Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 36: Bắc Kinh
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:57
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm tháng Tám ở Bắc Kinh, ve kêu đến khản cổ, một giây cũng chịu nghỉ. Cửa sổ mở, một luồng gió xuyên phòng thổi , căn phòng lập tức dễ chịu hơn.
“Máy bay tối ngày mới cất cánh, tối nay thu dọn hành lý?” Mâu Văn áp chai nước khoáng lạnh lên mặt. Cô ngoài chạy bộ về, cả như sắp bốc cháy, gương mặt đỏ bừng. Nhìn hai chiếc va-li Tạ Sùng trải sàn, cô càng bực bội trong lòng.
“Vì ngày mai dự một sự kiện, ngày tới công ty họp với nhân viên, thời gian.” Tạ Sùng . “Thu xếp xong hôm nay, lúc sẽ cuống.”
“Ồ.” Mâu Văn ủ rũ, xoay úp mặt sofa, Tạ Sùng.
Tạ Sùng ném quần áo va-li cô. Thấy cả cô như quả bóng xì , tới bên cạnh, dùng một ngón tay chọc lưng cô, một cái, hai cái, ba cái…
Cuối cùng Mâu Văn , gối đầu lên đùi , vòng tay ôm eo, ấm ức : “Anh thể đừng công tác ? Em sẽ nhớ . Bây giờ em bắt đầu nhớ .”
Mâu Văn đầu yêu một , yêu sẽ khiến bản trở nên yếu mềm, sẽ vì chia xa mà buồn từ . Cô hóa giải cảm xúc . Vừa đang chạy bộ, lo Tạ Sùng sẽ rời sớm, cô lập tức chạy về.
“Vài năm nữa .” Tạ Sùng . “Trước mắt sắp xếp công việc cho thuận. Vài năm nữa thứ quỹ đạo, tìm một giám đốc chuyên nghiệp, công việc cần xa lâu ngày.”
“Vài năm là bao lâu? Ba năm, năm năm?” Mâu Văn vùi đầu sâu hơn. “Vậy , hiện tại chỉ thể thế thôi.”
Tạ Sùng cô chọc , vỗ đầu dậy tiếp tục thu hành lý. Mâu Văn đó . Cuối cùng cô phát hiện Tạ Sùng thật sự nhiệt tình với công việc. Cô thậm chí cảm thấy đang mong chờ chuyến dài . Có nhiều sinh như , thể ở một nơi quá lâu, ở lâu sẽ khó chịu.
“Có thích công tác ?” Mâu Văn hỏi.
“Đi công tác khá vui.” Tạ Sùng đáp. “Tới nơi khác đây đó, ngắm nhiều hơn, vẫn hơn cứ ở mãi Bắc Kinh.”
“Thật ?”
“Thật. Công việc của em cũng sẽ nhiều cơ hội công tác. Trước đây công ty cũ thường tổ chức nước ngoài học hỏi, năm ngoái tới Ý.” Tạ Sùng . “Sau em cũng .”
Mâu Văn tiếp lời.
Tiểu Cố năm nay họ Pháp, đương nhiên dẫn chị theo. Mấy hôm nay các sếp đều nước ngoài, Tiểu Cố hiếm khi rảnh rỗi, ăn với Mâu Văn một bữa. Gần đây chị sống khá , thử mở một cửa hàng trực tuyến bán sách thiếu nhi.
Tiểu Cố đây luôn liều mạng học tiếng Anh vì cảm thấy sách nguyên bản tiếng Anh tự mới yên tâm bán cho trẻ. Cửa hàng khởi đầu khá thuận lợi, bao nỗ lực ngừng, tháng Bảy kiếm bốn trăm tệ.
Tiểu Cố vui, lấy hai trăm mời Mâu Văn ăn món Hồ Nam. Tối đó Mâu Văn cửa hàng của chị đặt mua một ít sách.
“Em công tác, em nhớ mà!” Mâu Văn sốt ruột bật dậy. “Em với nửa ngày, tưởng em ghen tị vì khác công tác ?”
Tạ Sùng hỏi đến sững , đó : “Anh em nhớ .”
“Vậy chuyện khác gì?”
Mâu Văn hiểu nổi giận, về phía phòng ngủ. Lúc ngang qua va-li Tạ Sùng, cô chỉ nó: “Mày nhất định chăm sóc cho . Anh vẻ là đồ ngốc.”
Nói xong cô về phòng xuống.
Cô từng giận dỗi kiểu .
Cơn giận của cô vốn dễ tiêu tan, sách hoặc nhạc một lát là . hôm nay dù thế nào cô cũng đuổi cảm giác ngột ngạt trong lòng.
Buổi tối cô cũng để ý Tạ Sùng. Tắt đèn mở mắt giường, mơ mơ màng màng sắp ngủ, cô cảm thấy mở cửa phòng, .
Anh mò mẫm tới bên giường, vén chăn xuống, đưa tay ôm cô.
Cơn giận của Mâu Văn lập tức tan sạch. Cô xoay chui lòng Tạ Sùng, cọ tới cọ lui.
Tạ Sùng ôm cô thật chặt, “chuyện thầm kín” trong bóng tối: “Em thật sự thích công tác ?”
“Thật em thích.” Mâu Văn cũng nhỏ giọng. “Em chỉ thích lâu như thế… Nghĩ tới việc sắp hai tháng, trong lòng em nghẹn . Trước đây em từng như , em bám dính…”
Tạ Sùng xoa tóc cô: “Có lẽ em tin, nhưng đây cũng là đầu ghét công tác. Trước đây mỗi chuyến đều vui, cảm thấy ở ngoài thú vị hơn ở Bắc Kinh. mấy hôm nay cũng vui. Nghĩ tới công tác là ăn đồ em nấu, cũng gặp em…”
“Tạ Sùng!” Mâu Văn véo . “Anh chỉ coi em là đầu bếp. Nghĩ tới em là nghĩ tới cơm em nấu , nghĩ tới bản em! Em thật sự sắp chọc tức c.h.ế.t.”
Tạ Sùng kêu ôi ôi, kêu lật đè lên cô, nâng mặt hôn trán chóp mũi: “Ngày mai về sớm ?”
“Được.” Mâu Văn ngửi thấy mùi nước cạo râu dễ chịu má , nhịn cũng hôn một cái.
Tạ Sùng đột ngột nhảy xuống giường, bế ngang Mâu Văn . Cô : “Ở đây ?”
“Giường nhỏ quá.” Tạ Sùng bế cô bước nhanh về phòng ngủ chính. “Không đủ để giày vò.”
“Anh định giày vò thế nào?”
“Giày vò hoa.” Tạ Sùng dọa cô. “Chặt em thành tám khúc.”
Anh vén chăn ném Mâu Văn xuống, bản lao theo. Cả hai đều chăn phủ kín, khí lập tức trở nên chật hẹp.
“Hôn .” Anh .
Đêm càng sâu, ve ngoài kêu dữ hơn.
Dưới lầu hét: “Nhà ai nửa đêm mèo kêu thế?”
Mâu Văn vùng khỏi chăn, tóc rối như ổ rơm, thở dốc hỏi Tạ Sùng: “Anh đóng cửa sổ ??”
“.”
“Anh mở cửa sổ bật điều hòa?” Mâu Văn .
“, lưu thông khí .”
“Anh lãng phí tiền thật.” Mâu Văn xót tiền điện, định xuống giường đóng cửa. Tạ Sùng túm mắt cá kéo cô chăn, bịt miệng: “Suỵt, đừng kêu.”
Không kêu thì mèo sẽ ầm nữa.
Tạ Sùng đúng là cần một chiếc giường lớn. Mâu Văn giác ngộ ở , lăn qua lật từ đầu giường tới cuối giường, giày vò đến khi hai ngủ đều như ngất .
sáng hôm mở mắt, cả hai tỉnh táo sảng khoái.
Lúc đ.á.n.h răng, họ song song gương, động tác giống hệt , cùng ngân nga, vẻ mặt xuân phong đắc ý.
Tạ Sùng , còn Mâu Văn dự đám cưới Sở Lăng.
Hôm nay Sở Lăng .
Nhìn thấy Mâu Văn, cô vô cùng vui, kéo cô cùng lúc trang điểm. Mâu Văn hiếm khi dự đám cưới, tò mò, bên ngắm bên , thấy gì cũng . Lúc dạo ngoài sảnh, gặp bạn học và bạn bè Sở Lăng, dù quen, cô vẫn giơ tay chào như mèo thần tài.
Có trai tới hỏi cô là bạn bên nào, cô bên nhà gái. Cậu cũng là bạn nhà gái, dùng tay khoanh một khu vực: Những đều là bạn nhà gái.
Mâu Văn cảm ơn.
Cô phát hiện bạn bè, bạn học và đồng nghiệp của Sở Lăng đều vẻ “văn nhã”, khiến cô tưởng đang tham gia “lớp bồi dưỡng nhà văn”. , “nhà văn” trong tưởng tượng của cô đều dáng vẻ giống bạn Sở Lăng.
Sở Lăng đội khăn voan khen mắt của cô : “Văn Văn nhất định là việc lớn, tại ? Mắt độc lắm. Những đúng là đều công việc văn hóa. Có biên tập viên, phóng viên, nhà thơ, đúng , còn nhà văn mạng.” Sở Lăng chỉ cho cô. “Thấy ? Người là tác giả đăng dài kỳ Thiên Nhai, sắp xuất bản sách.”
Mâu Văn thích đám cưới Sở Lăng.
Đám cưới những quy trình phức tạp, chỉ là một cuộc tụ họp nhỏ của những hợp . Một chiếc bàn dài bày bộ đồ ăn và thật nhiều hoa. Mọi xung quanh.
Bạn bè của A đều là những nhân tài khoa học tự nhiên kỳ lạ, phần lớn xuất từ trường hàng đầu, trông thấy thông minh. Lúc ăn, họ tùy tiện trò chuyện. Nói tới vài thứ liền tìm bút giấy, học vẽ.
Bạn Sở Lăng là “những kẻ điên văn học”. Ở đầu bàn bên , họ lên ngâm thơ, lớn tiếng bàn tác phẩm, còn tranh luận “Camus nhà văn vĩ đại ”.
Còn Mâu Văn chính giữa, thể trao đổi với lý tính, thể va chạm với cảm tính.
Mâu Văn xúc động vì một đám cưới như . Cuối cùng cô cảm động nên lời, bởi ở đoạn cuối, cô dâu Sở Lăng yêu cầu chia sẻ cảm nhận.
Sở Lăng dậy, cúi thật sâu.
Cô : “Hai năm , và bạn Mâu Văn sống trong ký túc xá tập thể ở phố Tô Châu. Trong khu trọ luôn một kẻ thích phô bày thể ghé thăm lúc rạng sáng, chúng ngày nào cũng nơm nớp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-36-bac-kinh.html.]
“Một năm , hai chúng thuê căn hộ một phòng ngủ, trồng hoa ban công. Mỗi tuần mua hoa tươi cắm bình, mỗi cuối tuần cô nấu đồ ăn ngon cho .”
“Hai năm , thường trực ca đêm. Duyệt bài ca đêm đau khổ, bởi cứ tới khuya là những thứ bẩn thỉu xuất hiện, bài cũng bẩn. Bạo lực, tình dục, lừa đảo, cờ bạc… thứ gì cũng . Đó là mặt của thế giới, mặt mà căm ghét sâu sắc.”
“Một năm , cuối cùng lên trưởng nhóm, cần duyệt lượt bài đầu tiên nữa, bắt đầu duyệt bài trang chủ, chuyên đề. Cuộc đời dường như hơn một chút. đầu, thấy một đứa trẻ mới đang duyệt vòng một. với cô : Cố thêm một năm nữa.”
“Cố thêm một năm nữa, thứ sẽ . Nhà sẽ đổi ngày càng lớn, công việc ngày càng , cuộc sống ngày càng ý.”
“Cố thêm chút nữa.”
Cố thêm chút nữa.
Mọi đều nâng ly hét: “Ninh! Ninh cuộc sống !”
Nhà thơ : “Ninh cho canh thật nhừ.”
Khoảnh khắc Mâu Văn và Sở Lăng , cô nhớ tới chiếc kẹp tóc hoa Sở Lăng tặng, nước mắt lập tức rơi. Hai năm , họ nghĩ hai năm mỗi chèo thuyền tới bờ đời riêng. Khi họ tưởng còn ở chung một con thuyền nhiều năm.
cuộc sống là , đẩy về những nơi khác .
Mâu Văn rơi nước mắt vì hạnh phúc của Sở Lăng.
Cô , đôi mắt càng giống hai ngọn đèn thắp lên, động lòng vô cùng.
Có hỏi A: “Mâu Văn giữa độc ? Cô đáng yêu quá, theo đuổi.”
Anh A tôn trọng Mâu Văn, bảo Sở Lăng hỏi ý cô. Mâu Văn : “Đương nhiên thật với , kết hôn .”
Sở Lăng trêu: “Lỡ thích ngài Vạn Liễu nữa… thực lực cũng .”
Sở Lăng chỉ đùa đơn thuần, dọa Mâu Văn vội xua tay: “Không , . Ngài Vạn Liễu là , đối xử với tớ . Tớ thể như thế.”
“Xem sợ kìa.” Sở Lăng ôm cô. “Hôm nào gọi ngài Vạn Liễu ăn cùng. Anh chỉ sống trong miệng , tới giờ bọn tớ còn trông thế nào.”
“Được, .” Mâu Văn đồng ý.
Tối về nhà, cô nóng lòng kể đám cưới cho Tạ Sùng, thuận miệng nhắc hai trai thích , còn lén hỏi thăm tình hình.
Lúc Tạ Sùng khẽ “ừ”.
Tiếng “ừ” quá đột ngột. Mâu Văn ngừng khoa tay múa chân, : “Sao ?”
“Không , lắm.” Tạ Sùng dựa lưng sofa, vắt chân lên chân trái. “Sau đó? Kể tiếp . Hai đó trông thế nào, gì?”
Mâu Văn nghĩ nhiều, thành thật đáp: “Đều khá trai. Một cao thế , trắng trẻo sạch sẽ. Người em rõ vì xa quá, cũng chuyện. Họ đều là bạn của Sở Lăng và A. Người trắng trẻo hình như là du học sinh về nước, giống A, lĩnh vực kỹ thuật, xuất bản sách công cụ, tên gì… Vẻ của cái gì đó, em nhớ. Người là nhà văn.”
Nói xong cô mới phát hiện sắc mặt Tạ Sùng . Anh khoanh tay cô. Ánh mắt mang một chút dò xét và lạnh lẽo, đang cố xuyên qua linh hồn Mâu Văn để xem cô nghĩ gì.
Cô từng thấy vẻ mặt mặt , trong lòng giật , lập tức im miệng, suy nghĩ xem sai câu nào.
Tạ Sùng vẫn cô.
Mâu Văn căng thẳng, hỏi: “Sao ?”
“Em với họ em kết hôn ?” Tạ Sùng hỏi. “Họ em kết hôn ?”
“Biết.” Mâu Văn . “Lúc đó em kết hôn .”
“Vậy em kể với chuyện ý gì? Muốn chứng minh săn đón ?” Tạ Sùng như biến thành khác, dùng giọng công kích khiến Mâu Văn khó chịu hỏi: “Phải ?”
“Không.” Mâu Văn giải thích. “Em chỉ đang chia sẻ chuyện thú vị với . Em thích họ, em chỉ thích .”
Nghe câu , cuối cùng Tạ Sùng buông cánh tay đang khoanh, vỗ sofa bảo Mâu Văn tới . vì thái độ khiến cô phản cảm, Mâu Văn lắc đầu: “Em uống nước, một lát .”
Cô phía , Tạ Sùng theo . Cô mở tủ lạnh lấy nước, cũng lấy. Cô kéo nắp lon, khí “phụt” một tiếng, vô thức né , khéo Tạ Sùng ôm từ phía .
Mâu Văn nghiêm túc : “Bây giờ buông em . Em để ý . Tạ Sùng, khiến em thấy xa lạ.”
“Xin .” Tạ Sùng . “Vừa em nhắc tới chuyện đó, tại trong lòng khó chịu.”
“Em chỉ đang kể chuyện trong đám cưới bạn .” Mâu Văn . “Em khoe khoang khác thích .”
“Anh .” Tạ Sùng .
“Anh giận vì trong lòng nên thích em ?” Mâu Văn đầu . “Em hiểu. Em thật sự nghĩ , tại giận như thế?”
Tạ Sùng cũng giải thích .
Đây cũng là đầu yêu, đầu kết hôn. Anh phản ứng của đúng sai. Anh hiểu.
Mâu Văn thấy bối rối, cố chấp nữa. Cô uống một ngụm cola lạnh. Bọt khí lạnh ngọt nổ trong miệng, cô vui lên, kể chuyện khác.
Cô : “Đám cưới hạnh phúc quá. Em còn nhớ tới đám cưới ở khu chăn nuôi, cũng vui. Mặc lễ phục rực rỡ, hát múa, uống rượu, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, náo nhiệt cả ngày lẫn đêm.”
“Vậy chúng cũng tổ chức đám cưới.” Tạ Sùng .
Mắt Mâu Văn lập tức sáng lên: “Thật ?!!”
“Thật.” Tạ Sùng . “Mùa hè năm , lúc cỏ thảo nguyên mọc , chúng về tổ chức.”
“Anh đừng lừa em nhé? Anh lừa em, em sẽ đau lòng.”
“Anh lừa. Lừa em là chó.”
“ vốn là ch.ó .”
Tạ Sùng sủa “gâu gâu” như chó, đòi c.ắ.n cô. Mâu Văn khúc khích trốn. Trước đây rõ ràng cô mong chờ đám cưới, cũng tổ chức vì thấy phiền. Chuyện gì xảy ? Dự đám cưới Sở Lăng xong, cô nghĩ nếu và Tạ Sùng một đám cưới, chắc chắn sẽ !
Đám cưới của họ nhất định trở thành giai thoại thảo nguyên.
Tạ Sùng như , cưỡi ngựa kém trai thảo nguyên, uống rượu giỏi. Anh đơn giản là chú rể ngôi một của đám cưới thảo nguyên!
“Vậy chúng tổ chức một đám cưới chấn động thảo nguyên. Chồng em năng lực .”
“Chồng em bán một chiếc xe trong gara là đủ tổ chức năm đám cưới.”
“Em im .” Tạ Sùng . “Người t.ử tế nào cả đời kết hôn năm ?”
Mâu Văn bịt miệng, giả vờ hối hận vì sai, trông đáng yêu.
Tạ Sùng búng trán cô: “Ngày mai tiễn sân bay.”
“Được, .”
Mâu Văn sẽ tiễn, nhưng hôm Chử và bà Vương đột nhiên mời cô ăn cơm. Quen Chử lâu như , đây là đầu ông chủ động mời cô. Cô cảm thấy từ chối , bèn gọi cho Tạ Sùng, bảo tự sân bay .
Cô hứa lúc về sẽ sân bay đón.
“Chúng hôm nay em tiễn .” Tạ Sùng trầm giọng. Vì sắp chia xa, bắt đầu rối bời, trong nhà, gì cũng nỡ. Anh sợ hoa Mâu Văn trồng sẽ c.h.ế.t, sợ sàn gỗ đắt tiền phồng lên, sợ Mâu Văn thi bằng lái đậu… Anh lo thứ.
Nói cho cùng là nhà, phiêu bạt nữa.
“Xin , xin mà.” Mâu Văn ở đầu dây chắp tay với Tạ Sùng. “Lần em dám nữa.”
“Không .” Tạ Sùng cố ý giọng giận. “Trừ khi em gọi là chồng.”
Mâu Văn “hả?” một tiếng, đầu , cầm điện thoại tới góc vắng, nhỏ giọng: “Chồng ơi, em yêu .”
Tạ Sùng .