Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 22: Tham luyến

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:42
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Mâu Văn Sở Lăng gọi dậy.

Sở Lăng mặc sơ mi kẻ ô, ôm một cuốn sách, hỏi Mâu Văn trông giống nữ sinh cầu tiến . Mâu Văn buộc thêm băng đô.

Đây là đầu Sở Lăng chính thức hẹn hò A, cô mong chờ bao. Mâu Văn mặc áo khoác tiễn tới cổng khu nhà. Anh A đợi ở đó, ôm bó hoa. Vừa từ Boston trở về, hết lệch múi giờ, đôi mắt đỏ nhưng vô cùng sáng sủa, niềm vui vì hẹn hò Sở Lăng giấu nổi.

Bó hoa hẳn do chọn từng cành, bởi mỗi bông đều đang nở rộ. Sở Lăng đặt hoa lòng Mâu Văn. Anh A phiền cô chăm sóc chúng, mời cô ăn cơm.

Mâu Văn : “Ôi chao, yêu chua quá!”

Sở Lăng và A xa.

Sở Lăng nhỏ nhắn chỉ tới vai A gầy cao. Cả hai mặc áo khoác đen, cổ đều quàng khăn kẻ đỏ A mua đó. Mâu Văn nhịn nhắn: Sở Lăng, A sai, hai trời sinh một đôi!

Trên thế giới hẳn ở bên yêu chứ?

Mâu Văn trời sinh một đôi, nhưng cô nhà xem. Bài đăng Thủy Mộc Thanh Hoa trả lời, gần cổng Đông Thanh Hoa phòng cho thuê. Mâu Văn thích Ngũ Đạo Khẩu, nơi đó nhiều món Hàn ngon, còn cửa hàng quần áo .

Tới nơi, cô thấy đợi. Người đàn ông ba mươi, kính dày gần một phân, chỉ một giây dời mắt, bộ dạng lén lút. Khi giới thiệu căn nhà, giọng ù ù, như sợ giao tiếp.

Nhà cũng ở tầng một. Lúc , Mâu Văn mở rộng cửa mới theo đàn ông .

Đó là căn nhà cũ. Phòng ngủ phụ cho thuê chiếc giường sắp tan, nhà bếp bàn ăn phủ lớp dầu. Mâu Văn giữ tâm thái cởi mở, xem nghĩ nếu thuê thể sửa thế , bố trí thế , chắc chắn ấm áp. Tâm thái kéo tới nhà vệ sinh. Khi bồn cầu còn thấy màu gốc, đầy cáu vàng, cô suýt nôn.

cô vẫn giữ lịch sự, xem, sẽ suy nghĩ, vội .

Chỉ xem một căn, Mâu Văn nhận ngày Sở Lăng tốn bao công sức tìm nhà họ thuê. Dù ở ghép, cô cũng thể bảo mẫu ngày nào cũng cọ bồn cầu!

Nghĩ tới bồn cầu, Mâu Văn buồn nôn.

Từ nhỏ cô “sạch mắt”. Theo lời Cát Vân Thanh: Văn Văn nhà đồ bẩn. Nhà vệ sinh khô ở khu chăn nuôi, cô thế nào cũng dùng. Đồ trong nhà thể cũ nhưng bẩn. Vì bố luôn chú ý, nhà lúc nào cũng sạch.

Cái bồn cầu khiến Mâu Văn sụp đổ, nhưng nghĩ sắp gặp Tạ Sùng cô vui.

Trong lòng Mâu Văn, Tạ Sùng là “mặt còn ”, là cuộc sống cô hướng tới. Cô thích , cũng coi là phương hướng. Có hôm Sở Lăng hỏi sống thế nào, cô buột miệng: giống một khách hàng của tớ.

Bây giờ cô sắp gặp “một cuộc sống khác”, tâm trạng lập tức sáng. Cô mua sắm lớn ở siêu thị, bất giác ngân nga. Đồ trong xe dần nhiều, cô còn xổm kiểm tra, sợ thiếu.

Khi thanh toán, cô lấy thẻ thành viên tích điểm. Cúi xuống lấy đồ ở quầy, một : “Thanh toán tiền mặt, tích điểm thẻ thành viên.”

Cô ngẩng đầu thấy Tạ Sùng.

ngờ tới đây tìm.

Cô vui hỏi: “Sao tới? Sao ở đây?”

“Dùng ngón chân cũng nghĩ cô sẽ tới đây mua .”

Cô tới nhà nấu cơm, nhất định nghĩ thực đơn, mua ; nếu mua, sẽ tới Thành Hương Thương Trữ vì rẻ hơn; mua xong sẽ chờ xe buýt, gọi taxi… Tạ Sùng tùy tiện nghĩ cũng “Mâu·Grandet·Văn” chắc chắn .

Thanh toán, Tạ Sùng đưa tiền . Thu ngân Mâu Văn, “Hai xứng đôi thật, tình cảm quá”.

Mâu Văn sợ Tạ Sùng vui, định giải thích, xách đồ . Cô theo xách một túi, tránh tay, : “ giao cô một nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ gì?”

“Mua khoai lang nướng giúp ?”

“Anh ?”

đ.á.n.h rắm.”

Sáng Tạ Sùng thức dậy thấy dày khó chịu, như đầy . Theo kinh nghiệm sống nghèo nàn, lúc nên ăn khoai lang, đ.á.n.h rắm. Mâu Văn , nhịn vài giây, thật sự nhịn nổi, ôm bụng .

Tạ Sùng trừng: “Cô gì?”

Mâu Văn lau nước mắt: “Không gì, mua t.h.u.ố.c nhỏ cho .”

Cô dẫn Tạ Sùng tới phòng khám nhỏ phía siêu thị.

Phòng khám do bác sĩ già nghỉ hưu mở. Trước đây Mâu Văn sốt hạ, Sở Lăng dẫn tới tiêm một mũi ở mông, mười sáu tệ, khỏi. Từ đó bác sĩ trở thành “thần y Bắc Kinh” trong lòng. Cô dẫn Tạ Sùng . Trước cửa : “ với cô oán thù, cô hại ?”

“Anh im.” Mâu Văn đẩy .

Bác sĩ mặt, phổi, hỏi triệu chứng, trong. Hai phút , cầm hai gói giấy trắng, mỗi gói vài viên thuốc, dặn một một gói, sáng tối mỗi .

“Bao nhiêu?” Tạ Sùng hỏi.

“Bốn tệ rưỡi.” bác sĩ đáp.

Tạ Sùng từng chữa bệnh “bốn tệ rưỡi”. Không đúng, từng. Hồi nhỏ ốm, bà nội dẫn tới phòng khám kiểu , tiêm hoặc uống thuốc. Thuốc cũng gói thế, về uống là khỏi.

Anh trả tiền. Vừa cửa, Mâu Văn lấy một gói mở, lệnh “há miệng”. Tạ Sùng hiểu, cả lòng bàn tay cô áp lên miệng, dùng “chưởng phong” đưa t.h.u.ố.c cổ họng, nâng cằm ép nuốt.

Tạ Sùng chấn động. Mâu Văn đắc ý: “Hồi nhỏ nuôi ch.ó cũng cho uống t.h.u.ố.c thế. Hì hì. Cừu con bệnh cũng ăn thế.”

Nói xong thấy ánh mắt Tạ Sùng như lóc thịt, cô toe: “Lợn con cũng ăn thế. Hì hì.” Mấy câu đơn thuần để chọc.

“Cô tìm nơi ở Bắc Kinh?” Tạ Sùng , “Bắc Kinh còn chỗ thế ?”

Mâu Văn : “Ở Bắc Kinh còn nhiều nơi . Dù Bắc Kinh, thật, căn bản khác sống thế nào.”

“Cô chữa bệnh gì ở đây?” Tạ Sùng hỏi.

“Sốt.” Mâu Văn , “Sốt cao hạ, tới bệnh viện phiền. Sở Lăng, bạn của , dẫn tới. Ai dẫn Sở Lăng? Một bạn học… Đây là truyền thừa của dân Bắc Kinh phiêu bạt.”

“Cô cũng ốm?” Tạ Sùng , “Cô giống bê con.”

“Mẹ : Chỉ cần ăn ngũ cốc đều sẽ ốm.”

Tạ Sùng “ồ”.

Anh cảm thấy đỡ hơn, vì thuốc, mà vì xách nhiều đồ về, đầy bụng kiểu gì cũng tiêu. Anh đặt đồ lên xe, đưa Mâu Văn về Vạn Liễu.

Mâu Văn đột nhiên hỏi: “ tiện tới nhà ?”

“Không tiện, cô xuống .” Tạ Sùng mặt lạnh, hỏi, “Tại tiện?”

“Lỡ nhà bạn?”

“Có bạn sẽ .”

“Ồ.”

Họ nữa. Đèn đỏ, Tạ Sùng Mâu Văn, cô đang ngoài cửa, nghĩ gì. Anh từng ở bên cô gái thích bằng phận bạn, cũng thế nào đúng. Anh thấy áy náy sâu với Mâu Văn.

Anh nhận quá tham lam, quá tàn nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-22-tham-luyen.html.]

“Xin .” .

“Gì?” Mâu Văn hỏi.

“Không gì.”

Điện thoại Mâu Văn reo, là đàn ông xem nhà sáng nay. Hắn hỏi cô ưng phòng . Cô .

Điện thoại âm lượng lớn, lời đối phương Tạ Sùng rõ, nhưng biểu cảm.

Đối phương hỏi vì giá ?

Mâu Văn , tạm biệt.

Khi sắp cúp, đừng vội, cô thể trả tiền, chúng ngủ cùng phòng, trả tiền thuê…

Tạ Sùng đột nhiên cướp điện thoại chửi: “Đệt mày! Mày gì? Đồ ngu, mày chờ đấy, tao phá nhà mày!”

Đối phương vội cúp. Mâu Văn giật máy, thấy mặt Tạ Sùng trắng bệch vì tức.

“Ai? Sao ? Cô gì?” Tạ Sùng tức choáng, hai tay vỗ vô lăng, “Tên ngu gì? Cô đang ở nhà , tìm nữa? Cô gì? Bây giờ ?”

Mâu Văn cũng đang giận. Tạ Sùng c.h.ử.i , chửi?

Cô gọi , máy thông : “Có tiền thì bệnh viện khám đôi mắt chọi gà! Đổi cho nhà cái bồn cầu xả như tiêu chảy! Không thì soi gương xem bộ dạng gì! Mặt mày thiếu đức, ngờ còn thất đức thật! Mày gọi tao nữa thử xem! Tao hắt nước bồn cầu bẩn lên mặt! Đồ ngu!”

Mắng xong cô vẫn thở hổn hển. Tạ Sùng dám . Anh ngờ Mâu Văn nổi giận hung thế. Anh từng thấy cô phát hỏa.

Cơn giận phát , giờ lòng hai thông thoáng, sảng khoái, , nhịn phì .

“Chuyện gì?” Tạ Sùng hỏi, “Sao tìm nhà?”

“Sở Lăng, bạn cùng phòng , yêu , sống với bạn trai. Cô dẫn thuê căn hai phòng, bóng đèn, nên tự tìm.”

“Tìm ở ?”

“Trang cộng đồng Thủy Mộc Thanh Hoa.”

“Rồi ở ghép lạ? Nam cũng ?” Tạ Sùng hiểu, ? Không nguy hiểm? Cô quỷ?

hiện tại là , khi ở ghép ưu tiên cùng giới, nếu khác giới là cũng . Cô hỏi: “Anh du học ở ghép? Anh chọn bạn cùng phòng nam nữ? Anh…”

ở ghép. Nhà mua bất động sản ở London.”

Mâu Văn im. Cô nhận để Tạ Sùng hiểu là thể. Anh căn bản hiểu, cách nghĩ khác.

cùng.” Tạ Sùng đột nhiên .

“Gì?”

“Khi cô xem nhà, cùng.” Tạ Sùng , “Đừng một . Hai cô gái cũng . Tình huống hôm nay, nếu nhà giấu hai ba đàn ông lực lưỡng, dù cô là dũng sĩ một Nha Khắc Thạch cũng gặp chuyện, hiểu ?”

“Dũng sĩ một Nha Khắc Thạch?”

Tạ Sùng nhận lỡ miệng, đổi đề tài: “Cô còn viên sữa ? Cho ít, tắc đường ăn.”

“Viên sữa của dũng sĩ một Nha Khắc Thạch ?”

Mâu Văn vung nắm đấm, tượng trưng co tay diễn sợ. Cô nghiêng . Cô nhận thích Tạ Sùng tuyệt đối vì ngoại hình giàu , mà vì con .

Tạ Sùng là .

Những thứ bẩn thỉu đàn ông , Tạ Sùng đều . Anh là ngay thẳng, đường hoàng, rõ ràng.

Cô nhất định nấu bữa ngon cho .

Lần một bàn món “nam bắc đông tây sơn hào hải vị” dung hợp.

gà hầm nấm, cá đù vàng om hành, bạch tuộc xào cay, sứa trộn, khoai tây xào, dưa chuột đập, nấu nồi cơm thơm.

Khi bếp báo tên món, Tạ Sùng gần như vỗ tay. Hôm nay việc, xắn tay áo phụ.

Hồi nhỏ phụ bà nội, bà ngoại, Tạ Sùng ghế gỗ nhỏ để cao hơn bếp. Vừa bóc tỏi nhớ, đột nhiên nghĩ nhiều năm ngày như .

Từ hơn mười tuổi sống một . Dù tiền, nhà hàng Bắc Kinh tùy ý ăn, về nhà ngủ, cứ thế lớn.

Hiện tại, trong bếp , Mâu Văn đang thái khoai tây. Tay d.a.o của cô , lưỡi d.a.o hạ nhanh xuống thớt. Theo tiếng “cạch cạch”, từng sợi khoai tây đều tăm tắp hiện .

Cô tự hào ngắm thành quả: “Tay d.a.o thế cơ mà!”

Cô tự đắc.

Cô lẩm bẩm: “Khoai tây thế , tráng bánh cuốn ăn càng ngon! , tráng bánh!”

Cô vỗ tay tự quyết, thấy Tạ Sùng . Anh hẳn lâu, Mâu Văn cảm giác .

Anh khiến cô căng thẳng, lắp bắp: “Tráng… bánh ăn ?”

Tạ Sùng thu mắt: “Ăn.”

“Thích ?”

“Lâu ăn.”

“Bao lâu?”

“Hai mươi năm?” Tạ Sùng , “Người già mất, ăn bánh nhà tự tráng. Đi ngoài cũng nhớ gọi.” Giọng thấp, trông buồn.

Mâu Văn tới vỗ vai: “Ôi, xin …”

Tạ Sùng .

Mâu Văn như ngọn lửa rực, đốt căn bếp lạnh cùng , nấu chín.

Anh đưa tay xoa tóc Mâu Văn, : “Dũng sĩ.”

Tay dịu dàng. Mâu Văn học ch.ó con nghiêng đầu: “Anh xoa thêm mấy cái, hoặc mát-xa đầu cho ?”

Tạ Sùng lớn, túm cổ áo xách cô xa.

“Cô đừng thuê nhà nữa.” .

Bếp ồn, Mâu Văn , hỏi lớn: “Gì?”

cô đừng thuê nhà nữa.” Tạ Sùng .

 

 

Loading...