Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 2: Lần đầu gặp gỡ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:21
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần sáng thì nổi gió, cành cây quất cửa sổ lách cách. Mâu Văn dậy khỏi máy tính, vươn vai. Búi tóc dựng rối bời đầu lắc theo động tác. Cô vội dùng tay giữ đầu, lẩm bẩm: “Ôi, chóng mặt quá.”

Cô hé cửa sổ một khe nhỏ, gió lập tức lùa , cô vội hít sâu một . Quán ăn sáng cầu Bạch Thạch mở cửa, nóng bốc lên nghi ngút. Cô đầu máy tính, bản render chạy xong, bụng cũng đúng lúc réo ùng ục.

Cô thu dọn, chép tài liệu để ngăn kéo của thầy Lâm Vi Sâm, đó gửi email cho ông. Cuối thư cô còn thêm một câu: Thầy, thầy hứa sẽ dẫn em gặp khách hàng đấy. Ngày nào cũng bắt em vẽ, em nữa ! Thầy của Tiểu Kiều còn dẫn cô đo nhà !

Cô hậm hực đóng laptop, nhét ba lô. Lúc đeo lên còn loạng choạng một cái vì máy quá nặng. Ra khỏi tòa nhà văn phòng, một trận gió quái ác thổi tới. Cô ôm vai, run lẩy bẩy chạy đến quán ăn sáng, mua hai cái bánh bao nhân cà tím và một cốc sữa đậu nành. Đứng trạm xe buýt đợi xe nuốt bánh bao. Bánh vị giống hệt cô, Cát Vân Thanh, . Ăn no, cô đầu chạy mua thêm một cái.

Thành phố lúc sáu giờ sáng thấp thoáng dấu hiệu tỉnh giấc. Xe tưới đường chạy ngang, cô nhảy tránh một bước, lúc sát lề đường. Trên xe buýt mấy , cô chọn chỗ gần cửa sổ, ôm chiếc ba lô lớn, nghiêng đầu tựa kính, mơ mơ màng màng ngủ . Tiếng nhân viên bán vé báo trạm len qua giấc ngủ chập chờn, chẳng mấy chốc đưa cô tới phố Tô Châu.

Lúc cửa tòa nhà, cô gặp bạn cùng phòng Sở Lăng, biên tập viên của một trang web nổi tiếng. Vừa định chào, đối phương nhét một quả táo rửa sạch tay cô, chạy : “Ca sáng của tớ sắp muộn , ngủ dậy thì ăn nhé!”

“Cảm ơn!” Mâu Văn vẫy tay với cô: “Tối nay cùng con hẻm phía ăn xiên nhúng nhé!”

Nghĩ tới con hẻm náo nhiệt phía đầy ắp món ngon, cô thấy vui. Vừa bước căn hộ, cô bên trong tiếng hét và c.h.ử.i rủa. Chưa kịp phản ứng, một bóng tóc hoa râm, béo nhờn va chạy mất. Mâu Văn theo bản năng định đuổi ngoài, nhưng cô gái mới chuyển tới phòng bên túm .

“Đừng đuổi, báo cảnh sát .” Tóc cô gái còn nhỏ nước, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, tức tối nhổ một tiếng: “Xui xẻo!” Mâu Văn rảnh tay giúp cô quấn chặt khăn, an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ.”

Tên biến thái c.h.ế.t tiệt tới thứ hai.

Lần cũng là lúc Mâu Văn tan ca đêm về, lên giường tầng định ngủ thì ngoài rèm ầm ĩ, biến thái. Cảnh sát đến nhanh, bắt trong bãi đỗ xe ngầm. Kết quả đối phương là mắc bệnh tâm thần, chuyện cứ thế chẳng đến .

Nơi cô thuê là căn hộ ba phòng ngủ rộng. Phòng khách ngăn thêm hai phòng đơn, mỗi tháng một nghìn tệ. Phòng ngủ chính hướng nam cô thuê đặt bốn giường tầng, tổng cộng tám ở. Cô tầng , mỗi tháng ba trăm năm mươi tệ.

Mâu Văn thuê nhà quá đắt.

Công việc của cô gần như ngày nào cũng thức thâu đêm. Cô về chỗ ở chỉ để ngủ. Bạn cùng phòng hoặc tới phòng tự học của Đại học Nhân dân ôn thi, hoặc ngoài , trong phòng đủ yên tĩnh.

Kéo rèm một trời nhỏ của riêng . Cô lấy năm trăm tệ tiền thưởng nhận hôm qua trong ví, cất một chiếc túi khác, vui vẻ tính toán: tiết kiệm thêm hai tháng là thể tới Trung Quan Thôn ráp một chiếc máy tính mới. Chiếc máy cũ nặng chậm, nào dùng cô cũng sốt ruột.

Sự cố gặp “tên biến thái c.h.ế.t tiệt” xua cơn buồn ngủ. Cô chỉ rửa mặt đ.á.n.h răng qua loa bò lên giường, ngủ mê mệt. Ba giờ rưỡi chiều, điện thoại của thầy Lâm Vi Sâm đ.á.n.h thức cô. Ông bảo cô tới Vạn Liễu, cùng ông gặp khách hàng.

Mâu Văn lập tức mở mắt, tươi bật dậy, lớn tiếng hỏi: “Thật ạ?”

“Thật.”

“Thầy cũng sợ em bỏ việc đúng ? Thầy sợ tìm thực tập sinh nào xuất sắc như em nữa đúng ?” Cô nhún vai, kẹp điện thoại giữa má và vai, giật rèm , giẫm lên thang nhỏ nhảy xuống.

Lâm Vi Sâm ở đầu dây bên : “ đúng, lá thư của em dọa thầy c.h.ế.t khiếp.”

Mâu Văn đắc ý hừ một tiếng.

đầu óc, chịu khó, tính tình , gì đều giấu. Lâm Vi Sâm sơ suất quên chuyện dẫn cô gặp khách, cô sẽ đẩy ông tiến về phía . Cô sợ gì chứ? Việc thể khó hơn từ một thành phố tuyến bốn thi trường danh tiếng ?

“Thầy chờ em, em chắc chắn đến đúng giờ!” Nói cô cúp máy, bưng chậu rửa mặt, hất tay vắt khăn lên vai vệ sinh cá nhân. Khi xuất hiện mặt Lâm Vi Sâm, gương mặt cô sạch sẽ, sáng sủa.

Gió lớn, sợ tóc thổi thành “Mai Siêu Phong”, cô cuộn tóc lên đỉnh đầu, khiến khuôn mặt trông đầy đặn, đáng yêu hơn. Áo sơ mi trắng, quần bò, bên ngoài khoác áo gió màu mơ. Trong mắt tràn đầy phấn khích, cô đòi Lâm Vi Sâm khen: “Thầy, bộ của em thế nào? Không thầy mất mặt chứ?”

Lâm Vi Sâm cô chọc , giơ ngón cái: “Rất .”

Mâu Văn khác với những thực tập sinh ông từng hướng dẫn. Trong mắt cô thường cháy từng cụm lửa nhỏ, như thể thiêu rụi thứ thấy. Sau , lẽ chúng sẽ biến thành tham vọng rực lửa lan khắp cánh đồng, tràn đầy sức sống nhưng khiến chán ghét.

“Khách hàng về cơ bản nửa năm việc trong nước, nửa năm ở nước ngoài, công việc liên quan tới nghệ thuật, thích nhiều. Hôm nay tạm thời chạy về để cùng chúng đo nhà, còn bất động sản khác. Diện tích sử dụng căn hơn một trăm năm mươi mét vuông, trang trí đơn giản. Khách phá bỏ bộ . Lát nữa trong em cố gắng và ghi chép là , tiện thể phối hợp với Tiểu Cố đo đạc.” Lâm Vi Sâm dặn dò, nhưng đó bật : “Em thông minh như thế, tự quan sát sáu hướng nhé!”

“Vâng!” Mâu Văn giơ tay bảo đảm: “Em bảo đảm ! Làm câm! Chăm chỉ học hỏi!”

Lâm Vi Sâm bất lực lắc đầu .

Sự đáng yêu ngây thơ và tham vọng bừng bừng trong tính cách cô ngừng va chạm, quả thật là một con đầy mâu thuẫn. Gió thổi một lọn tóc lên mặt, cô như trẻ con xòe bàn tay gạt phăng, đó vung tay: “Đi thôi thầy! Xông lên! Chốt khách!”

Mặc dù , thang máy cô tự động thu , hắng giọng, cố vẻ chững chạc. Cửa căn hộ mở sẵn, khách hàng đang ở . Cô chỉ liếc qua bên trong một cái, lòng rộng mở theo. Lúc cô nghĩ tới chiếc giường tầng bé nhỏ của , chỉ lớn bằng ba viên gạch lát ở đây. Còn “tên biến thái c.h.ế.t tiệt” tuyệt đối thể bước khu chung cư kiểm soát nghiêm ngặt thế .

Lúc cúi xuống bao giày, Mâu Văn nghĩ: Giá mà đây là nhà thì bao. Vừa thẳng lên, cô thấy một ngược sáng tới. Ánh chiều xiên kéo bóng dài, dịch chuyển về phía cô cùng cơ thể .

Chiếc áo gió kaki thắt đai bên ngoài, cổ áo tùy ý dựng nửa chừng, mấy cúc áo sơ mi trắng bên trong để mở, giống một quý ông Anh hào nhoáng trong phim nhựa. Các bạn nam của Mâu Văn vẫn mặc áo thể thao, quần bò; tiền bối trong công ty thường tự giễu là “dân công trường”. Cô từng thấy ngoài đời sống sờ sờ mặc đến , cả liền vui lên. Như thể ăn mặc thế là để cô thích mắt, đ.á.n.h thức cơn khát cái trong cô.

Đến gần cô mới rõ gương mặt . Một gương mặt , đường nét sắc sảo. Mâu Văn chú ý tới đôi môi đầu tiên, vì lên tiếng, giọng cũng : “Nhà thiết kế Lâm vất vả , đo nhà nhé?”

Lâm Vi Sâm đáp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-2-lan-dau-gap-go.html.]

Tiểu Cố lấy dụng cụ trong ba lô, còn Mâu Văn rút sổ tay, theo họ về phía cửa sổ. Cô ngửi thấy mùi hương như như đàn ông, hề phù phiếm mà khiến tĩnh tâm. Cô lén đ.á.n.h giá , thầy bắt gặp. Thầy hiệu chú ý biểu cảm, cô lập tức mím môi. Vì bắt quả tang quá buồn , khóe môi vẫn cong lên thành nụ chột .

Ban đầu Tạ Sùng chú ý tới cô, lúc mới thấy một cô gái “buồn ” còn kịp thả đôi môi đang mím .

Lâm Vi Sâm giới thiệu với Tạ Sùng: “Anh Tạ, đây là trợ lý của , Mâu Văn. Lát nữa cô phụ trách ghi chép, cứ ý tưởng của .”

Tạ Sùng lịch sự gật đầu với Mâu Văn.

Mâu Văn thấy đôi mắt , bên trong vài cảm xúc thẳng thừng, uể oải. Đôi mắt khuôn mặt , khiến trông phần kiêu ngạo, cô độc.

Cô nhe răng với , bấm bút bi, bộ sẵn sàng ghi chép. Trước đây ở công ty, cô thường đồng nghiệp bàn về đủ loại khách hàng, trong lòng phán đoán Tạ Sùng nhất định là kiểu khách soi mói từng li. nhẹ bẫng : “Ngân sách tám trăm nghìn, tìm một công ty nhận trọn gói.”

Tám trăm nghìn.

Mâu Văn nhịn ngẩng đầu, kinh ngạc . Ánh chiều rơi lên , tám trăm nghìn hóa thành lớp bụi vàng li ti phủ lên . Ánh sáng cũng chiếu ba chữ “tám trăm nghìn” cô khoanh tròn trong sổ, x.é to.ạc một khe khổng lồ trong quan niệm giá trị bảo thủ của Mâu Văn. Sự kinh ngạc lọt cả mắt Tạ Sùng. Anh dường như thấu hết, dường như chẳng để tâm, nhắc : “, tám trăm nghìn. Có thể tăng thêm, nhưng đáng.”

Lâm Vi Sâm rõ ràng cũng sửng sốt, nhưng rốt cuộc từng trải, lập tức giấu niềm vui, : “Căn cứ yêu cầu của Tạ, tiên chúng sẽ tham gia trình phương án.”

“Không thành vấn đề.”

Tạ Sùng yêu cầu cầu kỳ với căn nhà, chỉ cần vật liệu chỉn chu, phong cách tối giản và sạch sẽ. Sợ họ hiểu, hiếm khi thêm: “Phần nội thất mềm sẽ tự bổ sung dần.” Anh cực kỳ khắt khe với “chất cảm”, cho phép sống trong một căn nhà “tồi tàn”. Anh thong thả trình bày suy nghĩ, hề mang vẻ kiêu ngạo nào.

Căn nhà “tồi tàn”. Lúc Mâu Văn nghĩ: Nếu Tạ bước căn phòng trọ ghép siêu tiết kiệm của , liệu tự sát ?

Lâm Vi Sâm gật đầu: “ , nội thất mềm cũng thử thách thẩm mỹ. Làm quả thật thể thêu hoa gấm.”

Tạ Sùng sổ của Mâu Văn. Nhận cô vì chuyện mà trở nên dè dặt, trêu chọc chớp mắt với cô. Mâu Văn theo bản năng khép sổ , đón lấy ánh mắt Tạ Sùng.

sang chuyện khác, dặn hệ thống điện thật , cần thể việc bất cứ lúc nào, ở bất cứ .

“Anh Tạ định nhà tân hôn ?” Lâm Vi Sâm hỏi bên cạnh: “Nếu là nhà tân hôn, thiết kế sẽ khác. Cần cân nhắc ý kiến của phía nữ.”

Tạ Sùng hiểu ý, mỉm : “ độc . Làm để tự ở.”

“Vâng.”

Lúc họ rời , Tạ Sùng tiễn cửa. Mâu Văn cúi xuống tháo bao giày, khi dậy thấy chìa tay .

khó hiểu. Tạ Sùng : “ vứt bao giày giúp .”

“Không cần, cần. Chúng mang xuống vứt.” Lâm Vi Sâm . tay Tạ Sùng hạ xuống, kiên quyết. Mâu Văn thấy gì, cuộn bao giày , lấy khăn giấy trong túi áo gió bọc bên ngoài đặt lòng bàn tay .

“Cảm ơn.” Cô .

“Không gì.” Anh đáp.

Anh lịch sự, luôn cùng họ đợi thang máy nhưng hề bắt chuyện xã giao, vô hình trung khiến gượng gạo, ngượng ngùng. Theo tính Mâu Văn chịu lạnh trường, lúc lẽ gì đó. nhớ lời thầy bảo đừng , cô cố nhịn ý định pha trò, im trong góc.

Ánh mắt Tạ Sùng chuyển qua, nhận cô nhịn vất vả. Thế là càng , trong lòng nảy sinh thú vui như trò nghịch ngợm, thích khác bức bối. Vui thật. Anh nghĩ.

Cuối cùng thang máy cũng tới. Mâu Văn là đầu tiên lao , trong góc. Lúc cửa khép , cô thấy dường như cũng thở phào. Hóa ghét kiểu xã giao thế .

Lâm Vi Sâm phấn khích, lập tức giao việc cho Mâu Văn, bảo nhất hôm nay bắt đầu tổng hợp yêu cầu của Tạ Sùng.

Tạ Sùng lầu, vạt áo gió của Mâu Văn gió hất lên. Ba lô của cô hẳn nặng, đè lưng, giúp cô chống cơn gió lớn. Như cảm nhận , cô bất chợt ngẩng đầu về cửa sổ của , bắt gặp ánh mắt .

Mâu Văn ngẩn , thu ánh mắt . Lúc cô đang vung tay múa chân : “Thầy, nhà rộng quá! Anh bảo ở nhà tồi tàn, nhưng căn nhà , em thể lập tức! Ngay bây giờ! Xách vali ở!!!” Nói xong cô hai bước, khoa tay với Lâm Vi Sâm: “Thầy, đây là điểm xuất phát của em ở Bắc Kinh. Một chiếc giường tầng rộng bằng hai viên gạch lát.”

“Thế thì chúng cũng gần giống .” Lâm Vi Sâm : “Thầy ở tầng hầm, mười mét vuông.”

“Có nhà vệ sinh trong phòng ?” Mâu Văn hỏi.

“Không.”

“Vậy em hơn thầy một chút, em nhà vệ sinh trong nhà!” Nói xong cô bật , gió lớn sặc một , vội vàng ngậm miệng.

Buồn thật. Tạ Sùng cửa sổ . Cô trợ lý buồn thật. Anh thậm chí còn nhớ tên cô.

 

 

Loading...