Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 20: Biết
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:40
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng theo bản năng nhắm mắt.
Anh thở.
Anh dám thở.
Mâu Văn nâng hai má , cảm nhận cô c.ắ.n loạn lên môi . Thế giới “ầm” một tiếng, trong khoảnh khắc sụp đổ.
Cuối cùng cánh tay thu , nắm vai cô. Ban đầu đẩy cô , nhưng cô nhanh hơn một bước vòng tay ôm cổ .
Anh đáp , cô thất vọng bao. Cô hé mắt . Chưa bao giờ cô ở cách gần như , cũng từng sờ mặt . Gió thu lạnh, nhưng gương mặt nóng bỏng.
Mắt mở một khe nhỏ, chạm đôi mắt phủ sương của Mâu Văn. Cô ? Tạ Sùng nghi hoặc, định hỏi, cô đột ngột áp xuống.
Mâu Văn quan tâm nhiều nữa. Cô chỉ thổ phỉ, cướp đoạt Tạ Sùng. Cô rõ ràng nhận tình cảm dành cho tới mức thể kiểm soát.
Mâu Văn hôn.
Cô tưởng hôn là cắn, c.ắ.n môi , cho tránh, cánh tay càng dùng sức ôm cổ.
Tạ Sùng nắm cổ tay cô, bẻ tay . Anh chắc chắn dùng sức mạnh, lực thậm chí mang theo tức giận.
cô một sức trâu.
Mâu Văn là khỏe nhất từng gặp, thậm chí vượt qua đàn ông quen. Hôm nhận suy nghĩ chủ quan đến mức nào.
“Mâu…” Anh định quát cô, cho lưỡi cô cơ hội liều lĩnh xông . Chỉ trong khoảnh khắc, đầu lưỡi chạm , thứ dừng . Hơi thở hỗn loạn dừng, bước tiến và sự giằng co dừng, chỉ cảm giác nhạy bén lan nhanh khắp cơ thể.
Mâu Văn gần như ngay lập tức xác nhận cảm giác của nụ hôn . Mang men say và trái tim hối hận, cô dũng cảm móc lấy đầu lưỡi . Tạ Sùng mơ hồ từ chối, cơ thể lùi dần, cho tới khi lưng va cây cổ thụ ven đường, còn đường lùi.
Mâu Văn dường như .
Cô hôn , đáng thương đến .
Không từ bao giờ tay Tạ Sùng vòng qua eo, kéo cô về phía .
Dường như say.
Anh đổ hết cho Mâu Văn.
Anh tình nguyện với nụ hôn , nhưng ôm chặt cô, hôn đáp . Anh nên bắt đầu từ , chỉ theo bản năng đáp lưỡi cô, bàn tay giữ đầu, kéo cô gần hơn.
Cơ thể tỏa nóng ngừng, bao bọc cô.
Mâu Văn nhớ những góc tối sân trường, âm thanh ướt át của những đôi ôm chặt , chẳng cao thượng hơn hiện tại bao nhiêu.
Cô thật sự vui vì hôn Tạ Sùng. “Người đàn ông ” của cô đôi môi mềm, thở sạch. Dù giằng co, sự giằng co cũng mang theo lịch sự. Anh là một dịu dàng, mạnh tay đẩy cô.
Men rượu của Mâu Văn dường như tỉnh quá nửa, bởi đầu óc đầy nụ hôn . Cô dù mười năm, hai mươi năm nữa, cho tới cuối đời, vẫn nhớ nụ hôn đầu tiên; nhưng cơ thể như say , còn một chút sức, cuối cùng chỉ thể dựa hẳn lòng Tạ Sùng, bám lấy .
Tạ Sùng sự tức giận thể gọi tên. Anh liên tục hít sâu, lâu mới nắm vai đẩy cô , hỏi: “Bạn cùng phòng cô ở nhà ? đưa cô tới cửa.”
Mâu Văn lắc đầu, mơ hồ : “Không ở nhà, ở nhà…”
Não cô như thiếu oxy, tới mức mở mắt, ngủ mê man xe Tạ Sùng. Sau đó cô cảm nhận Tạ Sùng một tay ôm , một tay xách chiếc ba lô nặng; cảm nhận để cô tựa cửa nhà, cúi đầu lục chìa khóa trong cặp. Cô thử từng chìa, tới thứ ba mới đúng… ổ khóa “tách” một tiếng, bước nhà cô.
Tạ Sùng ôm Mâu Văn nhà.
Trong nhà tối đen, căn phòng mùi hoa nhàn nhạt. Chắc đóng cửa sổ, bởi một cơn gió xuyên phòng lạnh lẽo thổi tới. Anh mò công tắc, Mâu Văn còn phối hợp tìm. cô chỉ giúp ngược, cánh tay nặng tới mức nhấc nổi, ép cổ tay đau nhức.
“Cô đừng động!” Tạ Sùng quát, dùng một tay giữ hai tay cô, cuối cùng bật sáng đèn.
Trước tiên thấy phòng khách nhỏ sạch sẽ. Trong phòng bàn ăn nhỏ, bàn là bình thủy tinh cắm một đóa mẫu đơn nở rộ. Một tài liệu rải bàn, Tạ Sùng rảnh xem. Anh đá giày , giẫm gót giày cô để cô cởi, dựa cảm giác đưa Mâu Văn phòng ngủ.
Anh bật đèn phòng ngủ.
Có hai chiếc giường nhỏ sạch sẽ, ngăn bởi chiếc bàn dài hẹp. Trên bàn sách, vài đồ trang trí nhỏ, một bình hoa. Tạ Sùng thấy heo đất “Tỳ Hưu nhỏ” tặng Mâu Văn. Anh đoán cô ngủ chiếc giường cạnh cửa sổ, bởi bên gối cuốn *Towards a New Architecture*.
“Là giường cạnh cửa sổ?” hỏi.
Mâu Văn trả lời, nhưng tự bò lên giường.
Tạ Sùng thấy tất cô hình mèo nhỏ đáng yêu, hợp ga giường hoa nhí đồng quê. Trên bệ cửa sổ trồng từng chậu hoa, chậu nở, chậu lá cành sum suê. Gió thổi, hoa lay động.
Cô giường, yên tâm ngủ.
Mặt cô đỏ ửng, mí mắt sưng. Vừa cô thật sự .
Đây là đầu trong đời Tạ Sùng một tới nhà một phụ nữ. Đó là một căn nhà bí mật gì, ấm áp, sạch sẽ.
Anh đóng cửa sổ giúp Mâu Văn, kéo rèm, để một khe giữa hai tấm. Anh nghĩ nếu cô uống nhiều xảy chuyện, hoặc đột t.ử ở nhà, bên ngoài thể qua khe thấy thi thể, đến mức thối rữa bốc mùi.
Lúc trong ba lô vang tiếng điện thoại. Cô thấy, tỉnh. Dù say vẫn lo khách gọi, lẩm bẩm . Mắt thấy sắp lăn khỏi giường, Tạ Sùng kéo , đẩy về, giúp tìm điện thoại.
Anh lấy máy , chiếc 5300 đỏ trắng, nhớ cô liên lạc vì mất điện thoại. Vốn định truy hỏi, cảm thấy lý do thành lập. Nhìn chiếc máy, càng chắc cô qua loa với .
Tạ Sùng thấu Mâu Văn.
Có lúc cô thật như , lúc bỏ đầu. Anh tưởng họ là bạn, nghĩ sẽ nâng lòng chân thành bạn với cô, nhưng cô để trong lòng. Không , tính toán. cô hôn , dường như bạn mục đích.
Tạ Sùng màn hình, gọi là “Mẹ”. Tình trạng Mâu Văn rõ ràng nổi, già sẽ lo. Anh tắt giúp, mở tin nhắn trả lời: “Con đang tăng ca, ngày mai con gọi nhé!”
Anh học giọng cô nhắn đặt điện thoại cạnh gối, thêm bất cứ thứ gì.
Ban đầu ngay, nhưng lo Mâu Văn chuyện, bèn để cửa phòng ngủ hé, tới phòng khách nhỏ . Lúc rõ những thứ bàn, là “ghi chép tùy hứng” của cô và bạn cùng phòng. Ghi chép của cô gồm ký họa công bút và ghi chú sách; bạn cùng phòng hẳn báo chí, ghi chép là vài “đề cương phỏng vấn”.
Ghi chú sách của Mâu Văn ngay ngắn, chắc thấy gì ý tưởng thì , hết trang tới trang khác, là “nền tảng” cô tích lũy để bước khỏi thị trấn nhỏ. Ký họa công bút lẽ qua đào tạo chuyên môn nhưng linh khí. Kiến trúc cô vẽ .
Trước đây Tạ Sùng từng nghĩ Mâu Văn từ nơi tên “Nha Khắc Thạch” , lưng hẳn chất vô đề và bài tập, con đường học hành gian khổ. Lúc thứ trở nên cụ thể.
Anh thể giận Mâu Văn.
Bất kể mục đích cô tiếp cận là gì, thể giận. Bởi nhớ kỹ, dường như mỗi gặp đều do vô hình thúc đẩy. Cô từng chủ động.
Nếu cô mục đích, cũng là tự sốt sắng đưa tới mặt. Anh đáng đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-20-biet.html.]
Tạ Sùng ở phòng khách tới bốn giờ sáng. Mâu Văn phát tiếng ngáy nhỏ đều, xác định cô mới dậy rời căn nhà nhỏ.
Đêm nay như đ.á.n.h trận, mệt mỏi. Về nhà trùm đầu ngủ, trưa Tiền Tụng gọi dậy. Tiền Tụng giận, bởi hứa tối qua lên game luyện cấp cùng nhưng online. Tiền Tụng hỏi bạn khác , Tạ Sùng : “Tao bạn khác.”
“Có bạn gái ?”
“Cũng bạn gái.”
Mâu Văn tỉnh buổi trưa. Khoảnh khắc mở mắt, cô nhớ những lời Lâm Vi Sâm. Dù đồng tình, cô nhận xã hội là như . Đây là xã hội do vô quan hệ giữa với dựng nên, cô thể tồn tại độc lập khỏi “quan hệ”.
Cô suy nghĩ, quyết định gọi cho vài đồng nghiệp.
Đầu tiên gọi Lâm Vi Sâm, cô : “Thầy đúng, em một lòng việc, từng nghĩ cố ý tạo quan hệ với đồng nghiệp, là vấn đề của em. Thầy, để em mời ăn nhé?”
Lâm Vi Sâm dường như bất ngờ. Cô vốn thông minh, chỉ cần chỉ điểm là thể hiểu nhân tình thế thái. Đây là chỗ lợi hại. Anh tối ăn, chiều thầy đưa con công viên.
“Được!” Mâu Văn , “Tối nay chúng ăn Kim Tiền Báo! Em ăn bao giờ!”
Lâm Vi Sâm do dự.
Kim Tiền Báo đối với Mâu Văn quá tốn, nhưng cô , cứ ăn Kim Tiền Báo.
Cô lượt gọi Tiểu Cố và ba đồng nghiệp khác.
Vừa gọi cảm thấy tim nhỏ máu. cô khuyên : khuyên thì no, nhận khách, họ phá là bớt nhiều phiền phức.
Cô đếm tiền mặt trong ví: một trăm, hai trăm, ba trăm… càng đếm động tác càng chậm… Đây tính là thỏa hiệp ? Cô đáp án. Dù hoang mang, cô vẫn mời ăn Kim Tiền Báo.
Nhà hàng buffet buổi tối xếp hàng. Cô tới sớm, bảo khác mua sắm, tới lượt bàn sẽ gọi. Ngồi chờ, cô bố dẫn trẻ chạy qua chạy , bạn già tinh thần quắc thước trò chuyện, các đôi nắm tay xem tạp chí… khác cuộc sống của cô.
Cuộc sống ngoài giờ của cô là sách ở Tòa nhà Sách và bún Quế Lâm đường về. Cô từng thả lỏng hưởng thụ một bữa tối “đắt tiền” như , dường như thật sự .
Mâu Văn ngưỡng mộ họ nhưng thấy đáng thương.
Dù cuộc sống như , sớm muộn cô cũng .
Khi ăn, Mâu Văn giấu sức ăn. Tiền chi, nhất định ăn cho ngon. Cô thích thịt, lấy sườn cừu, bò bít tết, tôm cua. Nhiều thức ăn mắt, trong lòng mãn nguyện.
Cô ăn ngon, nhắc một chữ chuyện “cô Lý cướp”, chỉ tùy tiện trò chuyện. Tính cô vốn , ăn uống trò chuyện xa lạ. Một bữa xong, ai cũng vui, no căng bụng.
“Buffet ngon thật.” Mâu Văn , “ thích buffet quá.”
Lâm Vi Sâm lúc : “Mâu Văn chính thức công ty một thời gian, hiểu . Sau giúp đỡ lẫn . Chúng cùng đội, tiền cùng kiếm.”
Lâm Vi Sâm , khác lên tiếng.
Mâu Văn : “Cảm ơn thầy.”
Ra khỏi nhà hàng, khác , Tiểu Cố . Chị hỏi: “Tốn nhiều tiền mời ăn, tháng còn đủ ?”
“Đủ, đủ. Lương em hơn mười nghìn, tiền bữa cơm vẫn .” Mâu Văn , “Chị đừng lo.”
Tiểu Cố “ồ” một tiếng, an ủi: “Nhà thiết kế Mâu, chuyện cô Lý đừng để trong lòng. Nói thật, lăn lộn chốn công sở mấy ai đơn giản. Em nhất định cẩn thận, ai gì cũng đừng tin hết, ngày nào ai trở mặt với ai. Chị ở công ty lâu, chị , họ vì thăng chức tăng lương, vì tiền, ầm khó coi.”
Mâu Văn chăm chú , kể cả câu cuối: “Ngay cả nhà thiết kế Lâm… gì, em cũng…”
“Em , Tiểu Cố.” Mâu Văn ngắt lời, “Cảm ơn chị.”
Tiểu Cố thở phào: “Cho nên em đừng vui, ? Những lời khó nhất định quên, đừng để ý. Còn nữa…” Tiểu Cố c.ắ.n môi, khó xử, cuối cùng vẫn quyết tâm, : “Chị thật sự mong em giống họ , chỗ dựa, chỗ dựa lớn, gì mất mặt.”
Tiểu Cố : “Có chỗ dựa cũng là năng lực. Người khác luôn hỏi vì chị chịu khí trong nhà… Em , cuộc sống hiện giờ hơn ở quê nhiều… Chị còn hơn, nhưng năng lực hiện tại chỉ tới đây…”
Mâu Văn tiến lên ôm Tiểu Cố: “Em chị vất vả, khó chịu. Cuộc sống nhất định sẽ hơn, chúng đều .”
Tiểu Cố gật đầu, ôm mới .
Mâu Văn thoát khỏi một kiểu “náo nhiệt”, thở dài nhẹ nhõm.
Đi phố cuối thu, về nhà, , cô mờ mịt, dứt khoát ghế dài ven đường.
Lúc cô nhớ Tạ Sùng.
Cuối cùng cô nhớ Tạ Sùng.
Mâu Văn nhớ hôn , cũng nhớ đưa về. Tạ Sùng là , đối với cô mười phần đúng mực và lịch sự. Đối với khác hẳn cũng .
Cô gọi, nhớ , tới nhà tìm, sợ nhắc tối qua.
Trước đây Mâu Văn cảm thấy năng lực thứ, giờ thấy cũng năng lực phá hỏng tất cả.
Trong lòng chỉ một ý nghĩ: cô gặp Tạ Sùng. Dù nhất định nhắc chuyện hôm qua, thể bao giờ để ý cô nữa, thì ? Cô gặp.
Mâu Văn lên xe buýt tới nhà Tạ Sùng.
Cô cửa hít sâu mới bấm chuông. Nghe bên trong động tĩnh, Tạ Sùng mở.
“Hôm qua… … xin , uống nhiều.” Mâu Văn cuối cùng hiểu tại nhiều “mượn rượu càn”, rượu đúng là cớ .
“Hôm qua cô ?” Tạ Sùng hỏi.
“ hôn …”
“Vậy ? Cô nhớ nhầm. Không chuyện đó.” Tạ Sùng , đóng cửa, nhưng Mâu Văn chen , giữa và cửa, mắt sáng .
“Tạ Sùng, thích . Không .” Mâu Văn , “ thích .”
Ánh mắt cô dũng cảm đón : “, thích .”
Lông mày Tạ Sùng nhịn nhíu, thở dài.
“Đừng , Tạ Sùng. . hết.”