Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 17: Xa cách

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió đêm thổi vạt áo Mâu Văn, thổi búi tóc bướng bỉnh của cô. Trong quá trình , cô nhận chính : cô chấp nhận bất kỳ sự xem thường nào Tạ Sùng dành cho . Gió thổi lòng cô trở nên rõ ràng.

Cô chạy một mạch tới cổng. Đèn đường Vạn Liễu Trung Lộ tối, cô quyết định chạy bộ về nhà. Hồi học, sáng nào cô cũng chạy quanh sân trường, cách chẳng là gì. Đợi tới khi chạy về nhà, nỗi vui chắc chắn gió thổi tan.

nên để tên xoa khó hiểu ảnh hưởng.

im lặng chạy về phía cô, như gió vượt qua cuối cùng chặn mặt.

Là Tạ Sùng.

Anh sẽ vì mắng mà động tay ? Mâu Văn sờ túi vải, bên trong một con d.a.o gọt hoa quả nhỏ. Cô nghĩ nếu dám tay, cô sẽ dùng d.a.o rạch .

Tạ Sùng chống nạnh đó, cô: “Mâu Văn, chẳng đường đường chính chính đòi tiền ? Vừa đòi giỏi mà?”

Mâu Văn hỏi đến ngẩn : “Anh đang ?”

“Đã thẳng thắn đòi tiền, tại hôm qua cô nịnh nọt khách hàng như ?” Giọng Tạ Sùng bất giác cao lên, “Chẳng lẽ cô ánh mắt hạ lưu ?”

“Anh đang gì?” Mâu Văn hỏi , giọng khẽ run. Trong lòng cô cố ý phớt lờ cảm giác khó chịu Liêu mang . Cô chỉ một lòng , tự bảo mắt mọc , thể coi như thấy.

Tạ Sùng bước gần cô một bước, nâng giọng hơn nữa: “! Hỏi! Cô! Chẳng lẽ cô ánh mắt hạ lưu ? Không ?”

Giọng x.é to.ạc màn đêm. Mâu Văn thậm chí cảm thấy lá cây ven đường cũng run rẩy rơi tơi tả theo tiếng .

“Nói ! Không ?” Tạ Sùng ép hỏi.

Mâu Văn lùi một bước, kéo xa cách. Câu hỏi của vô cùng sắc nhọn, cô cảm thấy như đang nắm tai , ép cô , trả lời.

! Nhìn ! Thì ? Thì ?” Mâu Văn lớn tiếng, “Liên quan gì tới ? Dựa quản ? Chỉ vì khác hạ lưu, thể dùng cách đó nhục ?”

“Anh gì khác !” Mâu Văn mắng đến đỏ mắt, “Hai chỉ là khách hàng của ! Hai giống hệt , căn bản tôn trọng ! Anh dựa ? Nói cách khác, sửa nhà cho kiếm nhiều tiền hơn! Hắn giỏi hơn !”

Mâu Văn nghĩ: Hắn thế nào, thể để ý; nhưng ném ví lên cây, tổn thương . Anh giẫm lòng tự trọng của xuống đất.

Hai đột nhiên im lặng.

Lồng n.g.ự.c Tạ Sùng phập phồng, mặt đất thật lâu. Trên con đường tĩnh mịch xe cũng , chỉ họ.

“Đứng thẳng mà kiếm tiền, Mâu Văn.” Tạ Sùng bỗng nhẹ giọng, “Đứng thẳng mà kiếm tiền.”

“Nếu , sớm muộn cô sẽ hối hận.”

Tạ Sùng đón lấy ánh mắt kinh ngạc của Mâu Văn. Trong mắt lóe qua sự đau lòng.

nghiệp, nhiều trong xã hội đều là hồng thủy mãnh thú, sẽ dùng đủ thủ đoạn nuốt chửng cô. Cô tiền, họ sẽ dùng danh nghĩa tiền bạc đặt bẫy. Họ khiến cô tự nguyện cúi đầu, tự nguyện chấp nhận.

Tạ Sùng chậu cây cao, ánh mắt đàn ông mấy lướt Mâu Văn. Hắn giống một tay săn cao cấp, còn Mâu Văn dường như . Không, cô . Cô thông minh như , cô . Chỉ là giả vờ .

Tạ Sùng từng gặp quá nhiều , tuyệt đối nhầm. Người đó là sói khoác da cừu, còn đáng sợ hơn bản sói. Nhìn thấy sói, bạn sẽ lập tức bỏ chạy, cho nó tới gần; thấy sói khoác da cừu, bạn sẽ thấy con cừu nhỏ đáng yêu, đề phòng, chủ động tới gần, cho tới khi nó đến mặt, đột nhiên đè bạn xuống đất, xé c.ắ.n ăn thịt. Vị chính là như .

Tạ Sùng nghĩ dù thế nào cũng liên quan tới . Ban đầu , quản, ngoài cuộc. thất bại. Suốt một ngày luôn nghĩ tới ánh mắt ẩn chứa dụng ý , một tấm lưới vây Mâu Văn.

Anh Mâu Văn nịnh nọt lấy lòng như . Cô năng lực dựa chuyên môn và nhân phẩm để giành khách hàng. Cô cần như thế.

Một chiếc taxi từ xa chạy tới. Tạ Sùng giơ tay gọi xe cho cô. Mâu Văn vẫn ngây , : “Đứng thẳng mà kiếm tiền.”

Anh cách lớp áo nắm cánh tay cô, đưa tới ven đường. Xe dừng, mở cửa , đó lấy một xấp tiền trong túi quần, rút một trăm đưa tài xế: “Tới Tiểu Nam Trang. Tiền thừa trả cho cô .”

Mâu Văn xấp tiền dày , nhớ chiếc ví nhẹ bẫng treo cây. Cô lập tức hiểu vì rơi: bởi bên trong tiền.

Tạ Sùng : “Ví rỗng, nữa nên mới ném. Xin , đùa quá trớn .”

Anh vỗ xe, với cô: “Đi , về đến nhà báo . Nếu cô còn chuyện với .”

Tạ Sùng lùi một bước. Taxi chạy , biển xe.

Đầu óc Mâu Văn trống rỗng, hỗn độn. Những lời Tạ Sùng cứ vang lên hết tới khác. Cô nhớ lời Tiểu Cố. Hẳn Tiểu Cố cũng nhận Liêu đúng. Mọi đều . Bản cô cũng .

cô quá kiếm tiền, chỉ nghĩ chú ý nhiều hơn là . Cô bỏ qua chuyện cuộc đấu giữa trưởng thành phức tạp, hiểm ác và nương tay.

Về nhà, cô với Tạ Sùng.

Mâu Văn chuyện với nữa.

Tạ Sùng ngang cái cây một , ví vẫn treo đó. Anh nhảy lên túm cành rung, ví rơi xuống. Anh lấy tấm ảnh bên trong xé, ném ví thùng rác.

Về nhà, bắt đầu buồn nôn dữ dội. Anh cảm thấy chắc chắn uống rượu giả, cũng thể vì đùa đúng lúc với Mâu Văn nên ông trời trừng phạt. Cả đêm nôn mấy , tiêu chảy mấy , sáng hôm hốc hác, nhưng vẫn tới Cảnh Đức Trấn.

Cảnh Đức Trấn còn nhiều việc chờ, lập tức .

Mâu Văn ngủ tới khi tự tỉnh, dậy giường, đặt máy tính lên đầu gối, yên lặng vẽ. Sở Lăng giường sách. Thỉnh thoảng họ vài câu.

Theo lời Liêu, vợ phong cách đồng quê Mỹ. Cô nghĩ cuối tuần nhất định kịp yêu cầu, nhất thứ Hai thể hẹn Liêu trao đổi.

Cả cuối tuần cô khỏi nhà, đầu bù tóc rối vật lộn với phương án. Tối Chủ nhật, cô hẹn Liêu gặp mặt. Anh , trưa cùng ăn cơm? Vừa ăn ?

Mâu Văn suy nghĩ, cảm thấy giữa ban ngày ban mặt vấn đề, bèn đồng ý.

Sáng thứ Hai, công ty xuất hiện một vị khách mời.

Người phụ nữ tự xưng là vợ Liêu, hôm nay Liêu đột xuất công tác, bà tới xem phương án thiết kế.

Mâu Văn ôm máy tính vui vẻ tới phòng họp. Khoảnh khắc đẩy cửa, cô thấy một phụ nữ năm mươi tuổi, đang dùng ánh mắt đầy hàm ý , dường như : Là cô ?

Mâu Văn ngờ bà Liêu lớn tuổi hơn Liêu nhiều, nhất thời hoảng hốt, vội đặt máy tính xuống, khiêm tốn tới chìa tay: “Xin chào bà Liêu, là Mâu Văn.”

Bà Liêu tượng trưng đưa tay, ánh mắt vẫn ở mặt cô.

“Cuối tuần xong bản phương án đầu tiên, bây giờ xin trình bày với bà Liêu.”

Khi Mâu Văn đang chỉnh máy chiếu, bà Liêu đột nhiên : “Cô nên gọi là cô Liêu. Bởi Liêu cô họ Cao.”

Mâu Văn dừng động tác, cân nhắc nên trả lời câu thế nào. Cô ngờ họ của Liêu là giả.

Cô Liêu : “Không , giữa chúng , quản tiền.” Sau đó nháy mắt với Mâu Văn.

“Đã tới đây, nhất định trình bày phương án thật với cô. …”

“Không , cô còn trẻ, phương án thế nào cũng sẽ duyệt. chỉ tới cô một cái… Trưa nay hai chẳng hẹn ăn cơm bàn phương án ? Đi .” Cô Liêu xong dậy . Mâu Văn vội theo tiễn, tới tận thang máy, bấm nút cho bà.

Cô Liêu : “Ăn cho ngon, ăn thêm vài bữa, để ý.”

Mâu Văn hiểu ý, cứ mơ hồ tiễn . Cô trưa nay còn nên ăn . Vị Liêu, , Cao gọi: “Vợ tới xem cô ? Không ảnh hưởng bữa trưa của chúng .”

Mâu Văn trải đời, thật sự nắm chắc quy tắc bên trong. Vừa Tiểu Cố đo nhà trở về, cô kể chuyện cô Liêu với chị.

đó là một phụ nữ , khí chất, nhưng lớn hơn Liêu một chút. Bà em kỳ lạ, giống như em gì đó với Liêu…

Tiểu Cố xong, hạ giọng: “Chuyện hiếm. Bà lớn, chồng trẻ, trong khách hàng chúng nhiều lắm.”

“Em hiểu.” Mâu Văn , “Nghĩa là ?”

Tiểu Cố phân tích: “Tám phần cô Liêu nhiều tiền, Cao là trai bao. Anh Cao thường ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, cô Liêu tới xem trêu ai.”

“Nếu em là cô Liêu, em sẽ tức chứ, cầm tiền của em ngoài loạn…”

“Em hiểu, nhà thiết kế Mâu. Anh Cao sẽ trả gấp bội cho cô Liêu… Chị thế nào nhỉ? Có lẽ Cao sói mặt cô gái trẻ, đầu ch.ó cô Liêu. Làm sói càng nhiều, mặt cô Liêu càng cố chó. Chuyện …”

“Kiểm soát, ?” Mâu Văn cẩn thận hỏi.

.” Tiểu Cố nghiêm túc , “Trưa em thể tự ăn thử xem, dù nhà hàng là nơi công cộng. Không cần sợ, chị chờ bên ngoài, luôn chú ý bên trong.”

Mâu Văn yêu Tiểu Cố quá.

Chị thật sự là một dịu dàng, lương thiện.

Cô tới cuộc hẹn với Cao.

Khoảnh khắc gặp mặt, Cao “ôn tồn nho nhã” dậy kéo ghế cho cô, đó bàn tay “tự nhiên” đặt lên vai, bảo cô xuống.

“Gọi Cao cũng , chỉ là cách xưng hô.” Anh Cao giơ tay gọi món, hề hổ vì khúc nhạc đệm buổi sáng. Mâu Văn cho xem phương án, ngăn : “Cô thế nào cũng .”

Sau đó chuyện khác.

Anh kể hôm trong hội trường, Mâu Văn mặc váy trắng về phía , khoảnh khắc trái tim như bay lên. Anh nghĩ: Dù thế nào, nhà cũng để Mâu Văn thiết kế.

Mâu Văn yên lặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-17-xa-cach.html.]

Lúc cô nhớ câu hỏi của Tạ Sùng: Hắn cô hạ lưu như thế, cô thấy ?

Cô đột nhiên ngẩng mắt, đón ánh dò xét của Cao. Đó là ánh mắt con mồi, mang theo sự xâm lược và bóc lột.

Mâu Văn , cúi đầu.

Lúc Cao : “ thích cô. Nếu cô đồng ý, thể mua cho cô một căn nhà nhỏ, mỗi tháng đưa cô ít tiền. Đương nhiên, nếu việc, cô thể tiếp tục .”

ghét .”

cũng thông minh, gì. Nếu , trong bữa tiệc đó cô sẽ chỉ mời riêng ngoài.”

Đầu óc Mâu Văn ù ù.

Những lời tới quá đột ngột. Trong lòng cô, sự khinh miệt hoặc bẩn thỉu giữa với ít nhất mặt nạ, uyển chuyển một chút. Không ngờ trực tiếp như thế.

Cô xem là khách hàng tiềm năng, tưởng cô đang ném cành ô-liu. Hắn cho rằng cô quyến rũ .

Cô hít sâu, hỏi: “Vậy cô Liêu thì ?”

“Cô cũng thích cô. Cô để ý.”

Ngay khoảnh khắc xong, Mâu Văn tung nắm đấm.

Nắm đ.ấ.m cô từng đ.á.n.h , nhưng một quyền đục thẳng mũi Cao. Cô thấy ôm mũi, bèn bước tới, dùng sức từng bắt cừu con túm cổ áo, mắng bằng tiếng Mông Cổ: “Noin gulug!” (Đồ ch.ó con.)

Ánh mắt cô bốc lửa giận, trừng tên ch.ó con !

Đây là đầu Mâu Văn chủ động đ.á.n.h . Cô bước khỏi nhà hàng. Tiểu Cố đón lên, hỏi: “Sao ? Hắn gì?”

“Hắn b.a.o n.u.ô.i em.”

“Chị ngay!” Tiểu Cố tức giận, “Chị ngay! Lại thế! Lúc nào cũng xảy chuyện , họ luôn nghĩ tiền mua thứ.”

Mâu Văn yêu tiền bao, nhưng cô tiếc. Về công ty, cô tìm Lâm Vi Sâm, kể chuyện tên ch.ó con họ Cao. Cô : “Phương án em xong , nhưng khách em theo. Thầy, em giao khách cho thầy. Ký xem bản lĩnh của thầy.”

“Nếu ký, thầy chia tiền thưởng cho em.” Lâm Vi Sâm .

“Không cần, thầy, em lấy một xu.”

Mâu Văn từ nhỏ thích tiền, thích tiền quá mức. Cô thừa nhận hồi nhỏ là Tỳ Hưu con, lớn lên là Tỳ Hưu lớn. Cô bỏ bao nhiêu tâm huyết cho căn biệt thự , nhưng thì ?

Ở thành phố Bắc Kinh, cô học một bài sâu sắc nhất: từ chối. Cô học cách từ chối.

Trong lòng Mâu Văn nhẹ bẫng. Cảm giác khó chịu tên ch.ó con đem tới trong căn biệt thự hôm biến mất. Cô quan tâm tiền của , cũng còn tôn trọng . Có những đáng tôn trọng.

Lâm Vi Sâm an ủi: “Thầy nên thế nào nhỉ? Chuyện thường gặp. Thế giới giàu mỗi một kiểu ‘đặc sắc’, đợi em thấy nhiều hơn sẽ giống hôm nay nữa.”

“Em , thầy.” Mâu Văn , “Cứ xem.”

Với cô, chuyện gây chấn động nhỏ. Anh Cao đương nhiên dễ dàng bỏ qua. Tên ch.ó con giở trò vô cũng nghề. Mâu Văn sợ, cô đe dọa: “Anh nghĩ tại dám đ.á.n.h ?”

Anh Cao .

“Anh nghĩ nếu chỗ dựa, dám đ.á.n.h ?”

“Anh cứ chờ đó.”

Mâu Văn hư cấu cho một bối cảnh hùng mạnh. Khi , mắt cô kiên định. Tên ch.ó con họ Cao vốn giỏi giả vờ lộ vẻ chột sợ hãi, còn Mâu Văn dùng ngón tay chỉ chóp mũi .

Chuyện cô cũng kể với Tạ Sùng.

chuyện với . Trong lòng cô, hành trình quen Tạ Sùng tới đây là hết, họ cùng đường. Tạ Sùng chẳng qua là khiến cô rung động khi mới tới Bắc Kinh.

Cô vẫn mời Tiểu Cố ăn đầu vịt xào khô.

Tiểu Cố ăn : “Khi cho con b.ú ăn, sợ bé nóng. Chị còn ăn lẩu cay, kem… Nhà thiết kế Mâu, rảnh chúng ăn nhé? Chị mời cũng .”

“Em mời chị.” Mâu Văn , “Em một một , một no cả nhà đói!”

Tiểu Cố bật : “Có em keo kiệt, chị bảo nhà thiết kế Mâu keo. Em đối với chị lắm.”

“Họ đáng.” Mâu Văn , “Chúng kiếm tiền dễ, từng xu tiêu đúng chỗ, tiêu cho với , thích. Đối với khác, em keo kiệt đấy. Em sợ họ .”

Mâu Văn cảm thấy Bắc Kinh dù lớn, cũng giống đồng cỏ. Trên đồng cỏ, tiếng động lớn thế nào cũng gió nuốt mất. Ở Bắc Kinh, lời đồn lớn thế nào cũng biển nhấn chìm. Giống .

Cuối tháng Chín, Mâu Văn nhận điện thoại của Tạ Sùng.

Khoảnh khắc máy, cô thẳng: “Anh Tạ, kể một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Khách hàng cần nữa.” Mâu Văn , “Anh đúng, thẳng mà kiếm tiền.”

Tạ Sùng im lặng một lát : “Mâu Văn, chúc mừng cô. cũng một tin kể.”

“Tin gì?”

“Trước đó ở Cảnh Đức Trấn cướp lô hàng của . Bây giờ hàng của mắc kẹt ở Cảnh Đức Trấn, còn hàng của hôm nay vượt biển rời .”

“Trời ơi, thế nào ?” Mâu Văn vui , cô lợi hại.

“Nói dài lắm, chẳng qua dùng chút mưu mẹo. Sau gặp mặt kể cho cô.” Tạ Sùng chút khiêm tốn. Qua điện thoại, Mâu Văn cảm thấy đuôi vểnh tận trời.

“Thật chuyện khách , nhà thiết kế Lâm bên cô nhắc. Hôm nay gọi chủ yếu chúc mừng, chuyện .”

Anh chúc mừng . Mũi Mâu Văn cay, trong lòng chút đắc ý: Anh vui .

Tạ Sùng : “ còn việc. Về nhà nhớ mở quà.”

“Quà gì? Sao quà?”

“Không cần để trong lòng, lúc thấy cảm thấy hợp cô nên mua.”

“Cảm ơn , Tạ.”

Mâu Văn gần như chạy về nhà, dừng một giây. Trước cửa cô thấy một kiện hàng tinh xảo vô cùng: chiếc rương gỗ sơn hình mục đồng chăn bò, rương ổ khóa tinh xảo cắm sẵn chìa.

Mâu Văn cẩn thận ôm rương , đặt lên bàn giữa giường cô và Sở Lăng mở.

Bên trong nhiều hộp gỗ nhỏ kích cỡ khác , mỗi hộp sơn một phong cảnh đồng cỏ: bãi cỏ trong hoàng hôn, gió thổi cỏ rạp lộ đàn trâu cừu, rừng bạch dương và đồng cỏ hai bên sông…

Trên hộp dán một tấm , : “Kính chúc cô Mâu Văn tân gia đại cát.”

lượt mở , thấy heo đất Tỳ Hưu nhỏ, chiếc bát vẽ đứa trẻ phe phẩy quạt giàn nho, cốc cá nhỏ bơi qua bơi … Hơn mười món đều là thứ “hào nhoáng thực dụng” Mâu Văn từng khịt mũi coi thường.

Anh tân gia đại cát, chúc cô thật sự chuyển nhà, mà chúc mừng cô học cách buông bỏ. Học buông bỏ nên nhận nhiều hơn. Lòng cô chỗ ở.

Mâu Văn thể rõ Tạ Sùng là thế nào.

Có lúc đáng ghét, lúc đáng yêu, lúc thì trẻ con, lúc dịu dàng như . Anh biến hóa muôn hình nhưng cũng cụ thể.

Nghĩ là một như , là thích, dù giữa họ khả năng, nhưng nghĩ với như thế, cô nhịn rơi hạt vàng. Là hạt vàng hạnh phúc, là hạt vàng tự khẳng định vì mắt thật , mù mà thích kẻ tồi.

Sở Lăng cửa, thấy mắt Mâu Văn còn đỏ như , bèn hỏi: “Cậu , Văn Văn?”

Mâu Văn hít mũi, đùa: “Sở Lăng, ai thích mua những thứ ? Tớ thấy chúng chắc bán nhiều tiền.”

Sở Lăng tới xem. Những món tinh xảo đều thủ công, ở Bắc Kinh gần như tìm : “Không gì. Người tặng những thứ nhất định là một theo chủ nghĩa lãng mạn nhỉ? Trong cuộc sống, chúng hiếm khi gặp như .”

Mâu Văn dang hai tay ôm vòng lấy đống quà, như ôm lấy Tạ Sùng lãng mạn, trẻ con.

“Là đây chờ điện thoại ?” Sở Lăng hỏi.

Lần Mâu Văn né tránh, cô gật đầu: “Là .”

Cô cất hết quà , bởi Sở Lăng quá quý, lỡ vỡ sẽ đau lòng. Hai hẹn mua nhà riêng sẽ dùng chúng xuyên suốt từng ngày của cuộc sống.

Tạ Sùng hỏi cô: “Nhận ?”

Cô hỏi: “Bao giờ về? còn nợ hai bữa cơm.”

“Vậy ăn bây giờ .” Tạ Sùng , “Ra ngoài. Gặp ở ngõ .”

Mâu Văn hét lên một tiếng, nhảy khỏi giường, lao khỏi nhà.

 

 

Loading...