Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 27: Họ
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:48
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày giao thừa, Nha Khắc Thạch một trận tuyết lớn.
Quán bánh bao của Cát Vân Thanh bốc nóng nghi ngút giữa tuyết, song cửa sổ phủ đầy tuyết, những trong ô cửa trắng đang bận rộn.
Mâu Văn bảng: Hôm nay bán sủi cảo: thịt cừu hành lá, thịt bò hành lá, hẹ trứng. Chúc mừng năm mới. Sau câu chúc mừng năm mới, cô vẽ thêm một trái tim.
Số lượng nhiều, dành cho những già tuổi cao mà con cái ở bên. Một tệ một suất, mười lăm chiếc sủi cảo. Hai con chuẩn gói ba mươi suất.
Cát Vân Thanh hỏi Mâu Văn ở Bắc Kinh tự gói sủi cảo . Mâu Văn chứ, con với bạn cùng phòng, chính là bạn Sở Lăng, cuối tuần thường gói ở nhà, con từng kể mà.
“Sở Lăng thích sủi cảo con gói ?” Cát Vân Thanh hỏi. “Người miền Nam ăn quen ?”
“Ai mà thích sủi cảo con gói chứ? Con bà chủ quán bánh bao một Nha Khắc Thạch truyền nghề chân chính mà!” Mâu Văn nghĩ, chỉ Sở Lăng thích, Tạ Sùng sống ở đường Vạn Liễu Trung Bắc Kinh cũng thích. Tạ Sùng ăn một miếng một chiếc đấy!
Có tới mua sủi cảo, Cát Vân Thanh bán, với : “Đừng lười nữa, về nhà tự gói !” Người cũng giận, hề hề . Sủi cảo nên bán cho ai, Cát Vân Thanh tự tính toán. Hơn chín giờ, còn ba suất, bà đưa Mâu Văn một địa chỉ, bảo cô mang đến tận nhà bán.
Việc năm nào Mâu Văn cũng , quen đường quen việc. Cô đeo găng tay lông, quấn khăn len dày, xách bình giữ nhiệt ngoài. Trước cửa gặp nhân viên bưu điện, đó đưa cho cô một tờ giấy, bảo mười một giờ đến bưu cục nhận hàng.
Mâu Văn qua. Cô quen gửi, cũng là thứ gì, bèn nhét túi áo giao sủi cảo.
Những con phố cũ kỹ của Nha Khắc Thạch tuyết trắng phủ kín, đường chỉ lác đác vài vội vã về nhà đón Tết. Tuyết rơi lên đầu và vai cô, rơi ngôi trường tường đỏ, sân ga, đồng cỏ xa xa.
Cả thế giới trắng xóa. Thế giới màu trắng giống những con sóng trắng, cuộn về phía chân trời.
Mâu Văn giống một con mèo hoang nhỏ, chật vật lang thang đường phố thị trấn cũ. Sau lưng cô là một hàng dấu chân dài. Đến căn nhà gỗ nhỏ phía rạp chiếu phim, cô gõ cửa lâu, một bà lão mới bước . Mâu Văn đưa sủi cảo: “Bán sủi cảo, một tệ.”
Bà lão , lấy từ túi áo một tờ một tệ nhăn nhúm, đặt lòng bàn tay cô. Mâu Văn : “Chúc mừng năm mới, năm cháu tới.”
Rất nhiều năm , khi cha Mâu Đức Xương gặp t.a.i n.ạ.n xe, cuộc sống gia đình dễ dàng, việc ăn của quán bánh bao đột nhiên lên. Nhiều Nha Khắc Thạch trở nên “lười”, hấp bánh bao, cán mì gói sủi cảo ở nhà nữa, đều tới quán mua, mỗi còn đưa dư vài hào, cần thối. Cát Vân Thanh nhận một giọt ân báo bằng một dòng suối, vì mỗi năm đêm giao thừa, bà đều gói sủi cảo bán cho một .
Hoàn thành nhiệm vụ giao, Mâu Văn tới bưu cục.
Chú nhân viên bưu điện sắp tan , thấy cô cũng chẳng hỏi tên lấy bưu kiện. Thành phố nhỏ lớn, Mâu Văn dựa sức thi Đại học Thiên Tân ở Bắc Kinh việc, ngay năm đầu nghiệp đổi xe mới cho cha, giờ thành một ngôi nhỏ của Nha Khắc Thạch, ai mà !
Bưu kiện đẩy bằng xe, một thùng lớn đến , còn một lá thư. Chú bưu điện tiện tay cho cô một viên kẹo bạc hà thể thổi còi, chúc cô năm mới vui vẻ.
Mâu Văn giống hồi nhỏ, hai chiếc găng lông chắp cúi chào : “Chúc chú năm mới vui vẻ!”
Cô bước khỏi bưu cục, mở thư bảo đảm, bên là mấy chữ như rồng bay phượng múa:
Được. Tạ Sùng.
Oa.
Mâu Văn nhịn kêu lên một tiếng. Cô như thế giới vang lên một tiếng vọng khổng lồ, chấn động trời đất. Trái tim cô lập tức bay khỏi cổ họng, bay thế giới tuyết trắng .
Cô từng cho rằng sẽ nhận hồi âm của Tạ Sùng. Mấy ngày khi gửi kiện hàng, gọi nhận . Sau đó còn gọi một , nhưng hề nhắc tới nội dung trong thư. Mâu Văn nghĩ giống , coi như thấy hoặc giả vờ hồ đồ, đáp .
trong đêm giao thừa tuyết bay ngập trời , cô nhận thư của Tạ Sùng. Anh : Được.
Mâu Văn nhiều . Rất lâu mới ôm thư ngực, kích động giậm chân tuyết. Mặt cô nóng ran, cầm thư lên , nhưng rõ nữa, thứ mờ nhòe.
Tạ Sùng . Cô yêu , yêu thích!
Cô về nhà, Cát Vân Thanh bận rộn trong bếp. Mâu Đức Xương về. Hôm nay công đoàn tổ chức phát vật tư cho hộ khó khăn, cha đem chiếc xe mới của hỗ trợ chở hàng.
Mâu Văn mở chiếc thùng lớn, thấy đồ bên trong.
Vịt sốt Trường Sa, kẹo Triều Sán, bánh bướm Hồng Kông, kem dưỡng mỡ cừu Úc, thịt bò sợi Đăng Ảnh Thành Đô. Còn một chiếc điện thoại, iPhone 4S màu trắng. Trong thùng là một tấm thiệp vẽ tay, đó vẽ một nữ lực sĩ nâng một thứ lộn xộn gồm cây cối, hoa, nhà cao tầng… Lật mặt , cô thấy chú thích:
Ăn uống cho t.ử tế, chúc Ba Đồ Lỗ một Nha Khắc Thạch sớm nâng Trái Đất.
Ngoài , vứt chiếc điện thoại rách .
Tạ Sùng.
Sao như chứ? Mâu Văn dang hai tay sấp thùng, giống như đang ôm Tạ Sùng.
Cát Vân Thanh bước thấy nhiều đồ như , hỏi: “Đồng nghiệp gửi ?”
Mâu Văn nghĩ : “Không, là một… bạn.”
“Điện thoại gì đây?” Cát Vân Thanh xổm cầm hộp điện thoại lên xem. “Trông đấy. Cũng là tặng? Đắt quá, nhận.”
Mâu Văn , để yên tâm, cô : “Công ty phát.”
“Vậy . Lại giúp việc.”
Ăn xong bữa tất niên, tuyết vẫn dừng. Mâu Văn ở trong căn phòng nhỏ, yêu thích buông tay ngắm chiếc điện thoại mới, cẩn thận lắp thẻ SIM. Mâu Đức Xương đang treo pháo sân tuyết, năm nay cuộc sống , đốt thật to, tiễn cũ đón mới.
Mâu Văn bên cửa sổ ngoài. Giữa thế giới tuyết bay, từng nơi trong thị trấn nhỏ bừng sáng bởi pháo hoa.
Những điều trôi về phía tây, trở ; những điều xuôi về phía đông, tiến về .
Điện thoại của Tạ Sùng cuối cùng cũng kết nối. Anh đang phơi nắng bãi biển ở Nam bán cầu xa xôi. Tiếng sóng biển từ ống truyền tai Mâu Văn, đan cùng tiếng pháo bên ngoài thành cả một thế giới.
Anh yêu cô cũng . Anh cho cô một lời đáp chân thành, để tình cảm của cô rơi . Thế giới vốn dĩ đầy những chênh lệch: chênh lệch giàu nghèo, chênh lệch yêu và yêu, và … Điều đó quan trọng. Quan trọng là lúc , tình yêu mãnh liệt, non trẻ của cô đón lấy.
“Vịt sốt lên bàn , ngon lắm.” Mâu Văn .
“Ừ hử.”
“Em đang dùng điện thoại mới gọi cho .”
“ , chiếc điện thoại rách của cô tuyệt đối rõ thế .” Tạ Sùng . “Sau cô theo chú đến khu chăn nuôi giao hàng thì thử gọi xem.”
“Rồi ?”
“Rồi cô sẽ phát hiện ở nơi đó, điện thoại Apple còn tệ hơn!”
Mâu Văn sững phá lên . Tạ Sùng buồn quá. Anh c.h.ử.i thứ, thấy thứ đều mắt, ngay cả món quà tặng cũng chê bai một lượt, rốt cuộc gì là ?
“Viên sữa nhỏ ngon. Lúc về Bắc Kinh mang thêm một ít.” Tạ Sùng . “Chúc mừng năm mới.”
“Chúc mừng năm mới.” Mâu Văn cúp máy. Cha đang vẫy tay bảo cô xuống đốt pháo. Mâu Văn thích đốt pháo nhất, vui vẻ chạy xuống lầu.
Theo quả pháo của cô bay lên trời, năm 2012 tới.
Mâu Đức Xương lái chiếc xe mới đưa Mâu Văn tới Hải Lạp Nhĩ tàu. Cả nhà ba vui vẻ trò chuyện trong xe. Họ xuất phát sớm, ăn một bữa trưa ở Hải Lạp Nhĩ, dạo một lát mới đưa cô lên chuyến tàu chiều tối.
Mâu Văn một Bắc Kinh như thế nào đang chờ. Cô sắp mất việc, nhưng từng với cha . Cô hiểu tâm trạng của những “chỉ báo tin vui, báo tin buồn”. Cha ngày càng lớn tuổi, dần mất khả năng chịu áp lực; đang trưởng thành từ từ thêm sức mạnh. Có lẽ đây là một sự chuyển giao trách nhiệm.
Sở Lăng và A đến ga đón cô.
Tết năm nay, cha hai bên của họ gặp ở Quảng Châu, cuộc sống của hai sắp lao về phía xa.
Anh A nhận hành lý của Mâu Văn, để cô và Sở Lăng phía chuyện. Hai nắm tay , đổ hết chuyện của như trút đậu.
Sở Lăng khi đăng ký kết hôn sẽ mua nhà. Công việc của A điều động, tới Thâm Quyến một thời gian, hai cưới yêu xa. Mâu Văn cũng kể những ngày ở Nha Khắc Thạch. Cô quê nhà tuy xa, nhưng cuộc sống cứ trôi từng ngày, giống quán bánh bao của , lúc nào cũng bốc nóng, ngửi thấy mùi thơm.
Chân cô sưng vì tàu đường dài, về nhà tháo ủng tuyết thật sự tốn chút sức. Sở Lăng thấy lấy máy ảnh , chụp cảnh đưa chuyên đề. Mâu Văn thoải mái cho cô chụp, giữ nguyên tư thế : “Cậu nên xem chân bạn học Tân Cương của tớ. Họ tàu về Tân Cương, xuống tàu là !”
“Sau đó họ tới Bắc Kinh.” Sở Lăng chạy lấy sổ ghi: Sau đó họ tới Bắc Kinh. Người chữ nghĩa luôn như , trong sổ đầy đủ loại cảm hứng.
“Sở Lăng, tớ thuê nhà chung với hai nữa.” Mâu Văn . “Hai cứ sống cuộc sống riêng thật , đừng lo cho tớ.”
“Tại ? Văn Văn, tớ …”
“Nghe tớ , Sở Lăng. Cậu tin, tớ tuyệt đối cố tỏ mạnh mẽ.” Mâu Văn cố ý vẻ bí mật, chớp mắt. “Tớ sắp xếp riêng.”
Mâu Văn quả thật sắp xếp thứ, bao gồm Tạ Sùng.
Yêu một thì về phía , đừng quan tâm đó đang ở . Chỉ khi tới mới nhận gì.
Ngày việc thứ ba Tết, Mâu Văn nộp đơn nghỉ việc. Lâm Vi Sâm bất ngờ, hỏi vì . Cô đổi môi trường việc. Lâm Vi Sâm công ty chúng đầu ngành, còn đổi tới ? Mâu Văn đổi sang nơi mệt như .
Cô thật với Lâm Vi Sâm.
Trước đây cô khinh thường dối nhất, tự cho là thẳng thắn, chuyện gì cũng đặt lên bàn . Bây giờ cô đôi khi dối là một cơ chế tự bảo vệ. Trong xã hội phức tạp , cô học vài lời dối nhỏ.
Lâm Vi Sâm thậm chí giữ cô , thu nhập ở công ty khác cao bằng nơi . Mâu Văn : “Em học cao học tại chức, cần thời gian học.”
Tóm , cô một câu nào nên . Lâm Vi Sâm đồng ý để cô tới cuối tháng.
Vì sắp nghỉ việc, công việc đột nhiên nhàn rỗi. Cô ở chỗ sách mỗi ngày. Anh Chử thích quốc học, mong căn nhà thể hòa phong cách thanh nhã phong lưu. Mâu Văn nghiên cứu quốc học nhiều, nhân lúc bài tập .
Ngày 1 tháng Ba, Tạ Sùng cuối cùng về Bắc Kinh.
Trước đó, cứ hai ba ngày họ gọi một cuộc ngắn. Trong điện thoại Tạ Sùng hề sự mật của bạn trai, giống như chữ “” trả lời cô là khác ép .
, Mâu Văn quen sự lạnh nhạt của khi xa . Anh vốn là như .
Tạ Sùng về Bắc Kinh đúng lúc chạng vạng.
Anh gọi hỏi Mâu Văn đang gì. Cô chuẩn tới Đại học Nhân dân chạy bộ. Tạ Sùng chạy cùng. Mâu Văn đợi tới nhà đón !
Cô đeo tai , cửa.
Ánh chiều hôm dịu dàng, gió nhẹ cũng dịu dàng. Lòng cô nhẹ nhõm, vì cuộc sống bất định sắp tới mà thêm chút phiền não.
Cô chạy trong hoàng hôn gặp Tạ Sùng.
Cô lâu gặp , cảm thấy hai xa quá lâu. Trong tai phát bài *New Soul*:
I'm a new soul I came to this strange world
hoping I could learn a bit about how to give and take…
Tâm trạng cô nhẹ theo tiết tấu, hát theo “la la la la la la…” suốt đường chạy về phía Tạ Sùng. Cây cối đường Vạn Liễu Trung nhú mầm xanh, thứ như hồi sinh. Cô cảm thấy là một con mới trong thành phố, bởi cuộc sống trở về và chuẩn khởi động .
Không cả! Trở về cũng ! Cô sắp gặp thích!
La la la la…
Cô chạy tới nhà Tạ Sùng, hít sâu nhấn chuông. Đây là một gặp khác biệt, bởi “”, nên trong lòng cô, trở thành một vô cùng thiết.
Vì thế khoảnh khắc Tạ Sùng mở cửa, một nóng hừng hực lao lòng , hai chân khóa quanh eo! Anh thậm chí rõ cô, trái tim đột nhiên bay bổng!
Cô ôm chặt cổ , thật chặt, hai chân quấn : “Em nhớ lắm, Tạ Sùng, em nhớ lắm!”
Cô từng yêu ai, yêu một trải qua nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm như . Trên đường đến gặp , cô cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể đều đang hát.
La la la la…
La la la la…
Chúng xếp hàng hát một khúc như .
Tạ Sùng ôm cô, xoay một vòng mặt đất.
Anh : “Cô đúng là ăn ít… Cô thật sự chuẩn nâng Trái Đất đấy ?”
Mâu Văn khúc khích, ngửa đầu . Cuối cùng cô thấy mắt . Ôi, đây là đôi mắt bạn trai . Đôi mắt , . Cô liền hôn lên mắt .
Trái tim Tạ Sùng bay lên hết đến khác. Cô nhiệt tình đến , trông như họ ở bên lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-27-ho.html.]
Niềm vui lây ? Nếu , tại cũng đột nhiên vui? Anh ôm cô xoay thêm một vòng về sofa. Tới cạnh ghế, ném cô xuống, cô kêu “oa oa oa”, kéo cả ngã lên sofa.
Thế giới đột nhiên yên tĩnh.
Cô nâng mặt , chăm chú , cẩn thận, nhẹ nhàng hôn môi. Tạ Sùng cứ thế im lặng cô.
Mặt cô đỏ, đôi môi hồng mềm. Cô luôn như , ngoài cố ý tô gì, vốn thế nào thì để thế . Cằm đưa về , chạm nhẹ môi cô chậm rãi rời .
Ánh hoàng hôn rơi mặt cô, trông ấm áp.
Môi Tạ Sùng phủ xuống, hôn lấy cô. Sofa phát tiếng kẽo kẹt, cơ thể cô ngừng lún xuống để thích ứng với sự áp đảo của .
Nụ hôn mang vị ngọt như kẹo, cô nhịn đón lấy.
Tay nắm cổ tay cô, đặt hai bên đầu, những ngón tay đan kẽ tay. Vì nhẫn nhịn chạm nơi khác, gân xanh nổi lên.
Mâu Văn nhớ tới giấc mơ và cơ thể trống rỗng khi tỉnh, dường như chính là cảnh .
Cô nhịn “ưm” một tiếng, âm thanh nhẹ chui tai Tạ Sùng. Anh hôn càng mãnh liệt, hôn mũi, tai, chiếc cằm ngẩng lên của cô. Tay càng siết mạnh cổ tay, tới khi cô đau mới đột nhiên buông, dậy.
Anh một bên sofa Mâu Văn.
Cô che miệng dậy, co góc. Giấc mơ kéo dài tới mắt, trong khí chỉ còn thở sâu, chậm của hai cùng ánh mắt quấn lấy .
Tạ Sùng lên: “Đi, chạy bộ.” Cúi xuống thấy quần thể thao nhô lên một chỗ, xuống. “Chờ một lát chạy.”
Mâu Văn vốn theo, hiểu gì xuống.
“Chạy xong ?” Cô hỏi.
“Đừng .” Tạ Sùng .
“Ồ.” Cô yên lặng chờ, Tạ Sùng càng bực bội, trút giận lên cô: “Đừng thở.”
“?” Mâu Văn kinh ngạc . “Anh bá đạo ? Ở nhà thở?”
Tạ Sùng để ý, sang bên. Rất lâu mới lên: “Đi, chạy bộ.”
“Đi.”
Hai chạy quanh khu vực, đều bày đủ tư thế thi đấu, đuổi vượt. Người qua đường thấy họ bình thường, từ xa tránh, nhưng hai để ý, thoải mái chạy đủ mười cây .
Buổi tối Tạ Sùng tiệc xã giao, chạy xong đưa Mâu Văn về .
Trẻ con trong khu nhà đều chơi, vô cùng náo nhiệt. Tạ Sùng đưa cô tới cửa, cô nhà. Đi tới cổng khu mới nhớ tai của cô ở trong túi đeo hông, bèn định trả.
Cửa sổ nhà cô mở, cô đang chuyện với Sở Lăng.
Sở Lăng hỏi cô sẽ chuyển tới . Mâu Văn tớ lên kế hoạch hết, tớ sẽ chuyển tới Vạn Liễu.
“Vạn Liễu?” Sở Lăng . “Nhà ở Vạn Liễu rẻ, tìm ?”
“Tìm , tốn tiền.” Mâu Văn như đùa. “Sau tớ cũng tốn tiền. Cậu đừng lo.”
Hai chữ “kế hoạch” khiến lòng Tạ Sùng trầm xuống. Cô nhảy là kế hoạch, hôn là kế hoạch, tình yêu cũng là kế hoạch. Trên đời kế hoạch đê tiện như ? Anh trả tai , .
Trước khi ngủ, Mâu Văn gọi cho Tạ Sùng. Bên ồn, từ chối nhắn cô ngủ sớm.
Ngày hôm Mâu Văn cần . Cô chen xe buýt tới Bạch Thạch Kiều, cũng cần khi thức trắng chuyến xe buổi sớm trở về, nhưng vẫn dậy lúc bảy giờ rưỡi.
Cô tập một bài thể d.ụ.c ở nhà, tắm, ăn hai quả trứng rán, uống một cốc sữa, xếp bằng bên giường, đặt máy tính lên bàn nhỏ vẽ bản thiết kế cho Chử.
Một khi bắt đầu, cô chìm đắm , đến cơm trưa cũng ăn. Bốn giờ chiều mới ngẩng khỏi máy tính, cầm điện thoại xem cuộc gọi của Tạ Sùng . Không .
Cô gọi cho Tạ Sùng, hỏi ăn tối cùng , . Mâu Văn quyết định tới ngõ ăn một chút. Cô thích ứng với cuộc sống mới.
Lúc ăn xiên nhúng, bà chủ hỏi tại ngày việc tới sớm . Cô riêng . Vốn chỉ tùy miệng , trong đầu lóe sáng. Ăn xong cô về nhà, mở máy tính, bắt đầu đăng bài trong các cộng đồng và trang web: Nhà thiết kế đến từ doanh nghiệp hàng đầu cung cấp dịch vụ thiết kế siêu đáng giá.
Cô nghĩ rõ, cô sẽ riêng. Sau doanh nghiệp nữa.
Mâu Văn đột nhiên tự vặn chặt dây cót. Cô giỏi học tập, một khi mục tiêu rõ ràng sẽ lập kế hoạch kín kẽ, tiếp theo gì, cần đạt những cột mốc nào, tất cả nhanh chóng hình thành trong đầu.
Cô bận tới khuya, gọi cho Tạ Sùng, vẫn .
Vì giúp Sở Lăng đóng hành lý, cô gọi nữa.
Tài sản của Sở Lăng nhiều, đều là sách và ít quần áo. Mâu Văn tặng bộ bát đĩa mua khi thuê chung cho Sở Lăng, bởi cô chuyển tới nhà thuê mới bắt đầu cuộc sống, cần những thứ .
Sở Lăng hỏi nấu ăn thế nào?
Mâu Văn nghĩ : “Tớ sẽ nơi nấu ăn.” Thấy Sở Lăng hiểu, cuối cùng cô : “Sở Lăng, tớ bạn trai .”
Sở Lăng suýt hét lên, kéo Mâu Văn bắt kể về bạn trai. Nhất thời Mâu Văn bắt đầu từ . Sở Lăng ảnh, ít nhất ảnh chứ? Mâu Văn lắc đầu: Không .
Cô thề với Sở Lăng rằng dối, thật sự bạn trai, xin Sở Lăng đừng lo.
Cô còn : Tớ thể ở chỗ . Tớ sẽ đối xử với thật thật , sẽ báo đáp việc cho tớ ở nhờ.
Sở Lăng đúng, sửa: “Đây cho ở nhờ, mà là một tình cảm hai chiều cùng trao . Mỗi bỏ những thứ khác , thể vì cung cấp nhà ở mà biến thành cưu mang . Như đúng, Mâu Văn.”
Mâu Văn gật đầu: “Được, tớ sẽ đối xử với thật thật . Chúng tớ sẽ bỏ những thứ , sống với thật .”
Mâu Văn nghĩ xong, cô sẽ tới ở căn nhà khác của Tạ Sùng. Cô cần môi trường việc yên tĩnh, thuê nhà khác đáp ứng nhu cầu. Cô sẽ trao tất cả tình yêu cho Tạ Sùng. Sau tiền, cô cũng sẽ đưa một ít.
Sáng hôm , cô giúp Sở Lăng chuyển nhà. Nhà Sở Lăng ở Hồi Long Quan. Sở Lăng đồng nghiệp gần như đều mua nhà quanh đây, họ cũng mua gần đây. Để tiện sửa sang, hai thuê luôn quanh đây.
Mâu Văn thích căn nhà Sở Lăng thuê, ở tầng cao nhất một khu cũ. Anh A đặt một chiếc ghế sân thượng, thỉnh thoảng họ thể lên phơi nắng hóng gió.
Mâu Văn cũng hóng gió.
Cô nhắm mắt, cảm nhận gió xuân nhẹ nhàng lướt qua má, thật dễ chịu.
“Cảm ơn cuộc sống, đối xử với tớ .” Sở Lăng . “Mỗi bước tiến của một bình thường trong thành phố đều đáng vỗ tay.”
Mâu Văn phối hợp: “Vỗ tay!”
Sở Lăng ngượng: “Xin , bệnh nghề nghiệp tái phát.”
Bữa đầu tiên ở nhà mới của Sở Lăng do Mâu Văn nấu.
Sở Lăng ăn món Hồ Nam. Mâu Văn cứ cho kỹ, hôm nay tớ cho dầu cay thơm nồng, ăn sạch đáy nồi!
Cô bận rộn trong bếp, chiếc muôi lớn đảo đến tóe lửa, nhanh chóng sáu món một canh. Họ uống chút rượu, trò chuyện lâu. Khi Mâu Văn về nhà là đêm khuya.
Nửa giường của Sở Lăng trống, một nửa căn nhà cũng trống, lòng cô lập tức trở nên quạnh quẽ.
Cô độc.
Hóa điều khó chịu nhất của một ở thành phố xa lạ là cô độc. Cô gọi Tạ Sùng, .
Anh về nhà, giọng khàn: “Hôm nay xã giao, uống nhiều rượu.”
“Say ?” Mâu Văn hỏi.
“Say .” Tạ Sùng . Thật đầu óc tỉnh táo, hành động vững vàng, chút rượu là gì?
“Em tới thăm . Anh đợi.” Mâu Văn xong cúp máy.
Cô thể tạm biệt cô độc, bởi cô gặp Tạ Sùng.
Tạ Sùng tựa sofa, cả uể oải. Mâu Văn hỏi uống canh ngọt . Anh lắc đầu, vỗ sofa bảo cô .
Mâu Văn yên lặng bên cạnh.
Tạ Sùng luôn ngửa tựa đó, mắt trần nhà, khiến giọng trở nên trầm đục.
“Bạn cùng phòng của cô chuyển ?” Anh hỏi.
“Chuyển . Hôm nay chuyển.”
“Bao giờ nhà hết hạn?” Anh hỏi.
“Còn một thời gian.”
Tạ Sùng im lặng.
Sự im lặng đáng sợ, cô tiếp theo sẽ là gì, .
Mâu Văn cũng tựa đó, chìm trong cô độc . Cô nghĩ, nếu Tạ Sùng chúng chia tay , sự cô độc của cô sẽ . Cô cảm thấy sẽ chia tay. Không hiểu vì , khi gặp , cô cảm nhận chút nhiệt tình nào. Cô cảm thấy sớm muộn họ cũng chia tay.
Tạ Sùng mặt, yên lặng Mâu Văn. Cô đúng là một lạc quan, dù gặp khó khăn lớn đến vẫn cảm thấy cuộc sống để cho một đường lui.
“Cô cảm thấy tình yêu đơn phương sẽ kéo dài bao lâu?” Tạ Sùng hỏi.
“ .” Mâu Văn .
“Cô để ý chuyện kết hôn với một yêu ?” Tạ Sùng cũng câu hỏi rốt cuộc hỏi ai, nhưng vẫn .
“Nếu đó là , thứ đều .” Mâu Văn .
Cô thật sự yêu Tạ Sùng.
Cô cảm thấy tình yêu với sự tâm ý kiểu thiếu nữ, mang kỳ vọng của trưởng thành đối với cuộc sống. Tình yêu của cô là chỉnh, là sự hòa quyện triệt để giữa chủ nghĩa lãng mạn và hiện thực.
Tạ Sùng luôn cô, thấy khóe mắt cô ướt. Cô dường như đang lo lắng điều gì, lo chỗ ở, lo những thứ đủ. Ít nhất Tạ Sùng nghĩ như .
Tạ Sùng thở một thật dài, : “Mâu Văn, chúng kết hôn .”
Mâu Văn tưởng nhầm, kinh ngạc .
“, chúng kết hôn.” Tạ Sùng . “Đừng đường vòng nữa, kết hôn .”
Trái tim Mâu Văn đập dữ dội. Cô cảm thấy tình yêu dành cho Tạ Sùng tăng lên theo cấp nhân, cuối cùng nổ tung trong lòng, thế giới rung chuyển. Nước mắt lập tức rơi xuống. Cô bất kỳ lo lắng nào, bất chấp tất cả bước lên ôm , nghẹn ngào : “Tạ Sùng, lúc chỉ một mái nhà, nhỏ như vỏ ốc sên cũng . Tạ Sùng, cần một nơi che gió tránh mưa…”
Cô nâng trái tim cho .
Nó thật sự phức tạp và bẩn thỉu như nghĩ. Tuy tì vết, nhưng tình yêu dành cho chân thật đến . Đây là đầu tiên trong đời cô yêu một !
Tạ Sùng bình tĩnh, vỗ vai cô: “Anh uống canh ngọt .”
Năm ngày , Mâu Văn nhận sổ hộ khẩu. Ban đầu Cát Vân Thanh chịu gửi, sợ cô lừa. Mâu Văn hỏi: “Mẹ, cho con , từ nhỏ đến lớn con từng hồ đồ trong chuyện lớn ? Người chính là Tết gửi đồ ăn cho con. Anh là .”
Cát Vân Thanh gặp Tạ Sùng. Mâu Văn chúng con sẽ về thăm , sẽ gặp.
Ngày 29 tháng Ba năm 2012, Mâu Văn và Tạ Sùng đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính quận Hải Điến. Ngày cuối cùng hợp đồng thuê nhà hết hạn, Mâu Văn chuyển nhà Tạ Sùng.
Cô nhiều hành lý.
Khi tới thành phố , cô vốn chỉ một . Hành lý quan trọng duy nhất là chính bản .
Bây giờ cô trong phòng khách nhà Tạ Sùng, nên , gì. Cô cứ thế Tạ Sùng, thật lòng thật thích.
Tạ Sùng thấy cô gò bó, : “Đi tắm .”