Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 18: Biết

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn thể dừng bước chạy.

Cô nóng lòng gặp Tạ Sùng, muộn dù chỉ một giây. Cô lao khỏi khu nhà, chạy lên cầu vượt, thậm chí kịp cảnh đêm, cứ thế chạy về phía .

Anh ở đó, đúng nơi cũ họ gặp .

Đêm cuối tháng Chín gió mát, thổi vạt áo gió đen và mái tóc . Anh thẳng ở đó, ngang ngó dọc, chỉ chờ cô. Người đường vội vã lướt qua như những vệt sáng, chỉ rõ ràng.

“Người đàn ông ” khiến khác ngoái , bản .

Mâu Văn cầu vượt, vui vẻ vẫy tay: “Anh Tạ!”

Tạ Sùng ngẩng đầu, ở nơi cao, lưng là đêm sáng lấp lánh. Anh cũng vẫy tay, bảo cô mau xuống.

Mâu Văn chạy tới mặt . Vạt áo phía đuổi theo cô, đến khi cô , nó mới “ ”.

“Quà quá! Tranh sơn cái hộp là ai vẽ ?” Mâu Văn hỏi.

vẽ.” Tạ Sùng , “Tùy tiện phác vài nét là tác phẩm nghệ thuật.”

“Còn chữ? Ai ?”

“Cần tìm ? Chẳng tay là ?” Tạ Sùng đắc ý.

“Những thứ đó quý lắm ? Bao nhiêu tiền?” Mâu Văn ước tính giá, cơ hội sẽ trả ân tình.

“Cả đống hai trăm.” Tạ Sùng nhăng.

Mâu Văn đương nhiên tin, “xì” một tiếng, hỏi ăn gì, hôm nay nhất định để cô mời.

“Bữa tính thế nào? Ăn cơm rang là một bữa ? Nếu ăn thứ khác thì ?” Tạ Sùng cố ý trêu, xem hôm nay con Tỳ Hưu nhỏ định móc bao nhiêu tiền.

“Hôm nay ở ngõ , ăn gì cũng chỉ tính một bữa. Chỉ cần ăn nổi, mời .” Mâu Văn chỉ , “Mỹ nhân đô thị Mâu Văn giờ chút tiền.”

“Vậy khách sáo.”

Hai một một ngõ .

Tạ Sùng nếm những thứ gần như từng ăn. Đậu phụ thối chiên, c.ắ.n một miếng suýt nôn, tanh thối; xiên thịt cừu lớn, chê thịt ngon; bát nhỏ bún chua cay, sợi bún giống nhựa… Mâu Văn bảo đừng ăn nữa, thích sợ lãng phí nên cứ cố nhét miệng. Đậu phụ thối ăn một miếng ọe một , tội gì? Hay đưa ăn?

“Hay tới nhà ?” Mắt Tạ Sùng ướt nhòe, hàng mi dính nước mắt do nôn khan, trông “yểu điệu” vô cùng.

“Tới nhà ? Vậy bữa vẫn tính.” Mâu Văn , “Là đòi tới ngõ , từng món cũng do tự gọi…”

“Bữa tính.” Tạ Sùng đáp. Anh thật sự ăn nổi nữa, cuối cùng mua một cây kem đá truyền thống.

Kem đá ngon, giải ngấy, đỡ hơn.

Hai dạo đường tiêu thực. Mâu Văn hỏi chuyện Cảnh Đức Trấn, cô “kinh nghiệm ăn” của Tạ Sùng, nhất định thú vị giống việc cô vẽ thiết kế.

“Muốn đến ?” Tạ Sùng hỏi.

“Muốn.”

“Muốn thì kể.”

Tạ Sùng sản xuất một lô hàng ở Cảnh Đức Trấn, định bán sang Mỹ. Chuyện tên gian thương họ Trần , nửa đường cướp mối. Hắn tìm nhà máy giao tình với bố , khéo nhà máy ký hợp đồng sản xuất với Tạ Sùng, dẫn đến tiến độ của hoãn, nhưng phía nhà máy chịu bồi thường vi phạm theo hợp đồng.

Sản xuất xong vận chuyển hàng khỏi Cảnh Đức Trấn. Tạ Sùng dùng một chút mưu mẹo hợp tình hợp pháp, khiến hàng của đối phương mắc kẹt vài ngày. Nếu đường biển, kế hoạch ban đầu còn kịp. Còn hàng của Tạ Sùng dù xuất chậm mấy ngày vẫn thuận lợi rời .

Mâu Văn chăm chú , hỏi: “Mưu mẹo hợp tình hợp pháp gì?”

Tạ Sùng đắc ý : “Gậy ông đập lưng ông. Hắn cướp nhà máy của , tăng giá cướp xe vận chuyển của . Mấy năm nay xe chở hàng quanh đó khan, đặt . giành hết, tạm thời tìm xe.”

Mâu Văn trợn tròn mắt: “Còn thể như ?”

“Ừ.” Tạ Sùng , “Thương trường như chiến trường. gọi là gian thương họ Trần, cũng chút khí phách, khá giống kiểu chịu chơi chịu thua. thể tiện mang hàng ngoài, nhưng lô hàng xuất tên , chịu. Hắn bảo thà đổ hết xuống sông Hoàng Phố cũng đưa .”

Tạ Sùng xong lớn.

Mâu Văn cũng thấy thú vị, bật theo.

Cô cảm thấy công việc của Tạ Sùng khác tưởng tượng.

Ban đầu cô nghĩ nó hào nhoáng hơn, chẳng hạn trong văn phòng rộng rãi tùy ý chỉ điểm giang sơn, việc thì giao thư ký hoặc trợ lý xử lý. Không ngờ chuyện gì Tạ Sùng cũng tự , còn đấu trí với .

“Người lắm!” Tạ Sùng , “Cô loại nào dễ bắt nạt nhất thương trường ?”

“Loại nào?” Mâu Văn hỏi.

“Loại như cô dễ bắt nạt nhất.” Tạ Sùng , “Nói cách khác, ngày cũng dễ bắt nạt nhất. Chúng đều kiếm tiền, vô cùng kính trọng giúp kiếm tiền. Có lúc sẽ phớt lờ vài chuyện khiến khó chịu, nghĩ mặc xác nó, tiền tay mới là thật.”

“Không đúng ?”

“Không. Trước hết, tiền khiến cô trả giá mất giá từ lúc đó. Cô hiểu ý ? Hôm nay vì vụ ăn cô nhẫn nhịn chịu thiệt, cho dù kiếm tiền, trong lòng vẫn một chút uất ức, đó là tổn thương tâm lý; còn đối phương phát hiện cô thể chịu uất ức, sẽ liên tục khiến cô chịu thêm… Loại tiền đó đều mất giá, nó tạo phản ứng dây chuyền.”

Tạ Sùng xua tay: “Thôi, chuyện .” Anh giơ ngón cái với cô, “Cô lợi hại. Đơn lớn như , bỏ là bỏ.”

“Không thì ? Người đó ghê tởm như .” Mâu Văn , “Sửa nhà cho nguy hiểm lắm.”

Tạ Sùng khẽ .

Mâu Văn thông minh. Sau chuyện tên ch.ó con, nếu nhận một khách hàng, cô sẽ “điều tra” bối cảnh . Những khách nam thần thần bí bí chịu lộ thông tin thật, cô đều giữ vài phần cảnh giác.

Hai phố. Cả hai hiếm khi một đêm nhàn nhã như . Đó là đêm cuối tháng Chín ở Bắc Kinh, nhiệt độ mười một mười hai độ, kèm từng cơn gió nhẹ, cứ thế sân vận động Đại học Nhân dân.

Trên sân nhiều bộ và chạy vòng, khán đài rải rác vài nhóm trò chuyện.

“Anh từng xem *Friends* ?” Mâu Văn hỏi Tạ Sùng, “Quán cà phê ở cổng Đông trông giống trong *Friends* lắm. từng với bạn cùng phòng, thích cực kỳ.”

“Vậy bây giờ ?”

“Vì giờ sắp đóng cửa.” Mâu Văn .

“Bình thường các cô còn ?” Tạ Sùng hỏi, “Quanh đây nơi nào ?”

“Bỉ Phong Đường, Thời Gian Điêu Khắc… thỉnh thoảng chúng tới, cảm giác như trở thời sinh viên.”

“Vậy cô thích *Friends*?” Tạ Sùng hỏi.

“Ai mà thích *Friends*!” Mâu Văn chống nạnh bắt chước Phoebe hát *Smelly Cat*: “Smelly cat, smelly cat, what are they feeding you…”

hát bật , nhớ cảnh các bạn cùng phòng bắt chước *Friends* thời học. Tạ Sùng học giọng Joey, trợn to mắt : “Oh my god!”

“Anh xem !” Mâu Văn chỉ , “ ngay xem !”

“Tại ?”

“Bởi vì trông giống Joey, hai đều là ‘mỹ nhân’, đều tưng tửng, hai …”

Mâu Văn hai đều giống tên ngốc, nhưng Tạ Sùng trừng mắt. Cô dám tiếp, ánh mắt chuyển sang chỗ khác.

từ phía chạy tới suýt đ.â.m Mâu Văn. Tạ Sùng giơ tay chắn, vắt cánh tay ngang lưng đưa cô làn chạy trong cùng. Đêm dần sâu, sân yên tĩnh hơn. Họ bước lên khán đài, cách một ghế.

Mâu Văn lấy tai , đưa Tạ Sùng một bên. Dây đủ dài, dịch gần một chỗ.

Mâu Văn cho Tạ Sùng nhạc.

Âm nhạc róc rách trong tai :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-18-biet.html.]

I see trees of green, red roses too,

I see them bloom for me and you,

~~

Đời thật huyền diệu. Bài hát cô , cũng nhiều năm.

Anh thường yên cửa sổ trong đêm tĩnh lặng, đón gió nhẹ, bài hát . Nếu may mắn, chim vỗ cánh bay lên trời, ghép hình ảnh cho âm nhạc, nhất định sẽ : “What a wonderful world.”

“Phát một .” Khi bài hát kết thúc, yêu cầu.

“Anh cũng thích?” Mâu Văn kinh ngạc, “Lần đầu gặp thích bài .”

“Có thể vì cô quen quá ít .” Tạ Sùng trêu, “Chẳng bây giờ ?”

Mâu Văn lấy điện thoại, mở bài hát.

Điện thoại của cô dùng lâu. Công nghệ phát triển nhanh, điện thoại bắt đầu liên tục đổi đời, chiếc 5300 của cô vẫn trông như mới. Nghe xong, Tạ Sùng cô cuộn dây tai : dây trắng quấn từng vòng quanh máy, ngay ngắn, mới bỏ túi vải.

, cô đeo ba lô nặng, bên trong là chiếc máy tính càng nặng. Người “vẽ bản thiết kế” bắt buộc dùng máy như , hệ thống bình thường kéo nổi phần mềm.

Những đêm như thế , ngoài cô tiện tay đeo túi vải một vai, mang vài món đồ cá nhân.

Điện thoại từ từ thả túi.

Mâu Văn phát hiện Tạ Sùng quan sát , bèn hỏi: “Sao ?”

“Mâu Văn, bao nhiêu bạn.” Tạ Sùng , “Cô thì ? Cô nhiều bạn ?”

…” Mâu Văn bẻ ngón tay đếm, quá nhiều. Cấp ba cô luôn học, kịp kết bạn thi đại học; đại học quan hệ với bạn học , nhưng nghiệp học cao học, . Bạn tới Bắc Kinh chỉ bốn, trong đó hai ; cô gặp khách hàng, Tiểu Cố tính là bạn , còn Sở Lăng.

Hết.

“Bạn cũng nhiều.” Mâu Văn , “Đáng tiếc thật, như thế mà luôn thời gian kết bạn.”

tính là bạn cô , Mâu Văn?” Tạ Sùng nghiêm túc cô, đáp án. Từng một xác định cô thích, ái mộ , nhưng cô bao giờ chủ động liên lạc.

Họ xảy chuyện vui, tới Cảnh Đức Trấn, cô còn tin tức. Tạ Sùng cảm thấy lẽ ánh mắt nhầm.

Mâu Văn lập tức trả lời.

giỏi dối.

bạn, thích bao. cảm thấy xong, Tạ Sùng sẽ dậy bỏ .

Anh thật sự là sợ phiền phức. Ít nhất Mâu Văn nghĩ .

“Đương nhiên tính!” Mâu Văn cố nhẹ nhàng, “ xem bạn nhất! Anh đấy, ở Bắc Kinh chẳng mấy bạn. thích ở bên , Tạ.”

“Tạ Sùng.” Tạ Sùng sửa cách gọi, “Tạ Sùng. Cô thấy ai gọi bạn cô nọ ?”

Mâu Văn bật . Lần thể chậm rãi gọi tên : “Tạ Sùng.”

“Tạ Sùng.”

“Tạ Sùng.”

“Cuối cùng gọi thuận !” Mâu Văn dậy đầu , “Chúng thi nhé?”

“Thi gì?”

“Chạy bộ!” Mâu Văn , “Anh dám ?”

“Bao xa?” Tạ Sùng hỏi.

“Ba cây !” Mâu Văn há miệng là ba cây, như một trăm, năm trăm, tám trăm mét tính chạy. Tạ Sùng bĩu môi. Hồi cấp hai luyện chạy trung dài, từng đạt giải thành phố. Sau vì chấn thương thể thao mới ngừng tập chuyên nghiệp, nhưng nền tảng vẫn còn.

Tạ Sùng thường khoác lác, nhưng tìm một chạy thắng sân quá khó. Anh quyết định cho Mâu Văn tay.

“Thế , cho cô chạy hai mươi giây.” Tạ Sùng , “Tránh như bắt nạt cô. Ngoài thi thắng thua, thì chẳng vui.”

“Cược gì?” Mâu Văn hỏi.

“Hai trăm tệ.” Tạ Sùng , “Nhiều hơn cô sẽ đau lòng.”

“Được.” Mâu Văn treo túi vải lên xà đơn, cởi áo ngoài đặt đó. Tạ Sùng thấy cô nghiêm túc cũng qua loa, cởi áo gió đặt cạnh áo cô. Bên trong mặc áo phông tối màu chất liệu , tôn dáng : quá gầy yếu cũng quá lực lưỡng, khỏe khoắn, cao thẳng đủ.

Mâu Văn tới dùng áo phủ áo gió của , : “Giấu giúp . Áo đắt quá, mất thì tiếc.”

Tạ Sùng cô, hất đầu về sân: “Đi.”

Anh cho Mâu Văn chạy , cô khách sáo, lập tức b.ắ.n . Tạ Sùng bước đầu tiên hối hận: tư thế chạy của dũng sĩ và chuyên nghiệp, hai mươi giây e rằng dễ đuổi.

Cho nên đếm tới mười chín lao theo.

Tạ Sùng nhiều năm cảm giác thi đấu như .

Sân trường khác đường phố, khác nhà thi đấu. Trong lúc chạy nhanh, cảm thấy tự do. “Người bạn” Mâu Văn giống hệt linh dương chân dài, đang vui sướng chạy.

Tạ Sùng luôn đuổi theo cô.

Đuổi cô dễ? Cô khỏe mạnh, là đối thủ mạnh thể xem nhẹ, đôi chân liên tục đổi bước trong đêm, vượt hết tới khác.

Tạ Sùng luôn đuổi theo cô.

Đuổi cô dễ? Cô như trở về đồng cỏ quen thuộc, màn trời đầy , chạy quên , để ý bất kỳ ai.

Tóc cô bung , cô cũng quan tâm. Mâu Văn vui như , thích chạy như , dường như chỉ cần chạy đủ nhanh là thể vứt thứ đầu.

Bao gồm Tạ Sùng.

Tạ Sùng thể coi thường.

Mâu Văn nhận luôn giữ tốc độ đều theo , đầu , phát hiện mỗi bước chạy đều mang dấu vết huấn luyện, thua vận động viên đường dài trong trường.

Trời ơi.

Mình bảo cho hai mươi giây! Cáo già!

Lòng hiếu thắng của Mâu Văn càng mạnh, cô cố sức chạy hơn. Tạ Sùng cũng tăng tốc bám sát. Còn một trăm mét cuối, chạy tới bên cạnh.

Anh thàng cứng thua, cảm thấy chạy như thế . Những thứ cũ, cảm xúc tích tụ trong cơ thể theo bước chạy chui khỏi từng lỗ chân lông. Giống bệnh cũ nhiều năm đột nhiên khỏi, cả nhẹ nhõm.

Hai đều .

Thỉnh thoảng ngẩng trời. Đêm thành phố đèn sáng rực, ẩn. Tiếng thở của bên cạnh rõ ràng, họ gần như giữ cùng nhịp hô hấp.

Họ chạy một mạch tới đích, đồng thời lớn. Tóc cả hai đều rối bù như chui khỏi chuồng cừu.

Mâu Văn giống mỗi chạy cùng bạn cùng phòng, sẽ tới gần ôm nhẹ vai để chúc mừng kiên trì đến cuối.

Lần cũng , cô nhảy tới mặt Tạ Sùng, vòng tay qua cánh tay , ôm nhẹ một cái.

Tạ Sùng cứng tại chỗ.

 

 

Loading...