Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 29: Họ

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:50
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiền Tụng cho Tạ Sùng về nhà.

Cậu cố ý ở cửa phòng riêng ăn vạ: “Mày cũng , bước qua xác tao!”

Tạ Sùng trợn mắt, định vòng qua bên cạnh, ôm chân , sống c.h.ế.t buông.

“Mày …” Tiền Tụng định , Tạ Sùng quát: “Im.”

Tiền Tụng lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng, theo Tạ Sùng ngoài. Tới phố, Tạ Sùng mặc áo khoác : “Đã chuyện tao kết hôn kể với ai. Mày thì tao tuyệt giao.”

Tạ Sùng ghét trở thành tâm điểm bàn tán.

Đám ít nhiều đều tật : mắt ch.ó coi thường . Nếu tình hình Mâu Văn, chừng sẽ bịa lời khó thế nào. Anh ghét chuyện .

“Sau mày cũng ?” Tiền Tụng . “Hôm nay tụ tập, sáu giờ ăn, sáu rưỡi mày , chắc chắn hỏi.”

“Mày bảo nhà tao việc.”

“Việc gì?”

“Nói con gà mái già tao nuôi c.h.ế.t.” Tạ Sùng nghiêm túc .

Tiền Tụng trợn mắt: “Không ai tin.”

“Vậy chẳng xong ? Mày cứ bảo , chuyện thì hỏi thẳng tao.”

Tạ Sùng một lòng về nhà, Tiền Tụng gì cũng đổi ý. Cuộc hôn nhân thật sự dọa Tiền Tụng hết hồn. Hôm còn tự do độc hành giữa trời đất, hôm bạn gái.

Ngày bạn gái chính là hôm khi họ chuẩn chơi. Hai hẹn một vòng trong nước một vòng nước ngoài, rong chơi hết năm.

Ngày khi xuất phát, hai ở nhà Tạ Sùng. Anh tới bưu cục nhận một kiện hàng, về nhà mở mặt Tiền Tụng. Bên trong đồ ăn. Tiền Tụng thấy viên sữa, kích động chỉ tay: “Đây… đây là loại mày cho tao ăn!”

Cậu nhào tới giành, Tạ Sùng ôm thùng chạy phòng ngủ, khóa ở ngoài.

Tiền Tụng đập cửa mắng Tạ Sùng ăn một , bên trong tiếng động. Rất lâu , bước , vẻ mặt nghiêm túc, với Tiền Tụng rằng bạn gái.

Tiền Tụng há miệng như thằng ngốc: Hả? Bạn gái nào? Với ai? Cô nào? Mày đừng vô hình lừa đấy chứ? Chuyện gì? Nói rõ cho tao!

Tạ Sùng nhớ rõ thứ hôm đó. Ban đầu tưởng chỉ là một thùng đồ ăn, đến khi thấy tấm thiệp. Mâu Văn nhớ lắm, chúng thể ở bên ?

Nửa đời Tạ Sùng từng gặp lời tỏ tình nhiệt thành như . Anh thể miêu tả chính xác cảm giác: trái tim đập dữ dội, như sắp bay khỏi cổ họng. Khoảnh khắc , thậm chí quan tâm nội dung tấm thiệp là thật giả. Không, cảm thấy là thật. Khi những chữ , Mâu Văn thật lòng. Cô thật sự nhớ .

Sau đó mặt đỏ lên. Anh nhớ Mâu Văn hai liên tiếp chủ động hôn .

Anh thể từ chối.

Tiền Tụng vẫn đập cửa bên ngoài, cướp viên sữa của : Đừng hòng!

Tạ Sùng khóa viên sữa két an mới mở cửa. Anh lừa Tiền Tụng, bạn duy nhất. Anh : “Tao yêu , tao bạn gái.”

Tiền Tụng kinh ngạc đến rớt cằm. chuyện càng chấn động hơn là một ngày Tết, Tạ Sùng đột nhiên sắp kết hôn. Tiền Tụng hỏi em, đừng mày bụng ai to nhé? Không đúng, mày loại đó. Tạ Sùng giải thích. Tiền Tụng chỉ cho rằng đùa.

Sáng hôm , Tạ Sùng gửi tin nhắn: Tao đăng ký kết hôn .

Tiền Tụng tin nhắn, hơn mười câu “đệch” vẫn tin. Cậu gọi xác nhận, Tạ Sùng là thật.

Cứ thế, bạn nhất kết hôn.

Tiền Tụng thành “cô hồn dã quỷ”. Cậu Tạ Sùng ở thêm một lát. Tạ Sùng : “Mày cũng yêu đương kết hôn t.ử tế . Ngày nào cũng uống rượu ?”

Tạ Sùng thích uống rượu, cũng thích tụ tập. Đám bạn bè rượu thịt, tới lúc thật sự cần thì chạy nhanh hơn ai hết. Một chốn danh lợi điển hình.

Nhà thì giống.

“Xây” một mái nhà như lời bà nội, còn bỏ bao nhiêu tâm tư . Buổi sáng một vui vẻ bận rộn trong bếp, thấy thì mắt cong lên, thú vị hơn tiệc rượu khói mù nhiều!

Tiền Tụng giận Tạ Sùng.

Cậu từng thật sự giận , giận thật. Hai quen từ nhỏ, cởi truồng chơi bùn trong ngõ, cùng học cưỡi ngựa, cùng giáo viên đuổi cuối lớp phạt … Chuyện duy nhất trong đời Tạ Sùng mà chính là “vợ” trong miệng .

, Tạ Sùng : “Vợ tao đang đợi!”

Tiền Tụng cảm thấy Tạ Sùng lừa.

Cậu luôn miệng Tạ Sùng gặp “mổ lợn”, nếu một đầu óc sáng suốt thế đột nhiên kết hôn? Hơn nữa cô gái Tiền Tụng từng gặp.

Tiền Tụng cô đến từ thành phố nhỏ hạng tư, đầu óc , nhờ thành tích cao thi ngành chủ lực của trường danh tiếng; cô là thực tập sinh của nhà thiết kế sửa nhà cho Tạ Sùng… Tốt nghiệp đầy một năm cưới , từ nhà thuê chuyển Vạn Liễu, một bước bay lên cành cao, sống cuộc đời bình thường cố gắng cả đời cũng chắc .

Đừng ngoài, ngay Tiền Tụng cũng vượt qua khúc mắc trong lòng.

“Tao là bạn của mày, nhất định khuyên: Chừa cho một đường. Giữ kỹ tiền, đừng để lừa cả lẫn của. Xã hội thiếu kẻ lừa đảo ?” Tiền Tụng ven đường gào với Tạ Sùng. “Mày thông minh thế, nghĩ rõ?”

Tạ Sùng nheo mắt Tiền Tụng.

Anh cũng giận Tiền Tụng.

Anh khác sẽ cuộc hôn nhân và Mâu Văn thế nào, nhưng ngờ Tiền Tụng cũng nghĩ .

“Mày đang ? Chúng bạn bao năm, trong mắt mày tao là hồ đồ đến ?” Tạ Sùng bình tĩnh hỏi.

“Mày hồ đồ mà cưới chớp nhoáng một kẻ lừa đảo?”

“Câm miệng! Đệch! Tiền Tụng, mày câu đó thích hợp ?” Tạ Sùng thật sự đ.ấ.m một cú, đ.á.n.h rụng hàm răng trắng của ! Anh đè giận , Tiền Tụng đuổi theo: “Rồi ngày mày ! Tao !”

Tạ Sùng đột ngột chỉ mặt Tiền Tụng. Sắc mặt đầy sát khí, thêm một chữ e rằng sẽ đánh. Ngón tay chỉ thẳng, cuối cùng : “Sau đừng tới nhà tao. Mày đúng đấy, tao lừa, tao cam tâm tình nguyện! Đó là nhà cô ! Mày đừng tới!”

Tạ Sùng xong . Anh lên xe, thấy Tiền Tụng nhặt một hòn đá định ném xe, nhưng ném lệch, tự đó giận dỗi.

Tạ Sùng chuyện với .

Anh cưới Mâu Văn, nhận lời chúc của bất kỳ ai, cũng tiết lộ sự thật với ai, ngoại trừ Tiền Tụng. Anh cần lời chúc của , bởi bạn duy nhất. Tiền Tụng cuộc hôn nhân bằng ánh mắt . Dù cho , vẫn thất vọng vô cùng.

Khi nhà, thấy t.h.ả.m sảnh hai đôi dép mới. Một đôi in cô bé búi tóc cam, một đôi in bé tóc húi cua xanh. Thẩm mỹ gì ! Tạ Sùng nghĩ, nhưng đầy tình nguyện vẫn xỏ .

Anh thấy phòng khách thêm ba giá hoa, hơn mười chậu hoa. Những bông hoa xếp cao thấp giá, lắc đầu với trong chiều cuối xuân. Gió thổi, đưa hương hoa tới. Anh hít mũi, cũng , nồng, thanh nhã. Anh bài xích, thích.

Nghe trong bếp động tĩnh, tới. Vừa mở cửa ngửi thấy mùi vị phong phú. Mâu Văn đang xào nước cốt lẩu. Trên bàn thao tác bên cạnh là hơn mười đĩa thịt và rau lớn nhỏ bày tinh tế. Những chiếc đĩa hoặc nền đỏ, hoặc viền đỏ, ghép thành cả một bộ màu đỏ.

Anh nhẹ nhàng khép cửa bếp, về phòng ngủ.

Anh thấy giường là bộ ga gối long phụng màu đỏ. Nhà Tạ Sùng gần như từng màu đỏ. Anh cảm thấy phần lớn màu đỏ đời đều diêm dúa, thích thứ diêm dúa. giường phủ đầy đỏ. Anh bên giường, đưa tay sờ. Mới mẻ.

Lúc chân mang dép đôi, ban công hoa mới, giường là hai chiếc gối xếp cạnh, còn trong bếp một phụ nữ đang bận rộn.

Đây chính là nhà!

Anh Mâu Văn mang đồ , bèn bước khỏi phòng ngủ. Mâu Văn tiếng đầu, thấy thì vui vẻ : “Anh về mà động tĩnh?”

“Anh gọi em tám tiếng mà em .” Tạ Sùng bừa.

Mâu Văn hì hì, khoe nước cốt lẩu tự xào: “Em học bạn học Tứ Xuyên đấy! Ngon lắm! Lát nữa ăn nhiều một chút! Vốn định tám món một canh, nhưng em về muộn, sợ kịp nên quyết định ăn lẩu.”

em hỏi về ăn cơm .” Tạ Sùng . “Lỡ về, chẳng em công?”

“Anh về thì em tự ăn, tính là công?” Cô : “Em sẽ về. Không về nhà ăn thì ăn?”

Tạ Sùng nhếch miệng, học vẻ mặt cô, hì hì.

Nước lẩu Mâu Văn xào thật sự thơm.

Hai uống Coca chai thủy tinh còn đá vụn, ăn lẩu, thỏa mãn kể xiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-29-ho.html.]

Tạ Sùng hỏi Mâu Văn mang đống hoa về. Cô mua nhiều, chủ cửa hàng xe, giao tận nhà. Cả đời cô từng phóng khoáng mua hoa như , trong ngoài tốn gần hai nghìn tệ!

“Mau khen em.” Mâu Văn khoanh tay, vẻ kiêu hãnh.

“Em thật sự… tiết kiệm.” Tạ Sùng .

Ăn xong, hai xổm ngoài ban công chăm hoa cỏ.

Mâu Văn mua vài dụng cụ nhỏ, lúc đeo găng tự trộn đất. Tạ Sùng thấy lo: “Em định trồng rau ngoài ban công chứ?”

Anh nhiều thích trồng rau trong nhà, dưa chuột, cà chua, khoai tây…

“Ý đấy, thực phẩm hữu cơ xanh…”

Mâu Văn còn xong, Tạ Sùng véo má: “Em trồng thử xem!”

Mâu Văn nghĩ , đợi nó mọc cũng nỡ nhổ. Lo lắng của Tạ Sùng là đúng, cô mua một cây cà chua con, trồng trong chậu ở góc. . Từ nhỏ cô như : cắm đầu “ chuyện ”, phát hiện tính.

xổm, hai tay ôm cẳng chân, áp mặt lên đầu gối, Tạ Sùng cũng ở tư thế : “Tạ Sùng, thích ngôi nhà hôm nay ? Nó khác hôm qua.”

Tạ Sùng thành thật: “Thích.”

Mâu Văn ôm gối, dịch về phía như chim cánh cụt, tựa đầu lên vai. Anh cúi cô, gió đêm thổi, tóc cô khẽ bay.

Bất kể tương lai gặp chuyện kỳ lạ nào, ngay lúc , hiện tại , cô chân thật đến .

“Tối nay còn thêm nữa ?” Mâu Văn đột nhiên hỏi. “Chúng nên thường xuyên ?”

Tạ Sùng kinh ngạc cô. Cô thật sự mãi thẳng thắn như ! Mọi lời qua miệng đều vòng!

Cô thật sự tới.

Tạ Sùng vệ sinh xong giường, lơ đãng lật tạp chí. Thấy cửa mở, một cái đầu thò .

“Em tới đây…” Cô , đẩy cửa bước , lao một cái lên .

Tạ Sùng suýt cô đè nôn, “phụt” một tiếng.

Mâu Văn chống tay , ghé sát, chóp mũi cọ chóp mũi.

Cô gái Nha Khắc Thạch thật đáng yêu, giống cừu con lông mi dài. Lòng bàn tay Tạ Sùng áp đầu cô, bước lên hôn.

Môi nhẹ nhàng chạm một cái rời ; chạm, rời. Đôi mắt cô ngẩng lên gương mặt tới gần, tinh nghịch thè đầu lưỡi. Anh l.i.ế.m đầu lưỡi nhẹ nhàng ngậm lấy.

Anh lật , đặt cô .

Cô nắm tay , dẫn chậm rãi, ánh mắt dần mơ màng, cuối cùng nhắm mắt.

Nhắm mắt, cảm giác càng rõ.

Tạ Sùng dịu dàng đến . Tay di chuyển chậm, quanh quẩn bên cạp quần, đầu ngón tay chạm nhẹ da từ từ luồn .

Mâu Văn vô thức căng thẳng, hôn cô.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển, như dính giọt nước, trơn mềm. Anh nhịn vuốt một chút, cô “ưm” một tiếng, khép chặt hai chân.

“Tách .” Anh . “Tách , Mâu Văn. Đừng sợ .”

Mâu Văn thể sợ ? Anh là Tạ Sùng. Cô chậm rãi mở , nhận thấy ngón tay lấp kẽ hở trượt sâu hơn.

Hơi thở Tạ Sùng nặng nề.

Ngón tay khám phá vùng đất từng đặt chân, mỗi nếp gấp, rãnh nhỏ đều kỳ diệu. Anh chen , cô sẽ khẽ “nức” một tiếng.

Rút , như đào một con kênh, tiếng nước róc rách. Mắt chằm chằm mặt Mâu Văn. Cô dường như trống rỗng, hé môi chờ .

Anh đột nhiên tăng tốc, cúi xuống chặn tiếng nghẹn ngào. Mâu Văn cong giường, cảm thấy thứ vượt khỏi kiểm soát, cơ thể cô.

Tạ Sùng chạm , cô dùng sức đẩy, hét lên. Anh dừng. Dường như hiểu đôi chút, chỗ đó khác biệt, liên tục hướng tới.

Đến khi Mâu Văn cứng nặng nề rơi xuống giường, mới từ từ rút tay.

Mâu Văn nắm cổ tay, cầu khẩn: “Tạ Sùng, Tạ Sùng.”

Tạ Sùng áp môi hỏi: “Sao ?”

“Tạ Sùng…”

Tạ Sùng nâng mặt cô bằng hai tay, để cô mắt, chậm rãi hòa : “Là như ? Mâu Văn, đúng ?”

Mâu Văn đón nhận , chậm rãi gật đầu.

Cô cảm nhận , cảm nhận sự hòa hợp .

Nhắm mắt, đầu cô chìm sâu gối đỏ. Tóc đen xõa gối, giống đóa hoa kiều diễm đang nở.

mệt, cũng . Hai quấn quýt đến khuya. Mâu Văn tắm, cánh tay đặt ngang vai, khiến cô cử động.

Mâu Văn thử nâng cánh tay, nhấc nổi. Quay đầu , ngủ. khóe môi dường như nhếch lên. Cô tưởng nhầm, kỹ thì bình thường.

Vài ngày , họ trò chuyện sofa.

Lúc hai hơn . Mâu Văn tựa sofa, gác chân lên đùi .

Mâu Văn hỏi bạn bè Tạ Sùng nhiều . Cô hiểu thêm về . Tạ Sùng vẫn đang cãi với Tiền Tụng, nghĩ tới là bực, bạn.

“Anh cảm thấy chúng cần mời bạn tới nhà ăn một bữa ?” Mâu Văn hỏi. “Em sợ họ đột nhiên tới, thấy em thì giật .”

“Không cần, sẽ ai tới. Anh cũng bạn.” Tạ Sùng . “Nếu em bạn mời về nhà thì cứ mời.”

“Em bạn.” Mâu Văn nghĩ . “ thể ăn ở ngoài.”

Tạ Sùng hứng thú với chủ đề .

Anh là cực kỳ lạnh lẽo, cũng ý định dành sức cho những quan hệ xã giao vô dụng. Trong lòng , cuộc sống là cuộc sống, công việc là công việc. Trùng hợp , Mâu Văn cũng nghĩ .

khác kết hôn nhanh như , họ cô cưới một Bắc Kinh giàu. Cô cảm thấy chuyện đó dường như sẽ kéo theo lời bàn tán, họ bằng ánh mắt khác thường.

Cô cũng cuộc sống là cuộc sống, công việc là công việc.

Tạ Sùng nhận suy nghĩ, mở mắt Mâu Văn. Cô đang nghĩ gì, vẻ mặt nghiêm túc.

“Sau chúng đều ăn ở nhà ?” Mâu Văn . “Em nấu nhiều món. Chỉ cần thời gian, em sẽ nấu ở nhà.”

“Nấu ở nhà tiết kiệm, ngon.” Tạ Sùng vạch trần. “Em tiết kiệm tiền định gì?”

“Em .” Mâu Văn . “Xin tha thứ, em từng sống những ngày lo tiền. Anh chờ em thích ứng !” Nói xong cô xoay lên đùi . “Đợi thích ứng xong, em mới nghĩ tiền thừa dùng gì.”

Tạ Sùng cúi “con tỳ hưu nhỏ”, xuống.

Tiền Tụng hôn nhân của là một “vụ mổ lợn” kéo dài, nhưng ai thật sự tự lấy mồi?

“Điều kiện như mày, tự cuộc thiệt ? Tìm khắp Bắc Kinh, cô còn kiếm như mày ?” Tiền Tụng đó.

“Đừng nữa.” Tạ Sùng bảo im, .

CUỘC SỐNG

 

 

Loading...