Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 30: Bình thường

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:51
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường từ công trường về, Mâu Văn đột nhiên tới ngõ .

Sau khi kết hôn, cô từng . Bỗng cô ăn xiên nhúng của bà chủ Tứ Xuyên. Xuống xe buýt, cô thẳng tới, đến cửa nhỏ phía thì thấy một ổ khóa treo cửa. Cô ở bên , ngõ ở bên , chỉ thể qua .

Cô ghé khe cửa bên trong. Những sạp hàng nhỏ biến mất, vô cùng yên tĩnh, như thể ngõ bốc khỏi thành phố.

Cô tới cửa hàng đồng giá chín tệ chín hỏi, ông chủ : “Cải tạo thành phố. Ngõ đóng , các sạp dọn sạch. Cô ?”

“Chuyện từ bao giờ?”

“Tháng .”

Mâu Văn thất vọng, qua khe cửa một lúc. Ông chủ sạp nhỏ mất , nhưng những cửa hàng chính thức lẽ vẫn còn. Nếu thật sự ăn, cô thể từ lối khác xem.

Tính bướng của Mâu Văn nổi lên, cô thật sự vòng từ cửa khác, nhưng quán xiên nhúng còn. Đứng giữa con ngõ trống, cô cảm thấy những ngày cần nghĩ ăn gì, chỉ vài tệ no bụng, một trở .

Bắc Kinh phát triển quá nhanh, gần như mỗi ngày một vẻ. Một con ngõ vô danh biến mất khỏi thành phố là chuyện quá bình thường.

Cô quyết định ăn bún gạo.

Đi ngang nhà hàng , cô thấy bên ngoài bắt đầu treo đèn lồng đỏ. Hôm nay tám chín phần sẽ tiếp đãi nhân vật lớn, “cung nhân” đón khách đông hơn khi. Mâu Văn phía bên đường đợi đèn, nhà hàng “kỳ quái rực rỡ”.

Thật lạ, giống như hai thế giới.

Đèn ở bên đường tối hơn một chút, đường vội vã; phía đối diện sáng choang, những ăn mặc vô cùng bóng bẩy.

thấy Tạ Sùng.

Tạ Sùng mặc sơ mi và quần tây may đo cao cấp, bên đường. Cô chỉ liếc một cái thấy . Khoảnh khắc thấy , trong lòng cô “thình” một tiếng, nhịn thêm vài . Anh khác tất cả . Anh thuộc về bên , dường như cũng thuộc về bên .

hôm nay Tạ Sùng tiệc xã giao, bởi buổi chiều nhắn cần để phần cơm. Cô thấy quanh vài nam nữ ăn mặc tinh tế. Tạ Sùng đang chuyện, những gật đầu phụ họa.

Mâu Văn chào Tạ Sùng. Cô bên đường kiễng chân vẫy tay. Cô thấy , bởi ánh mắt dường như dừng theo hướng cô một thoáng, lập tức dời .

Đèn đỏ chuyển xanh.

Mâu Văn co chân chạy, vượt qua từng , vạt váy bay lên, chỉ để gặp mặt Tạ Sùng. Khi sắp tới, cô gọi: “Tạ Sùng!”

Cuối cùng Tạ Sùng thấy cô.

Anh vẻ bất ngờ.

Ánh mắt khác cũng theo rơi lên Mâu Văn. Hôm nay cô mặc một chiếc váy hoa nhỏ màu sắc thanh nhã, kẹp tóc viền cầu vồng, đeo túi vải, hợp với những nam nữ mặc đồ công sở .

“Ai ?” Có hỏi Tạ Sùng.

Tạ Sùng Mâu Văn tới mặt: “Một bạn.”

Mâu Văn câu , hiểu lòng trầm xuống. nụ mặt vẫn còn. Cô tới : “ đối diện thấy giống nên chạy qua chào. Anh mau việc . Hẹn gặp .” Giọng cô tự nhiên, trông như bạn cũ vô tình gặp bên đường.

“Để giới thiệu cô…” Tạ Sùng , nhưng từ trong vội bước thúc giục: “Các sếp, tới đủ , sắp khai tiệc.” Người đó bước lên kéo Tạ Sùng .

Tạ Sùng đầu Mâu Văn: “Cô cùng .”

.” Mâu Văn lắc đầu, vẫy tay tạm biệt.

Hôm nay nơi tổ chức một sự kiện của hãng xe, khách tới đều là chủ một dòng xe Tạ Sùng từng mua. Vốn tham gia, nhưng ban tổ chức cố mời, nếu tới, bộ quà tặng đặt riêng cho sự kiện trong nước năm sẽ mua từ công ty .

Ruồi muỗi nhỏ cũng là thịt. Sự kiện ngay gần nhà, Tạ Sùng tới một chuyến cũng . Anh định ở lâu, chuẩn lộ mặt .

Quy mô sự kiện cao, mời một phóng viên đài truyền hình, báo chí và trang web. Lúc Tạ Sùng ký tường, đèn flash gần như mù mắt , khác tưởng họ mời ngôi mới nổi nào.

Mọi đều quên mất khúc nhạc đệm Mâu Văn.

Không ai hỏi phụ nữ chào là ai. Thật họ liên hệ Tạ Sùng với Mâu Văn.

Trong tiệc, ban tổ chức mời Tạ Sùng chia sẻ câu chuyện của chủ xe. Anh lên phát biểu trôi chảy: Vì từ nhỏ thích xe, gần như dòng xe thị trường đều từng sở hữu. xe của thương hiệu hôm nay là chiếc dùng lâu nhất, bởi nó đại diện cho một tinh thần…

Những lời xã giao kiểu há miệng là . Ban tổ chức hài lòng, lúc kính rượu đảm bảo với Tạ Sùng: quà tặng cho sự kiện tương lai đều đặt riêng từ . Tạ Sùng : “Vậy ngày mai tới Thượng Hải ký hợp đồng với các vị.”

Người khác trêu: “Chúng tới hoạt động để chơi, chỉ sếp Tạ tới ăn. Chẳng trách sếp Tạ giàu.”

Tạ Sùng ứng phó lấy điện thoại hỏi Mâu Văn: “Cô ngang đây gì?”

Rất lâu Mâu Văn mới trả lời: “ ăn bún gạo.”

“Bún gạo gì ngon?” Tạ Sùng hiểu. “Đáng để mấy trạm tới ăn ?”

Mâu Văn trả lời.

Lúc bên đường, Tạ Sùng vây quanh, cô đột nhiên cảm thấy xa. Có lẽ bởi khi ở mặt cô, luôn trông trẻ con; còn đeo một chiếc mặt nạ khác, xa cách, lạnh nhạt đến .

Mâu Văn sợ một Tạ Sùng như thế.

Ánh mắt đám đ.á.n.h giá cô cũng kỳ lạ, như thể cô nên xuất hiện ở đó. Con đường dường như ngăn cách con .

Khi đó Tạ Sùng từng : “Trong thẻ tiền thừa, em mua quần áo chất lượng.” Lúc cảm thấy câu gì, giờ nghĩ , lẽ đó là một lời dự báo cho tình cảnh hôm nay.

Bát bún gạo của cô ăn vị.

Đậu đũa chua đủ chua, nước dùng cũng nhạt. Cô hỏi cô nấu bún: “Đổi ông chủ ?”

: “Không đổi.”

Mâu Văn vẫn ăn hết.

Trên đường về, cô ngang qua nhà hàng , trong. Một con đường nhỏ thật dài treo vô đèn lồng. Cô bên trong gì, bởi vài nhóm vác máy .

Đó là cuộc sống Mâu Văn thể tưởng tượng.

Cho dù kết hôn với Tạ Sùng, cô vẫn tưởng tượng một cuộc sống khác của . Giống như hiểu của cô về : bước nhà và bước khỏi nhà là hai khác .

Về nhà, cô thu dọn sơ qua thư phòng xem tài liệu.

Thật hôm nay với Mâu Văn phong phú. Cô đăng ký học lái xe, Vương Tiên Hạc còn giới thiệu một khách hàng.

Cô buộc tóc, đeo kính chống ánh sáng xanh, máy tính nghiên cứu thiết bếp. Cô quá nhập tâm, đến mức Tạ Sùng nhà cũng .

Khi là đêm khuya. Tạ Sùng xã giao xong về, phòng khách tối đèn. Anh gọi: “Mâu Văn.” Không ai đáp.

Trước gặp tình huống như , Mâu Văn chạy từ một căn phòng nào đó , nhưng hôm nay cô .

“Mâu Văn.” Tạ Sùng gọi, vẫn ai đáp.

Anh giày tìm, thấy cô trong thư phòng, đeo tai máy tính. Ngồi lâu, trán cô bóng dầu. Dường như gặp vấn đề khó, chân mày nhíu .

Tạ Sùng tới ghế bên cạnh, thở dài.

Mâu Văn tháo tai : “Anh uống rượu ?”

“Uống một chút.” Tạ Sùng thở dài. “Vừa gọi mà em để ý.”

“Em thấy!” Mâu Văn lên lên đùi . “Xin , hôm nay em gặp chút khó khăn. Một bạn giới thiệu cho em khách hàng, yêu cầu của khách cao quá…”

“Bạn nào?” Tạ Sùng hỏi. “Người tên Sở Lăng?”

Những bạn Mâu Văn từng nhắc mặt nhiều, chỉ nhớ Sở Lăng. Nhớ Sở Lăng cũng vì cô là bạn cùng phòng, Mâu Văn thường ăn cơm với cô . Ngoài , Mâu Văn gần như .

, Mâu Văn gần như với Tạ Sùng về cuộc sống. Ở Bắc Kinh quen những ai, gặp chuyện gì, cô gần như kể. Tạ Sùng cảm thấy cô phơi bày cuộc sống cho , như thể một thế giới nhỏ độc lập.

Tiền Tụng : “Mổ lợn là thế. Vụ bỏ vốn thì bảy cô tám dì đều bịa , mày gặp một sống nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-30-binh-thuong.html.]

thật Mâu Văn từng nhắc một . Cô kể về Tiểu Cố, bởi Tạ Sùng chị nên cô . Tiểu Cố đang chuẩn học cao học tại chức, hơn nữa vì quan hệ với nhà chồng nên dọn sống riêng. Gia đình loạn lên, cha chồng mời chị về chăm con. Tiểu Cố , chăm con cũng , trừ khi đồng ý ly hôn.

Mâu Văn cảm thấy Tiểu Cố lợi hại, nên kể cho Tạ Sùng.

Tạ Sùng hai câu “suỵt” cô để nhận điện thoại. Hai mươi phút kết thúc cuộc gọi công việc, nhớ họ gì, cũng hỏi .

Mâu Văn cảm thấy hứng thú với những chuyện “lông gà vỏ tỏi” nên nhắc nữa.

Sau khi kết hôn, đến gần Tạ Sùng hơn, cô mới phát hiện cuộc sống của dễ như thấy. Mỗi ngày cuộc gọi, khách hàng khắp các ngành. Anh chỉ thương mại xuất nhập khẩu mà còn thu mua tập trung cho doanh nghiệp. Mâu Văn tự tổng kết tính chất công ty: thiết kế và bán quà tặng. Đại khái là . Chỉ là khu vực bán hàng rộng, phần lớn ở nước ngoài.

Anh cũng văn phòng ở Bắc Kinh, bên trong bảy nhân viên, phần việc còn hợp tác với nhà máy và logistics. Vấn đề pháp lý hợp tác với văn phòng luật. Dường như thường xuyên kiện tụng, bởi Mâu Văn luôn trong điện thoại: Kiện !

Sở Lăng đây là vận hành tài sản nhẹ.

Sở Lăng tình hình Tạ Sùng, còn khen với Mâu Văn: Người chồng đầu óc. Bọn tớ tiếp xúc nhiều doanh nghiệp, một khi tiền đều ham mua tài sản cố định: mua tòa nhà, tích đất. Quy mô và tiếng tăm lớn lên nhưng chi phí cũng cao. Anh Tạ của một lòng kiếm tiền, cắt hết chi tiêu vô nghĩa. Anh lợi hại, mục tiêu rõ ràng, kiểm soát ham .

Một Tạ Sùng như xa.

Trước Mâu Văn cũng thấy xa, nhưng đó chỉ là cảm giác. Là cô đây, đó, giữa hai một hòn đảo phủ sương, cô rõ cái xa .

Bây giờ cái xa là cô thuyền qua hòn đảo, tới đối diện, ở gần , nhưng phát hiện mặt một chiếc mặt nạ.

“Hôm nay dự sự kiện ?” Mâu Văn hỏi.

“Sự kiện rách, chán c.h.ế.t.” Nếu ăn, Tạ Sùng tuyệt đối . Vì cô hỏi, cũng hứng thú.

“Đều là bạn ? Những đó.” Mâu Văn . “Em bên đường, thấy chuyện thiết lắm.”

“Anh .” Tạ Sùng . “Nói thật, còn tên.”

thì ăn? Lần gặp ngượng.” Mâu Văn tò mò. Cô tưởng trí nhớ Tạ Sùng .

“Người nhớ đều là ăn.” Tạ Sùng .

Mâu Văn cảm thấy dường như chuyện , bèn thu câu hỏi.

“Em còn , bạn giới thiệu khách hàng là ai?” Ngược Tạ Sùng hứng thú việc .

“Là khách hàng của em ủy thác, họ Vương, tên Vương Tiên Hạc.”

Vương Tiên Hạc .

Tạ Sùng , Mâu Văn đầy ẩn ý. Xem Vương Tiên Hạc cô là cố vấn pháp lý của .

Chuyện thú vị.

“Người bạn em kết hôn ?” Tạ Sùng hỏi.

“Em , chị cũng hỏi. Chị với khách hàng, mỗi khi khách việc đều gọi cho em.”

“Khách hàng họ gì?”

“Họ Chử.”

Tạ Sùng nhướng mày, lên tiếng.

Vốn Mâu Văn hỏi vài vấn đề nghệ thuật, nhưng Tạ Sùng dụi mắt rửa mặt.

Mâu Văn chui máy tính.

Cô luôn như , nếu vấn đề giải quyết thì giải quyết, để sang hôm . Yêu cầu cải tạo ống khói bếp của khách vô cùng khó, cô tính rõ thông mới đưa phương án hợp lý.

Bên tay cô là bút vẽ, giấy, tẩy, ngừng vẽ xóa, vẽ xóa.

Tạ Sùng dọn dẹp xong thấy cô vẫn bận, dầu trán gần đủ xào rau. Anh : “Ngủ sớm.”

“Được, .” Mâu Văn ngẩng khỏi máy tính, . “Chúc ngủ ngon.”

“Chúc ngủ ngon.”

Tạ Sùng đó , giống như còn việc . Mâu Văn mờ mịt : “Anh ngủ ?”

Sắc mặt Tạ Sùng , “ừ” một tiếng .

Tạ Sùng ngủ, Mâu Văn bận tới hai giờ sáng. Sợ quấy rầy , cô sang phòng phụ. Cô thường ngủ một , cũng hiểu vì công việc luôn xong, đôi khi nửa đêm mới cảm hứng, thức là thức hơn nửa đêm. Cô từng với Tiểu Cố. Tiểu Cố trong nghề của họ, thức khuya đều là thần tiên.

bất kể tối ngủ lúc nào, sáng hôm cô luôn mở mắt lúc tám rưỡi.

bữa sáng, đủ loại bữa sáng. Nếu ăn sáng , cô sẽ vui. Cô chấp nhất với nấu ăn. Có lẽ khi trong bếp, cô sẽ nhớ Nha Khắc Thạch xa xôi, nhớ quán bánh bao và luôn bận rộn.

Ngày hôm cô tỉnh sớm hơn, bếp.

Tạ Sùng vẫn ngủ, nhận thấy một thơm phức, mềm mại chui chăn. Chăn phồng thành hình , cô tự loay hoay bên trong.

Tạ Sùng dụi mắt, , kéo cô khỏi chăn. Mâu Văn bĩu môi xin : “Xin , hôm qua bận quá. Vừa mới nhớ chúng hẹn tối qua . Xin , xin .”

Cô chắp tay van xin Tạ Sùng tha thứ. Tạ Sùng cố ý “hừ”, sáng nay bù phần hôm qua, tối nay vẫn tiến hành bình thường.

“Được!” Mâu Văn vui lên, chui xuống chăn, Tạ Sùng kéo . Anh : “Em gì?”

“Dịch vụ đ.á.n.h thức! Em cung cấp dịch vụ đ.á.n.h thức cho .”

“Em .” Tạ Sùng lật cô xuống giường, còn nhảy xuống đất phòng tắm. Mâu Văn tiếng vệ sinh bên trong, cả bộ: đ.á.n.h răng, tắm, tay rửa sạch.

Anh là sạch, bất kể sáng tối đều rửa sạch . Rửa lâu.

Mâu Văn chờ đến buồn ngủ.

Cô ôm chăn mơ màng ngủ, dường như còn mơ một giấc nhưng mơ gì thì nhớ.

Trong lúc ngủ, cô cảm thấy chui chăn, thứ lạnh lạnh, mềm mại chạm cơ thể. Cô thoải mái khẽ rên, mở mắt, vén một góc chăn Tạ Sùng.

Anh ngẩng đầu cô, giống như ăn cô.

Mâu Văn tự nhiên cử động, Tạ Sùng hung dữ: “Ngủ ! Chẳng em thích ngủ ?”

Quỷ mới ngủ !

Chăn nhấp nhô, là thở cô dần rối. Lúc cảm thấy Tạ Sùng xa nữa. Anh ở gần đến , gần đến còn khe hở.

Lần khiến Mâu Văn thư thái.

Bây giờ ngoài thích nấu ăn, cô thêm một thứ thích. Gặp ngày hai đều vội ngoài, nghiêm túc một như , thật vô cùng dễ chịu.

Mâu Văn mặc áo phông lớn của Tạ Sùng bếp, bắt đầu bữa sáng. Cô vẫn ngân nga, khẽ đung đưa. Hôm nay cô sẽ kiểu Tây, bởi gần đây thiết kế bếp Tây cho khách, tiện thể nghiên cứu, cảm thấy bữa sáng nước ngoài cũng thú vị, qua tay cô cải tiến nhất định ngon.

Chuông cửa vang, Tạ Sùng mở.

Mâu Văn hỏi: “Ai ?”

Tạ Sùng : “Không ai.” Sau đó ngoài.

Một lát , Mâu Văn chạy tới cửa sổ, thấy Tạ Sùng lầu với một nam một nữ. Cô gặp hai , nhưng tìm tới tận nhà, lẽ là bạn của Tạ Sùng.

bên cửa sổ, Tạ Sùng nghiêm mặt chuyện với họ, rõ nội dung. Cô cảm thấy họ dường như cãi , đó đàn ông trừng về phía cửa sổ cô.

Mâu Văn vội lùi , như sợ thấy.

 

 

Loading...