Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 25: Họ
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:46
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trưởng thành, lòng thật của con trở thành thứ khó tìm nhất đời. Nó gần như bao giờ xuất hiện bằng dáng vẻ vốn , mà khoác hết lớp áo đến lớp áo khác, trang điểm thành một vật khổng lồ. Người khác lột từng lớp áo, từng món trang sức , cuối cùng mới thấy “lòng thật” bên trong hóa chỉ “một chút xíu”.
Lòng thật của Mâu Văn khoác thêm một lớp áo, khiến cô trông “mạnh mẽ” hơn đôi chút.
cô cũng cảm nhận rung động chân thực. Nụ hôn kéo dài, mãnh liệt giống một miếng sô-cô-la độ ngọt một trăm phần trăm. Cô ngậm trong miệng, nó tan , đường huyết tăng lên, đầu óc choáng váng.
Có thứ gì đó đang chạm cô. Cô cảm thấy khác thường, ngơ ngác đưa tay giữa hai định tách , Tạ Sùng khẽ rên, cong , nắm cổ tay cô kéo sang bên cạnh. Những ngón tay trượt xuống, lượt đan kẽ tay cô, ghì chặt bàn tay cô lên cửa.
Mâu Văn thể cử động, chỉ thể để mặc áp .
thêm gì, chỉ cúi đầu hõm cổ cô, giữ cơ thể cách cô một .
“Xin .” Anh . “ cố ý cứng lên.”
“Cái gì?” Mâu Văn rõ. “Cái gì cứng?”
Câu hỏi thật sự khó Tạ Sùng. Anh thẳng lên, mặt cô, cô nghiêm túc đang đùa. cô thật sự chờ trả lời: “Cái gì cứng?” Cô hỏi.
“Cứng miệng.” Tạ Sùng buông tay cô, hỏi: “Trường học ở Nha Khắc Thạch dạy sinh lý vệ sinh ?”
“Có chứ.” Mâu Văn . “Trường nào mà chẳng dạy?”
“Lúc học môn đó, cô tới khu chăn nuôi thả cừu ?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn đột nhiên hiểu đang gì.
Cô mím môi, tự nhiên ngoài cửa sổ. Bên ngoài tối đen, chỉ tiếng gió gào rít.
Ánh mắt Tạ Sùng dò xét cô. Anh cô xảy chuyện gì. Anh càng lúc càng hiểu cô. Vốn dĩ cô là một rõ ràng, chân thật, ít nhất vẫn nghĩ như , nhưng bây giờ cảm thấy lầm.
Mâu Văn đối diện với ánh mắt , thẳng thắn đến . Cô hiểu vì thể chịu đựng bạn với , như thể chỉ cần cô điều cầu ở thì tình cảm của cô sẽ trở nên đáng một đồng.
Không , như . Chính vì mong cầu, tình cảm của cô mới càng giá trị, càng chân thật. Cô thi nhân ca tụng tình yêu, dù xung quanh một ngọn cỏ vẫn thể ngâm nên một bài thơ bất hủ. Cô như . Nếu xung quanh một ngọn cỏ, cô chỉ nghĩ cách để sống sót tiên.
“Tạ Sùng, thích ? Có thích ?” Mâu Văn câu trả lời của . Cho dù là giả cũng , cô mong thích cô.
Tạ Sùng trả lời, chỉ cô thật sâu. Linh hồn kiêu hãnh, đầy tự trọng của cho phép đáp khi xác nhận Mâu Văn thật lòng thích . Anh tin cô thích .
Cô sẽ chạy về phía ngay khoảnh khắc thấy , nhưng khi rời quên mất . Tạ Sùng thích thứ tình cảm hư vô mờ mịt như . Anh thích những thứ thực tế, thấy , chạm ; thích sự chắc chắn, cần đoán.
“Không , thích cũng .” Bàn tay Mâu Văn đặt n.g.ự.c , cô mệt mỏi tựa mặt lên vai . Hôm nay cô quá mệt, chút sức lực cuối cùng cũng cạn.
“Tạ Sùng, thể ôm một lát ? Chỉ một lát thôi.” Mâu Văn . “Hôm nay vui lắm.”
“Cô ?” Tạ Sùng hỏi.
“Không gì, chỉ gặp chút chuyện trong công việc.”
Tạ Sùng cảm thấy cô đáng thương quá.
Cánh tay chậm rãi ôm lấy vai cô, kéo cô lòng. Vòng tay ấm, Mâu Văn nhắm mắt, cảm thấy yên lòng.
Suốt ngày hôm nay, trái tim cô luôn gió lớn tung lên. Lúc bay trời, lúc ném mạnh xuống đất. Khi ở trời, cô vui, cảm thấy cuộc sống sắp sửa hơn; lúc ném xuống đất đau nhói, như còn thấy hy vọng.
Nói cho cùng cô vẫn còn trẻ, trải qua quá ít những lên voi xuống chó, những cơn sóng gió thật sự. Cô cũng gặp quá ít .
Tạ Sùng bắt cô giải thích nụ hôn khó hiểu nữa, cũng cần cô giải thích. Hai cứ thế ôm , ai chủ động định nghĩa mối quan hệ giữa họ.
Mâu Văn ngửi thấy mùi hương , giống như lò sưởi nhóm lên giữa một nơi lạnh giá, khiến cô an tâm.
Khi chuông cửa vang lên, hai lập tức tách , như đột nhiên cùng tỉnh táo.
“Đặt ngoài cửa .” Tạ Sùng với bên ngoài.
Anh chú ý tới chiếc khăn quàng, cô đang quàng chiếc khăn tặng. Hai dây dưa lâu như mà quên cả cởi khăn và áo khoác. Trong phòng nóng, mặt cô đỏ bừng. Tạ Sùng đưa tay tháo khăn cho cô.
Chiếc khăn cô quấn bừa hai vòng quanh cổ. Anh chậm rãi gỡ từng vòng, để lộ chiếc cổ xinh .
Anh chăm chú cổ cô. Trước từng quan sát kỹ cổ cô, ánh mắt luôn dừng gương mặt, bởi cô lúc nào cũng rạng rỡ đầy sức sống, khiến kịp nơi khác. Trước đây đối với cô thản nhiên, nhưng bây giờ thì .
Anh chiếm hữu cô.
Phẩm chất quý ông trong biến mất. Anh nảy sinh ham mãnh liệt với một phụ nữ.
Mâu Văn sợ. Cô sợ ánh mắt như của Tạ Sùng.
Thế mà bước lên một bước, đến gần. Hơi thở rơi lên cổ cô, cô vô thức rụt , lùi một bước; tiến lên, cô lùi…
Lưng cô chạm cửa, còn đường lui, chỉ thể ngẩng đầu . Ánh mắt Tạ Sùng âm u rơi lên môi cô, tay đặt tay nắm cửa, : “ mở cửa.”
Mâu Văn “ồ” một tiếng nhưng nhúc nhích.
Cô tựa cửa , hai chân còn sức. Tạ Sùng kéo cô một cái, để cô sang bên mở cửa, xách đồ ăn giao tới . Quanh đây nhiều nhà hàng phục vụ giao tận nơi, cuối cùng tìm quán ăn cung nữ thái giám , bảo họ đưa một ít đồ ăn tới.
“Ăn cơm.” Tạ Sùng . “Chẳng cô đói ?”
Mâu Văn nhiều thức ăn gọi: “Làm ăn hết ?”
“Cô quên sức ăn của ?” Tạ Sùng nhắc.
“ thật sự đói .” Cô tháo hộp tự trêu: “Ăn bữa xong, cũng coi như từng cách cách.”
Mâu Văn ăn ngon miệng. Một cuốn vịt cô nhét trọn miệng, thơm nức. Tạ Sùng cố tình giành với cô, Mâu Văn dùng hai tay ôm lấy hộp vịt , giả vờ cho ăn.
Hai giằng co, tranh ăn hết một bữa. Mâu Văn ăn nhiều, ngoài chạy bộ. Tạ Sùng chỉ cơn gió lớn bên ngoài, hỏi: “Cô điên ?”
Lúc gió còn lớn hơn.
Mâu Văn sợ: “Chút gió là gì, đến khu chăn nuôi của chúng mà xem. Bão tuyết trắng mùa đông cuốn cả tuyết thành hình, đáng sợ lắm. Có theo bố giao hàng gặp , thấy đường. Nó thể cuốn một con cừu lên trời!”
“Vậy cô chạy .”
“ chạy nữa.” Mâu Văn xoa bụng. “Ăn xong cũng khá thoải mái, học theo đám lười các .”
“Cô ai lười?” Tạ Sùng đá nhẹ bàn chân cô.
“ lười.” Mâu Văn .
Cô buồn ngủ.
Nói chính xác hơn, một ngày tồi tệ, cô còn sức đối phó với thế giới. Cô chỉ yên lặng ở đây, chuyện, suy nghĩ. Cô để vấn đề cho ngày mai.
Tạ Sùng bật nhạc, tự rót một ly rượu ở đầu sofa, thỉnh thoảng nhấp một ngụm. Đây là đầu Mâu Văn cuộn sofa nhà Tạ Sùng, nhưng cô hề thấy quen. Ban đầu cô định nhắm mắt nghỉ một lát, mà ngủ .
Hệ thống sưởi nhà Tạ Sùng thật sự ấm.
Căn nhà cô và Sở Lăng thuê ấm như thế. Họ gọi ban quản lý đến xả nước hai , hệ thống sưởi vẫn chỉ đủ dùng. Hai ở nhà còn mặc tất len và đồ ngủ lông xù.
Cô nảy suy nghĩ như đầu bước căn nhà : Nếu căn nhà là của thì bao. Nếu sống ở đây thì bao.
Cô cuộn trong sofa. Ghế da thật dường như cũng tỏa nhiệt, bên ấm nóng, trán cô rịn một lớp mồ hôi.
Tạ Sùng như mù, thấy mồ hôi của cô, còn đắp thêm một lớp chăn lông. Anh đó thưởng thức kiệt tác chứng minh “chăm sóc khác”, xổm Mâu Văn một lúc.
Mâu Văn đúng là “con gái thảo nguyên”. Ngủ mà nét mặt vẫn thư thái, sắc mặt hồng hào, dĩ nhiên tiếng ngáy cũng giống một chú bê con. Tạ Sùng ngưỡng mộ vị Ba Đồ Lỗ . Cô lúc nào cũng sức dùng hết, ngay cả khi ngủ, trông cũng khỏe mạnh hơn khác.
Ánh mắt rơi lên môi cô, nhớ tới nụ hôn mãnh liệt lúc cô cửa. Trong bữa ăn, cả hai hề nhắc một chữ về nó.
Mâu Văn ?
Tại cô khác thường như thế?
Tạ Sùng cảm thấy cô gặp chuyện gì đó, nhưng cô , tự nhiên lý do . Anh ngu, mất kiểm soát và chủ động tới gần của Mâu Văn là cố ý.
, cô cố ý. Tạ Sùng . giả vờ gì.
Tạ Sùng vỗ nhẹ mặt gọi cô dậy, hỏi cô phòng ngủ , thể cho cô mượn một phòng dành cho khách.
Mâu Văn giờ, muộn. Sợ Sở Lăng lo lắng, cô lập tức nhắn: “Tớ đang đường về. Cậu đừng đợi.”
Sau đó cô dậy mặc áo khoác, chuẩn về nhà.
Cô cố ý tới gần , nhưng chọn về nhà trong đêm. Sự “cố ý” của cô vẫn chừng mực, tới mức bất chấp tất cả.
Tạ Sùng cầm chìa khóa xe theo . Mâu Văn chỉ ly rượu uống hết: “Không cần đưa, uống rượu .”
“Rượu cồn.” Tạ Sùng .
“Còn thứ ?” Mâu Văn tới uống một ngụm, chép miệng, khá ngon. Sau đó ngửa đầu uống cạn.
Tạ Sùng cô tự nhiên cầm ly của uống đặt xuống, nhắc: “Đây là ly của .”
“Anh từng ở ký túc xá ?” Mâu Văn . “Ồ đúng, từng. Chúng với bạn thường dùng chung một cốc nước.” Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “bạn ”.
“Sau đó thì ? Các cô còn gì cùng bạn ?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn trả lời, khỏi cửa . Tạ Sùng cô trong thang máy, chờ cô thêm một nước cờ, nhưng cô cũng gì.
Sau khi lên xe, hỏi: “Cô lời gì với ? Hoặc chuyện gì ?”
Mâu Văn : “Không. Nếu thật sự , lẽ là nếu một ngày mất việc, còn tiền tiêu, cho mượn căn nhà từng để ở một thời gian.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-25-ho.html.]
“Hết ?”
“Hết .”
Đó là nguyên nhân của nụ hôn ?
Xe chạy khỏi khu nhà. Đồ vật ven đường gió thổi hỗn loạn, như tận thế sắp tới. Giữa đường một cành cây to bay về phía xe Tạ Sùng. Mâu Văn đau lòng ôm ngực, sợ chiếc xe đắt tiền của đập hỏng.
Tạ Sùng thích cảm giác .
Đây là cảm giác kích thích khi thế giới mất trật tự, mất kiểm soát. Cuộc sống của họ vốn bình lặng, hiếm khi một ngày khác thường đến .
Anh lái xe chậm con đường Vạn Liễu Trung yên tĩnh. Mâu Văn bên cạnh, ngừng kêu lên. Cảnh tượng thật buồn , Tạ Sùng nhịn cô.
“Bị đập hỏng thì bảo hiểm chi trả.” Tạ Sùng .
“Vậy vẫn tiếc.” Mâu Văn . “Anh hiểu, đồ mới tinh và đồ hỏng sửa như mới giống . Một thứ thật sự mới, một thứ chỉ vẻ mới.”
“Sau cô đổi tên thành Mâu Hiểu Tuốt .”
Mâu Văn hì hì.
Cô về tới nhà, xuống xe gió đẩy . Gió thổi từ phía , như đẩy lưng cô tiến về . Cô nhịn chạy chậm, tóc dựng lên, khăn quàng cũng thổi bung, kéo thành một đường cong thật dài phía .
Khi cô nhà, Sở Lăng vẫn ngủ, đang đeo kính duyệt bài trang chủ. Vừa duyệt vui vẻ : “Văn Văn, chuyên đề đó bọn tớ họp bàn , chuẩn đăng tháng Ba! Tại là tháng Ba ư? Bởi tiếp theo còn chuyên đề giao thừa dương lịch, chuyên đề đêm trừ tịch…”
Mâu Văn cởi áo khoác : “Tớ nhớ năm ngoái các chuyên đề về quê, , cảm động.”
“Năm nay bọn tớ cố hơn.” Mắt Sở Lăng sắp mù vì duyệt bài quá mệt, cô tháo kính bài tập cho mắt.
Vừa hỏi Mâu Văn: “Hôm nay ký hợp đồng xong ? Vị khách hàng ‘bánh từ trời rơi xuống’ !”
Mâu Văn đầu giường, nghiêm túc đáp: “Ký . thiết kế chính tớ nữa.”
Sở Lăng dừng động tác, mở mắt Mâu Văn, đau lòng hỏi: “Sao thế? Tại thiết kế chính nữa? Vậy còn nhận tiền ?”
Mâu Văn nhún vai: “Khả năng cao là .”
“Vậy định thế nào?” Sở Lăng hỏi.
“Tớ định tắm ngủ , ngày mai mở mắt mới nghĩ xem gì.”
Mâu Văn quá mệt, cô cần nghỉ ngơi. Khi xuống giường, thả lỏng, Tạ Sùng xông đầu cô.
Cô nhớ tới môi , nụ hôn của và ánh mắt rơi . Anh giống như thiêu cháy cô, mà cô thích đến thế.
Mâu Văn mâu thuẫn, nhưng cô mừng vì hôm nay nụ hôn , để khi ngủ cô quên Lâm Vi Sâm đáng ghê tởm, chìm một ảo tưởng giống như thiếu nữ.
Cô ngủ .
Ngày hôm cô như thường, ai cô điều gì . Tiểu Cố lén hỏi: “Em vẫn chứ?”
“Em .” Mâu Văn hỏi Tiểu Cố. “Căn nhà của Chử giúp chị thêm tiền thưởng ?”
“Không.” Tiểu Cố . “Nhà thiết kế Mâu, ở công ty chúng , nhân viên cơ bản như chị kiếm thêm tiền quá khó, trừ lắm .”
Vậy Lâm Vi Sâm cướp đơn của , lợi chỉ ông và những lưng ông . Mâu Văn nghĩ.
“Nhà thiết kế Mâu, đừng buồn. Thật chuyện của Chử thường gặp trong công ty chúng . Người mới nào ít nhiều cũng sẽ gặp . Cố chịu thêm hai ba năm, vững thì chuyện như sẽ ít xảy .” Tiểu Cố đặt một cốc sô-cô-la nóng lên bàn cô. “Em uống , chị tự pha, đựng trong bình giữ nhiệt mang tới. Ngon hơn bên ngoài.”
“Chị Cố…” Mâu Văn suýt .
“Ôi, tâm trạng thì uống đồ ngọt!” Tiểu Cố ôm cô một cái đeo ba lô chuẩn ngoài. Mâu Văn đuổi theo hỏi chị nghỉ , cô thể . Tiểu Cố lắc đầu: “Nhà thiết kế Mâu, chị thích ở bên ngoài, thích xuyên qua thành phố. Thật đường chị mệt chút nào.” Tiểu Cố kéo một khóa ba lô cho Mâu Văn , bên trong là những quyển sách tiếng Anh dày cộp. Chị đặt ngón tay lên môi, nhỏ giọng : “Nhà thiết kế Mâu, chị cũng việc riêng . Chỉ là chị giỏi như em. Em còn trẻ mà dám , dám thứ. Chị chỉ dám âm thầm thôi.”
“Chị Cố, cố lên.”
“Nhà thiết kế Mâu, cố lên.”
Mâu Văn về chỗ , trong đầu là quyển sách dày của Tiểu Cố. Lâm Vi Sâm từ ngoài về, cô vẫn nhảy nhót chạy đón như , gọi: “Thầy!”
“Chào buổi sáng, nhà thiết kế Mâu.” Lâm Vi Sâm đưa cô một miếng bánh ngọt. “Mới mua.”
“Cảm ơn thầy!” Mâu Văn ôm bánh theo ông về chỗ , tươi rói.
Lâm Vi Sâm thấy hỏi: “Có chuyện?”
“Có!” Mâu Văn chỉ hai khách hàng diện tích nhà nhỏ cho Lâm Vi Sâm. “Thầy, em hai khách hàng , em cần kiếm tiền về quê ăn Tết.”
Lâm Vi Sâm : “Đi , hai giao cho em.”
“Cảm ơn thầy!” Mâu Văn vẫn , đó Lâm Vi Sâm .
“Lại còn gì nữa?” Lâm Vi Sâm hỏi.
“Thầy, em lấy danh hiệu nhân viên mới xuất sắc năm nay, thầy chấm điểm cao cho em!” Mâu Văn nũng như ăn vạ. “Em , dù thầy từng hứa, nhân viên mới xuất sắc năm nay là em. Em mười nghìn tệ tiền thưởng. Em cần tiền, bạn cùng phòng sắp chuyển , em thuê nhà. Tết về quê em còn mua vé máy bay để ở bên bố lâu hơn… Em…”
Lâm Vi Sâm : “Được , , là của em!”
“Lừa em thì thầy là chó.” Mâu Văn . “Hay thầy sủa một tiếng !”
Lâm Vi Sâm rút sách giả vờ đánh, cô rụt cổ, chạy mất.
Mâu Văn gì.
Cô cố gắng nhận đủ khoản tiền ngày 15 tháng Một. Cô thể nhịn.
Lâm Vi Sâm tưởng Mâu Văn thật sự nghĩ thông, bèn lật sang trang chuyện . Phương án của Chử cô Vương bác hai . Từ khi ký hợp đồng, Lâm Vi Sâm còn gặp Chử. Ông sốt ruột Chử chốt bản thảo, ngày hỏi Mâu Văn quan hệ riêng với Chử . Mâu Văn mở đôi mắt to ngơ ngác, lắc đầu.
Trong thời gian , Mâu Văn chủ động gọi cho Tạ Sùng vài . Hai trò chuyện linh tinh, đề tài gần như bao giờ cạn.
Tạ Sùng đang công tác ở Tuyền Châu. Công việc của là như , tìm kiếm hàng hóa và cảm hứng khắp thế giới, đó thiết kế, sản xuất, chế tạo. Anh bao giờ ở Bắc Kinh quá lâu.
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn sắp nghỉ . Mâu Văn đúng, cô mua vé máy bay, ngày 27 tháng Một công ty nghỉ đồng loạt, thể mang công việc về nhà .
Tạ Sùng , .
Ngày 15 tháng Một, Mâu Văn nhận tiền thưởng nhân viên xuất sắc, tiền thưởng nửa cuối năm 2011 và phần hoa hồng thành tích còn , tổng cộng bảy mươi nghìn tệ. Trong tiệc cuối năm của công ty, uống vui. Có kính rượu Lâm Vi Sâm, ông chỉ Mâu Văn : “Em uống thầy, em nợ thầy một ly.” Nói như thể danh hiệu nhân viên xuất sắc là cô cửa mới lấy từ ông.
Mâu Văn lên: “ uống thầy ly . Cảm ơn chăm sóc.”
Cô ngửa đầu uống cạn.
Uống xong cô khó chịu, xuống xe hai trạm.
Đi qua cầu vượt, cô thấy những bông tuyết bay trời.
Bắc Kinh tuyết.
Trong một ngày như thế.
Mâu Văn cầu vượt, tuyết rơi những tòa nhà cao tầng, mặt đường, xe đang chạy, dần phủ lên thế giới một lớp trắng.
Cô gọi cho cô Vương, thẳng: “ sắp rời công ty, thiết kế biệt thự cho Chử miễn phí. Chị giúp chuyển lời tới Chử ?”
“Cô Mâu, cô chắc chứ? Thiết kế miễn phí cho Chử?” Cô Vương, cũng chính là Vương Tiên Hạc, đang đối diện Tạ Sùng, nghịch ly cocktail trong tay. Cô thấy Tạ Sùng phía đối diện ngẩng mắt, chằm chằm điện thoại của .
“, thiết kế miễn phí.” Mâu Văn . “Anh Chử vốn là khách hàng của , vốn vì mới chọn hợp tác với công ty. khác bất chấp tất cả, sửa tên thiết kế chính trong hợp đồng, cướp Chử khỏi tay . quyết định hiện giờ ngu ngốc, nhưng hối hận, thậm chí còn vui. Xin chị cho cơ hội .”
Vương Tiên Hạc , dường như hề bất ngờ. Cô thấy cô gái nhỏ sẽ nhẫn nhịn nuốt giận. Ngày ký hợp đồng, cô tưởng cô sẽ ầm ngay tại chỗ, ngờ cô lợi hại hơn tưởng tượng. Cô nhẫn nhịn đến tận hôm nay, trong thời gian nhất định bỏ nhiều nỗ lực, chuẩn nhiều thứ.
là một nhân vật tàn nhẫn với chính !
Vương Tiên Hạc : “Được thôi, đây là chuyện với Chử, giúp tiết kiệm ít tiền. Vậy khoản ứng khi ký hợp đồng, Chử cần nữa cũng .”
“Cảm ơn chị, cô Vương.” Mâu Văn .
“Gọi là Tiên Hạc, Vương Tiên Hạc.”
“Mây cô độc theo hạc đồng, nào hướng nhân gian ở.” Mâu Văn dường như lập tức hiểu nguồn gốc cái tên Vương Tiên Hạc. Cô : “Cảm ơn, Tiên Hạc.”
Cúp máy, cô ngẩng đầu tuyết bay đầy trời.
Cô đến từ Nha Khắc Thạch, nơi tiếp giáp giữa Hô Luân Bối Nhĩ và Đại Hưng An Lĩnh. Trận tuyết như ở quê cô thật sự xem là lớn. tuyết ngày hôm nay rơi thật rực rỡ trong lòng cô.
Bàn tay cô siết chặt điện thoại, khớp ngón tay vì dùng sức mà dần trắng bệch, lạnh buốt.
Cuối cùng, cô quyết định gửi tin nhắn cho Tạ Sùng.
Lúc Tạ Sùng đang chuyện với Vương Tiên Hạc về Mâu Văn. , xác nhận cô Mâu trong lời Vương Tiên Hạc chính là Mâu Văn. Anh : “Vậy Mâu Văn nghỉ việc, thiết kế nhà cho Chử miễn phí? Cô ngốc ? Cô sống bằng gì?”
Vương Tiên Hạc nhún vai: “Cô thông minh như , nhất định đường lui.”
, cô thông minh như . Tạ Sùng nghĩ, cô nhất định nghĩ xong đường lui, hoặc trải sẵn con đường cho . Điện thoại vang lên, cầm lên xem, là Mâu Văn.
Cô : “Anh về Bắc Kinh ? Chúng gặp nhé?”
Tạ Sùng tin nhắn, tự giễu một cái.
Chỉ một cái như .