Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 28: Họ
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:49
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm cuối xuân thẫm màu, bầu trời trong trẻo. Trên nền xanh sâu thẳm lững lờ một ít mây trắng như khói. Đêm như giống Nha Khắc Thạch.
Mâu Văn bệ cửa sổ lớn trong phòng ngủ Tạ Sùng, tóc ướt sũng, nước nhỏ xuống vạt áo . Trong phòng tắm truyền tiếng nước ào ào. Mặt cô đỏ lên, trong lòng tò mò, bèn rón rén bước tới, xem bên trong đang gì.
Tạ Sùng tắm xong, thấy mảng kính mờ nhỏ của cửa phòng tắm một bóng lén lút, liền bước đến, kéo cửa .
Mâu Văn sợ đến nhảy lùi một bước, kinh ngạc nửa để trần của Tạ Sùng. Nhìn xong mới nhớ nên chuyện thất lễ, tượng trưng lấy tay che mắt.
Tạ Sùng cô chọc tức đến bật , mặc áo choàng tắm cạo râu.
Mâu Văn hạ tay, theo, ngoài cửa nghiêng nửa : “Tại buổi tối cạo râu? Vậy sáng mai còn cạo nữa ?”
Vốn dĩ buổi tối Tạ Sùng cạo, chỉ đang tìm việc cho . Cô hỏi , : “Một ngày cạo mười .”
“Mọc nhanh thế ?” Mâu Văn hỏi.
Bàn tay cầm d.a.o cạo của Tạ Sùng dừng . Trong lòng nhịn c.h.ử.i một câu, đóng cửa. Mâu Văn nhốt ngoài cửa nhưng vẫn kiên trì, khẽ gõ: “Em xem cạo râu.”
Tạ Sùng để ý. Khi , hỏi: “Em sấy tóc ?”
“Máy sấy ở phòng tắm dành cho khách… hỏng .” Mâu Văn . “Em đang sấy thì nó chập điện.”
“Chẳng máy sấy đó do em mua?” Tạ Sùng hỏi.
“Thật sự . Chúng cung cấp dịch vụ mua máy sấy tóc.” Mâu Văn nghiêm túc đáp.
Tạ Sùng nghiêng hiệu cô phòng tắm chính sấy, còn uống gì đó.
Đi ngoài, thấy hành lý của Mâu Văn mở, lặng lẽ trong góc. Chỉ một ba lô mở miệng, bên trong hẳn là quần áo tạm thời.
Đồ của cô ít.
Ban ngày giúp cô chuyển nhà, thấy hành lý đặt chiếc giường nhỏ chỉ chiếm một phần ba. Còn những món quà từng tặng cô xếp riêng trong một thùng, giữa các hộp nhỏ ngăn bằng giẻ cũ hoặc xốp nhựa.
“Những thứ thể vỡ, vỡ em sẽ xót.” Mâu Văn ôm thùng quà . “Trước đây em từng tưởng tượng sẽ dùng chúng trong một ngôi nhà , an , thể ở lâu dài.”
“Vỡ thì mua .” Tạ Sùng .
“Không giống .”
Bà chủ nhà của cô hẳn lớn tuổi. Lúc bàn giao, bà cứ Mâu Văn và Tạ Sùng đầy ẩn ý, trong đầu đang câu chuyện kỳ quái nào.
Hành lý của cô ít đến mức như bất cứ lúc nào cũng thể .
Ngược , cô tìm chỗ cho máy tính, đặt bàn trong thư phòng của . Chiếc máy nặng nề, bên cạnh là mấy cuốn sách công cụ.
Mâu Văn sấy tóc xong , thấy Tạ Sùng đang quanh phòng khách, như thú dữ tuần tra lãnh địa.
“Sao em còn dỡ hành lý?” Tạ Sùng hỏi.
“Em đặt ở …” Mâu Văn .
“Nhiều phòng như , em tùy ý chọn. Không đặt là ? Nhà lớn thế chứa nổi mấy món hành lý nhỏ của em?” Tạ Sùng chỉ tay. “Bây giờ đặt ngay.”
“Được.”
Mâu Văn chọn phòng ngủ phụ diện tích lớn nhất. Cô thích căn phòng . Lúc trang trí, Tạ Sùng bảo cô tự do phát huy nên cô dùng rèm hoa nhỏ.
Cô thích rèm hoa, những ngày nắng nó phát sáng, mờ ảo dịu dàng.
Tạ Sùng ở cửa cô dọn hành lý.
Trong va-li Mâu Văn món quần áo đắt tiền nào. Chỉ vì tuổi trẻ vô địch, mặc gì cũng nên trông kém.
Bản cô thích. Lúc treo quần áo còn ngân nga, tâm trạng vẻ .
Tạ Sùng hỏi uống rượu . Cô , đây gọi là “rượu hợp cẩn” ? Tạ Sùng đây gọi là rượu tiễn lên đoạn đầu đài.
Anh mở một chai vang đỏ, cùng cô sofa uống.
Mỗi chiếm một đầu sofa. Uống một lúc, Mâu Văn dịch về phía .
Tạ Sùng đặt chân lên đùi cô, dùng sức, “đẩy” cô về chỗ cũ.
“Làm gì !” Mâu Văn bất mãn. “Bình thường cho hôn, kết hôn cũng cho hôn ?”
Tạ Sùng thẳng cô, cô hôn mấy phần chân thành.
Mâu Văn cũng .
Cô học ánh mắt của , hung dữ hơn, bá đạo hơn, như ăn thịt hơn, nhưng học . Cô như . Hễ là cô .
Cô cảm thấy vui. Giống cô gái trong phim hoạt hình thấy trai , trong mắt b.ắ.n những trái tim hồng. Cô đè nổi niềm vui .
Nhìn căn nhà cô cũng vui. Nhà rộng rãi sáng sủa, món nào bên trong cũng . Mâu Văn thậm chí nghĩ, ngày mai tới chợ hoa, mua thật nhiều hoa cỏ và đồ nhỏ xinh, trang trí thêm cho nơi .
Cô ngốc nghếch, cố chen tới mặt Tạ Sùng, ngang nhiên đối diện đùi .
Cồn lên men, đầu cô choáng, nhưng Tạ Sùng thấy càng thuận mắt, càng . Như thứ gì đang gãi trái tim, từng cái từng cái, ngứa ngáy, mềm mại.
“Tạ Sùng, Tạ Sùng.” Cô nâng mặt , ngốc gọi tên như một kẻ ngốc. Thích quá, cô nhịn hôn môi .
Đôi mắt cô cong lên vì .
Cuối cùng Tạ Sùng đưa tay ôm cô. Cánh tay còn dùng sức, cô tự động nghiêng tới gần hơn.
Đôi mắt sâu .
Cô cảm thấy trúng thứ gì, cấn đến hoảng, lẩm bẩm: “Cái gì ?” Cô đưa tay sờ, ngăn . Cánh tay siết mạnh hơn, cô hẳn xuống. Ánh mắt càng tối.
Mâu Văn kêu “ối” một tiếng, miệng Tạ Sùng chặn .
Hương rượu nhàn nhạt trong miệng theo đầu lưỡi truyền sang. Cô nhịn mút một ngụm, chiếc lưỡi cuốn .
Cô càng lúc càng choáng, cảm thấy chỗ nào cũng đúng, mơ hồ: “Tạ Sùng, em thoải mái, khó chịu quá…”
Tạ Sùng dừng sờ trán cô, nóng, nhưng hai má nóng. Cô nắm tay , nên đặt , cuối cùng đưa trong áo ngủ.
Cúi đầu phần vạt nhô lên như gò nhỏ, lòng bàn tay nóng đến , cô khỏi khẽ rên.
Vẫn khó chịu.
Cô rõ rốt cuộc khó chịu ở .
Tạ Sùng cố tình yên phận, đẩy lên một chút, cô kêu “a” ngã vai . Cô cảm nhận . Lúc nhớ những điều giáo viên trong tiết sinh lý, cuối cùng hiểu đó là gì.
Không cần chạm, cô cũng nhận quy mô đáng kinh ngạc. Trong đầu hỗn loạn, cô nhớ đồ gỗ đặt riêng khít từng khe, một chiếc tủ lớn thể nhét trống nơi góc hẹp.
Còn thì ? Có thể ? Cô thử ước lượng, nhưng , bực, tức giận: “Cái gì ! Anh là gỗ ?”
Câu chọc giận Tạ Sùng. Anh bế bổng cô về phòng ngủ. Điện thoại vang lên đúng lúc, định vứt , con tỳ hưu nhỏ lập tức tỉnh táo ngăn: “Không thể vứt! Đắt lắm!”
Anh ném cô lên giường, hít sâu hai mới điều chỉnh thở rối loạn một chút, bực bội máy: “Làm gì?”
Tiền Tụng bên hề hề đầy xa, còn kịp hỏi Tạ Sùng cúp máy tắt nguồn.
Động tác cởi áo ngủ của Tạ Sùng thô bạo, gần như giật tung cúc, ném bừa quần áo sang bên tới cạnh Mâu Văn.
Mâu Văn mơ hồ .
Anh cũng mơ hồ Mâu Văn.
Không ai bắt đầu , môi họ chạm . Nụ hôn giống một cơn mưa bụi, lất phất rơi cơ thể. Vì căng thẳng, da Mâu Văn nổi một lớp gai nhỏ. Cô thấp giọng “lạnh”, chăn lập tức phủ kín hai .
Tạ Sùng cảm thấy như quả bóng bơm quá nhiều , cả sắp nổ tung.
Trong truyền nghề giọng Mâu Văn gần : “Chậm một chút.” Cô . “Chậm một chút. Không chỗ đó… ưm…”
Chỉ một khoảnh khắc bình thường như , thế giới tăm tối của cô thứ gì xuyên thủng, một vùng ánh sáng mạnh tràn .
Đau. Cô sắp : “Đau.”
Tạ Sùng nhất định yêu cô, nếu tại cô đau thế? Cô bắt đầu nức nở. Tạ Sùng dám tiếp tục, kéo chăn xuống. Dưới ánh đèn ngủ yếu ớt, thấy nước mắt cô chảy từ khóe mắt tóc mai.
Anh lập tức cảm thấy sai, nếu tại cô khó xử đến ?
Anh vô thức rời , cô ôm lấy .
“Đừng động.” Cô . “Anh đừng .”
Anh động, cũng , nên gì. Cô cứ thế ngấn nước mắt , mày khẽ nhíu, thử tự thăm dò một chút, nhẹ.
“Như ?” Anh học theo cô, khẽ hỏi. “Như em sẽ dễ chịu hơn?”
Mâu Văn gật đầu.
Lòng bàn tay che đôi mắt đẫm lệ, còn mắt chằm chằm môi cô. Miệng cô thành thật hơn nước mắt, hàm răng c.ắ.n môi , cổ họng phát tiếng rên thấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-28-ho.html.]
Anh bắt đầu hiểu.
Anh mạnh một chút, môi cô sẽ buông; nhẹ một chút, môi cô khép. Đầu lưỡi ẩn hiện giữa đôi môi hé mở.
Anh đổ nhiều mồ hôi.
Mồ hôi nhỏ môi cô. Cô vô thức đưa đầu lưỡi đón, cướp lấy. Anh bắt đầu mất kiểm soát, cô dùng sức đẩy, càng dữ.
Cô tại . Cơ thể còn khó chịu, đó là một cảm giác kỳ diệu khác. Cảm giác khiến cô sợ, thấy sắp c.h.ế.t, liều mạng đánh, đẩy , chớp mắt ôm chặt.
Cô cảm thấy còn là .
Âm thanh phát giống , khống chế cũng giống. Cơ thể đầu óc, tự run rẩy, cũng giống .
Cô bình tĩnh từ lúc nào. Khi bình tĩnh, cô sang Tạ Sùng, dường như vẫn luôn bình tĩnh như thế.
“Có em uống nhiều ?” Cô . “Tạ Sùng, em chóng mặt.”
Tạ Sùng lên tiếng, xuống giường lấy nước cho cô.
Trong cốc một ống hút. Cô hiếm khi yếu ớt, dùng ống hút uống một mạch nửa cốc.
Tạ Sùng đôi mắt sưng vì , hỏi: “Đau khổ đến ?”
“Cái gì?” Mâu Văn hiểu hỏi gì.
“Không gì.” Tạ Sùng nữa.
Anh mặc áo ngủ, thẳng giường. Nghe bên cạnh tiếng sột soạt, đầu , Mâu Văn đang mặc quần áo.
Ánh sáng mờ của đèn ngủ chiếu nửa cơ thể cô, mái tóc rối lấp lánh ánh sáng dịu.
Anh cứ thế cô mặc xong, tưởng cô sẽ xuống, nhưng cô chuẩn xuống giường.
“Em ?” Anh hỏi.
“Em sợ ngủ ngon.” Mâu Văn . “Em sang phòng phụ ngủ.”
Cô đối diện với thế nào. Cô tưởng khi kết thúc, giữa họ sẽ vài câu trò chuyện. Sở Lăng đầu tiên với A, hai cùng thảo luận lâu.
Mâu Văn hỏi họ thảo luận gì?
Sở Lăng ngượng: “Thì , thế nào… Thích một đương nhiên quan tâm cảm nhận của .”
Mâu Văn cũng thảo luận với Tạ Sùng, vốn nghĩ sẵn chủ đề, nhưng cảm thấy . Trông động đến .
Cô thậm chí cảm thấy đang ép chấp nhận quan hệ như thế với cô.
Mâu Văn trằn trọc ngủ.
Tạ Sùng cũng trằn trọc ngủ.
Cả hai mở mắt động tĩnh bên ngoài, bất ngờ bước cuộc sống mật đầu tiên sẽ phát âm thanh gì, nhưng bên ngoài yên tĩnh.
Cả đêm đều yên tĩnh.
Tạ Sùng ngủ từ lúc nào. Mở mắt chín giờ. Lúc lấy nước, trong bếp tiếng dầu chiên xèo xèo, khói bếp khác thường.
Trái tim lập tức ngập ánh vàng, ấm áp. Anh chậm rãi tới bếp, thấy Mâu Văn đang bữa sáng.
Trong nồi men nhỏ, cháo sôi ùng ục; bàn bếp là hai đĩa món phụ phối màu ; trong chảo nhỏ, một nửa chiên sủi cảo, một nửa chiên trứng.
Cô búi tóc cao, mấy sợi tóc rơi cổ. Tai đeo tai , điện thoại nhét trong túi đồ mặc nhà, bài gì, cơ thể nhẹ nhàng đung đưa.
Khi mở mắt, Mâu Văn cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc nhàn nhạt nhấn chìm. Cô quên sự “lạnh nhạt” của Tạ Sùng đêm qua, cảm thấy những ngày đang mở mặt.
Cô vun vén cuộc sống , yêu Tạ Sùng thật , cũng yêu chính thật .
Tạ Sùng bước tới vỗ vai, cô giật .
Râu mọc , khuôn mặt vốn sạch sẽ phủ một lớp râu xanh.
Cô tháo tai : “Quả nhiên cạo mười một ngày.”
“Một trăm .” Tạ Sùng động mũi. “Cô gái ốc đồng.”
Mâu Văn cảm thấy trời sáng, Tạ Sùng biến thành xa cách. Cô nghiêng tới gần: “Gãi giúp em.”
“Cái gì?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn nâng vai , cố với tai . Chỗ đó ngứa, nhưng trong tay đồ, cô động, bảo Tạ Sùng gãi giúp.
“Tật gì .” Tạ Sùng gãi tai cô. Cô thoải mái thở dài, phát hiện tay rời .
Đầu ngón tay giữ dái tai cô, nhẹ nhàng xoa.
Mặt Mâu Văn lập tức đỏ bừng, đoán gì, đó dám động. Khi nhận dái tai đôi môi mềm ẩm ngậm lấy, cô vô thức rụt vai, tựa gần lòng .
Vòng tay rộng và ấm đến .
Mâu Văn nhắm mắt.
“Cháy .” Tạ Sùng . “Sắp cháy.” Anh một tiếng, . Vì căn bếp mà tâm trạng , thậm chí còn huýt sáo.
Nhà.
Bà nội và bà ngoại đều cha sống cho sống, chỉ kiếm tiền, từng xây cho con một mái nhà t.ử tế.
“Nhà là thứ xây ?” Anh hồi nhỏ hỏi.
“Đương nhiên.” Bà nội . “Giống xây nhà, từng viên gạch từng mái phòng, dựng thành một căn nhà nhỏ; gia đình cũng , hai , một gian phòng, nấu cơm, trò chuyện…”
Tạ Sùng tiếng động trong bếp, ngửi hương cháo gạo, cảm thấy nhà. Anh xây một gia đình thế nào, nhưng “xây nhà” cần tốn tiền. Anh quyết định giao việc cho Mâu Văn. Cô thông minh như , hẳn giỏi hơn .
Khi bàn ăn đầy bữa sáng, Tạ Sùng đưa Mâu Văn một tấm thẻ.
“Đây là gì?” Mâu Văn hỏi.
“Tiền sinh hoạt.” Tạ Sùng . “Mỗi tháng chuyển năm mươi nghìn, đủ thì .”
“Bao nhiêu?” Mâu Văn thể tin.
“Năm mươi nghìn.” Tạ Sùng . “Em cần mua đồ lớn. Nếu mua thì với . Năm mươi nghìn là tiền sinh hoạt, đủ thì bảo. Anh bao nhiêu mới đủ.”
Năm mươi nghìn. Trời ơi. Mâu Văn sắp . Cô việc đầy một năm, mỗi tháng mệt c.h.ế.t cũng kiếm năm mươi nghìn. Khó khăn tính toán lâu như , thưởng cuối năm mới bảy mươi nghìn. Tạ Sùng tay rộng rãi thế?
Tạ Sùng thấy cô phản ứng, : “Nếu em nhận, cảm thấy đang sỉ nhục…”
Mâu Văn ấn tay định lấy thẻ: “Đủ , đủ .”
Cô nhớ lời Sở Lăng: Hai đang cùng vun đắp tình cảm, bỏ tiền, bỏ thứ khác. Mâu Văn chấp nhận suy nghĩ . Tạ Sùng bỏ tiền, hiện tại cô cải tạo ngôi nhà của họ.
Cô yên tâm nhận lấy.
Ăn sáng xong, Tạ Sùng chuẩn ngoài. Mâu Văn theo mặc đồ. Trước đây cô tưởng mỗi cửa đều mất nhiều công sức phối đồ. Hôm nay mới phát hiện tùy tiện lấy đồ giá mặc. Tùy tiện như mà vẫn .
Đẹp như một con công.
Tạ Sùng mặc xong cô: “ , trong thẻ chỉ năm mươi nghìn, còn để em mua quần áo.”
“Em cần.” Mâu Văn .
“Em cần.” Tạ Sùng dừng một chút. “Mua vài bộ . Đừng tới cái chợ Động Vật gì đó, trung tâm thương mại, mua đồ chất lượng.”
“Ồ.”
Anh , trong nhà chỉ còn Mâu Văn.
Cô quanh căn nhà lớn, thỉnh thoảng nhảy hai bước, các phòng lâu.
Đây là nhà của chúng .
Đây là nhà của cô và Tạ Sùng.
Lòng cô đầy vui sướng, giống một đứa trẻ hạnh phúc.
Sau đó cô nghĩ: Tiếc là thể ngày nào cũng ở nhà, còn nhiều việc. Mâu Văn sửa nhà cho Chử; bài đăng mạng bắt đầu phản hồi, thêm QQ; cô học lái xe, còn sách chuyên môn…
Trước đó, cô tới chợ hoa chim.
Cô xe buýt ngoài. Nắng tháng Ba rơi mặt, cô vẫn nhạc, mơ màng buồn ngủ.
Những tháng ngày cứ thong thả, thong thả đến.
Dường như Tạ Sùng cũng nghĩ .