Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 40: Món quà

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:02
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngày giữa tháng Chín, Mâu Văn nhận điện thoại của môi giới bất động sản ở cổng khu nhà.

Anh hỏi cô nhận thiết kế cho một chủ nhà trong khu . Môi giới căn nhà giao dịch xong, chủ mới tìm công ty trang trí.

Mâu Văn vui vẻ nhận lời.

Môi giới hỏi khoản hoa hồng cô từng còn tính . Mâu Văn đáp: “Đương nhiên còn. việc, cứ yên tâm.”

Môi giới hẹn cô gặp ở cổng khu. Cô : “Năm phút nữa tới.”

Mâu Văn đặt công việc trong tay xuống ngoài. Ở cổng khu, cô thấy môi giới đang đợi cùng một phụ nữ xinh .

Nên hình dung vị nữ sĩ thế nào nhỉ? Cô trông giống thật.

Môi giới giới thiệu: “Vị họ Diêu, căn hộ của cô kết cấu giống nhà cô. Cô Diêu, đây chính là nhà thiết kế Mâu mà . Cô cũng là chủ nhà trong khu.”

Cô Diêu mặc váy liền kiểu vest cao cấp đặt may, giày cao gót da cừu trắng, trang điểm tinh xảo. Cô chủ động chìa tay với Mâu Văn, Mâu Văn tiến lên chào hỏi.

Khi chuyện, cô Diêu dịu dàng và lịch sự. Cô bảo bận công việc, thường xuyên chạy tới đây. Nghe môi giới trong khu một chủ nhà là nhà thiết kế độc lập, cô cảm thấy gì thích hợp hơn.

Yêu cầu của cô đơn giản: trong nhà dùng màu trắng và màu gỗ nguyên bản càng nhiều càng , những màu khác cô thích. Chỉ giữ một phòng ngủ, còn đều biến thành phòng chức năng: một phòng tập thể dục, một phòng sách, một phòng , một phòng riêng để túi xách.

Cô Diêu hơn bảy mươi chiếc túi, tương lai sẽ còn nhiều hơn. Cô hy vọng chúng trưng bày mắt, tiện lấy khi ngoài.

Mâu Văn ghi sổ. Nói xong, cô Diêu đột nhiên hỏi cô một câu: “Chồng cô Mâu họ Tạ ?”

Mâu Văn thành thật trả lời: “ . Sao cô ?”

“Môi giới . một bạn cũng họ Tạ, nhưng nhiều năm gặp. Nghe chồng cô họ Tạ, cảm thấy thiết.” Cô Diêu : “Căn nhà nhờ cô cả.”

“Giao cho , cô cứ yên tâm.” Mâu Văn : “ ở ngay đây, qua giám sát thi công tiện. đó là chuyện , tiên sẽ dựa theo yêu cầu của cô một bản thiết kế, vấn đề mới ký hợp đồng.”

“Hôm nay ký luôn .” Cô Diêu : “Đã nghi thì dùng. Vừa thấy cô Mâu, cảm thấy duyên. tin trực giác.”

Nói xong, cô đặt chìa khóa lòng bàn tay Mâu Văn: “Đi, chúng ký hợp đồng nhé?”

Mâu Văn nghĩ một lát: “Hay tới nhà ký?”

“Có tiện ?”

“Tiện.”

Mâu Văn ấn tượng với cô Diêu.

giàu nhưng hề kiêu kỳ, từng cử chỉ đều giáo dưỡng. Mâu Văn ít khi gặp như , trong lòng âm thầm yêu mến cô . Cô dẫn cô Diêu về nhà , chủ động đưa cô tham quan.

Cô Diêu thích quan niệm thiết kế của Mâu Văn: từng tấc gian trong nhà đều tận dụng hợp lý nhưng vẫn tiết chế. Đây là một mái nhà ấm áp.

Những tác phẩm nghệ thuật của Tạ Sùng đặt trong phòng khách cũng khiến cô Diêu tán thưởng. Cô thật lòng khen: “Gu thẩm mỹ của hai .”

“Là của chồng .” Mâu Văn : “Anh thích những thứ , còn thật ngoài nghề.”

“Khi nhắc đến chồng, cô bất giác .” Cô Diêu : “Cô vẻ hạnh phúc.”

Mâu Văn hì hì.

in hợp đồng, mời cô Diêu ký. Cô Diêu cũng ký dứt khoát, nhờ Mâu Văn tên cô : Diêu Bội Phàm.

Diêu Bội Phàm : “Phàm trong câu ‘giương buồm thẳng tiến vượt biển khơi’.”

“Tên quá.” Mâu Văn .

Vì còn việc, cô Diêu thể ở lâu. Mâu Văn mời tới nhà uống chiều.

: “ tự nướng bánh ngọt, sẽ lành mạnh hơn bên ngoài. còn vài loại đồ uống đặc biệt, chúng thể yên tĩnh trò chuyện.” Khi những lời , cô vô cùng chân thành.

Diêu Bội Phàm vui vẻ đồng ý. Lúc chia tay, cô bước tới lịch sự ôm nhẹ vai Mâu Văn. Hương thơm phảng phất cô khiến Mâu Văn mê mẩn.

thật quyến rũ.

Mâu Văn thích cô .

Cô cảm thấy Diêu Bội Phàm chính là dáng vẻ trong mơ của nhiều .

Khi gọi điện cho Tạ Sùng, Mâu Văn kể chuyện , hỏi quen một cô gái họ Diêu . Tạ Sùng quen. Mâu Văn bảo đáng tiếc thật, em còn tưởng là bạn cũ của , vì cô nhiều năm từng một bạn họ Tạ.

Mâu Văn : “Hôm nay cô tới nhà, còn khen nhà chúng . Em mời tới, em uống chiều với cô .”

Tạ Sùng lặng lẽ , trong lòng chút vui. ngắt lời, mà nghiêm túc hết.

Khi Tạ Sùng công tác, vì công việc bận rộn, di chuyển khắp thế giới, múi giờ cố định, nên thời gian hai thể gọi điện ít. Ban đầu Mâu Văn thích nghi . Nỗi nhớ của cô nơi gửi gắm, thấy giọng , thấy gương mặt , khiến cô đau khổ.

khi công việc bận lên, cô quên mất nỗi đau .

Cô ở đầu thế giới, ở đầu . Giữa họ một sợi dây vượt đại dương. Cô động một chút, thể cảm nhận; động một chút, cô cũng .

Một khi gọi điện, cô lời , tích cóp lâu, Tạ Sùng chen .

Trước khi cúp máy, Tạ Sùng : “Mâu Văn, bàn với em một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Sau đừng dẫn bất kỳ ai về nhà.” Anh : “Anh thích khác tới nhà chúng .”

Mâu Văn đột nhiên cảm thấy tự nhiên.

Cô quên mất Tạ Sùng là một “vị kỷ”. Anh chán ghét những xã giao vô nghĩa, nhà là nơi trú ngụ cuối cùng của . Anh ghét khác xâm chiếm gian của , thậm chí thể là vô cùng căm ghét.

Cô lập tức xin : “Xin , em quên mất thích khác tới nhà. Em vội ký hợp đồng, nên quên mất chuyện .”

“Không .” Tạ Sùng : “Lần thể dẫn tới quán cà phê.”

“Vâng.”

“Anh cúp máy đây. Tạm biệt, cô Mâu.”

“Tạm biệt, Tạ. Nhớ .”

“Nhớ em.”

Sau khi cúp máy, Mâu Văn dậy mở cửa sổ.

Gió đêm tháng Chín ùa phòng. Cô hít sâu hai , cảm giác ngột ngạt bất chợt mới tan . Đột nhiên căn nhà trở nên chật chội, dường như cô cũng đúng, thế là cô mặc áo khoác gió ngoài.

Vẫn là chiếc áo khoác năm xưa.

Cô giữ gìn cẩn thận, trông hề cũ.

Đêm tháng Chín ở Bắc Kinh dễ chịu. Cô ghế dài bên đường dòng xe một lúc. Một chiếc lá rơi từ cây xuống, cô đặt trong lòng bàn tay nghịch chơi.

Ngồi một lúc, nhân viên cửa hàng đồng hồ gọi cho cô, sắp tới tháng Mười mùa thu vàng, cửa hàng sẽ một vài chương trình ưu đãi, cô thể qua xem.

Mâu Văn tặng Tạ Sùng một chiếc đồng hồ, nhưng tiền đủ. Trước đó cô từng hỏi nhân viên thể giảm giá , lộ vẻ kinh ngạc: “Giảm giá? Thương hiệu chúng giảm giá? Xin , chúng bao giờ giảm. Nếu cô chờ giảm giá, chi bằng xem món quà khác.”

Mâu Văn từng mua thứ đắt như . Cô cảm thấy hàng hóa đời đều thể giảm giá, bởi gần như tất cả đều bán với mức giá vượt xa giá trị thực tế.

Lúc cô rời , ánh mắt nhân viên đảo từ đầu tới chân cô một vòng bĩu môi với đồng nghiệp. Mâu Văn thấy cảnh đó qua kính tủ phản quang. Cô cố ý nghịch ngợm, đột nhiên , vẻ mặt của nhân viên kịp thu, chút lúng túng.

Mâu Văn với cô .

Nếu vì quà của Tạ Sùng, cả đời cô cũng tới. Cô tàu điện ngầm đổi xe buýt, vất vả tới Vương Phủ Tỉnh. Vào cửa hàng, cô hỏi nhân viên: “Hôm nay giảm bao nhiêu phần trăm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-40-mon-qua.html.]

Nhân viên : “Hôm nay mua hàng sẽ tích điểm gấp đôi của trung tâm thương mại, điểm thể đổi quà, tương đương với giảm giá. Đồng thời nếu chi tiêu ba mươi nghìn, chúng tặng bộ tinh dầu giới hạn.”

Kiểu giảm giá khác hẳn điều Mâu Văn hiểu.

Đám tư bản luôn bày đủ trò hiểu nổi để thu hút tiêu dùng, nhưng nhất quyết chịu giảm giá thật. Cô hai lời, .

Một nhân viên khác : “Con bé nghèo tới chiếm tiện nghi. Chọn chiếc rẻ nhất mà tới mấy .”

“Vừa nghèo hư vinh. Không mua để gì, mua một chiếc nhập môn bám đại gia ?”

Mâu Văn thấy, nhưng cô thể tưởng tượng bọn họ sẽ gì. Cô còn nhất quyết mua ở đây nữa!

gọi cho bạn học đang viện thiết kế cử nước ngoài, nhờ mua hộ một chiếc. Điện thoại kết nối, cuối cùng cô nhắc chuyện đó. Bạn học thể sẽ trêu cô phát tài , nhất thời cô cũng giải thích thế nào.

lúc Sở Lăng gọi, cô đang công tác ở Hồng Kông, mua bánh trung thu sen trứng đôi cho Mâu Văn! Mâu Văn lập tức vui lên, bánh trung thu ăn, thể mua giúp tớ một chiếc đồng hồ nữa ?

Sở Lăng : “Được chứ. Tớ tự mua nổi, nhưng sẵn lòng mua. Bốn chúng cũng một đeo đồng hồ chứ? Nhất định là Vạn Liễu !”

Mâu Văn cô chọc khúc khích: “Sở Lăng, tớ chịu bao nhiêu ánh mắt khinh thường . Mà tớ keo, khoản tiền tới lui mấy vẫn tiêu . Tiên sinh Vạn Liễu tớ là Tỳ Hưu quả sai.”

Tỳ Hưu nhỏ hào phóng với Tạ Sùng bao. Cô tiêu hết tiền kiếm để tổ chức sinh nhật cho . Về đến nhà, tắm xong, cô cầm sổ và bút sấp giường thiết kế sinh nhật cho Tạ Sùng.

Tai nhét tai , hai bắp chân đung đưa, nửa chống lên, cô nghiêm túc vẽ sổ.

trang trí nhà, mua nhiều hoa. Bàn ăn cũng sắp xếp thật . Cuối cùng là thực đơn.

Mâu Văn định cho Tạ Sùng một bàn tiệc sinh nhật kết hợp Trung Tây.

Cô cứ thiết kế như , lòng cảm thấy vô cùng đầy đặn, bất tri bất giác ngủ .

Ba ngày , Sở Lăng từ Hồng Kông trở về. Cô vòng vèo, sẽ mang quà tới nhà Mâu Văn. Mâu Văn nhớ Tạ Sùng thích khác tới nhà, nhất thời chùn bước. Cô là thành thật, dù ở nhà, cô cũng trái lời hứa. Cô hứa với Tạ Sùng.

Sở Lăng sự khó xử, : “Thế nhé, ngoài mời tớ ăn, chúng bàn giao quà!”

Cảm ơn Sở Lăng.

Mâu Văn áy náy với Sở Lăng, nhưng nên miêu tả chính xác cảm giác thế nào.

Trong bữa ăn, Sở Lăng tìm cách diễn đạt hợp lý cho cô: “Cậu cảm thấy đó nhà của , cho rằng thiếu quyền lên tiếng và quyền chi phối ở đó.” Sở Lăng : “Trong lòng quá để tâm đến .”

“Xin nhé Sở Lăng.” Mâu Văn : “Thói quen của khiến tớ thoải mái, nhưng chỉ yêu cầu tớ, mà còn nghiêm với chính hơn. Chúng tớ kết hôn lâu , từng dẫn bất kỳ ai về nhà.”

Sở Lăng khuyên cô: “Văn Văn, mỗi cuộc hôn nhân một khác, mỗi con một khác. Đây vấn đề nguyên tắc. Tớ để ý, cũng đừng để ý.”

“Tớ .” Mâu Văn hỏi Sở Lăng uống chút rượu , Sở Lăng lắc đầu: “Không uống, tớ đang chuẩn mang thai.”

“Chuẩn mang thai?” Mâu Văn bất ngờ, ngờ Sở Lăng nhanh như chuẩn sinh con.

, chuẩn mang thai.” Sở Lăng : “Hai ba năm tới chắc tớ cơ hội thăng chức. Đối với tớ, bây giờ là thời điểm nhất để sinh con. Sinh xong chiến tiếp cũng muộn.”

Nơi việc vốn là như , đặc biệt là công ty của Sở Lăng.

Ai cũng liều mạng chen lên. Kết hôn, sinh con đều xem thời điểm. thời điểm thì ảnh hưởng gì, sai thời điểm đợi thêm mấy năm. Sở Lăng là lý tưởng, nhưng cô cũng thích trẻ con, vì thế đề nghị sinh con lúc . Anh A tôn trọng quyết định của cô.

Hai bắt đầu học cách cha , cuối tuần học đủ loại lớp. Vì ăn uống lành mạnh, hiện tại họ học nấu cơm ở nhà, buổi trưa cũng hiếm khi ăn ở căn tin.

Họ còn định thuê một căn nhà vườn ở nông thôn, tự trồng rau.

Mâu Văn cũng kể suy nghĩ của với Sở Lăng.

Cứ việc ở nhà mãi cũng , con vẫn tiến về phía . Cô thuê một cửa hàng nhỏ gần khu nhà, mở một công ty nhỏ. hiện tại vẫn tìm nơi giá thích hợp.

“Cậu giỏi thật.” Sở Lăng : “Có dũng khí và quyết đoán như , thật sự giỏi.”

“Cảm ơn Vạn Liễu.” Mâu Văn đùa.

Tạ Sùng ở nhà, kỳ nghỉ của cô đều dành cho công việc. Diêu Bội Phàm việc nhanh gọn. Chưa đầy nửa tháng, căn nhà tháo dỡ thành thô. Ngày tháo xong, cô thanh toán bộ cho Mâu Văn.

Thiết kế cộng giám sát tổng cộng một trăm năm mươi nghìn tệ, còn thi công giao cho bạn Diêu Bội Phàm. Diêu Bội Phàm thông minh, cách để các bên kiềm chế lẫn . Mâu Văn ý kiến, cô kiếm tiền, cũng bớt nhiều trách nhiệm, thời gian việc khác.

Sở Lăng chăm chú và tán thưởng Mâu Văn kể. Lúc chia tay, cô với Mâu Văn: “Văn Văn, đừng tiếc áy náy vì hôm nay tớ thể tới nhà , chuyện đó vốn gì. Đó là nhà của hai , thật sự cảm giác thuộc về. Anh dũng cảm bày tỏ nguyên tắc của , cũng thể nguyên tắc của !”

Mâu Văn nắm tay Sở Lăng, chia tay. Bây giờ họ càng lúc càng khó gặp . Thật kỳ lạ, ở Bắc Kinh, rõ ràng chỉ cách hơn mười cây , gặp một khó hơn lên trời.

“Như trẻ con .” Sở Lăng vỗ vai cô, : “Cậu , một cô đơn quá. Sau cuối tuần chúng ngoài chơi, tớ mời , ? Đừng suốt ngày việc.”

“Anh A sẽ trách tớ bóng đèn.”

“Anh suốt ngày nhắc đồ nấu ngon.”

Mâu Văn lưu luyến chia tay Sở Lăng. Tay trái cô xách chiếc đồng hồ đắt tiền, tay xách bánh trung thu, còn Sở Lăng chạy đuổi xe buýt. Bóng lưng cô càng lúc càng mờ, cuối cùng hòa biển .

Về đến nhà, Mâu Văn cẩn thận mở hộp quà tinh xảo, hết lớp đến lớp khác. Khi chiếc đồng hồ xuất hiện mắt, mắt cô mở to hơn hẳn: mặt đồng hồ sáng bóng, tiếng kim chạy êm tai. Bây giờ cô cảm thấy tiền tiêu đáng. Tạ Sùng xứng với chiếc đồng hồ .

trong ngăn kéo phòng đồ của Tạ Sùng hơn mười chiếc đồng hồ, chiếc đắt nhất hơn một triệu. Tạ Sùng chỉ đeo đồng hồ trong những dịp cần thiết.

Mâu Văn cố nhịn ham chia sẻ, với Tạ Sùng chuyện định tặng quà. trong lòng cô vô cùng nhảy nhót, như một chú ngựa nhỏ cứ “lộc cộc lộc cộc”. Cô mong thấy dáng vẻ Tạ Sùng nhận quà, cũng hy vọng thể trải qua sinh nhật thật vui.

Một ngày đầu tháng Mười, cô từ triển lãm trở về, nhà thấy cửa thêm một đôi giày. Cô lập tức nhảy lên, hét lớn: “Tạ Sùng!”

Tạ Sùng về sớm !

Trước đó giữa hoặc cuối tháng Mười mới về, về !

Mâu Văn gọi to: “Tạ Sùng!”

Tạ Sùng bước từ phòng tắm, cằm còn dính bọt cạo râu, kịp lau, Mâu Văn nhảy lên . Anh dùng một tay đỡ cô, tay đưa d.a.o cạo xa, sợ thương.

“Bất ngờ lớn quá!” Mâu Văn to: “Bất ngờ lớn quá.”

Tạ Sùng một tay ôm cô xoay một vòng. Thấy cô định xuống, trực tiếp bế cô phòng tắm, để cô mép bồn rửa, giúp cạo râu.

Mâu Văn vụng, tay trượt một cái. Tạ Sùng “xì” một tiếng, chảy máu.

Mâu Văn đau lòng kêu ôi ôi. Tạ Sùng an ủi: “Không , cạo tiếp .”

Đầu ngón tay cô đặt lên chiếc cằm cứng cáp của , ánh mắt cũng dừng ở đó, chăm chú phần da xanh lộ .

Lâu như gặp, cô cảm thấy Tạ Sùng chỗ nào đó khác .

Mâu Văn .

Dường như mạnh mẽ hơn , hoặc thể “hoang dã” hơn . Dù gì, ánh mắt cũng dữ dội hơn.

Mâu Văn dám .

Cô cảm thấy như mới quen Tạ Sùng ngày đầu.

“Tạ Sùng, chuyện?” Mâu Văn lau mặt cho : “Trước đây chẳng thích ? Đi công tác một chuyến về đổi tính ?”

Bàn tay cô áp lên n.g.ự.c , nhận cơ bắp bên trong đang căng cứng: “Thân thể linh hồn khác chiếm ? Anh…”

Tạ Sùng bất ngờ hôn cô.

Đầu lưỡi nóng vội cạy mở môi cô, xâm nhập thẳng khoang miệng. Không hiểu sợ , lưỡi theo bản năng tránh né. Bàn tay đặt lưng cô siết mạnh, khiến cơ thể họ dán chặt một kẽ hở.

Một tay giữ cằm, ép cô ngẩng đầu, cuối cùng quấn lấy đầu lưỡi cô.

Trong cổ họng phát âm thanh như dã thú, bàn tay luồn xuống giữa hai .

“Ướt .” Anh .

Loading...