Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 39: Bắc Kinh
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:01
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn sofa Tạ Sùng dọn chiếc đèn bàn vỡ tan đầy đất.
Anh vụng về lóng ngóng, những mảnh vụn như mọc chân, khiến cầm chổi đuổi theo suốt một đường. Mâu Văn mà sốt ruột, định dậy giúp .
Anh cầm chổi chỉ cô: “Em xuống cho !”
“Ồ.” Mâu Văn ngoan ngoãn , chẳng hiểu hơn thua gì với cái đèn bàn vỡ .
May mà Tạ Sùng việc qua loa. Hơn mười phút , cuối cùng cũng quét dọn xong, còn xổm ở đó hồi lâu, xác nhận còn góc c.h.ế.t mới trở về sofa.
Trời hửng sáng.
Anh tựa lưng ghế, Mâu Văn gối đầu lên đùi . Hai cùng bầu trời ngoài dần sáng lên từng chút. Vốn đều chuyện, nhưng cảm thấy cảnh , giờ phút , im lặng cũng , thế là cứ thế say trong trời hé bình minh bên ngoài.
Tạ Sùng phát một tiếng ngáy khe khẽ , đó Mâu Văn cũng khò khè một tiếng.
Cả hai đều quá mệt, cứ thế dễ dàng chìm giấc ngủ.
Ở nước ngoài, khách sạn đến mà Tạ Sùng cứ trằn trọc ngủ , nghĩ tới là tức. Con chịu nổi ấm ức. Tiền Tụng chọc , chặn Tiền Tụng; cha , mặc kệ cha , tóm ai thích gì thì . Dường như chẳng sợ mất thứ gì, nên gần như từng chủ động níu giữ bất kỳ mối quan hệ nào.
Mâu Văn cãi với , còn cúp máy. Ban đầu định vài câu nặng lời, nhưng tới miệng nuốt xuống. Anh cảm thấy chịu một cục tức . Mâu Văn dựa mà đối xử với như thế? Không , nhất định cãi cho lẽ! Anh nghĩ như .
Anh chào trưởng đoàn một tiếng mua vé máy bay, chuẩn về cãi với Mâu Văn một trận long trời lở đất. Trần Khoan Niên còn bên cạnh mỉa mai : “Sao thế? Mới tới một ngày về, nhà cháy ?”
Anh bảo Trần Khoan Niên câm miệng.
Trần Khoan Niên lời, nhịn hơn mười giây : “Cậu sợ vợ thế , ăn với nữa, với bà Tạ.”
Tạ Sùng phiền Trần Khoan Niên c.h.ế.t.
Anh hiểu tại du học Mỹ thường nhiều hơn du học Anh như bọn họ. Tạ Sùng thậm chí còn nghi bọn họ ở Mỹ ngày nào cũng hôn ca sĩ hip-hop, nên lời mới dày đặc đến .
Phiền c.h.ế.t .
Trên đường sân bay, Trần Khoan Niên còn nhắn tin cho : “Không về đấy chứ? Không thì đừng trách cướp việc ăn của .”
“Cậu thử xem.” Tạ Sùng trả lời: “ khiến lỗ đến mức tìm thấy đường về nhà! Ở nước ngoài sông Hoàng Phố nhận đống phế phẩm của .”
Trần Khoan Niên là cái loa phường. Tạ Sùng còn tới sân bay, tin giả rằng từ bỏ chuyến khảo sát bay khắp đoàn. Tạ Sùng hỏi : “Cậu chơi trò bẩn đúng ?”
Trần Khoan Niên trả lời: “Hì hì, tám lạng nửa cân.”
Đồ ngu. Tạ Sùng thầm mắng .
chẳng quản nhiều như , nhất định về nhà một chuyến. Nhận điện thoại của Mâu Văn, cô xin , theo lý mà nên thấy dễ chịu. Kết quả càng khó chịu hơn.
Khoảnh khắc thấy Mâu Văn, cơn giận của lập tức tan biến.
Cuối cùng Tạ Sùng cũng tại tức giận như , bởi Mâu Văn sân bay tiễn . Trước đây cần bất kỳ ai tiễn , quen độc lai độc vãng. Tiền Tụng đối xử với , hễ thời gian sẽ đưa đón . Giờ bọn họ cãi , Tiền Tụng gần như chuyện với nữa.
Việc Mâu Văn thất hứa khiến tức giận. Rõ ràng hẹn xong, mà cô gọi một cuộc điện thoại thể tới sân bay. Suy cho cùng là vì thiếu mất một gặp mặt, nên trong lòng mới khó chịu. Anh ai để chia sẻ cảm giác , cũng xử lý cảm xúc . Cuối cùng Mâu Văn dùng một chiếc đèn bàn đập cho thoải mái.
Họ ngủ sofa mấy tiếng.
Mâu Văn tỉnh , bởi cô nhớ còn một bản vẽ gửi cho khách. Đó là bản cải tạo nhà bếp, tám trăm tệ. Cô cứ canh cánh việc , đang ngủ bỗng giật tỉnh dậy, chạy phòng sách việc. Nửa tiếng tất phần kết thúc, cô liền bữa sáng.
Cô đói.
Hôm qua đói, hôm nay đói kinh khủng, dày như đang giận dỗi cô. Khi khẩu vị mở rộng, bữa sáng nhất định thịnh soạn: mì trộn cà chua trứng, canh cá viên, thêm một đĩa dương xỉ hoang trộn.
Tạ Sùng mở mắt thấy một bàn thức ăn màu sắc mắt, tâm trạng lập tức lên. Anh ngâm nga tắm, lúc bước hớn hở như gió xuân.
Mâu Văn lau tóc cho , hỏi cần công tác nữa . Tạ Sùng cúi đầu mặc cô lau, hai tay tự nhiên ôm lấy eo cô, kéo cô lòng : “Vẫn , tối nay .”
Mâu Văn cầm khăn lớn xoa đầu . Tạ Sùng yên lặng, chỉ lặng lẽ cô.
“Quay về một chuyến chỉ ở nhà hơn mười tiếng thôi ?” Mâu Văn xót tiền vé máy bay quá, khứ hồi một chuyến là mất hai mươi nghìn tệ: “Lần đừng giận dỗi nữa. Giận dỗi tốn tiền quá.”
Tạ Sùng bật khẽ, hai tay càng siết chặt. Mâu Văn đ.á.n.h : “Ăn cơm !”
Ăn sáng xong, Tạ Sùng chuyện với Mâu Văn, kéo cô tới sofa. Hai xếp bằng đối diện , bỗng nên bắt đầu từ .
Cuối cùng Mâu Văn lên tiếng : “Em từ chối lời mời việc đó. Em thừa nhận lương khởi điểm sáu trăm nghìn một năm là nhiều đối với em, nhưng đó công việc em nhất.”
Tạ Sùng cô. Anh cô khí phách như . Khi cô dùng một chiêu rút củi đáy nồi với Lâm Vi Sâm, kinh ngạc đến nhường nào. Sao quyết đoán đến ? Ngay cả bây giờ cũng dám dễ dàng như thế.
“ thật, gửi lời mời cho em là , đó một vụ lừa đảo.” Mâu Văn : “Anh bảo đó là trò lừa đảo khiến em khó chịu. Một là em cảm thấy cho rằng em đáng giá nhiều tiền như , hai là em cảm thấy cho rằng em mắt . Tạ Sùng, em còn là em của năm ngoái, em của năm cũng sẽ em của hôm nay. Trí tuệ của em đang tăng lên từng ngày, đó đều là học phí em đóng ở Bắc Kinh!”
“Học phí em đóng hề thấp.” Tạ Sùng hừ một tiếng, nghiêm túc : “Mâu Văn, nghiêm túc với em một chuyện.”
Mâu Văn vẻ mặt của dọa, vội thẳng lưng, chăm chú lắng .
“Sau em đừng thất hứa với .” Tạ Sùng : “Đừng sẽ sân bay tiễn . Đừng nhận lời mà . Đây là điều tối kỵ với .”
“Em tưởng đó là chuyện nhỏ…”
“Đó chuyện nhỏ. Một khi em thật sự quan tâm một , em sẽ hiểu đây chuyện nhỏ.” Tạ Sùng ngừng : “Không em nhận , gần như chủ động hứa với em điều gì, nhưng một khi hứa, đều . Những điều hứa, cũng .”
Tạ Sùng nữa, chỉ Mâu Văn như . Anh cô thông minh, chuyện xảy giữa hai cô đều nhớ.
Vị trí của mặt trời bầu trời đổi, nhắc họ thời gian đang trôi. Mâu Văn cẩn thận nhớ quá khứ của hai : dường như Tạ Sùng thật sự từng vắng mặt trong bất kỳ lời hứa nào. Không chỉ , còn đột nhiên xuất hiện hết đến khác.
Một khi nhớ điều đó, cô nhận trong mối quan hệ của họ, Tạ Sùng hề động như cô tưởng. Anh vẫn luôn chủ động tiến về phía cô.
Không chỉ cô trân trọng cuộc hôn nhân . Anh cũng , cũng đang trân trọng nó.
Mâu Văn bỗng thấy còn tủi đến thế. Khóe môi cô trễ xuống, cố gắng kìm nén ý , với Tạ Sùng: “Xin , em nên tiễn .”
“Xin , thái độ chuyện của .” Tạ Sùng : “Chúng để trận cãi vã qua hẳn , ?”
Mâu Văn gật đầu.
Cuối cùng lòng Tạ Sùng cũng dễ chịu. Anh thở dài: “Nói thật, Mâu Văn, đừng thất hứa với , đừng lỡ hẹn với . Anh thật sự cần em yêu hết lòng.”
Lời thật sến, nhưng chính là như , Mâu Văn yêu một trăm phần trăm.
“Em hứa với .” Mâu Văn : “Em hứa với .” Cô giang tay về phía Tạ Sùng. Anh tiến tới cọ cô một chút ôm lấy cô.
Họ ôm thật lâu.
Trong cái ôm ấm áp , nhiều thứ trong Tạ Sùng chữa lành. Mâu Văn là một ấm áp đến mức khiến cảm thấy đời may mắn bao mới gặp cô.
Anh cảm thấy khi bà nội và bà ngoại lượt rời mùa hè và những mùa hè đó, những ngày thiếu tình , khắp nơi tìm kiếm một mái nhà một trở . Cuối cùng cũng nhà.
Thuở thiếu niên, thể lựa chọn. Cha bảo , đó; ngay cả bạn bè cũng thể chọn, con trai của bạn cha chính là bạn ; cũng thể lựa chọn, đặt lên vị trí , lựa chọn dành cho chỉ từng đó.
Lựa chọn duy nhất thật sự do chính quyết định trong đời là Mâu Văn.
Anh quen Mâu Văn, thuận theo thôi thúc trong lòng, lựa chọn trở thành vợ chồng với cô. Anh vô cùng trân trọng lựa chọn .
“Mấy giờ ?” Mâu Văn hỏi.
Tạ Sùng thời gian: “Còn hai tiếng.”
“Vậy miễn cưỡng đủ.”
“Cái gì miễn cưỡng đủ?” Tạ Sùng rõ còn cố hỏi.
Mâu Văn học tiếng lợn con hừ hừ, ủi cổ c.ắ.n tai . Động tác của cô dần quyến luyến, hai tay xoa nắn tai , nâng mặt lên, nhẹ nhàng hôn .
Hai tiếng , Mâu Văn nhắc : “Anh sắp lỡ chuyến …”
“Mười phút nữa thôi.” Tạ Sùng vẫn bận rộn, bảo Mâu Văn đừng giục. Càng giục càng sốt ruột, càng sốt ruột càng thể kết thúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-39-bac-kinh.html.]
Mâu Văn đặt hai tay lên vai đẩy một cái, hai lập tức đổi vị trí. Ánh mắt Tạ Sùng vô cùng kinh ngạc, đó càng lúc càng sâu, như hòa tan cô. Một ngón tay của Mâu Văn nhẹ nhàng trượt từ trán xuống, lướt qua chóp mũi, dừng môi , thăm dò đưa giữa hai bờ môi, chạm nhẹ đầu lưỡi .
Đầu óc Tạ Sùng sắp nổ tung.
Mâu Văn luôn khiến bất ngờ.
Anh nhắm mắt, mặc cô gì thì .
Cuối cùng Mâu Văn cũng tiễn Tạ Sùng sân bay.
Sân bay đông như , Tạ Sùng thật sự lâu. Anh đút một tay túi quần, cố vẻ phóng khoáng, sải bước trong. Đi mấy bước, đầu thấy Mâu Văn vẫn đó .
Cô xõa mái tóc dày bồng bềnh, kẹp hai chiếc kẹp tóc hoa hướng dương, để lộ bộ gương mặt tròn đầy. Lúc vì sắp rời , mắt cô đỏ hoe. Thấy đầu, cô nhoẻn miệng , giơ cao tay vẫy .
“Về .” Tạ Sùng . Lần để cô tiễn nữa, cảm giác cũng chẳng dễ chịu.
Anh , giả vờ phóng khoáng bước tiếp. Đi vài bước đầu, cô vẫn đó, trông nhỏ hơn ban nãy một chút. Thấy ngoảnh , cô tiếp tục vẫy tay.
Mâu Văn đến mỏi cả hàm. Cô từng nhịn mệt đến . Khi Tạ Sùng biến mất khỏi tầm mắt, cô giậm chân, hít mũi, lau nước mắt, một chút xíu.
Cô với Sở Lăng: “Lòng tớ trống rỗng.” Cô cảm thấy cả đời thể rời xa Tạ Sùng nữa. Dung lượng não của cô hữu hạn, Tạ Sùng chiếm một quá lớn. Có lẽ cô mãi mãi thể đuổi khỏi đầu .
Khi cô về đến nhà, bên ngoài bắt đầu mưa.
Máy bay của Tạ Sùng vẫn cất cánh, gọi cho cô từ máy bay. Sân bay cũng đang lất phất mưa, khuyên Mâu Văn đừng ngoài, ở nhà nghỉ ngơi cho .
“Em bật tivi lên, tìm một bộ phim, chuẩn chút đồ ăn, mở một chai vang đỏ. Trong tủ rượu nhiều, em tùy tiện lấy một chai. Chỉnh đèn tối xuống, hoặc chỉ cần ánh sáng từ màn hình là đủ.” Anh .
“Thú vui xa xỉ quá.” Mâu Văn : “Em xem phim thôi là .”
“Quên giá trị của những thứ đó . Em mới ngoài hai mươi, ngày nào cũng như bà cụ non, lo cái đắt, cái đắt. Bây giờ em mở rượu cho , ?” Tạ Sùng dịu dàng : “Sống cho thật , Ba Đồ Lỗ.”
Mâu Văn quyết định lời Tạ Sùng, thử cách tiêu khiển của . Mở tủ rượu của Tạ Sùng, những chai rượu xếp nghiêng ngay ngắn bên trong, cô nên chọn chai nào. Sau đó nghĩ: để cùng chắc chắn đắt nhất, cùng rẻ nhất, lấy một chai phía .
Cô chọn một chai, tra cách thở rượu, chuẩn đồ ăn. Tóm loay hoay bốn mươi phút, cuối cùng mới xuống sofa xem phim.
Sự thư thái mà Tạ Sùng hề xuất hiện. Vì đầu xử lý vang đỏ, cô luống cuống tay chân. Ban đầu còn rắc ít cánh hoa như trang trí nhà mẫu để tạo bầu khí, cuối cùng hết sạch kiên nhẫn. Khi xuống sofa, miệng khô lưỡi khô, cô ngửa đầu uống cạn chút vang đáy ly.
Dễ chịu .
Bộ phim chiếu gì còn quan trọng, bộ sự chú ý của cô đặt lên rượu vang. Uống thế nào mới tao nhã nhỉ? Cô bộ cầm ly, học trong phim lắc đầu lắc cổ nhảy múa một phút, cuối cùng tự chọc bật bỏ cuộc.
Vang đỏ dịu, cô uống chẳng cảm thấy gì. Uống hơn nửa chai thì bắt đầu choáng, nghĩ mở mà uống hết sẽ mất ngon, thế là dứt khoát uống sạch cả chai.
Mâu Văn say .
Mưa bên ngoài rơi như bốc khói. Cô sofa ngủ khò khò, miệng lẩm bẩm lời mơ gì đó. Nghe kỹ thì là: Tạ Sùng, Dạ Xoa, đàn ông … chồng ơi, hôn em…
Không mơ giấc mộng đẽ thể kể với khác thế nào.
Giấc Mâu Văn ngủ say như c.h.ế.t.
Khi mở mắt, là buổi trưa. Mưa ngoài vẫn rơi, nhưng nhỏ lắm . Cơ thể cô nặng trĩu như bơm đầy nước, lòng nhẹ tênh. Dường như cô hiểu những nghiện rượu lâu năm , hóa là cảm giác ?
Cô quyết định ngoài dạo.
Mặt bằng thương mại khu nhà dán biển cho thuê. Cô áp cửa kính trong: một gian cửa hàng tám chín mươi mét vuông, đặt hai chiếc bàn cũ nát, khắp nơi phủ bụi. Đang định , cô thấy công ty môi giới bất động sản bên đường.
Gần như ngay khoảnh khắc linh quang lóe lên, Mâu Văn băng qua đường, thẳng tới công ty môi giới.
Bên ngoài công ty đặt mấy tấm bảng, đó dán thông tin nhà đang bán trong khu. Hai nhân viên kinh doanh đó hút t.h.u.ố.c chuyện mưa.
Mâu Văn cầm ô tới bắt chuyện, thăm dò tình hình nguồn nhà trong khu. Nhân viên : “Gần đây tỷ lệ hàng của bọn cao lắm, nhiều mua nhà đầu tư.”
“Trong khu nhiều nhà ở nhu cầu thiết yếu ?” Mâu Văn hỏi.
“Nhà nhu cầu thiết yếu? Ai mua nhà nhu cầu thiết yếu ở đây? Đắt thế cơ mà.” Nhân viên hỏi Mâu Văn: “Cô hỏi chuyện gì?”
Mâu Văn vội : “Là thế , là chủ nhà trong khu, cũng là nhà thiết kế. Sau các bán nhà, thể giới thiệu khách cho ? trả hoa hồng.”
Mâu Văn thích vòng vo với khác. Có việc cứ thẳng, dù đều vì công việc, chẳng gì mất mặt.
Nhân viên tin lắm. Mâu Văn trẻ như , thể là chủ nhà trong khu?
“Thật mà.” Mâu Văn : “Các bán nhà quanh đây, chắc rõ tình hình chủ nhà chứ? Anh Tạ ở tòa bảy là chồng .”
Mâu Văn danh tiếng Tạ Sùng lớn đến . Cô thử một chút, đấy? Biết bọn họ Tạ Sùng. Tiện tay quơ cỏ bắt thỏ, tính .
Nhân viên lập tức gật đầu: “Có Tạ trẻ tuổi lái chiếc Continental GT ?”
“.” Mâu Văn vui vẻ : “Đó là chồng . Các ?”
Nhân viên : “Biết chứ. Xe lắm, bọn thường xuyên thấy.”
“Vậy khách thì giới thiệu cho nhé, mời các ăn cơm!”
Mâu Văn cũng tấm danh “Tạ Sùng” hữu dụng , dù cô cứ dùng thử. Cô còn đặc biệt tới siêu thị mua ít hoa quả và đồ uống mang sang công ty môi giới, coi như quen với họ.
Người trong công ty môi giới đều khách sáo, cam đoan với cô: “Yên tâm, từ nay đều là bạn bè.”
Mâu Văn đầu tới Vương Phủ Tỉnh.
Hôm nay Tiểu Cố thủ tục ly hôn, đang dạo gần đó, hỏi Mâu Văn ăn tối cùng chị .
“Thật đáng tiếc.” Tiểu Cố : “Ở Bắc Kinh nhiều năm như , ngoài công việc thì là nhà và con, bạn bè thật sự chẳng mấy . Ly hôn ăn mừng một chút, cầm điện thoại lật mãi, cuối cùng chỉ nhà thiết kế Mâu là một bạn .”
“Đó là vinh hạnh của em.” Mâu Văn cầm chai nước ngọt Bắc Băng Dương micro phỏng vấn Tiểu Cố: “Xin hỏi vị nữ sĩ , ly hôn cảm tưởng gì?”
Tiểu Cố : “Vui lắm! Nhẹ cả ! Ngoại trừ…” Chị che mắt, đau buồn : “Ngoại trừ việc con hỏi chị: Mẹ ơi, con sẽ bao giờ gặp nữa …”
Nhà chồng giao con cho Tiểu Cố. Họ bản lĩnh thì đừng đến thăm con. Trước đây bọn họ từng lấy danh nghĩa uy h.i.ế.p chị lâu, Tiểu Cố vẫn luôn giằng co. Cho tới một ngày, chị bà nội với đứa trẻ: “Mẹ cháu là nông thôn, cháu là Bắc Kinh. Sau cháu còn dựa cháu để Bắc Kinh mới đấy.”
Tiểu Cố lập tức hiểu : dù chị nỗ lực bao nhiêu, trong gia đình cũng sẽ bao giờ thật sự tôn trọng. Ba chữ “ Bắc Kinh” đẩy chị ngoài bức tường cao của gia đình.
Chị cần con nữa.
Tiền cũng cần.
Nhà vốn dĩ chẳng của chị.
Chị tay trắng.
Cuộc hôn nhân đầu tiên của Tiểu Cố khái quát trong vài câu ngắn ngủi, nhưng bên trong bao nhiêu gian khổ, chỉ chị hiểu.
Người nãy còn , mấy ly rượu xuống bụng . Tiểu Cố nắm tay Mâu Văn : “Nhà thiết kế Mâu, em ? Khởi đầu của chị và chồng cũ cũng từng những ngày tháng .”
“Rốt cuộc là chuyện gì? Sao cuộc sống mài mòn hết ?”
“Người Bắc Kinh, nơi khác thì ?”
“Có tiền, tiền thì liên quan gì?”
“Ngày tháng chẳng để con sống ? Chẳng nên do chính sống ?”
“…”
Mâu Văn khuyên Tiểu Cố, bắt đầu từ . Dần dần cô cũng kinh hãi: Tiểu Cố và chồng cũ, chẳng cũng giống cô và Tạ Sùng ?
Kịch bản giống đến kinh , ngoài bản nhân vật chính , gần như tìm điểm khác biệt. Bị Tiểu Cố như , lòng Mâu Văn cũng hoang mang thê lương.
Mưa cứ rơi mãi thôi thế !