Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 33: Quê hương

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:54
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ tới Nha Khắc Thạch chạng vạng hôm , một nơi mà khi quen Mâu Văn, Tạ Sùng từng tới. Nó như viên minh châu khảm giữa Đại Hưng An Lĩnh và thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ.

Lúc đang là buổi chiều mùa hè.

Khói bếp lững lờ thị trấn nhỏ, trẻ con chạy nhảy bên đường. Chiếc xe của họ vượt gần hai nghìn cây , xe dính đầy xác côn trùng. Tạ Sùng nhất quyết tìm chỗ rửa xe .

Mâu Văn : “Ở Nha Khắc Thạch ai rửa xe giỏi hơn bố em , đừng lo~”

“Rửa thế nào?” Tạ Sùng hỏi.

“Lát nữa sẽ .” Mâu Văn cố ý úp mở.

Mâu Văn chỉ đường cho Tạ Sùng: Anh rẽ trái, rẽ . Nhìn thấy mặt tiền đằng ? Đó chính là quán bánh bao nhà em. Sau đó thấy tòa nhà bên cạnh chứ? Ngay đó là nhà em.

Tạ Sùng cô chỉ huy đến choáng váng đầu óc, chẳng thấy quán bánh bao, cũng chẳng thấy tòa nhà nào. Mâu Văn sốt ruột dừng xe , em xuống dẫn đường phía , cứ theo em.

Thật thể trách Tạ Sùng. Trong mắt Mâu Văn, thứ thuộc về nhà cô đều độc nhất vô nhị, vô cùng nổi bật. đối với , tất cả đều bình thường. Biển hiệu phố đều cả tiếng Hán lẫn tiếng Mông Cổ, chữ Hán lớn, còn chữ Mông Cổ thì hàng nào cũng giống .

Chỉ còn cách tới hai trăm mét.

Mâu Văn xuống xe phía , xe Tạ Sùng chậm rãi theo . Trên phố ít xe. Người trong những cửa hàng ven đường thấy Mâu Văn liền lớn tiếng chào: “Con bé, về ? Nghỉ hè ?”

“Đi còn nghỉ hè ? Làm đơn vị nào thế?”

“Đơn vị nghỉ hè, con bé Mâu Văn về công tác ?”

… Mọi bên đường bàn tán. Tạ Sùng Mâu Văn như ngôi nhỏ của Nha Khắc Thạch, vẫy tay với : “Cháu về ~ Cháu về ~”

Chiếc xe của Tạ Sùng ở đây là thứ phát hiện . Mọi chỉ lo chuyện với Mâu Văn, mới thấy chiếc xe phía , : “Con bé thuê xe về , xe trông đấy, tài xế cũng sáng sủa.”

Tạ Sùng rõ mồn một, thầm nghĩ những đều mù ? Anh trông giống tài xế lắm ?

ngay đó bắt đầu căng thẳng. Cuối cùng thấy quán bánh bao nhà Mâu Văn, cũng thấy một hàng quán: mấy mặc áo choàng Mông Cổ, trong đó một bà lão lưng còng gần thành góc vuông. Những chăn nuôi gương mặt đỏ sạm trông khá hung dữ, đôi mắt dài hẹp lóe sáng như mắt sói.

Mâu Văn lao về phía họ. Cô dang tay chạy tới, nhảy lên ôm từng . Sau đó tay cô chỉ về phía , ánh mắt đồng loạt đổ dồn xe Tạ Sùng và bản .

Tạ Sùng nhanh chóng đỗ xe, khi xuống còn âm thầm hít sâu một .

Anh thích nơi đông . Vốn tưởng tới Nha Khắc Thạch là rời xa thành phố, coi như tự cho nghỉ một kỳ ngắn, ngờ ở đây tham quan như một “hóa thạch”.

Tạ Sùng xuống xe, bước lên chào hỏi của Mâu Văn.

Khung cảnh buồn vô cùng, cả đám cùng tiếp kiến . Mâu Văn bên cạnh, lượt giới thiệu từng . Cô giới thiệu ai, cúi chào và bắt tay . Đi hết một vòng, ngoài bố Mâu Văn và bà cụ còng lưng , chẳng nhớ nổi ai, tên Mông Cổ kỳ lạ quá, chuyện thể trách .

Cát Vân Thanh và Mâu Đức Xương đều âm thầm quan sát Tạ Sùng.

Lúc Mâu Văn xin sổ hộ khẩu, Cát Vân Thanh trong nhà hai ngày. Hai lớn đau lòng vì cô đột nhiên kết hôn. Họ cảm thấy Mâu Văn vội vàng cắm rễ ở Bắc Kinh nên mới lấy một “Bắc Kinh gốc”. Họ cũng hiểu “Bắc Kinh gốc” nghĩa là gì. Mâu Văn kể tình hình của Tạ Sùng, họ tin, cho rằng tám phần Tạ Sùng là một “ông già nhỏ”, nếu gọi là “Bắc Kinh già”? Họ chỉ nhớ đúng chữ “già”.

Kết quả “ông Bắc Kinh già” là một trai tuấn tú như .

“Ông Bắc Kinh già” cốp xe lấy đồ. Đầu tiên mang t.h.u.ố.c lá , mỗi một cây. Bên cạnh còn hàng xóm tới xem náo nhiệt, Tạ Sùng bèn bóc phát từng bao. “Trung Hoa mềm” là hàng xịn, ai chẳng lúc trò chuyện rút một điếu “Trung Hoa” mời khác? Thế là đều nhịn khen Tạ Sùng: Hào phóng quá, Bắc Kinh hào phóng quá.

Tim Mâu Văn nhỏ máu. Rõ ràng Tạ Sùng đang phát t.h.u.ố.c lá, nhưng trong mắt cô đang vung tiền, tiền nhân dân tệ bay đầy trời, trời bắt đầu mưa tiền. Cô lén véo cánh tay , Tạ Sùng như một tên ngốc, nhỏ giọng bảo: “Em đừng xen .”

Náo nhiệt một hồi, họ hàng tản , chỉ còn nhà Mâu Văn. Lúc Tạ Sùng mới cơ hội thở. Mâu Đức Xương, “thương lái rong một” Nha Khắc Thạch, : “Bố dẫn con tham quan nhà Văn Văn nhé.”

Những năm Mâu Đức Xương lái xe đường dài khắp nam bắc, đó bươn chải mưu sinh ở Nha Khắc Thạch, là vô cùng nhiệt tình và hoạt ngôn. Ông dẫn Tạ Sùng quán bánh bao, giới thiệu tình hình kinh doanh, tiện thể khẳng định đây là quán bánh bao ngon nhất Nha Khắc Thạch. Sau đó đưa lên nhà, một căn hộ cũ hai phòng ngủ một phòng khách, bên trong sạch sẽ tinh tươm.

Mâu Đức Xương cho Tạ Sùng xem bức tường giấy khen của Mâu Văn.

Có lẽ đó là bức tường mà bậc cha đều mơ ước: hai lớp giấy khen trong ngoài phủ kín nguyên một mảng tường.

Mâu Văn dang hai tay bức tường, chiều rộng cánh tay còn che hết, khoe khoang: “Anh thấy ? Tất cả đều là của em.”

Tạ Sùng bước tới xem.

Đó là cả quá khứ của Mâu Văn, từ thời tiểu học cho tới lúc nghiệp đại học. Học kỳ nào cô cũng nhận thưởng: học sinh ba , cán bộ xuất sắc cấp trường, quận, thành phố, tỉnh; giấy khen thi đấu thể thao, còn một tờ giấy khen văn nghệ.

“Em năng khiếu văn nghệ ?” Tạ Sùng hỏi.

“Cái ? Đây là thi tập thể. Bọn em múa Mông Cổ.” Mâu Văn thẳng, nhún hai vai biểu diễn cho Tạ Sùng xem. “Chỉ thế giải.”

“Giải ít giá trị thế ?” Tạ Sùng trêu cô.

“Anh ?”

“Không.”

“Không còn lung tung gì?”

Mâu Đức Xương : “Hai đứa một lát, sắp ăn cơm . Hôm nay ăn ở nhà , ngày mai bố dẫn hai đứa xuống khu chăn nuôi.”

Ông ngoài. Mâu Văn tiễn tới cửa, đầu thấy Tạ Sùng đang tập nhún vai. Anh thật đúng là chịu thua!

Mâu Văn nhạo: “Không , Thượng đế thể mở hết cửa sổ cho . Anh nhảy cũng chẳng cần tiếc.”

“Thế ?” Tạ Sùng thẳng, thong thả nâng tay, hai động tác K-pop cực kỳ mắt, : “Xin , cửa sổ Thượng đế mở cho , còn mở khá lớn, sắp thành cửa kính sát đất .”

Anh xoay một vòng, khoanh tay yên tạo dáng kết thúc, hất cằm: “Thấy ? Cửa kính sát đất.”

Mâu Văn đến ngẩn .

Tạ Sùng hiếu thắng, nhưng thật sự nhảy. Trên đường tới đây, nhịn thứ âm nhạc đến nổ đầu mà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh? Anh đúng là một kỳ quái.

Cát Vân Thanh cả một bàn đồ ăn ngon.

Do vị trí địa lý đặc biệt, thói quen ăn uống ở Nha Khắc Thạch dung hòa ẩm thực Đông Bắc và Nội Mông. Vì thế bàn cơm Cát Vân Thanh chuẩn đều là món ngon địa phương: rau rừng trộn lạnh như ngải liễu và ngũ gia bì, thịt hươu nuôi, đùi cừu nướng, món dưa chua hầm thịt lợn, còn một con cá hồ chứa khổng lồ mà sáng sớm Mâu Đức Xương tốn nhiều công sức mới mua ở chợ.

Đó là một bữa cơm gia đình mộc mạc, chân thành.

Không còn ngoài, bữa ăn Tạ Sùng chuyển đồ từ xe nhà.

Rượu Mao Đài, t.h.u.ố.c lá, và hộp quà đều xếp bên cạnh bàn. Bố vốn định cùng, dù thế nào cũng tới một chuyến, đây là phép tắc, thể để nhà Mâu Văn cảm thấy họ tùy tiện cưới con gái mà chẳng coi trọng. ca phẫu thuật , tình trạng Liêu Hiểu Hoa tái phát, cần viện kiểm tra. Họ bàn với Tạ Sùng rằng tự lái, hai lớn bay tới. Tạ Sùng bảo bố đừng , nơi đó núi cao đường xa, lỡ sức khỏe thật sự xảy vấn đề thì khó xử lý.

Người lớn tới nhưng quà vẫn tới. Trong hộp là lễ vật họ chuẩn : năm thỏi vàng và một bộ trang sức vàng. Không chuẩn tiền mặt vì bao nhiêu mới thích hợp.

Vì thế lúc bắt đầu ăn, Tạ Sùng chủ động vài câu.

Anh : “Bố, , đây là đầu con tới nhà. Vốn dĩ bố con cùng, nhưng con đang bệnh nên chỉ con tới. Ít nhiều chỗ thất lễ, mong bố thông cảm.”

“Trước đây con cũng hỏi quy củ gả con gái ở Nha Khắc Thạch, nên cứ dựa theo sở thích của Mâu Văn mà chuẩn .”

Sở thích của ? Nghe câu , Mâu Văn hộp quà, thầm nghĩ bên trong chẳng lẽ là một cuốn sổ tiết kiệm lớn? thích tiền.

Tạ Sùng dậy mở hộp quà. Bên trong là vài chiếc hộp nhung đỏ. Anh lấy hộp đựng thỏi vàng mở, đặt lên bàn, định mở hộp khác. Mâu Văn kéo tay áo : “Ngồi xuống ăn cơm .”

Tâm trạng bố Mâu Văn phức tạp.

Họ kiểu cha thấy tiền là sáng mắt, cũng hiểu lòng đời độc địa. Mâu Văn lấy một Bắc Kinh tiền, lúc chắc lan khắp thị trấn. Mọi sẽ con bé Mâu Văn giỏi thật, nhưng cũng sẽ chịu bao nhiêu ấm ức.

Tạ Sùng bày đồ , hai lớn thấy khó xử.

Họ nhiều của hồi môn như .

Mâu Văn hiểu tâm trạng bố . Họ là những kiêu hãnh, ý của Tạ Sùng thể khiến họ khó xử.

Lúc Mâu Đức Xương với Tạ Sùng: “Bố hút t.h.u.ố.c cũng uống rượu, nhưng tâm ý của con bố nhận. Vừa phát t.h.u.ố.c bên ngoài, hiệu quả cũng đạt . Số t.h.u.ố.c rượu còn con mang về. Những món vàng cũng để hai đứa tự dùng. Bố quá nhiều tiền, trong sổ tiết kiệm một trăm nghìn, cho hai đứa sinh hoạt.”

Ông thật sự lấy một cuốn sổ tiết kiệm.

Sau t.a.i n.ạ.n xe, gia đình họ trắng tay. Bao năm nay nhờ tiết kiệm, chịu khó ăn mới dành dụm tiền . Họ luôn may mắn vì con gái đặc biệt hiểu chuyện, chăm chỉ học hành, chăm chỉ việc, từng gây khó khăn gì cho bố . Cũng vì , họ càng cảm thấy mắc nợ con.

Mâu Đức Xương là đàn ông nhưng dễ xúc động. Lúc ông đưa tay lau mắt, cảm thấy những gì thể cho con gái thật sự quá ít.

Tạ Sùng nhận bày phô trương quá mức.

Anh đột nhiên hiểu vô tình tạo thành tư thế như thể Mâu Văn “leo cành cao”, trong khi ban đầu chỉ chân thành hơn.

Lúc Mâu Văn ôm hai hộp quà lên, với Tạ Sùng: “Anh mau !”

“Bố, , con ý đó. Con chỉ hai yên tâm: Mâu Văn lấy con sẽ chịu ấm ức, cũng chịu khổ. Bố đừng nghĩ nhiều.” Anh cất những hộp vàng . “Những thứ con mang về, đều giao cho Mâu Văn. t.h.u.ố.c và rượu con mang . Vốn dĩ là chuẩn để ngày mai xuống khu chăn nuôi uống.”

Cát Vân Thanh bật phì một tiếng: “Đứa trẻ ngốc thật. Con khu chăn nuôi uống khỏe đến mức nào ? Mấy thùng Mao Đài một ngày là hết. Lãng phí.” Bà : “Nhà tuy tiền nhưng thể tiêu như thế. Thuốc với rượu chủ giữ hết, con về, nhà dùng chính t.h.u.ố.c rượu của con để tiếp đãi con. Ngày mai để bố con dẫn mua loại bình thường mang xuống khu chăn nuôi.”

“Cũng .” Tạ Sùng áy náy . “Lần đầu con tới, hiểu lễ nghĩa ở đây, sợ .”

“Làm lắm , con.” Cát Vân Thanh . “Đứa trẻ bao. Ăn cơm , nhà đừng nghiêm túc như thế nữa, đáng sợ quá.”

Cát Vân Thanh dậy thu xếp thức ăn cho Tạ Sùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-33-que-huong.html.]

Tạ Sùng phần nào hiểu sức lực như trâu của Mâu Văn từ , cô cũng như . Vật gì tay bà cũng nhẹ như một cây kim, động tác việc vô cùng nhanh nhẹn. Anh chỉ chớp mắt một cái, bát cơm xới đầy đặt mặt, như thể bà khinh công.

Bố Mâu Văn vẻ nho nhã, giống kiểu đàn ông thường gặp ở đây. Ông mặc áo sơ mi ngắn tay kẻ caro, cài kín cúc, năng từ tốn, móng tay sạch.

Dù ở , đàn ông móng tay sạch sẽ đều khiến vui mắt. Tạ Sùng mừng vì bố Mâu Văn nuôi móng dài ở ngón út, khe móng cũng dính bùn.

Anh tại quan sát những chuyện . Ăn xong ngoài quạt muỗi bằng quạt mo, mới nghĩ : khi tới đây, trong lòng lo lắng.

Anh sợ bố Mâu Văn là kiểu vô cùng “nhếch nhác”. Suốt đường luôn thấp thỏm: nếu mặt là hai già quần áo rách rưới, thấy liền nơm nớp, phản ứng ? Anh sợ bản sẽ .

bố Mâu Văn như .

Thật . Tạ Sùng thở phào một .

Mâu Văn hỏi , tại thở dài?

Tạ Sùng : “Bầu trời ban đêm ở quê em thấp quá.”

Mâu Văn : “Vậy là thấy đêm ở khu chăn nuôi ! Tối mai sẽ thấy.”

“Mấy ngày tới gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Mấy ngày tới em dẫn xuống khu chăn nuôi thả cừu nhé?” Mâu Văn dậy, phủi bụi mông. “Tới Hô Luân Bối Nhĩ mà bắt cừu con, thả cừu con thì tiếc bao?”

“Ấu trĩ ?” Tạ Sùng cố ý hỏi.

“Ấu trĩ ?” Mâu Văn hiểu. “Kỳ lạ thật, tại trẻ bây giờ theo đuổi vẻ chín chắn, già theo đuổi tuổi trẻ? Người trẻ chẳng nên chạy, nên nhảy, nên phạm sai lầm, nên trải nghiệm ? Chúng mới ngoài hai mươi, chẳng lẽ sống như ba mươi, bốn mươi, năm mươi tuổi? Em mặc kệ. Em bắt cừu con, thả cừu con. Anh thích thì cứ ở trong lều Mông Cổ.”

“Ở lều Mông Cổ?” Tạ Sùng hỏi.

“Cũng nhà trệt.”

“Nhà vệ sinh khô ?”

.”

“Ăn gì?”

“Sao hỏi nhiều thế!” Mâu Văn hỏi đến phát bực, dọa: “Anh còn như thì cứ ở đây giúp em hấp bánh bao . Dù em nhất định xuống khu chăn nuôi. Năm nào em cũng ở đó mấy ngày.”

Tạ Sùng thấy cô cuống lên, liền kéo cô : “Trêu em thôi. Nói em thích gì nhất ở khu chăn nuôi?”

“Ngày mai tới sẽ .”

Trở về Nha Khắc Thạch, Mâu Văn biến thành cô con gái của nơi . Buổi tối cô ngủ cùng , còn Tạ Sùng ngủ ở nhà nghỉ nhỏ bên cạnh.

Tạ Sùng từng ngủ trong nhà nghỉ kiểu , cảm thấy mới lạ.

Nơi khác khách sạn ở thành phố lớn. Chăn trong nhà nghỉ mùi nắng. Bà chủ là Mông Cổ tiếng phổ thông lắm, khoa tay với Tạ Sùng lâu mới hiểu, đại ý là: Nhà chúng sạch sẽ lắm, ban ngày chăn đều đem phơi nắng.

Bà sợ Tạ Sùng coi thường nhà nghỉ nhỏ ở Nha Khắc Thạch, giống như bố Mâu Văn lo thích nhà họ.

Người Nha Khắc Thạch thật thà bao!

Tạ Sùng ngủ ngon.

Ngày hôm ánh sáng xuyên qua rèm. Lúc trở giờ: bốn giờ sáng. Bốn giờ sáng, thị trấn Nha Khắc Thạch sắp sáng. Anh cảm giác lệch múi giờ, ngủ nữa.

Anh mở cửa sổ, một luồng gió lạnh thổi , lập tức tỉnh táo. Cúi đầu xuống phố, quán bánh bao mở cửa.

Hẳn mở một lúc , bởi xửng hấp bốc , bàn uống một ấm sữa, nhai chút dưa muối chờ bánh bao chín. Bố Mâu Văn đang bận rộn.

Bố Mâu Văn cũng mang vẻ khổ sở. Lúc việc họ , đầy khí vui vẻ. Điểm Mâu Văn cũng giống bố .

Quán bánh bao là chiếc đồng hồ báo thức của Nha Khắc Thạch.

Khi xửng bánh đầu tiên chín, Nha Khắc Thạch tỉnh giấc. Trên phố bắt đầu dạo, mưu sinh; ngỗng lớn tự ngoài tản bộ, mèo ch.ó cũng xuất hiện. Còn dắt hai con cừu nhỏ, chắp tay lưng thong thả .

Nơi khác hẳn cảnh xe cộ như nước ở Bắc Kinh. Giống như Mâu Văn từng : Người ở quê em nhắc tới Bắc Kinh đều tới Thiên An Môn, cảm thấy Bắc Kinh núi cao đường xa, khó lòng đến . Con nhà ai việc hoặc định cư ở Bắc Kinh, như thể chỉ bước một bước lên trời.

“Tại ?” Tạ Sùng hiểu.

“Đợi tới sẽ hiểu.”

Đó là hai thế giới.

Tạ Sùng quyết định ngoài chạy bộ.

Giờ quá dễ chịu. Hơn mười cây nhanh chóng chạy xong. Trở về quán bánh bao, giúp lớn bưng đĩa. Ai cũng hỏi: “Đây là rể Bắc Kinh ?”

Cát Vân Thanh : “ đấy, ghen tị ? Ghen tị cũng vô ích, nhà các .”

Bà thích đùa, xong tự , cũng theo. Mâu Văn tươi tỉnh xuống lầu. Cô xuất hiện, quán bánh bao càng náo nhiệt. Ai cô cũng quen, với ai cũng trò chuyện vài câu. Tạ Sùng đều thích cô. Cát Vân Thanh đưa mấy hộp thức ăn, bảo cô giao. Mâu Văn kéo Tạ Sùng cùng .

Có thể họ nửa vòng Nha Khắc Thạch.

Tạ Sùng hỏi: “Nhà em còn nhận giao đồ ăn ?”

“Không, đây là bạn cũ của nhà em, già , tiện.”

Tạ Sùng gặp những “ bạn cũ” của gia đình Mâu Văn, đều là những già đáng thương. Anh đột nhiên hiểu vì Mâu Văn coi trọng tiền bạc đến : bởi cô từng thấy, từng trải qua sự nghèo khó thật sự.

Con sống cả đời đều lên chỗ cao. Dù cao lạnh lẽo, vẫn leo lên xem rốt cuộc lạnh đến mức nào.

Cô bước khỏi Nha Khắc Thạch, tới Thiên Tân Bắc Kinh, vì tiền mà tính toán từng đồng với công ty cũ. Tất cả đều dấu vết để theo.

Trước khi xuất phát, Mâu Văn tất bật rửa xe.

Mâu Đức Xương kéo một ống nước thật dài, lấy giẻ và các dụng cụ, rửa xe quán bánh bao. Đầu tiên dùng vòi xịt ướt bộ xe, đó bôi chất tẩy nhãn hiệu gì, xe phủ đầy bọt… Vừa Mâu Văn và Mâu Đức Xương đều thích tự rửa xe. Hai bố con phối hợp ăn ý, mỗi kéo một đầu khăn dài, vuốt từ đầu xe tới đuôi xe, kém dịch vụ rửa thủ công ở Bắc Kinh.

Chiếc xe thật sự rửa sạch bóng.

Thần kỳ thật.

Cả nhà đều là thần nhân.

Trên đường tới khu chăn nuôi, Mâu Đức Xương dặn Tạ Sùng: “Không uống thì tuyệt đối đừng cố. Người ở đây uống dữ, hơn nữa rượu trắng, rượu mạnh.”

“Vâng, cảm ơn bố.” Tạ Sùng . “Con uống một chút. Vì lễ phép, con sẽ uống cùng một ít.”

Mâu Đức Xương , hỏi Mâu Văn: “Uống bao nhiêu? Cho bố .”

Mâu Văn lắc đầu.

Mâu Đức Xương hỏi: “Một giọt cũng uống ?”

Mâu Văn : “Chưa từng say.” Nói xong cô ôm bụng . “Con đùa thôi, con uống bao nhiêu. Có lúc uống , lúc . Bố dừng xe một chút, con xuống lăn thảo nguyên!”

Họ qua một bãi cỏ đến vô cùng.

Một dòng sông uốn lượn từ chân trời chảy tới. Mây trời rơi cả xuống mặt nước, gió thổi gợn sóng, những đám mây cũng rung rinh theo. Đàn cừu nhỏ kêu be be bên sông, thành từng tốp ăn cỏ. Màu xanh bạt ngàn ngang ngược tràn mắt họ.

Mâu Đức Xương dừng xe, hạ ghế , mở toang cửa xe và cửa kính bắt đầu ngủ. Còn Mâu Văn với Tạ Sùng thi chạy, cả hai cùng lao về sâu trong thảo nguyên.

Gió ù ù lướt qua tai, tóc và vạt váy Mâu Văn tung bay. Áo sơ mi trắng bằng vải lanh của Tạ Sùng gió thổi phồng lên, phồng như “Quy lão ”.

Không còn ai nữa.

Không phố xá xe cộ ngừng, những tòa nhà cao tầng nắng xuyên tới, nhiệm vụ ngày qua ngày mãi hết. Chẳng còn gì cả.

Rốt cuộc mới là chỗ cao?

Người ở làng quê tới thành phố, thành phố là chỗ cao của họ; trong thành phố về làng quê, làng quê là chỗ cao của họ.

Trái tim hướng về nơi nào, nơi đó mới là chỗ cao!

Họ chạy, chạy tới bên nước, chạy tới bờ sông nơi mây trắng xếp hàng rơi xuống. Hai dang tay ngã ngửa , t.h.ả.m cỏ rộng lớn đón lấy họ.

Vì chạy, lồng n.g.ự.c họ phập phồng dữ dội.

Cả hai đều gì.

Cả hai đều thật lòng yêu khoảnh khắc .

Yêu khoảnh khắc hiếm hoi vui sướng hết .

 

 

Loading...