Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 21: Biết
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:41
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng cứ Mâu Văn như , ánh mắt dường như xuyên qua linh hồn cô để dò xét thật giả.
Rốt cuộc là thật lòng giả ý, giả lòng giả ý?
Mâu Văn thẳng mắt Tạ Sùng, hề né tránh. Cô thích , thích một thể nào thuộc về , chẳng gì hổ. Thích một vốn đáng hổ.
Đêm qua khi hôn cũng một khoảnh khắc cô như , sợ ngại. Cừu non hoặc bê con ở Nha Khắc Thạch của cô đều thế ? Tạ Sùng nghĩ.
Tạ Sùng từng gặp chuyện như .
Đương nhiên từng thích , nhiều. Họ biểu đạt tình cảm nhẹ nhàng, tùy ý, hỏi: Anh trai, thử qua ? Hoặc trực tiếp hỏi ngoài một lúc . Tạ Sùng từ chối dứt khoát: Xin , thích cô.
Có khi đối phương đủ lịch sự, hoặc những lời khiến phản cảm, Tạ Sùng sẽ bảo: Phiền cô soi gương.
Anh nghĩ nếu là cực kỳ độc ác, bảo Mâu Văn soi gương, cô lẽ sẽ lấy gương nhỏ soi ngay tại chỗ, thật sự tự thưởng thức một lượt, hỏi: Sau đó thì ?
Anh cũng thể với Mâu Văn “ thích cô”, nhưng sợ. Tạ Sùng bao nhiêu bạn, gặp Mâu Văn quý giá bao. Bản rõ mỗi gặp cô, lòng đầy đặn tới mức nào, niềm vui mọc lên từ đáy lòng.
Chiều nay từng nghĩ: Hay từ nay cắt liên lạc. ý nghĩ xuất hiện, trái tim như thứ gì kéo, khó chịu.
Tiền Tụng chiều nay cứ ăn vạ trong nhà, ép hỏi đêm qua rốt cuộc ? Bởi Tạ Sùng bao giờ lỡ hẹn với . Anh thì , còn bảo sẽ gọi nhiều đồ ăn, thủng sofa nhà .
Ồ đúng, Tiền Tụng. Tiền Tụng vẫn ở nhà , nhà vệ sinh, dọn sạch ruột để lát nữa cùng Tạ Sùng uống thỏa thích.
Tạ Sùng hiệu Mâu Văn ngoài. Cô hiểu, tiến một bước, nhẹ giọng: “Ra ngoài .”
“ …”
Mâu Văn hết, dùng một tay ôm eo nhấc hai chân cô khỏi đất, đưa ngoài, tay đóng cửa.
“Không tiện trong nhà ?” Mâu Văn hỏi.
“Không. Nhà khách.” Tạ Sùng . Lúc thảo luận nụ hôn hôm qua quả thật thời điểm . Anh chuyện giữa và Mâu Văn khác lấy đề tài, dù là Tiền Tụng cũng .
Anh luôn cảm thấy đó là chuyện của họ, nên do khác đ.á.n.h giá.
“Cô về .” Tạ Sùng , “ sẽ gọi.”
“ , cũng .” Mâu Văn , “Điện thoại mất, cũ giữ, cũng mất.”
Tạ Sùng nghiêm túc cô: “Cô mua điện thoại giống hệt?”
“, vì rẻ.” Mâu Văn thẳng thắn, “Những máy xem hết , đắt quá, mẫu rẻ…” Nói xong cô cúi đầu, tủi : “ tra công việc của trong hệ thống công ty, gọi thì tắt máy. từng tới nhà tìm, đều . từng nghĩ để giấy, nhưng trong lòng quan trọng tới …”
“Tạ Sùng, thế nào mới đủ. Thật sự. . Chưa từng học, cũng ai dạy…”
“ mong hôm qua mạo phạm , thật đấy, xin . say đến mất trí… nhớ hết… thể lấy say cớ cho qua, như vẻ vang… …”
Cô mua điện thoại giống hệt vì rẻ. Tạ Sùng tin. tin những lời khác. Trên thế giới , chỉ cần một thật lòng tìm khác, luôn vô cách.
Lòng như ngâm trong nước chanh, chua đến khó chịu. Anh thở dài: “Cho mới.”
Mâu Văn vui lắm, chỉ thiếu nhảy lên: “ cho .”
“Không cần. Nói luôn.”
“Anh nhớ ?”
“Được.”
“Hay đưa …”
“Đọc .” Tạ Sùng , “Bây giờ.”
Mâu Văn , Tạ Sùng gật đầu bấm thang máy. Cô đầu cửa nhà , đoán lẽ là một bạn nữ ở bên trong, vì căng thẳng như thế. Vừa cô nhiều, chịu đáp lời. , những gì cô .
Thang máy mở, Mâu Văn bước , cứ , thêm gì đó.
Cô thích .
Tạ Sùng thật.
Anh hất cằm về phía chân cô: “Dây giày bung .”
Cửa thang máy khép, thở phào.
Vừa tới cửa nhà, cửa mở. Tiền Tụng khoanh tay, hứng thú . Tạ Sùng đầy bụng câu hỏi, bèn : “Im miệng.”
Tiền Tụng trợn mắt, tiếng bắt chước: Im miệng.
Ở nhà vệ sinh, rõ. Có cô gái tới tận cửa tỏ tình! Không đúng, cô gái nhà? Ngoài và Tưởng Vu, khác ?
Tiền Tụng giận.
Cậu khoanh tay sofa, chân rung ngừng, mấy hỏi đều câu “im miệng” chặn .
Giận dỗi một lúc, Tạ Sùng thì dù cạy miệng bẻ răng cũng . Người em như : cứng đầu c.h.ế.t .
Nếu là liên quan, Tạ Sùng . Càng , càng chứng minh đối phương bình thường.
Cuối cùng Tiền Tụng : “Tao quan tâm mày với cô dây dưa gì, dù tao là bạn nhất, điểm đổi.”
“Ừ, đổi.” Cuối cùng Tạ Sùng mở miệng. Anh đối phó Tiền Tụng, “Vị trí của mày ai lay .”
Tiền Tụng đắc ý, lúc học giọng Mâu Văn: Biết thích , thích , .
Tạ Sùng ném gối Tiền Tụng. Bản lúc mặt hiếm hoi đỏ lên.
Tiền Tụng ôm bụng ôi ôi.
Mâu Văn khỏi nhà Tạ Sùng, cảm thấy nhẹ cả . Tối ăn quá nhiều, giờ vẫn tiêu hết. Không , cô tới sân Đại học Nhân dân chạy bộ.
Cô một chạy bảy cây trong gió đêm.
Vừa chạy nhớ ngày Tạ Sùng chạy cùng.
Cô giống cô gái: một khi yêu ai, sẽ tưởng tượng thứ thế giới đều liên quan tới , tới hai . Những đợt nhớ nhung khiến lòng đau.
Khi về nhà, ngờ Sở Lăng về!
Sở Lăng chuyến bay rẻ nhất nên do dự về. Cô mang Chu Hắc Áp cho Mâu Văn.
Cô đặc biệt tới cửa hàng mua, cổ vịt, xương vịt, xương quai xanh đóng rời trong túi ni-lông, trông qua loa, nhưng : “Mâu Văn, mau ăn, Vũ Hán đều thích.”
Thời đại học Mâu Văn từng ăn bạn Vũ Hán mang về, cũng đóng túi ni-lông, chỉ trải qua hành trình tàu dài, tới trường mất chút hương vị nhưng vẫn ngon.
“Uống chút ?” Sở Lăng lấy hai lon bia nhỏ, mời. Mâu Văn : “Chờ tớ trộn món nguội nhanh.”
Cô lấy chút đồ còn trong tủ lạnh, dưa chuột, rau sống, lạc luộc, đậu phụ, trộn món nhanh mới uống cùng Sở Lăng.
Hai xếp bằng ghế, mỗi một xương quai xanh vịt, vểnh ngón út gặm.
“Ngon quá.” Mâu Văn , “Sao ngon thế?”
“Tớ cũng thấy ngon, đậu phụ ngọt cũng ngon, tiếc mang về , mang về còn ngon.” Sở Lăng , “Mâu Văn, công tác vui quá, tớ thích quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-21-biet.html.]
“Tớ cũng ngưỡng mộ công tác, khắp nơi, lợi hại. Ngoài Nội Mông, tớ chỉ Thiên Tân và Bắc Kinh… tớ cũng ngắm nơi…” Mâu Văn gặm , “Trước đây tớ thấy kiến trúc khắp thế giới trong sách, mỗi nơi khác , xem thật sự thế nào…”
“Đẹp.” Sở Lăng , “Có cơ hội chúng xem, khắp thế giới.”
“Đi khắp thế giới. Cạn.”
Uống một ngụm, Sở Lăng ngượng ngùng: “Mâu Văn… tớ kể một bí mật…”
“Gì?”
“Tớ yêu .” Sở Lăng giấu nổi vui, chia sẻ. Mắt Mâu Văn, chờ phản ứng.
Răng Mâu Văn dừng xương vịt, mắt mở to, ghế kìm uốn éo vui vẻ: “A…” Cô hét nhỏ, “Sở Lăng! Sở Lăng! Cậu thích ? Có ?”
Sở Lăng gật nhanh, khóe môi gần lên trời: “Thích! Tớ thích !”
Chàng trai Sở Lăng thích, Mâu Văn từng gặp.
Đó là trai đặc biệt giản dị, sạch sẽ, lương thiện, thông minh. Sở Lăng bộ não quyến rũ nhất thế giới, những mã bàn phím thể thành việc khó.
Sở Lăng gọi là A.
Anh A lợi hại, tinh thông mô hình dữ liệu lớn, công ty cử tới Boston trao đổi. Anh gọi xuyên đại dương, : “Em cây bút văn hoa nhất thế giới, mã lợi hại nhất. Văn của em và mã của vốn là trời sinh một đôi.”
Trời sinh một đôi!
Mâu Văn mô tả gần . Khi một thuần khoa học tự nhiên trình bày lãng mạn, sự lãng mạn nhất định vượt qua gian lý trí và tưởng tượng cảm tính.
Đẹp quá!
Sở Lăng vui vẻ lau nước mắt: “Mâu Văn, tớ nghĩ nhanh bọn tớ sẽ nhà ở Bắc Kinh.”
“Thật !” Mâu Văn hét. Sở Lăng tiếp: “Cậu tớ. Bọn tớ quen mấy năm, hiểu . Luôn chậm rãi ở bên, bây giờ lớp giấy cửa sổ chọc thủng, thậm chí kết hôn ngay.”
Mâu Văn gật: “Kết, mau kết! Tớ gặp , là .”
“Bọn tớ sẽ mua nhà…”
“Mua!”
“Trước đó bọn tớ sẽ ở cùng…”
“Ở!”
Mâu Văn xoa tay như yêu là . Cô chìm trong hạnh phúc của Sở Lăng, hiểu ý. Sở Lăng thở dài: “Mâu Văn, nếu tớ ở với , tớ thể ở với nữa…”
Mâu Văn “hả?” lắc đầu: “Mặc kệ! Tớ ngủ ngoài đường! Tớ thuê nhà khác! Không thì về ở giường tầng, còn rẻ!”
Sở Lăng đương nhiên cho phép.
Cô tinh tế, vì luôn lách nên dễ cảm nhận cảm xúc khác, thấu tình cảm. Cô Mâu Văn cô đơn.
“Mâu Văn, tớ nghĩ thế … Bọn tớ mua nhà còn sửa. Trước đó, chúng thuê căn hai phòng nhỏ cùng ở ?”
“Được, .” Mâu Văn gật, “Tớ nấu cơm, nuôi hai trắng trẻo mập mạp.”
Sở Lăng dậy ôm cô.
Sở Lăng mừng Mâu Văn mất hứng, lời dội nước lạnh, cũng trách cô nhanh chuẩn chuyển. Mâu Văn chỉ , còn bảo: “Sở Lăng, nhà mới nhất định để tớ thiết kế. Dù là nhà nhỏ mới nhà lớn , tớ miễn phí. Tớ mang thiết kế đỉnh nhất trong nước nhà .”
“Cảm ơn , Sở Lăng.”
Từng lời Mâu Văn đều từ lòng.
Sở Lăng là bạn đầu tiên ở Bắc Kinh, đối với cô bằng cả tấm lòng. Mâu Văn thành chướng ngại cô chạy tới hạnh phúc. Cô một cơn gió, khi Sở Lăng dang cánh, mượn gió bay cao, xa hơn.
Với Mâu Văn, đây là biến động cuộc sống.
Cô biến động khác nhanh như . Bản chủ động lựa chọn, phận đẩy .
Sở Lăng ngủ, náo nhiệt hôm nay tan hết.
Điện thoại đặt mặt, cô luôn chờ cuộc gọi của Tạ Sùng. Máy tính đầu gối, cô tra giá thuê nhà.
Căn hiện tại do Sở Lăng thuê, vì may mắn thuê loại chủ khóa một phòng. Nếu , thuê riêng căn hai phòng bốn nghìn năm.
Cô xem tin thuê Thủy Mộc Thanh Hoa, nghĩ vẫn nên thuê riêng, phiền Sở Lăng. Cô và A mới bắt đầu yêu, sống chung, nhất định cần gian riêng. Mâu Văn gánh nặng.
Trang web một cho thuê. Mâu Văn ghi vài căn thấy , định dần xem.
Điện thoại reo, cô , giọng Tạ Sùng.
“Mâu Văn.”
Mâu Văn sợ đ.á.n.h thức Sở Lăng, “ừ” một tiếng, nhẹ chân xuống giường nhà vệ sinh.
“ nhớ cô mà.” Tạ Sùng , “Khó lắm ?” Anh thế, Mâu Văn cảm thấy dường như trách cô quên riêng của .
Mâu Văn , chờ .
“Mâu Văn, quên chuyện tối qua .” Tạ Sùng nhẹ giọng, “Quên cô hôn , quên cô thích .”
“Tại ?”
“Bởi cô quan trọng.” Tạ Sùng , “Cô là đặc biệt với .”
“ diễn tả cảm giác . trân trọng cô, bạn. hy vọng chúng nhẹ nhàng vui vẻ ăn cơm, trò chuyện, đều thích.”
Mâu Văn yên lặng , hiểu ý: thích bạn, quả thật thích cô.
Cô bất ngờ, dường như cũng quá buồn. Ngược , hòn đá trong lòng nhẹ dời. Cô vì liều lĩnh mà mất Tạ Sùng.
Tốt thật. Cô mất .
Cô Tạ Sùng nhất định yêu ai đó. Người như , yêu một sẽ lâu dài, một lòng. Có lúc cô cảm nhận vui vì ai hoặc chuyện gì, lẽ đang trải qua điều cô hiện tại: yêu một thể.
Giống cô.
Làm bạn cũng . Mâu Văn nghĩ.
Tạ Sùng hỏi ?
Cô đáp: “Xin , sẽ lời khó hiểu nữa.” Cuộc sống cô nhiều phiền não, khó khăn, mỗi chuyện với cô hiện tại đều là việc lớn. Cô rảnh quan tâm Tạ Sùng yêu , mau tìm chỗ ở, giải quyết công việc, kiếm tiền.
“Không .” Tạ Sùng , “Hôm khác chúng ăn.”
Hôm khác.
Không mai, mốt, mà hôm khác.
Mâu Văn thích hôm khác, hỏi thẳng: “Tại ngày mai, Tạ Sùng?”
“Ngày mai gặp, ?”