Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 26: Họ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:47
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết bên ngoài rơi dày, đường vội vã.

Mâu Văn ngoài cửa sổ, phía là tiếng ồn ào trong quán. Vì uống rượu hóng gió cầu vượt, lúc mặt cô đỏ như quả táo chín. Cô chống cằm đó, mặt là một cốc bốc khói. Buồn ngủ, đầu cứ gật lên gật xuống, suýt đập bàn giật ngẩng lên.

Vừa ngẩng đầu giật nảy. Một mặc áo khoác đen, cầm ô ngoài cửa sổ cô, ánh mắt như trong phim kinh dị.

Mâu Văn rùng , ngả , suýt ngã xuống đất.

Dạ xoa!

Tạ Sùng gõ cửa kính bảo cô ngoài. Cô tiếc cốc mới uống mấy ngụm, nhờ nhân viên đổi sang cốc giấy mang .

Lúc cửa, cô chuông “leng keng” vang lên nên ngẩng đầu , để ý băng tuyết cửa, chân trượt, phịch xuống đất, nhưng nóng đổ một giọt.

Tạ Sùng bước tới kéo cô dậy.

bảo cô là Grandet mà cô đúng thật.” Tạ Sùng cầm cốc , đưa lên miệng.

uống !” Mâu Văn .

“Chúng còn hôn .” Tạ Sùng xong ngửa đầu uống một ngụm lớn, trả cốc cho cô.

“Tại cầm ô?” Mâu Văn hỏi. “Trời tuyết cầm ô gì?”

thích cầm thì cầm.” Tạ Sùng cảm thấy tuyết quá dày, ngoài đường một lúc là đầy tuyết. Tuyết rơi lên mặt tan , ướt nhẹp phiền. Anh chính là như , vài tật nhỏ kỳ quặc, đáng ghét, bản .

điều là trong ngày tuyết như thế, cầm một chiếc ô bước lên cầu vượt, giống như một bức họa. Mâu Văn mấy giây mới đuổi theo.

Lúc lên bậc thang, nắm cánh tay Mâu Văn. Hơi ấm bàn tay xuyên qua lớp áo, truyền tới da cô.

“Sao ?” Mâu Văn tay hỏi.

“Đường trơn.”

“Ồ.”

Cô để mặc nắm tay áo kéo lên bậc. Chỉ cần bàn tay trượt xuống một chút là thể nắm tay cô, nhưng vẫn chỉ cách lớp áo giữ cánh tay.

Tuyết càng lúc càng lớn, cô chịu việc trong thời tiết vẫn cách xa như , bèn bước nhanh hai bước sánh vai, chui ô của .

Thế giới lập tức yên tĩnh, còn những bông tuyết rơi mãi lên tóc và lông mi, ngay cả tiếng xe cộ cũng nhỏ . Tạ Sùng buông cánh tay cô, đút tay túi áo khoác.

Lên đến đỉnh cầu vượt, Tạ Sùng dừng . Anh cầm ô đó đường vành đai ba tuyết bao phủ. Mâu Văn yên lặng bên cạnh.

Hôm nay cô ít, chuyện vô cùng hiếm.

Tạ Sùng nghiêng cô một cái, ánh mắt cô lập tức đón lấy.

“Cô uống rượu?” Tạ Sùng hỏi.

“Uống .”

“Tại uống?”

“Hôm nay công ty tổ chức tiệc cuối năm, thưởng, thầy bảo uống.” Mâu Văn . “Thầy dẫn dắt dễ, uống thầy một ly cũng .”

“Sao cô uống ?”

“Nếu cần, cũng thể.” Mâu Văn tiến gần một bước, dịch sang bên một bước. Cô tiếp tục đến gần, đột nhiên bước một bước lớn về phía cô, suýt đụng . Mâu Văn sợ đến “á” lên.

Tạ Sùng phá lên : “Dọa c.h.ế.t cô.”

Mâu Văn giơ nắm đ.ấ.m định đánh, chặn .

“Nói chuyện một lát.” Anh . “Sắp Tết , công việc xong ?” Anh chuyện Mâu Văn từ Vương Tiên Hạc, nhưng nhắc một chữ.

“Tuần thêm một tuần ở công ty, đó lượt nghỉ.” Mâu Văn . “ sẽ về nhà ăn Tết. Đợi sẽ nghỉ việc.”

Tạ Sùng hỏi: “Tại nghỉ?”

vui ở công ty.” Mâu Văn . Cô hề nhắc chuyện Lâm Vi Sâm cướp khách hàng, chỉ vui. Cô nhắc, Tạ Sùng cũng hỏi. Anh rõ mà giả vờ hồ đồ.

Cô dựa lan can cầu vượt, hai tay nắm chặt cốc nước. Khát nên uống một ngụm lớn. Tạ Sùng bên cạnh, chiếc ô che đầu hai .

“Đi thôi, tìm nơi nào .” Tạ Sùng . “Ai cầu vượt hóng gió giữa trời tuyết? Đông cứng như đồ ngốc.”

“Đến nhà ?” Mâu Văn . “Tới nhà một lát.”

Tạ Sùng cô: “Cô một phụ nữ nửa đêm đề nghị tới nhà một đàn ông thì thể xảy chuyện gì ? Cô cố ý ? Vì thích còn tính toán khác?”

Thích, tính toán khác.

Câu hỏi khó trả lời. Mâu Văn thích , nhưng đúng là còn xen lẫn những thứ khác. Cô trong mắt đời, kiểu thích như cô là giả dối, thuần khiết, cô nên .

“Nếu cô ở nhà thì thẳng là . Trước đây , căn nhà để cũng là để . Khó mở miệng đến ? Cô cứ : Tạ Sùng, sắp thất nghiệp, công việc tiếp theo , ở nhờ nhà . Nói câu khó lắm ?” Ánh mắt Tạ Sùng xuyên qua tuyết giữa hai , rơi mặt cô. “ , chúng là bạn, giúp cô là chuyện bình thường! Tại thẳng? Tại vòng vo như thế?”

Giọng bình tĩnh, như đang một chuyện bình thường. Mâu Văn lời đ.â.m đau.

“Bởi chỉ ở nhà ! chính con ! ! sống trong nhà ! ở bên !” Mâu Văn đột nhiên hét lên. Cô đè nén quá lâu. “Được ? chính là nghĩ như , bây giờ , ? từng thích , còn đang gì? Anh thích mà vẫn đáp . Anh công tác mang quà cho , cửa nhà chờ , rõ ràng thích mà còn bạn với . Anh bảo thế nào? Nói gì?”

“Cô thích ở điểm nào? Thích nhà ? Thích tiền của ? Đừng cô thích chính con . tin một thích khác giống cô.” Tạ Sùng . “ tin!”

Mâu Văn giải thích thế nào?

thể giải thích.

bỏ . Tạ Sùng hỏi: “Đi ?”

“Về nhà!” Mâu Văn . “ về nhà, chuyện với . sợ thêm một câu sẽ hất từ cầu vượt xuống. Đừng nghi ngờ, đủ sức.”

đưa cô về.”

“Không cần!”

Suốt đường Mâu Văn lời nào, tự phía . Men rượu mãi tan, cô bước đầu óc cuồng. Cho tới khi nhà, cô hề đầu, tự nhiên Tạ Sùng bên ngoài lâu, đến khi đèn phòng cô sáng lên, rèm cửa in bóng cô, mới rời .

Cuối cùng Tạ Sùng chịu gập chiếc ô rách . Anh bước trong tuyết lớn. Không khí lạnh buốt, cả trông ướt át, đàn ông xinh tuyết lớn trang điểm.

Mâu Văn mơ thấy Tạ Sùng như thế.

Cô mơ một gốc cây, đối diện, thế giới trong mơ tuyết rơi ngập trời.

Ánh mắt Mâu Văn , nhưng ánh mắt đuổi theo cô, đuổi mãi đến khi cô còn đường trốn, chỉ thể .

Anh tiến gần một bước, cúi đầu, môi rơi xuống khóe môi cô. Phản ứng ngoài dự liệu, cô vô thức rụt cổ, giữ cằm, ép cô ngẩng đầu hôn xuống.

Môi Tạ Sùng lạnh, nhưng lưỡi nóng.

Anh quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại ấm áp của cô, kéo cô lòng, ôm chặt.

Nụ hôn càng lúc càng mãnh liệt. Cô vô thức tránh, ôm cô chịu buông.

Giấc mơ của Mâu Văn chân thật đến . Cô kêu một tiếng trong mơ, tỉnh dậy giữa đêm.

Căn phòng trống rỗng, chính cô cũng . Hơi thở vẫn hỗn loạn, cô nghĩ: Mình ? Làm thế ?

Sau đó cô ý thức , tình cảm dành cho Tạ Sùng từng tầng tiến sâu đến nơi kín đáo nhất trong cơ thể.

Cô quá tham lam.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-26-ho.html.]

Mọi thứ về Tạ Sùng cô đều , quá nhiều. Đến mức khi Tạ Sùng căn nhà đó cô ở thì cứ ở, cô cảm thấy là một .

dậy, vén một góc rèm ngoài. Tuyết vẫn rơi, cả thế giới trắng xóa. Cô cứ thế tuyết bên ngoài, nghĩ tới Tạ Sùng.

Ngày hôm nghỉ.

Thật kỳ lạ, Mâu Văn chỉ như tất cả đều như thế. Sau khi dự tiệc cuối năm là cảm thấy công việc của cả năm kết thúc, cả bỗng trở nên việc gì .

sự nhàn rỗi của cô thật. Trong lòng còn nhiều việc . Cô phác họa căn nhà của Chử trong đầu. Công ty báo phí thiết kế cho Chử là một nghìn ba trăm năm mươi tệ mỗi mét vuông, cách khác, cô sẽ cung cấp miễn phí dịch vụ trị giá gần một triệu tệ.

Cô định liên hệ với Chử. Vô cùng trùng hợp, gọi tới đúng lúc.

Anh thẳng chủ đề: “Luật sư Vương thiết kế nhà miễn phí cho ?”

.” Mâu Văn . “Miễn phí. cũng sẽ miễn phí giám sát thi công và chạy vật liệu cho . Bây giờ quen các đội thợ và sản phẩm thị trường, cần lo .”

“Tại ? Vì ?” Anh Chử hỏi.

“Bởi thử xem .” Mâu Văn chân thành. “Căn nhà của Chử tính đại diện, thể trở thành tác phẩm tiêu biểu của . Nếu tiếp tục nhẫn nhịn, thể hai ba năm nữa cũng cơ hội như .”

Chỉ phản kháng mới nhanh nhất bắt lấy cơ hội.

Anh Chử đ.á.n.h giá cao Mâu Văn.

Khi Vương Tiên Hạc chuyện , cô cũng bày tỏ sự tán thưởng. Một cô gái bước xã hội, gặp chuyện như mà dám thế, bản là điều hiếm thấy.

Anh Chử là thông minh. Anh hiểu cơ chế vận hành của loại công ty , công ty chỉ là nền tảng cho nhà thiết kế. Nói cho cùng, hiệu quả trang trí cuối cùng vẫn rơi chủ thể nhà thiết kế.

Khi ký hợp đồng, thấy tên thiết kế chính sửa nhưng . Anh ngờ cô gái Nha Khắc Thạch sẽ nổi dậy. Anh nghĩ nếu một Lâm Vi Sâm nhảy thì đó sẽ khác nửa đường cướp mất, còn sẽ tiết kiệm tiền.

bảo Vương Tiên Hạc bác hai phương án . Dĩ nhiên những phương án đó thật sự lọt nổi mắt. Đều là phương án dùng mẫu, từng áp dụng cho khách hàng cao cấp khác, chỉ cần đào trong kho tư liệu tổ hợp là dùng . Anh bỏ gần một triệu mua đồ cũ.

“Vậy Tết gặp. Vất vả .” Anh Chử . “Nếu cô Mâu đề nghị thiết kế miễn phí, nhận tấm lòng . thể để cô bỏ hết tiền, chi phí xe cộ, ăn uống trong quá trình thi công sẽ do chịu.”

“Cảm ơn Chử.” Mâu Văn . “Còn một việc bàn: Anh thể giữ bí mật tới Tết ? nghỉ hết phép năm, tranh thủ chiếm nốt chút lợi cuối cùng của công ty.”

“Không vấn đề.” Anh Chử . “ sẽ bảo luật sư Vương xử lý.”

Cúp điện thoại, Mâu Văn thở phào.

Nỗi uất ức đè trong lòng nhiều ngày chậm rãi bò từ đáy tim bay . Cảm giác quá tuyệt, cô thậm chí thật lớn vì nó.

.

Cô mặc quần áo, tới nhà Tạ Sùng.

Cô nhớ Tạ Sùng.

Đây là đầu cô mời mà tới. Khi nhấn chuông, cô nghĩ sẵn lý do.

Tạ Sùng mở cửa, Mâu Văn mặc như một món đồ chơi lông xù cùng túi mua sắm trong tay, lập tức hiểu cô gì. Cô đang tìm đường lui cho , giống như hôm qua : thứ cô chỉ là ở miễn phí căn nhà , cô nhiều.

Bây giờ cô công khai mưu tính Tạ Sùng cho những điều ”.

Trong lòng Tạ Sùng xem nhẹ hành động , nhưng cảm thấy cô như khiến hưởng thụ.

“Nhà ai ? Có tiện ? mời ăn cơm.” Mâu Văn giơ túi mua sắm.

Tạ Sùng nhún vai, nghiêng cho cô .

Mâu Văn với , đặt túi xuống sofa.

Sofa nhà Tạ Sùng do cô chọn.

Không, thứ trong nhà đều do cô chọn. Khi cô chọn với tâm trạng “nếu sống ở đây, nơi như thế nào”. Lúc đó cô thấy nhiều chuyện đời, gần như gì về thế giới. Cô thấy thứ đều : con , đồ vật , tương lai .

những thứ đều bằng Tạ Sùng. Anh là khác giới nhất cô từng gặp.

Tạ Sùng rót nước cho Mâu Văn. Quay , thấy cô sấp sofa ngoài. Tuyết bên ngoài cửa kính sát đất bay lất phất, hợp với chiếc áo len cổ cao dệt thô của cô.

Giống một bức tranh.

Anh đưa cốc nước bốc khói cho cô, đột nhiên hỏi: “Cô nóng ?”

“Gì cơ?”

“Cô mặc áo len dày trong nhà , nóng ?”

Tạ Sùng nhắc mới khiến cô chú ý.

Nhà đúng là nóng, lát nữa nấu ăn còn nóng hơn. Cô : “Không , mặc áo giữ nhiệt. Nóng thì cởi.”

Tạ Sùng thể tưởng tượng một phụ nữ mặc áo giữ nhiệt bận rộn trong bếp nhà , cảnh quá buồn . Anh bảo cô theo phòng đồ, tự tìm một chiếc thể mặc ở nhà.

Mâu Văn khách sáo.

Cô chọn một chiếc áo phông lót màu xám.

Nhìn thấy phòng đồ của Tạ Sùng, Mâu Văn mới thể tưởng tượng dáng vẻ mỗi khi ngoài. Chắc chắn bỏ nhiều thời gian lựa lựa , phối bộ nhất mới cửa.

Cô mặc quần áo của , cảm giác vi diệu.

Tạ Sùng dời mắt, hỏi: “Cô cởi áo giữ nhiệt ở ?” Anh hiểu tại còn mặc áo giữ nhiệt, áo giữ nhiệt liên quan gì đến thời trang?

Mâu Văn để ý, tự bếp. Tạ Sùng nhận một cuộc gọi công việc. Khi kết thúc, bàn bốn món mặn một món canh.

Cả hai nhắc một chữ về cuộc cãi vã hôm qua, vui vẻ ăn cơm trò chuyện, đó Mâu Văn rời khỏi nhà .

Hai ngày , Tạ Sùng say trong một buổi xã giao, về nhà gọi cho Mâu Văn. Cô nhanh chóng tới, nấu canh giải rượu cho . Thật Tạ Sùng say. Anh sofa tiếng động trong bếp, nghĩ: Một đạt thứ gì, rốt cuộc thể đến mức nào?

Ngày 26 tháng Một, Mâu Văn tới nhà , gói nhiều sủi cảo. Tạ Sùng hỏi cô gói nhiều gì. Mâu Văn dịp Tết nhiều nhà hàng Bắc Kinh đóng cửa, nếu ăn sủi cảo thể tự luộc. Người Trung Quốc nào ăn Tết mà ăn sủi cảo?

Tạ Sùng cảm ơn, còn phản ứng nào khác.

Ngày 27 tháng Một, Mâu Văn lên máy bay rời Bắc Kinh.

Đây là đầu cô máy bay. Khi cất cánh, tim cô khó chịu, cô ôm n.g.ự.c căng thẳng nhắm mắt. Khi máy bay định, cô thấy bên ngoài khoang từng đám mây nối tiếp .

Oa. Đẹp quá.

Mâu Văn về nhà, theo bố tới khu chăn nuôi giao hàng.

Sự đổi vị cán bộ trẻ vẫn tới, bố cô thất nghiệp. Cô giữa đồng hoang băng tuyết gọi cho Tạ Sùng, chia sẻ mùa đông khu chăn nuôi. tín hiệu như trêu , lúc lúc . Cô “a lô” cả nửa ngày, Tạ Sùng rõ một câu, tức đến chiếc điện thoại rách của cô dùng thì vứt !

Mâu Văn trả sáu mươi nghìn tệ, đổi cho bố một chiếc xe nhỏ.

Ngày nhận xe, họ cố ý lái tới khu chăn nuôi. Gió mùa đông Hô Luân Bối Nhĩ đáng sợ, xe lọt gió, Mâu Văn cần nhét giấy lau mũi trong mũi nữa.

Cô gửi cho Tạ Sùng một kiện hàng, bên trong đều là những thứ thiết thực: một cuộn thịt đùi cừu Hô Luân Bối Nhĩ, một túi bột sữa, những viên sữa nhỏ Tạ Sùng thích, một chiếc khăn quàng tự cô đan và một tấm bưu , đó :

nhớ .

nhớ lắm.

Cho dù nhớ , cũng hối hận vì .

Chúng thể ở bên ?

 

 

Loading...