Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 38: Bắc Kinh

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm tháng Tám oi bức, cửa sổ đều mở, luồng gió xuyên phòng chính là gió cứu mạng.

Mâu Văn bên cửa sổ hứng gió một lúc. Khi mát xuống, cô gọi cho Tạ Sùng, nhưng .

Tính Mâu Văn tới nhanh, bình tĩnh cũng nhanh. Cô cảm thấy đôi khi con chính là như : của , của , lời đuổi lời cứ thế cãi . nghĩ kỹ, họ đang cãi chuyện gì? Chẳng ý nghĩa.

Cô kể với Sở Lăng rằng cãi với ngài Vạn Liễu. Sở Lăng : Đăng ký lâu như mới cãi trận đầu, hai giỏi đấy. Nhiều ngay ngày đăng ký cãi !

Cô hỏi Sở Lăng cãi với A . Sở Lăng bảo bỏ chữ “”, dứt khoát trả lời: Có.

Sở Lăng : “Hai sống cùng , chuyện răng chạm răng ? Đó là hai bộ não khác liên tục va chạm, thể cùng tần ? Cãi bình thường. bọn tớ cãi thì cãi, ghi thù.”

Mâu Văn cảm thấy Sở Lăng đúng.

Bản cô vốn để bụng, huống chi cô thích Tạ Sùng đến thế. Làm thể ghi thù thích?

gọi cho Tạ Sùng, vẫn . Mâu Văn nhắn: “Được , em cố ý. Em cho em, đừng giận nữa. Sau em biểu diễn bẻ táo bằng tay cho xem.”

Tạ Sùng trả lời.

Tạ Sùng đang nổi nóng. Chính cũng tại giận đến . Đặc biệt khi Mâu Văn để câu cúp máy, cảm thấy đầu sắp nổ tung. Tạ Sùng ghét dáng vẻ dầu muối của cô.

Điện thoại sáng. Tạ Sùng một cái, vẫn là Mâu Văn, liền nhét túi, .

Trần Khoan Niên cùng bên cạnh : “Sếp Tạ, nếu thì tắt máy.”

“Liên quan gì tới ?” Tạ Sùng hỏi.

“Điện thoại kêu khiến phiền.” Trần Khoan Niên . “Cái gì mà Dũng sĩ Ba Đồ Lỗ bé nhỏ, nếu thì tắt máy .”

“Nếu thấy phiền, ơn sang bên ?” Tạ Sùng chỉ một phía, bảo Trần Khoan Niên tránh xa.

.” Trần Khoan Niên . “Mấy ông già tuổi lớn, lắm chuyện. thích ở cạnh hơn, dù cũng chẳng ít chuyện.”

Tạ Sùng trừng , chuyển điện thoại sang im lặng.

Hôm nay họ khảo sát một trang trại rượu vang. Người dẫn đoàn sắp xếp khâu tự pha rượu nho, xong thể dán tên gửi về nước. Không thì phí, Tạ Sùng coi như chơi.

Lúc , điện thoại đặt bàn. Anh tắt tiếng, chuông, chỉ màn hình lúc sáng lúc tối. Mâu Văn gọi năm , Tạ Sùng đều .

Trần Khoan Niên ở chỗ bên cạnh, chậc chậc: “Sếp Tạ nợ tiền ?”

“Vợ .” Tạ Sùng . “Đây là vợ .”

“Anh kết hôn ?” Trần Khoan Niên cực kỳ kinh ngạc. “? Trẻ kết hôn?”

“Có vấn đề?” Tạ Sùng hỏi.

“Không. Kết hôn sớm khi tuổi còn trẻ lắm, kết sớm ly hôn sớm, ly hôn sớm tái hôn sớm.” Hắn đùa, nhưng cũng bừa. Bạn học bạn bè bên cạnh cũng kết hôn sớm như Tạ Sùng, nhưng cơ bản đều ly hôn. Vì ? Tuổi trẻ định, hôn nhân thấy thứ đều , kết hôn là cơm áo dầu muối, lông gà đầy đất, đều trẻ tuổi nóng nảy, chẳng ai nhường ai, ít vượt qua .

Lời Tạ Sùng thích, giơ tay mách: “Sếp Trần bên cạnh bình thường, trưởng đoàn sắp xếp sang bên sếp Liêu .”

Trưởng đoàn : “Hai vị từ lúc xuống máy bay đấu khẩu, cuối cùng đừng đấu thành bạn nhé.”

thật sự thiếu bạn lắm.” Tạ Sùng .

Về khách sạn, cơn giận bớt một chút, gọi cho Mâu Văn, giờ thấy muộn quá nên thôi.

Mâu Văn vẫn chờ điện thoại của Tạ Sùng.

từng mong chờ điện thoại của ai như . Điện thoại đặt mặt, cô chớp mắt. Có lúc mắt mỏi, dụi , như thể thể một sống từ trong đó.

trông như đồ ngốc lớn, nhưng thì ? Dù cũng việc khác. Thi thoảng cô gọi, nhưng nghĩ gọi năm , năm , một hai. Nếu thì .

.

Hai giờ sáng, cô thật sự buồn chán, bèn thư phòng việc. Có một khách hàng mạng trả hai nghìn, chỉ từ xa lấy một bản thiết kế. Mâu Văn dứt khoát nhận.

Cô quen vẽ bút giấy . Đầu bút sột soạt, âm thanh . Mâu Văn thích . Cô thích vẽ, vì thế khi Vương Tiên Hạc , phản ứng đầu tiên là nhiều tiền quá, phản ứng thứ hai thì vẽ nữa.

Trong lòng cô cảm thấy tiếc. Mâu Văn thích công việc của . Dù công việc vất vả, khắp góc thành phố, đối mặt hết tới khác, nhưng cô thích từng căn nhà thô biến thành mái ấm, thích mỹ học và kiến trúc. Những thứ đều nhiệt độ.

Vì thế cô đáp án từ lâu.

Cô chỉ chia sẻ với Tạ Sùng. Nếu ý kiến hơn thì càng .

Cô tưởng chuyện gì cũng thể với Tạ Sùng, bởi yêu, là gia đình. Cô thật sự nghĩ . Không ngờ nhà mở miệng phủ định cô.

Lòng Mâu Văn yên. Dù vẽ , nhưng não, bút chì và giấy đều lời, luôn mắc . Cô nhiều bản nháp bỏ. Mâu Văn từng nhiều bản bỏ như thế, gần như nào cũng vẽ một lượt thành hình mới lên máy chi tiết.

Khi ngẩng đầu, trời sắp sáng.

tới cửa sổ, tháo búi tóc dựng, lắc đầu. Da đầu đau. Tâm trạng đêm nay nên diễn tả thế nào, cô . Cảm giác từng nếm, chỉ khó chịu.

Tại ?

Mâu Văn hiểu. Tại cãi xong thể điện thoại, trả tin nhắn? Chẳng lẽ bốc khỏi thế gian? Chẳng lẽ cãi một trận là quan hệ vợ chồng thể hủy bỏ, ai đường nấy? Đây là trận cãi thể vượt qua ?

Mâu Văn cảm thấy thở nổi.

Cô nhớ luôn : “Người sống cả đời, chuyện gì cũng thể gặp. Lòng đừng quá nhỏ, lòng nhỏ thì dễ sống cuộc đời hẹp .”

Mâu Văn cảm thấy đúng. Vì giấu lời. Nếu giấu quá nhiều lời, quá nhiều chuyện trong lòng, trái tim thật sự sẽ nhỏ . Cô mau rõ với Tạ Sùng, nhưng biến mất.

bên cửa sổ một lát về bàn việc.

Buổi chiều, cuối cùng cô thành, gửi bản vẽ, nhận chuyển khoản. Mâu Văn chuyển hết tiền một thẻ riêng. Trong đó gần bốn mươi nghìn, là khi trừ chi phí từ đủ loại việc lớn nhỏ nhận kể từ khi nghỉ việc. Đây là thẻ chuyên dụng, Mâu Văn đặt tên: Thẻ quỹ dự trữ quà sinh nhật Dạ Xoa.

Cô dự định thẻ chỉ gửi rút. Một tuần sinh nhật Tạ Sùng, cô sẽ mua một món quà thật .

Tạ Sùng từng tặng cô nhiều quà, nhưng cô tặng món nào đúng nghĩa. Mâu Văn như đứa trẻ cẩn thận nâng viên kẹo thích nhất đưa . Cô cảm thấy cố hết sức, lớn thích .

Ý tưởng về quà sinh nhật cho Tạ Sùng chính là như .

tặng gì. Thi thoảng trung tâm thương mại để tìm cảm hứng.

Hôm nay vốn cũng định xem. Sau khi công tác về, Tạ Sùng sắp tới sinh nhật. Lần đầu chuẩn quà, cô chọn chọn , luôn cảm thấy thứ gì cũng , xứng với .

Trước khi nhà, cô ở huyền quan giày, đột nhiên chóng mặt, dựa tường vài giây mới nhớ từ tối qua tới giờ ăn một miếng, cũng ngủ một phút. Lúc cô cũng thấy đói.

Kỳ lạ, bệnh ?

Mâu Văn nghĩ: Từ nhỏ tới lớn, dù sốt cao vẫn ăn mấy cái bánh bao lớn, hôm nay đói?

Không đói cũng ăn, là sắt cơm là thép.

Nghĩ , cô đổi dép, treo túi vải, búi tóc, bếp nấu mì. Lục hết đồ thừa trong tủ lạnh, ném nồi nhỏ: thịt cừu cuộn, chả tôm, rau chân vịt, cắt rau mùi, mới tắt bếp.

Mì ăn liền nhất định ngon. Cô nghĩ.

Ngồi xuống ăn một miếng, quả nhiên ngon. bệnh, chỉ quên ăn.

Cô ăn ngấu nghiến, ăn đến đổ mồ hôi. Cô nghĩ chia sẻ với Tạ Sùng chuyện mới lạ là quên ăn. Chuyện đây từng !

gọi. Lần Tạ Sùng .

Anh “alo” một tiếng.

Mâu Văn , nghẹn. Sao bây giờ mới ? Làm thể ? Chỉ vì lớn hơn vài tuổi nên lòng ác hơn ? Cô ấm ức quá.

“Mâu Văn, .” Tạ Sùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-38-bac-kinh.html.]

Mâu Văn thở dài một mới mở miệng: “Sao điện thoại của em?”

.”

“Tại ?”

“Vì em cúp máy .” Anh như biến thành khác, giọng lạnh. Mâu Văn cảm thấy biến thành khác, vốn dĩ như . Chỉ là đây cô thật sự chọc giận nên cho phép khác xúc phạm, dù chỉ một chút, dù cô là vợ.

Anh , chiến tranh lạnh. Anh dùng cách thể hiện tình yêu ở vị trí cao hơn.

“Lúc đó em giận, hình như hiểu sai ý .” Mâu Văn giải thích.

“Em giận thì thể cúp máy, giận thì thể ?” Tạ Sùng hỏi .

Trong lòng Mâu Văn dâng lên ấm ức khổng lồ. Cô nữa. Lúc cô nhớ Sở Lăng : Vợ chồng thật sự thù qua đêm, lùi một bước lùi một bước, rõ là . Ai sống mà cãi? Chỉ cần còn sống cùng thì lời luôn rõ!

“Xin .” Mâu Văn . “Tạ Sùng, thật em công việc đó. Trước khi kể, em thật sự ý kiến. Vì sự nghiệp riêng, hiểu nhiều hơn em, em ý kiến mang tính xây dựng, chỉ chuyện nhận .”

“Vậy em thể : Tạ Sùng, hôm nay gửi offer, em từ chối .” Tạ Sùng .

Tạ Sùng, ai sinh đúng từng câu, đúng từng việc? Ai thể biểu đạt theo ý khác? Em . Có thể những quen năng lực , em .” Mâu Văn . “Em ở với , nghĩ tới tới đó, nháp. Nếu thấy ngay câu đầu em sai, em xin . Em tiếp tục học.”

“Tại em cứ xin ?” Tạ Sùng hỏi.

“Anh hùng hổ ép như chẳng em xin ?” Mâu Văn . “Anh , biến mất lâu như thế, cuối cùng thái độ . Chẳng em cúi đầu? Em cúi , em xin . Em xin vì từng câu em .”

Tạ Sùng Mâu Văn đúng.

đây như . Cô sẽ tranh luận, hôm nay chẳng đấu chí.

“Em ?” Tạ Sùng hỏi. “Khó chịu ở ?”

“Không.” Mâu Văn . “Em khỏe. Anh còn việc gì ? Nếu , em cúp ?”

“Em ý gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Em ý gì?” Mâu Văn hít sâu, chậm rãi . “Anh hỏi em ý gì? Vậy em hỏi : Sau mỗi cãi , đều định điện thoại, trả tin nhắn ? Dù chúng ở hai nước, lệch giờ, cũng nghĩ em sẽ lo an của ở nước ngoài, và loạn với khác ?”

“Phải.” Tạ Sùng . “ thích khác cúp máy . giận thì . Sau cũng .”

Mâu Văn thở dài.

Tạ Sùng : “ còn việc khác, chúng thể cúp. Tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Mâu Văn nghỉ một lúc mới hồn.

Cô cảm thấy cãi với Tạ Sùng chiếm quá nhiều tâm trí. Cô nhận ảnh hưởng của đối với , điều đúng. Cô thể để ảnh hưởng như .

Cô gọi Vương Tiên Hạc, thẳng: “Cảm ơn Chử và chị Tiên Hạc tin tưởng. Công việc e thể nhận. suy nghĩ kỹ, đãi ngộ phong phú nhưng thật sự hợp.”

Vương Tiên Hạc : “Hôm qua đáp án.”

“Tại ?”

“Người mục tiêu rõ như nhà thiết kế Mâu, nếu thật sự động lòng sẽ tranh thủ ngay, cần cân nhắc. Cô tuyệt đối lãng phí thời gian chuyện thật sự thích.” Theo phán đoán của Vương Tiên Hạc, cô từ chối tại chỗ chỉ vì về cân nhắc lý do “ nhận”.

Mâu Văn cảm thấy Vương Tiên Hạc hình như còn hiểu cô hơn Tạ Sùng.

Cô cảm ơn, gọi Chử Ngọc Khê. Cô vốn định gặp trực tiếp để , nhưng chị Tiên Hạc bảo hôm nay tới Nhật Bản. Chử , công việc thật sự , nhưng

.” Chử Ngọc Khê ngắt lời cô chuẩn . “Cô việc hơn, cô yêu chuyên môn và công việc của , đúng ?”

Mâu Văn sững : “, Chử .”

“Không . tiếp tục tìm.” Chử Ngọc Khê . “Chuyện qua .”

“Vậy Chử , từ chối ý mà cảm thấy điều ?” Mâu Văn hỏi.

“Không.”

“Nếu bạn cần trang trí nhà, giới thiệu ?” Mâu Văn ngượng . “ cần sự giúp đỡ của Chử .”

Chử Ngọc Khê nghĩ : “Không vấn đề.”

“Cảm ơn ! Chử !” Mâu Văn vui. Cúp máy, cô quyết định chạy.

Cô thích chạy.

Cơ hội thoáng qua nắm, dứt khoát từ bỏ.

Mâu Văn cảm thấy học gì đó. Cô mới tới, gặp cám dỗ nào cũng quá đáng, lớn nhỏ đều quan trọng. Quan trọng là giữ trái tim . Cô chịu cô đơn, chống cám dỗ! Giống xửng bánh bao của , tới giờ mở nắp. Mở sớm, bánh sẽ xẹp.

Mâu Văn chạy đón gió, chạy khỏi đường Vạn Liễu, tới phố Tô Châu, Trung Quan Thôn. Đêm hè Bắc Kinh đối xử với cô tệ, lo cô nóng nên cho từng đợt gió. Cô chạy theo gió, tới nơi đèn thưa thớt, mời một cây kem.

Rồi chạy về nhà.

Vì thiếu ngủ, tắm xong cô lên giường ngủ mê mệt. Rạng sáng, cửa ngoài tiếng.

Mâu Văn giật dậy, trộm!

Cô chộp chiếc đèn bàn đầu giường, nhẹ nhàng mở cửa . Tới phòng khách, cửa nhà mở, cô hét một tiếng ném đèn.

Tạ Sùng “đánh” bất ngờ dọa nhẹ, ôm đầu né ngoài. Đợi Mâu Văn bình tĩnh, mới mở cửa .

“Em g.i.ế.c ?” Tạ Sùng dép . “Em chào thế ?”

Mâu Văn ngẩn ngơ.

Cô tưởng còn mơ, dùng sức dụi mắt.

Là Tạ Sùng ? Sao về ?

Tạ Sùng cúi đèn bàn. Mâu Văn thật sống, chiếc đèn cô chọn để đ.á.n.h là cái rẻ nhất.

Thấy cô ngây, hắng giọng: “Có vài lời gọi điện rõ, mặt đối mặt hơn. Mặt đối mặt, em biểu cảm, động tác, giọng sẽ yếu . Em sẽ hiểu ý thật của tuyệt đối như em nghĩ.”

“Vậy ? Đây là lý do điện thoại? Em gọi nhiều.” Dù thấy Tạ Sùng khiến lòng cô lập tức nhảy nhót, cùng lúc phình lên còn ấm ức.

Cô gọi năm cuộc, .

Năm cuộc.

Mâu Văn vẫn nguyên. Cô thật mong đây là nhà của , như bây giờ thể đường đường chính chính đuổi Tạ Sùng !

Tạ Sùng vòng qua đèn, tới bên, dang tay.

Mâu Văn vẫn động.

Tạ Sùng : “Chúng ôm ? Em ôm chồng vì rõ mặt đối mặt, chuyên hơn mười tiếng máy bay về gặp em.”

Nói xong giả đáng thương: “Anh gần bốn mươi tám tiếng chợp mắt, sắp mệt c.h.ế.t, đau lưng nhức vai, máy bay bên cạnh chân thối…”

Mâu Văn lao lòng !

Tạ Sùng khép tay, ôm chặt cô.

 

 

Loading...