Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 31: Bình thường
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn bên cửa sổ . Ba vẫn đó, im lặng.
Cô bày hết bữa sáng lên bàn ăn. Là bữa sáng kiểu Tây: bánh mì tự nướng cắt lát, trứng khuấy mềm, dưa chuột muối chua, khoanh ớt, lá xà lách và tương cà chua cay do chính cô , mỗi thứ đựng riêng một đĩa, ăn gì thì xếp thứ lên lát bánh mì.
Cô thích những chiếc đĩa lớn đĩa nhỏ của bữa sáng kiểu Tây. Mỗi đĩa chỉ đặt một chút thức ăn, nhưng bày lên bàn trông khá hoành tráng.
Tạ Sùng trở về, sắc mặt lắm. Mâu Văn hỏi , : “Hôm nay đúng là quái gở. Tối về kể em .”
Anh cầm một lát bánh mì, xếp đồ ăn lên úp thêm lát khác, chiếc sandwich đơn giản lập tức thành. Anh ngửa đầu uống cạn cốc sữa nóng, cầm đồ ăn cửa. Đợi thang máy, ăn ngấu nghiến hết sạch, hối hận vì bữa sáng ngon thế lẽ nên bên bàn ăn cho đàng hoàng.
Tiền Tụng và Ngô Kỳ Lạc vẫn đó chờ.
Ngô Kỳ Lạc là một bạn cùng học cưỡi ngựa năm xưa, ngoài mặt quan hệ với Tưởng Vu. Họ đến tìm Tạ Sùng vì Tưởng Vu gãy xương.
Sau khi kết hôn, Tưởng Vu cắt đứt liên lạc với bạn bè. Thi thoảng đôi câu thì cũng kết thúc vội vàng. Qua điện thoại, cô lúc nào cũng vẻ bận, phía luôn ồn ào, rõ ràng trò chuyện với .
Về Tạ Sùng liên lạc với Tưởng Vu nữa, chỉ thỉnh thoảng khác nhắc qua vài câu.
Hôm nay đột nhiên tin Tưởng Vu gãy xương, định tới thăm. Sáng sớm Tiền Tụng gọi nhưng Tạ Sùng máy, thế là hai vội vã đến tìm. Tới cửa chuẩn nhà Tạ Sùng giơ tay cản, bảo ngoài chuyện. Ban đầu Tiền Tụng nghĩ nhiều, nhưng Tạ Sùng cho khiến lập tức nổi giận.
Cậu hỏi Tạ Sùng tại .
Tạ Sùng : “Tự tại .”
Ngô Kỳ Lạc cũng tức Tiền Tụng, bên cạnh lạnh lùng mỉa mai: “Trước đây cứ tưởng nghiêm túc với Tưởng Vu lắm, giờ xem cô chọn là đúng.”
“Cậu kể cho bọn họ ?” Tạ Sùng sang hỏi Tiền Tụng, tưởng kể chuyện của cho Ngô Kỳ Lạc. Tạ Sùng thích Ngô Kỳ Lạc. Cô lắm lời, là kiểu miệng rộng. Có nhiều chỉ đơn giản là nhiều, khiến ghét; còn Ngô Kỳ Lạc nhiều theo kiểu gây phiền phức cho khác. Tạ Sùng bao giờ kể chuyện riêng với đám như cô . Anh thật sự ghét họ lê đôi mách.
“Nói gì?” Tiền Tụng thầm nghĩ đừng oan cho , chuyện kết hôn từng kể với bất kỳ ai. Cậu lập tức sang Ngô Kỳ Lạc: “Cô cho rõ , đừng tự dưng phát bệnh! Đang chuyện t.ử tế, cô lôi chuyện đây gì? Cô còn thế thì tự thăm Tưởng Vu , đừng cùng bọn nữa. Vốn dĩ cũng chẳng định dẫn cô theo!”
Ngô Kỳ Lạc : “Tưởng Vu mới kết hôn mấy ngày? Bây giờ cô thương mà thăm . Dù vẫn là bạn bè chứ?”
Tiền Tụng xòe tay với Tạ Sùng, chứng minh trong sạch: “Đi thôi. Không thăm thì hợp tình hợp lý. Vào ICU , suýt ngã c.h.ế.t. Nể mặt huấn luyện viên Tưởng cũng chứ.”
Nhắc đến huấn luyện viên Tưởng, Tạ Sùng thể từ chối, đành cùng họ.
Nhà mới của Tưởng Vu ở ngoại ô.
Chồng cô là Tống Kiêm đất ở ngoại ô, đó là một căn nhà trệt lớn. Tưởng Vu sống ở đấy tự tại, ngày nào cũng nuôi gà nuôi vịt, sáng sớm chuồng nhặt trứng. Điều duy nhất khiến cô phiền lòng là quá ồn ào.
Tống Kiêm thích khác gọi là SJ.
Bạn bè của SJ hết tốp đến tốp khác tới nhà. Một đám ngày nào cũng uống rượu ăn cơm, đàn hát. Ban đầu Tưởng Vu còn thấy thú vị, lâu ngày thì phát phiền. Cô cảm thấy SJ và bạn bè phá hỏng cuộc sống yên tĩnh kiểu “Tam Mao” của , vì quyết định bỏ nhà .
Người khác uống rượu tới nửa đêm, cô đeo ba lô rời . Đầu làng đang tạm thời sửa đường, cô thấy biển báo nên rơi xuống hố, gãy tay.
Tạ Sùng và tới nhà thăm cô.
Đó là ngôi nhà kiểu “ tưởng” của cô.
Họ thấy con mèo ngủ nướng trong sân, gà vịt ngỗng tự do chạy tới chạy lui, còn hai con ch.ó giữ nhà. Thấy tới, chúng liền vẫy đuôi chạy .
Tưởng Vu đang trong sân phơi nắng, một cánh tay treo ngực. Cô trang điểm, da phơi nắng đến đen , tóc xõa rối tung. Chồng cô, SJ, đang bên cạnh chải tóc cho cô.
Dường như chỉ trong khoảnh khắc , Tạ Sùng chợt hiểu tại Tưởng Vu kết hôn chớp nhoáng. Ở căn nhà nhỏ phía trường đua ngựa, cô cũng từng sự tự do như thế. những ngày một trở , nên cô đuổi theo cảm giác đó mà tới đây.
SJ mang hai chiếc ghế cho Tiền Tụng và Ngô Kỳ Lạc, nhưng đưa cho Tạ Sùng, để tự tìm chỗ . Tạ Sùng lặng lẽ xuống bậc thềm.
“Chẳng suýt ngã c.h.ế.t, còn ICU ?” Tạ Sùng hỏi.
Tiền Tụng hề hề: “Không thế thì chịu tới ?”
Tạ Sùng nữa.
SJ vẫn chải tóc cho Tưởng Vu. Tiền Tụng uống nước, bảo tự lấy, : “Ở trong đó đấy, cứ coi như nhà .”
Mấy đều thích SJ, đồng loạt trợn mắt. Tưởng Vu cũng lên tiếng, chỉ nửa khép mắt đó.
Cô lâu gặp Tạ Sùng.
Từ ngày quen đến giờ, đây là quãng thời gian lâu nhất. Trên Tạ Sùng vài thứ đổi. Anh dường như còn phẫn nộ với chuyện như , mà vẻ hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Tưởng Vu khá nhớ Tạ Sùng, nhưng nỗi nhớ giữa nam và nữ. Cô còn thích nữa. Cuộc đời cô nhiều cách sống: bố rời , tới Tân Cương dắt ngựa, một cô tự do tự tại, gì thì . Hết tiền thì nghĩ cách kiếm một ít, kiếm tiền chơi, đôi khi chơi kiếm. Không ai là điểm cuối của cô. Tạ Sùng , SJ hẳn cũng .
Cô vốn là như . Cô giống Tạ Sùng, mãi yêu đương như thể luôn chờ cô. Thật chỉ vì bản mắc chứng sạch sẽ trong tình cảm. Ngay từ đầu dài lâu đến bạc đầu. Nói cô chịu nổi “thói quen của giàu” nơi là giả, cô sợ nghiêm túc đến thế mới là thật.
Bây giờ Tạ Sùng khác.
Tưởng Vu , hẳn thích khác. cô hỏi gì.
Cô chìa tay đòi lì xì: “Mỗi năm nghìn. Đưa xong thì về , hôm nay nhà tiếp khách.”
Tiền Tụng đau lòng.
Bạn bè hết đến khác đều chào đón . Cậu lái gần một trăm cây tới Mật Vân, m.ô.n.g còn ấm mà chủ nhà đuổi khách.
SJ vốn cũng thích bạn bè của Tưởng Vu, cảm thấy nào nấy đều thích màu, nên chẳng giả vờ giả vịt giữ họ .
Từ lúc cửa đến giờ tổng cộng mấy câu, để lì xì về.
Tới lúc họ , SJ vẫn còn chải tóc cho Tưởng Vu. Không chiếc lược ma lực gì mà chải mãi thôi.
“Tưởng Vu đổi .” Ngô Kỳ Lạc . “ thích cô bây giờ.”
“Cô từng thích cô đây ?” Tạ Sùng đột nhiên . “Hôm nay cô chẳng qua chỉ Tưởng Vu sống nên mới tới. Đừng tưởng cô nghĩ gì. Chuyện âm thầm so bì, cô nhiều nhất.”
Một câu của Tạ Sùng bóc trần mặt nạ Ngô Kỳ Lạc.
Cô thích Tưởng Vu. Cô thích Tạ Sùng, nhưng Tạ Sùng thích Tưởng Vu. Bao nhiêu năm qua, Ngô Kỳ Lạc vẫn thể như ý. Lúc Tưởng Vu kết hôn, cô vô cùng vui vẻ, cảm thấy cuối cùng Tưởng Vu cũng chịu buông tha Tạ Sùng, cơ hội của tới. Kết quả Tạ Sùng với cô : “ thích cô. Trước đây thích, cũng thích.”
“Vậy thích kiểu thế nào?”
“ mắc chứng bài xích riêng cô.” Đây là nguyên văn lời Tạ Sùng. Anh hiếm khi với phụ nữ như thế, nhưng loại như Ngô Kỳ Lạc đáng để khách sáo.
Gia cảnh Ngô Kỳ Lạc cực , từ nhỏ cũng nuông chiều như công chúa. Bị Tạ Sùng liên tiếp từ chối, trong lòng cô cũng ôm oán hận, cảm thấy điểm nào bằng Tưởng Vu? Sáng nay ngoài cửa nhà Tạ Sùng, rõ ràng cô thấy trong bếp tiếng động, thế mà nhất quyết cho họ .
Cô hỏi Tiền Tụng trong nhà Tạ Sùng . Tiền Tụng ? Sao ? Nếu thì thể ?
Dù cãi với Tạ Sùng, Tiền Tụng vẫn ghi nhớ những lời dặn. Tạ Sùng cho , tuyệt đối . Làm bạn thì một bạn đáng tin.
Ngô Kỳ Lạc vẫn truy hỏi: “Vậy tại cho chúng nhà một lát?”
“Thế cô hỏi Tạ Sùng , hỏi gì?” Tiền Tụng cũng phát phiền với Ngô Kỳ Lạc. Cậu cảm thấy cô cứ như bệnh, từ nhỏ bình thường. Ai cũng ngựa riêng, mà cô cứ con của Tưởng Vu hơn. Ngựa của Tưởng Vu khó thuần, cô xin phép đòi cưỡi, ngựa đá, bố cô khiếu nại huấn luyện viên Tưởng. Cũng vì chuyện , Tưởng Vu phạt , bởi huấn luyện viên Tưởng cô trông coi ngựa của cho .
Tiền Tụng càng như , Ngô Kỳ Lạc càng chắc chắn trong nhà Tạ Sùng . Cô định tìm thời gian tới xem.
Ngô Kỳ Lạc chỉ : rốt cuộc thần tiên phương nào thể bước sống trong nhà Tạ Sùng.
Hôm nay Mâu Văn gặp Lâm Vi Sâm trong khu nhà mới của Chử Ngọc Khê.
Sau khi nghỉ việc, ngoài Tiểu Cố, cô liên lạc với bất kỳ ai. Lâm Vi Sâm từng gọi hai hỏi cô đang gì, cô bảo đang chuẩn học lái xe và thi cao học.
Chử Ngọc Khê dừng hợp tác với Lâm Vi Sâm khiến vô cùng buồn bực. Anh hỏi thăm nhiều nơi vẫn nguyên nhân. Hôm nay thấy Mâu Văn bước từ nhà Chử Ngọc Khê, lập tức hiểu tất cả.
Mâu Văn đúng là đồ vong ân.
Lần đầu thấy Mâu Văn, thấy ngọn lửa cháy trong mắt cô, Lâm Vi Sâm cảm giác tham vọng của quá lớn. Với tư cách là hướng dẫn Mâu Văn, dù chăm sóc cô chu đáo, nhưng lúc công ty thật sự quyết định tuyển cô chính thức, vẫn một dự cảm lành.
Công ty từ đến nay áp dụng chế độ đối tác, liên quan thâm niên, chỉ xét đóng góp cá nhân. Nếu xử lý khách hàng Chử Ngọc Khê, năm sẽ thăng lên đối tác. Sau khi trở thành đối tác kinh doanh, thể hưởng nhiều đãi ngộ hơn. Vì thế cướp Chử Ngọc Khê khỏi tay Mâu Văn.
Không ngờ cuối cùng Mâu Văn cướp Chử Ngọc Khê về.
Dù Lâm Vi Sâm cũng là từng trải. Anh , tiến lên bắt chuyện với Mâu Văn: “Nhà thiết kế Mâu, lâu gặp. Em tới đây gì?”
Lần Mâu Văn giấu nữa, thẳng: “Em tới công trường xem tiến độ.”
“Nhà Chử?”
“ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-31-binh-thuong.html.]
Mâu Văn : “Thầy, thầy đừng giận em. Tình hình của em thầy , lúc đó em từng em cần khách hàng Chử .”
Lâm Vi Sâm vẫn giữ vẻ lịch sự ngoài mặt, với cô: “Không , thầy trách em. Một em sống ở Bắc Kinh dễ dàng, chuyện thể hiểu . Lúc đó thầy chỉ cảm thấy em mới nghề, thiết kế căn nhà lớn như cho Chử thể phục vụ chu . Giờ xem thầy lo thừa , em khá .”
“Cảm ơn thầy thông cảm.” Mâu Văn chỉ ngoài. “Thầy, em nhé.”
“Em thu của Chử bao nhiêu tiền?” Lâm Vi Sâm đột nhiên cản cô , hỏi như .
“Thu một nửa giá.” Mâu Văn thuận miệng bịa: “Em tính giảm năm mươi phần trăm.” Bây giờ cô khôn , thể lật hết át chủ bài cho khác xem, nhất là như Lâm Vi Sâm. Anh quá thâm sâu, đến lúc vẫn thể đây với cô, đủ thấy lợi hại đến mức nào.
“Được, em kiếm tiền là .” Cuối cùng Lâm Vi Sâm cũng để cô . Sau đó nhắn trong một nhóm quan hệ trong ngành của : “Để ý một tên Mâu Văn, thực tập sinh đây từng dẫn, giới hạn.”
“Hiểu .”
“Chặn khách của cô .”
“…”
Mọi trong nhóm đều như .
Mâu Văn từng về cái gọi là “giới quan hệ”.
Chính Tạ Sùng từng kể cho cô.
Tạ Sùng thật nơi nào cũng thứ gọi là “văn hóa hội nhóm”. Có biến hội nhóm thành việc kinh doanh, kết nối các giao dịch. Cái gọi là hội nhóm chẳng qua là gom một đám , cùng một việc gì đó.
Nghe xong, Mâu Văn ý thức tham gia vài nhóm của giới thiết kế, thấy trong đó chia một công việc. Lúc rảnh cô cũng nhận vài việc nhỏ. Thi thoảng cô còn thấy c.h.ử.i bới trong nhóm, mắng ai đó cướp mất mối ăn của … Từ đó cô đoán Lâm Vi Sâm cũng vòng tròn riêng, chỉ là vòng tròn quyền lực nhất trong ngành.
Cô những chuyện , nhưng sợ.
Sau khi kết hôn với Tạ Sùng, cô thêm thời gian rảnh và một sách. Cô sách kinh tế, thế nào là “thị trường cấp thấp”, thế nào là “đại dương xanh, đại dương đỏ”. Không nào, cũng sản phẩm nào thể chiếm một trăm phần trăm thị trường. Vì Mâu Văn chẳng sợ Lâm Vi Sâm chút nào.
Cô cũng từng nghĩ, nếu Lâm Vi Sâm gây khó dễ, cô sẽ trực tiếp đối đầu với .
lúc Tiểu Cố gọi điện, buổi chiều trong công ty đang lan truyền chuyện cô nghỉ việc cướp khách của Lâm Vi Sâm, còn cô bám đại gia, ở nhà nội trợ.
Mâu Văn khúc khích: “Làm nội trợ thì cướp khách kiểu gì? Cướp xong cũng thời gian . Hai chuyện mâu thuẫn mà!”
Tiểu Cố nghĩ thấy cũng đúng, dặn Mâu Văn cẩn thận.
Mâu Văn kể cho Tiểu Cố chuyện kết hôn. Cô giấu chị. Thật cô cũng kế hoạch riêng. Cô để mắt tới một cửa hàng nhỏ cổng khu nhà Tạ Sùng, thuê để đăng ký một công ty nhỏ.
Cô Tiểu Cố giúp .
Cô hẹn hôm khác cùng Tiểu Cố ăn cơm cúp máy.
Tối về nhà, cô đang chuẩn nấu cơm thì Tạ Sùng gọi điện: “Anh bây giờ với em đột ngột, nhưng cũng báo: bố sắp tới. Sắp đến nơi .”
Mâu Văn lập tức căng thẳng.
Cô từng gặp bố Tạ Sùng.
Khi đăng ký kết hôn, cô cạnh Tạ Sùng, cùng gọi điện cho bố . Hai lớn cảm thấy họ kết hôn quá vội vàng, nhưng vì Tạ Sùng kiên quyết nên cũng gì.
“ trong nhà hết thức ăn , em mua.”
“Không cần.” Tạ Sùng . “Ra ngoài ăn. Hai mươi phút nữa về.”
Chuông cửa vang lên, Mâu Văn mở.
Cô gặp bố Tạ Sùng: Tạ Đông Phong và Liêu Hiểu Hoa.
Hai đều khí chất bất phàm, toát vẻ giàu sang, nhưng hòa nhã. Họ hỏi Mâu Văn: “Cháu là Mâu Văn?”
“Vâng. Hai bác mời .” Mâu Văn tìm dép đặt xuống đất.
Cô câu nệ họ giày, nên gọi “cô” gọi “”.
Tạ Đông Phong ít , lịch thiệp, giống một “Tạ Sùng phiên bản lớn tuổi”. Liêu Hiểu Hoa thanh lịch, nhưng khá nhanh.
Vừa cửa, bà với Mâu Văn: “Cô tham quan nhà hai đứa một chút chứ? Không thì cháu cứ .” đợi Mâu Văn trả lời, bà một vòng khắp nhà.
Liêu Hiểu Hoa ngờ nhà con trai như thế : cây cỏ hoa lá, đôi dép ngộ nghĩnh, còn cô vợ đeo băng đô tai thỏ. Tất cả khác với tưởng tượng của bà.
Liêu Hiểu Hoa từng cho rằng cho dù Tưởng Vu, Tạ Sùng cũng sẽ tìm một theo đúng khuôn mẫu của Tưởng Vu. Vạn ngờ là Mâu Văn như .
“Tối nay ăn gì?” Liêu Hiểu Hoa . “Đói .”
“Tạ Sùng ngoài ăn.”
“Để nó c.h.ế.t đói nó nhặt xác ?” Liêu Hiểu Hoa chậc một tiếng. “Ăn tạm gì . Hai chúng .”
Mâu Văn hiểu ý bà, theo bà lấy đồ trong tủ lạnh, theo bếp. Tới nơi, Liêu Hiểu Hoa cầm thứ lên xem, cầm thứ nghiên cứu, cuối cùng : “Thế , cháu cháu thích ăn gì, cô , cháu xem.”
Mâu Văn , Tạ Sùng cũng giống hệt , nấu ăn.
Cô gì, dứt khoát đeo tạp dề, đưa hai tay về một bên: “Mời cô sang bên chờ.”
Ban đầu Liêu Hiểu Hoa ấn tượng bình thường với Mâu Văn, cảm thấy đây là một cô gái thông minh từ thành phố nhỏ bước , vượt qua giai cấp. động tác của cô đáng yêu, khiến bà nhịn bật .
Sau đó bà nén , kiêu kỳ một bên cô nấu ăn.
Cô gái lợi hại, tuổi còn trẻ mà “chơi” gian bếp thành thạo. Cô kiểu mang theo mệt mỏi và oán khí để nấu ăn, mà thật sự yêu thích việc đó. Cô thao tác thứ nhẹ nhàng như chơi, quan trọng nhất là còn đầu với Liêu Hiểu Hoa: “Cô nhé, cháu lật mặt cho nó đây!”
Mâu Văn cảm thấy xem, thật sự thể biểu diễn một chút. Cô tung mắt thức ăn trong chảo lên để lật mặt, giật chảo, ngọn lửa lập tức bùng lên. Liêu Hiểu Hoa kêu “ối ơi”, ôm n.g.ự.c chạy mất, từ đó bước bếp nữa.
Tạ Sùng nhà thấy bố thảnh thơi sofa, trong bếp tỏa mùi thức ăn.
Anh : “Sao bố báo ? Thế động quá. Bố cũng chuẩn lì xì.”
Liêu Hiểu Hoa trợn mắt, lấy từ trong túi hai bao lì xì lớn: “Con tưởng con hiểu chuyện ?”
“Thế thì .” Tạ Sùng . “Con bảo ngoài ăn, nấu cơm ?”
“Mẹ đói, ngoài ăn.” Liêu Hiểu Hoa Tạ Sùng. “Mẹ tại con kết hôn với cô .”
“Tại ?”
“Con tìm bảo mẫu cho đấy!” Liêu Hiểu Hoa . “Đừng tưởng . Con chỉ cảm thấy cô gái giống bà nội bà ngoại con, thể chăm sóc con, nấu cơm cho con. Chuyện thích hợp lắm, thật là công bằng với .”
“Sao công bằng? Mẹ khác gì ?” Tạ Sùng nghiêm túc rõ chuyện với Liêu Hiểu Hoa. Anh tuyệt đối thể bước một cuộc hôn nhân tình cảm, tất cả đều là cam tâm tình nguyện.
Tạ Đông Phong ngắt lời họ: “Muốn thì ngoài .”
Mâu Văn ở trong bếp loáng thoáng vài câu, lúc chỉ trách tai quá thính, lời nên cứ chui tai.
Phòng khách yên tĩnh .
Mâu Văn bưng thức ăn : “Ăn cơm thôi ạ.”
Liêu Hiểu Hoa đưa hai bao lì xì lớn cho cô. Mâu Văn nhận lấy, giòn giã gọi “bố”, “”, hề ngượng ngùng.
Liêu Hiểu Hoa thấy cô như , lén véo cánh tay Tạ Sùng, cảm thấy con trai ít nhiều bắt nạt cô gái đến từ thành phố nhỏ .
Đến lượt Mâu Văn nâng cốc trong bữa ăn, cô : “Bố, , con bố nhận cuộc hôn nhân của con và Tạ Sùng thế nào. Con rằng con , Tạ Sùng cũng . Con kết hôn với , hết là vì con thích .”
Cô Tạ Sùng: “Chuyện mà!”
Tạ Sùng “ừ” một tiếng. Mâu Văn tiếp: “Tạ Sùng cũng thích con, cho nên chúng con mới kết hôn.”
Cô : “Con sẽ chăm sóc Tạ Sùng thật . Con tin Tạ Sùng cũng sẽ chăm sóc con thật . Chúng con sẽ sống t.ử tế với . Mong bố tin chúng con.”
Nói xong, cô ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Rượu đắng.