Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 32: Bình thường
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:53
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Tạ Sùng cũng rót cho một ly rượu, : “Con cũng nâng một ly.”
“Để hỏi xem con nâng ly vì chuyện gì?” Liêu Hiểu Hoa rõ còn cố hỏi. Bà hiểu lời Mâu Văn, cũng lời thật lòng của Tạ Sùng. Sống nửa đời , bà thấy quá nhiều giả tình giả ý, chỉ mong trong nhà sạch sẽ hơn một chút.
“Con kết hôn , đương nhiên nâng ly. Vợ con nâng , bây giờ tới lượt con.” Tạ Sùng nghiêng về phía Mâu Văn, dùng vai khẽ chạm cô: “Mong bố đừng dùng ánh mắt thế tục chúng con. Đương nhiên con thể kết hôn với con thích.”
Anh đầu Mâu Văn: “Chuyện em ?”
Mâu Văn từng Tạ Sùng những lời như . Trước mặt bố , khẳng định chắc nịch rằng họ kết hôn vì tình yêu.
Cô vô cùng kinh ngạc. Trong tiềm thức, cô tin. cô thấy đôi mắt Tạ Sùng, đang mỉm cô, ánh mắt chân thành đến thế.
Mâu Văn vui lên, niềm vui của cô lan khắp nơi.
Lúc cô hào sảng : “Vậy con uống cùng một ly!”
“Với tửu lượng , em nhấp một ngụm thôi!” Tạ Sùng bật , nâng ly với bố .
“Không, em nhất định uống cả ly!” Mâu Văn kiêu hãnh ngẩng đầu.
Tạ Đông Phong và Liêu Hiểu Hoa , cùng .
Họ thường xuyên về Bắc Kinh.
Một là thích chơi, hai là vì chuyện ăn. Ở Bắc Kinh thật cũng còn bao nhiêu đáng để họ trở về, còn việc kinh doanh chủ yếu ở miền Nam và nước ngoài. Lần đột ngột trở về Bắc Kinh là vì Tạ Sùng kết hôn.
Lúc hai đăng ký kết hôn, họ định về, nhưng Liêu Hiểu Hoa một ca tiểu phẫu nên trì hoãn. Bây giờ họ về để xem nhà mới của Tạ Sùng. Sau khi thấy Mâu Văn, họ cảm thấy cô là thể khiến một mái nhà trở nên ấm áp, vì thế hiểu lựa chọn của con trai.
Ai thể lựa chọn như vì yêu?
Chỉ ấm áp mới nuôi dưỡng tình yêu.
Bốn ăn xong, Liêu Hiểu Hoa và Tạ Đông Phong chuẩn rời . Tạ Sùng và Mâu Văn tiễn họ xuống lầu. Mâu Văn lẽ họ chuyện riêng nên lấy cớ lên nhà .
“Cái gì gọi là giống bà nội con?” Mâu Văn , Tạ Sùng liền với Liêu Hiểu Hoa: “Ý là con cưới bà nội ? Cũng đang mắng con mắng bà nữa!”
Liêu Hiểu Hoa tức đến đ.á.n.h thật mạnh: “Con lời gì ? Đồ con cháu bất hiếu!”
“Vốn là thế. Con kết hôn thì nhắc bà nội bà ngoại con gì, còn gì mà tìm bảo mẫu… Con thích !” Tạ Sùng . “Vừa bố ngăn , nếu con nhất định cãi thẳng mặt với .”
“Con giỏi lắm!” Liêu Hiểu Hoa chọc tức đến bật , vỗ một cái mới .
Tạ Sùng nhà, thấy Mâu Văn đang dọn dẹp bếp nên theo .
Anh kéo Mâu Văn sang một bên, tự bên bồn rửa chén. Còn Mâu Văn chỉ đó .
“Nhìn gì?” Tạ Sùng hỏi.
“Vừa kết hôn với em vì tình cảm đấy.”
“Em ?” Tạ Sùng hỏi ngược . “Nếu thì khâm phục diễn xuất của em.” Nói xong trừng cô một cái.
Mâu Văn cố ý “hừ” một tiếng: “Đương nhiên em .” Sau đó cô bước lên ôm Tạ Sùng: “Ôi chao, em vui quá.”
“Vui gì?”
“Vui vì tiếp lời em, còn lấy danh dự cho em mặt bố .” Mâu Văn sợ bao lúc đó Tạ Sùng sẽ gì. Nếu im lặng, cô sẽ trách ngay cả lời dối cũng , trong lòng cô sẽ buồn thật lâu, thật lâu.
“Đừng những lời !” Tạ Sùng . “Anh thích .”
Trước khi ngủ tối đó, Tạ Sùng cầm lược tới, nhất quyết đòi chải tóc cho Mâu Văn.
Mâu Văn cũng tại , bèn yên lặng đó, đợi kể chuyện buổi sáng. Cô vì Tạ Sùng lầu cãi với khác, liệu gặp chuyện gì vui .
“Hôm nay thăm một bạn. Cô lấy một mà bọn đều thích. Mấy hôm bỏ nhà , rơi xuống hố gãy xương.” Tạ Sùng kể ngắn gọn.
“Giống như cưới một mà bạn bè đều thích ?” Mâu Văn , đùa.
“Ý gì?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn : “Em đàn ông hôm nay là bạn của , Tiền Tụng đúng ? Trước đây hai thường gọi điện, hơn nữa công ty em tổ chức tiệc tri ân khách hàng, cũng dẫn tới. Tuy em gặp nhưng như .”
“Cậu thích em.” Tạ Sùng . Tiền Tụng chỉ cảm thấy Mâu Văn là kẻ lừa đảo. Là bạn, lo lắng cho Tạ Sùng, nhưng một khi thành kiến xóa bỏ, Tiền Tụng sẽ ghét Mâu Văn.
Mâu Văn tiếp nữa.
Buổi sáng, ánh mắt Tiền Tụng lầu lên mang theo vẻ chán ghét, Mâu Văn cảm nhận . Thật cô thể hiểu . Ngay cả công ty cũ còn bịa đặt đủ loại câu chuyện về cô, huống chi là bạn nhất của Tạ Sùng?
điều khó chịu nhất là Mâu Văn thể thẹn với lòng mà : kết hôn với Tạ Sùng chỉ vì tình yêu thuần túy, yêu , từng suy tính điều gì khác.
Không . Cô từng cân nhắc.
Tạ Sùng đặt lược lên bàn, xoay Mâu Văn về phía , mắt cô, nghiêm túc hỏi: “Nếu gì cả, em vẫn kết hôn với ?”
Câu hỏi phức tạp. Mâu Văn đang suy nghĩ nên bắt đầu trả lời từ . Tạ Sùng vốn tưởng cô sẽ dứt khoát “”, thấy cô chần chừ liền : “Anh ngay mà!”
Anh trách Mâu Văn.
“Để với em một chuyện.” Tạ Sùng . “Anh nước ngoài hai tháng.”
“Ừm, em mà, công việc của thường xuyên . Không .” Mâu Văn . “Anh cứ yên tâm , em sẽ chăm sóc nhà cửa thật . Tuy trong nhà cũng chẳng gì cần chăm sóc.”
“?” Sắc mặt Tạ Sùng trầm xuống. “Anh em những lời ?”
“? Vậy gì?” Mâu Văn đầy dấu hỏi. “Em ôm chân cho ?”
“Em im .” Tạ Sùng . “Em nữa là thật sự nổi giận.”
Anh mong Mâu Văn thể hiện một chút lưu luyến và nhớ nhung, nhưng Mâu Văn … hiểu chuyện đến thế. Anh cần một vợ hiểu chuyện. Anh cần một vợ thật lòng yêu .
Mâu Văn thấy Tạ Sùng giận dỗi, bắt đầu nhớ cuộc đối thoại , cố tìm xem sai ở . Rất tiếc, cô cảm thấy câu trả lời của đạt điểm tuyệt đối, cô là một vợ hảo. Thế là cô chống nạnh, bảo Tạ Sùng đừng vô lý, còn thế nữa thì em cũng nổi giận!
Cuộc cãi vã đầu tiên khi kết hôn của họ nảy sinh trong tình huống khó hiểu như . Ban đầu cả hai chỉ giả vờ giận một chút, ngờ giả mãi giận thật. Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn quan tâm ở bên , Mâu Văn thấy Tạ Sùng quá khắt khe với cô. Hai chẳng ai thèm để ý ai.
Mâu Văn đá Tạ Sùng một cú, sang phòng ngủ. Tạ Sùng tức đến mất ngủ cả đêm.
Ngày hôm Mâu Văn tan về nhà nấu cơm, trong bếp vang lên tiếng lách cách ngừng. Tạ Sùng ngang qua bếp, lén mấy . Anh đói bụng, chờ Mâu Văn xong gọi ăn. Anh nghĩ chỉ cần cô gọi ăn cơm, sẽ hòa với cô.
Kết quả Mâu Văn bưng lên hai món mặn một món canh, xới một bát cơm, phần của . Hai đều ăn khỏe, mỗi bữa ít nhất bốn món. Hai món nghĩa là cô bảo tự nghĩ cách kiếm cơm.
Tạ Sùng liền gọi cho nhà hàng, bảo họ đưa tới cả một bàn “sơn hào hải vị”. Mâu Văn vốn ăn khỏe ham ăn, thấy Tạ Sùng nhiều món ngon mà cho ăn, cô càng tức hơn.
Buổi tối ngủ, khi phòng, Tạ Sùng ở cửa phòng ngủ ho một tiếng. Thấy phòng Mâu Văn động tĩnh, sang cửa phòng cô ho thêm một tiếng mới về.
Nằm giường, yên tâm chờ cái đầu nhỏ của Mâu Văn chen qua khe cửa, “em tới đây”, bay lên giường . Kết quả Mâu Văn tới.
Tạ Sùng đợi đến một giờ sáng, bên ngoài tiếng động bèn xem. Anh thấy Mâu Văn ở trong bếp đồ xào chan mì cho . Nửa đêm nửa hôm, cô tận ba loại đồ chan, định đổ hết lên mì trộn ăn.
Phải thơm đến mức nào chứ!
Tạ Sùng cố ý sa sầm mặt: “Nửa đêm ngủ còn gì ! Mình ngủ cũng cho khác ngủ.”
Mâu Văn đầu hề hề với , lập tức nghiêm mặt: “Không cho ăn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-32-binh-thuong.html.]
Tạ Sùng bước lên khóa cổ cô. Cô khó chịu, em nhất quyết cho ăn! Anh cứ tự ăn tiệc Mãn Hán tịch ! Ăn một ! Cô quên chính là cho ăn .
Hai quậy một hồi mới nhớ thật chẳng chuyện gì lớn. Quan trọng nhất là đồ chan của Mâu Văn phủ lên mì, ba loại đồ chan, thật sự mắt quá. Tạ Sùng thèm, giúp Mâu Văn thử độc.
Mâu Văn hừ một tiếng, đưa bát múc cho , như ảo thuật lấy thêm một bát mì, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo và đắc ý.
Tạ Sùng đột nhiên hung hăng “xử” cô đến c.h.ế.t.
Anh diễn tả , chỉ là vò nát Mâu Văn nhét cơ thể .
“Em tha thứ cho .” Mâu Văn . “Ban cho ông ăn mày già nhà một bát mì.”
“Vậy cảm ơn em.”
Hai bên bàn ăn mì, đều co một chân lên ghế. Mâu Văn hỏi Tạ Sùng ăn một tép tỏi . Tạ Sùng thích tỏi sống, lắc đầu: “Anh ăn, khó ngửi.”
“Vậy em ăn!” Mâu Văn thật sự bắt đầu ăn tỏi.
Tạ Sùng hỏi cô đang trang trí cho khách hàng Thiểm Tây . Cô kinh ngạc: “Sao ?”
Tạ Sùng chỉ bát mì. Anh hiểu Mâu Văn. Cô giống một đứa trẻ mới sinh, đầy tò mò với thế giới. Trong quá trình tiếp xúc với khách hàng, những gì khách nhắc tới, sở thích họ thể hiện, cô đều sẽ tìm hiểu. Vì thế mới bữa sáng kiểu Tây, cũng bát mì “ba loại đồ chan” lúc nửa đêm .
Cô tò mò với thế giới đến thế, khiến cuộc sống của Tạ Sùng cũng luôn trải nghiệm những thứ khác . Đồ ăn, cách trang trí trong nhà họ đều thường xuyên đổi.
Rất thú vị.
Cuộc sống thật thú vị.
Tạ Sùng từng cảm thấy đời thể thú vị đến .
Anh ăn mì hỏi Mâu Văn: “Cỏ ở Hô Luân Bối Nhĩ xanh hết ? Hoa nở ?”
“Xanh ! Cũng nở ! Khắp núi đồi là hoa! Cây trong Đại Hưng An Lĩnh cũng sum suê, lắm, mát lắm!” Nói xong cô hỏi: “Anh hỏi chuyện gì?”
Tạ Sùng : “Trước khi nước ngoài, tới nhà em một chuyến.”
Tay gắp mì của Mâu Văn dừng . Cô ngờ Tạ Sùng ý định như . Cô cứ tưởng cả đời sẽ chủ động . Dĩ nhiên nếu cô nhắc, sẽ từ chối. cô từng nhắc bởi nghĩ Tạ Sùng hứng thú, cho rằng tới.
Cô Tạ Sùng cảm thấy tới nhà cô là một nhiệm vụ, cũng bố khó xử. Vì thế cô từng đề cập.
“Anh tới nhà em thăm bố em ?” Mâu Văn hỏi. “Với phận con rể ?”
“Không thì ? Với phận nhân tình của em?” Tạ Sùng húp một miếng mì thật to. Ngon quá, bánh bao Mâu Văn ngon hơn ?
Mâu Văn dậy đ.á.n.h , mắt đỏ hoe: “Anh lúc nào?”
“Anh ngày mai luôn.”
“Ngày mai?” Mâu Văn kinh ngạc. “Gấp quá.”
“Vì thế quyết định thứ Hai tuần xuất phát, em xử lý công việc .”
Mâu Văn hỏi Tạ Sùng định về bằng cách nào. Tạ Sùng lái xe. Mâu Văn từng tự lái xa như thế, lái xe, đôi mắt mở tròn xoe: “Từ Bắc Kinh lái tới Nha Khắc Thạch? Lái ô tô?!”
“Không thì ?”
“Đi máy bay, tàu hỏa…” Mâu Văn . “Thật sự lái xa như thế ?”
“Có. Người đó đang ở ngay mặt em.”
Ngày họ xuất phát thú vị.
Mâu Văn mặc như một con ong nhỏ, chồng mấy màu. Tạ Sùng hỏi: “Em mặc thế định gì? Đi hút mật ?”
Mâu Văn vòng quanh hai vòng, đúng , hút mật của bông hoa túc là .
Tạ Sùng úp tay lên mặt cô, đẩy cô xa. Anh kiểm tra hành lý nữa. Lần lái một chiếc xe địa hình lớn, Mâu Văn từng thấy chiếc xe .
“Anh thuê xe ?” Mâu Văn . “Em thấy lái bao giờ.”
“Em từng gara nhà xem ?” Tạ Sùng hỏi.
“Ý gì?”
“Xe của . Anh nhiều xe.”
Tạ Sùng thích xe, từ nhỏ thích. Bài phát biểu trong sự kiện là thật, nhiều xe. Xe địa hình, xe thể thao, sedan, SUV, xếp ngay ngắn trong gara. Mỗi sẽ chọn xe theo tâm trạng. Chỉ là trùng hợp, những Mâu Văn thấy đều lái cùng một chiếc mà thôi.
“Hóa còn nhiều tiền hơn em tưởng.” Mâu Văn gật đầu. “Mắt của em thật .”
Bây giờ cô quan tâm Tạ Sùng nghĩ gì nữa. Cô nghĩ thông , dù cho rằng cô như thì cô cũng cần cố ý né tránh. Ví dụ lúc , cô cố ý em thích tiền.
Tạ Sùng cô một cái, nhận va-li trong tay cô đặt lên xe. Mâu Văn thấy trong cốp năm thùng Mao Đài, hai thùng t.h.u.ố.c lá Trung Hoa, một hộp biếu và vài hộp thấy bên trong, bèn hỏi: “Đây là để gì? Bố em hút t.h.u.ố.c cũng uống rượu.”
“Em đừng quan tâm.” Tạ Sùng . “Em chẳng hiểu gì, hiểu thì ít thôi.”
Mâu Văn xót tiền.
Cô xót xa mỗi sự lãng phí, đổi vì bất kỳ chuyện cụ thể nào. Tạ Sùng cho cô quản, nhét cô lên xe, hai xuất phát.
Mâu Văn mang tâm trạng dã ngoại mùa xuân lên đường, vì tự nhiều món ngon. Cô xách một túi lớn, bên trong sáu bảy hộp thức ăn, ôm trong lòng như ôm báu vật.
Tạ Sùng hỏi: “Đó đều là gì?”
“Hì hì.” Mâu Văn cố ý úp mở. “Lát nữa sẽ .”
Cô cũng mua một ít đồ ăn vặt: khoai tây chiên, sô-cô-la, que cay…
Vừa xé gói que cay, Tạ Sùng bắt đầu lải nhải: “C.h.ế.t tiệt, xe của mùi que cay! Em cất !”
Mâu Văn giả vờ thấy, ăn một que hỏi: “Thơm thật! Anh ăn ?”
“Anh ăn thứ rác rưởi …”
Mâu Văn nhét que cay miệng . Tạ Sùng nhai hai cái, im miệng. Một lúc : “Em ăn ít thứ cho sức khỏe thôi, để chia sẻ bớt cho em.”
Mâu Văn lớn, cho một ít.
Tới trạm dừng chân, đỗ xe xong, Tạ Sùng chuẩn tìm đồ ăn. Trạm dừng đường lên phía Bắc chẳng gì ngon, ăn gì, tay về. Kết quả thấy nắp capo xếp một hàng hộp nhỏ, Mâu Văn đang đó “nhân viên đón khách”: “Hoan nghênh quý khách, mời dùng bữa.”
Cô kho chân gà, thịt bò sốt tương, hầm sườn, rửa dưa chuột cà chua, tự rau muối và hấp màn thầu.
Trời đất ơi.
Tạ Sùng đời nào hưởng đãi ngộ khi đường, suýt nữa quỳ xuống mặt Mâu Văn. Cô vô cùng đắc ý: “Vừa còn mắng em, bây giờ mau xin em. Không, xin những món ăn !”
“Anh chân thành xin .” Tạ Sùng .
Họ về phương Bắc, hướng tới quê hương của Mâu Văn!