Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 23: Tham luyến
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:43
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ nhiều nhà, gần đây cũng một căn. Cô tới ở .” Tạ Sùng như chuyện quá bình thường, giống ở đây viên kẹo, cô cầm ăn !
Mâu Văn viên kẹo bố thí của Tạ Sùng. Cô cảm thấy nếu nhận, tình cảm dành cho sẽ trở nên nhẹ bẫng, mặt cô sẽ giống bông hoa mưa lớn ướt, dù cũng cúi lưng.
Cô thể cúi lưng.
Cô sợ cho cột sống. Già cong sáu mươi độ mà . , cô nhớ một bà cụ ở khu chăn nuôi như .
“Cảm ơn.” Mâu Văn , “ tới. nhất định tự tìm căn nhà phù hợp, như cuộc sống ở Bắc Kinh mới chỉnh.”
“Rồi gặp loại đàn ông ngu ?”
“Cũng thể gặp ông trùm công nghệ tương lai.” Mâu Văn , “Giống A của Sở Lăng.”
“Anh A?”
“, bạn trai Sở Lăng, lợi hại.”
Hôm nay Tạ Sùng liên tục Mâu Văn bạn cùng phòng Sở Lăng và bạn trai. Giờ đại khái : Sở Lăng trưởng nhóm biên tập kênh ở công ty mạng hàng đầu, mơ ước lập chuyên mục văn hóa sức ảnh hưởng; bạn trai A là kỹ sư cùng công ty, nhưng nghiên cứu sâu mô hình dữ liệu lớn, chiếm tiên cơ, sắp đề bạt. Điểm chung của ba là từ nơi nhỏ ai , đ.á.n.h bại “thiên quân vạn mã” thi trường danh tiếng, đổi phận.
Không đúng, Sở Lăng và A sắp đổi phận, Mâu Văn . Đây là nguyên văn cô .
Khi ăn, Mâu Văn : “Chúng đừng chuyện ! Tạ Sùng, ăn ngon ! Hoặc kể công việc, đó còn qua với gian thương Trần ? Hàng ?”
“Ra .” Tạ Sùng , “Cũng gần như đổ xuống sông Hoàng Phố.” Anh đùa. Gian thương Trần cũng lợi hại, mạng lưới ở Mỹ trưởng thành, hàng tuy muộn vẫn bán. Vòng chỉ tính Tạ Sùng thắng nhỏ.
“Vậy tiện hỏi …”
“Hai triệu bốn trăm bảy mươi nghìn.” Tạ Sùng , “Cô định hỏi cái ? kiếm hai triệu bốn trăm bảy mươi nghìn.”
“Wow. Tốt thật, chỉ cần mười lăm năm là kiếm hai triệu bốn trăm bảy mươi nghìn!” Mâu Văn , “ cũng lợi hại.”
Tạ Sùng : “, cô lợi hại, khác cần ba mươi năm, cô ít hơn mười lăm.”
“Giờ bình thường kiếm bao nhiêu .” Mâu Văn , “Vừa tới phòng khám còn bộ dạng .”
Tạ Sùng , nghiêm túc ăn. Cơm Mâu Văn nấu ngon. Anh tò mò cô thiên phú cao, cô trả lời nghiêm túc: “Bởi ăn nhà hàng đắt. Nếu ăn món ngon, về nghiên cứu sẽ tiết kiệm nhiều. Hơn nữa nấu ăn vui!”
“Vậy …” Điện thoại reo, cầm sang phòng bên . Mâu Văn :
“Nhà bạn, cô quen.”
“Đừng tới, cần cô quen.”
“Cô đừng vô lý.”
“…”
Mâu Văn lẻ tẻ, cảm thấy bạn Tạ Sùng thật . Anh kiên nhẫn giải thích với đối phương: và cô bất kỳ quan hệ gì.
“Đám cưới gì? Đám cưới ai?” Tạ Sùng đột nhiên cao giọng, im lặng như c.h.ế.t. Khi , Mâu Văn thấy sắc mặt tệ, giống dòng sông sạch bão đục.
Mâu Văn hỏi chuyện gì ? Cần cô giúp ? Anh , nữa.
Mâu Văn an ủi, bắt đầu. Cô hỏi: “Vừa … thế nào?”
“Xin , quên.” Tạ Sùng đáp. Cánh cửa tới Tạ Sùng đóng. Chính xác là nhốt bên trong, cho ai .
Khi Mâu Văn , Tạ Sùng xuống tiễn. Cô nhặt chiếc lá tặng .
Tạ Sùng , nhét túi áo.
Anh gọi xe, cô lên . Cô lo cho , hạ cửa, thò đầu . Tài xế mắng: “Đầu ! Ý thức gì !”
Tài xế mắng đúng. Mâu Văn vội rụt, qua kính . Anh vẫn đó, nghĩ gì. Cô từng thấy Tạ Sùng như , như cách đến ba, năm cây , thêm một phút sẽ biến mất.
Mâu Văn về, Sở Lăng về. Cô nhắn xem suất đêm, xem xong mới về, đừng lo.
Mâu Văn tớ về , nghỉ chút chạy, chạy xong .
Với Mâu Văn, chạy và là cách giải trí nhất. Không vui, chạy một chút, về , thứ hơn.
Khi chạy, điện thoại reo, lạ. Nghe, bên tiếng thở kỳ quái. Mặt Mâu Văn đỏ bừng, định mắng, đối phương cúp.
Mâu Văn để ý, tiếp tục chạy.
Về nhà nhớ Tạ Sùng, lo nên gọi. Anh , cô hỏi: “Anh chứ? Đỡ ?”
“ , .” Tạ Sùng , “Cảm ơn.”
“Vậy …”
“ thật sự .” Tạ Sùng , “Cô nghỉ sớm, ngủ ngon.”
Tạ Sùng luôn lịch sự, tìm . Dù tâm trạng , vẫn tiễn, gọi xe, điện thoại ngủ ngon.
cô thích lịch sự như , xa.
Anh luôn lúc gần lúc xa, khiến Mâu Văn sờ , nắm.
Cô nhắn: “Anh vui thể với .”
Tạ Sùng trả lời.
Mâu Văn nghĩ: Anh bạn. Anh chiếm chủ động, vui thì bạn, vui thì .
Ngày hôm Mâu Văn gặp khách.
Trước đó cô luôn tiếp xúc ủy quyền, một phụ nữ, phận, trông tháo vát, bảo gọi cô Vương.
Hôm nay cô Vương khách hàng sẽ tới hiện trường, bảo Mâu Văn tự trao đổi yêu cầu.
Mâu Văn tới nơi, nhận cuộc gọi lạ, đối phương hỏi: “Giao dịch ở ?”
“Gì?” Mâu Văn hỏi, “Giao dịch gì?”
Đối phương im một lát, cúp.
Mâu Văn vẫn để ý.
Gọi nhầm nhiều, đôi lúc cô cũng nhận một hai cuộc, thật quan trọng.
Cô Vương hỏi việc , cần giúp ?
Mâu Văn lắc đầu, gọi nhầm.
Cô Vương thì , giới thiệu khách: họ Chử, tên Chử Ngọc Khê, gọi Chử. Anh Chử nghiêm cẩn, cố đừng khách sáo. Cô Vương bụng dặn.
Mâu Văn gặp Chử.
Anh Chử bốn mươi, , gặp Mâu Văn khẽ gật.
Không vì , Mâu Văn sợ.
Làm thiết kế gặp nhiều , nhưng hỏi khách gì, tìm tiền từ . Ở Bắc Kinh, tiền khắp nơi, mỗi đường, tìm hiểu vô dụng. Chỉ là thiên thời địa lợi nhân hòa.
Nhà Chử là biệt thự đơn lập diện tích sử dụng sáu trăm mét vuông, sân cùng kích thước. Anh sửa nội thất cảnh quan sân. Mâu Văn nhận đơn lớn như , sợ , tạm gọi thầy Lâm Vi Sâm hướng dẫn.
Lâm Vi Sâm ngạc nhiên, hỏi đó ủy quyền tình hình khách ? Mâu Văn , em tới mới . Trước chỉ biệt thự sân, địa chỉ cũng tạm đưa.
“Ngân sách? Dự định bao nhiêu?” Lâm Vi Sâm hỏi.
Mâu Văn học giọng Chử: “Không giới hạn .”
Ngân sách giới hạn, ngay cả công ty cô cũng ít gặp.
“Thế , em trao đổi kỹ, nhất ký ý định , chuyện cùng giải quyết.” Lâm Vi Sâm .
“Vâng.”
Mâu Văn cúp, tìm Chử.
Cô thấy đang hồ cá bỏ trong sân, suy nghĩ, tới hỏi: “Anh nuôi cá?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-23-tham-luyen.html.]
“Dễ ? Mùa đông Bắc Kinh, hồ ngoài sân.”
“Đương nhiên, chỉ là giá thấp.” Mâu Văn , “Nuôi loại cá nào cũng ảnh hưởng. Đừng Bắc Kinh, giờ quê Nha Khắc Thạch hồ cá ngoài trời về kỹ thuật cũng .”
Người ủy quyền cô Vương lộ thông tin, nhưng Mâu Văn từng cô Chử từ Hải Lạp Nhĩ về… công tác, du lịch thăm họ.
Mâu Văn cược.
Cô cược Chử là đồng hương Nội Mông.
Anh Chử cô: “Cô là Nha Khắc Thạch?”
“Vâng!” Mâu Văn vui, “Anh Nha Khắc Thạch ? Người thật sự nhiều!”
Anh Chử , trả lời, nhưng hỏi chuyện khác, như nghiệp trường nào, bao tuổi, cảm nhận Bắc Kinh.
Mâu Văn tự ti kiêu, thi với điểm ngành kiến trúc Đại học Thiên Tân, nghiệp vì kiếm nhiều tới công ty thiết kế. Cô thi khỏi nơi nhỏ khó lắm, mới thấy đại học chỉ là bắt đầu khó khăn. May cô , khách phục vụ đều hài lòng.
Mâu Văn quân bài cho Chử xem. Ngân sách như theo quy định nhà thiết kế cao cấp nhận. Lần rơi tới cô thật sự vì quá kín đáo.
Mâu Văn tính sơ, nếu đơn thật sự thuộc cô, ít nhất nhận hai trăm năm mươi nghìn thưởng.
Ít nhất hai trăm năm mươi nghìn, dường như đỉnh.
Mâu Văn cần tiền.
Cô đổi xe cho bố, thuê nhà, mua đồ điện tử, để tiền học hỏi. Mỗi kế hoạch liên quan tiền. Hai trăm năm mươi nghìn như bánh từ trời.
Anh Chử từ đầu nhiều, lời ít, với Mâu Văn chỉ thẳng , thỉnh thoảng cô nhưng chỉ mắt, tuyệt đối nơi khác.
Mâu Văn cảm thấy lòng sâu như biển, trực giác khác tên ch.ó con .
Khi , nhờ cô Vương bảo Mâu Văn về chờ. Cô về công ty, thấy Lâm Vi Sâm .
Anh thấy cô liền hỏi chuyện Chử. Mâu Văn kể hết. Lâm Vi Sâm em bàn giao, khách chắc phức tạp, để mất đáng tiếc. Cuối cùng chia một phần thưởng.
“Không .” Mâu Văn dứt khoát, “Là của em thì của em, em năng lực theo.”
“Có tự tin?” Lâm Vi Sâm hỏi.
“Có.”
“Vậy cố lên.” Anh nữa, tan .
Mâu Văn thở phào. Điện thoại reo, bên hỏi: “Bao nhiêu tiền? Qua đêm ?”
“Ý gì?” Mâu Văn , “ nhận mấy cuộc như .”
“Cô nghề đó?”
“Nghề nào?”
“Giả thanh cao!” Đối phương khó hiểu cúp.
Mâu Văn thấy đúng, gọi hỏi: “Tại ?”
“Cô tự đăng, thật cô xinh, bao nhiêu?”
“Ngậm cái miệng thối!”
Mâu Văn giận cúp.
Cô nghĩ nửa ngày vì . Lên mạng tìm, cuối cùng thấy liên hệ của một trang, đăng bằng hình thức ám hiệu kín. Ảnh giả, đại ý cô đang mời khách.
Mời khách.
Mâu Văn sợ.
Nhất thời xử lý, theo bản năng gọi Tạ Sùng. Nghe máy , máy , cô niệm. .
Đã đêm khuya, điện thoại “oanh tạc”.
Lần đầu Mâu Văn thấy cuộc gọi chen như đàn, cái nối cái . Cảm giác như quỷ đói mở miệng m.á.u nuốt sống.
Cô thật sự , cuối cùng báo cảnh sát.
Mâu Văn còn nhớ khi ở ký túc tập thể, vì đàn ông tâm thần phô bày thể cô từng báo. Lúc đối tượng là thật tồn tại. Bây giờ đối tượng hư vô, bên ai.
Cơ thể kiệt sức, tinh thần nhạy bất thường, luôn mở mắt, chờ kết quả.
Sở Lăng chờ cùng.
Để an ủi, Sở Lăng : “Mâu Văn, đợi tớ chuyên đề cho nhé? An mạng của phụ nữ.”
“Cậu định lấy gì điểm ?” Mâu Văn hỏi.
Sở Lăng nghĩ: “Lấy cuộc điện thoại gọi .”
Cô chỉ máy. Tình hình thật sự ai gọi . Ban ngày cảnh sát khuyên đổi , bởi dù trang xóa bài, cá nhân công khai, còn phiền.
“Người gì ba tháng đổi hai ?” Mâu Văn chỉ , “Chỉ đại tài như tớ!”
Sở Lăng cạnh ôm vai: “Mâu Văn, ? Có nếu một thời gian đặc biệt xui, nhất định chuyện lớn chờ, năng lượng phận bảo .”
Mâu Văn vui: “, Sở Lăng, tớ chuyện . Tớ sắp khách cực cực cực lớn!”
“Lớn cỡ nào?”
“Loại ngân sách giới hạn, cảnh quan hồ cá trong sân, nuôi cá đắt. Sân cực lớn.”
“Trời ơi, ông gì?”
Mâu Văn lắc: “Không . Trông nghiêm, kín, ủy quyền cũng kín. Họ công việc.” Cô bí mật: “Nếu khách ký thuận lợi, tớ ít nhất hai trăm năm mươi nghìn thưởng…”
“Nhiều ?” Sở Lăng sốc.
Mâu Văn bẻ ngón tính: “Cậu xem, cấp tớ thấp, tất cả theo thấp nhất: mười lăm phần trăm phí thiết kế, một phẩy năm phần trăm hoa hồng vật liệu công trình, một phần trăm sản phẩm…”
Nói một lúc, cô hưng phấn: “Nếu tháng nào cũng một Chử bao! Không, mỗi quý một là đủ!”
Sở Lăng cũng vui. Hai nắm tay nhảy điệu chúc mừng, chỉ là vòng loạn.
Tạ Sùng từng gọi nhưng gọi , say. Anh ít say, hôm đó say bí tỉ.
Hơn ba giờ, điện thoại Mâu Văn yên. Cô vẫn nghiên cứu nhà Chử, lúc thấy cuộc gọi Tạ Sùng.
Cô nhớ vui, chạy nhà vệ sinh .
Bên Tạ Sùng ồn. Cô hét: “Tạ Sùng, đó ?”
Không đáp. Cô mơ hồ : “Tạ Sùng, đừng buồn. Mày tùy tiện tìm một cô, thích mày nhiều…”
Mâu Văn nhận điện thoại vô tình gọi. đời trùng hợp đau lòng ?
Cô tiếp, dứt khoát cúp.
Tối hôm , cảnh sát tìm đăng, là cô xem nhà.
Cô hỏi vì ?
Hắn : Đều lăn lộn Bắc Kinh, cô cao cấp hơn bao nhiêu? Đều thuê, cô chỉ hơn, cuối cùng chẳng phiêu bạt? Dựa mắng ? Dựa ngủ với đàn ông Bắc Kinh ? Cô rẻ quá…
Mâu Văn thấy ở bờ sụp đổ, gì vô nghĩa. Cô nhờ cảnh sát xử lý theo quy định, dây dưa. Cô thời gian, tâm ứng phó Chử từ trời.
Cô khuyên đổi . Lần vẫn báo Tạ Sùng, cũng tìm.
Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng cũng trong giai đoạn hỗn độn. Dù thích, cô sức ứng phó cảm xúc của . Cô nhiều việc quan trọng, liên quan sinh tồn.
Và cô nghĩ: Không thể để Tạ Sùng chiếm chủ động nữa. Anh để ý .
để ý .