Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 4: Lần gặp thứ ba

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:23
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn thức khuya dậy sớm xong một phương án gửi cho Lâm Vi Sâm, đồng thời chờ ông mắng cô một trận tối tăm mặt mũi. Cô thực tập sinh của công ty đầu phương án đều mắng, cảm thấy chắc chắn cũng thoát.

Không ngờ tối đó Lâm Vi Sâm đột nhiên báo, bảo cô liên hệ Tạ Sùng tới trao đổi phương án.

“Hả? Dùng bản của em á?” Mâu Văn bất ngờ: “Thầy còn sửa mà!”

“Cứ trao đổi bản của em .” Lâm Vi Sâm quá nhiều khách hàng, gần như một trăm phần trăm dù phương án đầu tiên thế nào cũng sẽ sửa hai, ba. Vì bản đầu chỉ cần vấn đề lớn là cơ bản thể qua. Huống hồ phương án của Mâu Văn .

Lâm Vi Sâm phát hiện Mâu Văn là một nhà thiết kế cực kỳ tài. Nhiều thực tập sinh trong công ty mắc chung một bệnh: khó chuyển lý thuyết thành thực tế, nên thiết kế đều tầm thường. Mâu Văn thì khác, thiết kế của cô nhiều ý tưởng khéo léo. Hẳn cô bỏ đó vô tâm sức, thật sự coi căn nhà như nhà để thiết kế.

Những lời Lâm Vi Sâm với Mâu Văn. Làm thầy đôi khi cũng giữ uy nghiêm, sợ khen nhiều cô vểnh đuôi. Ông khen mà ngày nào cô còn tự khẳng định . Trước lúc trao đổi phương án với Lâm Vi Sâm: “Thầy, em thầy , bản phương án của em lắm luôn!”

“Em tự tin quá .” Lâm Vi Sâm : “Đừng vểnh đuôi cao quá. Lỡ công ty ký hợp đồng với em thì viện thiết kế !”

“Không! Thể! Nào!” Mâu Văn Lâm Vi Sâm dọa : “Công ty đương nhiên sẽ ký với em, em giỏi thế cơ mà. Em viện thiết kế , viện thiết kế kiếm ít tiền.”

“Viện thiết kế giải quyết hộ khẩu Bắc Kinh.” Lâm Vi Sâm nhắc cô. Một bạn học của Mâu Văn vì hộ khẩu mà viện thiết kế, lương tương đối thấp nhưng phúc lợi . Mâu Văn , cô lương cao. Đằng nào cũng vẽ, Đằng nào cũng vẽ, cô công sức bỏ trả xứng đáng hơn.

“Hộ khẩu Bắc Kinh dĩ nhiên … nhưng hiện tại em thật sự kiếm tiền.” Mâu Văn thật. Những năm cha cô lái xe tải đường dài nên thắt lưng ; luôn bánh bao, đốt sống cổ cũng . Họ đều vất vả, Mâu Văn tranh thủ còn trẻ kiếm nhiều tiền.

Lúc Mâu Văn gọi cho Tạ Sùng gần nửa đêm.

Cô dùng điện thoại công ty gọi công việc của , nhưng gọi mấy ai , đành đổi sang riêng.

Điện thoại nhanh bắt. Tạ Sùng gọi thẳng tên cô: “Mâu Văn.” Dứt khoát, thêm lời nào.

Mâu Văn khựng , học giọng : “Tạ Sùng.”

Lần đến lượt Tạ Sùng bất ngờ. Anh cố nghiêm: “Cô bắt chước ?”

Mâu Văn thật sự nhịn nổi , “hì” một tiếng : “Anh Tạ, bản thiết kế sơ bộ xong. Xin hỏi khi nào rảnh, chúng thể trao đổi một chút.”

tới công ty các cô.” Tạ Sùng : “Ngày mai xử lý xong công việc sẽ qua, năm giờ rưỡi chiều.”

“Vâng.”

Giọng Tạ Sùng thật . Sau khi cúp máy, Mâu Văn ngẩn ngơ, còn chút thỏa. cô nghĩ mãi đề tài bắt chuyện nào khác, bèn lên mạng tìm: Nam nữ khác giới, một nghèo một giàu thì thể chuyện gì? Kết quả đủ loại kỳ quái. Mâu Văn , buồn quá, thứ quỷ quái gì ? Sau đó tự hỏi: Mình tìm cái gì?

Mâu Văn thật sự trải qua mùa thu Bắc Kinh, luôn cảm thấy chắc khác Thiên Tân bao nhiêu. Vì thức trắng mấy ngày liên tiếp, tinh huyết gần như cạn khô, sáng hôm động tác rời giường đặc biệt chậm. Cô quấn chăn dậy, mắt còn mở, thế mà ngủ thêm hai phút.

Sở Lăng ở giường nhẹ nhàng gõ ván giường, gọi cô dậy.

Mâu Văn lúc mới mở hẳn mắt.

Họ hẹn tới quán ăn sáng mới mở ăn tàu hũ và quẩy. Trước khi cửa, Sở Lăng cài một chiếc kẹp tóc mới lên đầu Mâu Văn: “Này, tớ thấy bông hoa của rơi . Tối qua tớ con hẻm phía mua hai chiếc, một cái cho , một cái cho tớ.”

Sở Lăng xong nghiêng mặt cho Mâu Văn xem chiếc của . Mâu Văn sáp tới ôm vai cô: “Sở Lăng, Sở Lăng, với tớ quá! Đợi tớ nhận lương, tớ mời ăn Cửu Đầu Ưng hoặc Pizza Hut nhé!”

Cửa hàng Pizza Hut chói lọi ngay cầu vượt. Lần nào Mâu Văn ăn cũng thấy đắt. mời Sở Lăng thì cô xót tiền.

“Được, .” Sở Lăng vui: “Đợi tớ thưởng, tớ cũng mời . Hai quán lầu chúng ăn hết!”

“Không ăn Tị Phong Đường! Rẻ!” Mâu Văn hừ một tiếng, vẻ khinh thường Tị Phong Đường, tự bật .

Lá cây hai bên phố Tô Châu bắt đầu rơi xào xạc. Hai quấn chặt áo, chen sát bộ, : “Trời tạnh là . Cuối tuần tới chợ Động Vật mua áo bông nhé!”

Tàu hũ trong quán ăn sáng ngon, hai ăn ngon miệng, gọi thêm một xửng tiểu long bao. Ăn xong, một chạy sang trái về cầu Bạch Thạch, một chạy sang tới Trung Quan Thôn.

Mâu Văn tới đơn vị còn xuống, Lâm Vi Sâm vẫy tay: “Đi, hôm nay con của Tiểu Cố ốm, cô xin nghỉ. Em cùng thầy xem ba căn nhà, đó về trao đổi phương án với Tạ.”

“Anh Tạ thật sự sẽ tới công ty ?” Mâu Văn : “Em đoán tám phần sẽ cho chúng leo cây.”

“Chưa chắc. Người việc lớn quản lý thời gian giỏi, thầy đoán sẽ tới.” Nói xong Lâm Vi Sâm đầu Mâu Văn một cái, thôi. Ông nghĩ xã hội quá nhiều , cô gái như Mâu Văn dễ nhắm tới.

“Thầy gì?” Mâu Văn hỏi.

“Thầy mới trong nghề chúng vất vả lắm, em cố chịu.”

Hai khỏi công ty, lúc mới phát hiện trời mưa.

Mưa thu ở Bắc Kinh rơi thành từng tầng chồng lên .

Mây đen phủ qua tòa nhà cao nhất, từng chút lan bốn phía che kín cả thành phố. Mưa thu mang theo lạnh lẽo, mỗi trận rơi xuống, thời tiết nhanh chóng lạnh thêm một bậc. Vì mùa thu Bắc Kinh dường như luôn ngắn.

Mâu Văn rùng , theo Lâm Vi Sâm lên xe.

Ngày hôm đo nhà vất vả: hai biệt thự song lập và một căn hộ lớn. Chủ nhà đều nhiều yêu cầu, Mâu Văn đo, đối phương :

“Cẩn thận đấy, bức minh họa đắt lắm!”

“Tường định sơn , cô đừng bẩn.”

“Đo chậm quá, còn việc gấp!”

Ban đầu tâm trạng Mâu Văn , khách gì cô cũng đáp: “Vâng, bác yên tâm, cháu sẽ cẩn thận.”

Cho đến khi khách : “Thứ khi cô còn từng thấy, hỏng cô cũng đền nổi…”

Động tác của cô dừng một chút.

Đó là sự châm chọc và kiêu ngạo thật sự, cái từ cao của một tiền. Lúc Lâm Vi Sâm : “ , chúng ít tiếp xúc những thứ , hôm nay thật sự mở mang tầm mắt.”

Mâu Văn thầm nghĩ mở mang cái gì? Đây là đồ giả mà. Tuy cô từng thấy hàng thật, nhưng trong sách chứ.

“Nhìn cô gái còn phục, công ty các phục vụ khách hàng thế ?” Khách đột nhiên gây khó dễ.

Lâm Vi Sâm vội nhận dụng cụ và sổ trong tay Mâu Văn, đẩy cô ngoài. Ông Mâu Văn thẳng tính nhanh miệng, sợ cô gây chuyện. ông hiểu Mâu Văn. Cô ấm ức, nhưng chuyện ảnh hưởng tới việc kiếm tiền cô tuyệt đối !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-4-lan-gap-thu-ba.html.]

Lâm Vi Sâm đẩy cô ngoài. Cô bỗng đầu : “Xin nhé! Bác đừng chấp!”

Cửa đóng . Cô ngoài cửa mưa thu, đột nhiên nhớ nhà. Cô gọi cho , giọng ỉu xìu bảo ăn bánh bao gói, cũng uống sữa tự nấu.

Cát Vân Thanh theo bản năng hỏi cô chịu ấm ức . Cô hạ giọng: Mẹ, hôm nay con gặp một tên đại ngốc! Ông coi đồ giả là thật, còn bảo thái độ phục vụ của con !

Cát Vân Thanh nóng tính như pháo, xong lập tức nổi trận lôi đình: “Con mắng ông ?”

“Con , con dám. Đó là khách hàng mà.”

“Không ! Mắng !”

Mâu Văn tính Cát Vân Thanh, thương lượng: “Mẹ yêu, con mắng ?”

Cát Vân Thanh nguôi giận một chút: “Vừa con ăn gì?”

“Con ăn bánh bao gói, sữa nấu. Con ăn váng sữa, đậu phụ sữa, còn ăn khô bò…”

Cô còn hết, đầu dây bên tút tút tút.

Mâu Văn khó . Bánh bao bà gói, qua dịch vụ vận chuyển từ quê tới tay cô chắc mọc rêu xanh!

Cô cảm thấy đúng, mắng . Vì đó, trong lòng mắng gu thẩm mỹ thối nát của khách một lượt! Cô c.h.ử.i , câu nặng nhất là: Không thì ông đến bệnh viện cắt kính ! Thật giả còn chẳng phân biệt!

Lâm Vi Sâm , hiệu bằng mắt. Cô lập tức nở nụ với khách: “Vừa cháu tự kiểm điểm , bác đừng giận cháu. Cháu là thực tập sinh, chẳng hiểu gì cả. Đừng giận nhé~”

Cô thật cách dỗ , khom lưng hạ nhưng vẫn khiến dễ chịu. Khách vốn tâm trạng lúc khá hơn, với cô: “Không , chấp cô.”

Trên đường về, mưa càng lúc càng lớn. Thanh chắn bãi đỗ xe công ty hỏng, để lỡ thời gian, Lâm Vi Sâm bảo Mâu Văn lên lầu chuẩn . Cô mở cửa xe xuống, hỏi ông: “Thầy, trông em giống hôm nay sống ?”

Lâm Vi Sâm hiểu vì cô hỏi thế, bèn trêu: “Trông em ngày nào cũng sống .”

“Vậy quá! Cảm ơn thầy!” Mâu Văn đẩy cửa xe chạy mưa.

mưa thu Bắc Kinh như , chớp mắt thấm ướt bộ quần áo mỏng. Trong sảnh thang máy, cửa tòa nhà mỗi đóng mở liên tục lùa gió lạnh . Đợi một chuyến thang máy giờ cao điểm lâu đến thế.

bóng mơ hồ tường: một con gà ướt run lẩy bẩy.

Mình tránh Tạ Sùng, cô nghĩ. Tạ Sùng chắc chắn sẽ : Quần áo của cô mưa ướt . Cũng bằng giọng điệu từng “kẹp tóc của cô rơi mất một bông hoa”. Mâu Văn sợ nhịn sẽ mắng . Một ngày nhịn hai cũng tàn nhẫn quá.

Vào công ty cô liền chạy về chỗ . Tạ Sùng trong phòng trao đổi đế giày cô giẫm lên thảm, để một hàng dấu chân ướt nhạt.

Năm phút chiếc áo phông đồng phục công ty , chân vẫn là đôi giày vải ướt sũng.

Hôm nay cô sống khá tệ. Tạ Sùng nghĩ. Mùa thu Bắc Kinh hiếm khi mưa, một trận mưa xuống là cướp hết ấm, thẳng tay cuốn mùa đông.

Mâu Văn nhận ánh mắt rơi lên chân , âm thầm co ngón chân ở nơi thấy.

May mà Lâm Vi Sâm đẩy cửa , xin Tạ Sùng, bảo hôm nay mưa lớn chậm nên tới muộn.

Tạ Sùng : “Không . Bên ngoài lạnh ?”

“Đặc biệt lạnh.” Lâm Vi Sâm đáp.

“Bảo .” Tạ Sùng Mâu Văn: “Môi trợ lý Mâu tím .” Nói xong dậy, ném chiếc áo khoác da thật của qua bàn cho cô. Cô luống cuống đón, suýt rơi xuống đất.

“Cho cô mượn một lúc. Lúc trả .” Tạ Sùng : “Vừa thấy cô chạy , trở cũng khoác thêm áo, chắc là đồ dự phòng.”

Mâu Văn cố mạnh, cảm ơn khoác chiếc áo đen lên . Mùi hương nhàn nhạt áo vây lấy cô. Có lẽ việc mập mờ, nhưng cô quan tâm nữa. Cô lạnh quá.

Đôi giày vải cũ của cô cuối cùng c.h.ế.t trong mùa thu .

Vừa lội qua vũng nước, cô xót. Đôi giày ở bên cô nhiều năm, là đôi Converse Cát Vân Thanh c.ắ.n răng mua khi kết quả thi thử một năm lớp mười hai của cô . Tuy mép giày sờn, đế ngày càng mỏng, mỗi lúc cần nhiều cô vẫn mang. Bây giờ nó há miệng .

Mâu Văn cảm nhận gió lạnh chui qua khe hở lòng bàn chân ẩm ướt, lạnh ngắt, kéo cả cô lạnh theo.

Hỏng . Bê con Mâu Văn cảm . Cô lén trong lòng.

Lúc trao đổi phương án, cô ép tập trung, ngừng ghi yêu cầu của Tạ Sùng sổ. Thi thoảng cô cảm thấy dường như , cô ngẩng lên. Bây giờ cô chỉ trở về giường tầng , ngủ một giấc thật ngon.

“Mâu Văn.”

Cô mở mí mắt quanh. Lâm Vi Sâm , chỉ còn Tạ Sùng đối diện.

“Mâu Văn.” Tạ Sùng gọi: “Cô ngủ .”

Mâu Văn vội xin : “Xin , khó chịu.”

“Cô ngáy.” Tạ Sùng .

Mâu Văn theo bản năng hỏi: “To ?”

Tạ Sùng : “Không to.” Dừng vài giây, : “Vì cô ngáy.”

“…” Mâu Văn còn sức để ý thú vui xa của , hỏi: “Thầy ?”

“Ra ngoài điện thoại .”

“Ồ.”

Mâu Văn bò xuống bàn, nhận bắt đầu sốt. Ghế Tạ Sùng ngả , cũng định nghỉ một lúc. Ánh mắt tự nhiên rơi xuống gầm bàn, thấy giày của Mâu Văn.

Mũi đôi giày vải toác một khóe miệng, đang với .

Tạ Sùng theo bản năng mặt .

 

 

Loading...