Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 24: Tham luyến
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:44
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng gặp chồng của Tưởng Vu đầu tiên tại lễ cưới.
Đó là một ngoài sức tưởng tượng của .
Người đàn ông gầy rắn, da ngăm đen, , trong tay chẳng gì. Nhẫn cưới tặng Tưởng Vu chỉ là một chiếc vòng bạc giá mười tệ, ngoài còn gì khác. Anh huấn luyện viên thể thao mạo hiểm, trượt tuyết, lướt sóng, cưỡi ngựa, nhảy dù, thỉnh thoảng còn chụp ảnh du lịch. Tùy tâm trạng mà phiêu bạt khắp thế giới, nghèo khó nhưng tự do.
Anh bất kỳ đàn ông nào từng theo đuổi Tưởng Vu, gã xe sang, cũng chẳng nghệ sĩ. Chỉ là một cô gặp bên bờ biển, ngay ngày hôm quyết định kết hôn.
Tạ Sùng hiểu.
Anh hiểu vì Tưởng Vu đối xử với bản như thế, cứ như cô mối thù sâu nặng với chính .
Tiền Tụng cũng hiểu.
Tiền Tụng đàn ông , lén với Tạ Sùng: “Gã đó c.ắ.n t.h.u.ố.c đấy chứ? Sao trông kỳ quái thế? Như khỉ !”
Thật đàn ông , ngoại hình nam tính. Đôi mắt to dữ dằn in khuôn mặt góc cạnh, đôi môi mỏng lúc nào cũng mím chặt.
Tưởng Vu hỏi Tạ Sùng thấy thế nào. Tạ Sùng cô thích là . Tưởng Vu khẽ , vô cùng thích . Cô cảm thấy chồng khác Tạ Sùng, Tạ Sùng quá lịch sự, giống một giả. Chồng cô lịch sự, điên cuồng.
Đám cưới của họ gần như thể gọi là đám cưới. Chỉ bao một quán bar nhỏ, hơn mười bạn uống rượu. Người đàn ông mấy “bạn bè đắn”, đều là đồng nghiệp của , cũng là những kẻ mê thể thao mạo hiểm.
Ban đầu Tạ Sùng uống, chỉ lặng lẽ đó cảnh náo nhiệt mắt, nhớ tới cha Tưởng Vu.
Mùa hè năm 1998, trường đua ngựa xảy hỏa hoạn. Cha Tưởng Vu kéo họ khỏi trường đua, đó cứu ngựa thì cột nhà đổ trúng, bỏng diện rộng, viện nửa năm. Sau ông việc ở trường đua, nhưng vì khuôn mặt biến dạng do bỏng, sợ dọa trẻ con nên chuyển sang công việc chăm sóc ngựa.
Mùa hè năm 2004, cha Tưởng Vu dắt ngựa suối uống nước, may trượt chân rơi xuống.
Có đó tai nạn, nhưng mất, gì cũng chỉ là suy đoán.
Năm 2006, Tưởng Vu tìm công việc dắt ngựa ở Tân Cương rời Bắc Kinh.
Năm 1998, Tạ Sùng còn học cưỡi ngựa, nhưng khi chẳng nơi nào để ăn cơm. Có lúc nhà hàng, sẽ tới trường đua, trong ký túc xá. Ngày xảy hỏa hoạn, Tưởng Vu nấu thịt cừu kho cho .
Mẹ Tưởng Vu tới dự đám cưới của con gái, cũng thể Tưởng Vu vốn hề với bà.
Tiền Tụng cũng uống rượu.
Cậu mấy bạn của chồng Tưởng Vu mà bực . Đám như lũ điên, nhảy nhót tưng bừng khắp nơi.
“Thứ ngu xuẩn gì .” Tiền Tụng chỉ thiếu điều nhổ một bãi nước bọt. Động tác một trong nhóm thấy. Gã hiệu, dẫn những khác tới tìm Tiền Tụng đấu rượu. Tiền Tụng uống, liền : Bạn của Tưởng Vu cũng chẳng gì.
Tiền Tụng thì nổi nóng, còn giả bộ cháu ngoan cái gì nữa, uống thì uống. Tạ Sùng ngăn , hành động theo cảm tính, nhưng chồng Tưởng Vu : “Uống một ly , để tin các thật lòng chúc phúc cho Tưởng Vu.”
Tiền Tụng đẩy lên thế thể lui. Mấy bạn từng học cưỡi ngựa cùng họ cũng nhập cuộc, bắt đầu uống với đối phương. Chồng Tưởng Vu cứ chằm chằm Tạ Sùng. Tạ Sùng uống thì bọn họ cứ ép Tiền Tụng. Thấy sắp đ.á.n.h đến nơi, Tạ Sùng bưng ly rượu lên.
Là vì Tiền Tụng.
Cũng là để phá hỏng đám cưới của Tưởng Vu.
Tạ Sùng nghĩ, huấn luyện viên Tưởng như , nếu trời linh mà đám cưới con gái thằng nhóc hỗn láo từng cứu phá hỏng, chắc ông sẽ đau lòng lắm. Coi như báo ân .
Một khi nâng ly, đám liền chịu buông tha, liên tục ép uống. Chồng Tưởng Vu dường như thù với Tạ Sùng, ngoài miệng xưng gọi em, lưng hiệu cho khác chuốc . Nhìn tình hình , Tạ Sùng hiểu tình bạn giữa Tưởng Vu và nhóm bạn học cưỡi ngựa đến hồi kết. Chồng cô sẽ cô qua với họ nữa. Trong lòng khó chịu.
Tưởng Vu cần gì đến mức .
vẫn thản nhiên uống rượu.
Hơn ba giờ sáng, cảnh tượng hỗn loạn. Anh lấy điện thoại , ngoài gọi điện. Cuộc gọi còn thực hiện, Tiền Tụng giật mất điện thoại. Tiền Tụng đời bao phụ nữ thích mày…
Tạ Sùng bò dậy khỏi ghế sofa, ngăn Tiền Tụng : “Không , như thế…”
“Vậy là thế nào?” Tiền Tụng cũng say . “Rốt cuộc là thế nào?”
“Tao…” Tạ Sùng uống đến buồn nôn, cuối cùng mới một câu chỉnh: “Tao thấy Tưởng Vu thật đáng tiếc.”
“Đáng tiếc…”
Bằng chút lý trí cuối cùng, Tạ Sùng đưa đám bạn học cưỡi ngựa khỏi quán bar.
Đêm đông Bắc Kinh cứ thế bất ngờ ập tới.
Mùa đông tiêu điều, gió rét thấu xương. Họ cúi nôn bên thùng rác. Mấy bạn hỏi Tạ Sùng tại cho bọn họ xử đám , một lũ ngu xuẩn.
Tạ Sùng : “Huấn luyện viên Tưởng sẽ vui.”
Mọi liền im lặng, cuối cùng ai về nhà nấy.
Tiền Tụng gào lên đòi đến nhà Tạ Sùng ngủ. Cuối cùng hai về bằng cách nào, Tạ Sùng còn ấn tượng.
Hôm ngủ thẳng đến trưa. Lúc mở mắt, lờ mờ nhớ Mâu Văn từng gọi điện, bèn gọi nhưng máy báo tắt. Anh kiểm tra lịch sử cuộc gọi, phát hiện đêm qua gọi cho cô năm sáu , cuộc cuối cùng còn kết nối.
Ba giờ sáng, nhớ từng thực hiện cuộc gọi . Anh đ.á.n.h thức Tiền Tụng để hỏi, Tiền Tụng cũng mơ hồ.
Ba Đồ Lỗ gì chứ, Ba Đồ Lỗ là cái gì, nửa đêm mày gọi cho Ba Đồ Lỗ gì? Không chuyện đó. Tiền Tụng như .
Tạ Sùng dậy thu dọn hành lý, chuẩn tới Hồng Kông tham dự một buổi đấu giá.
Tạ Sùng từng mời dự vài cuộc đấu giá, nhưng tự giá mà chỉ khác giơ bảng, đơn thuần tới mở mang tầm mắt. Anh lấy nhiều cảm hứng từ các món đồ đấu giá, trở về tự tay phác thảo, đưa đến nhà máy, lo trọn một dây chuyền từ thiết kế đến sản xuất.
Lần khác, Vương Tiên Hạc bỏ tiền mời . Anh là khách hàng lớn của văn phòng luật sư Vương Tiên Hạc, mỗi năm trả cho cô ít tiền. Lần , Vương Tiên Hạc Sotheby’s sắp đấu giá một món đồ sứ, chủ của cô nhờ tìm tới xem giúp. Trong khách hàng của Vương Tiên Hạc cũng nhà sưu tầm và nghệ sĩ thực thụ, nhưng cô cảm thấy Tạ Sùng, “ thuộc về bên nào”, thích hợp nhất, nên nhờ xem giúp.
Khó khăn lắm mới cơ hội thu hồi chút tiền từ Vương Tiên Hạc, Tạ Sùng mở miệng đòi một trăm nghìn tệ, còn ở khách sạn Four Seasons lâu đời. Vương Tiên Hạc đành bất lực đồng ý.
Thu dọn hành lý xong, Tạ Sùng gọi cho Mâu Văn nhưng vẫn liên lạc . Anh lờ mờ cảm thấy cô gặp chuyện gì đó, quyết định tới công ty tìm cô. Đến cửa công ty, gặp Lâm Vi Sâm, tiện thể trò chuyện vài câu hỏi tình hình của cô trợ lý nhỏ Mâu Văn. Lâm Vi Sâm cô liều mạng, hôm nay đo nhà, hỏi Tạ Sùng tìm cô .
Tạ Sùng thấy vẻ tò mò thoáng qua trong mắt Lâm Vi Sâm, bèn tìm, với cô . Có bạn bè cần sửa nhà, sẽ giới thiệu cho nhà thiết kế Lâm. Nói xong rời .
Còn Mâu Văn khi tất thủ tục đổi điện thoại thì về văn phòng tiếp tục vật lộn với “ Chử”. Tiểu Cố ngoài về họp, thấy đầu cô gần như chui màn hình máy tính, liền tới lưng bóp vai cho cô, bảo cô nghỉ một lát.
Mâu Văn thấy Tiểu Cố vui, bèn nhỏ giọng hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Tiểu Cố ghé tai cô : “Bị trừ hiệu suất .”
“Tại ?”
“Tháng con chị ốm, chị xin nghỉ, công ty trừ tiền chuyên cần.” Tiểu Cố .
“Không đúng, chị đổi ca mà, đó chẳng bù ?” Mâu Văn . “Tại vẫn trừ?”
“Ông chủ nếu ai cũng như , đổi ca thế nào thì đổi, trật tự sẽ loạn.” Tiểu Cố thở dài. “Không , chỉ trừ bốn trăm năm mươi tệ.”
“Ông chủ nào? Chẳng thầy em quyết định ?” Mâu Văn . “Trước đây thầy em xin nghỉ, em … trừ chuyên cần.”
“Có trừ em ?” Tiểu Cố véo Mâu Văn. “Đừng lo chuyện bao đồng. Em quên công ty yêu cầu bảo mật bảng lương ?”
Mâu Văn tức giận, Tiểu Cố liền với cô: “Đừng tức chị, em tự chú ý là . Chính sách quản lý của công ty ngày nào cũng đổi, em cẩn thận.”
“Vâng.” Mâu Văn . “Em mời chị ăn cơm, chúng ăn món ngon. Không buồn nữa.”
“Ăn Haidilao.”
“Được!” Mâu Văn vui vẻ đồng ý.
Ngày hôm cô tới hiện trường, gặp Chử và cô Vương.
Cô Vương khẽ với Mâu Văn: “Anh Chử tìm công ty thiết kế nào khác.”
Mâu Văn ngạc nhiên: “Tại ? Trước đây chẳng sẽ cho nhiều bên cùng lên phương án ?”
Cô Vương : “Anh Chử , ở Bắc Kinh gặp một đồng hương nhỏ dễ.” Sau đó cô bối rối. “Cô cũng là Nha Khắc Thạch ?”
Mâu Văn : “ , cũng là Nha Khắc Thạch.”
Cô Vương dường như hiểu.
Cô gái mắt quá thông minh. Không một tiếng động đ.á.n.h lá bài “đồng hương”, dựng một bức tường ngăn bộ đối thủ cạnh tranh ở bên ngoài. Cô Vương từng trải rộng, chuẩn, lúc cảm thấy cô gái mắt hề đơn giản.
Ánh mắt cô sáng ngời, đầu óc linh hoạt, một dã tâm mọc cánh, chuẩn vỗ cánh bay lên trời.
Cô Vương ghét như , bởi chính cô cũng là một như thế.
“Cố lên nhé, cô bé Nha Khắc Thạch.” Cô Vương trêu cô. “Cô thể chuyện thêm với Chử về yêu cầu của . Nếu vấn đề gì lớn, tháng Mười Hai thể ký hợp đồng chính thức.”
“Tốt quá! Cảm ơn chị.”
Mâu Văn tìm Chử Ngọc Khê.
Chử Ngọc Khê đang khu đất trống, từng bước như đang đo đạc điều gì. Thấy Mâu Văn, hỏi: “Bây giờ ở khu chăn nuôi còn nhiều ngựa ?”
Nhắc đến khu chăn nuôi là Mâu Văn vui hẳn. Cô chạy tới mặt Chử Ngọc Khê, kể cho ngựa ở đó lợi hại thế nào, chăn nuôi tình cảm sâu sắc với ngựa , bây giờ vẫn cưỡi ngựa phố. Trên đường phố Nha Khắc Thạch thường xuyên thể thấy chăn nuôi cưỡi ngựa.
Chử Ngọc Khê gật đầu.
“Ông là chăn nuôi.” Chử Ngọc Khê . “ năm tuổi rời khỏi đó, còn nhớ rõ chuyện . cũng tìm thấy họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-24-tham-luyen.html.]
“Nếu Chử , hoặc tìm ai, thể với . Bố là thông thạo Nha Khắc Thạch, lái chiếc xe nhỏ của khắp Hô Luân Bối Nhĩ và Đại Hưng An Lĩnh, quen nhiều .” Mâu Văn . “Quán bánh bao của cũng là một điểm thu thập tin tức.”
“Được. Nếu tìm.” Chử Ngọc Khê tiếp tục đo đạc mặt đất. Mâu Văn cẩn thận hỏi: “Anh… trồng rau ?”
Chử Ngọc Khê Mâu Văn một cái nhưng trả lời.
Thế là Mâu Văn yên lặng đó, chờ Chử Ngọc Khê chuyện. Trực giác mách bảo cô rằng việc lên tiếng tuyệt đối vì kiêu ngạo, mà vì đang chìm sâu suy nghĩ. Lần Mâu Văn còn sợ Chử Ngọc Khê đến .
Lúc chia tay, cô xin cô Vương địa chỉ. Sau khi về công ty, cô gửi đặc sản quê nhà tới, nhờ cô chia sẻ với Chử Ngọc Khê.
Chử Ngọc Khê chủ động gọi cho cô một để cảm ơn món quà quê nhà. Trong điện thoại : nhớ cảnh mấy tuổi uống sữa ở khu chăn nuôi. Cảm ơn nhà thiết kế Mâu giúp nhớ về tuổi thơ.
Mâu Văn chân thành : “ mới đến Bắc Kinh, gặp ít chuyện vui. Mỗi khi vui, ăn một ít đặc sản quê nhà, sẽ vui trở .” Như thể quê hương luôn phía cô.
Chử Ngọc Khê : “Vậy thì cảm ơn. Đợi tháng Mười Hai khoản tiền của về, chúng thể ký hợp đồng và thanh toán đợt đầu.”
“Cảm ơn Chử, vội, sẽ việc thật .”
Cô quả thật bận rộn suốt mấy ngày.
Thỉnh thoảng cô sẽ nhớ tới Tạ Sùng, lấy điện thoại , ngón tay đặt của , gọi. ngay đó úp điện thoại xuống mặt bàn.
Mâu Văn phát hiện nỗi nhớ thể kiểm soát.
Cô thể sắp xếp thật nhiều việc khác, để xoay như con , như Tạ Sùng sẽ cô hất đầu.
Một ngày đầu tháng Mười Hai, cô tăng ca về nhà, thấy một bóng dáng quen thuộc cửa.
Mâu Văn chỉ cần liếc qua cũng nhận đó là Tạ Sùng.
Tạ Sùng gốc cây cửa tòa nhà chờ cô. Ngày đông tiêu điều, chiếc khăn quàng màu xám khói của trở thành sắc màu nổi bật duy nhất trong đêm.
Mâu Văn nghĩ, Tạ Sùng thời gian tới bạn với . lúc , cô còn khát vọng mãnh liệt chủ động bước thế giới của .
Cô tới : “Tạ Sùng, lâu gặp.”
“Khoảng một tháng.” Tạ Sùng . “ công tác, tới Hồng Kông, Tokyo và London.”
Có lẽ Mâu Văn đổi , nhưng báo cho , cũng liên lạc. Anh từng gọi cho cô vài nhưng đều kết nối . Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn là một kỳ lạ, thường xuyên mà chủ động báo cho khác, giống như ở Bắc Kinh ai cô giữ liên lạc lâu dài.
“Thế nào? Thuận lợi chứ?” Mâu Văn hỏi.
“Cũng .” Tạ Sùng lấy một chiếc túi treo cành cây xuống, đưa cho cô. “Quà mang về.”
“Ồ, cảm ơn.” Mâu Văn nhận lấy, Tạ Sùng.
“Tối khi , cô gọi cho . Sau đó gọi thì . Hôm cô gặp chuyện gì ?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn suy nghĩ lắc đầu: “Không, vô tình bấm nhầm. Có chuyện thì gọi .”
“Cô mất điện thoại?”
“Lần mất. Lần là đổi .” Mâu Văn đáp. cô giải thích thêm, cảm thấy Tạ Sùng hẳn sẽ để tâm.
Bàn tay Tạ Sùng đặt trong túi áo khoác lâu, cuối cùng lấy điện thoại đưa cho Mâu Văn, bảo cô nhập thông tin liên lạc mới.
“Ơ?” Mâu Văn trêu . “Chẳng một là nhớ ? cho là .”
“Không cần nhớ của cô nữa, dù vài ngày cô cũng sẽ đổi.”
Mâu Văn gật đầu, nhập mới điện thoại Tạ Sùng. Anh cất điện thoại, : “Có chuyện thì thường xuyên liên lạc.” Rồi rời .
Mâu Văn về nhà, mở túi quà Tạ Sùng tặng.
Khăn quàng cashmere từ London, bánh Shiroi Koibito của Nhật Bản và bánh bướm từ Hồng Kông. Món nào cũng . Cô thấy chính giữa hộp thiếc bánh Shiroi Koibito là tranh màu nước một chú cừu nhỏ đồng cỏ, cảm thấy .
Sở Lăng về, cô khoe với bạn: “Sở Lăng, xem, hộp bánh ‘Người tình trắng’ là quê tớ đấy.”
“Đặt riêng mà!” Sở Lăng . “Nhìn là đặt tại chỗ.”
“Hả?”
Sở Lăng , mở máy tính tìm hình dáng nguyên bản cho cô xem. Mâu Văn ôm chiếc hộp thiếc, nghĩ, hóa trong hành trình công tác dài đằng đẵng, Tạ Sùng cũng một hai khoảnh khắc nhớ tới .
Anh cũng từng nhớ tới cô.
Ba ngày , Mâu Văn quàng chiếc khăn cashmere Tạ Sùng tặng tới công ty. Hôm tâm trạng cô , bởi Chử sẽ tới ký hợp đồng dịch vụ, thanh toán năm mươi nghìn tệ. Sau khi phương án trang trí cuối cùng xác nhận, sẽ tiếp tục thanh toán theo từng đợt.
Trên đường, Mâu Văn nhận điện thoại của một khách hàng, đường ống nước và sưởi trong nhà sai, bảo cô tới hiện trường xem. Mâu Văn đồng ý. Cô giờ, vẫn còn kịp nên tới chỗ khách hàng . May mà chỉ là một phen hú vía, vấn đề gì, khách hàng nhầm bản vẽ. Khi cô vội vã trở công ty, phòng họp trống .
Cô gọi cho cô Vương, đối phương hợp đồng ký xong, mong chờ hợp tác.
Mâu Văn cảm thấy , tìm đồng nghiệp lấy hợp đồng, thấy trong điều khoản bổ sung ghi nhà thiết kế chính là: Lâm Vi Sâm.
Mâu Văn hiểu, trực tiếp tìm Lâm Vi Sâm.
Lâm Vi Sâm với cô: “Anh Chử là khách hàng thực lực, em thiết kế chính thì kinh nghiệm còn non. Công ty sẽ trích cho em mười phần trăm tiền thưởng dịch vụ, những việc khác em cần quan tâm.”
Mâu Văn sững sờ.
Trước đây cô thường Sở Lăng kể về những thủ đoạn ngầm trong công ty họ. Khi cô còn ghê tởm quá, thể như ? Không ngờ chẳng bao lâu , chính gặp chuyện còn ghê tởm hơn: cướp trắng.
Cướp trắng mà còn đường hoàng đến .
Lâm Vi Sâm lúc : “Văn Văn, thầy dẫn em từ lúc thực tập. Thầy em năng lực, nhưng hiện giờ em thật sự đủ sức phục vụ một khách hàng lớn như . Lần cuối thầy dẫn em, đỡ em lên ngựa, em sẽ xuất sư.”
“Cảm ơn thầy. Nếu , em thiết kế chính, thầy hướng dẫn, em chia cho thầy mười phần trăm tiền thưởng, ? Thầy, em mới tới Bắc Kinh, cần khoản tiền .”
“Nếu em hỏng khách hàng thì chẳng còn gì cả!” Lâm Vi Sâm . “Thầy là vì cho em. Nếu em cảm thấy thầy sai, thể tìm ông chủ trao đổi.”
Mâu Văn hiểu . Bọn họ dám như nghĩa là thông đồng với . Họ chỉ bắt nạt cô ở Bắc Kinh gì trong tay, cho dù chịu uất ức ngút trời cũng sẽ mà nuốt xuống.
, họ đoán đúng. Mâu Văn mỉm : “Vậy vất vả cho thầy . Nếu , thầy chia thêm cho em một ít tiền thưởng nhé.”
Mâu Văn bước khỏi công ty, suýt cơn gió lớn hất ngã.
Đêm đông Bắc Kinh nổi cuồng phong. Biển quảng cáo lật tung, để lộ mặt ; cành cây gió bẻ gãy, cuốn lên trời rơi xuống mắc ở một nơi nào đó; túi ni-lông cuối cùng cũng tự do, bay lượn giữa trung; đường còn ngẩng cao đầu bước nhanh mà đều khom lưng ôm vai, chật vật tiến về phía .
Gió lớn lật tung một lớp mặt nạ của Bắc Kinh.
Tất cả đều trở nên nhếch nhác.
Mâu Văn từ nhỏ hiếu thắng. Người khác cướp đồ của cô, cô sẽ giành ; thích thứ gì, cô sẽ cố gắng đạt . Cô từng chịu thiệt mà lên tiếng, vì thế cũng món thiệt thòi câm lặng là thứ khó nuốt nhất.
Bây giờ cô .
Cô ngược gió bước trong đêm cuồng phong, cố hất bỏ cảm giác ghê tởm vì bắt nạt. Không , cô thể cứ thế bỏ qua.
Tạ Sùng gọi cho cô đúng lúc . Mâu Văn tiện tay ngắt máy, , cũng chuyện với bất kỳ ai. Cô dừng chân, trong gió rét một lúc. Trong khoảnh khắc , trong đầu cô hiện lên hàng ngàn hàng vạn ý nghĩ, mỗi ý nghĩ đều là đường lui và hướng tiến mà cô chọn.
Cô gọi cho Tạ Sùng.
Tạ Sùng thấy tiếng gió lớn trong điện thoại, hỏi: “Cô đang ở ?”
“ đói, ăn gì đó.” Mâu Văn . “ thể tới nhà ăn một chút ? Nhà đồ ăn chứ? tự nấu cũng .”
Giọng cô khàn, giống như đang cố đè nén điều gì. Tạ Sùng lo cô gặp chuyện, bèn : “Được. tới đón cô.”
“Không cần. tự tới.”
Mâu Văn gọi taxi, một việc hiếm khi cô chủ động .
Chiếc taxi chạy thẳng về phía Vạn Liễu, Mâu Văn luôn ngoài cửa sổ. Trong lòng cô giằng co ngừng. Khi xuống xe, cô gió thổi lạnh đến rùng .
Cô nghĩ, nếu nhất định một chiến thắng, tại đó thể là ? Tại chiến thắng thể là cô?
Cô nhấn chuông nhà Tạ Sùng. Khoảnh khắc mở cửa, cô lập tức bước lên hôn !
Đầu óc Tạ Sùng nổ tung trong nháy mắt, cuồng phong ngoài cửa như cũng cuốn tung thế giới của . Anh ôm chặt Mâu Văn lòng, vội vã đáp nụ hôn của cô.
Cô dường như hối hận, thể lùi về . Anh đưa tay giữ gáy cô, ghim cả cô lên cửa, luồn lưỡi miệng cô.
Hoảng loạn, bối rối, vụng về, lỗ mãng, theo ý chí mà hôn cô, hỏi vì cô như . Hơi thở cạn kiệt, hai gò má áp sát thở dốc, nghiêng đầu ngậm lấy môi cô.
Trong lòng Mâu Văn dòng nước cuồn cuộn cùng những tiếng gào thét, tất cả đều trào lên . Cô chuyện gì sai!
“Làm bạn cũng .” Mâu Văn ôm cổ Tạ Sùng, : “Làm bạn cũng .”
“Chỉ cần là .” Cô lẩm bẩm.
trong lời cô thiếu vài phần chân thành.
Chính cô , thì .