhà, cô thấy Tiểu Cố đến.

Hôm nay Tiểu Cố lái chiếc xe cũ của chồng, một chiếc Jetta già nua. Chị vốn định đón Mâu Văn nhưng cô chị vòng.

Tiểu Cố trông mệt, tối qua em bé nôn mấy , đưa tới khoa cấp cứu, bác sĩ bảo ngộ độc thực phẩm.

“Vậy chị cần tới!” Mâu Văn , “Em tự đo. Chị lén về chăm bảo bối, liệu em gửi cho chị, chị chỉ cần nhập .”

“Không .” Tiểu Cố , “Không thể đo nhà một , lỡ gặp nguy hiểm thì ? Có vài vấn đề, em chịu thiệt còn chẳng tìm ai lý.”

Mâu Văn tiến lên ôm chị một cái: “Tiểu Cố, chị quá. Tại chị với em như ? Em thích chị quá.”

Tiểu Cố : “Nếu Liêu ký đơn, em mời chị ăn đầu vịt xào khô ?”

“Ăn liền năm ngày đầu vịt xào khô!”

Mâu Văn gặp Liêu.

Anh đặc biệt từ trong thành phố chạy tới, cũng cửa. Anh chuẩn nước khoáng cho Mâu Văn và Tiểu Cố.

Mâu Văn cùng Tiểu Cố cúi xuống mang bọc giày, Liêu : “Không cần. Không cần mang. Dù cũng sửa.”

Họ vẫn mang .

Anh Liêu dẫn họ một vòng trong nhà. Đây là biệt thự lớn một tầng hầm, ba tầng mặt đất, bao quanh bởi sân rộng ba trăm mét vuông.

Anh Liêu đây là nhà cưới của .

Anh và vị hôn thê dự định kết hôn năm .

Mâu Văn chân thành chúc phúc hỏi còn yêu cầu nào khác. Anh Liêu vị hôn thê xen những việc , cô thích phong cách đồng quê Mỹ. Dùng đồ gỗ cũ, phối một ít gạch hoa nhỏ. Tóm , trông tự do một chút.

Được. Mâu Văn ghi yêu cầu của Liêu sổ. Viết xong ngẩng đầu, cô phát hiện đang .

“Cô giống một bạn của .” Anh Liêu , “Giống một bạn cũ.”

“Vậy ?” Mâu Văn , “Đó là vinh hạnh của .”

“Bình thường bận, về chỉ một hai tiếng buổi trưa hoặc giờ để gặp trực tiếp trao đổi chi tiết.” Anh Liêu , “Nếu cô thời gian.”

thời gian.” Mâu Văn đáp, “Cứ theo lịch của Liêu.”

Cô cảm thấy Liêu hòa nhã, thiện. Anh luôn mỉm với cô, thỉnh thoảng rõ lời thì ghé gần. Ánh mắt vẫn luôn Mâu Văn. Cô mấy tìm chủ đề né tránh nhưng quá thành công, may mà cũng hóa giải sự lúng túng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-16-xa-cach.html.]

Hôm nay Tiểu Cố nhiều hơn .

Đôi khi đo một lúc, chị gọi Mâu Văn: “Nhà thiết kế Mâu, phiền em xem chỗ . Mắt chị thấy góc xiên.”

“Nhà thiết kế Mâu, chỗ chị ghi chú: tường nứt.”

“…”

Dù nhiều cắt ngang, Liêu dường như giận. Ấn tượng của Mâu Văn đối với hơn một chút.

Ra khỏi nhà Liêu, Tiểu Cố đưa Mâu Văn tới ga tàu điện ngầm. Trên đường, chị kể một câu chuyện: đây công ty một nữ nhà thiết kế đặc biệt xinh , quá gần khách hàng. Một hôm vợ tìm tới tận cửa. Chuyện ầm ĩ lớn, đó nhà thiết kế nghỉ việc.

Tiểu Cố chỉ kể tới đây, Mâu Văn hiểu, chị đang nhắc cô chú ý quan hệ với Liêu.

“Người vợ !” Mâu Văn , “Hơn nữa em cũng thích .”

“Có vài đàn ông quan tâm vợ .” Tiểu Cố , “Nhà thiết kế Mâu, em nghiệp, thấy gì cũng mới mẻ, cảm thấy ai cũng . Đôi khi những con hổ mặt .”

Mâu Văn nghiêm túc suy nghĩ lời Tiểu Cố. Cô khuyên, cảm thấy chị đúng: “Vậy mỗi gặp Liêu, chị đều cùng em ?”

“Chỉ cần chị thời gian.”

Mâu Văn kéo dài quá lâu. Cô chuẩn lập tức một phương án, tránh đêm dài lắm mộng. Cuối tuần sẽ tăng ca thành, thứ Hai liên lạc Liêu.

Buổi tối trong công ty đều về, điều hòa cũng tắt. Tóc dài của cô dính hết lên cổ, khó chịu vô cùng. Cô tiện tay búi một búi tóc dựng , đầu mở cửa sổ.

Cảnh đêm bên ngoài khiến cô nhất thời hoảng hốt.

Bởi tối qua mưa, tòa nhà giống như gột rửa, đặc biệt sạch sẽ. Chóp Tháp Truyền hình Trung ương cắm thẳng mây. Khắp nơi là ánh đèn rực rỡ. Mâu Văn sấp bệ cửa sổ một lúc, hóng gió một lúc.

nhớ Tạ Sùng.

Cô nghĩ tới ngày càng thường xuyên.

Cô nhớ cảnh Tạ Sùng hôm qua đẩy cửa, sải bước về phía ; nhớ dáng ngủ sofa nhà ; nhớ ban đêm mang tiền công sủi cảo tới… Tạ Sùng loại Tiểu Cố ? Có kẻ nhân lúc cô từng trải mà tiện tay lừa cô ?

Anh .

Mâu Văn cảm thấy .

Bởi lịch sự mà xa cách với cô. Anh giống Liêu; Liêu mới giống . Khi chuyện cứ cố ý ghé sát, khiến cô thoải mái.

gọi điện cho Tạ Sùng nhưng lấy danh nghĩa gì. Nghĩ lâu, cô quyết định lấy cớ hỏi thăm bữa tiệc.

Bên Tạ Sùng tiếng nhạc. Anh bảo lát nữa gọi cúp máy. Tạ Sùng đang cùng Tiền Tụng, Tưởng Vu và những khác hòa nhạc. Tiền Tụng kiếm vài vé, mời nhóm từng học cưỡi ngựa năm xưa cùng xem.

Nhóm nam nữ, ngoài Tưởng Vu đều là con nhà giàu. Tưởng Vu địa vị lãnh đạo tuyệt đối, bởi tất cả đều sợ cô . Năm đó Tưởng Vu trợ giảng cho bố ở lớp cưỡi ngựa, ít mắng họ xối xả. Uy lực kéo dài tới tận hôm nay.

Hôm nay xếp Tưởng Vu cạnh Tạ Sùng. Khi hạ giọng điện thoại, Tưởng Vu liếc bằng khóe mắt. Ghi chú dài như , cô rõ là gì, nhưng cảm thấy đối phương lẽ là đặc biệt.

Ít nhất Tạ Sùng ghét đó.

Ghi chú dành cho ghét là “Đồ ngu họ X”. Tưởng Vu và Tiền Tụng đều điều .

Hòa nhạc kết thúc, Tiền Tụng đề nghị tụ tập. Tưởng Vu để hôm khác, tới đón . Sau đó về chiếc xe sang bên đường. Cô lên xe, đầu .

Tạ Sùng uống một ít rượu với những khác.

Tâm trạng , mới một ly thấy choáng. Uống rượu cũng thiên thời địa lợi, chịu uống nữa, rượu thối, uống phát buồn nôn.

Người khác thấy dám chọc. Anh hiếm khi thế .

đây.” Tạ Sùng bỏ một câu . Tài xế hỏi , về nhà.

Hôm nay kỳ lạ, chìa khóa thế nào cũng mở cửa nhà. Lúc gọi cho Mâu Văn: Khóa cửa đồng bộ của công ty cô hỏng .

“Khóa cửa đồ đồng bộ của chúng .” Mâu Văn .

“Là của các cô.” Tạ Sùng khăng khăng.

Mâu Văn tâm trạng dường như , bèn tranh cãi nữa, chờ một chút, đang đường về, ghé qua xem giúp.

Mâu Văn thấy Tạ Sùng dựa cửa . Thấy cô, dùng lòng bàn tay xoa mắt, hỏi: “Đây là nhà thiết kế Mâu ký biệt thự đơn lập ?”

. Chính là nhà thiết kế Mâu siêu cấp vô địch vũ trụ.” Mâu Văn chìa tay, “Chìa khóa.”

Tạ Sùng dậy lấy chìa khóa. Anh cảm thấy hôm nay chắc chắn uống rượu giả, nếu vững? Anh mò chìa khóa trong túi, mấy đều lấy .

Mâu Văn tiến lên đỡ cánh tay .

Cô thật khỏe, lập tức giữ . Cô chuẩn xác lấy chìa khóa trong túi, mở cửa đề nghị: “Nói thật, đổi khóa vân tay . Sau khóa vân tay sẽ ngày càng phổ biến.”

thích khóa vân tay.” Tạ Sùng , “Thế thì mở cửa còn ý nghĩa gì?”

“Mở cửa, quan trọng là mở , ý nghĩa gì chứ?”

“Cô hiểu.” Tạ Sùng tựa đầu lên cửa, nhẹ giọng , “Chìa khóa mở ổ khóa , thú vị ?”

Nói xong, Tạ Sùng ổ khóa, như đang suy tư điều gì. Anh chỉ tùy tiện một câu, nhưng mang chút sâu xa.

Mâu Văn hiểu ý, chỉ chăm chú mở cửa. Vừa mở nghĩ: Khóa thể là đồ đồng bộ của công ty? Bảng báo giá do mà? Chẳng lẽ đó tặng?

Cửa mở, cô kéo cánh tay Tạ Sùng: “Đi, về nhà.” Thấy phản ứng chậm chạp, cô dùng sức giật một cái, kéo cửa.

Tạ Sùng loạng choạng, mơ hồ phản đối: “Cô hung dữ quá.”

“Hả?” Mâu Văn khó hiểu, “ hung dữ chỗ nào? tới giúp mở khóa, còn bảo hung dữ!”

“Cô chính là hung dữ.” Tạ Sùng dép bật đèn. Ánh đèn quá sáng, như đ.â.m mắt, đưa tay che. Đi trong mới phát hiện phía động tĩnh.

Quay đầu, thấy Mâu Văn giày, chuẩn cáo từ.

“Cô sợ ?” Tạ Sùng hỏi, “Sao một lúc?” Anh cứ cô như chắc chắn cô sẽ .

“Không.” Mâu Văn , “Muộn quá . Anh ngủ sớm nhé, ngủ ngon.” Cô rời . Ra khỏi tòa nhà, cô ngẩn ngơ. Nhìn điện thoại, còn xe buýt. Hôm nay chi tiêu vượt mức .

Quên bảo ký phiếu công việc.

thì thể tiền. Mâu Văn nghĩ.

Lúc cửa tòa nhà mở, Tạ Sùng gọi phía : “Mâu Văn?”

Mâu Văn đầu .

Anh vui.

Thật kỳ lạ, chẳng gì nhưng Mâu Văn vui. Cô hỏi, chỉ : “Sao xuống đây?”

đưa cô về.” Tạ Sùng , “Muộn quá, đừng để xảy chuyện.”

“Đây là Bắc Kinh, xảy chuyện gì ?”

“Yêu ma quỷ quái ở Bắc Kinh mới nhiều.” Tạ Sùng , “Đi thôi, gọi xe đưa cô về.”

tự gọi .” Mâu Văn .

“Cô gọi , Mâu Văn.” Tạ Sùng khẳng định, “ quá hiểu cô. Cô sẽ gọi xe. Cô là Tỳ Hưu.”

Trông bình tĩnh, như đang đùa. Nếu là đây, Mâu Văn sẽ để câu trong lòng. hôm nay cô cảm nhận sự cố ý của Tạ Sùng.

Dường như nhất định như mới giải tỏa cảm xúc nào đó trong lòng.

Mâu Văn tới mặt , chìa tay: “Đưa tiền cho .”

“Tiền gì?”

“Phí tới tận nhà mở khóa, năm mươi.” Mâu Văn .

Tạ Sùng tuyệt đối đưa tiền. Anh , biểu diễn ảo thuật cho cô. Sau đó ánh mắt Mâu Văn, ném ví tiền lên cây.

Bắc Kinh cuối tháng Tám, lá cây vẫn rậm rạp. Bỗng nhiên chiếc ví ném lên, cành lá lay động như hoan nghênh.

Trong ví chắc bao nhiêu tiền, bởi nó rơi xuống.

Mâu Văn thật sự tức giận. Cô với Tạ Sùng: “ mặc kệ vì chuyện gì, nhưng thể đối xử với như .” Cô sắp , hít mũi mới đè cảm giác tủi xuống.

“Anh cút .” Nói xong cô chạy mất.

 

 

Loading...